Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui


Cốc Kiều mời Bách Linh ăn bắp rang bơ và khoai tây chiên với mình, nhưng chị chỉ mỉm cười lắc đầu. Chiếc áo khoác da tuột hờ hững khỏi vai, mấy ngón tay thon dài thong thả kẹp điếu thuốc hút dở.


Bách Linh gọi thêm một ly whiskey, rồi nhìn cô gái đang cắm cúi uống sữa sô cô la bằng ánh mắt đầy cảm thông. Chị cất tiếng mời:


– Uống gì không em? Chị bao. Yên tâm, chị không mách lẻo với anh họ em đâu.


– Cảm ơn chị, nhưng em không uống rượu ạ. – Cốc Kiều khéo léo từ chối. Cô thừa biết Bách Linh mời mình cũng chỉ vì nể mặt Lạc Bồi Nhân, nên chẳng muốn nhận không của người ta.


Bách Linh bật cười, trêu chọc:


– Em đúng là em gái ngoan, nghe lời anh họ răm rắp.


– Em cũng không nhỏ hơn chị là bao, chỉ là hôm nay không có hứng uống thôi ạ.


Bách Linh gõ điếu thuốc vào gạt tàn, rồi cầm máy ảnh lên chụp vài tấm, loay hoay đứng lên ngồi xuống mãi.


Chị bất chợt than thở với Cốc Kiều:


– Chị chụp nãy giờ mà tấm nào trông anh họ em cũng chỉ có độc một vẻ mặt.


Sân khấu vốn là nơi có thể khơi dậy khát khao thể hiện bản thân của một người. Ngay cả kẻ nhút nhát, khép kín nhất cũng có thể bùng nổ cuồng nhiệt khi đứng dưới ánh đèn, nhưng Lạc Bồi Nhân lại là một ngoại lệ. Anh điềm tĩnh đến lạ, khiến người ngoài chẳng thể nào ngờ chính anh lại là người đứng sau những bản phối khí ma mị và sôi nổi đến vậy. Hồi còn trong ban nhạc, mọi bản phối đều do một tay anh đảm nhiệm. Con người anh kiêu hãnh và quyết đoán hơn vẻ bề ngoài rất nhiều. Từng có lần, giọng ca chính của nhóm cầm bản thảo của anh, bảo rằng muốn một phong cách sầu muộn, trữ tình hơn, nhưng bản phối cuối cùng lại hoàn toàn trái ngược. Khi ai đó đã cố chấp đến cùng, người khác sẽ đâm ra hoài nghi liệu họ đúng hay sai, dẫu cho cái sai có rành rành trước mắt. Huống hồ, chuyện này vốn dĩ chẳng có đúng sai.


Vậy nên sau này, việc Lạc Bồi Nhân rời ban nhạc chẳng hề khiến Bách Linh ngạc nhiên. Anh vốn không thích ánh đèn sân khấu, cũng chẳng quen bộc lộ cảm xúc trước đám đông. Vị trí của anh phải là ở dưới kia, giữa hàng ghế khán giả, lặng lẽ thưởng thức thành quả của mình với vẻ mặt điềm nhiên y như lúc này.


Bách Linh lại quay sang Cốc Kiều, thắc mắc:


– Ở nhà anh họ em cũng vậy sao? Người càng kiệm lời, ít biểu cảm lại càng dễ khơi gợi trí tưởng tượng của kẻ khác. Chắc đây chính là cái “khoảng trắng” trong tranh thủy mặc của người Trung Quốc các em nhỉ?


Cốc Kiều chưa kịp đáp, Bách Linh đã giơ tay ngăn lại:


– Khoan, em đừng nói vội, cứ để chị tự tìm hiểu. Lời kể của người nhà lúc nào cũng g**t ch*t mọi ảo tưởng của người khác.



Cốc Kiều nhìn Lạc Bồi Nhân trên sân khấu, bất giác hỏi:


– Ảo tưởng mà chị nói… là về phương diện nào ạ?


Cô không dám nhận mình hiểu Lạc Bồi Nhân hơn Bách Linh. Nhìn anh trên sân khấu, cô quả thực chẳng tài nào hình dung nổi cảnh anh phiêu theo điệu nhạc như gã ca sĩ chính kia, bởi lúc nào anh cũng chỉ dán chặt mắt vào phím đàn. Điều cô nghĩ đến nhiều hơn là chiếc áo khoác của anh đang nằm trên người mình, còn anh chỉ độc một chiếc áo mỏng manh. Giá mà anh có thể nhún nhảy liên tục như những người khác, hay ít ra là tỏ vẻ phấn khích một chút thôi, có lẽ anh sẽ thấy ấm người hơn.


Bách Linh quan sát cô gái trẻ trước mặt, rồi lại liếc qua ly sữa sô cô la cùng đĩa bắp rang bơ và khoai tây chiên. Chị phả ra một vòng khói, nheo mắt cười hỏi một câu trong khi âm thầm suy đoán mức độ cởi mở của một cô gái Trung Quốc mười tám tuổi không uống rượu:


– Em có thích chàng trai nào chưa?


Cốc Kiều bỏ một miếng khoai tây vào miệng, lơ đãng đáp trong khi tai vẫn đang cố lọc ra tiếng đàn của Lạc Bồi Nhân giữa mớ âm thanh hỗn độn:


– Tạm thời em chưa nghĩ tới chuyện đó ạ.


Bách Linh bật cười, dí dỏm hỏi:


– Vậy giờ em đang nghĩ gì thế?


Cốc Kiều thấy hai chữ “kiếm tiền” nghe hơi tr*n tr**, dù đó là từ thẳng thắn và chính xác nhất, nên cô lựa một cách nói khác:


– Tương lai ạ.


Tiếng Trung của Bách Linh tuy lưu loát, nhưng hễ gặp phải mấy từ ngữ đao to búa lớn là lại không nắm chắc được ý nghĩa, nên chị đành nhờ Cốc Kiều giải thích cụ thể hơn.


Cốc Kiều đành giải thích cặn kẽ hơn về cái gọi là “tương lai” của mình: chuyện cô đang bán quần áo. Cô cho Bách Linh xem mẫu quần mình đang bán rồi tranh thủ hỏi, mong có thêm ý kiến để điều chỉnh lại danh sách nhập hàng:


– Sắp sang đông rồi, em định nhập thêm ít đồ mùa đông, chị có gợi ý gì không ạ?


Bách Linh thoáng ngạc nhiên:


– Em đi làm rồi cơ à?


Cốc Kiều cười:



Cốc Kiều cố lấp đầy dạ dày bằng mấy món đồ ăn giàu calo như bắp rang bơ và khoai tây chiên. Chẳng mấy chốc, cô đã ăn hết sạch sành sanh. Ăn xong, cô đứng dậy, mỉm cười nói với Bách Linh:


– Chị quả là cô gái phóng khoáng nhất em từng gặp. Hôm nay được làm quen với chị, em vui lắm ạ. Cảm ơn chị đã dành thời gian trò chuyện cùng em.


Cốc Kiều chìa tay ra. Thấy cô trịnh trọng như thế, Bách Linh cũng mỉm cười, vươn tay ra bắt lại.


Khi Cốc Kiều gọi nhân viên thanh toán, anh ta cho biết hóa đơn đã được ghi nợ vào tên của Lạc Bồi Nhân, bởi anh biểu diễn ở đây, chẳng chạy đi đâu được nên có thể trả sau. Cốc Kiều ngỏ ý muốn trả ngay, người phục vụ cũng không từ chối, tính luôn cả ly whiskey Lạc Bồi Nhân mời Bách Linh gộp vào hóa đơn của cô.


Nghe số tiền, Cốc Kiều sững người. Người phục vụ đành phải đọc lại từng khoản, mà món nào món nấy giá cũng trên trời, khiến cô chết điếng, cứ ngỡ mình vừa gặp cướp ngày, thế này còn lãi hơn cả việc buôn quần áo của cô. Giá một hộp bắp rang bơ ở đây đủ mua cả bao tải lớn dưới quê Cốc Kiều. Ngày trước ở nhà, chỉ một hào là mấy chị em cô đã có bỏng ăn rả rích cả buổi. Sau một hồi mặc cả bất thành, cô đành ngậm ngùi thanh toán toàn bộ, kể cả ly whiskey mà Lạc Bồi Nhân đã mời Bách Linh. Cô dốc sạch số tiền còm cõi kiếm được hôm nay, tỉ mẩn đếm từng đồng từng hào trao cho người phục vụ. Khi những đồng bạc lẻ rời tay, hơi ấm của chúng vẫn còn vương lại khiến cô không khỏi luyến tiếc.


Sự ấm áp mà những đồng bạc lẻ vừa nãy mang đến cho Cốc Kiều giờ đã chẳng còn đâu. Cô hỏi xin hóa đơn khiến người phục vụ nhìn cô đầy khó hiểu. Thế là cô chuyển sang khăng khăng đòi anh ta gạch bỏ khoản nợ ghi dưới tên Lạc Bồi Nhân. Vẫn chưa yên tâm, cô còn cẩn thận viết một mẩu giấy: “Đã thanh toán, không cần trả nữa” rồi nhét vào túi áo khoác.


Cô vội cởi chiếc áo khoác rộng thùng thình đang mặc đưa cho Bách Linh:


– Phiền chị đưa lại áo này cho anh họ hộ em, và nhắn với anh ấy là tối nay em vui lắm ạ.


Vừa bước ra khỏi quán bar, cơn gió cuối thu đã lùa thẳng vào chiếc áo thun dài tay của Cốc Kiều. Cô ngoái lại nhìn tấm biển hiệu, thầm nghĩ đúng là một lũ cướp ngày. Trước khi kiếm được bộn tiền, cô sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.


Cô cắm đầu cắm cổ chạy về phía trạm xe buýt, nghĩ bụng chỉ cần chạy đủ nhanh thì sẽ không thấy lạnh nữa. Chưa bao giờ Cốc Kiều lại chạy nhanh đến thế. Lúc cô đến trạm, chiếc xe buýt cô đợi cũng vừa cập bến. Cô nhảy lên xe ngay trước khi cánh cửa đóng sập. Cửa kính xe phủ một lớp sương mờ, khiến cảnh đêm thành phố qua ô cửa kính trông thật hư ảo. Cốc Kiều quệt tay lau đi lớp sương, cố nhìn thành phố này cho rõ hơn một chút. Dù tiền kiếm được hôm nay đã bay sạch, nhưng sau này cô vẫn còn nhiều cơ hội. Cô nhất định sẽ trụ vững ở nơi này. Nghĩ đến đây, cô cười rạng rỡ với hình ảnh phản chiếu của mình trên ô cửa kính.


Về đến căn phòng nhỏ ở nhà họ Lạc, Cốc Kiều vội thay ngay một chiếc áo len vừa vặn. Cô lấy chiếc hộp trong ngăn kéo ra, đặt lại chiếc ghim cài áo hình con chim vào trong, đoạn mở hé cửa phòng, lắng tai nghe ngóng động tĩnh ngoài phòng khách. Mãi đến khi tiếng người ngoài phòng khách im bặt, cô mới rón rén bước ra, bật chiếc đèn cây lên, định gọi điện cho Lạc Bồi Nhân. Dưới ánh sáng vàng vọt, cô nhìn những phím bấm trên điện thoại, thầm băn khoăn không biết muộn thế này rồi có nên gọi không.


Tay Cốc Kiều vừa chạm vào phím số thì điện thoại bỗng reo vang, cùng lúc ấy, cô nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch. Khi tiếng chuông và nhịp tim dường như hòa làm một, cô mới nhấc ống nghe.


– A lô.


Đầu dây bên kia không lập tức trả lời.


Cốc Kiều lặp lại:


– A lô.


Sau đó, cô không nói gì thêm.



– A lô.


Cốc Kiều nhận ra ngay giọng nói ấy. Cô đắn đo không biết có nên giải thích tại sao đến giờ vẫn chưa báo là mình đã về nhà an toàn không, nhưng rồi lại thấy Lạc Bồi Nhân chẳng thể nào vì chuyện này mà gọi đến. Suy cho cùng, khả năng cô gặp chuyện trên đường về gần như bằng không, chẳng đáng để anh phải bận tâm đến thế.


– Anh họ, có chuyện gì không ạ?


Lạc Bồi Nhân không hề nhắc đến chuyện cô chưa báo tin, chỉ hỏi:


– Em đang làm gì đấy?


Nếu anh đã không nhắc thì Cốc Kiều cũng lờ đi luôn chuyện mình vừa lén lút ra định gọi cho anh. Cô cười đáp:


– Em định ra rót nước uống, vừa đi ngang qua phòng khách thì nghe điện thoại reo. Anh diễn xong rồi ạ?


– Xong rồi.


– Chị Bách Linh đưa áo khoác cho anh chưa ạ?


– Đưa rồi.


Đầu dây lại chìm vào im lặng. Cốc Kiều đợi Lạc Bồi Nhân cúp máy trước, nhưng anh không hề chào tạm biệt cô. Trong phòng khách chỉ có chiếc đèn cây đang sáng, mọi vật chìm trong ánh sáng vàng vọt, trông gì cũng mờ ảo. Cốc Kiều chợt nhớ đến lời của Bách Linh, rằng người thân sẽ chẳng nuôi ảo tưởng gì. Nhưng vấn đề là Bách Linh đã nhầm, cô và anh đâu phải người thân thực sự.


Giữa muôn vàn ảo tưởng, Cốc Kiều chọn lấy một khả năng thực tế nhất.


Cô bèn hạ giọng hỏi:


– Anh họ, anh có đói không? Em nấu cho anh tô mì nhé, đợi anh về là ăn được ngay.


– Anh ăn rồi. Em đi ngủ đi.


– Vâng ạ. – Cốc Kiều ngập ngừng. – Vậy em cúp máy đây.


Lạc Bồi Nhân không chào tạm biệt mà dập máy luôn.



Sáng sớm hôm sau, Cốc Kiều vừa ra khỏi phòng đã thấy đèn phòng khách sáng trưng. Lạc Bồi Nhân đang ngồi trên sô pha lật xem thứ gì đó. Anh còn dậy sớm hơn cả cô, trên người đã thay một chiếc áo khoác khác.


Cô đang băn khoăn không biết có nên làm phiền anh không thì nghe Lạc Bồi Nhân gọi tên mình.


Cô lập tức đáp:


– Anh họ.


– Nếu em không muốn làm công việc hiện tại nữa thì vào công ty ngoại thương mà làm, lương bổng ở đó giờ cũng khá. Anh có thể giới thiệu cho. Không phải em nói với dì mình là đã đăng ký lớp học thêm tiếng Anh à? Giờ đi đăng ký đi, học chừng hai tháng là ổn. Trong hai tháng đó, thiếu tiền thì cứ nói với anh.


– Anh họ, không cần phiền phức vậy đâu ạ. Chuyện công việc em vẫn muốn tự mình cố gắng.


Cô đã nợ anh quá nhiều ân tình, hơn nữa bản thân cô cũng đâu phải không kiếm ra tiền.


– Cứ suy nghĩ thêm đi, mai hẵng cho anh câu trả lời.


– Anh họ, cảm ơn anh đã nghĩ cho em, nhưng ý em đã quyết rồi. Em thấy công việc hiện tại rất hợp với mình.


Lạc Bồi Nhân đưa cho cô một sấp tiền mới cóng:


– Anh trả tiền quần với tiền hóa đơn tối qua nhé.


– Hai chiếc quần đó em tặng anh mà. Còn bắp rang bơ với khoai tây chiên đều là em ăn, dĩ nhiên em phải trả rồi ạ.


– Thế ly whiskey không phải em uống, sao em lại trả?


– Chị Bách Linh rất dễ thương, lại còn trò chuyện với em rất lâu. Em mời chị ấy một ly thì có đáng gì đâu ạ.


– Bách Linh là bạn anh, không đến lượt em mời. Còn những thứ em ăn cũng là do anh gọi, chắc gì em đã muốn ăn mấy món đó.


Lạc Bồi Nhân cũng không nghĩ chúng hợp để làm bữa tối, nhưng quán bar chỉ có mấy món đó mà thôi.


Nói rồi, anh bất ngờ nắm lấy tay Cốc Kiều, dúi sấp tiền vào lòng bàn tay cô:


– Cầm đi, anh không thích đẩy tới đẩy lui.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 30: 030: Đẩy tới đẩy lui
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...