Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 140: 140: Dài lâu
Máy fax vừa nhả ra tờ thông tin về Cốc Kiều. Dạo này bà Liêu sống hẳn ở Thượng Hải, thành thử ngày nào cũng thấy tin tức về cô xuất hiện trên báo.
Cô gái này quả thực cực giỏi xoay xở. Bà Liêu rất ưng ý sự xông xáo ấy. Nếu con trai bà chỉ là một cậu ấm ham chơi hưởng lạc thì hai đứa quả đúng là một cặp trời sinh. Bà chỉ thực sự để mắt đến Cốc Kiều kể từ khi con trai chuyển hẳn đến Thượng Hải sống.
Bà từng cho rằng, có một cặp bố mẹ tham công tiếc việc như vậy, hẳn con trai sẽ chọn mẫu phụ nữ của gia đình, thay vì một người cũng đam mê sự nghiệp để làm người yêu.
Hồi xưa, khi bà Liêu đưa con trai sang Singapore, mọi chuyện chẳng hề giống như lời chồng cũ vẫn nói, rằng bà bị viên đạn bọc đường của chủ nghĩa tư bản dụ dỗ. Về mặt vật chất thì đúng là thế thật, song cuộc sống lại chẳng hề dễ thở như khi ở trong nước.
Bố bà lúc sinh thời là người cực kỳ độc đoán, chỉ có con trai bà dám bật lại ông. Lần phản kháng gay gắt nhất của anh cũng là vì bà. Có lần, bố mắng bà thậm tệ, Lạc Bồi Nhân đã thẳng thắn chất vấn ông ngoại:
– Ông lấy tư cách gì mà đối xử với mẹ cháu như vậy?
Vẻ mặt anh khi ấy như thể chính anh mới là người phải chịu nỗi nhục tột cùng, và là người bị mắng vậy. Bố bà vốn là người cố chấp nhất đời, vậy mà khi bị một đứa trẻ chất vấn trước mặt bao người, ông lại chẳng hề nổi giận. Cả nhà ai nấy đều kinh ngạc, nhưng nhiều năm sau cũng chẳng một ai dám bắt chước.
Suy cho cùng, việc mắng nhiếc mẹ của một đứa trẻ ngay trước mặt nó là điều không thể nào chấp nhận nổi. Con trai bà lại già dặn trước tuổi, nên càng khó lòng bỏ qua. Đó là lần đầu tiên Lạc Bồi Nhân nắm tay bà, nói:
– Mẹ con mình về nhà đi mẹ.
Dáng vẻ ấy nào phải một đứa trẻ đang níu tay mẹ, mà giống một đứa con đã trưởng thành cố bảo vệ mẹ hơn.
Bà Liêu đã không đưa con trai về nước. Một thời gian dài sau đó, Lạc Bồi Nhân cũng không nhắc lại chuyện ấy nữa. Chẳng những vậy, anh còn chủ động đàn cho ông ngoại nghe những bản nhạc xưa và chơi cờ cùng ông. Mấy người anh em cùng bố khác mẹ của bà Liêu dĩ nhiên không thiếu lời ra tiếng vào, rằng bà vì muốn trụ vững trong tập đoàn gia đình mà ngày nào cũng xúi con trai mình ở nhà dỗ ngọt ông cụ. Tuy họ thấy chướng mắt thật, nhưng cũng chẳng ai dám đắc tội với bà.
Lạc Bồi Nhân đợi bà Liêu có chỗ đứng vững chắc trong gia đình rồi mới về nước. Trước đó, anh từng bị một trận dị ứng. Chuyện bắt nguồn từ lần anh thắng đứa cháu họ của bà Liêu trong một trận đấu Taekwondo. Thắng thua vốn chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng oái oăm là bố bà lại đặc biệt mở tiệc chúc mừng Lạc Bồi Nhân.
Lòng căm ghét của trẻ con là thứ tr*n tr** nhất. Biết Lạc Bồi Nhân dị ứng cà chua, đứa trẻ kia đã cố tình hất nước cà chua lên tay anh. Lạc Bồi Nhân vốn dị ứng cà chua từ nhỏ, da tiếp xúc trực tiếp còn phản ứng nặng hơn cả khi ăn. Sự thù ghét ấy quá lộ liễu, đến mức càng muốn che giấu lại càng như tự thú. Bố bà nổi trận lôi đình, còn vợ chồng người em trai – tức bố mẹ của đứa cháu họ – đương nhiên phải chịu phạt vì tội không biết dạy con.
Vừa khỏi dị ứng, Lạc Bồi Nhân liền một mực đòi về nước. Ai cũng ngỡ anh muốn đi là vì chuyện này, nhưng bà Liêu biết thừa con trai mình đã muốn rời khỏi đây từ lâu. Trận dị ứng tai bay vạ gió này chẳng qua chỉ là một cái cớ sẵn có. Thậm chí, với sự nhạy bén của con trai, bà còn ngờ rằng có lẽ anh đã cố tình không né tránh. Bố bà lại cho rằng Lạc Bồi Nhân khăng khăng đòi về nước vì bị họ hàng bắt nạt, bởi vậy ông càng thêm thương xót và trọng dụng người mẹ phải ở lại Singapore một mình như bà.
Chuyện dị ứng và sự ra đi của con trai, dẫu vô tình hay hữu ý, đều đã trở thành đòn bẩy đưa bà Liêu đến với thành công. Nhưng với tư cách một người mẹ, khi nhận ân huệ này từ con mình, bà chẳng hề thấy dễ chịu chút nào.
Sau khi con trai về nước, chồng cũ của bà đã nhanh chóng tái hôn. Ngay cả chuyện lấy vợ mới cũng được ông tô vẽ thành hành động vì thương con. Dẫu sao kết hôn rồi, việc nuôi dạy con của vợ cũ cũng có thể quẳng sang cho vợ mới, bản thân chẳng cần ngó ngàng đến nữa. Bà Liêu cảm thấy vô cùng ghen tị, tại sao ông lại có thể sống thảnh thơi đến thế cơ chứ.
Ngày kia, bà Liêu sẽ về Singapore. Lạc Bồi Nhân muốn ở lại trong nước ăn Tết, bà cũng không ép, bởi bà vốn không hẹp hòi như Lạc Bá An vẫn tưởng. Vậy mà lão chồng cũ cứ khăng khăng cho rằng, sở dĩ con trai không về ăn Tết là do bà giữ chân, đúng là vớ vẩn.
Việc Lạc Bồi Nhân không về Singapore chẳng khiến bà Liêu ngạc nhiên, nhưng chuyện anh bảo muốn cùng Cốc Kiều mời bà ăn tối vào ngày mai thì lại khác. Mời mẹ đi ăn cùng một cô gái thì khác nào dẫn bạn gái chính thức ra mắt phụ huynh?
Trước đây, bà Liêu không tin con trai về Thượng Hải là vì Cốc Kiều, nhưng giờ thì bà gần như đã chắc chắn, bèn hỏi:
– Con quyết định ở hẳn Thượng Hải là vì Cốc Kiều à?
– Không phải ạ.
Bà Liêu vẫn chưa tin, vừa định gặng hỏi thêm thì đã nghe con trai nói tiếp:
– Nhưng nếu không phải vì cô ấy, chưa chắc con đã đến đây sớm thế.
Bà Liêu cười hỏi:
– Hai đứa biết nhau lâu rồi, sao bây giờ tự dưng mới thành một cặp?
Hay là vì cô gái ấy đã lớn, nên con trai bà bỗng phát hiện ra nét đẹp mà trước đây nó chưa từng thấy? Tình yêu kiểu ấy e là khó bền.
– Người bạn gái con từng nhắc với mẹ trước giờ vẫn luôn là cô ấy.
Dẫu đã ngờ ngợ, bà Liêu vẫn không khỏi kinh ngạc khi nghe con trai chính miệng thừa nhận. Không thể nào, chẳng lẽ con trai bà lại là một đứa si tình? Bà tuyệt đối không muốn con mình trở nên như vậy, bởi lẽ tiêu chuẩn bà đặt ra cho con trai và cho chồng hoàn toàn khác biệt.
Bà Liêu vẫn luôn coi thường cuộc sống gia đình hạnh phúc, dung dị của chồng cũ và xem nhẹ cái lối mòn bằng phẳng mà Lạc Bá An đã chọn. Con đường ấy đã được hàng ngàn người đàn ông thành đạt suốt bao thế kỷ qua kiểm chứng: kiếm một người vợ làm hậu phương vững chắc, còn bản thân chỉ cần dồn sức cho sự nghiệp là nắm trong tay tất cả. Ngay cả con cái với vợ trước cũng có thể đùn đẩy cho vợ mới chăm nom, cứ thế ung dung phủi tay làm ông lớn. Thế nhưng, trong sự khinh thị ấy lại pha lẫn cả nỗi ghen tị, bởi làm gì có lối mòn nào như thế cho bà đi, bà chỉ đành tự mình dò dẫm mở đường.
Vậy mà đến lượt con trai, bà Liêu lại mong anh chọn lối mòn bằng phẳng ấy, dẫu có cũ kỹ, tầm thường cũng chẳng sao. Đời thực đâu phải phim ảnh, bà chẳng hề mong đợi bất cứ tình tiết kịch tính mới mẻ nào xảy đến với cuộc đời con trai mình.
Bà Liêu cố nén sự ngạc nhiên, hỏi:
– Vậy sao lần trước con lại bảo vẫn đang theo đuổi con bé?
Lạc Bồi Nhân không nhắc đến chuyện chia tay, bỗng cười đáp:
– Yêu đương đâu phải chuyện mua đứt bán đoạn, đâu thể chỉ gật đầu một cái là xong chuyện cả một đời. Thỉnh thoảng con cũng phải nỗ lực chứng minh tấm lòng của mình chứ.
Anh cố tình giấu nhẹm chuyện chia tay, làm như thể nó chưa từng gây ra chút sóng gió nào trong cuộc đời mình.
Bà Liêu vờ như không hiểu ẩn ý trong lời mời dùng bữa của con trai và Cốc Kiều:
– Bữa tối ngày mai hủy đi. Hai đứa đi ăn mà có thêm mẹ thì chưa chắc đã tự nhiên.
– Mẹ biết ý con là gì mà.
– Con còn trẻ, tính chuyện tương lai lúc này vẫn còn quá sớm. Hai đứa tuy quen biết đã lâu, nhưng tính từ lúc con du học đến giờ, thời gian thực sự ở cạnh nhau cộng lại chẳng được bao nhiêu. Khoảng cách có thể tô hồng nhiều thứ, nhưng hợp hay không thì phải ở gần nhau lâu mới biết được.
Lạc Bồi Nhân không phản bác trực diện mà nói:
– Con không thích thay tới đổi lui, rất mất thời gian. Nhưng lời mẹ nói cũng có lý. Con cũng thấy trước giờ thời gian chúng con ở bên nhau quá ít, xem ra đúng là nên dành nhiều thời gian cho đối phương hơn.
Bà Liêu suýt bật cười. Cuộc đời thật khéo trêu ngươi, con trai lại sắp sửa đi vào đúng vết xe đổ của bà.
Sau vài giây im lặng, bà Liêu chuyển chủ đề, hỏi sang gia cảnh của Cốc Kiều:
– Cốc Kiều đã kể với con chưa? Con bé là con gái ruột của Châu Toản đấy.
Bao năm nay, dù sống xa con trai, bà Liêu vẫn nắm rõ mọi động tĩnh của nhà họ Lạc qua lời người giúp việc cũ.
Năm đó, bà Liêu từng cho người điều tra gia cảnh mẹ kế của con trai. Chồng cũ cưới ai vốn chẳng liên quan gì đến bà, nhưng việc con trai bà phải sống với người mẹ kế thế nào lại rất liên quan. Bố Châu Toản chính là chủ hôn trong đám cưới của chồng cũ bà, còn Châu Toản lại từng có thời gian công tác ở quê người vợ mới, vì vậy bà đã ngờ rằng giữa họ có mối liên hệ nào đó. Kết quả điều tra cho thấy, Châu Toản và chị họ của người phụ nữ này từng là người yêu cũ.
Bấy giờ, bà Liêu có phần nể phục sự cao tay của người vợ mới kia. Bà ta chẳng những giữ được quan hệ tốt đẹp với kẻ đã phụ bạc chị họ mình, mà còn biết cách lợi dụng ông ta triệt để.
Cuộc điều tra chỉ dừng lại ở đó. Chừng nào người vợ mới còn chịu giữ quan hệ hữu hảo ngoài mặt thì những chuyện này cũng chẳng đáng để tâm. Mãi cho tới khi biết tin Lạc Bồi Nhân chuyển về Thượng Hải, bà Liêu mới lục lại những thông tin này trong ký ức.
– Mẹ có nhầm không ạ?
Con gái ruột của Châu Toản ư?
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Bà Liêu đoan chắc con trai mình hoàn toàn không hay biết gì về việc này.
– Một cô gái lớn lên trong hoàn cảnh như thế sẽ khó lòng tin vào tình yêu. Với con bé, sự nghiệp đáng tin hơn đàn ông nhiều…
Nói tới đây, bà Liêu chợt cảm thấy như đang nói về chính mình. Dẫu sao, một người yêu sự nghiệp là điều tốt, nhưng trong một gia đình mà cả vợ lẫn chồng đều mải mê với công việc thì chưa chắc…
– Con sẽ khiến cô ấy tin.
Bà Liêu suýt bật cười trước sự ngây thơ của con trai. Bà nói:
– Mẹ biết, tuổi trẻ nào có ai chịu nghe người lớn khuyên can chuyện tình cảm. Ngày xưa, bà ngoại con cũng cãi lời cả nhà, quyết lấy ông con cho bằng được. Chính bà cũng từng ngăn cản mẹ lấy bố con, nhưng mẹ nào có nghe. Kết cục thế nào con cũng thấy rồi đấy. Tình yêu đâu phải thuốc tiên. Lúc trẻ, ai cũng ngỡ mình khác biệt, nhưng rốt cuộc thì ai cũng như ai cả thôi… Hai đứa mà cái tôi đều quá lớn thì ở với nhau không bền được đâu.
Lạc Bồi Nhân chợt thấy câu này nghe thật quen tai. Phải rồi, bố anh cũng từng nói y hệt. Bố mẹ anh ngày thường như nước với lửa, vậy mà riêng chuyện này lại tâm đầu ý hợp đến lạ.
– Vậy mẹ có hối hận không?
Bà Liêu không thích bị hỏi vặn, nhưng quả thực bà không hề hối hận.
– Mẹ không bao giờ hối hận về những chuyện đã qua, bởi hối hận cũng chẳng thay đổi được gì. Nhưng con người ta phải biết nhìn vào quá khứ để rút ra bài học cho bản thân, chứ không phải vờ như nó chưa từng tồn tại.
Sau đó là một khoảng lặng kéo dài, dài đến mức bà Liêu ngỡ rằng lời nói của mình đã có tác dụng.
Và rồi, qua điện thoại, Lạc Bồi Nhân quả quyết nói ra điều mà anh đã thầm xác nhận với chính mình không biết bao nhiêu lần:
– Tương lai thế nào con không dám nói trước, vì có nói mẹ cũng chẳng tin. Nhưng điều duy nhất con dám chắc là, nếu đời này con và Cốc Kiều không thể bền lâu, thì con cũng chẳng thể bền lâu với bất kỳ ai khác.
Sau đó, anh lặp lại lời mời:
– Con trót khoe với Cốc Kiều là mẹ đánh giá cô ấy cao lắm rồi, chắc mẹ sẽ không phản đối đâu nhỉ?
Bà Liêu thầm cười tự giễu. Xem ra bà thực sự đã sinh ra một đứa si tình rồi.
Triệu Việt gọi điện chúc mừng Cốc Kiều. Dạo này, tin tức về cô tràn ngập khắp các mặt báo, từ báo ngành cho đến cả báo địa phương.
– Giờ em thành người nổi tiếng rồi, hôm nào qua chỗ anh dạy đám nhân viên phòng kinh doanh vài chiêu với.
Cốc Kiều thản nhiên nhận lời khen của Triệu Việt, dù thừa biết dự án của họ vốn đã bán rất chạy. Bất động sản vốn dĩ luôn có lợi thế về vị trí và thiết kế, đâu cần đến tài tiếp thị của cô.
– Căn hôm trước em không chốt nhanh là hết đấy, anh không chém gió đâu.
Hiện giờ cô không ở Thượng Hải, mà Lạc Bồi Nhân ở khách sạn một mình cũng chẳng sao.
– Cảm ơn anh nhé, nhưng hôm đó em chỉ tiện đường tạt vào xem thôi, chứ không có ý định mua thật đâu.
Rốt cuộc, Triệu Việt vẫn không kìm nổi tò mò mà hỏi:
– Cái cậu Lâm Hải Xuyên đi xem nhà cùng em là bạn trai em à?
Vốn hiểu tính bạn thân, anh ta thừa biết Lạc Bồi Nhân chắc chắn có ý với Cốc Kiều. Vì thế, Triệu Việt tuyệt nhiên không dám hé răng với anh chuyện cô đi xem nhà cùng Lâm Hải Xuyên. Song, dù anh ta có kín miệng đến đâu thì suốt mấy hôm nay, bản tin nào về Cốc Kiều cũng dính dáng đến Lâm Hải Xuyên. Từ buổi ký tên ủng hộ phần mềm bản quyền cho đến các sự kiện khác, đâu đâu cũng thấy mặt Lâm Hải Xuyên. Triệu Việt thực sự lo bạn thân mình sẽ không chịu nổi cú sốc này, nên mỗi lần liên lạc với Lạc Bồi Nhân, anh ta đều lảng tránh chủ đề tình cảm, tuyệt đối không đả động gì đến.
– Anh nghĩ đi đâu thế? Bọn em chỉ là quan hệ công việc thuần túy thôi.
Nghe vậy, Cốc Kiều càng chắc mẩm Lạc Bồi Nhân chưa kể cho Triệu Việt chuyện của hai người. Nhưng nhớ đến vết xe đổ lần trước, cô lại thầm thấy cảm thông cho anh.
– Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi ạ.
Lần trước Lạc Bồi Nhân đã chủ động công khai, vậy thì lần này sẽ đến lượt cô. Cô sẽ không để anh trở thành trò cười cho thiên hạ vì vừa mới công khai tình cảm chưa được bao lâu đã bị đá nữa.
– Bạn trai em chẳng những anh quen mà còn quen trước cả em nữa cơ. Tuy hồi xưa em toàn gọi anh ấy là anh họ, nhưng giờ anh ấy đã thành bạn trai em rồi. Thế nên sau này anh đừng dùng danh xưng “anh họ em” để gọi anh ấy nữa nhé.
Tuy Cốc Kiều không nói thẳng tên nhưng từng câu từng chữ đều đủ để Triệu Việt biết cô đang ám chỉ ai. Anh ta cũng chẳng thể trách Lạc Bồi Nhân giấu giếm mình, vì ngẫm lại, quả thực anh ta chưa bao giờ gợi chuyện để Lạc Bồi Nhân tâm sự cả.
Triệu Việt cười ha hả để chữa ngượng vì cập nhật tin tức trễ:
– Thế là em họ biến thành em dâu rồi à! Chuyện vui thế này, nhất định anh phải đãi hai đứa một bữa ra trò mới được.
– Phải là bọn em đãi anh mới đúng. Hai người đãi một người thì mới công bằng chứ ạ.
Tuy nhiên, hôm nay Cốc Kiều lại chẳng có hứng thú mời Triệu Việt dùng bữa. Mọi chuyện cuối cùng cũng tạm ổn, nên cô quyết định từ chối mọi cuộc hẹn khác, dành trọn buổi tối nay để mời Lạc Bồi Nhân đi ăn riêng.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 140: 140: Dài lâu
10.0/10 từ 39 lượt.
