Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 43: Kiếm tiền


Sáng nay tao vừa bỏ tiền vào túi, chiều mày đã tiêu hết rồi.


____________________


Buổi livestream buổi chiều, Lục Vũ cứ uể oải chẳng có tinh thần.


Hoa Văn Viễn thì tràn đầy năng lượng, chỉ huy mọi người giấu bạc trong núi, rồi cả nhóm lại nhẹ nhàng tiếp tục lên đường. Làm vậy thì suốt quãng đường sẽ không sợ bị tra hỏi, đợi khi tình hình lắng xuống, họ có thể dẫn cận vệ đến lấy bạc.


“Chỗ bạc này tuy không nhiều, nhưng là bước đầu tiên.” Hoa Văn Viễn tựa người vào thành xe, tự nói một mình.


“Bước đầu tiên gì cơ?” Tạ Trọng Vân không hiểu, chỉ thấy việc cướp tiền của thái giám thật thú vị: “Ca, lần sau có vụ này nhớ gọi đệ nha.”


Hoa Văn Viễn liếc nhìn cậu ta, lắc đầu: “Nói cho ngươi, ngươi cũng chẳng hiểu đâu.” – Đây chính là bước đầu tiên y phản bội triều đình. Chính từ khoảnh khắc cướp ngân kho ấy, y đã không còn là vị Hoa tướng quân trung quân ái quốc ngày trước nữa.


Y muốn tìm người nói chuyện, nhưng khổ nỗi biểu đệ lại ngu ngốc chẳng hiểu gì, nên đành quay sang nhìn “nhị thúc trên trời rơi xuống” kia: “Nhị thúc thấy năm ngàn lượng này dùng làm gì thì tốt?”


“Cháu nghĩ sao?” Lục Vũ hời hợt đáp.


“Ta muốn chế tạo một lô nỏ.” Hoa Văn Viễn xoa cằm. Năm ngàn lượng nói ít thì chẳng ít, mà nói nhiều cũng chẳng nhiều; đem nuôi một đội vệ binh thì chẳng khác nào muối bỏ biển.


Hoa gia có cách huấn luyện vệ binh riêng. Vệ binh giỏi bắn cung, cưỡi ngựa, binh khí, lại còn không sợ hãi. Một đội ngũ như vậy trên chiến trường làm quân đột kích thì rất hữu dụng, nhưng với kinh nghiệm kiếp trước, Hoa Văn Viễn cảm thấy vẫn chưa đủ. Y nghĩ đến những chiếc nỏ mà y thấy ở bên ngoài quan ải đời trước. Nếu có thể trang bị một bộ nỏ ngắn cho thân binh, họ sẽ có thể sánh với ám vệ. Khi ấy, muốn giết ai thì giết, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều.


Y hứng khởi kể ý tưởng cho “nhị thúc”, nhưng Lục Vũ chỉ “ừ ừ à à” cho qua.


“Nhị thúc sao vậy?” Hoa Văn Viễn lúc này mới nhận ra điều khác thường.


Lục Vũ mềm oặt tựa trong lòng Minh Yến, khoát tay: “Không sao, di chứng sau khi ăn tiên đan thôi.”


Minh Yến cúi đầu, khẽ cười.



Lúc nghỉ trưa, Lục Vũ chảy máu mũi, trong cơn xấu hổ, bắt đầu hành động như một tên vô lại, khăng khăng rằng tiếng cười của Minh Yến đã làm tổn thương lòng tự trọng của mình và đòi bồi thường trong suốt buổi phát sóng trực tiếp. Cái gọi là “bồi thường”, chính là cho cậu gối đầu trong lòng anh trên xe ngựa để bù lại giấc ngủ trưa bị thiếu.


Hoa Văn Viễn tiếc nuối nói: “Vậy thì tiên đan này không thể dùng trên chiến trường rồi.”


Chiến trường biến hóa khôn lường, vừa rồi còn sức mạnh phi thường, nháy mắt sau lại kiệt sức ngã quỵ, nếu địch quay lại đánh úp thì chỉ có thể giơ cổ chịu chết.


Lục Vũ thấy không vui, bèn lên giọng giảng dạy: “Người trẻ tuổi đừng có nghĩ đến đi đường tắt. Cơm là ăn từng miếng, thiên hạ phải đánh từng bước.”


Tạ Trọng Vân, đang nhét bánh bao vào miệng, gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, ăn từng miếng, bánh bao này ngon thật, hề hề.” Cậu ta ôm trong lòng một cái thùng gỗ nhỏ, bên trong chất đầy bánh bao mua ở quán trà ven đường, vừa ăn vừa phát ra tiếng nhai lớn.


Lục Vũ bĩu môi chê bai: “Chậc, gật cái gì mà gật, ngươi có ăn từng miếng đâu, ngươi là ăn từng thùng đấy. Nhóc béo, biết cái từ ‘thùng cơm’ bắt nguồn từ đâu không?”


*Ở đây chơi chữ có nghĩa đen là đồ ăn hại.


Tạ Trọng Vân hừ một tiếng: “Ta không phải thùng cơm, cùng lắm là cái vại cơm thôi, loại vại có thể nâng vạc ấy! Tiếc là ta chỉ ăn được một vại thế này, Ở trấn bên cạnh có một quán bán thịt kho tàu rất ngon. Ta sợ ăn không hết.”


Lục Vũ ngẩng đầu nói với Minh Yến: “Thấy chưa, chẳng những là thùng cơm mà còn mù chữ nữa.”


“Thôi, đừng trêu thằng bé nữa.” Minh Yến mỉm cười.


Thế giới trong mô phỏng là do tổ họa sĩ vẽ ra, nhân vật cũng được hệ thống xử lý mỹ hóa. Minh Yến vốn đã rất đẹp, đặt vào bối cảnh cổ phong lại càng thêm tuấn tú, tóc dài, mày kiếm, nụ cười sáng như trăng, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.


Lục Vũ nhìn nụ cười ấy, suýt quên cả lời thoại, phải đến khi bị Minh Yến đẩy một cái, cậu mới hoàn hồn. Cậu ho nhẹ, rút từ tay áo ra một viên thuốc hình tam giác nhỏ, chìa tay ra như khỉ đột đưa chuối: “Đây là thuốc bổ dạ dày, lợi tiêu hóa của Giang Tả, uống vào là có thể tiếp tục ăn thịt kho tàu rồi.” 


( Một loại thuốc hỗ trợ tiêu hoá và không có thật)


“Thật hả?” Nhóc mập ngờ vực nhận lấy viên thuốc.


Bình luận trực tiếp:


Nếu tôi nhìn không nhầm thì… đây chắc là quảng cáo nhỉ?



Hoàn toàn không cảm thấy lạc tông luôn, nếu viên thuốc kia không phải thuốc cứng thì tôi tin thật rồi đấy. Trong nguyên tác có đoạn này không?


Tôi là fan nguyên tác đây, trả lời luôn: không! Trong truyện gốc không hề có vụ nhóc béo ăn bánh bao, Hoa Văn Viễn cướp kho ngân xong là đi thẳng về trại thân binh rồi, chắc là “bắt cá trên đất khô” bịa thêm.


Một khúc hồng tiêu chẳng kể xiết: Lục cẩu giỏi quá, biên tập quá mượt, cho tôi góp mặt luôn đi!


Một khúc hồng tiêu chẳng kể xiết tặng thưởng — Du thuyền Chuối Bá Chủ x100


Đu má đại gia! Một chiếc du thuyền là 1000 tệ đó!


Sau khi kết thúc livestream, Lục Vũ nhìn thấy đại gia top 1 tặng nhiều quà như thế, tặc lưỡi cảm khái: “Đại ca này thật là hào phóng. Tiểu Giang, để ý người này nhé, đợi khi nào tặng đủ một triệu thì liên hệ với anh ta, mời qua đây đóng vai binh lính.”


Tiểu Giang gật đầu: “Vâng.”


Minh Yến hơi nhíu mày, ra khỏi phòng điều khiển, đợi không còn ai mới nói: “Làm vậy… có hơi không ổn không?”


Nếu Lục Vũ vì tiền thưởng mà tùy tiện mời người tham gia livestream, danh tiếng của “bắt cá trên đất khô” e là sẽ bị ảnh hưởng.


Với các nhân vật trong tiểu thuyết của mình, Lục Vũ luôn nâng niu, không cho ai tùy tiện can thiệp. Giờ chỉ vì một triệu tiền thưởng mà cho top 1 tham gia cải biên nhân vật, như thế chẳng phải thấy tiền sáng mắt, coi lợi hơn nghĩa, khiến bao nhiêu nguyên tắc trước đây thành trò cười sao?


“Không sao đâu.” Lục Vũ thản nhiên.


“Lục Vũ,” Minh Yến nắm lấy cổ tay cậu, kéo lại, nghiêm giọng nói: “Anh không muốn thấy em vì tiền mà phản bội nguyên tắc sáng tác của mình. Không cần phải nóng vội như thế.”


Lục Vũ nhìn cổ tay mình bị nắm chặt, chớp chớp mắt rồi ngẩng đầu lên: “Anh Yến, anh đang lo cho em sao.”


Câu đó là khẳng định, không phải hỏi. Nói xong, khóe miệng cậu dần cong lên tận mang tai.


Hầu hết mọi người đều không hiểu những vấn đề tế nhị như sự chính trực và thể diện của một tiểu thuyết gia. Nhưng Minh Yến lại hiểu, và còn đặc biệt coi trọng nữa.


Lục Vũ bỗng thấy bước chân như lơ lửng.



“Không có gì đâu,” lão Dương bước đến vạch trần khuyết điểm của Lục Vũ, “Cậu ta vốn chẳng có nguyên tắc gì cả. Chỉ cần ai tặng trên một triệu, cậu ta liền có thể bay sang tận nơi ăn cơm với người ta, mời đóng vai binh lính, đối với cậu ta chỉ là chuyện nhỏ.”


Lục Vũ quay đầu trừng mắt Lão Dương


Dương Trầm chẳng hề sợ, vẫn thao thao bất tuyệt bóc phốt: “Lúc trước khi viết Hoàng Kim Ốc, tháng đó có bảng PK tranh top, cậu ta cũng từng làm mấy trò mất mặt kiểu này. Nhưng người đấu với cậu ta còn mất mặt hơn, tên đó còn trực tiếp rao bán ‘mông’ trong phần comment truyện, nói rằng bất cứ ai giúp hắn ta thắng lần này đều có thể th* d*m và ngủ với hắn ta.”


Minh Yến nới lỏng tay khỏi Lục Vũ. Anh ta lo lắng quá mức rồi, tác giả mạng nào có cái lòng tự trọng đó chứ.


Lục Vũ giơ chân đá lão Dương, rồi kẹp cổ hắn, nghiến răng: “Mày thì không thể ngậm miệng lại hả? Anh Yến hiếm lắm mới thương tao được một lần, nhưng bị mày phá cho bằng sạch rồi.”


“Hẹ hẹ,” Dương Trầm tuy bị siết cổ nhưng vẫn không quên giẫm lên chân đối phương, “Tuy nhìn mày bị hố rất vui, nhưng mà này, cẩn thận chút đi. Cái thằng bạn gay của mày ấy, lần trước đi ‘giao lưu’ với đại gia top 1, kết quả người ta gọi qua để đánh nhau thật, suýt thì toi đấy.”


Lục Vũ giật mình, dừng ngay trò “giẫm chân trả đũa”. Cậu muốn hỏi cho rõ, nhưng lại thấy ngại, dù sao chuyện này chắc chắn là do Lục Đại Vũ kể cho lão Dương, giờ mà hỏi thì kỳ quá. Vì thế, cậu đành cầu cứu nhìn sang Minh Yến.


Minh Yến hơi nhướn mày, mỉm cười hỏi: “Tại sao vậy?”


“Ha, vì hắn ta viết chết nữ phụ mà đại gia thích nhất chứ sao,” lão Dương rất thích kể chuyện này, mà hiếm khi hôm nay Lục Vũ lại không ngắt lời, nên cậu ta kể càng thêm hăng say, “Đại gia đó tặng cả triệu, dụ hắn ta bay qua, bắt ký giấy cam kết viết ngoại truyện cho nữ phụ sống lại, nhờ vậy mới không bị đánh.”


“Chậc, thật chẳng có chút tự trọng nào. Kẻ sĩ có thể bị giết chứ không thể bị sỉ nhục, nếu là em thì nhất quyết không làm thế đâu. Dù có cho em mười triệu cũng không bao giờ để nhân vật đã chết sống lại.”


Lục Vũ nói chắc nịch, nhưng thấy trong mắt Minh Yến lại hiện lên vẻ lo lắng, cậu liền vội đổi giọng:


“Ờm… cùng lắm viết riêng một bản ngoại truyện chỉ cho đại gia đó đọc thôi.”


Đang nói, Tiểu Giang chạy theo ra: “ CEO Lục , còn một chuyện nữa. Người nhà của Lộ Triều Tây vừa nhờ luật sư liên hệ với chúng ta, muốn gặp anh bàn về chuyện bồi thường. Họ khá sốt ruột, muốn ký thỏa thuận hòa giải sớm để cho ông ta được thả ra ngoài.”


Vị tổng giám đốc bị mọi người gần như quên mất kia là người “dập cầu dao” hôm trước vừa bị bắt mấy ngày nay.


Ông ta đã trắng trợn gây rối loạn hoạt động sản xuất, gây ra tổn thất đáng kể, nếu không lấy được thư hoà giải từ Trầm Vũ Technology, e là sẽ bị kết án sáu bảy năm tù.


Lục Vũ bĩu môi, chẳng vui vẻ gì: “Gặp gì mà gặp, bận muốn chết. Tất cả là do ông ta mà bây giờ tôi phải vá cả đống lỗ hổng. Cứ để ông ta ở trại giam uống cháo loãng thêm vài ngày nữa, giảm béo cũng tốt.”



“Đã rõ,” Tiểu Giang ghi chú ngay vào bản ghi nhớ trong hệ thống trí não: ‘ Sếp Lục yêu cầu đối phương uống cháo loãng thêm vài ngày rồi mới đến gặp’.


“Vậy tối nay anh có muốn gặp luật sư trước không ạ?” Trước tiên cần thảo luận với luật sư về việc có nên giải quyết hay không và mức bồi thường cần thiết cho việc giải quyết là bao nhiêu trước.


Lục Vũ lắc đầu: “Tối nay tôi có việc, luật sư để mai gặp cũng được.”


“Có việc gì thế?” Minh Yến hỏi, giọng tò mò.


Lục Vũ cười đắc ý, ghé sát tai anh thì thầm: “Đem rượu huyết hươu đến biếu nhạc phụ đại nhân.”


Minh Yến: “…”


“Anh đi không?” Lục Vũ giả bộ khách sáo hỏi, “Không đi thì đồ ăn vặt mẹ làm đều là của em hết đấy nhé.”


Ngay khi Lục Vũ chuẩn bị trốn về sớm để qua nhà bố vợ ăn chực, lão Dương đã đi xa lại quay ngược trở lại, vỗ trán: “À đúng rồi, quên nói, tao đã đặt mua hệ thống an ninh mới rồi, báo cho mày biết. Mấy quảng cáo mày mới nhận được tạm ứng, vừa đủ trả tiền đặt cọc cho hệ thống này.”


Lục Vũ: “???”


Dương Trầm vẫn chưa thấy đủ vui, vỗ vai cậu:


“Khoảng một tuần nữa lắp xong, đến lúc đó phải thanh toán phần còn lại. Mày ráng livestream kiếm thêm tiền mà trả nhé.”


Lục Vũ gần như không tin nổi tai mình: “Sáng nay tao vừa bỏ tiền vào túi, chiều mày đã tiêu hết rồi, còn làm tao nợ ngập đầu nữa chứ!”


Minh Yến bật cười, gọi Tiểu Giang lại dặn: “Bảo luật sư mai đến đây đi.”


Tổng giám đốc Lục vừa mới “phất” lên chưa được bao lâu, nay lại hóa thành kẻ trắng tay, cần gặp luật sư sớm thôi.


Lão Dương vô tội giang tay: “Mày quên rồi à? Là mày bảo tao lắp mà. Hồi đó mày suốt ngày nói với tao rằng, mày phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, còn tao chỉ cần phụ trách…”


Lục Vũ nheo mắt nhìn cái đầu trọc của lão Dương, chờ xem cậu ta có dám nói ra bốn chữ “xinh đẹp như hoa” không.


Bị cậu nhìn chằm chằm, lão Dương lắp bắp đổi giọng: “Phụ trách… tiêu tiền phè phỡn.”


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 43: Kiếm tiền
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...