Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc

Chương 108: Hoàng đế


Được mệnh danh là Hoa Vương của Giang Châu.


________________________


Ngày hôm sau, Lục Vũ vừa bước vào công ty đã thấy đại ca đầu bàng đang ngồi trong phòng nghỉ, vẻ mặt buồn bã ăn bánh bao.


Lục Vũ giống như con quạ hóng chuyện, nghiêng người cúi đầu lại gần: “Anh sao thế này?”


Hồng Vũ Dương hít hít mũi: “Đang ổn định cảm xúc.”


Lục Vũ không nói nên lời, tiện tay lấy một cái bánh bao nhét vào miệng, vỗ vai đại ca: “Không đến nỗi vậy chứ, không nghiêm trọng đến mức ấy đâu. Anh phải tin rằng, có những người dù chết rồi, nhưng họ vẫn có thể sống lại, chỉ cần sau này chúng ta có đủ vốn đầu tư. Cái này gọi là, ‘Nạp tiền có thể thay đổi số mệnh’.”


“Tôi nạp còn chưa đủ nhiều sao? Cũng chưa thấy cậu đồng ý thay đổi kết cục cho A Ứng,” Đại ca dường như không được an ủi bao nhiêu, ăn nốt nửa cái bánh bao trong tay, rồi nói về vấn đề của công ty sản xuất bóng bay: “Hiện tại công ty họ quả thực rất thiếu tiền, sắp không thể duy trì được nữa. Đồ chơi bán ra quá đắt, một con mèo con chó cũng phải vài trăm nghìn tệ, hiện tại cố gắng sống sót chủ yếu nhờ vào một số otaku đại gia.”


“Otaku” và “đại gia”, đối tượng phù hợp với hai từ này rất rộng, nhưng khi hai từ này ghép lại, phạm vi trở nên vô cùng hẹp.


Hơn nữa, trên thị trường có rất ít trợ lý trí não có thể phối hợp với thân người bóng bay này, dựa vào ứng dụng nhập vai do họ tự phát triển thì tương tác không đủ phong phú, độ thú vị còn kém xa những “bảo bối” của nhà Lục Vũ.  Hiện tại, họ chủ yếu tập trung vào việc tùy chỉnh cá nhân hóa, khiến việc sản xuất quy mô lớn trở nên khó khăn.


Chi phí cũng không dễ giảm. Lớp da bên ngoài của thân người bóng bay là một loại vật liệu mới tính giá theo từng centimet vuông, vô cùng đắt đỏ. Một thân người bóng bay to bằng quả bóng tướng quân, chỉ riêng chi phí vật liệu đã khoảng một trăm nghìn tệ.


Lục Vũ xem qua báo cáo điều tra đơn giản của Hồng Tiêu Capital, gật đầu: “Rất ít người sẵn lòng mua một món đồ chơi trị giá hàng triệu tệ, nhưng nếu giá bán có thể giảm xuống khoảng một trăm nghìn tệ, chắc chắn sẽ có rất nhiều người muốn mua.”


Về điểm này, Hồng Vũ Dương rất có quyền phát biểu, cậu ta nói: “Đồ chơi xu hướng tốt nhất nên giảm xuống dưới một trăm nghìn tệ, như vậy mới có thể bán đắt như tôm tươi.”


Tuy nhiên, chi phí vật liệu này đã vượt quá mức đó, cộng thêm chi phí sản xuất, nhân công, bằng sáng chế kỹ thuật…


Lục Vũ suy nghĩ một lát nói: “Chỉ cần không lỗ quá nhiều là được, chủ yếu là việc bán kèm có thể k*ch th*ch doanh số bán hàng của trợ lý trí não, chúng ta kiếm tiền từ phía này cũng như nhau thôi.”


Hồng Vũ Dương gật đầu, đây cũng là lợi ích của việc đầu tư vào Trầm Vũ mà không trực tiếp đầu tư vào công ty sản xuất bóng bay: Bằng cách tạo ra một chuỗi công nghiệp mà hạ nguồn có thể lỗ nhưng thượng nguồn vẫn có thể kiếm lời, nhìn chung vẫn là có lãi.


Tuy nhiên, là Hồng nhị thiếu gia được giáo dục từ nhỏ về cách sử dụng công cụ tài chính, cậu ta lại đề xuất: “Nếu làm hàng đặt trước, dùng công cụ tài chính lợi dụng chênh lệch thời gian để kiếm lời, có lẽ có thể bù đắp được chi phí.”


Giống như việc một số cửa hàng cho phép nạp tiền làm thẻ thành viên để được giảm giá, người bán sẽ thu một khoản tiền lớn trước, sau đó dùng số tiền đó để đầu tư, quản lý tài sản, hoặc thậm chí cho vay để sinh lời. Phần tiền chiết khấu sau đó được thu hồi theo cách này.


Hai người đang thảo luận sôi nổi, Minh Yến đi tới gọi họ: “Ăn xong chưa? Đi thôi, sắp bắt đầu rồi.”



Khuôn mặt vốn đang ra dáng tổng tài tinh anh của đại ca đầu bảng lại xụ xuống, nói với Minh Yến: “Anh Minh, hay anh vẽ cho tôi một cái mặt nạ đi, tôi sợ lúc Tử Hà chết tôi không kiềm chế được biểu cảm.”


Minh Yến mím môi cười, hồi tưởng lại thời tiết trong cốt truyện, nói: “Được.”


Buổi livestream bắt đầu.


Để đẩy nhanh tiến độ và giữ chân khán giả, Lục Vũ đã tiến hành cắt gọt cốt truyện trong buổi livestream. 


Vì vị Hoàng đế tương lai là Hoa Văn Viễn cần trấn thủ đại bản doanh, phần lớn các trận chiến quan trọng ở giữa đều do các tướng lĩnh của anh ta thực hiện. Điều này dẫn đến việc nhân vật chính không xuất hiện thường xuyên, thay vào đó là nhiều phân cảnh của nhân vật phụ.


Lục Vũ đã quyết định lược bỏ những phân đoạn này, chỉ giữ lại các cảnh đẹp do tổ mỹ thuật dày công xây dựng và thêm lời dẫn giải ngắn gọn để đảm bảo người xem vẫn nắm được diễn biến câu chuyện.


Nhờ sự điều chỉnh này, cốt truyện đã tiến triển nhanh hơn nhiều: theo phân tích dữ liệu ban đầu phải đến thứ sáu tuần này quân đội mới đánh đến Tương Nam, nhưng hiện tại đã đạt được mục tiêu đó sớm hơn dự kiến.


Hoa Văn Viễn cũng đã xưng vương, được gọi là Hoa Vương Giang Châu.


Lục Vũ cưỡi ngựa, thì thầm vào tai Minh Yến đang ở trong lòng mình: “Theo tiến độ hiện tại, có lẽ thứ sáu tuần này hoặc thứ hai tuần sau chúng ta có thể hoàn thành việc cải tạo thế giới này, đứa con thứ ba của chúng ta sắp ra đời rồi.” Minh Yến huých cậu một cái và nhắc nhở: “Đang livestream đấy, đừng nói bậy.”


Khán giả nghe rõ mồn một.


Ồ ồ ồ, con thứ ba, ai sinh vậy?


Chắc chắn là bắt cá trên đất khô sinh rồi, cậu ta đã nhận lễ vật đính hôn rồi mà.


Chậc chậc chậc, thật vô dụng, vì một viên đá quý mà đi làm con rể ở rể cho người ta.


Mấy người biết viên đá đó đáng giá bao nhiêu không? Dù sao nếu cho tôi, bảo tôi để đứa trẻ theo họ này cũng được.


Hahahahaha, Minh Thái Vũ gả qua, có phải ba đứa con trai cũng phải đổi họ không?


Chắc không cần đâu, cái đó thuộc về tài sản trước hôn nhân. Nếu đứa thứ tư sinh ra sau khi kết hôn, nó có thể mang họ Minh.


Mọi người bàn luận sôi nổi, đã bắt đầu đặt tên cho đứa con thứ tư còn chưa rõ danh tính. Trong khi đó, đứa con thứ ba còn chưa hoàn toàn thức tỉnh, vẫn đang anh dũng giết địch trong buổi livestream.


Chiến lược mở rộng bản đồ của Hoa Văn Viễn là tiến quân theo hướng Đông, sau đó xuống Nam, rồi mới sang Tây. 


Hiện tại, y đã kiểm soát được hầu hết các khu vực Giang Nam và Lĩnh Nam. Phía Tây là nơi tập trung các loại giặc cỏ và phiến quân. Phía Bắc là triều đình cũ đang mục nát và người Mông tộc đang nhăm nhe ở ngoài cửa ải.



Tương Nam trước đây do phiến quân La Đại Hồ chiếm đóng. La Đại Hồ là một tên cướp ngựa, có đặc điểm là thấy tình thế bất lợi là sẽ tháo chạy. Khi Hoa Văn Viễn tấn công, hắn không chống cự nổi nên đã chạy thẳng.


Tương Nam cũng chính là nơi Thẩm Ứng từng làm Tuần phủ ở kiếp trước. Vì rất quen thuộc với địa hình và tình hình nơi đây, Thẩm Ứng đã đi theo trong chiến dịch tấn công Tương Nam lần này.


Cổng thành phủ thành sụp đổ ầm ầm, Hoa Văn Viễn phi ngựa vào, lập tức cau mày.


Nhà cửa đổ nát, xác người nằm la liệt khắp nơi, tựa như địa ngục trần gian.


Thẩm Ứng liếc nhìn cảnh tượng trước mắt, ho khan kịch liệt, chàng cắn chặt răng hàm: “Tên giặc La kia!”


Chàng đau đớn nhận ra: Dân chúng mà chàng đã liều mạng bảo vệ suốt bảy mươi hai ngày năm xưa, giờ đây không chết dưới tay người Mông tộc, mà lại bị tên họ La này tàn phá trước.


Thấy chàng ho, Hoa Văn Viễn lập tức xuống ngựa, giao dây cương cho thị vệ rồi tự mình đỡ lấy Thẩm Ứng: “Sao lại ho nữa rồi? Nơi này hỗn loạn, Tiên sinh nên vào phủ nha trước đi.”


Thẩm Ứng lắc đầu: “Thần không sao.”


Dưới ven đường, một thiếu niên cầm con dao phay dính đầy máu, khuỵu xuống đất thẫn thờ. Đôi mắt cậu ta trống rỗng, vô hồn, như thể linh hồn đã bị rút cạn.


Hoa Văn Viễn hỏi cậu ta, tại sao lại ngồi ở đây.


Thiếu niên từ từ hoàn hồn, giọng điệu không chút gợn sóng nói, cậu ta đã chiến đấu với người của La Đại Hồ đến kiệt sức, cả nhà đã chết hết, không biết tiếp theo phải làm gì.


Thẩm Ứng nhìn cậu ta hồi lâu, hỏi: “Cậu tên là gì?”


Thiếu niên lau vết máu trên mặt, nói: “Lý Lâm.”


Thẩm Ứng im lặng một lát, thở dài nói: “Nếu cậu bằng lòng, hãy theo ta đọc sách đi.”


Thiếu niên tên Lý Lâm ngơ ngác ngẩng đầu lên, không biết phải làm sao.


Hoa Văn Viễn không nói gì, đợi người được đưa đi tắm rửa, mới tiến tới hỏi: “Thiếu niên đó, tiên sinh quen biết sao?”


Thẩm Ứng nhìn y, nhỏ giọng nói: “Kiếp trước có quen.”


Người này là một nghĩa sĩ, rất dũng cảm và thông minh, nếu không vì nhà nghèo mà không thể tiếp tục đọc sách, cậu ta hoàn toàn có thể thi đậu Tiến sĩ.


“Cậu ấy đã để dành nắm gạo tẻ cuối cùng tìm được cho thần ăn, còn mình thì chết đói. Cậu ấy nói, ‘Đại nhân, ngài nhất định phải sống, ngài sống thì dân chúng mới có cơ hội được cứu’,” Thẩm Ứng thở dài thườn thượt, “Năm đó nhà cậu ấy còn có muội muội và mẫu thân góa bụa còn sống, bây giờ… lại còn tệ hơn kiếp trước.”



Nếu những lời này bị một vị chủ công bình thường nghe thấy, phần lớn sẽ không vui. Nhưng Hoa Văn Viễn rõ ràng không phải là chủ công bình thường, ngược lại còn an ủi thần tử: “Vẫn tốt hơn kiếp trước, ít nhất cậu ta còn sống. Người Mông tộc phá thành, muội muội và mẫu thân góa bụa của cậu ta cũng không có kết cục tốt đẹp gì.”


Thẩm Ứng gật đầu, lát sau như tỉnh mộng, cúi đầu tạ tội với Hoa Văn Viễn, trong lúc vội vàng lại ho khan.


Hoa Văn Viễn rất lo lắng, sức khỏe của Thẩm tiên sinh ngày càng kém, điều trị thế nào cũng không thấy khá hơn. Y đã cố gắng giảm bớt công việc cho Thẩm Ứng hết sức có thể, nhưng người này lại có tính cố chấp, việc gì cũng phải tự tay làm.


Vừa mới sắp xếp ổn thỏa tình hình trong phủ thành Tương Nam, đột nhiên có tin tức truyền đến.


Người đưa tin chạy nhanh vào phòng nghị sự, quỳ xuống hô to: “Đại Vương, xảy ra chuyện rồi, Hoàng đế chết rồi!”


Hoa Văn Viễn kinh ngạc, đứng dậy túm lấy cổ áo người đưa tin nhấc lên: “Ngươi nói ai chết?”


“Hoàng đế, Hoàng đế trong kinh thành!” Người đưa tin lặp lại.


Các văn quan trong đại sảnh biểu cảm khác nhau, phần lớn kinh ngạc, có người mừng rỡ, cũng có người bi thương. Có những người từng làm quan dưới triều Đại Chu, đứng dậy bái lạy về phía Bắc.


Hoàng đế là một hôn quân, dễ bị lung lay ý kiến nên thường làm ra những chuyện hồ đồ, có lúc tàn nhẫn độc ác, có lúc lại đột nhiên phát lòng nhân từ. Mấy Thúc bá huynh đệ nhà họ Thẩm bị tống vào đại lao đến nay vẫn còn giữ được cái đầu.


Không ít quan viên vẫn cảm kích ơn huệ của vị Hoàng đế này.


Ngay cả Thẩm Ứng, cũng chắp tay bái lạy, nhưng vẻ mặt không vui cũng không buồn.


Hoàng đế chết là vì kinh thành bị người Mông tộc công phá. Vị Tiền tướng quân kia, năm đầu đã không giữ được Hàn Thành. Từng đợt quân lính thí mạng được đưa vào, chỉ riêng ba vị chiến thần đã tử trận, vậy mà vẫn không ngăn được.


Ban đầu Hoa Văn Viễn đã phái một đội quân đi đường vòng phía Bắc, ngăn chặn cửa ải bị người Mông tộc vượt qua. Ai ngờ một toán phiến quân không nói lý lẽ, trực tiếp xông ra khỏi cửa ải, lại không chặn được vó ngựa sắt của quân Mông tộc, kinh thành cứ thế bị thất thủ.


Hoàng đế tự sát.


Mặt Hoa Văn Viễn xám xịt: “Không thể để người Mông tộc chạy vào Trung Nguyên.”


Thẩm Ứng cúi đầu, nói nhỏ: “Điện hạ muốn tự mình đi?”


Hoa Văn Viễn gật đầu: “Tình hình ngoài cửa ải ta rõ nhất, Tạ Trọng Vân và mấy người bọn họ không thể nhanh chóng đuổi người Mông tộc ra ngoài được.” Đám người Mông tộc đó chẳng khác gì lũ thú dữ hung tợn, y còn ở trong nhà thêm một ngày, dân chúng lại chết thêm một thành.


Bên cạnh có quan văn nịnh bợ, lập tức xúm lại nói: “Đại Vương nên nhanh chóng đi tới, chiếm lấy kinh thành, Đại Vương có thể xưng đế trước.”


Từ xưa đến nay, trong số các phe phái nổi dậy cùng lúc, ai chiếm được kinh đô trước và giành được vật tượng trưng của Hoàng triều, thì người đó sẽ giành được quyền thống trị hợp pháp.



Hoa Văn Viễn nghe thấy lời nịnh bợ đó thì phiền não, quát lớn: “Ra ngoài!”


Quan văn kia nghẹn lời, lủi thủi chạy ra ngoài.


Lục Vũ đang cắn hạt dưa ở một bên cười khẩy: “Tiểu Viễn nhà chúng ta là người nông cạn như thế sao? Xưng đế vội gì chứ, cái hắn lo là sự an nguy của dân chúng. Đúng là nịnh bợ trúng chỗ ngựa đá rồi?”


Các quan viên khác cũng không dám lên tiếng chọc giận, lũ lượt che mặt rút lui, chỉ còn lại Thẩm Ứng và người của Hoa gia.


Thẩm Ứng cười nói: “Nếu Điện hạ muốn đi, thần có thể đi cùng không? Thần muốn tận mắt nhìn thấy, cảnh người Mông tộc bị đuổi đi.”


Kiếp trước, Thẩm gia bị người Mông tộc tàn sát sạch sẽ, bản thân chàng cũng bị dồn đến mức phải rút kiếm tự vẫn. Mối thù với người Mông tộc, chỉ có tận mắt thấy họ bị đuổi đi trong sự bẽ bàng mới có thể tiêu tan.


Hoa Văn Viễn cau mày, không đồng ý: “Đi đến ngoài cửa ải, núi cao đường xa, xin tiên sinh trấn giữ Giang Châu.”


Hoa Vương tự mình đi đánh trận, cần có người giám sát vùng đất rộng lớn này. Thẩm Ứng, không nghi ngờ gì, là người khiến y yên tâm nhất.


Thẩm Ứng nói: “Có sư phụ trông chừng rồi, sẽ không xảy ra hỗn loạn.”


Sư phụ ở đây, ý chỉ Diêu đại nhân – Thượng thư Bộ Lại, người từng là thầy của Thẩm Ứng ở kiếp trước.


Diêu đại nhân trước đây bị giáng chức xuống Giang Nam, bị Hoa Văn Viễn bắt được. Ban đầu ông lão nhất quyết không chịu khuất phục, nhưng sau khi quan sát chính sách cai trị của Hoa Văn Viễn suốt nửa năm, ông lão đã tâm phục khẩu phục, tự nguyện ở lại làm việc.


Gần đây Thẩm Ứng sức khỏe không tốt, Hoa Văn Viễn liền ra sức vắt kiệt sức lao động của ông lão, hiện tại phần lớn các công văn cần phê duyệt đều do Diêu đại nhân xử lý.


“Với uy tín hiện tại của Điện hạ, một binh một tốt đều là thân vệ của ngài, thương nhân nông phu đều xem ngài là phụ mẫu, khắp thiên hạ không nơi nào không phải đất của điện hạ. Điện hạ có ở Giang Châu hay không cũng chẳng hề gì.” Thẩm Ứng âm thầm khen ngợi Hoa Văn Viễn, hy vọng y sẽ hài lòng mà dẫn mình đi cùng.


Người Mông tộc là kẻ thù lớn nhất hiện tại, các loại phiến quân khác không đáng lo, cơ bản đã bị Hoa Văn Viễn đánh cho phải bỏ chạy như rùa rụt đầu. Chỉ cần đuổi người Thát đi, ổn định biên ải, thiên hạ này sẽ nằm gọn trong túi Hoa Văn Viễn.


Hoa Văn Viễn không bày tỏ ý kiến, ngược lại hỏi một câu hỏi kỳ lạ: “Tại sao tiên sinh không gọi ta là Đại Vương giống như họ?”


Trước đây Thẩm Ứng gọi y là Tướng quân, từ khi y xưng vương, chàng liền đổi sang gọi y là Điện hạ.


Thẩm Ứng “soạt” một tiếng mở quạt xếp, dùng mặt quạt có ghi chữ “Điều hòa Phi Điểu” che miệng cười: “Thần cảm thấy, gọi Đại Vương hơi kỳ cục.”


Lục Vũ dựa vào cửa, thò đầu ra, dùng giọng nói mà hai người kia không nghe thấy, âm dương quái khí với binh lính Ất đang canh cửa: “Ồ, có một số người lại không thấy thế đâu. Dùng trợ lý của nhà người khác, ngày nào cũng gọi Đại Vương. Đại Vương nghe điện thoại, Đại Vương có tin nhắn, Đại Vương thức dậy thôi nào—”


Câu cuối cậu bóp giọng, bắt chước giọng nói mềm mại của Đát Kỷ.


Hồng Vũ Dương râu ria xồm xoàm che mặt: “Chúng ta đừng nhắc đến chuyện đó nữa được không? Tôi đã đổi rồi mà!”


Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Truyện Lần Nữa Xuân Thì – Lục Dã Thiên Hạc Story Chương 108: Hoàng đế
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...