Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 106: 106: Ám riệt như ma
Cốc Kiều theo phản xạ rút danh thiếp đưa cho Lạc Bồi Nhân.
Đầu ngón tay anh vô tình chạm vào tay Cốc Kiều, khiến cô thoáng tê rần. Anh không chần chừ nhận lấy tấm danh thiếp, cứ như thể đây là lần đầu tiên nhìn thấy nó. Lần này anh xem rất kỹ, không còn lướt qua loa như lần trước nữa.
Nhìn từ góc độ của Peter, cảnh tượng này hệt như cô gái vừa bắt chuyện với ông ta đã chủ động gọi Lạc Bồi Nhân lại, dúi danh thiếp vào tay anh, rồi anh quay sang nói chuyện với cô gái đó.
Lạc Bồi Nhân đứng quay lưng về phía Peter, vóc dáng cao lớn của anh vừa vặn che khuất hoàn toàn người đối diện, khiến Peter chẳng tài nào trông thấy biểu cảm của hai người hay biết họ đang nói chuyện gì. Sau khi chủ động bắt chuyện với Peter không thành, cô gái này bèn chuyển sang mục tiêu khác để tiếp ghị ước mơ của mình. Ông ta vốn chẳng lạ gì mấy chuyện này, nhưng lần này lại thấy khá gai mắt. Người khác thì thôi đi, đằng này lại là Lạc Bồi Nhân. Nhưng trước nay Lạc Bồi Nhân vẫn luôn ở Singapore, lần này tới dự họp báo cũng chẳng có màn giới thiệu nào. Sao cô gái kia lại biết anh là người của LC chứ?
Giữa sảnh tiệc đông đúc là thế, nhưng trong mắt Cốc Kiều giờ đây chỉ còn lại duy nhất gương mặt Lạc Bồi Nhân. Mọi thứ xung quanh bỗng chốc nhòa đi. Những khuôn mặt người, những ly sâm panh sóng sánh bọt khí li ti không ngừng sủi lên, cả tiếng dao nĩa lanh canh chạm vào đĩa sứ… tất cả đều tựa như những chiếc bóng nhạt nhòa trên trang giấy, nhạt đến độ không nhìn ra dấu vết. Chỉ có từng đường nét trên gương mặt anh là hiện lên rõ nét vô cùng.
Lạc Bồi Nhân cầm danh thiếp của Cốc Kiều, như thể muốn khắc ghi từng chữ trên đó vào tâm trí. Anh hỏi:
– Đã đưa danh thiếp cho anh rồi mà không định giới thiệu một chút về tình hình hiện tại của em sao?
Dứt lời, anh nhìn thẳng vào Cốc Kiều, không còn dùng hàng mi che giấu sự sắc bén trong mắt như ngày xưa nữa.
Tuy không còn ngạc nhiên như lần đầu bị anh săm soi tựa hồ bác sĩ đang nghiên cứu hộp sọ bệnh nhân, Cốc Kiều vẫn lúng túng, chẳng biết trả lời ra sao. Anh khác xa với người anh họ trong ký ức của cô.
– Nếu coi anh là khách hàng tiềm năng thì chí ít em cũng phải giới thiệu về cửa tiệm hay phần mềm của em chứ?
Cốc Kiều vẫn nín thinh. Cô vốn là một người bán hàng xuất sắc, nhưng lúc này đã hoàn toàn đánh mất bản lĩnh thường ngày.
– Em đưa danh thiếp cho anh mà chẳng tiếp thị cửa hàng, cũng chẳng giới thiệu phần mềm. Vậy em đưa danh thiếp làm gì chứ?
– Em…
Cái cớ Cốc Kiều chuẩn bị bao năm trời đã lỡ dùng mất, để rồi thứ cô nhận lại chỉ là tiếng tút dài ở đầu dây bên kia. Câu hỏi “Anh có bạn gái chưa?” cứ nghẹn ứ trong cổ họng, không tài nào thốt ra nổi. Mọi lời cô định nói tiếp sau đó đều phụ thuộc vào câu trả lời này. Nếu anh có bạn gái, câu chuyện sẽ rẽ theo một hướng, còn nếu không, nó sẽ là một hướng hoàn toàn khác. Nhưng cô thật sự không biết phải mở lời thế nào. Lỡ như câu trả lời của anh là “có”, thì câu hỏi của cô chẳng phải là rất vô duyên sao? Chính cô là người đề nghị chia tay, cớ gì bây giờ lại tọc mạch chuyện tình cảm của người ta.
Lạc Bồi Nhân không để Cốc Kiều kịp trả lời đã lên tiếng trước:
– Tối nay em ở lại đây à?
Cốc Kiều thoáng thấy vui trong lòng. Có vẻ như anh họ nghĩ rằng chuyện cô ở khách sạn năm sao là lẽ thường tình. Nếu xét về giá cả, đúng là cô thừa sức ở được. Trần Huy làm cho công ty nước ngoài, đi công tác có thể chọn khách sạn năm sao và được công ty thanh toán. Nhưng cô là tự thân khởi nghiệp, dù tiền tiết kiệm có nhiều hơn Trần Huy đáng kể, song mỗi đồng bỏ ra đều là tiền túi. Vì vậy, tiêu chuẩn công tác phí mà cô đặt ra cho bản thân và nhân viên chỉ vỏn vẹn năm mươi tệ một ngày.
– Không ạ.
– Thế em ở đâu?
Cốc Kiều không thể nói thật về chỗ ở của mình, dẫu cô có hàng tá lý do chính đáng để giải thích cho việc mình chọn một nhà nghỉ rẻ tiền. Bây giờ cô còn tiết kiệm hơn cả thời bán áo khoác da. Khi ấy, cô chỉ lo kiếm tiền, tiền cứ ồ ạt đổ vào túi, không tiêu thì có lỗi với chúng quá. Còn hiện tại, cô đã có một mục tiêu lớn lao hơn ở phía trước, mà so với mục tiêu đó, số tiền cô đang có vẫn còn quá ít ỏi.
Nhưng khi Lạc Bồi Nhân hỏi, Cốc Kiều lại buột miệng nói dối, điều mà ngay cả trong lúc túng thiếu nhất cô cũng chưa từng làm. Cô đọc tên một khách sạn khác, hôm nay cô đứng đợi xe ở đó nên nhớ rất rõ tên.
Lạc Bồi Nhân bình thản hỏi:
– Cần anh đưa về không?
Giọng anh giống hệt lời mời khách ở lại dùng bữa khi đã đến giờ cơm, chẳng rõ là mời thật hay là mời lơi.
Cốc Kiều vội vàng xua tay:
– Dạ không cần, không cần đâu ạ. Em đi cùng bạn, lát nữa bọn em sẽ bắt taxi về chung. Cũng gần đây thôi, tiện lắm.
Thấy anh rốt cuộc cũng không còn lạnh nhạt như trước, Cốc Kiều bèn mỉm cười hỏi:
– Anh cho em xin danh thiếp của anh được không ạ?
– Anh không chuyên nghiệp như em, không có thói quen lúc nào cũng kè kè danh thiếp bên người.
Giọng anh vẫn bình thản, nhưng chẳng hiểu sao Cốc Kiều lại ngửi thấy mùi châm biếm trong đó.
– Hai năm qua, em sống nhẹ nhàng chứ?
Lạc Bồi Nhân nói rất nhỏ, nhưng Cốc Kiều vẫn nghe rõ mồn một.
Cuộc sống hơn hai năm qua của Cốc Kiều có thể nói là vô cùng phong phú, nhưng nhẹ nhàng thì không. Cô có quá nhiều thứ phải học, mà thời gian thì chẳng đợi ai bao giờ. Dù vậy, cô vẫn ngước lên trả lời Lạc Bồi Nhân:
– Cũng khá nhẹ nhàng ạ.
Lúc này, Cốc Kiều thực sự biết ơn viên thuốc hạ sốt đã phát huy tác dụng, khiến lời nói dối của cô nghe có vẻ chân thật hơn. Cô cố gắng kìm nén sự nôn nóng trong ánh mắt.
Lạc Bồi Nhân nhìn chằm chằm Cốc Kiều, đôi môi cô vẫn đỏ mọng như thuở nào. Anh nhớ lại, lúc Cốc Kiều đề nghị chia tay, cô đã bảo rằng xa nhau rồi cả hai sẽ sống nhẹ nhàng hơn, rằng cô muốn có một cuộc sống nhẹ nhàng. Không biết giờ anh có nên chúc mừng cô đã được toại nguyện hay không?
Cốc Kiều đón lấy ánh mắt Lạc Bồi Nhân, tươi cười hỏi lại anh:
– Còn anh thì sao? Hai năm qua anh sống tốt chứ?
– Rất tốt.
Cốc Kiều vẫn mỉm cười, nói tiếp:
– Vậy thì tốt quá. Kể ra em hỏi câu này hơi thừa, vừa nhìn là biết anh sống rất tốt rồi.
Ngày trước cô đề nghị chia tay vốn là để cả hai đều sống tốt hơn. Giờ thấy Lạc Bồi Nhân vẫn ổn, ngoài mừng cho anh, lẽ ra cô không nên có bất cứ cảm xúc nào khác.
Lạc Bồi Nhân nhìn cô, khẽ cười hỏi lại:
– Sao em nhìn ra hay thế?
Tuy anh đang cười, Cốc Kiều vẫn cảm nhận được một áp lực vô hình, không khí bỗng chốc đông cứng. Cô chẳng cần phân tích chất liệu quần áo anh mặc để chứng minh quan điểm của mình. Một người lúc nào cũng chỉn chu, phong độ nhường kia, dẫu bộ đồ trên người chỉ là hàng bình dân thì cũng chẳng thể sống quá tệ được.
– Trực giác ạ.
– Vậy thì em cũng tinh mắt đấy.
Cốc Kiều tinh mắt thật, nhưng lại chẳng biết nhìn tình thế. Cô lặp lại câu hỏi vừa rồi:
– Anh họ, cho em xin số điện thoại của anh được không ạ?
– Có chuyện gì thì em nói luôn bây giờ đi.
Cốc Kiều nhất thời bí từ.
– Chuyện bây giờ không nói được thì cũng chẳng cần gọi điện làm gì.
Sự xuất hiện của Peter đã cắt ngang cuộc trò chuyện không mấy suôn sẻ này.
Quan trọng nhất là do chiều cao khiêm tốn nên lúc trò chuyện, Peter cứ phải hơi ngước lên nhìn Lạc Bồi Nhân, thành thử lép vế ngay từ đầu. Trước đây Hứa Linh vẫn luôn thắc mắc, tại sao cánh đàn ông hiếm khi tự ti về diện mạo nhưng lại cứ so đo từng phân chiều cao. Giờ nhìn hai người này, cô ta bỗng chốc vỡ lẽ. Ngoại hình hay phong thái đều mang tính tương đối. Peter hoàn toàn có thể tự cho rằng mình đẹp trai, phong độ và tài giỏi hơn đối phương, nhưng chênh lệch chiều cao lại rành rành ra đó. Một người đàn ông bị kẻ khác nhìn xuống từ trên cao, trừ phi có khí chất áp đảo hoàn toàn thì mới không bị lép vế. Nhưng khổ nỗi, ngoài chiều cao, những phương diện khác của Peter cũng đâu thắng nổi người kia.
Hứa Linh quay sang hỏi Cốc Kiều:
– Cô với Peter nói chuyện sao rồi? Tôi thấy ban nãy ông ta có vẻ nghe nhập tâm lắm.
– Có lẽ sẽ có cơ hội hợp tác.
Dù cơ hội này chỉ có mười phần trăm, cô cũng phải dốc sức giành lấy.
Hứa Linh nhìn theo ánh mắt Cốc Kiều, thấy người đang trò chuyện với anh họ cô giờ đã đổi thành một nữ đồng nghiệp của cô ta, trông anh có vẻ rất kiên nhẫn lắng nghe cô nàng kia nói. Hứa Linh chợt nhận ra một chi tiết không mấy liên quan: cô đồng nghiệp này đi giày cao gót tám phân, chiều cao có lẽ cũng ngang ngửa Peter, nhưng rõ ràng là trông cô ta vui vẻ hơn hẳn.
Hứa Linh vốn không ưa cô đồng nghiệp này lắm, chẳng phải vì tư thù cá nhân mà bởi bất đồng quan điểm sống. Phương châm làm nghề của cô ta là phải kết thân với đối tượng phỏng vấn. Lần đầu nghe vậy, Hứa Linh chỉ thấy nực cười. Nếu vốn là bạn bè thì chẳng nói làm chi, đằng này lại cố tình kết thân trong quá trình phỏng vấn thì bài viết ra liệu có còn khách quan? Khác nào một bài quảng cáo trá hình? Viết bài để kéo chút quảng cáo cho tòa soạn thì không đáng trách, nhưng bài nào cũng thành quảng cáo thì còn gọi gì là báo chí? Thà gọi là catalogue quảng cáo cho xong. Đã vậy thì làm phóng viên làm gì, chi bằng chuyển thẳng sang phòng quảng cáo làm quan hệ công chúng cho rồi.
Hứa Linh không muốn nán lại bữa tiệc này thêm nữa, bèn rủ Cốc Kiều:
– Dù sao cô cũng chào hỏi Peter xong rồi, bọn mình chuồn thôi. Gần đây có một quán bar nghe đồn ca sĩ ở đó đẹp trai lắm. Đi không?
Cốc Kiều biết Hứa Linh đến Thượng Hải công tác, chẳng có bạn bè thân thiết ở đây. Ban nãy Hứa Linh đã giúp mình một phen, để cô ấy lủi thủi đi một mình tối nay không phải là cách hành xử của Cốc Kiều. Nhưng mà cô vẫn chưa xin được số điện thoại của Lạc Bồi Nhân…
Dù thế nào đi nữa, dẫu chỉ để gửi lại tiền hoa hồng cho anh, cô cũng phải có được phương thức liên lạc của Lạc Bồi Nhân.
Hứa Linh trơ mắt nhìn Cốc Kiều một lần nữa bước về phía người anh họ kia. Người còn kinh ngạc hơn cả Hứa Linh chính là cô phóng viên đang trò chuyện với Lạc Bồi Nhân. Nụ cười vẫn nở trên môi cô ta, nhưng sự vui vẻ trong mắt đã lụi tắt. Đến dân ăn trộm cũng phải chơi theo luật trong giới, cô gái này cũng quá đáng thật.
Cốc Kiều vẫn mỉm cười, lặp lại câu hỏi ban nãy với Lạc Bồi Nhân:
– Cho em xin số điện thoại của anh được không ạ?
Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều, ánh mắt lướt qua đôi môi cô rồi nhanh chóng đọc một dãy số, không chút ngập ngừng, cũng không lặp lại.
Cô phóng viên đang trò chuyện với anh lập tức sững người. Cô ta quét mắt nhìn Cốc Kiều từ đầu đến chân rồi nghe cô chào tạm biệt.
Hứa Linh đứng bên quan sát, thầm nghĩ có thể khiến một người giỏi giao thiệp như cô đồng nghiệp của mình phải khó chịu ra mặt thế này thì Cốc Kiều cũng không phải dạng vừa.
Đến quán bar, Cốc Kiều lại chỉ gọi một ly nước.
Hứa Linh ngạc nhiên kêu lên:
– Vào bar mà cô gọi nước á? Rõ uổng tiền!
– Tôi muốn giữ đầu óc tỉnh táo một chút.
Cốc Kiều đến đây với mục đích thăm dò thị trường, dọn đường cho việc ra mắt phần mềm game trong tương lai. Vậy mà suốt ngày hôm nay ở buổi họp báo, cô gần như đã quên bẵng chuyện đó. Kế hoạch của Cốc Kiều thực sự không có chỗ cho mục mượn rượu giải sầu. Hơn nữa, với tửu lượng của cô, một ly bia giá hai mươi tệ thì cô phải uống đến vài trăm tệ họa may mới say nổi.
– Cô đúng là…
Trên sân khấu, người ca sĩ đang hát:
– Chuyện xưa đã hóa mây khói, tan biến trước mắt đôi ta. Ngay cả khi đã nói lời tạm biệt, cũng không thấy được nét u sầu trong mắt anh… Chỉ trong một thoáng chốc, bỗng nhận ra gương mặt anh đã xa lạ khác hẳn thuở xưa…
Cốc Kiều nghe mà ngỡ như đất trời đang đổ tuyết. Cô quay sang cười với Hứa Linh:
– Tôi nhớ ca sĩ hát bản gốc là người Hồng Kông, không biết mùa đông ở đó có tuyết rơi không nhỉ?
Nghe một bản tình ca da diết mà tâm trí lại bận tâm chuyện Hồng Kông có tuyết hay không, xem ra cô gái này chẳng mấy mặn mà với những bài tình ca.
Hứa Linh ngẫm nghĩ rồi đáp:
– Chắc hiếm lắm, phải nhiều năm mới có một lần.
Dù chẳng động đến giọt rượu nào, Cốc Kiều vẫn thấy lòng lâng lâng say. Cô cực kỳ hào phóng bỏ tiền mời ca sĩ, hát lại bài hát cô đã nghe trong đĩa CD tối qua.
Để cảm ơn Hứa Linh, Cốc Kiều khăng khăng đòi thanh toán.
– Hôm nay tôi có giúp được gì cho cô đâu.
– Cô đã giúp tôi nhiều lắm rồi.
Chiếc Xiali đỏ dừng lại trước khách sạn của Hứa Linh, sau đó chạy thêm một đoạn nữa mới đến con hẻm nơi Cốc Kiều trọ.
Trước khi bước xuống xe, Cốc Kiều ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy trăng đêm nay tròn vành vạnh.
Chiếc Xiali đỏ vừa chạy ra khỏi hẻm thì suýt va phải một chiếc Cadillac. Chiếc xe này đúng là ám riệt như ma, hẳn đã bám đuôi họ suốt cả quãng đường.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 106: 106: Ám riệt như ma
10.0/10 từ 39 lượt.
