Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 253
Bất quá, bọn họ tiêu xài cũng lớn, cuối cùng số tiền rơi vào tay nhà Phòng Nhị Hà cũng chỉ có ba bốn ngàn lượng bạc. Bởi vì, dù sao năm nay đã thêm mấy khoảnh đất, nhà kính lại mua thêm một ít, hơn nữa, trên cây ăn quả cũng làm thêm mấy cái nhà kính. Những thứ này đều phải tiêu tốn một hai ngàn lượng bạc.
Tính xong sổ sách, ngày hôm sau, Phòng Nhị Hà liền phát cho tất cả hạ nhân mỗi người một bao lì xì thật lớn.
Ngày mai là giao thừa, nhà Phòng Nhị Hà cũng muốn dán câu đối xuân, việc dán câu đối xuân này, là chuyện mà Phòng Nhị Lang thích làm nhất.
Phòng Đại Lang năm nay cũng không viết câu đối xuân, đem nhiệm vụ quang vinh này giao cho Phòng Nhị Lang. Phòng Nhị Lang vui vẻ không thôi, viết xong, Phòng Nhị Lang liền bắt đầu chỉ huy hạ nhân đi dán. Chỉ tiếc, Phòng Nhị Lang tuy viết rất nhiều, nhưng vẫn không dán đủ một phần mười số lượng trong nhà.
Lúc này hắn mới hiểu vì sao đại ca hắn lại giao nhiệm vụ này cho hắn! Biết được chân tướng, nước mắt hắn thật sự muốn chảy xuống.
Phòng Nhị Hà nhìn bộ dạng của Phòng Nhị Lang, cười lắc đầu, nói: “Nhị Lang, đại ca con trêu con đó, phần còn lại con không cần viết nữa. Bởi vì năm nay nhà chúng ta phòng ốc nhiều, câu đối dán cũng nhiều, cha đã sớm mua sẵn rồi.”
Phòng Nhị Lang nhìn Phòng Ngôn đang cười đến thấy răng không thấy mắt, lại nhìn đại ca hắn đang cười nhàn nhạt, rồi lại nhìn xấp câu đối dày cộp trong tay bọn hạ nhân, hắn mới biết mình bị lừa.
Bất quá, Phòng Nhị Hà an ủi: “Chữ của con hiện giờ viết đã đẹp hơn nhiều. Năm nay chữ trên cửa lớn con viết đi. Con viết thêm một bức đại tự nữa, còn lại thì không cần viết. Cửa lớn là thể diện của nhà ta, con phải viết cho thật tốt.”
Phòng Nhị Lang vừa nghe lời này, cũng không kịp tức giận, có chút khẩn trương nói: “Cha, thôi, vẫn là để đại ca viết đi, chữ con xấu quá, treo ra ngoài khó coi. Đại ca, huynh nói có phải không?”
Phòng Đại Lang cười nói: “Nhị Lang, cha đã bảo con viết, vậy con cứ viết đi. Đại ca viết bao nhiêu năm rồi, cũng mệt rồi. Huống hồ, chữ của con hiện giờ đã xưa đâu bằng nay. Có thể lấy ra được rồi.”
Phòng Ngôn cũng cổ vũ: “Nhị ca, huynh cứ viết đi. Thân phận của huynh bây giờ đã khác, tốt xấu gì cũng là một đồng sinh, dán ra ngoài thật có thể diện. Nhị ca, cố gắng viết cho tốt, em tin huynh.”
Phòng Nhị Lang do dự nói: “Chính là, đại ca…”
Phòng Đại Lang vỗ vỗ bả vai Phòng Nhị Lang, nói: “Mau đi viết đi, đừng lề mề nữa.”
Phòng Nhị Lang được Phòng Đại Lang cổ vũ, nói: “Ai, được, vậy con đi viết đây.”
Phòng Nhị Lang đang ở trong sân viết câu đối xuân thì thôn trưởng Phòng Minh Sinh đi tới. Nhìn thấy Phòng Nhị Lang đang viết câu đối xuân, ông cười nói: “Thật là khéo quá, ta tới chính là muốn nhờ Huyền ca nhi, Tề ca nhi viết cho nhà ta một bức câu đối xuân.”
Phòng Nhị Lang vừa lúc mới viết xong bộ câu đối dán trên cửa lớn, Phòng Minh Sinh cúi đầu nhìn thoáng qua, nói: “Không tồi, không tồi, quả nhiên là hạt giống học hành, viết thật tốt. Mạnh mẽ hữu lực. Tề ca nhi, hay là, con cũng viết cho nhà gia gia một bức đi.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Nhị Lang có chút khẩn trương liếc nhìn đại ca mình, Phòng Ngôn nhìn bộ dáng không tự tin của Phòng Nhị Lang, nói: “Ha ha, gia gia, ngài nói phải đó, để nhị ca con viết cho các ngài. Bảo đảm ca nhi nhà các ngài học hành càng ngày càng tốt. Nói không chừng chẳng mấy năm nữa là có thể giống nhị ca con thi đậu đồng sinh đó.”
Hiển nhiên lời tâng bốc này của Phòng Ngôn rất đúng ý, Phòng Minh Sinh sờ sờ râu, nói: “Cũng không trông mong nó có thể giống Tề ca nhi thi đậu đồng sinh, ít nhất có thể hiểu thêm chút đạo lý là được rồi.”
Phòng Nhị Hà nói: “Đúng vậy, lúc trước ta đưa bọn nhỏ đi học cũng nghĩ như vậy, cũng không mong chúng nó thi đậu đồng sinh, tú tài để vẻ vang gì. Dù sao thi mấy cái đó quá khó, ai cũng không dám nghĩ. Chỉ là không ngờ hai đứa nhỏ tranh đua, thế mà lại thi đậu.”
Phòng Minh Sinh nói: “Hai ca nhi nhà các ngươi giỏi lắm, thôn chúng ta sau này phải dựa vào bọn họ.”
Hai người lớn đang nói chuyện, Phòng Đại Lang thấy Phòng Nhị Lang chậm chạp không động bút, bèn cầm lấy thỏi mực mài lên. Mài xong, lại chấm mực vào bút lông cho Phòng Nhị Lang, nói: “Nhị Lang.”
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 253
10.0/10 từ 34 lượt.
