Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ?
Lâm Hải Xuyên gọi cho Cốc Kiều, báo sẽ đến muộn nửa tiếng so với giờ hẹn.
– Tôi vẫn kẹt ở đài truyền hình, chưa đi được. Họ cứ nói hươu nói vượn câu giờ, mất bốn tiếng mới quay xong, vừa nãy lại bảo đoạn trước có vấn đề, bắt phải quay bổ sung.
Tuy làu bàu than thở qua điện thoại là thế, nhưng Lâm Hải Xuyên vừa cúp máy là đã quay sang cười nói với đạo diễn chương trình:
– Không cần xin lỗi đâu ạ, không sao hết. Đây là buổi phỏng vấn thú vị nhất em từng tham gia đấy, em còn muốn được trò chuyện thêm ấy chứ ạ.
Nếu Lâm Hải Xuyên đã ở đài truyền hình suốt bốn tiếng thì người đến cửa hàng chắc chắn không phải là anh ta. Một cái tên khác chợt lóe lên trong đầu Cốc Kiều, nhưng lập tức bị lý trí của cô gạt phắt đi. Trên đời này thiếu gì người giống nhau. Dù vậy, cô vẫn không kìm được mà hỏi bé Điền:
– Người em nói chắc không phải Lâm Hải Xuyên đâu. Em có nhớ người đó cao khoảng bao nhiêu không?
Cốc Kiều đưa tay ướm lên trên đầu mình:
– Tầm này chăng?
– Chắc cỡ đó ạ, có khi còn nhỉnh hơn một tẹo.
Bé Điền chỉ nhìn lướt qua nên không dám chắc. Thấy dáng vẻ của sếp mình lúc này, cô bé có cảm giác rằng cái người không phải là Lâm Hải Xuyên kia còn quan trọng hơn anh ta nhiều.
Anh thật sự về nước rồi sao? Lại còn đến cửa hàng của cô nữa.
Cốc Kiều đứng lặng trước cửa. Cửa hàng mới của cô có tầm nhìn rất thoáng, bao quát được cả dòng người qua lại tấp nập. Trong mắt cô đâu đâu cũng là người: áo đỏ, áo vàng, áo đen, áo trắng; kẻ cao, người thấp, kẻ béo, người gầy; nhưng tuyệt nhiên không một ai trong số họ là anh.
Lần gần nhất Cốc Kiều đến nhà họ Lạc là vào dịp sinh nhật nhóc Tư. Vì cậu nhóc nài nỉ mấy lần nên cô không nỡ từ chối. Giờ đây, tất cả mọi người trong nhà họ Lạc, kể cả người dì họ từng năm lần bảy lượt nhắc khéo cô đừng qua lại với Lạc Bồi Nhân, đều rất ăn ý không nhắc đến tên anh trước mặt cô. Cốc Kiều đã từng tham dự tiệc sinh nhật của biết bao người, nhưng lại chưa từng chúc mừng sinh nhật Lạc Bồi Nhân bao giờ. Hai người đã chia tay ngay trước đêm sinh nhật anh.
Tất cả những người quen biết Lạc Bồi Nhân xung quanh cô đều tuyệt nhiên không nhắc đến cái tên ấy, như thể anh chưa từng tồn tại trong cuộc đời cô. Lần duy nhất cô nghe được tin tức về anh là khi chủ động gọi điện cho nhóc Tư. Cứ thế, anh, cùng với cái tên, và mọi thứ liên quan đều bốc hơi khỏi cuộc sống của cô. Nếu không có chiếc máy CD và máy nhắn tin anh tặng, không có những cuốn sách anh đưa, và cả tấm ảnh chụp chung xấu tệ kia, có lẽ cô đã ngỡ những chuyện xảy ra giữa hai người chỉ là một giấc chiêm bao.
Cốc Kiều cứ đứng chôn chân như thế, mặc cho hình bóng Lạc Bồi Nhân lướt qua tâm trí. Cô chưa bao giờ dám mường tượng vẻ mặt của anh khi nghe cuộc điện thoại cuối cùng ấy.
Đột nhiên, giọng một người đàn ông vang lên bên tai cô:
– Thẻ thành viên của tôi không biết rơi đâu mất rồi, các cô làm lại cho tôi cái khác được không?
Nhân viên thu ngân mở sổ đăng ký thành viên ra, đáp:
– Dạ, phiền anh cho em xem căn cước công dân để đối chiếu thông tin ạ.
– Tôi không mang căn cước công dân. Giờ tôi đọc địa chỉ với số điện thoại đã đăng ký, cô kiểm tra lại là được chứ gì?
– Anh Tiền ơi, như vậy e là không được ạ.
– Các cô làm ăn máy móc quá! Nhà tôi tít tận Mật Vân, giờ bắt tôi về đấy chỉ để lấy căn cước công dân rồi quay lại làm thẻ sao? Đi đi về về không chết mệt à?
Kể từ khi khai trương cửa hàng mới, Cốc Kiều đã triển khai chế độ thành viên. Theo đó, khách hàng mua phần mềm trị giá trên năm trăm tệ sẽ được cấp thẻ thành viên, hưởng ưu đãi giảm giá 12% cho mọi sản phẩm. Đồng thời, họ còn có cơ hội tham gia các đợt rút thăm trúng thưởng không định kỳ và nhận thông tin về sản phẩm mới theo địa chỉ đã đăng ký qua đường bưu điện. Mức chiết khấu sẽ còn cao hơn nếu giá trị đơn hàng trong một lần mua vượt quá một nghìn tệ.
Việc chìm đắm trong nỗi nhớ nhung một người là điều quá đỗi xa xỉ, bởi thực tại phũ phàng luôn có cách kéo con người ta trở về mặt đất.
Chỉ mất chừng mười giây, Cốc Kiều đã nhận ra vị khách họ Tiền này. Cô bước tới, nói với nhân viên thu ngân:
– Anh Tiền là thành viên của cửa hàng mình từ tháng Mười rồi, em cứ làm lại thẻ cho anh ấy đi.
Do số lượng thành viên hiện tại mới ngót nghét hơn trăm người nên Cốc Kiều không chỉ nhớ mặt mà còn nắm rõ nơi làm việc của từng người. Cô nhớ lần trước vị khách này đến mua phần mềm CAD, còn lần này lại hỏi mua phần mềm kế toán. Dù số lượng mua không nhiều, cô vẫn đoán anh ta mua cho công ty chứ không phải cá nhân, bởi người dùng riêng lẻ hiếm khi mua hai phần mềm chuyên dụng chẳng liên quan gì đến nhau như vậy. Hẳn đây là một công ty có quy mô nhỏ.
Cốc Kiều niềm nở hỏi:
– Anh Tiền, phần mềm lần trước anh mua dùng có ổn không ạ?
– Cũng được, nhưng giá cả… vẫn hơi chát.
Vị khách họ Tiền này làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước nhỏ, chuyên phụ trách mảng máy tính. Ngân sách năm nay của họ gần như đã cạn từ nửa đầu năm, phải đợi sang năm công ty mới có kế hoạch trang bị máy móc và phần mềm mới.
– Bên em có nhiều mức ưu đãi khác nhau tùy theo giá trị đơn hàng. Nếu anh có nhu cầu, chúng ta có thể trao đổi chi tiết hơn. – Nói xong, Cốc Kiều tiện thể giới thiệu cho anh Tiền bộ phần mềm văn phòng trọn gói mới ra mắt. – Bộ này gồm sáu phần mềm, nếu mua lẻ tổng cộng là 668 tệ, nhưng mua cả bộ thì giá chỉ còn 328 tệ thôi. Anh lại là thành viên nên còn được giảm thêm 12% nữa đấy ạ.
Thẻ thành viên mới nhanh chóng được làm xong. Cốc Kiều trân trọng trao thẻ tận tay anh Tiền, kèm theo cuốn danh mục sản phẩm mới in và tấm danh thiếp của mình, rồi dặn dò:
– Nếu anh quan tâm, cứ gọi cho em bất cứ lúc nào nhé. Bên em có cả dịch vụ giao hàng qua đường bưu điện ạ.
Đợi lúc khách vãn bớt, bé Dương phụ trách thu ngân mới tranh thủ hỏi Cốc Kiều:
– Giám đốc ơi, chị giỏi thật, làm sao mà chị nhớ được mặt nhiều khách thế ạ?
Cốc Kiều nghĩ thầm, đó là vì lượng thành viên hiện tại còn ít, bao giờ đông tới mức cô không nhớ nổi nữa thì chuyện làm ăn này mới thực sự gọi là thành công.
– Công việc của em đòi hỏi phải cúi đầu tính tiền suốt, sao mà để ý mặt khách được? – Cô hạ giọng. – Mà dẫu không nhớ, chỉ cần khách đọc đúng tên và địa chỉ thì mình cứ tính giá thành viên cho họ. Giả dụ có ai mạo danh dùng thẻ, mình cũng chẳng lỗ, cùng lắm thì lãi ít đi một chút thôi. Ngược lại, nếu làm phật ý một thành viên thật, thứ mình mất sau này không chỉ là vài đồng bạc lẻ đâu.
Khưu Sảng đợi trước cổng công ty game mười phút mà không thấy chiếc taxi vàng nào, đành bắt một xe khác phóng thẳng đến cửa hàng phần mềm Cốc Giai. Cô ta ngờ rằng Cốc Kiều biết tỏng cái tính quen tiết kiệm của mình nên mới hào phóng hứa thanh toán toàn bộ chi phí đi lại, bất kể cô ta đi loại xe nào. Bản thân Cốc Kiều trước nay vẫn luôn lái chiếc van vàng, nên Khưu Sảng cũng ngại ngồi xe sang hơn sếp mình.
Khưu Sảng là phó giám đốc được Cốc Kiều mời về với mức lương hậu hĩnh. Dù tốt nghiệp Đại học Z, cô ta không xuất ngoại, không vào biên chế nhà nước, cũng chẳng làm cô nhân viên văn phòng sang chảnh trong công ty nước ngoài, mà lại chọn đi theo Cốc Kiều – một cô gái mới học hết cấp ba – bán phần mềm ở Trung Quan Thôn. Thế là từ niềm tự hào của gia đình, Khưu Sảng bỗng chốc biến thành nỗi hổ thẹn của gia đình. Năm đó, khi Cốc Kiều kinh doanh thẻ chống vi rút đã thuê hai cô cậu sinh viên phụ giúp mình, và cô sinh viên đó chính là Khưu Sảng. Vốn dĩ Khưu Sảng do Tiêu Già giới thiệu, nhưng giờ đây cô ta lại thân với Cốc Kiều hơn.
Theo lời bố mẹ Khưu Sảng, cuộc đời con gái họ đã bắt đầu rẽ chệch hướng ngay từ giây phút ấy. Khưu Sảng đi theo Cốc Kiều không chỉ vì mức lương chẳng kém cạnh các công ty nước ngoài, mà còn bởi những nguyên do khác. Cô ta biết khoản lương này là gánh nặng không nhỏ với Cốc Kiều. Để xứng đáng với số tiền ấy, cô ta đã làm việc cật lực, ngày đêm cùng Cốc Kiều vắt óc nghĩ phương án khuyến mãi, tìm đường mở rộng thị trường. Thi thoảng Khưu Sảng cũng tự hỏi, cửa hàng đâu phải của mình, sao phải liều mạng thế làm gì. Nhưng Cốc Kiều từng bảo, chẳng bao lâu nữa cô ta sẽ có một cửa hàng của riêng mình, và tương lai sẽ không dừng lại ở đó. Họ sẽ biến Cốc Giai thành chuỗi cửa hàng toàn quốc.
Lần đầu nghe Cốc Kiều nhắc đến chuỗi cửa hàng toàn quốc, Khưu Sảng cứ ngỡ cô điên rồi. Thế nhưng, Cốc Kiều lại nhìn thẳng vào mắt cô ta, hết sức nghiêm túc phác họa viễn cảnh tương lai mà cô tưởng tượng: rằng không chỉ Trung Quan Thôn, mà sau này Quảng Châu, Thượng Hải, Vũ Hán, Thành Đô… đâu đâu cũng sẽ có cửa hàng của họ. Vì tham vọng của Cốc Kiều không chỉ gói gọn trong một cửa hàng, nên ngay từ đầu, cô đã phải tìm kiếm người am hiểu kỹ thuật để hợp tác. Khưu Sảng cứ cười mãi rồi bị thuyết phục lúc nào chẳng hay. Hôm ấy cô ta không uống lấy một giọt rượu, nên hoàn toàn không thể đổ lỗi cho cơn say được.
Khưu Sảng hỏi Cốc Kiều đã từng vẽ bánh dụ những ai rồi, thế là ánh mắt đang lấp lánh của Cốc Kiều bỗng chốc ảm đạm ngay. Một lúc lâu sau, Cốc Kiều mới đáp:
– Rồi sẽ có ngày chúng ta làm được thôi.
Cốc Kiều không xưng “chị” mà dùng từ “chúng ta”, khiến Khưu Sảng cảm thấy giấc mơ ấy cũng có cả phần mình. Khi họ hàng, bạn bè thắc mắc tại sao cô ta không đi đường quang mà cứ thích đâm quàng bụi rậm như thế, Khưu Sảng đã hùng hồn tuyên bố rằng một ngày nào đó cô ta sẽ khiến cửa hàng này phủ sóng toàn quốc. Biểu cảm của họ lúc ấy cứ như thể đang nhìn một kẻ tâm thần. Khưu Sảng tự thấy mình vẫn còn tỉnh táo chán, bởi Cốc Kiều mới là kẻ điên thực sự. Bị giấc mơ của mình thôi thúc, Cốc Kiều không mua nhà, không đổi xe, ngày ngày chỉ nghĩ cách tăng lợi nhuận để sớm mở được chi nhánh thứ hai.
Khưu Sảng theo Cốc Kiều lên văn phòng trên tầng hai. Căn phòng không lớn, trên bàn bày đầy các loại phần mềm được xếp ngay ngắn. Với tư cách nhà phân phối, một trong những công việc chính của Cốc Kiều là dùng thử tất cả sản phẩm hiện đang bán tại cửa hàng.
Vừa bước vào văn phòng, Khưu Sảng liền báo cáo tình hình công ty game mà cô ta đang theo dõi. Đây là đơn vị phát triển tựa game Hiệp Đạo Kỳ Duyên mà tuần trước Cốc Kiều vừa ký hợp đồng phân phối độc quyền.
Đây không phải lần đầu Cốc Kiều làm nhà phân phối độc quyền. Cô biết lính mới vào nghề không có căn cơ như mình rất khó cạnh tranh khi hợp tác với các nhà sản xuất lớn. Vì vậy, cô quyết định chơi chiến thuật liều ăn nhiều. Bên cạnh việc phân phối sản phẩm của các hãng lớn, cô chuyên đi săn lùng những sản phẩm tiềm năng chưa có tên tuổi. Trước đó, cô từng nhận phân phối một game cờ vây nhỏ do sinh viên đại học Z viết. Đến nay, cậu sinh viên ấy đã nhận được hơn bốn mươi nghìn tệ tiền hoa hồng, và con số này sẽ còn tiếp tục tăng.
Bản thân Cốc Kiều vẫn lái chiếc van vàng cũ kỹ, nhưng lại sẵn sàng bỏ ra số tiền ngang ngửa một con Santana để trả phí phân phối độc quyền game Hiệp Đạo Kỳ Duyên. Đây là khoản phí độc quyền cao nhất cô từng trả. Ngay cả khi làm thẻ chống vi rút trước đây, cô cũng chưa từng đầu tư mạnh tay đến thế.
Theo ước tính lạc quan nhất từ phía công ty game, họ chỉ bán được tối đa mười nghìn đĩa. Trong mốc mười nghìn đĩa đầu tiên, đôi bên sẽ phân chia lợi nhuận theo tỷ lệ 3:7 – nhà sản xuất ba phần, Cốc Kiều bảy phần. Một khi vượt qua con số đó, tỷ lệ ăn chia của công ty game sẽ giảm đi năm phần trăm. Dạo trước có một bộ phim võ hiệp bỗng dưng nổi như cồn, Lâm Hải Xuyên cũng nhờ đó mà nổi tiếng. Dựa vào kinh nghiệm kinh doanh phần mềm game trước đây của mình, Cốc Kiều tin chắc tựa game võ hiệp nội địa này sẽ có thị trường. Tuy nhiên, thị trường đó rộng đến đâu còn tùy thuộc vào khả năng khai phá của cô.
Khưu Sảng hỏi:
– Chị mua vé chiều về chưa ạ?
– Còn chưa biết bao giờ mới xong việc nên chị chưa vội đặt vé, lúc về chị đi tàu cũng được.
Cốc Kiều sắp phải đến Thượng Hải vì công ty phần mềm Trường Hữu ở Thượng Hải sẽ tổ chức họp báo ra mắt sản phẩm mới tại khách sạn Hilton. Là nhà phân phối có doanh số vượt chỉ tiêu quý trước, cô cũng nhận được thư mời. Tuy nhiên, nguồn khách hàng chính của một công ty phần mềm như Trường Hữu chủ yếu là những cơ quan và doanh nghiệp lớn, thành thử họ không mấy coi trọng các đại lý bán lẻ như Cốc Kiều, nên cô phải tự túc toàn bộ chi phí đi lại và ăn ở.
Chuyến đi này của Cốc Kiều có hai mục đích.
Thứ nhất, cô muốn thăm dò thị trường Thượng Hải. Mục tiêu lần này không chỉ dừng lại ở mốc mười nghìn đĩa, mà là một con số không tưởng đối với bất kỳ công ty game nào. Hai mươi nghìn đĩa game không phải lượng hàng mà một cửa hàng có thể ôm hết. Thượng Hải là thị trường khổng lồ, sớm muộn gì cô cũng phải mở chi nhánh ở đó. Trước đây cô từng liên hệ với các nhà phân phối ở Hoa Trung và Hoa Nam, nhưng lại hoàn toàn mù tịt về thị trường Thượng Hải.
Thứ hai, Cốc Kiều nghe nói nhà đầu tư của Trường Hữu cũng sẽ góp mặt. Với số vốn hiện tại, dù có tằn tiện đến mấy, cô cũng không thể mở rộng hệ thống chi nhánh trong một sớm một chiều. Mà cửa hàng chuyên doanh phần mềm lại không giống tiệm thức ăn nhanh, dù mọc lên san sát nhau vẫn sống sót được. Nếu cô không nắm bắt thời cơ, miếng bánh thị phần này sẽ rơi vào tay kẻ khác.
– Đến hôm ra mắt game, liệu Lâm Hải Xuyên có chịu đến dự buổi họp báo của chúng ta không chị?
Cốc Kiều quả quyết:
– Anh ta chắc chắn sẽ đến.
Chỉ riêng việc không muốn tấm ảnh mặc áo khoác da kia xuất hiện thêm lần nào nữa cũng đủ để anh ta phải nhận lời.
– À mà, thật ra cái anh Lâm Hải Xuyên này hơi giống một đàn anh của em ở trường Z đấy ạ.
Khưu Sảng quen Cốc Kiều sau khi cô đã chia tay Lạc Bồi Nhân, nên hoàn toàn mù tịt về quá khứ của hai người. Cô ta chỉ suy luận rằng, Tiêu Già và Lạc Bồi Nhân có quen biết nhau, mà Cốc Kiều lại là bạn thân của Tiêu Già, thì rất có thể cô cũng biết Lạc Bồi Nhân. Nghĩ vậy, cô ta bèn hỏi:
– Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ?
Khưu Sảng không hề trông thấy vẻ mặt Cốc Kiều khi nghe nhắc đến cái tên này, bởi cô đang cúi đầu xem cuốn catalogue sản phẩm vừa in xong. Cốc Kiều ngạc nhiên hỏi lại:
– Anh Tiêu chưa kể cho em nghe sao?
– Chẳng biết có phải do ký ức tô hồng không, nhưng em cứ cảm thấy anh Lạc trong trí nhớ trông thần thái hơn anh diễn viên này nhiều, mà cũng đẹp trai hơn hẳn. Ban đầu em cứ ngỡ anh ấy sẽ học thẳng lên tiến sĩ để theo đuổi con đường nghiên cứu, không ngờ đang học dở lại chuyển xuống lấy bằng thạc sĩ. Đúng là đời chẳng ai nói trước được điều gì.
Khưu Sảng từng nghe bạn học kể rằng, Lạc Bồi Nhân còn chưa nhận bằng đã đi làm, hiện sự nghiệp đang phất lên như diều gặp gió ở Singapore. Nhưng thấy Cốc Kiều có vẻ chẳng hứng thú nghe lắm, ngay cả một lời khen xã giao cũng không có, nên cô ta đành im lặng. Dù sao Cốc Kiều cũng đã quyết định hợp tác với Lâm Hải Xuyên, lúc này mà cô ta chê anh ta không đủ tốt thì chẳng khác nào tạt gáo nước lạnh vào mặt sếp.
Khưu Sảng ngẩng đầu nhìn Cốc Kiều, hỏi:
– Chị sao thế? Trông sắc mặt chị có vẻ không ổn lắm.
– Đợi chị đi Thượng Hải, em cứ lấy chiếc van vàng mà đi. Có bằng lái rồi cũng nên luyện tay lái dần đi.
Khưu Sảng mơ màng về tương lai:
– Đợi vụ này thành công, chị đổi xe đi ạ. Đổi sang con Santana ấy, rồi để rẻ lại chiếc van vàng này cho em.
– Trí tưởng tượng của em không thể phong phú hơn được à? Sao không nghĩ đến ngày chính em cũng lái một chiếc Santana?
Khưu Sảng cười trêu:
– Chắc trước đây chị cũng bỏ bùa mê thuốc lú cho khối người rồi nhỉ? Kể em nghe xem, chị từng dụ được những ai rồi? Kết cục của họ có tốt đẹp không, để em còn biết đường mà rút kinh nghiệm.
Đôi môi Cốc Kiều mấp máy nhưng rốt cuộc không thốt nên lời nào.
Thấy sắc mặt Cốc Kiều có gì đó không ổn, Khưu Sảng vội nói:
– Em đùa thôi ạ! Em mà không tin chị thì đi theo chị làm gì?
Cốc Kiều bước ra cửa, trước khi đi còn quay lại mỉm cười với Khưu Sảng, dặn dò:
– Đợi tin vui của chị nhé!
Ngay cả lúc ngồi trong nhà hàng, Lâm Hải Xuyên vẫn không chịu tháo kính râm ra. Cốc Kiều cởi áo khoác vắt lên lưng ghế, để lộ bộ vest màu vàng gừng bên trong. Dù cách phối màu của cô vẫn táo bạo như trước, nhưng rõ ràng đã tiết chế đi nhiều. Ngoài chiếc đồng hồ không rõ thương hiệu trên cổ tay, cô không đeo thêm bất kỳ món phụ kiện nào khác.
– Sao vào trong nhà rồi mà cậu vẫn đeo kính thế?
– Nếu là ở Hồng Kông hay Đài Loan, hai chúng ta mà ngồi ăn chung thế này thì sáng mai chắc chắn sẽ lên báo.
– Nhưng mình đâu có ở Hồng Kông hay Đài Loan? Cậu cứ yên tâm mà ăn đi.
Nếu không tính đến đôi mắt, thì ở một vài góc nghiêng nhất định, trông Lâm Hải Xuyên giống người ấy đến bảy phần. Nhưng khi tháo kính ra, nhìn chính diện thì chỉ còn giống được chừng ba phần là cùng. Mà có lẽ vì đã quá quen thuộc với Lạc Bồi Nhân, nên Cốc Kiều lại thấy hai người họ chẳng giống nhau chút nào.
– Cốc Kiều, cô có biết hiện giờ một hợp đồng quảng cáo của tôi đáng giá bao nhiêu không? Cô bảo tôi đến dự buổi ra mắt game miễn phí có phải là hơi quá đáng không?
Cốc Kiều không bảo là miễn phí mà dùng từ “vì tình bạn”. Nhưng chẳng phải tình bạn là thứ miễn phí à?
Sau khi tốt nghiệp, Lâm Hải Xuyên đã ký hợp đồng với Trung tâm Nghệ thuật Truyền hình, nên mọi hoạt động quảng cáo của anh ta hiện đều do bên đó quản lý.
Cốc Kiều mỉm cười nói:
– Tôi đã gọi điện hỏi Trung tâm Nghệ thuật rồi, phí đại diện của cậu hiện tại là ba mươi nghìn tệ một năm. Hợp đồng quảng cáo áo khoác da của chúng ta còn nửa năm nữa mới đáo hạn, nếu tôi hủy ngang bây giờ thì không chỉ mất vài ba trăm tệ, mà là ném mười lăm nghìn tệ qua cửa sổ đấy. Cậu thử đặt mình vào vị trí của tôi xem, nếu không vì tình bạn, liệu cậu có làm chuyện ngốc nghếch như vậy không?
Lâm Hải Xuyên im lặng.
Cốc Kiều lại cười bảo:
– Thật ra bộ ảnh quảng cáo áo khoác da cậu chụp đẹp lắm, tôi vẫn còn giữ đây, chưa vứt đi đâu.
Lâm Hải Xuyên cười khẩy:
– Con mụ gian thương!
Anh ta thừa hiểu ẩn ý của Cốc Kiều: nếu anh ta không “vì tình bạn” mà đến dự buổi ra mắt game, cô sẽ tiếp tục sử dụng mấy tấm ảnh quảng cáo áo khoác da cũ rích kia.
– Cậu nói thế nghe nặng lời quá. Nếu cậu muốn, tôi có thể biếu không cậu toàn bộ số ảnh quảng cáo cậu đã chụp.
Vừa nói, Cốc Kiều vừa rút từ túi xách ra một bản hợp đồng mới, đồng thời đẩy thực đơn về phía Lâm Hải Xuyên:
– Hôm nay tôi mời, cậu muốn ăn gì cứ gọi thoải mái, đừng khách sáo.
Nhìn bản hợp đồng thay thế mà Cốc Kiều đưa, Lâm Hải Xuyên thầm cảm thán mình quả thật đã gặp phải một con mụ gian thương rồi. Cô gái này chỉ bỏ ra vỏn vẹn một nghìn ba trăm tệ mà muốn dùng hình ảnh của anh ta đến tận năm 1995. Dùng anh ta quảng cáo áo khoác da chưa đủ, giờ cô còn muốn anh ta chủ trì phần bốc thăm trúng thưởng tại buổi ra mắt game. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, dù sao tổ chức bốc thăm cho game cũng còn đỡ hơn là bị gắn chặt với cái quảng cáo áo khoác da heo kia.
Hồi mới quen Lâm Hải Xuyên, bản chất gian thương trong người Cốc Kiều vẫn chưa lộ rõ như bây giờ. Tuy khi ấy cũng đã manh nha đôi chút, nhưng nếu không tinh ý thì khó lòng nhận ra.
Khi cô cười, đôi mắt cũng ánh lên nét cười. Bị một đôi mắt biết cười như thế nhìn chằm chằm, nếu bên cạnh cô lúc đó không có thêm một người đàn ông đứng kè kè, Lâm Hải Xuyên suýt chút nữa đã tưởng bở rằng Cốc Kiều chấm mình rồi. Mà đúng là cô chấm anh ta thật, nhưng là vì muốn mời anh ta chụp quảng cáo áo khoác da heo với thù lao ba trăm tệ.
Hôm đó Cốc Kiều mặc trang phục gì, Lâm Hải Xuyên đã quên sạch, chỉ nhớ tóc cô khi ấy ngắn hơn bây giờ rất nhiều. Thế nhưng, anh ta lại nhớ như in chiếc áo khoác da kiểu biker mà người đàn ông đi cùng cô mặc.
Trong số những chiếc áo khoác da Cốc Kiều đưa Lâm Hải Xuyên mặc thử, tuyệt nhiên không có cái nào giống vậy. Suốt nửa năm trời, anh ta luôn ao ước có một chiếc y hệt, nhưng Cốc Kiều hoàn toàn không nhận ra. Trái lại, cô còn nhiệt tình chào hàng mấy cái áo khoác da heo của mình, hứa hẹn sẽ giảm giá mạnh nếu anh ta mua hoặc giới thiệu khách hàng cho cô.
Lâm Hải Xuyên vẫn luôn cho rằng, lý do duy nhất khiến anh ta bị lép vế hôm đó là vì chiếc áo khoác da heo Cốc Kiều bắt anh ta mặc quá thô ráp và nặng nề, dù quả thật nó giữ ấm và cản gió rất tốt. Anh ta đã cố hết sức để tỏ ra phóng khoáng lịch lãm, nhưng Cốc Kiều vẫn cứ không vừa ý. Sự bất mãn ấy chỉ thể hiện qua nụ cười khi cô nhắc anh ta hãy thả lỏng một chút. Trong khi đó, người đàn ông bên cạnh chỉ lẳng lặng chụp ảnh với vẻ mặt dửng dưng, chẳng buồn góp ý câu nào. Bị một đôi nam nữ như vậy nhìn chằm chằm, làm sao mà thả lỏng cho nổi.
Trái với sự khắt khe lúc chụp ảnh, Cốc Kiều trả tiền rất thoải mái. Xong việc, cô cười nói với anh ta:
– Cậu chuyên nghiệp thế này, sau này nhất định sẽ nổi tiếng.
Lâm Hải Xuyên thầm nghĩ, lẽ ra cô phải nói: “Cậu đẹp trai thế này, sau này nhất định sẽ nổi tiếng” mới đúng chứ?
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 103: 103: Chị có quen anh Lạc Bồi Nhân không ạ?
10.0/10 từ 39 lượt.
