Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy?
Cốc Kiều chỉ mỉm cười. Vì còn phải để dành sức lo việc khác nên cô chẳng muốn tốn hơi giải thích dài dòng với Lâm Hải Xuyên. Cô nhét một chiếc phong bì giấy kraft dày cộp vào túi Khưu Sảng rồi ghé tai cô ta thì thầm:
– Dạo này mọi người vất vả rồi, cứ ăn một bữa thật ngon nhé.
Vốn dĩ cô không bao giờ có thói quen để nhân viên phải tự bỏ tiền túi ra ứng trước.
Lâm Hải Xuyên nói với Cốc Kiều:
– Nếu hôm nay cô bận thì thôi vậy.
– Sao mà thôi được? – Cốc Kiều đáp lại, đoạn trịnh trọng giới thiệu Khưu Sảng. – Hôm nay, đích thân sếp Khưu, người phụ trách khu vực Hoa Đông của chúng tôi, sẽ tiếp đãi ngôi sao lớn là cậu. Sau này còn phải nhờ cậu chiếu cố các cửa hàng khác của chúng tôi nữa.
Lâm Hải Xuyên bật cười:
– Hoa Đông á? Chẳng phải các cô mới chỉ có đúng một cửa hàng thôi sao?
Cốc Kiều đúng là khéo chém gió thật.
– Chẳng mấy chốc sẽ khác ngay thôi.
Đây là lần đầu tiên Khưu Sảng đặt chân đến Thành phố ẩm thực Hong Kong. Dù mức lương Cốc Kiều trả cho cô ta không hề thấp, nhưng ở cái nơi nghe đồn chỉ ăn sương sương cũng bay mất cả nghìn tệ này, thì có cho thêm tiền cô ta cũng chẳng dám tự mình bước vào.
Đang ăn dở, Lâm Hải Xuyên buông lời trêu:
– Cô gọi nhiều món thế này mà sếp Cốc của các cô lại không có mặt ở đây, lát nữa cô ấy biết được chắc xót của chết mất nhỉ?
– Không có đâu ạ. Sếp em đã dặn rồi, anh cứ gọi món thoải mái đi. Mời được anh dùng bữa là vinh dự lớn của bên em mà.
Mấy nhân viên cửa hàng đã nhận được chỉ thị của Cốc Kiều nên suốt bữa ăn cứ thay phiên nhau tâng bốc Lâm Hải Xuyên lên tận mây xanh, khiến anh ta phải cố gắng lắm mới giữ được vẻ mặt bình thản.
Ở trước mặt Cốc Kiều, Lâm Hải Xuyên còn có thể sống thật với bản tính của mình, chứ trước mặt người ngoài, anh ta vẫn phải giữ gìn hình tượng ngôi sao. Dù trong lòng sướng rơn trước những lời tán tụng, ngoài mặt anh ta vẫn tỏ ra dửng dưng, khiến nét cười trong mắt và khoé môi cứ vả nhau chan chát.
– Mấy câu này chắc các cô được sếp mớm cho chứ gì?
– Sếp em toàn khen anh sau lưng thôi đấy ạ. Nếu không phải vì hâm mộ anh, sao sếp lại phải cất công mời bằng được anh tham dự sự kiện quan trọng thế này chứ?
Lâm Hải Xuyên chỉ tin một nửa, nửa còn lại anh ta giữ trong lòng. Anh ta chẳng muốn chuyện mình đóng quảng cáo áo khoác da năm xưa bị người ta biết. Về điểm này, Cốc Kiều quả thực rất kín miệng. Ngày ấy, cả người đóng lẫn người mời đóng quảng cáo đều chỉ ở độ tuổi đôi mươi.
Còn người đàn ông đi cùng cô dạo ấy thì bặt vô âm tín, chẳng biết đã biến đi đâu mất. Mà thế lại hay, nhân chứng chuyện năm xưa của anh ta tốt nhất là đừng bao giờ xuất hiện nữa.
Ăn xong, lúc thanh toán, Khưu Sảng đặc biệt gói những món còn lại mang về cho Cốc Kiều. Thấy vậy, Lâm Hải Xuyên không khỏi thầm cảm thán: đúng là sếp nào lính nấy, thật biết cần kiệm, không lãng phí chút nào.
Khưu Sảng ăn bữa cơm mà lòng dạ cứ để đâu đâu. Cô ta vừa tiễn Lâm Hải Xuyên lên taxi, còn chưa kịp gọi điện hỏi thăm tình hình thì đã nhận được cuộc gọi của Cốc Kiều.
– Em không uống rượu đấy chứ?
– Dạ không ạ.
Khưu Sảng lĩnh hội rất tốt tinh thần của Cốc Kiều, đã tiết kiệm được khoản tiền đồ uống.
– Soạn ngay cho chị một bản hợp đồng.
Cốc Kiều liệt kê rành rọt từng điều khoản chi tiết qua điện thoại, khiến Khưu Sảng không tài nào nhận ra người ở đầu dây bên kia vừa nốc hơn một chai rượu đế.
– Vụ đĩa mềm trắng xong nhanh thế ạ?
Khưu Sảng không thể tin nổi Cốc Kiều lại có thể xử lý mọi chuyện rốp rẻng đến vậy. Việc tìm được nguồn hàng lớn như thế trong phút chốc gần như là chuyện bất khả thi.
– Coi như đã chốt xong. – Cốc Kiều đọc cho Khưu Sảng địa chỉ quán karaoke mình đang ngồi. – Tới nơi thì gọi cho chị.
Quán karaoke này nằm ở vị trí quá đỗi quen thuộc với Cốc Kiều, bởi năm xưa cô cũng từng thuê phòng tại chính khách sạn này. Vừa bước vào sảnh lớn, cô bất chợt có chút hoài niệm.
Khi Khưu Sảng mang bản hợp đồng vừa soạn xong tới trước cửa quán karaoke thì đã gần mười hai giờ đêm. Cô ta vội vã xuống xe, chẳng buồn chờ tài xế trả lại tiền thừa, liền bấm số gọi cho Cốc Kiều.
Để giữ cho đầu óc tỉnh táo, Cốc Kiều đang móc họng nôn rượu. Cứ hễ thấy hơi choáng váng là cô lại làm vậy. Suốt buổi, cô đã gọi đi mấy chục cuộc điện thoại, nhưng khắp cả thành phố chỉ có lão giám đốc Doãn này là tỏ ý muốn cung cấp đủ số lượng đĩa mềm trắng có sẵn. Oái oăm thay, lão ta lại là một tên bợm rượu, cứ khăng khăng đòi dùng rượu để thử lòng thành của cô.
Cả ngày hôm nay, Cốc Kiều mới chỉ lót dạ bằng một ổ bánh mì. Giờ đây, sau trận nôn thốc nôn tháo, trong dạ dày cô chẳng còn gì ngoài những cơn quặn thắt trào lên dịch vị chua loét.
Chuông điện thoại vừa reo, Cốc Kiều đã vội bắt máy.
Gặp lại Cốc Kiều, Khưu Sảng ngỡ ngàng trước hình ảnh hoàn toàn khác biệt so với sáu tiếng trước: sếp cô ta đang diện quần dài, áo sơ mi chỉ cởi một cúc trên cùng, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ sắc sảo. Khưu Sảng biết sếp mình luôn để sẵn hai bộ đồ trong chiếc van vàng để tiện thay tùy theo hoàn cảnh. Điều khiến cô ta kinh ngạc nhất là có lần đi cùng Cốc Kiều từ cửa hàng đến một buổi đàm phán quyền đại lý, Cốc Kiều chỉ vào nhà vệ sinh năm phút, vậy mà khi bước ra, cô không những đã thay một bộ vest công sở chỉn chu, mà ngay cả kiểu tóc lẫn khuyên tai cũng khác hẳn.
Cốc Kiều cầm lấy bản hợp đồng, dặn dò:
– Lát về em cứ gọi xe Crown mà về, đừng đợi Xiali làm gì, chị thanh toán cho.
Khưu Sảng ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Cốc Kiều, nhưng trong tình trạng này mà sếp vẫn để ý đến chuyện cô ta về bằng xe gì, chứng tỏ đầu óc vẫn còn tỉnh táo chán.
– Khi nào chị về ạ? Hay để em lái xe chở chị về, chị uống thế này sao lái được nữa?
Dù biết có Thẩm Chinh bên công ty game đi cùng, nhưng thấy sếp uống nhiều như vậy, cô ta vẫn chẳng thể yên tâm.
Cốc Kiều rút chìa khóa xe trong túi ra, đưa cho cô ta:
– Vào xe chị đợi đi, tối nay qua nhà chị ngủ tạm. Nhớ gọi điện về báo người nhà một tiếng kẻo mọi người lo.
Khưu Sảng nhìn theo bóng Cốc Kiều khuất sau cánh cửa phòng karaoke. Dáng đi của cô vững vàng đến mức cô ta không thể tin nổi Cốc Kiều vừa nốc gần hai chai rượu đế.
Ngay cả Giám đốc Doãn cũng phải kinh ngạc, không ngờ Cốc Kiều uống nhiều như vậy mà vẫn tỉnh như sáo. Cô điềm nhiên đứng trước mặt lão, chìa bản hợp đồng ra:
– Ông xem kỹ lại đi, nếu không có vấn đề gì thì mình ký luôn.
– Cô Cốc đúng là người nhanh gọn quyết đoán, mới đó đã lo xong hợp đồng rồi. Thôi, để hát xong bài này đã.
Giám đốc Doãn ra hiệu chuyển bài sang Hiểu rõ lòng em, một bản tình ca song ca nam nữ.
Cốc Kiều vẫn giữ nụ cười trên môi, khéo léo từ chối:
– Bài này tôi chưa nghe bao giờ nên thực sự không biết hát.
Dứt lời, cô quay sang Thẩm Chinh hỏi:
– Bài này anh biết hát không?
Thẩm Chinh lập tức hiểu ý, vội đỡ lời:
– Giám đốc Doãn, bài này sếp Cốc không biết hát nhưng tôi thì biết. Để tôi song ca với ông nhé.
Thẩm Chinh đi cùng Cốc Kiều. Nếu không tìm được đĩa mềm trắng, anh ta cũng sốt ruột chẳng kém gì cô. Công ty game của anh ta đang trông chờ Hiệp Đạo Kỳ Duyên sẽ tạo nên tiếng vang lớn đầu tiên. Game bán không chạy thì đành chịu, nhưng thất bại chỉ vì thiếu hàng thì chính anh ta cũng không thể tha thứ cho bản thân. Trước đây, Thẩm Chính vốn chỉ quen cắm mặt nghiên cứu phần mềm trong văn phòng, chẳng có kinh nghiệm xã giao, tửu lượng lại càng tệ, bị gán cho biệt danh Một Ly Là Gục.
Chủ nghĩa anh hùng trong lòng Thẩm Chinh trỗi dậy. Thấy để Cốc Kiều một mình gánh vác thật chẳng đáng mặt nam nhi, anh ta bèn cắn răng đứng ra đỡ rượu thay cô. Mới uống nửa ly, rượu chưa kịp xuống đến dạ dày mà mặt Thẩm Chinh đã đỏ bừng. Khi anh ta định nốc cạn nốt nửa ly còn lại thì bị Cốc Kiều giẫm nhẹ lên chân. Thẩm Chinh ngước nhìn, bắt gặp ánh mắt ra hiệu của cô: “Anh đừng rước thêm việc cho em nữa.” Anh ta mà say thì chỉ tổ làm cô mệt thêm.
Thế là Cốc Kiều không chỉ uống cạn phần mình mà còn uống thay cả phần của Thẩm Chinh. Đến Giám đốc Doãn luôn tự vỗ ngực nhận là người từng trải cũng phải kêu lên:
– Này Giám đốc Thẩm, cậu là đàn ông đàn ang, dưới trướng cũng có dăm ba nhân viên, coi như là kẻ có vai vế, thế mà lại để một cô gái đỡ rượu thay mình hả? Chuyện lạ đời thế này tôi mới thấy lần đầu đấy.
Giám đốc Doãn dường như có ý đồ với Cốc Kiều, lại ngỡ hai người là một đôi nên cố tình hạ bệ Thẩm Chinh trước mặt cô. Lời lẽ lão bóng gió chê anh ta làm mất mặt cánh đàn ông, nào là trai anh hùng mới xứng gái thuyền quyên, đàn ông quan trọng nhất là phải cứng cỏi. Câu nào câu nấy đều khiến Thẩm Chinh bẽ mặt, anh ta chỉ muốn phang thẳng chai rượu lên đầu lão, nhưng lý trí đã kịp kìm lại. Hai người cũng chẳng buồn giải thích, bởi sợ lỡ lão nảy sinh ý đồ xằng bậy thì còn phiền phức hơn.
– Giám đốc Doãn, nể mặt chút đi mà.
Dù có chậm tiêu đến đâu, anh ta cũng thừa biết ý đồ thật sự của lão già họ Doãn này. Nếu anh ta chịu nghe lời Cốc Kiều, chuẩn bị chu đáo từ sớm thì đâu đến nỗi cả hai phải ngồi đây hát hò và hầu rượu lão già này. Nhưng sự đã rồi, nghĩ đến doanh số tương lai, anh ta đành gạt sĩ diện sang một bên.
Giám đốc Doãn liếc nhìn Thẩm Chinh, ngỡ anh ta đang nói đùa. Mẹ kiếp, ai lại muốn song ca tình khúc với một tên đàn ông bốn mắt chứ? Lão càng nhìn Thẩm Chinh càng thấy ngứa mắt. Lúc cần đứng ra thì chẳng thấy mặt mũi đâu, để một cô gái đỡ rượu thay, giờ đến lúc hát hò thì lại nhảy ra tranh phần.
Chẳng đợi Giám đốc Doãn kịp từ chối, Thẩm Chinh cố kìm nén sự khó chịu trong lòng, nhìn lão hát luôn:
Lòng anh đã rõ rành rành,
Luôn khát khao một mối chân tình,
Từng vì yêu mà nát tan cõi lòng,
Sao mộng đẹp lại dễ dàng vỡ tan.
Đến lượt của Giám đốc Doãn, lời bài hát hiện lên trên màn hình:
Em có đôi mắt dịu dàng
Em có trái tim thấu tình đạt lý
Đối diện với một tên đàn ông bốn mắt, Giám đốc Doãn chẳng tài nào mở miệng hát nổi. Thẩm Chinh đành phải nhắc:
– Đến lượt ông hát đấy.
Sau đó, Giám đốc Doãn đành trơ mắt nhìn gã đàn ông bốn mắt kia đắm đuối nhìn mình và hát luôn cả phần lời của nữ:
Sao trời lấp lánh, gió thoảng nhẹ nhàng,
Trái tim em cô đơn biết mấy…
Giám đốc Doãn không thể chịu nổi cảnh một gã đàn ông cứ nhìn mình chằm chằm đến phát gớm lên như vậy. Lão bèn quay sang Cốc Kiều, bóng gió nói:
– Con gái dù cô đơn đến mấy cũng phải biết chọn mặt gửi vàng. Có những gã đàn ông sinh ra đã ẻo lả, ở bên cạnh loại người đó còn thấy cô đơn hơn cả khi ở một mình.
Nghĩ đến doanh số tương lai, Thẩm Chinh đành giả điếc. Thấy Giám đốc Doãn không chịu hợp tác, anh ta bèn hát trọn cả bài, ánh mắt vẫn dán chặt lấy lão. Giờ thì anh ta đã ngộ ra một chân lý: Muốn khiến kẻ khác buồn nôn thì trước tiên phải tự làm mình buồn nôn đã.
Bài hát vừa dứt, Cốc Kiều liền đẩy bản hợp đồng về phía Giám đốc Doãn một lần nữa.
Thấy lão còn chần chừ, Cốc Kiều bèn nói bằng giọng nửa đùa nửa thật:
– Ông mà không cho chúng tôi câu trả lời chắc chắn là chúng tôi đành phải chạy xe đi Thanh Đảo ngay trong đêm đấy. Tuy có hơi gấp một chút nhưng vẫn kịp chán.
Cốc Kiều đã tìm hiểu trước, Giám đốc Doãn chỉ làm ăn quanh khu vực Bắc Kinh và Thiên Tân, không nắm rõ nguồn hàng ở Sơn Đông. Kế hoạch của cô là tung hỏa mù, bịp lão rằng họ đã tìm được một nguồn hàng đủ lớn ở Thanh Đảo, nhưng vì ngại đường sá xa xôi nên mới quyết định mua lại lô hàng của lão với giá cao hơn ba phần trăm so với giá gốc.
Dẫu vào lúc này, Cốc Kiều chỉ còn biết trông cậy vào lô đĩa mềm trắng của Giám đốc Doãn, nhưng cô vẫn điềm nhiên như thể mình còn rất nhiều sự lựa chọn khác.
Nếu không vội thì họ đã chẳng tìm Giám đốc Doãn làm gì, nhưng hễ để lão biết họ đang cần kíp, chắc chắn lão sẽ hét giá trên trời. Trước đó, Thẩm Chinh từng cho rằng mức giá chênh lệch ba phần trăm mà Cốc Kiều đưa ra là quá ít, còn định nâng lên mười phần trăm.
Khi ấy, Cốc Kiều chỉ cười nhạo anh ta:
– Anh tưởng cứ vung tiền là lão chịu bán cho anh chắc? Sai bét. Một khi để lão nhận ra mình đang cuống cuồng lên, vụ này khéo lại hỏng hẳn. Tuyệt đối không thể để lộ con bài tẩy của mình.
Ba phần trăm chênh lệch vừa khéo bằng chi phí vận chuyển, đủ để Giám đốc Doãn tin rằng số hàng tồn kho của họ vẫn còn cầm cự thêm được một thời gian nữa, đi Thanh Đảo lấy hàng vẫn kịp, và họ tìm đến lão chẳng qua là vì thấy tiện hơn thôi.
Giám đốc Doãn thăm dò:
– Cô Cốc đang sốt ruột lắm à?
– Tôi thì không sốt ruột, chứ khách hàng thì có. Nhỡ đâu mới hai tuần đã tiêu thụ hết năm mươi nghìn bộ thì sao, chúng tôi phải chuẩn bị trước chứ.
Tuy không am hiểu về phần mềm game của Cốc Kiều, nhưng Giám đốc Doãn dám chắc một tháng cũng chẳng bán nổi năm mươi nghìn bộ, cái cớ lo xa này rõ thừa thãi. Lúc này, bán được lô hàng với giá cao hơn thị trường ba phần trăm cũng không phải là chuyện xấu. Nếu chần chừ thêm, biết đâu Cốc Kiều sẽ không cần đến lô đĩa mềm trắng của lão nữa.
Cuối cùng, Giám đốc Doãn cũng chịu xuống nước:
– Cô Cốc đã có thành ý thế này, thôi thì coi như chúng ta kết thêm một người bạn đi.
Khưu Sảng đã ngồi đợi hơn nửa tiếng trong chiếc van vàng của Cốc Kiều mà vẫn chưa thấy bóng dáng sếp mình đâu. Cô ta phải gắng gượng chống chọi với cơn buồn ngủ đang ùn ùn kéo đến, cố giữ đầu óc tỉnh táo.
Đột nhiên, Khưu Sảng nghe thấy tiếng gõ nhẹ lên cửa kính.
Ngỡ là Cốc Kiều, cô ta vội hạ kính xuống, để rồi sững sờ khi nhận ra một gương mặt vốn dĩ không thể nào xuất hiện ở đây. Nỗi kinh ngạc hiện rõ mồn một trên gương mặt cô ta. Trong thoáng chốc, Khưu Sảng còn ngỡ mình mệt quá nên gặp ảo giác, bởi người đối diện dường như cũng chẳng ngờ sẽ chạm mặt cô ta tại chốn này.
Dù hai người mới chỉ gặp nhau vài lần, lại đang giữa đêm tối mịt, nhưng có những người chỉ cần vừa nhìn thấy là cái tên đã tự động bật ra trong trí nhớ.
Khưu Sảng thầm lấy làm lạ: “Nhưng mình và anh Lạc có quen biết gì nhau đâu, sao lại mơ thấy anh ấy được nhỉ? Hơn nữa, chẳng phải anh ấy đang ở Singapore à? Sao lại xuất hiện ở đây chứ?”
Sự ngạc nhiên thôi thúc cô ta buột miệng hỏi:
– Anh là Lạc Bồi Nhân ạ?
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 127: 127: Sao lại là anh ấy?
10.0/10 từ 39 lượt.
