Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 27: Danh sách


Ít nhất cũng phải cho hắn chảy ít máu. Như vậy mới gọi là pháp luật công bằng.


_____________________


Mặc dù mấy anh chàng của nước G khá keo kiệt, nhưng quả thật cũng rất đúng giờ, hôm sau đã vác cả đống thiết bị bay sang để sửa.


Có ba người tới, đi đầu chính là anh chàng tóc nâu vàng hôm trước gọi video với Dương Trầm, tên là Felix. Hai người còn lại chỉ là trợ lý.


“Felix? Hình như anh ta đang gặp khó khăn.” Lục Vũ khoanh tay đứng ngoài phòng máy, cau mày nhìn bọn họ lề mề, vẻ mặt không mấy vừa ý.


Dương Trầm khẽ thở dài:


“Không còn cách nào khác. Lương bọn họ tính theo ngày, càng kéo dài thì càng có lợi. Giục cũng chẳng được. Giờ thì tôi hiểu từ ‘mò mẫm ăn gian thời gian’ từ đâu mà ra.”


Lục Vũ nhe răng cười lạnh, kéo Dương Trầm đi vào:


“Đi, lát nữa tao nói gì thì mày dịch lại cho tao.”


“Hả?” Dương Trầm vẫn chưa hiểu gì, đã bị cậu lôi thẳng đến trước mặt ba người ngoại quốc.


Felix nhíu mày, có chút bất mãn: “Dương, tôi đã nói rồi, chuyện này không đơn giản như thay bảng mạch mới đâu. Chúng tôi cần kiểm tra từng bộ phận, cậu có giục cũng vô ích thôi.”


Lục Vũ hời hợt chào hỏi, liếc qua quy trình trong bảng kế hoạch: “Các anh dự tính mất bao lâu?”



“Cái này khó nói, nếu không có gì bất ngờ thì chắc khoảng bốn đến năm ngày là xong.” Felix đáp với vẻ không chắc chắn.


Lục Vũ lập tức cau mày. Đừng nói năm ngày, cho dù bốn ngày thì cũng không kịp. Bộ phận kỹ thuật còn phải điều chỉnh thêm.


“Vậy đi, nếu các anh có thể hoàn thành trong hai ngày, tôi sẽ để bộ phận quan hệ công chúng dẫn các anh đi tham quan một tuần. Thời gian ấy vẫn tính là công tác.”


Đôi mắt Felix sáng rực, nhưng anh ta vẫn cố tỏ ra kiềm chế, không dám lập tức đồng ý. Nếu đồng ý quá nhanh, chẳng phải lộ ra rằng trước đó họ cố tình kéo dài thời gian sao?


Lục Vũ tinh ý, chủ động đưa bậc thang cho anh ta bước xuống: “Nhưng nếu các anh khiến tôi trễ buổi livestream… thì mấy ngày sau khỏi mơ đến ăn ngon.”


Dương Trầm còn chưa kịp lựa lời, miệng đã nhanh hơn não, dịch y nguyên sang tiếng Anh. Ba gã ngoại quốc đồng loạt trừng mắt. Một trợ lý bất bình: “Đe dọa như thế là phạm pháp!”


“Hì hì…” Lục Vũ nhoẻn miệng cười, gương mặt thoáng lạnh lẽo, “Các người biết tôi là ai không? Tôi là đại thiếu gia nhà họ Lục. nhà họ Lục chúng tôi nắm quyền lực tuyệt đối.”


Khóe môi Dương Trầm khẽ giật, nhỏ giọng lẩm bẩm:


“Nhà họ Lục chẳng phải chỉ mở xưởng điện tử thôi à, sao lại thành một tay che trời rồi…”


Lục Vũ nghiến răng, mặt không đổi sắc, chỉ khẽ mấp máy môi: “Cứ dịch theo lời tao nói là được. Sao mà nói nhảm lắm thế.”


Bất đắc dĩ, Dương Trầm vẫn phải dịch lại. Ba gã ngoại quốc nghe xong lập tức lộ vẻ sợ hãi.


“Dĩ nhiên, tôi cũng không phải ác quỷ gì,” Lục Vũ thu lại nụ cười âm u, giọng điệu thản nhiên, “làm tốt thì sẽ có lợi rất lớn cho các anh. Tôi sẽ giới thiệu cho các anh một mối hàng khổng lồ.”


Cậu mở giao diện, đưa ra bảng tìm kiếm trending, chỉ vào tên công ty đối thủ. “Bọn họ lúc nào cũng bắt chước chúng tôi. Chỉ cần chúng tôi kịp livestream, sản phẩm của bọn họ không thể ra mắt đúng hạn, chắc chắn họ sẽ bị ép mua thiết bị của các anh. Khi đó, các anh sẽ nhận được rất nhiều tiền hoa hồng. Các anh có ông chủ tay đeo đầy vàng kia không? Hắn lắm tiền nhiều của lắm đấy.”



Kết quả, chỉ cần một ngày rưỡi, hệ thống đã được sửa xong.


Bộ phận kỹ thuật, bộ phận mỹ thuật và đội ngũ livestream đều rất hào hứng; điều này có nghĩa là họ có rất nhiều thời gian để chuẩn bị.


Minh Yến cũng thở phào. Livestream thuận lợi là bước đầu tiên để công ty thoát khỏi khủng hoảng nợ nần. Anh không bận tâm chuyện hậu trường nữa, tập trung dẫn dắt bộ phận mỹ thuật chuẩn bị vật liệu cho buổi livestream.


Lục Vũ thì lại tiếp tục thói quen thư giãn của mình vừa tập gym vừa nghe sách. Cậu chuyển một số thiết bị có thể di chuyển được đến văn phòng của Minh Yến. Khi không cần tập đến đến máy móc lớn, cậu liền chống đẩy, gập bụng, hay chơi bóng tập ngay trước mặt anh.


Đôi khi ngẩng lên giữa lúc vẽ, Minh Yến lập tức thấy Lục Vũ đang bận rộn, lúc thì gập bụng, lúc thì giữ thăng bằng trên quả bóng tập, cảm giác chẳng khác gì nuôi một con hải cẩu trong văn phòng.


Ngay khi mọi việc có vẻ suôn sẻ thì cảnh sát mang đến tin mới.


Trung đội trưởng Trần gọi điện cho Lục Vũ, khi ấy cậu còn đang hít đất: “Có tiến triển rồi. Tiểu Chu đã khai, rất có thể là Lộ Triều Tây thuê cậu ta. Nhưng hiện tại chứng cứ chưa đủ, chúng tôi còn phải điều tra thêm. Các anh cũng chú ý, nếu có manh mối gì thì báo cho cảnh sát ngay.”


Lục Vũ gật đầu, nghĩ ngợi rồi nói: “Nếu chứng cứ chưa đủ… các anh có thể dọa hắn một chút không? Để hắn bồi thường khoản tiền tôi đã tiêu tốn mất trước đã.”


Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó cảnh sát Trần bất lực đáp: “…Cậu Lục chúng tôi là cảnh sát chính quy.”


Lục Vũ vừa tập xong một hiệp, thuận tay ngồi bệt xuống thảm, nói một cách chính trực: “Không phải tôi bảo mấy anh dùng hình tra khảo hắn. Ý tôi là, đưa được hắn vào tù thì càng tốt, còn nếu không đưa vào được, ít nhất cũng phải cho hắn chảy ít máu. Như vậy mới gọi là pháp luật công bằng.”


Cảnh sát Trần: “……Nếu cần hòa giải, chúng tôi sẽ thông báo cho anh.”


Lục Vũ gật đầu đồng ý ngay, chưa kịp nói thêm thì bên kia đã cúp máy. Cậu bĩu môi, lẩm bẩm: Đúng là ông cảnh sát thiếu tính kiên nhẫn.


Cậu đứng dậy, chạy tới bên Minh Yến xin một tờ giấy, rồi gục xuống bàn viết “danh sách bồi thường”: “Nếu Lộ Triều Tây chịu bồi thường đủ khoản này, em có thể cân nhắc ký giấy hòa giải.”



“Ha ha, em định làm hệ thống an ninh mới à?” Minh Yến không bàn luận về cái danh sách vô lý đó với cậu, chỉ hỏi về hệ thống an ninh.


“Đúng, giờ ai cũng biết cúp điện có thể phá hỏng máy chủ của chúng ta, chúng ta cần phải sửa chữa càng sớm càng tốt.” Lục Vũ nói là làm liền, lập tức gọi cho lão Dương.


“Có chuyện gì thì nói nhanh đi, tao bận lắm, không có thời gian nói chuyện với mày đâu.” Bên kia đầu dây ồn ào náo nhiệt.


Lục Vũ đi thẳng vào vấn đề: “Nâng cấp hệ thống an ninh đi, tìm cho tao người giỏi nhất.”


Lão Dương sững sờ: “Chúng ta lấy đâu ra tiền?”


“Chuyện đó đừng lo, cái gì cần tiết kiệm thì tiết kiệm, cái gì phải chi thì nên chi. Một hệ thống an ninh chắc không quá hai chục triệu.” Lục Vũ khẳng định chắc nịch. Dù sao mấy khoản này cũng tính vào danh sách bồi thường, để Lộ Triều Tây chi trả.


Lão Dương thấy cũng có lý, hẹn xong việc sẽ đi tìm hiểu.


Tối hôm ấy, Lục Vũ nhận được báo giá mà lão gửi, liền trầm mặc:


“Hay là… để lão Dương trực luôn ở phòng máy thì hơn.”


Đắt quá!


Quả bóng người cá nhỏ trôi lại gần, nhón mắt xem một cái rồi đề nghị: “Bố, bố cho con vào phòng máy tính đi. Con có thể bay lượn khắp nơi, theo dõi mọi thứ.”


Lục Vũ vươn tay túm lấy nhóc, xoa xoa: “Con thấy ai lấy bánh bao thịt để canh cửa đuổi chó chưa? Con còn quý hơn cái máy mô phỏng. Nhỡ đâu tên trộm chỉ định cúp điện, nhưng nhìn thấy con lại ‘à há, tiện tay bắt luôn một đứa nhóc’ thì sao?”


Nghe vậy, Minh Yến bật cười: “Trước mắt cứ để người trông tạm. Chờ khi ‘Hoa Văn Viễn’ online, kiếm được tiền rồi tính.”



Nghĩ đến cảnh mình phải đọc quảng cáo, cậu lập tức bổ sung vào danh sách yêu cầu bồi thường:


“Tiền bồi thường tổn thất tinh thần vì Lục Vũ phải đọc thoại quảng cáo viên thuốc nhỏ màu xanh.”


Bốn ngày sau sự cố cúp điện, cảnh sát bắt giữ Lộ Triều Tây cùng một lãnh đạo cấp cao của hắn, với tội danh thuê người phá hoại sản xuất kinh doanh, gây tổn thất hơn 20 triệu.


Tin tức vừa ra, cả “Sự kiện cúp điện móc mắt” lập tức bùng nổ bảng tìm kiếm.


Ngay lúc này, Trầm Vũ Technology tuyên bố:


9 giờ sáng mai livestream, vui lòng theo dõi nền tảng phát trực tiếp để vào xem.


Ngày livestream, cả công ty bận rộn từ 6 giờ sáng. Ba kỹ sư tóc nâu của G quốc còn chưa về nước cũng chạy đến hóng chuyện.


Lục Vũ chạy vào văn phòng Minh Yến, thần thần bí bí đóng cửa lại: “Cho anh xem thứ này.”


Minh Yến liếc đồng hồ: “Sắp đến giờ livestream rồi, em còn bày trò gì thế?”


“Anh xem nè.” Lục Vũ xoay người dựa vào bàn làm việc, kéo áo thun rộng thùng thình lên:


“Anh nhìn đi, em có đường nhân ngư rồi!”


Để tiện vận động trong livestream, hôm nay cậu mặc áo thun chứ không mặc sơ mi hay vest.


“Tuy cơ bụng sáu múi vẫn chưa hồi, nhưng đường đường nhân ngư đã có rồi. Lúc anh vẽ trang phục trong mô phỏng, nếu có trục trặc cũng đỡ mất mặt.” Nói rồi, cậu ngậm vạt áo trong miệng, kéo tay Minh Yến đặt lên bụng mình, còn xúi: “Ừm…lát nữa vào phòng chuẩn bị, anh thử vẽ cho em thêm cơ bụng sáu múi xem sao.”


Đúng lúc đó, lão Dương đẩy cửa xông vào: “Hai người làm gì đấy, nhanh lên… Má ơi, ban ngày ban mặt mà hai người làm gì thế hả!”


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 27: Danh sách
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...