Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 26: Top tìm kiếm


Bắt cá trên đất khô và trồng hành vùng nước thấp


_______________________


Cảnh sát nhìn qua nhìn lại, đám phóng viên và quay phim thì tự động túm tụm một chỗ, tỏ vẻ mình chỉ là “người qua đường tò mò về sự việc”. Vậy nên, xét cho cùng thì người tới gây sự chỉ có Lục Vũ và Tiểu Giang, chưa đủ số lượng để bị coi là ‘tụ tập từ ba người trở lên’.


Do số người tham gia ít, thiệt hại tài sản cũng chẳng đáng bao nhiêu, lại thêm Lục Vũ chủ động bồi thường, cảnh sát chỉ phê bình mấy câu rồi cho giải tán.


Nghe xong đầu đuôi sự việc, mấy chú cảnh sát đều cau chặt mày, thật sự chẳng muốn bình luận thêm.


“Cậu…” Lộ Triều Tây tức đến ôm ngực, định buông lời ác liệt, nhưng vừa chạm phải ánh mắt “sói đói thấy mồi” của đám phóng viên, câu nói nghẹn lại nơi cổ.


“Anh nói đi chứ, nhanh lên nào~” Một nữ phóng viên còn cố ý dùng giọng ngọt ngào khích bác.


Lộ Triều Tây run rẩy bỏ viên thuốc trợ tim vào miệng, rồi xoay người quay về công ty, “rầm” một tiếng đóng sập cửa lớn.


Mặc dù không nghe được câu dọa nạt kia, vài nhà truyền thông vẫn vô cùng hưng phấn, tiếp tục chụp lia lịa trước cổng Triều Tây Mộng Phòng, đến tận khi bảo vệ tới đuổi mới chịu lục tục kéo theo Lục Vũ xuống tầng.


Đám phóng viên sốt sắng muốn về viết tin, tranh thủ ngay trong thang máy mà phỏng vấn:


Phóng viên: “Tổng giám đốc Lục, ngài làm vậy là vì nghi ngờ cầu dao điện do Lộ Triều Tây sai người kéo xuống sao?”


Lục Vũ: “Không, tôi chỉ tức vì hắn ta dám đạo nhái tranh của vợ tôi.”


Chuyện không có chứng cứ thì tuyệt đối không thể nhận, nếu không Lộ Triều Tây sẽ quay sang kiện ngược lại cậu vì tội vu khống.


Phóng viên: “Nghe nói máy chủ bị hỏng, liệu buổi livestream có kịp tiến hành không?”


Lục Vũ: “Chúng tôi đang gấp rút khắc phục, nhất định bảo đảm buổi phát sóng được tiến hành thuận lợi.”



Thang máy sắp chạm tầng một, phóng viên theo thói quen buông thêm một câu:


Phóng viên: “Ngài tới phá rối có phải vì ngòi bút cạn ý tưởng, nóng vội mà nổi giận không?”


Lời vừa thốt ra, không khí trong thang máy lập tức lặng ngắt.


Lục Vũ vỗ vỗ bàn tay lên ngực Tiểu Giang: “Người ta hỏi cậu kìa, Tiểu Giang.”


“Ha ha ha ha…” Cả thang máy phá lên cười, rồi không ai nhắc lại nữa. Dù sao hôm nay bọn họ được Trầm Vũ Technology thuê tới gây khó dễ cho đối thủ, chứ không phải để gây khó dễ cho Lục Vũ.


“Đinh——” Cửa thang máy mở, trước khi bảo vệ chạy tới mấy phóng viên đã vội vã tản đi, thậm chí còn chưa kịp nghe lời khách sáo của giám đốc quan hệ công chúng bên Trầm Vũ.



Chưa về đến công ty, tin bài đã ào ạt xuất hiện trên mạng, nhanh chóng chiếm top tìm kiếm:


Chấn động: Trầm Vũ Technology bị đối thủ dập cầu dao điện, Lục Vũ dẫn người xông vào tận nơi!


Thương chiến cao cấp bùng nổ: Anh ngắt điện tôi, tôi móc mắt anh.


Ảnh hưởng phong thuỷ khi thiềm thừ vàng bị móc mắt.


Người ngoài cuộc nhao nhao rủ nhau lướt bảng tìm kiếm: 


“Gì cơ, Lục Vũ móc mắt cóc vàng trấn tài của đối thủ? Sao hoang đường vậy!”


“Cái gì, Lục Vũ móc mắt ông chủ bên kia? Máu me quá!”


“Cái gì, Lục Vũ móc mắt ông chủ trung niên? Móc ở chỗ nào, tiện kể luôn đi?”


Qua miệng lưỡi cộng đồng mạng, chuyện càng lúc càng bị bóp méo. Cuối cùng, hashtag đầu tiên xuất hiện là:



Nhìn dòng hashtag, Lục Vũ lặng thinh. Một lát sau, cậu rúc lại, mặt chôn sâu trong ngực Minh Yến, giọng ỉu xìu:


“Chúng ta đừng về công ty nữa… về nhà đi.”


Bất ngờ bị cái đầu to rúc vào ngực, Minh Yến hơi ngẩn người, rồi khóe môi cong lên, nhịn cười dặn Tiểu Giang lái xe:


“Quay đầu, về nhà.”


“Ôi trời, bộ phận PR ăn ở kiểu gì vậy, từ khóa tìm kiếm kiểu này mà cũng để lọt à…” Lục Vũ mè nheo, vừa rúc rúc trong ngực Minh Yến vừa than thở, “Yến ca, em xấu hổ chết mất thôi…”


“Giám đốc quan hệ công chúng còn chưa tới công ty, đừng có quậy.” Minh Yến cố gắng đẩy cái đầu đang cọ loạn kia ra, nhưng chẳng ăn thua, sức lực cậu nhóc này quá lớn.


Thật ra, giờ thấy xấu hổ vẫn còn sớm đấy.


Chẳng bao lâu, điện thoại hai người sẽ kêu liên tục. Ngoài quan hệ công chúng gọi đến hỏi tình hình, thì toàn bộ còn lại đều là người quen.


“Có chuyện gì thế? Nghe nói Lục Vũ móc mắt người ta à?”


“Lục Vũ sao lại đi móc mắt tên đàn ông khác, hai người vẫn chưa ly hôn cơ mà?”


Ngay cả ba của Minh Yến cũng gọi video tới:


Minh Yến kể lại sự việc từ đầu đến cuối. Nghe xong, ông Minh im lặng một lúc lâu mới trầm giọng dặn: “Làm ăn thì cũng phải giữ phong độ, đừng làm bậy.”


Lục Vũ ngồi cạnh nhanh chóng chen vào màn hình, nở nụ cười: “Ba nói đúng lắm ạ.”


Ông Minh lại im lặng một lúc lâu, nghẹn nửa ngày mới dặn thêm một câu: “Cũng đừng có gọi lung tung.”


Nói xong, ông vội vã cúp máy video, như sợ Lục Vũ lại buột miệng nói ra chuyện gì kinh khủng hơn.


Minh Yến bất lực liếc cậu.



Lục Vũ lập tức ngả người xuống, gối đầu lên đùi anh: “Ông không cho em gọi là bố, em đau lòng quá.”


Minh Yến nhéo tai cậu, liếc nhìn người lái xe phía trước, khẽ nói: “Tiểu Giang còn ở đây, đừng nói bậy.”


Tiểu Giang lặng lẽ ấn nút, vách ngăn giữa khoang lái và ghế sau từ từ nâng lên.


Minh Yến: “……” Ừ thì cũng không cần chu đáo đến mức này.


Lúc này, hệ thống trí não vang lên giọng của Thẩm Bạch Thủy: “Tiểu Giang, làm tốt lắm.”


Bạn thân viết truyện cùng trang web nhắn tin cho Lục Vũ:


Cá con, cậu giỏi quá. Lần sau đừng đi móc mắt Lộ Triều Tây nữa, đổi sang móc Tiểu Toả Hành đi. Hai năm nay cậu không viết truyện, thằng này không có gì để học, chạy sang bắt chước truyện của tôi rồi.


Lục Vũ gửi voice:


“Đi móc nó thì hạ thấp phong cách của em, bố vợ em không cho phép.”


Bố vợ cậu còn quản được chuyện này á?


“Bốp!” — Lục Vũ lập tức ăn một cái tát nhẹ vào tay, Minh Yến trừng cậu: “Lại ăn nói bậy bạ.”


“Anh đánh em à…” Lục Vũ bĩu môi, túm lấy tay anh kéo xuống, “Anh đừng đánh vào tay em nữa, em đau lắm. Anh đánh mông đi, mông em nhiều thịt.”


Minh Yến cuối cùng cũng nhận ra, nhóc này sau khi đi gây sự xong thì adrenaline vẫn chưa hạ, còn đang hưng phấn, càng chú ý cậu thì càng thiệt. Anh dứt khoát im lặng, mặc kệ cậu nằm trên đùi quậy phá.


Đợi hai người về tới nhà, bộ phận quan hệ công chúng đã kiểm soát được tình hình, kéo hướng dư luận về sản phẩm mới của Trầm Vũ.


Mọi người rốt cuộc cũng hiểu ra, hóa ra Lục Vũ nhìn thấy tranh đạo nhái, không chịu nổi chuyện con trai bị cướp, tranh của vợ bị sao chép, nên mới trực tiếp kéo người đến công ty đối thủ, offline PK một trận, móc mắt cóc vàng ở quầy lễ tân, còn xé luôn poster của Tịch Hồng Vũ.


Có truyền thông đăng cả video quay ngày hôm nay: Lục Vũ móc mắt, nhân viên chống nạnh chửi rủa, Lộ Triều Tây đổi mặt ngồi khóc, cảnh sát thì nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu… Mỗi khoảnh khắc đều cực kỳ hấp dẫn.



Lục Vũ nhanh chóng đăng bài:


Đấu tranh chống đạo văn là trách nhiệm của mọi người. Tôi chỉ làm những gì cần làm. Hãy gọi tôi là thẩm phán của chính nghĩa. Livestream vẫn tiến hành bình thường, cùng chứng kiến sự ra đời của Hoa Văn Viễn! Link livestream ngay dưới phần comment… Chia sẻ bài viết này để có cơ hội trúng một đôi mắt cóc vàng tươi mới và nóng hổi vừa móc hôm nay.


Hình kèm theo là bàn tay Lục Vũ đang đặt một đôi hạt ngọc màu sắc lấp lánh.


Netizen A: Trời đất, cái quỷ gì đây, tôi không cần đâu!


Netizen B: Hóa ra cuối cùng lại là quảng cáo, nhưng mà tôi cũng hơi tò mò về cái livestream này.


Một khúc hồng tiêu chẳng kể xiết: Lục cẩu, tôi ra giá cao, bán đôi mắt này cho tôi đi.


Lục Vũ thấy bình luận của “anh đại top 1” mà chỉ biết cạn lời. Người này cái gì cũng muốn mua, nhà giàu tiêu tiền đúng là kỳ quặc. Cậu bèn nhắn riêng hỏi thử định trả bao nhiêu, nếu trên một nghìn, cậu có thể đi móc thêm vài lần.


Trong lúc dân mạng vừa hóng livestream vừa tranh luận, đề tài về đạo nhái và sao chép cũng nóng lên. Có người tung bảng so sánh tranh của Hoa Văn Viễn và Tịch Hồng Vũ, còn cẩn thận đánh dấu thời gian sáng tác, chồng tranh, kẻ đường phụ trợ để chứng minh đạo nhái.


Thường ngày không nhận ra, nhưng so sánh rồi mới thấy, Hoa Văn Viễn đúng là tuyệt sắc. So với cậu ta, bản vẽ sửa lại của Tịch Hồng Vũ vừa xấu vừa không có tính thẩm mỹ, kém hẳn một bậc.


Văn Viễn nhà chúng ta thật sự đẹp quá, Háo hức được thấy anh ấy online quá!


Livestream nhất định phải xem, a a a!


Mà nói thật, không chỉ tranh, ngay cả concept nhân vật Tịch Hồng Vũ cũng là bắt chước Hoa Văn Viễn đó.


Netizen lại đào tiếp ân oán giữa “bắt cá trên đất khô” và “Tiểu Toả Hành”. Từ khi Lục Vũ ra mắt với tiểu thuyết hồi phục linh khí Ngư Vương, đến sau này là vô hạn làm giàu Hoàng Kim Ốc, rồi tới cuốn tranh bá cổ đại Xạ Thiên Lang— mỗi thể loại đều khác nhau, nhưng viết tới đâu, Tiểu Toả Hành bám sát tới đó, chỗ nào cũng có cái bóng của “bắt cá trên đất khô”, thậm chí cuối cùng hắn ta còn đổi cả bút danh.


Cũng coi như yêu sâu đậm ghê.


Xì, yêu gì mà yêu, mặt dày thôi. Không có nổi một tí sáng tạo.


Chuyện này còn lan sang cả bảng tìm kiếm mà Triều Tây Mộng Phòng bỏ tiền mua, dưới quảng cáo của Tịch Hồng Vũ toàn là dân mạng cãi nhau về vụ đạo nhái. Liên tiếp mấy hot search mới nổ ra:


Lý Quỳ và Lý Quỷ; Tây Thi và Đông Thi; Hoa Văn Viễn và Tịch Hồng Vũ; bắt cá trên đất khô và trồng hành vùng nước thấp; cá chép đỏ, cá chép xanh và con lừa…


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 26: Top tìm kiếm
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...