Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 44: Gia sản


A, là Thiếu phu nhân.


_______________


Lục Vũ cuối cùng vẫn mang theo quà bồi bổ và quà tặng lưu niệm đến Minh gia. Tuy chuyện tiền nong đang rất gấp, nhưng lấy lòng bố mẹ vợ tương lai vẫn quan trọng hơn.


Hai người lái xe đến dưới lầu Minh gia, mẹ Minh nhận được tin liền xuống đón: “Các con đến mà không báo trước một tiếng, để mẹ còn chuẩn bị vài món ngon chứ.”


“Dì à, dì nấu mì nước sôi thôi cũng đã là mỹ thực rồi.” Lục Vũ xách theo đủ loại túi lớn túi nhỏ xuống xe.


“Tiểu Vũ đúng là biết nói chuyện.” Mẹ Minh bị cậu chọc, khẽ mỉm cười, nhìn thấy đống quà lưu niệm ấy liền ôm lấy chiếc gối nhỏ hình chibi của Hoa Văn Viễn: “Trời ơi, đáng yêu quá, dì phải để nó ở đầu giường mới được.”


Lục Vũ xách đồ lên nhà, đặt túi bồi bổ xuống, đảo mắt nhìn quanh: “Còn chú đâu rồi ạ?”


“Ông ấy tới xưởng rồi, vẫn chưa về.” Mẹ Minh thản nhiên nói, bà vừa đặt gối của Hoa Văn Viễn ngay ngắn trong phòng, vừa buộc tạp dề, dặn hai người chờ chút sẽ được ăn cơm.


“Không cần đâu dì ạ. Bọn con còn có việc, không ăn ở nhà đâu. Lát nữa tiện đường sẽ đón chú về.” Lục Vũ kéo nhẹ tay Minh Yến, ra hiệu cho anh đi theo mình xuống lầu.


Mẹ Minh từ trong bếp chạy ra: “Ôi dào, không cần lo cho ông ấy đâu, ông ấy mà vào xưởng thì chẳng biết mấy giờ mới ra, hai đứa ăn rồi hãy đi.”


“Dì yên tâm, bọn con làm xong việc sẽ xem thời gian rồi liên lạc với chú ạ.” Lục Vũ vẫy tay, để mặc cửa thang máy khép lại.



“Không phải em bảo đến ăn ké bữa cơm sao?” Minh Yến không hiểu, bị kéo trở lại xe.


“Mẹ anh ở nhà một mình chắc chỉ định ăn đơn giản thôi. Bọn mình lên lại khiến dì phải bày biện nấu nướng,” Lục Vũ nói, rồi quay đầu xe, hôm nay vì muốn tạo ấn tượng tốt nên cậu là người lái xe đến nhà bố mẹ vợ, “với lại, em cũng muốn đến xưởng xem thử.”


Minh Yến khó hiểu: “Em đến xưởng làm gì?”


Hiện nay, nhà máy của Minh Nhật Biểu Nghiệp đã ngừng sản xuất, chỉ còn lại xưởng chế tác đồng hồ thủ công cao cấp vẫn đang hoạt động, được một nhóm thợ thủ công bậc thầy hỗ trợ.


Lục Vũ nói đầy lý lẽ: “Đi thị sát sản nghiệp Minh gia chứ sao. Dù sao em cũng là Minh phu nhân, tương lai em sẽ là người đứng đầu gia tộc.”


Minh Yến bị cậu chọc cười: “Được rồi, chúng ta đi xem một chút, ha ha ha.” Nói xong anh lại tự cười thầm thêm một lúc.


Xưởng chế tác thủ công của Minh Nhật biểu nghiệp là một tòa nhà cổ kính tinh xảo theo phong cách phương Tây, vẫn giữ nguyên phong cách đầu thế kỷ 20, tòa nhà ẩn mình giữa những bức tường đá và hàng cây xanh của khu phố cổ.


Minh Yến xuống xe, nhìn tòa nhà đượm dấu ấn thời gian ấy, chậm rãi hít một hơi, mỉm cười: “Thành thật mà nói, đây chính là di sản tổ tiên của Minh gia. Nếu Minh gia thực sự phá sản, bán tòa nhà cổ kính theo phong cách phương Tây này cũng có thể kiếm chút vốn khởi nghiệp.”


Lục Vũ khóa xe, khoác tay Minh Yến, hất cằm ra dáng phu nhân chính thất: “Chồng à, chúng ta vào thôi.”


“Ha ha ha.” Minh Yến không nhịn được bật cười, để mặc người cao hơn nửa cái đầu kia khoác tay mình, rồi khẽ nói bên tai Lục Vũ: “Trong tòa nhà này còn có một bộ sưu tập vật phẩm quý hiếm, là nguyên liệu chế tác đồng hồ.”


Lục Vũ giật mình, trừng mắt nhìn Minh Yến: “Anh nói cho em biết mấy thứ đó làm gì?” Đây rõ ràng là bí mật lớn của Minh gia, là tài sản thật sự của gia tộc.


Minh Yến khẽ ho một tiếng, chống tay lên môi: “Minh phu nhân thì nên biết chứ.”



Lục Vũ ngẩn ra một giây, trên mặt dần lộ vẻ vui mừng khó tả: “Đúng vậy, em là Minh phu nhân.” Nói rồi buông tay Minh Yến ra, hiên ngang tiến thẳng vào trong nhà.


Minh Yến nhìn bóng lưng hớn hở của Lục Vũ, thầm nghĩ mình nên đối xử với cậu tốt hơn một chút.


Bên trong xưởng là dãy bàn gỗ dài, trên bàn đặt đủ loại công cụ, vật liệu, nhưng mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp, hệt như chiếc đồng hồ vậy, tinh xảo và tỉ mỉ.


Bố Minh mặc bộ vest cổ điển, lưng thẳng tắp đứng giữa phòng, trông như một quý ông của thế kỷ trước, tao nhã đứng trong tiệm đồng hồ chọn cho mình một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng.


Một người thợ cả đeo tạp dề da, tay áo sơ mi được xắn gọn gàng, đang nâng một hộp gỗ đưa cho bố Minh xem, vẻ kiêu hãnh xen lẫn chút xúc động:


“Thưa ngài, mời ngài xem qua.”


Cha Minh chưa vội cầm đồ trong hộp, mà quay theo tiếng nói, nhìn về phía cửa: “Hai đứa tới làm gì vậy?”


Minh Yến nói nhanh hơn Lục Vũ: “Lục Vũ vừa mang quà bồi bổ cho bố, nghe nói bố ở bên này nên con đưa em ấy qua xem thử.”


Câu nói nghe rất khéo, vừa nhấn mạnh công lao mang quà bồi bổ của Lục Vũ, lại khéo léo gộp lý do ghé xưởng vào mình. Quả nhiên, bố Minh nghe xong rất hài lòng, liền gọi Lục Vũ lại gần.


Lục Vũ lon ton bước tới, nhìn vật trong hộp rồi trầm trồ: “Chiếc đồng hồ quả quýt này đẹp quá!”


Người thợ ngẩng lên từ sau cặp kính lão dày cộp, nhìn Lục Vũ với ánh mắt trong trẻo chẳng giống người trong nghề: “Cậu là…?”


Lục Vũ cười híp mắt tự giới thiệu: “Cháu là vợ của Minh Yến.”



Điều bất ngờ là người thợ ấy lại rất tự nhiên, còn  thuận miệng đáp lại: “À, là thiếu phu nhân à. Đây là chiếc chúng tôi vừa hoàn thành, còn chưa đưa cho thiếu gia xem. Mời thiếu phu nhân cho ý kiến.”


“Thiếu phu nhân”…


Minh Yến đưa tay day trán, cố nhịn cười. Cách xưng hô ấy anh từng muốn sửa, nhưng các thợ chế tác ở đây đều không chịu. Họ cho rằng gọi là “tiên sinh”, “thiếu gia” mới mang lại cảm giác trang trọng. Chính vì giữ gìn tinh thần truyền thống ấy mà đồng hồ họ chế tác mới mang nét trầm tích của thời gian.


“Wow.” Lục Vũ cầm lấy chiếc đồng hồ nặng trĩu, lật đi lật lại, ngắm nghía, hết lời khen ngợi.


“Ban đầu thiếu gia bảo chúng tôi làm đồng hồ quả quýt, tôi không đồng ý. Minh gia xưa nay chỉ làm đồng hồ đeo tay thôi. Tuy thời Dân Quốc cũng từng có làm quả quýt, nhưng kỹ thuật ấy sớm thất truyền rồi,” người thợ chế tác nói với vẻ đắc ý, “may mà thiếu gia kiên trì, lấy mặt đồng hồ đeo tay cải tạo thành đồng hồ quả quýt. Thật sự rất đẹp, mà tay nghề cũng chẳng uổng phí.”


Lục Vũ ngắm kỹ chiếc đồng hồ trong tay quả thật vô cùng tinh xảo.


Mặt đồng hồ này lớn hơn một chút so với đồng hồ nam bản to thông thường, nhưng lại nhỏ hơn đồng hồ quả quýt truyền thống, trông vô cùng tinh xảo.


Trên mặt số là bầu trời sao xanh thẫm, theo chuyển động của kim giờ, ánh sao lấp lánh dập dờn, sáng rực rỡ như cả dải ngân hà đang chuyển mình.


Mặt sau là những cánh hoa bằng mica, được khảm ghép chồng lớp lên nhau, Dưới ánh sáng lung linh, lấp lánh sắc màu rực rỡ, tựa như một đóa hoa đang nở rộ đến đỉnh điểm trước khi tàn lụi, vừa thanh nhã vừa kiều diễm.


“Tên của chiếc đồng hồ này là gì?” Lục Vũ vuốt nhẹ trên bề mặt đồng hồ, yêu thích không rời tay, cậu rất thích thiết kế này.


Người thợ chế tác mỉm cười: “Vẫn chưa đặt tên đâu, là thiếu gia thiết kế đấy.”


Lục Vũ đột nhiên nảy ra một ý, nói ngay: “Vậy nó nên gọi là Hoa rơi vấn Ngân Hà.” (Vấn: là chạm khẽ, lay động, nghe trang nhã và có khí chất xa xưa.)



“Tuyệt vời!” người thợ chế tác phấn khích kêu lên, “Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân quả nhiên nhìn ra được đó là hoa rơi! Cái tên hay lắm. Lúc thiếu gia nói muốn làm nền sao trời, mặt sau lại là hoa nở bung hết cỡ, chính là ý này đấy.”


Lục Vũ đắc ý liếc sang Minh Yến: “Tất nhiên rồi, cháu là người hiểu rõ thiếu gia nhà các vị nhất mà.”


Ánh mắt Minh Yến khẽ lay động, khóe môi cong lên thành nụ cười dịu dàng.


Sau khi về đến nhà, Lục Vũ vẫn chìm trong hứng khởi của buổi “thị sát sản nghiệp của Minh gia”:


“Anh đúng là thiên tài mà. Đồng hồ đeo tay bán không được thì mình bán đồng hồ quả quýt! Mẫu này đẹp quá, có thể quảng bá trong livestream được đấy. Ừm… nhưng để Hoa Văn Viễn hơi không hợp với sản phẩm cơ khí hiện đại. Để Hoa Văn Viễn bán như vật phẩm đi kèm hay quà lưu niệm thì không đủ khí chất. Nên để Thẩm Bạch Thủy bán thì hợp hơn, đây có thể coi là phụ kiện vest phù hợp với thân phận của tổng tài hơn. Em có thể thêm thắt cho nhóc ấy, sau này sẽ vẽ đồng hồ bỏ túi thành sản phẩm gắn liền với CEO Thẩm.”


Minh Yến lắc đầu: “Trong thời gian ngắn chưa thể sản xuất hàng loạt được. Đồng hồ thủ công hoàn toàn thì đắt, chi phí lại cao. Anh định bán bớt vài món sưu tầm trong xưởng trước, lấy vốn mua vật liệu phù hợp, trước tiên làm vài chiếc thủ công bán cho giới nhà giàu. Đợi đến khi nó trở nên phổ biến trong giới thượng lưu, rồi khởi động lại nhà máy để sản xuất hàng loạt.”


“Không được!” Lục Vũ lập tức phản đối không chút suy nghĩ, ôm lấy Lục Đông Đông loay hoay một hồi, thì nghe thấy âm thanh “ting” từ phía Thẩm Bạch Thủy.


Quả bóng tổng tài trợn mắt: “Thẻ ngân hàng của ngài vừa nhận được một khoản chuyển khoản cá nhân từ Lục Vũ.”


Minh Yến mở ra xem số tiền, nhíu mày: “Sao em chuyển cho anh nhiều thế này? Là khoản gì đây?”


Lục Vũ hất cằm: “Tiền nhuận bút của em. Anh cầm lấy mà dùng đi.”


“Vớ vẩn, sao anh có thể lấy tiền của em được, đó là nhuận bút cá nhân của em mà.” Minh Yến kéo Thẩm Bạch Thủy lại, định chuyển trả.


Lục Vũ giật luôn cả thằng hai về, kẹp hai quả bóng tròn vào hai bên nách, trông chẳng khác nào một con khỉ ngốc đang ôm hai trái dừa lớn: “Nhuận bút sau khi kết hôn cũng là tài sản chung. Anh lấy đi mua vật liệu làm đồng hồ thủ công, đừng bán bảo vật gia truyền nhà mình. Thứ đó là phải để lại cho con cái. Không thì coi như em góp vốn đi, bán được đồng hồ thì chia lời cho em là được.”


Minh Yến mím môi, trong lòng dâng lên chút xúc động, nhưng rồi chợt thấy có gì sai sai: “Ba đứa con trai ảo của em, cần bảo vật gia truyền gì vậy?”


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 44: Gia sản
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...