Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 29: 029: Mai trả nhé
Chợt nghĩ đến người mẹ kế của mình, Lạc Bồi Nhân nhận ra Cốc Kiều sẽ về nhà rất muộn nếu đợi buổi diễn kết thúc.
– Chỗ quần em bán còn mấy chiếc?
– Hai ạ.
– Bao nhiêu tiền một chiếc?
– Ba mươi lăm tệ.
– Vậy bán cho anh cả hai chiếc này nhé.
Lạc Bồi Nhân định trả tiền thì sực nhớ ra ví mình đang nằm trong chiếc áo khoác Cốc Kiều mặc.
– Giờ anh không mang tiền, về rồi anh đưa sau.
– Anh thích thì em tặng luôn. Nhưng cỡ này anh không mặc vừa đâu, ngắn lắm. Bữa nào em lấy cho anh chiếc vừa hơn.
Thật ra, kiểu quần ống rộng này nam hay nữ mặc đều được, nhưng ban đầu Cốc Kiều chỉ nhắm bán cho khách nữ nên toàn nhập những cỡ con gái hay mặc, chẳng có chiếc nào vừa với vóc dáng của Lạc Bồi Nhân.
– Anh mua tặng người khác.
Tuy không biết Lạc Bồi Nhân mua tặng ai, Cốc Kiều vẫn xởi lởi nói:
– Thế ạ? Hai chiếc này giống hệt chiếc em đang mặc đây. Anh xem cỡ này có được không? Nếu không thì mai em mang chiếc khác cho.
Nghe vậy, Lạc Bồi Nhân cũng tiện thể liếc qua chiếc quần của cô rồi hỏi:
– Em còn hàng tồn à?
– Có chứ! Đương nhiên là có rồi!
– Em còn bao nhiêu?
– Yên tâm, anh muốn mua cỡ nào em cũng lấy được cho anh.
Thật ra, cô cũng chẳng còn nhiều hàng, chủ yếu là cỡ này hoặc lớn hơn một chút, nhưng sắp tới cô sẽ nhập thêm đợt mới. Ngoài quần jeans, cô còn định nhập thêm cả áo len lông cừu.
– Vậy em cứ đưa hai chiếc này cho anh trước đã.
Cốc Kiều vội lấy ra hai chiếc quần đã được gấp gọn gàng. Ngay khoảnh khắc Lạc Bồi Nhân đưa tay ra đón, khi những đầu ngón tay hai người gần như chạm vào nhau, cô bỗng rụt tay về:
– Để em gói lại cho anh đã.
– Cầu kỳ thế làm gì. – Lạc Bồi Nhân nhẹ nhàng cầm lấy quần từ tay cô rồi nhắc lại. – Mai anh đưa tiền cho em.
– Thật sự không cần đâu anh, có hai cái quần chứ mấy. Em tặng anh đấy! – Cốc Kiều ngẩng lên nhìn anh với vẻ mặt vô cùng hào phóng.
Gió ngoài trời lúc nãy đã thổi tung tóc mái của Cốc Kiều, làm chúng dựng ngược lên trông hệt một chú thỏ xù lông. Lạc Bồi Nhân bất giác đưa tay vuốt tóc cô, nhưng mái tóc chẳng những không vào nếp mà còn rối hơn. Anh đành nhẹ nhàng vuốt lại cho gọn. Bàn tay anh trông thật lớn trên mái đầu nhỏ nhắn của cô, hệt như chiếc áo khoác anh cũng trở nên quá khổ trên người cô vậy. Lọt thỏm trong chiếc áo rộng, Cốc Kiều trông càng thêm nhỏ bé, mong manh.
Lúc này, Cốc Kiều chỉ cúi đầu uống sữa sô cô la. Lạc Bồi Nhân thoáng thấy vành tai cô ửng đỏ cùng những sợi lông tơ mềm mại sau gáy, bèn khẽ khàng lên tiếng như để giải thích cho hành động vừa rồi:
– Lúc nãy tóc em bị rối.
Cốc Kiều chỉ đưa tay sờ tóc chứ không nói lời cảm ơn. Cô rúc mình sâu hơn vào chiếc áo khoác của anh, tay vừa ôm ly sô cô la nóng, miệng vừa nhấm nháp bắp rang bơ, hệt như một chú sóc nhỏ đang gặm quả thông.
– Lát nữa ăn uống xong xuôi thì em bắt taxi về thẳng nhà nhé.
Bắt taxi rất đắt, Cốc Kiều vốn chỉ quen đi xe buýt. Dù vậy, cô không cãi lời anh, chỉ dạ khẽ một tiếng.
Đúng lúc ấy, một cô gái đến chào Lạc Bồi Nhân. Cốc Kiều nhìn theo hướng giọng nói, bắt gặp một người con gái cao ráo với màu tóc và màu mắt khác hẳn mình. Cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy một người nước ngoài lại có thể nói tiếng Trung lưu loát đến vậy.
Cốc Kiều để ý thấy cô gái này cầm máy ảnh, cũng mặc một chiếc áo khoác da có màu tương tự chiếc áo cô đang mặc. Ban đầu, hai người họ trò chuyện hoàn toàn bằng tiếng Trung nên Cốc Kiều nghe hiểu hết. Cô gái có tên tiếng Pháp là Hélène, nhưng đã tự đặt cho mình một cái tên tiếng Trung là Bách Linh.
Lạc Bồi Nhân gọi cho Bách Linh một ly whiskey không đá rồi giới thiệu Cốc Kiều là em họ mình.
Chỉ cần nghe giọng điệu, Cốc Kiều cũng cảm nhận được sự thân thiết giữa Lạc Bồi Nhân và Bách Linh. Hai người đang trò chuyện bằng tiếng Trung rất trôi chảy thì chẳng hiểu sao anh đột nhiên chuyển sang nói tiếng Anh. Anh nói quá nhanh, với vốn tiếng Anh ít ỏi của mình, Cốc Kiều chẳng tài nào nghe kịp.
Nhưng Lạc Bồi Nhân nhanh chóng quay lại nói tiếng Trung. Sau đó, anh quay sang bảo Cốc Kiều:
Không thắc mắc tại sao Lạc Bồi Nhân biết mình luôn mang theo giấy bút, Cốc Kiều liền lấy ra một tấm thẻ nhỏ và một cây bút bi.
Lạc Bồi Nhân cúi xuống, viết vội một dãy số.
– Ăn xong em ra thẳng cổng bắt taxi về nhé. Về đến nhà thì gọi vào số này báo cho anh một tiếng.
Bách Linh đứng cạnh, tủm tỉm cười trêu:
– Anh họ mà vừa can thiệp chuyện uống rượu, vừa kiểm soát cả giờ về thế này thì dễ làm mếch lòng em gái lắm đấy.
Ấy thế mà Lạc Bồi Nhân dường như chẳng hề bận tâm đến viễn cảnh trở thành một người anh họ không được ai ưa.
Cốc Kiều ngẩn người nhìn dãy số trên mảnh giấy. Bách Linh liếc nhìn bóng lưng Lạc Bồi Nhân, rồi lại đưa mắt sang ly sữa sô cô la của Cốc Kiều, cất tiếng hỏi bằng tiếng Trung:
– Chị ngồi đây được không?
Cốc Kiều mỉm cười đáp:
– Dĩ nhiên là được ạ.
Tiếng Trung của Bách Linh rất lưu loát, nhờ vậy mà Cốc Kiều nhanh chóng biết chị là người Pháp, hiện đang học đại học ở Paris, chọn tiếng Trung làm ngoại ngữ thứ hai và đặc biệt say mê văn hóa Trung Quốc đương đại. Chị đang thực hiện một bộ phim tài liệu về giới nghệ sĩ trẻ. Bách Linh điệu nghệ châm một điếu thuốc, phả ra những vòng khói trắng. Chị khen Cốc Kiều xinh như những thiếu nữ trong tranh của Rubens, chỉ khác là người thật bao giờ cũng có hồn hơn tranh vẽ.
Cốc Kiều tuy chẳng biết Rubens là ai nhưng vẫn vui vẻ đón nhận lời khen và mỉm cười cảm ơn.
– Chị quen… anh họ em từ bao giờ vậy ạ?
– Một năm trước. – Bách Linh nhấp một ngụm whiskey mà Lạc Bồi Nhân vừa mời. – Hôm đó, chị hỏi liệu anh ấy có thể mời chị một ly whiskey không. Chẳng ngờ anh ấy lại mời chị thật, cứ làm như chị không đủ tiền mua nổi một ly rượu vậy.
Kể đến đây, Bách Linh lắc đầu mỉm cười rồi nói tiếp:
– Người Trung Quốc các em có câu “rõ là biết tỏng nhưng toàn giả vờ không hay”, anh họ của em chính là bậc thầy trong chuyện này đấy, nhất là trong cách đối xử với phái nữ.
– Anh ấy không phải người như vậy đâu ạ.
Cốc Kiều thầm nghĩ, dùng câu đó để miêu tả Lạc Bồi Nhân chẳng chính xác chút nào. Dù vậy, một người nước ngoài thành thạo tiếng Trung đến mức này đã hiếm, lại còn am hiểu cả thành ngữ thì quả là đáng nể.
Nghe Cốc Kiều phủ nhận ý mình, Bách Linh bật cười.
– Trong mắt em, anh ấy chắc chỉ là một ông anh họ phiền phức thích quản chuyện bao đồng, mà một người như thế thì chẳng khơi gợi được trí tưởng tượng nhỉ? Này, em sợ anh họ mình lắm, đúng không?
Hồi bằng tuổi Cốc Kiều, Bách Linh từng ghét cay ghét đắng cảm giác bị kìm kẹp. Chị nhận ra Cốc Kiều trước và sau khi người anh họ rời đi là hai con người hoàn toàn khác hẳn. Khi anh còn ở đó, cô cứ co rúm trong chiếc áo khoác thùng thình, lầm lì ít nói, dăm ba câu thốt ra cũng chỉ để hùa theo anh mình. Vậy mà Lạc Bồi Nhân vừa đi khỏi, nét mặt cô lập tức trở nên tươi rói, cả người trông hoạt bát hẳn lên.
Nhưng rồi Bách Linh nhanh chóng có một phát hiện mới. Có lẽ đó không hẳn là nỗi sợ, mà chính xác hơn là sự ngưỡng mộ của cô gái Trung Quốc này dành cho người anh họ.
Lạc Bồi Nhân hoàn toàn kiểm soát nhịp điệu của cả ban nhạc, nhưng khi ca sĩ chính phiêu đến lệch nhịp, anh lại khéo léo tùy cơ ứng biến, biến đoạn ngẫu hứng chệch choạc ấy trông như thể đã được sắp đặt từ trước.
Cốc Kiều cứ dán mắt vào Lạc Bồi Nhân. Anh là người trầm lặng nhất trên sân khấu. Giọng ca chính và tay guitar không ngừng khuấy động không khí đã đành, ngay cả tay trống lúc cao hứng cũng cháy hết mình, nét mặt ai nấy đều cuồng nhiệt. Riêng anh lại điềm nhiên như không, biểu cảm trên mặt hiếm khi thay đổi.
Thế nhưng, Cốc Kiều lại nghĩ khác hẳn Bách Linh. Cô chẳng thấy Lạc Bồi Nhân có vai trò gì nổi bật trong màn trình diễn này. Phần lớn thời gian nhìn anh, cô chỉ mải băn khoăn không biết anh cởi áo khoác ra như vậy có lạnh không. Ngoài ra, sự chú ý của cô lại va phải chiếc quần jeans của ca sĩ chính. Chiếc quần jeans rách te tua ấy bó sát chứ không rộng thùng thình, chẳng giống kiểu cô vẫn bán chút nào. Cô thầm nhủ, anh chàng có mái tóc dài tẩy trắng tinh kia mà mặc một chiếc quần rộng hơn một chút, giống như mẫu cô bán thì có phải đẹp hơn không.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 29: 029: Mai trả nhé
10.0/10 từ 39 lượt.
