Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 405
“Vì sao?” Phòng Ngôn hỏi.
Liên Hoa chỉ chờ câu này, vừa nghe Phòng Ngôn hỏi, lập tức nói: “Nghe nói bà nội ngươi muốn hai bà ấy đến làm việc, kết quả hai bà ấy chê mất mặt, không chịu đến. Còn nói Nam đường thúc và Bắc đường thúc đều đi huyện thành làm chưởng quỹ, kết quả lại bắt các bà ấy đi rửa trái cây, mất mặt quá.”
Phòng Ngôn nghe xong cười nhạt một tiếng: “Ta thật đúng là phải cảm ơn hai bà ấy không đến. Muốn làm chưởng quỹ à, nằm mơ đi!”
Liên Hoa lại ăn thêm một cái điểm tâm, nói: “Đúng rồi, ngươi biết Phòng Thu gần đây đang xem mắt không?”
Phòng Ngôn lắc đầu: “Hai năm trước ta nhớ đã nghe nói nó xem mắt rồi, sao, vẫn chưa tìm được người ưng ý à?”
Nếu nói ra, Phòng Thu cũng không lớn lắm, năm nay mới mười bốn tuổi, bắt đầu xem mắt từ năm nay cũng là được. Thông thường đều là mười bốn mười lăm tuổi mới xuất giá. Chỉ là nó bắt đầu xem mắt từ năm mười hai tuổi, mà đến giờ vẫn chưa chọn được ai.
Liên Hoa nói: “Đúng vậy. Ta nói cho ngươi nghe, trước đây bọn họ suýt nữa thì định chuyện với một hộ khá giả ở huyện thành, kết quả vừa nghe đại ca ngươi đỗ Trạng Nguyên, nhà bọn họ lập tức đổi ý. Làm cho nhà kia tức ơi là tức! Hiện giờ, tam thúc và tam thẩm ngươi lại đưa ra điều kiện mới, phải vừa có tiền lại vừa biết đọc sách mới được.”
“Vừa có tiền vừa biết đọc sách mà lại coi trọng Phòng Thu á?” Phòng Ngôn không nhịn được châm chọc. Nói thật, nhan sắc của Phòng Thu thật sự không tính là đẹp. Đương nhiên, nhan sắc không phải là quan trọng nhất. Phòng Thu hoàn toàn có thể dùng cái tính nết tệ hại của mình khiến người ta lờ đi nhan sắc của nó.
Liên Hoa hưng phấn nói: “Chứ còn gì nữa, nghe nói hôm qua nó đi xem mắt một người. Nhà ở huyện thành, nhà trai là người đọc sách, nghe nói đã đỗ tú tài. Kết quả không đợi nó chê người ta, thì vị tú tài lang kia đã chê nó trước. Nghe nói vị tú tài lang đó nói thế này...”
Nói đến đây, Liên Hoa uống một ngụm nước, hắng giọng, rồi nói: “‘Ta vốn tưởng đường muội của Trạng Nguyên lang cũng là người đọc sách vỡ lòng, nên mới theo danh mà đến xem thử, không ngờ lại là kẻ có mắt như mù. Ngươi đừng có mượn danh đường ca của ngươi ra ngoài nữa, Trạng Nguyên lang là người quang minh lỗi lạc biết bao, tiểu sinh may mắn từng được gặp qua một lần. Nhìn thấy ngươi, ta cũng thấy mất mặt thay cho Trạng Nguyên lang. Mau mau về nhà đi.’ Nói xong câu đó, vị tú tài lang kia liền mặc kệ sắc mặt mọi người, bỏ đi.”
Phòng Liên Hoa đắc ý: “Đó là đương nhiên, bây giờ xuất giá còn nhàn rỗi hơn lúc ở nhà, thỉnh thoảng còn đi theo mẹ chồng ta đi xem hát.”
Phòng Ngôn giơ ngón tay cái lên với Phòng Liên Hoa: “Cuộc sống của ngươi cũng thật tự tại.”
Nói xong, Phòng Ngôn lại hỏi: “Ngươi vừa nói vị tú tài lang kia thật sự nói như vậy sao, hắn không sợ đắc tội người khác à?”
Phòng Liên Hoa gật đầu: “Đương nhiên là thật, ta nghe người bên nhà chồng ta kể lại. Nhà chồng ta với vị tú tài lang đó có quan hệ họ hàng. Ta sở dĩ biết được chuyện này, cũng là vì mối quan hệ này.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
“Sao lại nói vậy?” Phòng Ngôn cầm ấm trà trên bàn, rót thêm nước vào ly cho Liên Hoa.
“Còn không phải vì vị tú tài lang đó, cũng chính là biểu ca của nhà ta, nói xong những lời đó liền bỏ đi. Kết quả tam thẩm ngươi uy h.i.ế.p người ta, nói nhà biểu ca ta xem thường bọn họ, bà ấy phải về nhà nói cho Trạng Nguyên lang biết. Mợ ta lo đến mức ngủ không ngon. Muốn biểu ca ta đi xin lỗi thì lại không thấy bóng dáng đâu. Cuối cùng nghĩ đến ta, liền chạy qua đây cầu cứu.” Liên Hoa nói, dừng một chút, bưng ly nước ấm Phòng Ngôn rót cho mình lên uống một ngụm.
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
