Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 254

Phòng Nhị Lang vừa thấy động tác của Phòng Đại Lang, khẩn trương nuốt nuốt nước bọt. “Mau viết đi.”

Phòng Nhị Lang liếc nhìn Phòng Đại Lang, cầm lấy bút viết lên. Viết xong, chờ chữ khô, Phòng Minh Sinh nói lời cảm tạ rồi rời đi.

Phòng Nhị Hà tiễn Phòng Minh Sinh xong, cười nói: “Không ngờ, nhà chúng ta cũng có ngày hôm nay. Trước kia lúc còn nhỏ, muốn đi cầu người học sách viết cho một bức câu đối xuân, thật là khó khăn. Trong thôn chẳng có mấy người biết chữ, nhà ai mà cầu được, mọi người đều hâm mộ không thôi. Ai, nói không chừng lát nữa vẫn sẽ có người tới cầu. Ha hả.”

Phòng Ngôn nói: “Đó cũng là nhờ các ca ca tranh đua, bằng không ai mà thèm tới nhà ta. Nghe nói năm ngoái mọi người đều đến nhà cũ thỉnh đại đường ca viết.”

Phòng Nhị Lang lúc này nói: “Đại ca, mọi người khẳng định là muốn tìm huynh viết. Huynh lại để em viết, mọi người khẳng định sẽ không vui. Nếu lát nữa có người tới, em sẽ không viết, vẫn là đại ca viết đi. Đại ca học hành giỏi hơn em, chữ cũng viết đẹp hơn em. Em vẫn là không nên mang ra làm mất mặt.”


Phòng Đại Lang nghe Phòng Nhị Lang nói, nhíu nhíu mày. Phòng Ngôn cũng ý thức được suy nghĩ trong lòng Phòng Nhị Lang, không ngờ dưới ánh hào quang của Phòng Đại Lang, Phòng Nhị Lang thế mà lại sinh ra cảm giác tự ti, như vậy là không được.

Bất quá, trước kia không phải rất kiêu ngạo sao, sao bâyAI lại tự ti, thật là có chút đoán không ra. “Nhị ca, huynh nói lời gì vậy. Em vừa mới nói, mọi người năm ngoái đều đến nhà cũ thỉnh đại đường ca viết chữ, sao huynh lại không thể viết. Thứ hạng của đại đường ca còn không bằng huynh đâu. Huynh lợi hại hơn đại đường ca nhiều, chuyện hắn có thể làm, huynh tự nhiên cũng có thể làm. Hiện giờ trong thôn chúng ta, trừ đại ca ra chính là huynh.”

Phòng Nhị Lang mím môi, không nói gì.

Phòng Ngôn lại nói tiếp: “Nhị ca, nói thật, huynh chính là có ưu thế hơn đại ca và đại đường ca. Huynh trẻ hơn bọn họ nhiều. Đại ca và đại đường ca đều thi rất nhiều lần mới đậu đồng sinh, còn nhị ca là lần đầu tiên liền thi trúng. Cho dù sang năm không thi đậu tú tài, cũng không sao cả. Dù sao huynh còn trẻ.”


Mấy câu cuối Phòng Ngôn nói chỉ là suy đoán, nàng có chút hoài nghi không biết có phải Phòng Nhị Lang gần đây áp lực học tập quá lớn, sắp đến kỳ thi nên bắt đầu trở nên nôn nóng hay không.


 

Quả nhiên, Phòng Nhị Lang ngẩng đầu lên nhìn Phòng Ngôn nói: “Thật, thật vậy chăng?”

Phòng Đại Lang tiếp lời: “Tự nhiên là thật. Đại đường ca năm nay 17 tuổi, qua năm là 18. Mà con năm nay mới mười ba tuổi, qua năm mới mười bốn. Con là đồng sinh trẻ tuổi nhất trong thôn chúng ta, chính là lợi hại hơn đại ca nhiều. Người trong thôn tự nhiên là cũng hy vọng con có thể viết câu đối xuân cho bọn họ.”


Phòng Nhị Lang cảm xúc thuộc loại d.a.o động rất lớn giữa vui vẻ và không vui, vừa nghe Phòng Đại Lang nói, lập tức liền muốn vênh váo vài câu. Phòng Đại Lang đã sớm hiểu rõ tính cách của đệ đệ nhà mình, khen xong nhất định phải nói thêm vài câu.

“Bất quá, con cũng chớ nên kiêu ngạo, phải biết trời ngoài còn có trời, người ngoài còn có người. Ngay trong thư viện của chúng ta, cũng có người còn trẻ tuổi hơn con.”

Phòng Nhị Lang lúc này lòng tự tin đã trở lại, nói: “Vâng, tốt, đại ca con biết rồi.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 


Một lát sau, quả nhiên lại có người tới cửa cầu chữ. Phòng Nhị Lang ở trong tiếng khen ngợi của mọi người, viết hết bức này đến bức khác, chờ đến sắp trưa, rốt cuộc không còn ai tới cầu nữa. Dù sao, tập tục ở đây chính là phải dán xong câu đối xuân trước buổi trưa.

Phòng Nhị Lang lắc lắc cổ tay có chút nhức mỏi, nhìn thấy Phòng Ngôn và Phòng Đại Ni lén lút đi ra ngoài, hắn cũng đi theo ra ngoài. “Đại Ni, Nhị Ni, hai người các ngươi đi đâu vậy?” Phòng Ngôn hoảng sợ, quay đầu nói: “Không lớn không nhỏ, ngươi phải gọi là đại tỷ.”

Phòng Nhị Lang và Phòng Đại Ni là long phượng thai, sinh cùng một lúc, chỉ là vì Phòng Đại Ni ra trước, cho nên hắn phải gọi là đại tỷ. Bất quá, ngày thường hắn cũng không quá để ý mấy chuyện này. Có khi gọi tên, có khi gọi tỷ.

Bị Phòng Ngôn nói như vậy, Phòng Nhị Lang sờ sờ mũi, nói: “Đại tỷ… Hai người các ngươi đi đâu vậy, sao lại lén lút?” Phòng Ngôn nói: “Lén lút chỗ nào? Hai chúng ta quang minh chính đại đi ra ngoài mà?” Phòng Nhị Lang không tin lời tiểu muội nhà mình, phản bác: “Nương vừa mới nói sắp ăn cơm, hai người các ngươi còn chạy ra ngoài, khẳng định là có chuyện gì gạt chúng ta.”

     

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 254
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...