Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh


– Anh đi với em.


– Thôi ạ. Trời lạnh thế này, anh mặc phong phanh vậy ra ngoài thì cóng chết mất. Vả lại, anh cũng đâu biết bán găng tay, lúc em bán hàng lại cứ phải canh cánh lo xem anh có lạnh không… – Nói đến đây, Cốc Kiều bỗng im bặt. Có lẽ bữa lẩu đã khiến cô thả lỏng quá nên mới ăn nói thiếu chừng mực hơn bình thường.


– Em yên tâm, anh không lạnh đâu.


Cốc Kiều định từ chối thêm, nhưng lần này, lý do lại tắc nghẹn nơi cổ họng. Cô vốn đã quen một mình bày sạp giữa đêm lạnh, chỉ e sự có mặt của anh sẽ phá vỡ cái nếp quen ấy, mà một khi đã xáo trộn thì rất khó để trở lại như cũ.


Tiếng chuông xe đạp của Cốc Kiều leng keng nhịp nhàng càng khiến sự im lặng giữa hai người thêm nặng nề. Cốc Kiều hít một hơi khí lạnh buốt rồi cất lời:


– Anh họ, em nghĩ lại rồi, chuyện làm ăn với anh họ anh chắc em không làm đâu ạ. Em chưa muốn dì biết em đang đi bán quần áo.


Cơn gió lạnh lùa qua khiến đầu óc cô bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường, rồi bất chợt vỡ lẽ ông anh họ mà Lạc Bồi Nhân nhắc tới, e rằng chính là anh.


– Anh không nói là em thì ai biết được? Chẳng lẽ trên găng tay có khắc tên em à?


– Dạ thôi ạ. Găng tay của em bán chạy lắm, không cần phiền anh phải nói dối vì em đâu, làm vậy em áy náy chết mất.


Lạc Bồi Nhân toan nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Anh biết Cốc Kiều hẳn đã đoán ra. Cô nói găng tay mình bán rất chạy là để anh không cần phải cố tình nói dối mà giúp cô nữa.


Giờ đây, Cốc Kiều đã bán hàng thuần thục hơn nhiều. Cô cất giọng trong trẻo mời chào khách qua lại mua găng tay. Có lẽ sợ Lạc Bồi Nhân đứng không một chỗ sẽ thấy thừa thãi, cô còn cố tình mượn một tấm bìa các-tông rồi nhờ anh viết lời quảng cáo bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh.


Nhưng những dòng quảng cáo trên giấy làm sao bì được với tài ăn nói của Cốc Kiều. Cô biết rõ ưu điểm sản phẩm của mình nằm ở đâu. Hễ có khách ghé qua, dù mua hay không, cô đều giới thiệu vanh vách từ giá cả cho đến độ giữ ấm cho họ nghe.


Gió đêm chẳng thể thổi bạt giọng nói trong trẻo của Cốc Kiều, nhưng không hiểu sao giăng một lớp sương mờ trong lòng Lạc Bồi Nhân. Lớp sương ấy tựa như khói bếp bảng lảng những đêm đông, quyện cùng ánh đèn vàng vọt hắt ra từ chao đèn thủy tinh bên đường, khiến người ta bất giác cồn cào nỗi nhớ nhà, chỉ mong mỏi được quay về. Nhưng, nhà là gì cơ chứ? Có lẽ đó cũng chỉ là một khái niệm đẹp đẽ trên trang giấy mà thôi.


Tối ấy, Cốc Kiều bán hết nửa số găng tay. Nếu không có Lạc Bồi Nhân ở đó, hẳn là cô đã nán lại bán thêm vài đôi nữa mới về. Cô cảm thấy để anh đứng đây chịu trận cùng mình chẳng khác nào một sự tra tấn. Nếu anh học kinh tế hay ngành nào khác, việc bán hàng vỉa hè còn có thể xem như một dịp quan sát xã hội, đằng này anh lại học Vật lý. Vừa bán vơi được một nửa hàng, Cốc Kiều ngẩng lên nhìn anh, nói ngay:


– Anh họ ơi, mình về thôi.


Vừa dứt lời, cô liền để ý đến chiếc cổ trống trơn của anh.


Cách đó không xa có một sạp bán khăn quàng cổ. Cốc Kiều dắt xe lại gần, chọn một chiếc màu xám nhạt rồi bắt đầu kỳ kèo mặc cả, trả giá chỉ còn hai phần ba.


Người bán hàng cằn nhằn:



– Em ép giá thế thì chị còn lời lãi gì nữa?


– Em tính cả phần lãi cho chị rồi đấy ạ. – Cốc Kiều nhắc tên một khu chợ đầu mối. – Khăn của chị lấy hàng ở đó đúng không?


– Làm gì có! Hàng khác nhau hoàn toàn! Thôi được rồi, nếu em thích thì lấy đi.


Cốc Kiều rút từ trong túi những đồng tiền lẻ mới cầm chưa kịp ấm tay, tỉ mẩn đếm từng tờ một. Điệu bộ của cô lúc này trông hệt như một người mẹ nghèo khó phải đem con cho người khác, đang cố gắng ghi nhớ từng vết bớt của đứa trẻ với hy vọng mong manh một ngày nào đó có thể tìm lại nó. Lạc Bồi Nhân từng thấy cô nhận tiền nhanh gọn thế nào nên lập tức cảm nhận được sự tiếc nuối của cô khi phải móc hầu bao.


Cốc Kiều còn chưa đếm xong xấp tiền lẻ thì Lạc Bồi Nhân đã rút một tờ tiền chẵn ra đưa. Nhưng cô cũng nhanh tay lẹ mắt chẳng kém, vội dúi nắm tiền lẻ vào tay người bán hàng trước khi chị ta kịp nhận tiền của anh.


Cô cầm lấy chiếc khăn rồi quay người lại, nhón chân quàng lên cổ Lạc Bồi Nhân.


– Anh họ, trời lạnh, anh quàng tạm cho ấm nhé. Tuy không xịn bằng đồ của anh nhưng lúc này nó hữu dụng lắm đấy.


Ngón tay Cốc Kiều vội vã rời khỏi chiếc khăn, nắm lấy ghi đông xe, rồi chiếc chuông lại bắt đầu kêu leng keng. Chẳng hiểu sao, âm thanh ấy lúc này lại làm cô ngượng ngùng.


Trên đường về, họ đi ngang một sạp khoai nướng. Hương khoai lang đỏ thơm nức lan tỏa trong không khí. Cốc Kiều quay sang hỏi Lạc Bồi Nhân:


– Anh có muốn ăn khoai lang nướng không?


Bản thân cô thì đang rất thèm, nhưng vừa ăn tối xong, một mình sao ăn hết cả củ được.


Nghe cô hỏi, Lạc Bồi Nhân không đáp mà đi thẳng tới hàng khoai.


Cốc Kiều ước lượng củ khoai bằng mắt rồi nói:


– Em lấy nửa nhỏ thôi, ăn không hết đâu ạ.


Lạc Bồi Nhân bẻ khoai rất khéo, đưa cho cô đúng một nửa.


Cốc Kiều tháo găng, đầu ngón tay thoáng tê đi vì buốt giá, nhưng hơi nóng hôi hổi từ củ khoai nướng đã nhanh chóng xua tan cái lạnh ấy, thậm chí còn khiến cô bỏng đến mức phải xuýt xoa.


Hai người dắt xe nép vào lề đường ăn khoai. Vừa đưa miếng khoai nóng hổi lên miệng, Cốc Kiều đã cảm thấy hơi ấm lan ra khắp người. Cô quay sang kể với Lạc Bồi Nhân:


– Ngày trước ở nhà, em nướng khoai giỏi lắm. Anh có biết bếp củi ở quê không? Nấu cơm xong, lớp tro nóng còn dày cộp, lúc ấy đừng dập lửa vội, cứ vùi khoai vào đấy, đợi một lúc…


Cốc Kiều khụt khịt mũi, liếc sang Lạc Bồi Nhân bên cạnh. Thấy anh chỉ lặng lẽ ăn mà không nói lời nào, cô cũng nín bặt, im lặng ăn nốt phần mình.



Lạc Bồi Nhân bỗng hỏi:


– Một ngày làm hai công việc, em không thấy mệt à?


– Không mệt đâu ạ. Em biết tự lo cho mình lắm, không để bản thân kiệt sức được đâu.


Chỉ cần kiếm được tiền thì mệt mỏi nào cũng tan biến sạch, Cốc Kiều thầm nhủ.


– Em đúng là…


Lạc Bồi Nhân bỏ lửng câu nói, Cốc Kiều đoán rằng có lẽ anh vẫn giữ định kiến với công việc của cô.


Cô lại hăm hở phác hoạ viễn cảnh tương lai cho anh nghe:


– Em không bán vỉa hè mãi đâu. Đợi em dành dụm đủ tiền, em sẽ ra khu chợ gần khu đại sứ quán thuê một sạp hàng tử tế, lúc đó cũng không cần anh phải giấu dì giúp em nữa. Em nghe nói nhiều người buôn bán trong chợ mà sắm được cả ô tô rồi đấy. Em tin sau này em cũng sẽ có tất cả.


Không phải chiếc xe đạp cà tàng đang đi, mà là một chiếc ô tô thực sự.


Nói xong, cô cố ý liếc nhìn Lạc Bồi Nhân. Vẽ vời tương lai trước mặt một người chẳng mấy tin tưởng mình chẳng khác nào đang chém gió. Chẳng biết anh có cho rằng cô là một đứa khoác lác không?


Lạc Bồi Nhân bất ngờ nói:


– Sau này em sẽ có tất cả.


Cốc Kiều lập tức đáp lại bằng một lời chúc tương tự:


– Sau này anh cũng sẽ có tất cả.


Nói rồi cô bật cười, bởi xét cho cùng, dường như bây giờ anh vốn đã chẳng thiếu thứ gì.


Về đến cửa nhà, Cốc Kiều mỉm cười nói với Lạc Bồi Nhân:


– Anh họ, anh vào trước đi, em muốn đi dạo thêm một lát.


Cô không muốn dì trông thấy hai người về cùng lúc, để rồi lại phải nghe một tràng ca cẩm về những chuyện không đâu. Tim gan cô dẫu sắt đá đến mấy cũng không chịu nổi những lời đâm chọt như thế.


Dường như đọc được suy nghĩ của cô, Lạc Bồi Nhân bèn nói:



– Tối lạnh lắm, em vào nhà nhanh đi, mai hẵng dạo. Anh có chút việc, lát nữa mới về.


– Tạm biệt anh họ. – Cốc Kiều đáp rồi quay vào nhà, nhưng khi ngoảnh lại, cô thấy Lạc Bồi Nhân vẫn đứng yên tại chỗ. Song, cô chưa kịp nói thêm gì, anh đã đạp xe đi khuất.


Găng tay da heo của Cốc Kiều bán chạy ngoài sức tưởng tượng. Giữa tiết trời gió bấc, cô chỉ cần bày sạp vỏn vẹn hai buổi đã bán hết veo. Nhờ chú Viên giới thiệu, không chỉ đồng nghiệp mà nhiều người khác cũng biết cô có một bà chị họ bán găng tay vừa ấm vừa rẻ. Mùa đông còn dài, găng tay giữ ấm chẳng bao giờ sợ ế. Bởi vậy, chiều thứ Tư vừa tan làm, cô liền tức tốc ra ga mua vé ngay. Dĩ nhiên chỉ còn vé đứng, nhưng trong tình cảnh này, có được một chỗ đứng đã là may lắm rồi.


Rút kinh nghiệm lần trước, cô mua vé xong là báo ngay cho Lạc Bồi Nhân kế hoạch đi lấy hàng vào Chủ nhật. Sau khi bán hết găng tay, cô không vội đi lấy hàng mới ngay mà tranh thủ mọi lúc rảnh rỗi để ghé qua các quầy bán đồ da khác.


Tối thứ Bảy, Cốc Kiều lần đầu tiên đến câu lạc bộ tiếng Anh. Buổi sinh hoạt hôm đó không có chủ đề cụ thể nên mọi người được tự do trò chuyện. Ban đầu, vì chỉ quen mỗi Trần Huy nên cô chủ động đến bắt chuyện với anh ta. Đối với Cốc Kiều, câu lạc bộ này cũng chẳng khác gì khu chợ đầu mối. Cô từng thấy ở chợ có những chủ sạp đếm từ một đến mười bằng tiếng Anh còn chưa sõi mà vẫn giao dịch thẳng với người nước ngoài. Chính vì vậy, cô chẳng mảy may bận tâm chuyện mình phát âm chuẩn hay không, vốn từ vựng ít hay nhiều.


Tuy nhiên, môi trường câu lạc bộ tiếng Anh lại hoàn toàn khác. Trần Huy đã không khỏi ngạc nhiên khi thấy một Cốc Kiều với vốn tiếng Anh bập bẹ lại mạnh dạn tham gia đến vậy. Cô nói năng ngắc ngứ, khoa tay múa chân lia lịa, ấy thế mà chẳng hề đỏ mặt lấy một lần. Ngữ pháp học ở trường dường như bị cô vứt hết lại sau lưng mỗi khi mở miệng. Dẫu vậy, Trần Huy vẫn phải thừa nhận rằng, dù tiếng Anh của Cốc Kiều vấp váp là thế, song nét mặt và nụ cười của cô lại vô cùng sinh động. Với cái trình độ này của cô mà có kẻ đủ kiên nhẫn trò chuyện hồi lâu thì hẳn đều mang ý đồ không trong sáng.


Trần Huy không quên chuyện Cốc Kiều vẫn chỉ là một cô gái mười tám tuổi chân ướt chân ráo lên thành phố, dù lanh lợi đến mấy cũng dễ trở thành con mồi hơn là kẻ đi săn. Vì lo lắng, anh ta đành lựa lời nhắc nhở rằng câu lạc bộ không chỉ có sinh viên, mà còn cả người đã đi làm, trong đó không thiếu những kẻ lọc lõi chuyên vào trường dụ dỗ các cô gái non nớt bằng sự từng trải của mình.


Cốc Kiều cảm ơn lời cảnh báo của Trần Huy, nhưng cô tin rằng ở một nơi đông người thế này, kẻ xấu dẫu có muốn cũng khó lòng làm gì được mình. Đúng lúc ấy, Châu Tri Ninh đi tới. Sực nhớ lời Trần Tinh kể về tình ý mà Trần Huy dành cho cô gái này, Cốc Kiều không muốn làm kỳ đà cản mũi nên vội chào rồi lảng đi tìm người khác.


– Hai người mới nói gì thế? Sao vừa thấy em là cô ấy đi mất vậy? – Châu Tri Ninh thắc mắc. – Nếu anh quen Cốc Kiều thì sau này rủ cô ấy tham gia hoạt động của nhóm mình luôn nhé.


– Bọn anh không thân lắm.


– Vậy sao? – Châu Tri Ninh thoáng nghi ngờ, nhưng rồi cũng nhanh chóng tin lời Trần Huy là thật, bởi từ xa cô ta trông thấy Cốc Kiều đang trò chuyện rôm rả với một người khác, tay chân còn khua khoắng liên hồi.


Cô ta bèn hỏi Trần Huy:


– Anh rủ cô ấy đến đây à?


– Cô ấy tự đến.


Đứng quan sát từ xa, nếu chưa từng nói chuyện với Cốc Kiều bằng tiếng Anh, có lẽ chính Trần Huy cũng lầm tưởng cô nói lưu loát lắm. Anh ta không tài nào hiểu nổi cô lấy đâu ra sự tự tin đó, nom không hề có lấy một chút e dè.


Cốc Kiều muốn bắt chuyện với các bạn nữ hơn, nhưng oái oăm thay, những cô gái đến đây hầu hết đều có mục đích học tập nghiêm túc nên chỉ muốn trao đổi với người có trình độ ngang bằng hoặc hơn mình. Ban đầu, Cốc Kiều mỉm cười bắt chuyện với một cô bạn trông có vẻ học giỏi, lớn hơn cô vài tuổi. Chỉ sau đôi ba câu, nhận ra trình độ của Cốc Kiều, lại thấy đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ ham học hỏi của cô, cô bạn kia không kìm được mà khuyên cô nên về học từ vựng và nắm chắc ngữ pháp rồi hãy quay lại câu lạc bộ, thậm chí còn nhiệt tình giới thiệu cho cô vài cuốn sách tham khảo.


Cốc Kiều phải thừa nhận lời khuyên ấy rất chân thành, chỉ là hiện tại lại chẳng áp dụng được với cô. Điều cô muốn chỉ đơn giản là luyện giao tiếp thật nhiều để học lỏm những câu nói thông dụng trong đời sống, hòng bổ trợ cho việc buôn bán về sau.


Cốc Kiều mỉm cười cảm ơn lời góp ý của cô gái kia. Trong lúc cô còn đang phân vân, một gã đàn ông nom có vẻ chững chạc tiến lại bắt chuyện. Gã ta ăn mặc bảnh bao, khoác ngoài áo măng tô, bên trong là bộ com lê thắt cà vạt chỉn chu. Gã nói tiếng Anh khá trôi chảy, song chỉ vài câu là đã nhận ra trình độ của Cốc Kiều cũng thường thôi. Thế nhưng, điều đó dường như chẳng mảy may ảnh hưởng đến gã. Trái lại, gã còn tỏ ra hết sức tâm lý khi chủ động chuyển sang nói tiếng Trung với cô.


Vậy mà Cốc Kiều lại khăng khăng dùng tiếng Anh. Vừa hay tuần này cô mới mượn hai cuốn “Tiếng Anh cơ bản ngành may mặc” nên gần như đã thuộc hết từ vựng liên quan đến quần áo. Bằng vốn từ sơ sài của mình, cô khen đủ thứ từ áo khoác, com lê, cà vạt cho đến đôi giày da của gã đàn ông, rồi hỏi gã thường mua sắm ở đâu. Cô đảo đôi mắt đen láy, khéo léo lái cuộc trò chuyện sang chủ đề mình muốn: rốt cuộc giá cả ảnh hưởng đến quyết định mua sắm quần áo nhiều đến mức nào.



Nhưng thực chất, phần lớn quần áo gã mua tặng các cô gái đều là hàng chợ. Mùa hè chỉ cần vài cái quần ngắn, dăm chiếc váy là xong. Quần áo mùa đông thì phiền phức hơn một chút, nhưng gã lại rất rành chỗ bán hàng hiệu nhái để lòe thiên hạ. Một bộ đồ thể thao giá mấy trăm tệ có thể mua hàng nhái chỉ với hơn chục tệ. Năm nay dù ti vi, báo đài ra sức đả phá hàng giả, nhưng các kênh phân phối vẫn chưa bị triệt hạ hoàn toàn. Với những cuộc tình qua đường nhiều không đếm xuể, gã buộc phải tính toán chi li đến từng đồng.


Nghe gã đàn ông nói vậy, Cốc Kiều thoáng hụt hẫng, bởi những người không bận tâm đến giá cả chẳng phải là khách hàng mục tiêu của cô. Lý do hàng đầu để người ta tìm đến cô thay vì vào trung tâm thương mại chẳng phải là vì rẻ hay sao? Dù vậy, cô không để lộ vẻ thất vọng ra mặt, cố gắng nặn ra một câu hoàn chỉnh:


– Sao anh không mua đồ ở chợ?


Dứt lời, cảm thấy từ “chợ” trong tiếng Anh không diễn tả hết được ý mình, cô bèn dùng cả điệu bộ để phụ họa, rồi lại hỏi thêm:


– Có phải vì không tin tưởng chất lượng không ạ?


– Chắc vậy.


Nghe gã đáp, cô liền hỏi ngay, nếu muốn mua một đôi găng tay, gã sẽ chọn loại da nào. Cô còn liệt kê luôn mấy từ tiếng Anh mới học cho gã lựa: da cừu, da bò hay da heo.


Gã đàn ông vừa trả lời xong, Cốc Kiều lại hỏi dồn:


– Vậy nếu là áo khoác da thì sao? Anh sẽ chọn loại nào trong ba thứ đó? Giá cả có ảnh hưởng đến quyết định của anh không?


Câu chuyện của Cốc Kiều cứ quẩn quanh mãi hai chủ đề là quần áo với tiền bạc. Nếu không vì vẻ mặt nghiêm túc của cô, gã đàn ông hẳn đã ngỡ cô đang bóng gió muốn gã mua tặng một chiếc áo khoác da. Dĩ nhiên nếu đúng là vậy thì lại hóa hay, gã đỡ tốn công lòng vòng. Thế nhưng, cô lại tỏ ra chuyên tâm như thể đang thảo luận một đề tài học thuật.


Trình độ tiếng Anh của cô có vẻ không tương xứng với mặt bằng chung của sinh viên nơi đây. Nhưng cũng khó nói, biết đâu cô thuộc dạng học lệch nên mới đỗ vào đây, hoặc có khi chỉ là sinh viên trường nào đó gần đây thôi. Nghĩ vậy, gã đàn ông bèn mỉm cười dò hỏi Cốc Kiều học ngành gì.


Cốc Kiều ngẫm nghĩ một lát rồi giấu nhẹm công việc ở phòng hậu cần, dùng tiếng Anh đáp rằng mình bán quần áo, muốn nhân đây tìm hiểu thị hiếu của khách hàng cho mùa đông sắp tới.


Gã đàn ông buông lời tiếc rẻ, cho rằng với tài năng của cô, đáng lẽ nên tìm một công việc xứng đáng hơn, rồi ngỏ ý có thể giúp cô một tay.


Cốc Kiều đáp rằng cô rất yêu thích công việc hiện tại, không cần gã phải tiếc hộ. Nhưng vì hiếu kỳ, cô cũng hỏi ngược lại xem gã làm nghề gì.


Suốt buổi trò chuyện, hễ vấp phải từ nào không hiểu, Cốc Kiều lại lôi cuốn sổ nhỏ ra ghi chép cẩn thận. Viết xong, cô còn đưa cho gã đàn ông xem qua để hỏi lại xem mình đã viết đúng chưa.


Sau một hồi vòng vo tam quốc, gã đàn ông dường như đã hết kiên nhẫn, bèn vào thẳng vấn đề. Gã ngỏ lời mời Cốc Kiều bằng tiếng Anh, hẹn cô đến một vũ trường gần đây để khiêu vũ, không quên giới thiệu rằng nơi đó không chỉ có rượu mà còn phục vụ cả sandwich, bánh mì lẫn cà phê – một không gian lý tưởng để họ vừa khiêu vũ vừa trò chuyện sâu hơn.


Cốc Kiều chỉ mỉm cười từ chối rồi chào tạm biệt. Hai câu này cô lại nói bằng tiếng Anh trôi chảy lạ thường.


Gã đàn ông sững người, mãi một lúc sau mới sực nhớ phải hỏi cách liên lạc với cô. Thế nhưng, gã còn chưa kịp mở lời thì đã nghe Cốc Kiều cất tiếng gọi:


– Anh họ.


Lần này, cô dùng tiếng Trung.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 37: 037: Câu lạc bộ tiếng Anh
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...