Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí
Cốc Kiều lê từng bước lên chiếc cầu thang kêu kẽo kẹt, bước vào căn phòng nhỏ không cửa sổ. Cô trùm chăn kín mít, bấm dãy số đã lởn vởn trong đầu từ rất lâu. Cứ mỗi lần nhấn một phím, cô lại nghe rõ mồn một nhịp tim đập thình thịch của chính mình.
Điện thoại vừa kết nối, Cốc Kiều không cho phép mình im lặng lấy một giây. Cô nghe thấy giọng mình cất lên, gọi hai tiếng “anh họ”.
Quanh đi quẩn lại, rốt cuộc hai tiếng thốt ra khỏi miệng vẫn là “anh họ”.
Sợ lại bị cúp máy như lần trước, Cốc Kiều nói liền một hơi:
– Anh họ, lần này anh đừng cúp máy vội, nghe em nói hết đã. Em biết anh không thích nói chuyện tiền nong, nhưng ít nhất cũng phải để em cảm ơn anh một tiếng chứ.
Giọng điệu cô cứ như thể đang luận công ban thưởng sau trận thắng, tuyên bố rằng trong tấm huân chương của cô có một nửa công lao thuộc về anh.
Cốc Kiều cười, tự khen mình chẳng chút xấu hổ:
– Cảm ơn anh đã có mắt tinh đời, nhận ra một con ngựa chiến như em. Không báo đáp được quý nhân thì em sẽ áy náy chết mất. Anh họ à, nếu anh không hứng thú với tiền hoa hồng, mình có thể đổi sang cách cảm ơn khác, miễn là nằm trong khả năng của em…
Người ngồi trong chiếc Cadillac hạ cửa kính xe xuống. Nhìn ra ngoài, anh thấy ánh đèn vàng vọt hắt ra từ tầng hai, chẳng rõ là của phòng nào. Anh ngả người vào ghế lái, rút bao thuốc 555 châm một điếu. Đốm lửa cam đỏ bỗng lóe lên trong xe rồi từ từ lụi tàn.
Lạc Bồi Nhân đã hút thuốc được hai năm nay. Ít ra thì hút thuốc vẫn còn tốt chán so với uống rượu, anh chưa thấy ai hút thuốc mà đầu óc mụ mị cả.
Hai người cứ im lặng mãi, mà cước chuyển vùng thì đắt cắt cổ.
– Anh cần em chia sẻ số liệu bán hàng từ lúc mở cửa hàng đến giờ. – Giọng nói trong điện thoại thoáng khựng lại rồi vang lên lần nữa. – Nếu anh đoán không lầm, em còn nắm được cả số liệu của các cửa hàng khác.
Lần này đến lượt Cốc Kiều im lặng. Rồi cô nghe Lạc Bồi Nhân nói tiếp bằng giọng điệu giải quyết công việc:
– Yên tâm, anh không cùng ngành với em, sẽ không gây trở ngại cho việc kinh doanh của em. Anh chỉ lấy những gì em có thể đưa được thôi. Anh cần dữ liệu để nghiên cứu thị trường, mà em đang có thứ đó.
Anh đoán không sai. Trong cửa hàng của Cốc Kiều quả thật có treo một tấm bảng ghi lời nhắn, nơi cô khuyến khích khách hàng để lại lời nhắn về nhu cầu phần mềm và mức giá họ sẵn lòng chi trả. Ngày nào cô cũng thu thập thông tin, còn số liệu bán hàng thì khỏi phải bàn. Ngoài việc trông coi cửa hàng của mình, cô còn đóng giả khách mua để đi dò la tình hình các cửa hàng khác trong vùng. Sở dĩ cô dám ký hợp đồng đại lý độc quyền cho tựa game kiếm hiệp kia, ngoài trực giác nhạy bén, còn nhờ vào những thông tin cô nắm bắt được.
Cốc Kiều nghe thấy đầu dây bên kia hỏi:
– Hay em cho rằng khoản tiền hoa hồng đó không đủ trả phí cung cấp số liệu? Nếu em thấy ít, anh có thể trả thêm.
Cốc Kiều chẳng ngờ anh lại đưa ra một giải pháp như vậy. Trước đây toàn là cô nhắc đến tiền, giờ lại đến lượt anh. Vậy thì người đến cửa hàng của cô chắc chắn là anh rồi. Có lẽ trước khi bước vào, anh chẳng hay biết đó là cửa hàng của cô, hoặc giả anh đã đi nát cả khu Trung Quan Thôn trước khi đến chỗ cô cũng không biết chừng. Nhưng một người vốn thường trú ở Singapore, dù có quan sát kỹ đến đâu e rằng cũng chỉ như cưỡi ngựa xem hoa.
– Không cần thêm tiền đâu, cứ làm như anh nói đi ạ.
Đây là một căn phòng không có cửa sổ, bốn bề lốm đốm những vết nấm mốc loang lổ. Cô tin anh sẽ không lừa mình.
– Nhưng số liệu chi tiết thì em không thể nói qua điện thoại được. Hay là mình tìm một chỗ vừa ăn vừa bàn chuyện nhé? Bữa này em mời!
Dữ liệu của cô nằm ở ba nơi: trong đầu, trong sổ sách và trong máy tính. Máy tính không có ở đây, cô cũng chẳng thể sao chép dữ liệu ra đĩa mềm để đưa ngay cho anh được. Hai thứ còn lại đều cần phải tổng hợp lại.
– Không cần. Phòng anh đặt vốn có hai suất ăn sáng, một mình anh dùng cũng lãng phí.
Nghe cứ như thể lý do anh mời cô ăn sáng chỉ vì khách sạn tặng kèm hai suất, bỏ thì phí vậy. Mà dẫu anh không bồi thêm vế sau, cô cũng chẳng hiểu lầm gì cả.
– Tám giờ sáng mai anh qua đón em. Anh quên mất em ở khách sạn nào rồi, em nhắc lại lần nữa được không?
Chiếc Cadillac vẫn đỗ nguyên tại chỗ. Màn đêm tựa như mực tàu bị pha loãng, đốm sáng cam đỏ kia chỉ cần cách xa một chút là lập tức tan biến vào hư không.
Đúng lúc này, phòng bên cạnh lại có động tĩnh. Những tiếng va chạm x*c th*t cùng tiếng thở dồn dập xuyên qua bức tường mỏng manh chui tọt vào tai Cốc Kiều. Cô biết rõ những âm thanh đó có nghĩa là gì. Chính Lạc Bồi Nhân là người đã khai sáng cho cô về chuyện nam nữ. Từ giới tính đến mọi phương diện khác, anh đều thuộc về một thế giới hoàn toàn xa lạ với cô. Và cũng chính vì niềm tò mò to lớn với thế giới ấy mà cô đã bước đến gần anh, khiến mối quan hệ của họ bước sang trang mới.
Nghĩ đến việc những âm thanh của phòng bên cạnh có thể truyền qua điện thoại đến tai Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều lập tức nói to hơn, lặp lại lời nói dối ban nãy bằng tông giọng đủ để át đi tiếng động bên phòng kia. Cô thậm chí còn quên cả việc từ chối để Lạc Bồi Nhân đến đón, vội vàng chào tạm biệt rồi cúp máy.
Âm thanh từ phòng bên vẫn đều đặn vang lên theo nhịp. Mặt Cốc Kiều đỏ bừng, chẳng rõ vì những tiếng động kia hay vì lời nói dối bằng giọng nữ cao của mình ban nãy. Cô ngồi bó gối trên giường, tì cằm lên đầu gối, dán mắt vào những vết mốc trên tường mà hồi lâu sau mặt vẫn còn nóng ran. Cốc Kiều đưa tay sờ trán, dù bây giờ cô còn thấy buồn ngủ hơn lúc trước nhưng trán không nóng lắm. Cuộn mình trong tấm chăn bông ẩm rít nhớp nháp, Cốc Kiều cảm thấy mình phải đi tắm ngay mới xua đi được cảm giác khó chịu này. Vòi sen phun nước nóng không đều, thành ra cô lại phải tắm nước lúc nóng lúc lạnh.
Cốc Kiều thầm nhủ cái nhà nghỉ này đúng là không hợp vía mình, xem ra chẳng thể ở lâu. Tiết kiệm là một chuyện, nhưng không thể để lỡ việc chính được.
Sáng hôm sau, chưa đến bảy rưỡi, Cốc Kiều đã đi bộ đến khách sạn mà cô nói dối là mình đang ở, vì quãng đường quá gần nên chẳng tài xế taxi nào chịu nhận cuốc. Trời âm u, chực đổ mưa. Cô chê chiếc ô mua lại của chủ nhà nghỉ quá cũ nên cũng chẳng mang theo. Khi cô gần đến nơi thì nghe thấy có người gọi tên mình. Cốc Kiều còn đang ngơ ngác ngó quanh thì Lạc Bồi Nhân đã bước xuống xe. Sự hiện diện của anh càng tôn lên vẻ sang trọng của chiếc xe, dù bản thân nó vốn đã đắt tiền hơn hẳn những chiếc xe thường thấy trên đường. Anh đứng đó, chăm chú nhìn cô bước về phía mình.
Dẫu bây giờ chẳng muốn để người khác phải chờ, cô vẫn nén lại thôi thúc muốn chạy lại phía anh, cố gắng bước đi thật thong dong. Hôm nay cô diện nguyên một cây đỏ rực, từ áo khoác đến mũ nồi, chỉ thiếu đôi khuyên tai đỏ là đủ bộ.
Cô đoán Lạc Bồi Nhân đã thấy mình đi tới từ hướng khác thay vì từ trong khách sạn ra, và có lẽ anh đang nghi ngờ nơi ở thực sự của cô.
Cốc Kiều vội khách sáo lên tiếng trước:
– Anh họ, xe của anh trông oách thật đấy.
Giờ đây, quay lại làm anh em họ nào phải chuyện dễ dàng, nhất là khi anh họ của cô từng công khai mối quan hệ của cả hai với gia đình. Có lẽ lúc đó, anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày họ chia tay.
– Anh thuê đấy.
Lạc Bồi Nhân mở cửa ghế phụ, Cốc Kiều bèn ngồi vào. Một mùi bạc hà thanh mát tức thì xộc vào mũi cô. Đó là hương thơm hòa quyện từ sữa tắm, dầu gội, kem đánh răng và bọt cạo râu của anh. Dù mắt luôn nhìn thẳng, Cốc Kiều vẫn không tài nào phớt lờ sự hiện diện của Lạc Bồi Nhân. Cô có cảm giác mình như bị mùi hương ấy bủa vây tứ phía.
– Sao mặt em đỏ vậy?
– Chắc do đứng ngoài trời lạnh ạ.
Tất nhiên còn vì nguyên nhân khác nữa, nhưng thay vì bảo mình hơi sốt hay do bầu không khí trong xe, chẳng thà cứ đổ hết cho trời lạnh để đỡ xấu hổ.
Cốc Kiều cố giữ vẻ bình bĩnh dù mặt vẫn còn đỏ bừng, đáp:
– Sáng nay em dậy sớm nên ra ngoài đi dạo một lát.
Cô nói thêm:
– Anh không cần tăng nhiệt độ vì em đâu, cứ để như cũ là được rồi ạ.
Cốc Kiều nghe thấy tiếng Lạc Bồi Nhân cười khẽ.
– Sao em lại nghĩ là vì em?
Bởi vì lúc cô mới lên xe, nhiệt độ đâu có thế này. Vả lại, theo những gì cô biết, Lạc Bồi Nhân chẳng hề sợ lạnh. Nhưng anh họ vốn là người chu đáo, có lẽ dù người ngồi đây là một cô gái khác, anh cũng sẽ làm như vậy.
Cốc Kiều lại thấy người nóng ran. Hơi ấm trong xe quả thực dễ chịu hơn hẳn cái ẩm lạnh của tiết trời mùa đông.
Cô không muốn sa đà vào chuyện này nữa bèn dứt khoát chuyển chủ đề sang số liệu kinh doanh của cửa hàng. Cô phải nói, bởi nếu dừng lại, cô sợ hương bạc hà trên người anh sẽ lại vây lấy cô, từng chút khơi dậy những ký ức đã qua.
Nghe tiếng máy trộn bê tông ầm ĩ vọng lại, Cốc Kiều ngờ rằng Lạc Bồi Nhân cố tình đi đường vòng. Thành phố này vẫn giữ lại những khu nhà cũ hàng chục, thậm chí hàng trăm năm tuổi, nhưng mỗi ngày trôi qua, các công trình mới vẫn không ngừng mọc lên, chẳng mấy chốc những tòa cao ốc mới sẽ mọc lên như nấm. Có lẽ con người cũng giống như thành phố, đều không thể cứ sống mãi trong quá khứ mà phải xây dựng hiện tại.
Suốt dọc đường, họ không hề nhắc lại chuyện xưa, chỉ toàn bàn về những con số khô khan. Cuộc nói chuyện suôn sẻ đến bất ngờ, Cốc Kiều càng tin chắc rằng Lạc Bồi Nhân đến cửa hàng không phải vì cô. Cô tự thấy mình thật nực cười. Rõ ràng cô là người đề nghị chia tay, chẳng lẽ giờ còn trông mong người ta phải nhớ mãi không quên, đến mức bay từ Singapore về Thượng Hải còn phải cố tình quá cảnh để tạt qua cửa hàng cô xem một cái hay sao?
Ánh mắt Cốc Kiều luôn nhìn thẳng, dường như ngoài con đường phía trước, chẳng còn gì lọt vào mắt cô.
Lạc Bồi Nhân đã cố ý đặt một khách sạn khác, bởi anh không thích chạm mặt đồng nghiệp trong lúc ăn sáng khi đang nghỉ phép.
Bữa sáng ở đây phục vụ theo cả hai hình thức gọi món và buffet. Không ngờ mùa này mà khách sạn lại có cả nước ép cà chua tươi, lâu lắm rồi Cốc Kiều không đụng tới món này. Cô không chọn nước ép cà chua mà chỉ gọi một ly cà phê. Thế nhưng, mấy chữ “nước ép cà chua” làm cô nhớ lại chuyện trước kia của họ. Mỗi lần uống cà phê, cô đều phải cho thêm sữa và đường. Kể cũng lạ, một người rất giỏi ngậm đắng nuốt cay để kiếm tiền như cô lại chẳng thể thực sự ngậm được đắng.
Lạc Bồi Nhân gọi cho cô một phần hoành thánh.
– Hoành thánh nhỏ ở đây ngon lắm, em nếm thử xem.
Cốc Kiều thoáng ngập ngừng rồi đáp:
– Cảm ơn anh.
Đây chính là sự khác biệt giữa cô và Lạc Bồi Nhân. Ở một nơi sang trọng thế này, cô sẽ chẳng bao giờ tự gọi cho mình một chén hoành thánh, mà sẽ ưu tiên những món lạ miệng ít khi ăn. Nhưng lúc này đây, cô lại thực sự muốn ăn một chén hoành thánh nhỏ. Cô cần thứ gì đó nóng hổi để làm ấm dạ dày.
Cốc Kiều trải khăn ăn lên đùi. Động tác của cô tao nhã và chậm rãi quá đà, đến mức chính cô cũng thấy mình đang làm màu. Bộ quy tắc bàn ăn này cô vốn học từ Lạc Bồi Nhân, nào ngờ trước mặt cô, anh lại chẳng hề để ý đến những quy tắc ấy nữa.
Cốc Kiều phết một lớp bơ dày lên lát bánh mì nướng, để vị ngọt lấp đầy khoang miệng. Cô có thể ngậm đắng nuốt cay, nhưng tuyệt đối sẽ không ăn những món có vị đắng, trừ phi rảnh rỗi sinh nông nổi. Cốc Kiều phải công nhận bữa sáng ở khách sạn này rất khá. Tuy không rõ cá hồi có ngon không, nhưng trứng ốp la vừa nhìn đã biết là tuyệt hảo. Lòng đỏ trứng vẫn còn sóng sánh. Dù ngồi rất gần, Cốc Kiều vẫn không nhìn Lạc Bồi Nhân, chỉ tập trung dùng dao dĩa xử lý phần trứng trước mặt mình.
Dưới lớp khăn trải bàn bằng vải lanh trắng, đầu gối hai người chạm vào nhau. Qua lớp váy, Cốc Kiều cảm nhận được cả chất vải quần tây của Lạc Bồi Nhân, thậm chí cả hơi ấm bên dưới lớp vải ấy. Cô vội rụt chân về. Đây là lần tiếp xúc cơ thể đầu tiên của họ kể từ khi gặp lại. Cú va chạm ây mang theo cảm giác tê dại chạy dọc từ hông lên thắt lưng, rồi lan đến tận đầu ngón tay. Cảm giác quen thuộc trong ký ức chợt trỗi dậy, men theo sống lưng xộc thẳng lên não cô. Lần cuối họ gặp nhau là năm 1992, trên chiếc giường đó, đầu gối anh đã tì vào khoeo chân cô, cứ thế nhịp nhàng cọ xát khiến cả hai nóng dần lên.
Cốc Kiều nghe thấy tiếng dao nĩa của chính mình va vào đĩa sứ kêu lanh canh. Âm thanh lanh lảnh ấy đã phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô ngẩng đầu lên, thấy Lạc Bồi Nhân đang nhìn miệng mình. Theo phản xạ, cô đưa khăn ăn lên chấm nhẹ khóe môi. Cốc Kiều không hỏi xem miệng mình có dính gì không, chỉ mở rộng phạm vi lau chùi, song anh vẫn nhìn cô không rời mắt.
Cốc Kiều thầm mắng mình vô dụng, cô đã dùng khăn ăn lau hết mọi ngóc ngách trên môi rồi. Cái kiểu dùng động tác chậm rãi để tỏ ra tao nhã này thật không hợp với cô chút nào. May mà cô cũng chẳng có ý định đó, chỉ đơn thuần muốn câu giờ để lấy lại bình tĩnh mà thôi.
Cuối cùng, Cốc Kiều cũng bình thường trở lại. Nếu Lạc Bồi Nhân đã muốn bàn chuyện làm ăn, cô rất sẵn lòng tiếp chuyện anh.
Cốc Kiều chủ động nhắc tới buổi ra mắt phần mềm game mà cô dự định tổ chức vào tháng Một năm 1995.
Dường như ly cà phê sữa đã phát huy tác dụng, bởi khi nói về buổi ra mắt, mắt Cốc Kiều sáng rực lên, phong thái hệt như một người đang thuyết trình hòng kêu gọi vốn đầu tư:
– Em sắp tổ chức một buổi ra mắt một tựa game kiếm hiệp do bên em độc quyền phân phối, thời gian dự kiến là Chủ nhật thứ hai của tháng Một năm 1995. Buổi ra mắt của bên em khác với Trường Hữu. Khách của họ phần lớn là doanh nghiệp, còn bên em lại nhắm đến người dùng cá nhân, nên chắc chắn sẽ linh hoạt và thú vị hơn nhiều. Anh còn nhớ Lâm Hải Xuyên không? Dạo này cậu ta mới đóng một bộ phim võ hiệp nên đang nổi đình nổi đám. Hôm đó, cậu ta sẽ đến chủ trì phần bốc thăm trúng thưởng đấy.
Nhìn thần thái khi nói chuyện của Cốc Kiều, chẳng hiểu sao Lạc Bồi Nhân lại bất giác nhớ về một ngày xa xưa, khi cô nói với anh: “Ngày mai nhất định sẽ tốt hơn.” Chỉ là năm ấy, khi cô nói câu đó, gương mặt vẫn còn chút phúng phính của trẻ con.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 107: 107: Bữa sáng miễn phí
10.0/10 từ 39 lượt.
