Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 109: Đông Châu


Nhị thúc, chia cho thúc một viên


_______________________


Một trận bão tuyết dữ dội đang hoành hành  nơi biên ải cấp bách, những bông tuyết lẫn với hạt băng, rơi lộp độp trên nóc xe ngựa.


Hoa Văn Viễn cưỡi ngựa đến gần, gõ lên cửa sổ xe: “Nhị thúc, người là võ tướng, sao lại chui rúc trong xe ngựa thế này, ra ngoài cưỡi ngựa đi!”


Lục Vũ vén rèm xe lên một khe hở, gió lạnh mang theo tuyết lùa vào làm cậu rùng mình: “Ngoài trời lạnh lắm, ta không ra đâu, ta phải ở đây bầu bạn với nhị thẩm của cháu.” Nói rồi, cậu chui tọt vào chiếc áo choàng lông cáo của Minh Yến.


Thẩm Ứng cũng đang ngồi trong xe, che miệng cười mỉm.


Hoa Văn Viễn bất lực nhìn hành động của nhị thúc, nói: “Phía trước tuyết lớn đã ngập bánh xe rồi, người không xuống, xe ngựa sẽ không đi được đâu.”


Lục Vũ bĩu môi, lầm bầm bước xuống xe. Cậu nghĩ thầm, tên tiểu tử này chắc chắn là thấy chướng mắt khi nhị thúc có vợ ôm, nên cố tình hành hạ người ta đây mà.


Minh Yến vội gọi cậu lại, khoác cho cậu chiếc áo choàng lông cáo dày cộp. Khoang trò chơi này chân thật quá, nếu không mặc áo lông vào, thật sự có thể bị cảm lạnh.


Lục Vũ ngoan ngoãn đứng yên để anh thắt dây, nói với Hoa Văn Viễn: “Có nương tử thật phiền phức, lo ta bị lạnh. Thật ra người nhà họ Hoa chúng ta vốn mình đồng da sắt, không sợ lạnh.”


Hoa Văn Viễn lờ đi lời khoe khoang của cậu, thúc ngựa tiến lên, ngẩng đầu nhìn Hàn Thành Quan ở đằng xa.


Kiếp trước, y đã trấn giữ nơi đây ba năm, tường thành xanh đen ẩm ướt, nhuốm lên không biết bao nhiêu máu và mồ hôi của đội cận vệ.


Họ từ Kinh thành đến, dọc đường tiến công, phối hợp với một nhóm binh sĩ nhỏ lẻ đi đường vòng mai phục, đã trước sau giáp công đuổi quân Mông tộc ra khỏi cửa quan. Vị tướng quân dẫn đội đầy nhiệt huyết đã tiếp tục truy kích về phía Bắc.


Hoa Văn Viễn muốn nhân tiện ghé thăm Hàn Thành nên mới không đi tìm đại quân mà đến đây.


Bánh xe để lại hai vết hằn sâu trên tuyết. Bây giờ cảnh vật nơi đây vẫn tương tự như trong ký ức, nhưng hoàn cảnh lại hoàn toàn khác. 


Khi ấy, người ngồi trên chiếc xe ngựa lắc lư đi tới đây là thái giám đến phụng mệnh bắt y về Kinh. Còn bây giờ, lại là thần dân và người thân của y.


Đến trước cổng thành, Hoa Văn Viễn xuống ngựa, dùng chân đo đạc độ dày của tuyết, đứng ngay tại nơi mà kiếp trước y đã tử trận.


Người trong xe ngựa bước ra, đứng trước xe ngắm nhìn cảnh vật.


Lục Vũ vươn tay, kéo Minh Yến lên ngựa, bọc anh vào áo choàng rồi ôm chặt, khe khẽ hỏi: “Chỗ này đã được reset lại rồi đúng không? Cậu không muốn để thằng ba thấy máu kiếp trước của mình, như vậy thì khó mà giải thích được.”


Minh Yến chỉ đáp hai từ: “Yên tâm.”


Về điểm này anh luôn rất cẩn thận. Vì cảnh vật được tái hiện, để tránh Hoa Văn Viễn phát hiện bất thường, hệ thống đã thiết lập tự động làm mới.


Hoa Văn Viễn quả nhiên không nhận ra điều gì bất thường, chỉ cảm khái: “Từng viên gạch ở đây đều không hề thay đổi.”



Lục Vũ bĩu môi: “Chắc chắn là không đổi rồi, vẫn là cảnh tượng này… Khụ khụ.” Lời chưa dứt, đã bị Minh Yến thúc khuỷu tay ra hiệu im lặng.


Nơi này vắng vẻ tĩnh lặng, với thính lực của Hoa Văn Viễn có thể nghe thấy, tốt nhất là không nên nói bừa.


Thẩm Ứng xuống xe, khoác một chiếc áo choàng lông cáo tuyết, đi đến bên cạnh Hoa Văn Viễn hỏi: “Điện Hạ không vào thành sao?”


Hoa Văn Viễn nắm một nắm tuyết trong tay, nắn thành một mũi tên nhỏ rồi lắc đầu: “Không vào nữa. Ta đã trấn thủ thành này ba năm, nay chính mình cũng thành nghịch thần tặc tử…”


Ban đầu định vào thành xem, nhưng đi đến đây, y đột nhiên không muốn xem nữa.


Tâm tư phức tạp trong lời nói chưa trọn, người khác có thể không hiểu, nhưng Thẩm Ứng lại hiểu: “Điện Hạ đã tuẫn quốc một lần, đã tận trung tận nghĩa. Ngày nay thiên hạ mới định, Bắc tiến đánh kẻ dị tộc, ngài là bậc hùng chủ, chứ không phải nghịch thần.”


Hoa Văn Viễn nhìn chàng, khẽ cười: “Lời của tiên sinh, luôn có thể giải tỏa phiền muộn trong lòng ta.”


Thẩm Ứng quấn mình trong lớp lông trắng, đôi mắt đào hoa khẽ cong lên, trông như một con hồ ly tuyết ranh mãnh: “Văn thần đều rất giỏi xu nịnh, sách đọc càng hay càng giỏi xu nịnh, mà tiểu sinh trước kia dù sao cũng là Trạng Nguyên mà.”


Hoa Văn Viễn bật cười ha hả, giơ tay ném mũi tên tuyết nhỏ trong lòng bàn tay về phía Lục Vũ, chính xác trúng vào mũ da trên trán cậu.


“Này, tên nhóc này!” Lục Vũ lật mình xuống ngựa, vo tuyết lại rượt đánh Hoa Văn Viễn.


Hoa Vương cứ thế chơi ném tuyết vui vẻ cùng với Nhị Thúc của mình ở bên ngoài Hàn Thành lạnh lẽo.


Lý Lâm – tiểu đệ tử mới nhận của Thẩm Ứng – chạy đến đưa cho chàng một túi sưởi tay, vẻ mặt có vẻ hơi khó coi.


“Có chuyện gì sao?” Thẩm Ứng nhận lấy túi sưởi tay.


Lý Lâm lắc đầu: “Học trò chỉ đột nhiên nghĩ, nếu Hàn Thành không mất, tên La Đại Hổ hèn nhát kia đã không dùng đến biện pháp liều lĩnh như vậy để chiếm lấy Tương Nam.”


Nghe thấy lời này, Hoa Văn Viễn dừng bước, quả bóng tuyết vừa nắn trong tay bị bóp nát, bị Lục Vũ đánh vào lưng cũng không phản ứng.


La Đại Hổ vốn dĩ đang lang thang ở phía Bắc, nhưng vì Hàn Thành thất thủ, quân Mông tộc thường xuyên quấy nhiễu biên giới, La Đại Hổ đánh không lại liền quay đầu bỏ chạy, bị các phe phản tặc xua đuổi, hắn như ruồi mất đầu lao vào Tương Nam.


Trước đây, bách tính Tương Nam cũng cũng từng than phiền, nếu không phải Hoa Văn Viễn năm đó cãi lệnh hoàng đế không đi canh giữ biên cương, La Đại Hổ cũng sẽ không nhanh chóng đánh tới như vậy.


Thẩm Ứng khẽ nhíu mày, giọng điệu nghiêm khắc nói: “Trong thời loạn, làm sao có được sự vẹn toàn. Hàn Thành nếu có thể giữ được, Đại Chu sẽ không sụp đổ. Nhưng, vị Hoàng đế kia, là người có thể giữ được Hàn Thành sao?”


Cho dù là thần tướng như Hoa Văn Viễn trấn giữ, cũng sẽ bị tên hôn quân đó làm liên lụy mà chết. Vương triều này, đã vô phương cứu chữa rồi.


Lý Lâm ngẩn ngơ một lúc lâu, rồi chợt hiểu ra: “Là học trò suy nghĩ chưa thấu đáo rồi.”


Hoa Văn Viễn lại khôi phục tinh thần, quay đầu nắn một quả tuyết lớn, giơ lên đuổi đánh Lục Vũ.


Đang lúc huyên náo, có binh lính đến báo tin: “Đại quân Mông Tộc do tên Đa Hắc cầm đầu đã bị Từ tướng quân đánh tan, hiện tại chia thành mấy nhóm đang chạy trốn về phía Bắc.”


Từ tướng quân sai tin binh đến báo, nhân tiện nhắc nhở Hoa Văn Viễn cẩn thận, bảo y mau chóng trở về hội binh với đại quân.



Hoa Văn Viễn vỗ vỗ tuyết trên tay nói: “Biết rồi.”


Y không nói câu “nhóm giặc nhỏ không đáng ngại”, bởi kinh nghiệm giao chiến với Mông tộc nhiều năm  đã dạy y rằng, đối xử với kẻ địch, phải luôn giữ cảnh giác. Cho dù là một đứa trẻ, cũng có thể đột nhiên nổi điên giết người.


Một đoàn người tiếp tục tiến lên, không dừng lại ở Hàn Thành quá lâu, đuổi theo hướng đại quân.


Gần tối, đoàn quân đột nhiên dừng lại vì đã phát hiện động tĩnh trong rừng núi phía trước.


Hoa Văn Viễn nhìn chăm chú từ xa, thấy một nhóm binh sĩ Mông tộc đang chạy trốn, đang cướp bóc một ngôi làng trên núi. Các chiến binh trong làng đội mũ đầu hươu, đang chiến đấu với chúng.


“Là bộ lạc săn hươu trên núi,” Hoa Văn Viễn nói.


Tiểu tướng dẫn đầu quân Mông tộc chửi rủa, hét to về hướng các chiến binh săn hươu.


Thẩm Ứng nghe không hiểu, hỏi người dẫn đường địa phương bên cạnh: “Họ đang nói gì?”


Không đợi người địa phương trả lời, Lục Vũ liền phiên dịch: “Hắn nói, người săn hươu hèn hạ, ta là Lô Ha Cát con trai của Đa Hắc, hãy giao nộp những thứ quý giá của các ngươi ra, chúng ta sẽ không giết các ngươi.”


Đám người săn hươu hoàn toàn không thèm để ý, chiến binh đứng đầu nói: “Những kẻ săn hươu chúng ta hàng năm chỉ dâng nhân sâm làm cống phẩm; ngoài ra không có gì khác, Vương của các ngươi đã tự mình thừa nhận điều này!”


Hoa Văn Viễn kinh ngạc: “Nhị Thúc, người nghe hiểu sao?” Y ở ngoài biên cương lâu năm, có thể nghe hiểu ngôn ngữ của Mông tộc, không ngờ Hoa Sinh Di vốn luôn sống ở Trung Nguyên cũng nghe hiểu.


Lục Vũ cười khúc khích, thực ra cậu không nghe hiểu, nhưng cậu biết lời thoại trong nguyên tác mà.


Lô Ha Cát chẳng thèm quan tâm đến bất cứ thỏa thuận nào, bọn chúng đã chạy trốn mấy ngày nay, đã đói lả, xông lên chém giết. Binh sĩ Mông tộc la hét đòi giết sạch đám người săn hươu trong làng, cướp đi tất cả thức ăn và lông thú.


Hoa Văn Viễn bình tĩnh rút ra một mũi tên lông đuôi đỏ, giương cung. “Vút—,” mũi tên xuyên qua rừng cây, vòng qua những cây bạch dương rực rỡ, chính xác bắn xuyên qua sau gáy Lô Ha Cát. Máu tươi phun ra từ trước cổ, bắn tung tóe khắp mặt các chiến binh săn hươu đang giơ kiếm.


Những người đó đồng loạt quay đầu lại, nhìn theo hướng mũi tên, thấy đoàn quân ở đằng xa và Hoa Văn Viễn vừa mới thu cung.


“Khoảng cách xa như vậy, rừng cây dày đặc như vậy, làm sao có thể?” Đám người săn hươu kinh ngạc, họ quanh năm săn bắn trong núi, thợ săn giỏi nhất cũng không thể bắn được mũi tên như vậy.


Hoa Văn Viễn giơ tay: “Giết.”


Nhóm Mông tộc nhỏ lẻ này, bị cận vệ của Hoa Văn Viễn giết sạch không còn một ai.


Thẩm Ứng lật mặt Lô Ha Cát lại xem, hít một ngụm khí lạnh: “Quả nhiên là hắn.”


Hoa Văn Viễn đá đá cái xác: “Tiên sinh nhận ra hắn sao?”


Thẩm Ứng nhắm mắt lại, khuôn mặt này là thường xuyên xuất hiện trong cơn ác mộng của chàng: “Năm đó, chính hắn vây khốn phủ thành Tương Nam.” Lô Ha Cát lúc đó, trông trưởng thành hơn bây giờ một chút, làm việc cũng không bốc đồng như vậy, rất kiên nhẫn vây khốn Thẩm Ứng bảy mươi hai ngày.


Hoa Văn Viễn lại đá mạnh hai cái rồi nói: “Hắn chết chưa vậy quá nhẹ nhàng cho hắn rồi, đáng lẽ nên để hắn đói bảy mươi hai ngày nữa rồi mới giết.”


Thẩm Ứng: “…”



Đám người săn hươu rất vui mừng, bàn tán xôn xao vì sự giúp đỡ của họ, nói cảm ơn và nhiệt tình mời họ vào làng uống rượu.


Lúc này, từ xa đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa đều đặn, mọi người giật mình. Ngẩng đầu nhìn, lại là Từ tướng quân đang truy đuổi Lô Ha Cát, dẫn đại quân đến.


Từ tướng quân thấy cảnh tượng hỗn độn ở đây, bay người xuống ngựa quỳ gối trước chân Hoa Văn Viễn hành lễ: “Mạt tướng đến chậm.”


Đám người săn hươu rất ngạc nhiên, người lớn tuổi đứng đầu hỏi: “Ngài là Hoa Vương sao?”


Hoa Văn Viễn cũng rất bất ngờ, những thợ săn sống trong rừng núi quanh năm này, lại biết danh hiệu của y. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, những người đội mũ đầu hươu đó đặc biệt vui mừng. Họ từng nghe nói về Hoa Vương của Giang Châu, những tên Mông tộc đó không sợ gì, chỉ sợ duy nhất Hoa Vương đó.


Đoàn người của họ được tộc săn hươu tiếp đãi nồng nhiệt. Tộc trưởng đại diện cho mọi người, dâng lên cho Hoa Văn Viễn một đĩa nhân sâm rừng núi loại tốt nhất, bày tỏ nếu Hoa Văn Viễn có thể đuổi Mông tộc đi, họ sẽ là thần dân của Hoa Văn Viễn.


Những người này đã sống trên núi qua nhiều thế hệ, săn bắn và đào sâm làm kế sinh nhai, không thuộc về bất kỳ vương triều nào. Họ không muốn quy phục Mông tộc, hơn nữa võ lực mạnh, nên mỗi năm họ đều cống nạp một lô nhân sâm để đổi lấy yên bình.


Họ sống trong nhà gỗ, dưới sàn nhà có một bếp lửa, ngày thường cứ thế trải một lớp đệm mềm da thú trên sàn gỗ để ngủ, vô cùng ấm áp và thoải mái.


Từ tướng quân vốn muốn mời Hoa Văn Viễn đến trại lớn nghỉ ngơi, nhưng nhìn thấy nhà gỗ ấm áp của người săn hươu và Thẩm đại nhân liên tục ho khan, liền ngoan ngoãn ngậm miệng. Chỉ nói rằng họ sẽ đóng quân dưới núi, hẹn với Hoa Văn Viễn rằng có chuyện thì châm lửa làm tín hiệu, rồi rút xuống núi.


Hoa Văn Viễn gọi đại phu đi cùng xem xét đĩa nhân sâm có vẻ ngoài cực phẩm kia: “Thứ này, Thẩm tiên sinh có thể dùng không?”


Đại phu xem xét kỹ lưỡng, lại cắt râu sâm nếm thử, kinh ngạc nói: “Nhân sâm núi này là loại tốt khó tìm, rất hợp với thể trạng của Thẩm đại nhân. Mỗi ngày sắc uống một chút, có thể cường thân kiện thể, rất thích hợp để chống lại gió tuyết ngoài biên cương này.”


Hoa Văn Viễn lập tức sai người đi nấu.


Thẩm Ứng bất lực: “Thần ở Giang Châu, cũng không ít lần uống canh nhân sâm, nhưng vẫn không thấy có tiến triển gì.”


Hoa Văn Viễn cố chấp: “Nhân sâm trên núi tuyết này, chắc chắn sẽ tốt hơn nhân sâm ở Giang Châu.”


Lục Vũ bĩu môi, thì thầm với Minh Yến: “Thằng nhóc ngốc này, nhân sâm ở Giang Châu chẳng phải cũng mua từ ngoài biên cương về sao?”


Minh Yến mím môi cười, đưa cho Lục Vũ một miếng bánh màn thầu nướng.


Đang nói chuyện, Từ tướng quân mang theo hơi lạnh quay lại, phía sau là hai người mặc áo da cá.


Hoa Văn Viễn nhướng mày: “Người khai thác ngọc trai?”


Họ là người khai thác ngọc trai, sống ở phía Bắc xa hơn, dọc theo dấu vết chiến tranh chạy đến đây, tìm thấy trại lớn của Từ tướng quân.


Từ tướng quân giới thiệu: “Họ nói, muốn dâng lòng trung thành cho Đại Vương, cầu Đại Vương cứu giúp họ.”


Hai người khai thác ngọc trai hỏi Hoa Văn Viễn trông khá trẻ tuổi: “Ngài là tướng quân có cấp bậc cao hơn Từ tướng quân sao?”


Từ tướng quân ngượng ngùng che mặt, lúc nãy hắn quên nói với người khai thác ngọc trai về thân phận của Đại Vương rồi. Vừa định mở lời, lại thấy Hoa Văn Viễn trực tiếp nói: “Ta là Hoa Văn Viễn.”


Người khai thác ngọc trai vô cùng kinh ngạc: “Ngài là Hoa Vương của Giang Châu? Trẻ tuổi như vậy!” Nói xong, hai người quỳ xuống dập đầu, từ trong lòng ngực lấy ra một chiếc hộp gỗ giơ lên qua đầu.



Người còn lại không cầm hộp khóc lóc kể: “Chúng tôi bắt cá vào mùa đông, khai thác ngọc trai vào mùa hè, sống bằng nghề này. Mông tộc chiếm lấy vùng đất này, bắt chúng tôi cống nạp đông châu hàng năm. Mùa xuân năm ngoái, Vương của bọn chúng đi săn, đột nhiên muốn có Đông Châu, ép chúng tôi đục băng xuống nước, chết chóc vô số. Chúng tôi thật sự không sống nổi nữa, muốn cầu Điện Hạ thu nhận dân cư vùng biên giới chúng tôi. Chúng tôi có thể hoạt động như những điệp viên nội gián, khi cần thiết sẽ đánh trả.”


Những người khai thác ngọc trai sống ở phía Bắc xa nhất, địa bàn hiện tại của Mông tộc bị kẹp giữa vị trí hiện tại của Hoa Văn Viễn và bộ tộc khai thác ngọc trai, quả thật có thể trước sau giáp công.


Hoa Văn Viễn giơ tay, nhận lấy ba viên Đông Châu kia.


Người khai thác ngọc trai mừng rơi nước mắt, lần nữa dập đầu, rồi theo Từ tướng quân rời đi, xuống núi bàn bạc phương pháp phối hợp cụ thể.


Đợi người đi rồi, Thẩm Ứng nhìn ba viên Đông Châu: “Đây là tấm lòng của người dân.”


Hoa Văn Viễn lấy ra một viên, đưa cho Thẩm Ứng, tùy tiện nói: “Tặng tiên sinh một viên.”


Thẩm Ứng ngơ ra một lúc, vội vàng từ chối: “Không được, Đông Châu này…”


Lục Vũ cũng sửng sốt, khẽ nói: “Tên nhóc này sao thế? Lệch khỏi cốt truyện rồi! Trong nguyên tác, không có việc chia Đông Châu cho Thẩm Ứng, thứ này hắn trực tiếp cất đi mà không mấy quan tâm.”


Sau đó, không đợi Lục Vũ kịp điều chỉnh, Hoa Văn Viễn lại ném qua một viên: “Nhị Thúc, tặng người một viên.”


Lục Vũ giơ tay đón lấy, xoay xoay trên đầu ngón tay, đưa cho Minh Yến: “Huynh giữ lấy đi, khảm lên vương miện.”


Thẩm Ứng thấy vậy, lời từ chối đến bên miệng lại nuốt xuống. Đông Châu ở chỗ Mông tộc là thứ chỉ có Vương mới được đeo, nhưng hoàng thất Trung Nguyên vẫn luôn có Nam Châu (ngọc trai phương nam) chất lượng tốt hơn để dùng, Hoa Văn Viễn thưởng cho họ một viên Đông Châu, cũng có thể chấp nhận được.


Lúc này, Lý Lâm bưng bát canh nhân sâm đã nấu xong đi vào, quỳ xuống trước mặt Thẩm Ứng, đưa bát canh qua.


Thẩm Ứng đưa tay ra đón lấy, bên kia Lý Lâm lại không buông tay.


Thẩm Ứng khựng lại: “Sao vậy?”


Lý Lâm từ từ buông tay: “Hơi nóng, ngài cẩn thận.”


Thẩm Ứng nheo đôi mắt đào hoa lại, ngửi mùi canh sâm, có chút do dự, nhìn Hoa Văn Viễn: “Thần không muốn uống, đắng quá.”


Hiếm khi thấy Thẩm Trạng Nguyên vốn điềm đạm, sắc sảo lại lộ ra biểu cảm như vậy, Hoa Văn Viễn khe khẽ cười: “Uống đi, đại phu nói uống cái này vừa vặn, chặng đường tiếp theo sẽ không có căn nhà ấm áp như vậy cho ngươi ở đâu.”


Càng đi về phía Bắc càng lạnh, Thẩm Ứng vốn đã sợ vì mình mà làm chậm đoàn quân, chỉ có thể ngẩng đầu uống cạn, không nhịn được than thở một câu: “Đắng quá.” Dù chàng ăn bao nhiêu lần cũng không quen được vị của nhân sâm, chỉ thấy đắng ngắt.


Nói xong, chàng còn quay đầu nhổ một cái.


Hoa Văn Viễn cười Thẩm Ứng: “Sao lại như đứa trẻ vậy…” Nói được nửa chừng, sắc mặt y đột nhiên thay đổi, hai mắt mở to, lách sang một bên, một tay đỡ lấy Thẩm Ứng, tay kia “soạt” một tiếng rút con dao ngắn bên hông ra.


Cái nhổ kia, là bọt máu!


“Hửm?” Thẩm Ứng chạm vào khóe miệng, ngơ ngác nhìn lòng bàn tay đầy máu đỏ tươi, không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn Lý Lâm đang quỳ trước mặt mình.


 Lời tác giả muốn nói:


Không nhịn được muốn để A Ứng nhìn thêm chút phong cảnh trước khi chết, a a a, sao tôi viết văn cổ đại là cứ không dừng được chứ


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 109: Đông Châu
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...