Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 141: 141: Thằng ăn bám
Lạc Bồi Nhân không đả động gì với mẹ về chuyện ngày mai gặp Cốc Kiều, cũng tuyệt nhiên không nhắc tới Châu Toản. Anh biết mẹ mình là người biết giữ chừng mực. Cốc Kiều muốn giấu chuyện này bao lâu thì cứ giấu, thậm chí nếu cả đời cô không nói, anh cũng sẵn lòng giả vờ như không biết đến cùng.
Từ cửa sổ phóng tầm mắt ra xa có thể thu trọn cảnh đêm của cả thành phố. Thế nhưng, Cốc Kiều chẳng mảy may để tâm đến những ánh đèn neon rực rỡ ngoài kia, ánh mắt cô chỉ dán chặt vào Lạc Bồi Nhân.
Vốn dĩ Cốc Kiều định mời Lạc Bồi Nhân một bữa thịnh soạn, nhưng anh lại chỉ gọi vài món thanh đạm, rất biết tiết kiệm tiền hộ cô. Thấy anh gọi ít quá, cô bèn nhờ người phục vụ giới thiệu những món đặc sắc nhất của nhà hàng.
Người phục vụ nhiệt tình gợi ý từ tôm hùm Úc, cá hồi cho đến bào ngư thượng hạng. Tuy nhiên, hễ anh ta đề cử một món đắt tiền và Cốc Kiều hào phóng gật đầu bảo:
– Món này được đấy.
Lạc Bồi Nhân lại gạt phắt đi:
– Món này hiện giờ không hợp với em. Em nên ăn gì đó thanh đạm thôi.
Đến khi món bào ngư hảo hạng cũng bị từ chối, người phục vụ không kìm nổi tò mò mà liếc nhìn gã đàn ông đang nắm quyền phủ quyết kia. Cái gì mà không hợp với em? Em nên ăn gì đó thanh đạm thôi? Dịch trắng ra chẳng phải là: Món đắt tiền không hợp với em đâu, em nên ăn mấy món rẻ tiền thôi sao?
Anh ta thầm rủa trong bụng, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. Gã đàn ông này ăn vận bảnh bao, cung cách hành xử chẳng có vẻ gì là túng thiếu, xem chừng cũng quen lui tới chốn sang trọng, thế mà mời bạn gái đi ăn lại bủn xỉn đến thế, đã vậy lại còn bủn xỉn một cách lộ liễu nữa chứ. Đàn ông khác dẫu có xót tiền cũng phải vắt óc tìm một cái cớ xuôi tai, chứ chẳng ai thể hiện trắng trợn thế này.
Mẹ kiếp, sao thế giới này bất công thế không biết! Người phục vụ chợt phát hiện thêm một đặc quyền của người giàu: có thể bủn xỉn một cách ngang nhiên. Ngược lại, người nghèo mà bước chân vào những nơi thế này đôi khi lại phải cắn răng tỏ ra hào phóng.
Dù trong lòng đang dậy sóng, nhưng với tác phong chuyên nghiệp, người phục vụ vẫn giữ nụ cười thường trực trên môi. Tuy nhiên, người khiến anh ta nể nhất chính là cô gái xinh đẹp đang gọi món kia, dù liên tục bị từ chối nhưng trên gương mặt cô vẫn không lộ chút bất mãn nào.
Cốc Kiều mỉm cười, hỏi người phục vụ:
– Chỗ anh có loại rượu vang đỏ nào ngon không?
Lạc Bồi Nhân lập tức gạt đi:
– Hôm nay em không được uống rượu.
Cốc Kiều rướn người về phía Lạc Bồi Nhân khiến đôi khuyên tai hình giọt nước màu đỏ khẽ đung đưa. Cô hạ giọng thấp nhất có thể, thì thầm chỉ đủ cho anh nghe:
– Mấy vết mẩn của em đỡ nhiều rồi, hôm nay không còn ngứa nữa đâu mà.
Đến lúc này cô mới vỡ lẽ, hóa ra ban nãy anh nhất quyết không chịu gọi mấy món kia là vì lo cho sức khỏe của cô.
Lạc Bồi Nhân đan mười ngón tay vào nhau, cũng thì thầm đáp lại:
– Đỡ hay chưa, anh nghĩ mình còn rõ hơn em đấy.
Giọng anh tuy nhỏ nhưng ngữ điệu lại vô cùng kiên quyết.
Lưng Cốc Kiều bị nổi mẩn, ngày nào Lạc Bồi Nhân cũng đều đặn bôi thuốc hai lần sáng tối, thế nên tình trạng của cô ra sao, anh còn nắm rõ hơn cả bản thân cô.
Nhìn những đốt ngón tay của Lạc Bồi Nhân, trong đầu Cốc Kiều bất giác lại hiện lên cảnh tượng anh bôi thuốc cho mình. Cô bỗng có cảm giác như việc đầu ngón tay anh lướt nhẹ trên làn da trần của mình chỉ vừa mới diễn ra.
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, cô liền cảm thấy như có ngón tay ai đang m*n tr*n sống lưng mình.
Đã không ít lần Cốc Kiều đang ngủ say thì tỉnh giấc giữa đêm vì cơn ngứa. Mỗi khi cô vô thức đưa tay toan gãi, Lạc Bồi Nhân lại kịp thời giữ lấy tay cô, rồi hôn nhẹ lên má để dỗ dành. Đợi cô bình tĩnh lại, anh mới đi đến chiếc tủ lạnh nhỏ trong phòng lấy một lon Coca ướp lạnh, bọc trong lớp khăn mỏng rồi lăn nhẹ trên tấm lưng đầy vết mẩn của cô. Hơi lạnh xuyên qua lớp khăn từ từ thấm vào da thịt, khiến cơn ngứa dần dịu đi.
Dẫu người đối diện chẳng tài nào biết được những hình ảnh đang hiện lên trong tâm trí Cốc Kiều lúc này, nhưng việc bàn luận công khai về những chuyện tế nhị thế này vẫn khiến mặt cô đỏ bừng, cứ như bị ánh đỏ của đôi khuyên tai hắt lên. Một luồng tê dại bỗng chạy dọc sống lưng, song cô biết cơn râm ran này chẳng liên quan gì đến mấy nốt mẩn đỏ kia.
Vì có người thứ ba ở đây, Cốc Kiều không tiện nói sâu hơn. Cô thôi nhìn ngón tay Lạc Bồi Nhân, chỉnh lại tư thế ngồi cho nghiêm chỉnh rồi mỉm cười bảo người phục vụ:
– Tạm thời chúng tôi gọi mấy món này trước đã, rượu thì thôi vậy.
Người phục vụ cũng để ý thấy vệt hồng trên má Cốc Kiều, thầm đoán cô gái này hẳn đang xấu hổ thay cho gã bạn trai bủn xỉn, hoặc giả là đang tức đến đỏ mặt. Anh ta liếc sang đàn ông mặt mày vẫn trơ trơ, chẳng mảy may tỏ vẻ ngượng ngùng kia, bỗng thấy bất bình thay cho Cốc Kiều. Cô đã cất công ăn vận lộng lẫy đến buổi hẹn, vậy mà đề xuất nào cũng bị gạt phăng đi. Một cô gái xinh đẹp nhường này, cớ sao phải tới đây chịu cảnh ấm ức cơ chứ?
– Em đã bảo là em mời, anh cứ xót tiền thay em thế này là em dỗi thật đấy. Mấy món ban nãy tuy em không ăn được nhưng anh ăn được mà. Anh đừng lo, em không thèm đâu. Lát nữa anh đừng cản em nữa, em nhất định phải gọi hết cho anh mới được.
Kể từ sau khi chia tay Lạc Bồi Nhân, thi thoảng nếm được món gì ngon, Cốc Kiều lại thấy tiếc nuối vì không có anh kề bên. Chỉ cần có anh ở cạnh, cô sẵn sàng hào phóng mời anh ăn bất cứ thứ gì.
Lạc Bồi Nhân không đáp được hay không được, chỉ im lặng nhìn Cốc Kiều chằm chằm.
Trong những bản kế hoạch kêu gọi đầu tư mà Lạc Bồi Nhân nhận được, không ít người tỏ ra vô cùng tự tin, và sự tự tin đó bắt nguồn từ doanh số phần mềm của Cốc Kiều. Một phần trong số họ mạnh miệng như vậy là bởi đã xem nhẹ Cốc Kiều. Họ nghĩ, chẳng phải chỉ là mấy chiêu trò lăng xê thôi sao? Có gì khó đâu. Chính bằng cấp và tuổi tác của Cốc Kiều đã tiếp thêm cho người ta một sự tự tin chưa từng có, khiến họ lầm tưởng rằng việc quảng bá phần mềm dễ như trở bàn tay, chỉ cần sao chép y nguyên phương thức tiếp thị của cô là xong.
Nghe những luận điệu phi logic đó, Lạc Bồi Nhân chỉ cười cho qua. Rào cản gia nhập càng thấp thì cạnh tranh dĩ nhiên càng khốc liệt.
Thế nhưng, Cốc Kiều lại sẵn lòng gieo hy vọng cho người khác, bất kể đó là người thích nghe chuyện truyền cảm hứng hay kẻ muốn tìm kiếm cảm giác ưu việt từ cô. Chỉ cần có sự chú ý, cô đều đón nhận chứ không hề chối từ. Cô chẳng ngại cung cấp thêm đề tài cho báo chí để tiện bề quảng bá cho cửa hàng của mình.
Cũng có một bộ phận nhận ra trường hợp của Cốc Kiều khó lòng sao chép, nên quyết định hợp tác với cô.
Dù thuộc nhóm nào, họ đều mặc định rằng Cốc Kiều thành công dễ như chơi. Người đời đâu thấy được những nốt mẩn ngứa nổi lên vì lo âu của cô, và bản thân cô cũng chưa từng có ý định vạch áo cho người xem lưng.
Đầu gối Cốc Kiều bị huých nhẹ, nhưng lần này cô không tránh. Ánh mắt cô đón lấy ánh mắt anh như tay thợ săn ghim chặt con mồi:
– Năm mười tám tuổi em chỉ bị dị ứng với mỗi giá tiền thôi. Ai ngờ chữa xong bệnh ấy lại đâm ra kiêng khem đủ thứ. Nhưng kệ đi, anh ăn được là được rồi. Đã đến đây, anh phải thử hết mấy món tủ của nhà hàng này chứ.
Lạc Bồi Nhân là người đầu tiên và duy nhất luôn hỏi cô có dị ứng với thứ gì không khi gọi món. Hồi ấy, cô ăn gì cũng nhiều, ngoài giá tiền ra thì chẳng dị ứng gì cả. Chỉ là khi anh mời mà bản thân lại không có tiền mời lại, sức ăn khỏe cũng chẳng phải chuyện gì đáng tự hào, đôi khi còn phải che giấu, giả vờ ăn ít đi một chút.
Lạc Bồi Nhân nhìn lại cô, đáp:
– Nhưng anh không quen ăn một mình, có em ăn cùng vui hơn. Tụi mình đâu phải chỉ ăn với nhau bữa nay, tương lai còn dài mà. Em còn khối thời gian để thể hiện sự hào phóng của mình.
Cốc Kiều toan nói thêm, nhưng Lạc Bồi Nhân đã nhìn vào đôi môi đỏ đang hé mở của cô mà ngắt lời:
– Hay lần này em cũng không chắc chắn về cái tương lai đó? Đừng nói với anh trải nghiệm này của em cũng như lần trước, chỉ định nếm một miếng rồi thôi, vội vàng đi tìm món mới nhé. Cốc Kiều, lần trước em bỏ anh, chẳng lẽ vì nghĩ sau này sẽ tìm được người tốt hơn sao?
– Em không có…
Cô còn chưa dứt lời, người phục vụ đã bê món ăn lên. Anh ta nhận thấy cuộc trò chuyện đột ngột ngưng bặt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm sau tiếng cảm ơn. Thấy mặt Cốc Kiều đỏ bừng, anh ta đoán hẳn là do chuyện gọi món ban nãy, nhưng cô không tiện nổi cáu trước mặt người ngoài.
Người phục vụ đặt đĩa xuống, xoay người cầm khay rời đi, nhưng tâm trí và đôi tai vẫn hướng về bàn của đôi nam nữ. Bước chân anh ta cố tình chậm lại, hòng nghe lỏm cuộc trò chuyện mà hai người họ đang né tránh mình. Cuối cùng, anh ta cũng nghe thấy cô gái đeo khuyên tai nói một câu:
– Em chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp được ai tốt hơn anh cả.
Cô tuyên bố rõ hùng hồn, như thể chẳng sợ bất kỳ ai nghe thấy.
Người phục vụ thầm thở dài, lúc này chỉ muốn cô gái kia mở to đôi mắt sáng của mình ra mà nhìn cho kỹ. Người ta đến ly rượu cũng không nỡ mời cô uống, ngoài kia thiếu gì người đối xử với cô tốt hơn vậy chứ. Gã đàn ông này tuy ngoại hình và khí chất đều xuất chúng, nhưng không tốt với cô thì phỏng có ý nghĩa gì.
Cốc Kiều vẫn cứ dán chặt ánh mắt vào Lạc Bồi Nhân, nhìn xoáy vào anh, như quyết tâm ép anh nhìn thấu tâm can mình.
Lạc Bồi Nhân nhìn thẳng vào cô, nói:
– Nếu em thấy chẳng tìm được ai tốt hơn mà vẫn đòi chia tay thì em đúng là ngốc hết thuốc chữa. Mà trong mắt anh, em lúc nào cũng thông minh, đâu giống người sẽ làm chuyện xuẩn ngốc như vậy.
Dưới hàng mi cong vút, đôi mắt Cốc Kiều như hai hồ nước sắp tràn bờ. Cô cứ thế nhìn anh. Nếu chỉ xét trên góc độ lợi ích, việc rời bỏ anh năm đó quả thực không phải là nước đi khôn ngoan nhất. Chẳng những không khôn ngoan, mà còn là một hành động cực kỳ ngu xuẩn.
– Cốc Kiều, em nhớ cho kỹ, anh không phải là chiến lợi phẩm đi kèm với thành công của em, để hễ thấy dấu hiệu thất bại là em có quyền vứt bỏ. – Anh nhìn sâu vào mắt Cốc Kiều. – Đôi mắt này của em trông thông minh lắm, lần này đừng để anh nhìn lầm nữa.
Lạc Bồi Nhân cúi xuống gắp một miếng măng tây cho cô rồi nói:
– Em thử xem có ngon bằng em làm không. Nhiều khi anh thử món mới cũng chỉ để tin chắc rằng những món anh thích nhất vẫn vẹn nguyên như cũ. Về khoản này thì anh không bằng em.
Anh cũng nếm thử một miếng măng tây, nhưng hương vị lại khác xa ký ức. Có lẽ, thứ anh nếm không chỉ đơn thuần là một món ăn, mà còn là cả những mường tượng của anh về một mái ấm.
Anh từng cất công tới tận khu phố Tàu chỉ để tìm món này nhưng đành thất vọng. Khi ấy, đứng giữa phố phường xa lạ, nghe văng vẳng bài hát Vượt ngàn trùng khơi đến thăm anh, anh lại nghĩ đến Cốc Kiều đang ở trong nước. Cô đã thất hẹn, và sẽ chẳng bao giờ đến nữa. Nhớ lại gương mặt cùng lời hứa năm xưa của cô, anh chỉ biết hận đến nghiến răng.
Cốc Kiều nhai thật chậm, đợi nuốt trôi miếng măng tây mới nói:
– Lần này về em sẽ làm cho anh ăn. Lần này em nhất định sẽ không nuốt lời nữa đâu.
Nghe anh nhắc đến chuyện trải nghiệm, cô trộm nghĩ, có lẽ sau khi chia tay anh không có bạn gái mới nhưng chưa chắc đã thiếu những lần trải nghiệm thất bại. Cô cũng đến chịu bản thân mình bởi ngay đến cả những lần trải nghiệm thất bại của anh mà cũng bận lòng cho được. Cô quyết sẽ không để anh có thêm cơ hội trải nghiệm với bất kì ai khác nữa, dù là trải nghiệm thất bại cũng không được.
Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều, cười đáp:
– Lần này không vội. Mấy ngày nay em chịu khó ăn uống thanh đạm đi, đợi mấy nốt mẩn lặn hết, mình trải nghiệm món khác trước đã.
Rồi anh đột ngột ghé sát lại, thì thầm hỏi:
– Giờ em còn ngứa không?
Cốc Kiều lắc đầu, tránh nhìn vào những ngón tay của Lạc Bồi Nhân để không nảy sinh những liên tưởng thừa thãi. Suốt bữa ăn, đầu gối hai người cứ vô tình chạm nhau. Dù không uống rượu, nhưng dưới ánh nến chập chờn, gương mặt cô càng lúc càng đỏ lựng.
Người phục vụ vốn tưởng sắc đỏ trên má Cốc Kiều ít nhất một nửa là do vừa ngượng vừa tức, bởi lẽ hí hửng đi hẹn hò mà lại chẳng gọi được món mình thích. Nhưng đến lúc họ thanh toán, anh ta mới vỡ lẽ mình đã đoán sai, sai hoàn toàn.
Người trả tiền là cô gái đeo khuyên tai đỏ, trong khi gã đàn ông bên cạnh chẳng buồn khách sáo nửa lời, cứ như thể chuyện phụ nữ thanh toán là lẽ đương nhiên. Không những thế, người phục vụ còn nhận được khoản tiền boa hậu hĩnh. Sự hào phóng của cô gái khiến anh ta rối rít cảm ơn đến ba lần mà vẫn chưa thấy đủ để bày tỏ lòng biết ơn lẫn sự kinh ngạc. Lúc này, anh ta mới nhận ra mình đã bị ngoại hình và khí chất của Lạc Bồi Nhân đánh lừa, cứ ngỡ người trả tiền phải là anh.
Nhìn người đàn ông khoác áo cho cô gái một cách thuần thục, đầu óc người phục vụ bắt đầu nảy số liên hồi. Không thể nào, chẳng lẽ là… Giờ đây, trong mắt người phục vụ, hành động kiên quyết không gọi món đắt tiền ban nãy của gã đàn ông đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Thảo nào gã lại chài được một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, giàu có và hào phóng nhường ấy, hóa ra chỉ đẹp mã thôi thì chưa đủ. Đúng là không phải ai cũng kiếm cơm theo cách này được.
Mãi đến lúc vào thang máy, gương mặt Cốc Kiều vẫn chưa hết đỏ. Lạc Bồi Nhân kề sát tai cô, cười hỏi:
– Sao mặt em đỏ thế? Người phải đỏ mặt đáng lẽ là anh mới đúng chứ.
– Dạ?
Anh vẫn còn cười:
– Em không để ý ánh mắt của cậu phục vụ lúc nãy à? Chắc chắn cậu ta nghĩ anh là thằng ăn bám rồi.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 141: 141: Thằng ăn bám
10.0/10 từ 39 lượt.
