Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 126: 126: Buổi ra mắt game


Ban đầu, Cốc Kiều dự định dùng ti vi màu 29 inch làm giải đặc biệt cho buổi ra mắt tựa game Hiệp Đạo Kỳ Duyên. Tuy nhiên, sau khi trở về Bắc Kinh, cô đã quyết định đổi toàn bộ giải thưởng thành máy tính.


Cô vẫn nhớ như in lời Lạc Bồi Nhân từng nói: tại Mỹ, các cửa hàng chuyên doanh phần mềm hiện đang hoàn toàn lép vế trước những đơn vị kinh doanh phần cứng. Dĩ nhiên, không vì thế mà Cốc Kiều có ý định chuyển hướng kinh doanh. Kể từ khi Ủy ban hợp tác về Quản lý Xuất khẩu Đa phương giải thể vào năm ngoái, các thương hiệu máy tính nổi tiếng nước ngoài đã ồ ạt tràn vào Trung Quốc, đẩy các doanh nghiệp nội địa vào một cuộc chiến giá cả vô cùng khốc liệt.


Cốc Kiều dặn bé Điền:


– Em in giúp chị năm trăm tấm thẻ thành viên nhé.


Bé Điền nhắc:


– Hôm kia mình mới in rồi mà chị.


Để chuẩn bị cho buổi ra mắt game này, mấy hôm nay bà chủ bận tối mắt tối mũi, chắc đã quên béng mất chuyện này.


– Lần này chị cần dùng vào việc khác.


Người mua máy tính thì kiểu gì cũng cần mua cả đĩa mềm. Còn gì tuyệt hơn nếu khách hàng nhìn thấy quảng cáo của cửa hàng cô ngay tại nơi họ mua máy tính thay vì của bên khác chứ. Mảnh ghép còn thiếu trong kế hoạch quảng bá cho buổi ra mắt game lần này chính là các công ty kinh doanh máy tính.


Lạc Bồi Nhân đã đưa cho cô một bản số liệu về sự tăng trưởng của thị trường máy tính trong nước. Theo đó, số lượng người sở hữu máy tính cá nhân trong nửa cuối năm ngoái đã tăng vọt so với những năm trước. Thực ra, dù không có tài liệu này, nhận định của Cốc Kiều vẫn không thay đổi, bởi cô thấy lượng khách lẻ đến cửa hàng mua phần mềm ngày một đông. Tuy nhiên, thông tin giá trị nhất mà cô thu hoạch được từ bản số liệu đó là cái tên Vấn Đạt – một thương hiệu máy tính mới nổi có tốc độ tăng trưởng doanh số nhanh nhất năm vừa rồi.


Chiến lược kinh doanh phần mềm của cô trước nay vẫn là liều ăn nhiều. Và lần này, khi hợp tác với bên kinh doanh máy tính cũng vậy, cô ưu tiên bắt tay với các thương hiệu nội địa chưa có tên tuổi nhưng giàu tiềm năng.


Cốc Kiều cầm bản kế hoạch đi thẳng đến công ty máy tính Vấn Đạt, mạo nhận là có hẹn trước với ông chủ của họ rồi ngồi đợi bên ngoài văn phòng. Trong lúc chờ đợi, cô nhìn thấy bức ảnh của Giám đốc Văn treo ngoài hành lang, toát lên phong thái của một doanh nhân trung niên nho nhã. Gương mặt ấy trông rất quen, nhưng cô vắt óc cũng không tài nào nhớ ra đã gặp người này ở đâu.


Vừa thoáng thấy bóng Giám đốc Văn, Cốc Kiều lập tức lao tới. Cô diện một bộ trang phục màu vàng, màu sắc mà cô yêu thích nhất. Nó nổi bật hơn hẳn những gam màu xung quanh, khiến cô trông như một tấm biển quảng cáo di động, thu hút mọi ánh nhìn.


Sau khi Cốc Kiều tự giới thiệu, Giám đốc Văn nhìn kỹ cô rồi hỏi:


– Có phải cô từng làm ở Phòng bảo trì nhà ở của trường Z không?


Cốc Kiều ngạc nhiên hỏi lại:


– Sao ông biết ạ?


Ở trường Z, cô cũng đâu phải người nổi tiếng gì cho cam.


Hồi Cốc Kiều còn làm ở Phòng bảo trì nhà ở của trường Z, Giám đốc Văn vẫn đang sống chật vật trong một căn nhà nhỏ thuộc khu tập thể giáo viên. So với khu nhà dành cho cán bộ lãnh đạo, khu tập thể giáo viên chỗ nào cũng tạm bợ, ngay cả cái bóng đèn hành lang bị hỏng cũng phải chờ dài cổ mới có người đến sửa. Ấy thế mà từ khi Cốc Kiều phụ trách khu này, mọi thứ như được tua nhanh, cứ như thể cô đang cung cấp một dịch vụ trả phí, nhanh phút nào là kiếm thêm được tiền phút ấy vậy.


Hồi đó, Giám đốc Văn sống trên tầng áp mái, hễ mưa rơi hay tuyết đổ là nhà lại dột. Vợ đã sang Mỹ, nên những ngày tuyết rơi, nước băng tan từ mái nhà cứ thế nhỏ tong tỏng xuống căn hộ lạnh lẽo chỉ có mình ông. Vợ ông liên tục giục chồng sang Mỹ đoàn tụ, nhưng chẳng hiểu sao thị thực của ông cứ năm lần bảy lượt bị từ chối. Sau lần bị từ chối cuối cùng, ông nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, chửi đổng bằng tiếng Anh: “Sau này có quỳ xuống mời ông đây đi, ông cũng đếch thèm đi nữa!” Cũng như hầu hết các cặp đôi yêu xa khác, khi hy vọng đoàn tụ ngày càng trở nên mong manh, chia tay trở thành điều tất yếu. Đó là mùa đông tuyệt vọng nhất cuộc đời Giám đốc Văn, vợ ông thậm chí còn thuê luật sư ly hôn tìm đến tận nơi bắt ông ký giấy. Tài sản chẳng có gì để chia, gần như bằng không, nên chỉ cần ký một chữ là xong.


Mọi khi, nhà phải dột đến mấy ngày mới có người tới sửa. Nhưng lần đó, ông mới báo buổi sáng thì chiều đã thấy người tới. Cốc Kiều đi cùng thợ sửa chữa. Trông cô trẻ măng như sinh viên năm nhất, hệt như những cô cậu học trò vẫn ngồi dưới bục nghe ông giảng bài. Ấn tượng đầu tiên của ông về cô là một người vừa hoạt bát lại vừa chín chắn, hiếm thấy ai có cả hai đặc điểm này. Bấy giờ ông chỉ nghĩ, giá mà phòng bảo trì nhà ở toàn người như thế này thì tốt biết bao.


Nhưng khi ấy, ông cũng chỉ cho rằng sự xông xáo của Cốc Kiều đơn giản là do nhiệt huyết tuổi trẻ.



Điều thực sự chạm đến trái tim ông là khi thấy Cốc Kiều đứng bán găng tay trước cổng trường bên cạnh giữa mùa đông giá rét. Ngoài công việc ở trường, cô còn tranh thủ bán găng tay với dáng vẻ đầy phấn khởi. Dù mỗi khi mở miệng, gió lạnh lại lùa vào, cô vẫn tươi cười chào mời bất kỳ ai có khả năng sẽ mua hàng. Nhìn lại mình, một gã đàn ông hơn ba mươi, sách vở đọc không ít mà ngày nào cũng sống vật vờ, ông thấy thật hổ thẹn với những trang sách mình từng đọc.


Không lâu sau, ông xin nghỉ việc ở trường Z và từ đó không bao giờ gặp lại Cốc Kiều nữa. Thật ra, ông đã sớm quên mặt mũi cô ra sao, vì dẫu gì cũng chỉ là người xa lạ. Thế nhưng mỗi khi gặp khó khăn, trong đầu ông lại thoáng hiện lên một hình bóng mơ hồ.


Số vốn ban đầu của công ty máy tính Vấn Đạt chủ yếu đến từ khoản tiền Giám đốc Văn kiếm được trên thị trường chứng khoán. Sau đó, ông quyết định rút vốn khỏi sàn để mở công ty máy tính Vấn Đạt.


Vừa nghe đến hai chữ “Cốc Kiều”, Giám đốc Văn lập tức liên tưởng ngay đến hình bóng mơ hồ ấy.


Dù Cốc Kiều đã thay đổi nhiều so với ngày xưa, song khí chất và diện mạo của cô vẫn rất đặc biệt, khiến người khác chẳng cần nhìn kỹ cũng có ấn tượng sâu sắc về phong thái hành xử dứt khoát, nhanh gọn của cô.


Cốc Kiều không vội lôi chuyện cũ ra để xin Vấn Đạt tài trợ cho mình. Cô luôn tâm niệm rằng, điều kiện tiên quyết để làm ăn lâu dài với nhau là tuân thủ nguyên tắc đôi bên cùng có lợi.


Cô mỉm cười, cho biết cửa hàng của cô hiện đang dùng máy tính Vấn Đạt, và trong buổi ra mắt game sắp tới, cô cũng sẽ bỏ tiền túi ra mua vài chiếc làm quà bốc thăm trúng thưởng. Cô tin rằng nếu sự kiện đủ gây tiếng vang, nó sẽ gián tiếp nâng cao danh tiếng của máy tính Vấn Đạt.


– Tôi muốn giới thiệu những sản phẩm mình tin là tốt đến nhiều người hơn.


Dứt lời, Cốc Kiều lấy từ trong túi ra một xấp thẻ, trên đó ghi “Cửa hàng phần mềm Cốc Giai – Ưu đãi giảm 12%”.


– Chỗ thẻ này, tôi xin tặng miễn phí cho ông. Bình thường, khách phải mua hàng trên năm trăm tệ ở cửa hàng tôi mới được tặng thẻ ưu đãi, nhưng bây giờ, chỉ cần mua máy tính Vấn Đạt là khách hàng của ông sẽ được nhận ngay. Đồng thời, tôi cũng sẽ dán áp phích quảng cáo cho chương trình “Tặng thẻ thành viên ngay khi mua máy tính Vấn Đạt” tại cửa hàng của mình.


Sau đó, Cốc Kiều trình bày về lưu lượng khách của cửa hàng mình. Cô nhấn mạnh rằng một cửa hàng lớn, có vị trí đắc địa như vậy là địa điểm quảng cáo vô cùng hiệu quả. Hơn nữa, vì hệ thống cửa hàng của cô sẽ mở rộng sang cả Hoa Đông và Hoa Nam trong tương lai, cô hy vọng Vấn Đạt cũng dành cho mình sự ưu ái tương xứng trong khâu quảng bá.


Giám đốc Văn nhìn Cốc Kiều. Cô có đôi mắt to và sáng, trông vô cùng chân thành. Cô sở hữu tố chất cần thiết của một doanh nhân thành đạt: trông không hề giống gian thương, bởi dân kinh doanh kỵ nhất khuôn mặt lúc nào cũng như muốn móc tiền từ túi người khác. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài chân chất ấy là một đầu óc kinh doanh không hề đơn giản chút nào.


Người mua máy tính tất nhiên sẽ cần mua phần mềm, mà chẳng ai chỉ mua một hai cái, tiêu vài trăm tệ là chuyện bình thường. Ông nhận thẻ của cô cũng đồng nghĩa với việc đồng ý quảng cáo cho cửa hàng phần mềm của cô, mức ưu đãi 12% kia cũng không thiệt. Nhưng…


Giám đốc Văn nói nốt vế sau chữ “nhưng”:


– Đúng là người mua máy tính cần phải mua kèm phần mềm, nhưng người mua phần mềm hẳn đã có máy tính rồi, họ đâu cần mua máy mới làm gì. Tôi e rằng hiệu quả quảng bá của chúng ta không tương xứng.


Cốc Kiều đã lường trước câu hỏi này. Cô vẫn nhớ như in những con số tăng trưởng của thị trường máy tính cá nhân trong bản số liệu kia, bèn chia sẻ con số đó với Giám đốc Văn:


– Lượng người dùng máy tính cá nhân sẽ tăng vọt trong tương lai. Một bộ phận khách hàng của tôi là doanh nghiệp, họ sẽ sớm trang bị máy tính riêng. Hơn nữa, máy tính bây giờ cũng đâu phải vật phẩm dùng cả đời, tôi rất tin tưởng vào tiềm năng phát triển của Vấn Đạt. Đến lúc khách hàng của tôi có nhu cầu đổi máy, hoạt động quảng bá tại cửa hàng của chúng ta sẽ phát huy tác dụng.


Cốc Kiều lại nhắc đến buổi ra mắt game:


– Tại sự kiện đó, việc chúng tôi sử dụng máy tính Vấn Đạt làm giải thưởng bốc thăm trúng thưởng cũng là một cách tiếp thị hiệu quả cho thương hiệu của ông. Nếu ông có đọc báo ngành, hẳn đã thấy quảng cáo của chúng tôi rồi.


Cốc Kiều đã phải cắn răng chi tiền đăng quảng cáo khổ lớn suốt ba ngày liên tục trên tờ báo có lượng phát hành cao nhất trong ngành.


Giám đốc Văn đã xem qua quảng cáo đó và thấy nó rất thú vị, thậm chí ông còn yêu cầu nhân viên phòng marketing phải học hỏi theo.


– Cô có định hợp tác với các hãng khác không?


Cốc Kiều không trả lời ngay, bởi lẽ với cô, việc hợp tác quảng bá với duy nhất một hãng máy tính là chưa đủ.



– Tôi hy vọng lần hợp tác này là độc quyền. Công ty tôi sẽ tài trợ toàn bộ máy tính dùng làm giải thưởng bốc thăm.


Cốc Kiều chỉ do dự đúng một giây rồi cười đáp:


– Vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.


Ngoài danh thiếp và thẻ ưu đãi, Cốc Kiều còn để lại cho công ty Vấn Đạt vài tấm áp phích quảng cáo khổ lớn mà cô mang theo. 


Khi cô đứng dậy định ra về, Giám đốc Văn đột nhiên hỏi:


– Sao cô lại chuyển sang bán phần mềm?


Lần đầu ông gặp Cốc Kiều, cô đang làm ở phòng bảo trì nhà ở và bán găng tay da heo.


Cốc Kiều nghĩ ngợi một lát rồi cười đáp:


– Tôi thấy nó có tiền đồ.


Một từ đồng âm mang hai nghĩa. Khi nghe từ “tiền đồ” này, Giám đốc Văn hiểu nó là “tương lai” thay vì “con đường kiếm tiền”, song có lẽ ngay cả chính Cốc Kiều cũng không rõ lúc ấy mình bán phần mềm vì nghĩa nào của từ này nữa.


Trước thềm buổi ra mắt, Cốc Kiều đã đưa ra một quyết định táo bạo: trong tuần đầu tiên, phần mềm sẽ giảm giá 20%, riêng người sở hữu thẻ thành viên sẽ được hưởng mức chiết khấu tổng cộng lên tới 30%.


Ngay cả Khưu Sảng, người luôn hết lòng ủng hộ Cốc Kiều, cũng phải lên tiếng can ngăn:


– Chị giảm 30% thì giá vẫn đắt hơn bản lậu nhiều. Kẻ đã muốn mua bản lậu thì sẽ chẳng vì chút giảm giá này mà quay sang mua phần mềm của chị đâu. Đến lúc đó, doanh số chẳng những không tăng mà còn mất tiền oan. Khoản chị đổ vào phần mềm này đủ để mở một cửa hàng ở Thượng Hải rồi đấy.


Cốc Kiều hoàn toàn đồng tình với vế đầu trong lập luận của Khưu Sảng:


– Nhưng đối tượng chị nhắm đến đâu phải những kẻ chờ mua bản lậu, mà là những game thủ muốn trải nghiệm trò chơi này ngay lập tức!


Phần mềm này sử dụng phương pháp mã hóa mới nhất, nên dù giới làm bản lậu có bẻ khóa được rồi đưa vào sản xuất hàng loạt thì cũng phải mất một thời gian. Cô đang đánh cược xem liệu có bao nhiêu người sẵn sàng chi tiền để được chơi game này trước khi bản lậu xuất hiện trên thị trường.


Cốc Kiều cười trấn an cô nhân viên:


– Yên tâm, chị tính cả rồi. Việc của chúng ta bây giờ là đảm bảo sự kiện hôm đó diễn ra suôn sẻ và nguồn cung phần mềm không bị gián đoạn. Em còn chưa chơi thử trò này đúng không? Thú vị phết đấy.


Cốc Kiều bèn gọi điện cho Thẩm Chinh, người phụ trách bên phía công ty game, để hỏi về lượng hàng dự trữ. Thẩm Chinh cho biết họ dự trù doanh số là mười nghìn bộ và cam đoan với Cốc Kiều rằng sẽ cung cấp hàng đúng hẹn.


– Chẳng phải em đã nói với anh rồi sao? Mười nghìn bộ không đủ đâu, em cần hai mươi nghìn. Anh liên hệ bên xưởng sản xuất ngay đi, bao bì và sách hướng dẫn thì dễ rồi, quan trọng là phải chốt cho xong dây chuyền sản xuất đĩa mềm trong ngày mai.


Công ty game này không lớn, văn phòng chỉ nằm trong một tòa nhà phía sau lầu Di Tân. Đội ngũ nhân viên chỉ chuyên về mảng phát triển, còn toàn bộ khâu sản xuất phần mềm, từ bao bì đến sách hướng dẫn, đều phải thuê gia công bên ngoài. Do không sở hữu dây chuyền riêng, nếu không chuẩn bị từ sớm, chắc chắn nguồn cung sẽ gặp vấn đề.


– Hai mươi nghìn?


Con số mười nghìn bộ dự kiến bán ra đã là một ước tính hết sức lạc quan, thể hiện niềm tin tuyệt đối vào sản phẩm của công ty lẫn khả năng tiếp thị của Cốc Kiều. Hai mươi nghìn bộ là con số nằm ngoài sức tưởng tượng của ông chủ một công ty game còn non trẻ.



– Sản xuất nhiều thế, lỡ bán không hết, tồn kho thì tính sao?


– Đó là chuyện của em. Toàn bộ số đĩa mềm sản xuất ra, em sẽ thanh toán đầy đủ theo giá hợp đồng.


Trước mặt đối tác, Cốc Kiều tỏ ra vô cùng quả quyết, cứ như thể việc game bán chạy là chuyện chắc như đinh đóng cột. Ấy thế mà đêm trước buổi ra mắt, cô lại trằn trọc không sao ngủ được. Ban đầu, cô chỉ cố nhẩm lại toàn bộ kế hoạch cho sự kiện sắp tới, rà soát xem còn sơ sót gì không, dù đã chuẩn bị sẵn cả phương án dự phòng. Đến khi cô muốn ngủ thì lại không tài nào chợp mắt nổi. Cầm chiếc đồng hồ lên xem, Cốc Kiều thấy đã hai giờ sáng. Đây là đồng hồ của Lạc Bồi Nhân.


Giờ này, chiếc đồng hồ cô mua ở Erenhot chắc hẳn đang nằm trên tay Lạc Bồi Nhân, có lẽ đang hiển thị giờ Mỹ.


Cốc Kiều leo xuống giường, bước đến bên cửa sổ ngắm nhìn bầu trời sao. Với tiết trời thế này thì khó mà thấy được chòm sao của cô, nhưng cô lại thấy nó rõ mồn một trong trí tưởng tượng của mình.


Sáng hôm sau, Khưu Sảng phải trổ hết tuyệt kỹ trang điểm mới che được quầng thâm mắt cho Cốc Kiều. Tiếc là cô ta còn chưa kịp ra tay xử lý nốt cái mụn nhiệt mới mọc bên mép sếp mình thì Cốc Kiều đã đứng bật dậy khỏi ghế, không cho cô ta cơ hội thi triển phép màu.


Hứa Linh đến đưa tin về buổi ra mắt game của Cốc Kiều một phần là vì nể tình bạn bè. Ban đầu, cô ta chỉ định coi đây là một bản tin bình thường, cho đến khi bị choáng ngợp trước dòng người xếp hàng dài dằng dặc chờ rút thăm trúng thưởng. Trước buổi ra mắt, Cốc Kiều đã cho dán áp phích ở khắp mọi nơi có thể, thậm chí thuê người cầm  biển quảng cáo lên cả xe buýt. Về mảng truyền thông, cô cũng mạnh tay chi một khoản lớn. Không giống những công ty chỉ chạy theo số lượng, mua một mẩu tin nhỏ trên mỗi tờ báo, Cốc Kiều dồn hết kinh phí vào một tờ báo lớn trong ngành và đăng quảng cáo suốt ba ngày liên tiếp.


Ngoài Hứa Linh, tất cả phóng viên đến đưa tin về buổi ra mắt hôm nay đều vì phong bì lót tay. Dù biết Cốc Kiều không bỏ sót phần mình, song Hứa Linh thật sự không đến vì tiền. Cô ta chỉ muốn tận mắt xem chiến dịch quảng bá phần mềm đầu tiên của năm 1995 có thể gây tiếng vang lớn đến mức nào.


Vốn đã quá quen với các chiêu trò tiếp thị, ban đầu Hứa Linh ngỡ Cốc Kiều thuê người xếp hàng làm chim mồi. Không phải cô ta không tin tưởng Cốc Kiều, mà vì cô ta đã thấy cảnh này quá nhiều rồi. Hơn nữa, hàng dài người xếp ngoài đường rất dễ nảy sinh sự cố, vậy mà Cốc Kiều lại có sẵn phương án giải quyết từ trước, cứ như thể cô biết chắc hôm nay sẽ đông nghịt khách. Nhìn dòng người mỗi lúc một dài thêm, bấy giờ Hứa Linh mới vỡ lẽ rằng tất cả bọn họ đều đến để mua phần mềm thật.


Cô ta không khỏi thán phục Cốc Kiều. Cô bạn này quả thực có sự nhạy bén kinh doanh đáng kinh ngạc khi đã dự đoán được game này sẽ bán chạy từ trước cả hôm nay.


Doanh số ngày hôm nay có phần vượt quá dự tính của Cốc Kiều, cô không ngờ ngay ngày đầu tiên đã bán được gần bốn nghìn bộ.


Bà Lạc có việc ra ngoài về, đang ngồi ở hàng ghế sau xe cùng con trai thì bất chợt trông thấy một hàng người xếp dài dằng dặc phía bên kia đường.


Nhóc Tư thắc mắc:


– Có tiệm đồ ăn nhanh nào mới mở hả mẹ?


Cảnh tượng trước mắt gợi cậu nhớ về ngày xưa, khi tiệm gà rán mình yêu thích nhất vừa khai trương cũng đông nghẹt thế này. Nhưng giờ đã lớn, nhóc Tư chủ động hạn chế ăn đồ ăn nhanh. Cậu ghé sát mặt vào cửa kính xe, trông thấy tám chữ: “Cửa hàng chuyên doanh phần mềm Cốc Giai”. Cửa hàng này khiến những cửa hàng xung quanh trở nên đìu hiu, vắng vẻ.


– A con nhớ rồi, hôm nay game chị họ làm đại lý phát hành. Gì mà đông dữ vậy trời? 


Đám bạn học của nhóc Tư cũng đã thấy quảng cáo trên báo, biết đâu hôm nay lại có đứa đang xếp hàng ở đây cũng nên.


Cậu liền quay sang rủ mẹ:


– Mẹ ơi, mình xuống xem đi mẹ.


Cậu vốn cũng tò mò về game này, định bụng ghé ủng hộ sự nghiệp của chị họ một chút.


Bà Lạc nhìn đám đông qua cửa kính xe, ánh mắt dừng lại ở chữ “Cốc” trên tấm biển hiệu. Sau một hồi im lặng, bà bảo con trai:


– Đông người thế kia, đừng tới làm phiền chị họ con nữa.


Nhóc Tư thầm thở dài. Làm phiền gì chứ, đây rõ ràng là đang góp một viên gạch xây dựng sự nghiệp của chị họ mà.



Trong tiệc mừng công ngày đầu, khi Lâm Hải Xuyên đang chờ Cốc Kiều tâng bốc mình thì điện thoại của cô cứ réo vang không ngớt, dù món ăn còn chưa kịp dọn ra. Chẳng biết tin tức lan đến tận Thiên Tân bằng cách nào mà đã có người gọi tới, vừa mở miệng liền hỏi thẳng xem có thể lấy được bao nhiêu hàng từ chỗ cô.


Cốc Kiều đành gọi cho Thẩm Chinh bên công ty game:


– Tiệc mừng công anh phải đến đấy nhé. Hai mươi nghìn bộ đặt trước không đủ rồi, em đoán doanh số có thể lên tới hơn ba mươi nghìn… mà thôi, chuyện này mai bàn vẫn kịp.


Nếu bán được ba mươi nghìn bộ, cô có thể lập tức mở chi nhánh tại Thượng Hải và Quảng Châu cùng lúc. Ý định xây dựng chuỗi cửa hàng lại càng trỗi dậy mãnh liệt trong lòng Cốc Kiều. Một khi sở hữu chuỗi cửa hàng trên toàn quốc, cô hoàn toàn có thể tự phân phối phần mềm mà mình làm đại lý độc quyền. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, để chen chân vào thị trường các khu vực khác, cô vẫn cần nhờ những cửa hàng khác phân phối giúp. Việc này không chỉ làm giảm lợi nhuận, hạ thấp hiệu suất, mà còn kéo theo nhiều vấn đề rắc rối về vận chuyển và thanh toán công nợ.


Nghe câu trả lời từ đầu dây bên kia, Cốc Kiều chau mày. Đây là lần đầu tiên Lâm Hải Xuyên thấy cô có biểu cảm ấy. Trong mắt anh ta, Cốc Kiều vốn là một con mụ gian thương, khi nói chuyện nét mặt lúc nào cũng tươi cười. Trực giác mách bảo anh ta rằng có chuyện chẳng lành.


– Sao cơ? Các anh chỉ chuẩn bị mười nghìn bộ thôi á?


– Ai mà ngờ hôm nay lại bán được nhiều thế chứ?


Cốc Kiều vốn đã lường trước cục diện, nhưng Thẩm Chinh lại cho rằng cô điên rồ. Ban đầu chứng kiến doanh số tăng vọt, anh ta rất phấn khởi, nhưng con số cứ ngày một leo thang khiến anh ta bắt đầu đứng ngồi không yên. Chỉ riêng ngày đầu tiên, lượng tiêu thụ tại thành phố này đã xấp xỉ bốn nghìn bộ. Chậm nhất là ngày kia, số hàng còn lại sẽ bị các cửa hàng và nhà phân phối tranh nhau vét sạch. Thế nhưng, họ không tài nào sản xuất nổi mười nghìn bộ theo yêu cầu của Cốc Kiều chỉ trong vòng hai ngày, nhất là khi mỗi bộ lại bao gồm hai đĩa mềm. Ngặt một nỗi, khâu sản xuất cần đĩa mềm 3.5 inch trắng, mà Thẩm Chinh dù đã liên hệ với tất cả các nhà cung cấp có thể cũng chỉ gom được hơn mười nghìn chiếc.


Dù Cốc Kiều đã căn dặn phải chuẩn bị sẵn hai mươi nghìn bộ, nhưng trên thị trường hiện nay, một tựa game tiêu thụ được hơn mười nghìn bộ đã là chuyện hiếm có. Khi cô quả quyết doanh số có thể chạm mốc hai mươi nghìn, Thẩm Chinh đã nghĩ chắc chắn cô điên rồi. Tuy Cốc Kiều cam kết sẽ bao tiêu toàn bộ, nhưng nếu cô thực sự thua lỗ, việc thanh toán nốt phần tiền hàng còn lại sẽ trở thành vấn đề nan giải. Vì vậy, anh ta định bụng chờ xem tình hình, nếu ngày đầu bán chạy thì đẩy nhanh tiến độ sản xuất cũng chưa muộn. Nào ngờ, doanh số ngày đầu tiên đã cao ngất ngưởng.


– Chẳng phải em đã dặn phải chuẩn bị hàng theo mức hai mươi nghìn bộ từ sớm rồi sao?


Song họ chỉ mới thỏa thuận miệng với nhau. Doanh số này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Cốc Kiều. Đến chính cô cũng chẳng ngờ game này lại có nguy cơ cháy hàng sớm đến thế, thành thử chưa kịp đưa thỏa thuận này vào hợp đồng chính thức.


Cốc Kiều hạ giọng, nhưng vẫn không giấu nổi sự bất mãn trong giọng điệu. Cô cố kìm nén cảm xúc, bắt đầu tính toán phương án giải quyết khâu sản xuất trước khi cháy hàng. Bao bì và sách hướng dẫn còn dễ xoay xở, nhưng đĩa mềm trắng mới là vấn đề nan giải. Cô liếc đồng hồ, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là đến giờ các nhà máy tan tầm.


Lâm Hải Xuyên thấy Cốc Kiều bỗng nở nụ cười rồi nói vào điện thoại:


– Giám đốc Thẩm… Hiện tại trong xưởng của anh còn bao nhiêu đĩa mềm 3.5 inch trắng?


– Một nghìn ạ? Cảm ơn anh, cảm ơn anh.


Cô cúp máy, rồi gọi ngay một cuộc khác.


Sau không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, đôi mày đang nhíu chặt của Cốc Kiều cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Cô quay sang dặn Khưu Sảng:


– Số lượng đĩa mềm vẫn chưa đủ. Làm việc qua điện thoại người ta cứ giữ miếng, chị phải đích thân đến tận nơi thương lượng mới được. Em thay chị tiếp đãi ngôi sao lớn của chúng ta cho chu đáo nhé.


Biết Lâm Hải Xuyên thích nghe lời đường mật, Cốc Kiều cũng chẳng ngại tâng bốc anh ta lên tận mây xanh.


Lâm Hải Xuyên không kìm được mà hỏi:


– Có chuyện gì vậy?


Cốc Kiều cười đáp:


– Bán chạy quá nên sắp cháy hàng rồi, tôi phải đi xử lý một chút.


– Cô đúng là chỉ biết cắm đầu vào kiếm tiền. Cháy hàng chứng tỏ game này hay, càng cháy hàng thì càng được săn đón. Bán muộn một chút thì tiền về túi muộn một chút thôi, việc gì phải cuống cuồng lên như thế?


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 126: 126: Buổi ra mắt game
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...