Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 406
Uống xong, nhìn vào mắt Phòng Ngôn, nói tiếp: “Ta nghe xong liền nói với mợ, người nhà Trạng Nguyên lang hiểu lý lẽ nhất, tuyệt đối không vì chuyện như vậy mà tìm người gây phiền phức. Hơn nữa, họ ghét nhất là những kẻ mượn danh ngài ấy ra ngoài làm chuyện xấu, dù là nhà thúc thúc ruột cũng không được.”
Phòng Ngôn tự nhiên biết ý tứ trong mắt Liên Hoa, tán thưởng: “Ta thấy ngươi nói rất đúng. Chẳng phải là như vậy sao, nhà chúng ta ghét nhất là kẻ ỷ vào danh hão của đại ca ta ra ngoài bắt nạt người khác, tam thúc nhà ta tự nhiên cũng không thể.”
Liên Hoa nghe xong, ý cười trên mặt càng tươi hơn: “Ta đã nói mà, nghe ta là chuẩn rồi. Kết quả mợ ta vẫn không yên tâm. Nên vì để bà ấy an tâm, ta đành phải về đây một chuyến. Vừa lúc ta cũng có thai, nhân cơ hội về nhà mẹ ở mấy ngày.”
Phòng Ngôn nói: “Ừm, sau này nếu gặp phải chuyện như vậy, cũng mong Liên Hoa tỷ cứ nói với người ta như thế. Ta còn phải ở đây cảm ơn ngươi nữa.”
Liên Hoa nghe một tiếng “tỷ”, đắc ý: “Ôi chao, không dám, hôm nay ngươi thế mà lại gọi ta là tỷ tỷ, mặt trời thật mọc đằng tây rồi.”
Phòng Ngôn cười: “Chẳng phải là thấy ngươi bình thường không đứng đắn, không gánh nổi một tiếng tỷ tỷ của ta sao, bây giờ đứng đắn rồi, thì ta gọi thôi.”
Liên Hoa xua tay: “Thôi thôi thôi, ta thấy ngươi vẫn đừng gọi ta là tỷ tỷ nữa, gọi ta thấy không quen, cứ gọi tên ta đi.”
Phòng Ngôn cười: “Được thôi.”
Nói chuyện một lúc, Phòng Ngôn thấy Liên Hoa định về, liền từ rương của mình lấy ra một cái hộp, đưa cho nàng: “Cái này là kim thoa ta mua ở kinh thành, nghe nói là kiểu mới nhất ở kinh thành.”
Liên Hoa thấy vậy vội vàng đẩy ra: “Không được, thứ này phải mấy chục lạng bạc chứ?”
Phòng Ngôn nói: “Cho ngươi thì ngươi cứ cầm, sao lại không được, trước đây ta đi phủ thành cũng mang quà cho ngươi, chẳng lẽ lần này đi kinh thành lại không cho sao? Hơn nữa, trong bụng ngươi còn có đứa nhỏ, coi như là cho cháu ngoại của ta đi.”
Liên Hoa thấy không từ chối được, đành nhận lấy, lúc đi còn nói: “Đúng rồi, đừng quên bảo đầu bếp nhà ngươi làm cho ta một phần điểm tâm như vừa nãy, tốt nhất là chép cho ta công thức, ta về nhà cũng có thể ăn.”
Phòng Ngôn nói: “Không quên được. Chỉ là ngươi đang có thai, không được ăn nhiều.” Liên Hoa cười gật đầu, ôm hộp về nhà.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Liên Hoa trở về, nhìn món đồ trong phòng, thầm nghĩ, may mà mình không đưa ra. Phòng Ngôn là người thế nào, phong cách làm việc của nhà Phòng Ngôn ra sao, nàng đã sớm rõ. Mợ nàng không yên tâm, cứ nhất quyết muốn nàng chuyển quà, để tỏ ý xin lỗi, không ngờ, có một số nhà, ngươi càng tặng lễ lại càng không đạt được kết quả mình muốn.
Mẹ Liên Hoa đi vào, liền thấy trên bàn có hai cái hộp, bà chỉ vào một cái hộp, kinh ngạc hỏi: “Liên Hoa, sao vừa nãy con không mang quà mợ con gửi đi?”
Liên Hoa nói: “Nương, con làm đều có lý do. Bất kể có tặng quà hay không, chỉ cần đạt được mục đích là được. Hơn nữa, nói không chừng càng tặng lễ lại càng khiến người ta phiền chán.”
Mẹ Liên Hoa vừa nghe lời này, cũng không nói gì thêm. Tính tình nhà Phòng Ngôn, bọn họ ít nhiều đều biết. Không tặng lễ cũng tốt. Chẳng qua có một số người vì muốn đạt được mục đích, luôn muốn tặng lễ thì mới an tâm.
Nói xong chuyện này, mẹ Liên Hoa thấy Liên Hoa còn đứng, vội bảo nàng ngồi lên giường: “Con cũng không thể không để ý như vậy, phải dưỡng thai cho tốt, tốt nhất là sinh một đứa con trai, con mới thật sự đứng vững gót chân ở nhà họ Ngô được.”
Liên Hoa nói: “Nương, nhìn nương nói kìa, nếu con sinh con gái, chẳng lẽ nhà họ Ngô liền hưu con sao?”
Mẹ Liên Hoa vừa nghe lời này, tức giận chỉ vào đầu Liên Hoa: “Sao cái miệng con vẫn không giữ cửa gì cả, lời nào cũng nói ra ngoài được.”
Liên Hoa nhỏ giọng lẩm bẩm: “Còn không phải học từ nương.” Mẹ Liên Hoa nhìn bộ dạng này của con gái, sầu não: “Cũng không biết lúc trước gả con vào nhà như vậy là đúng hay sai. Cái tâm ta, mỗi ngày đều lo cho con. Chỉ sợ con làm gì không vừa lòng, bị người ta hưu về.”
Liên Hoa ngồi trên giường vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói: “Nhìn nương nói kìa, nhà họ Ngô cũng đâu có lợi hại như vậy. Nhà chúng ta mười năm nữa chưa chắc đã không bằng nhà bọn họ. Hơn nữa, có Bá Huyền ca (Phòng Đại Lang) ở đó, ai cũng không dám bắt nạt con, nương yên tâm là được. Với lại, con gái nương cũng đâu phải dễ bắt nạt.”
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
