Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 20: Cậu Như Vậy, Bị Đánh Cũng Đáng Đời Lắm

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Minh Di trở nên bận rộn đến lạ thường.

 

Tiến độ bộ phimThăng Tiênvốn đã bị chậm trễ khá nhiều do nam chính đột ngột bị người khác hớt tay trên, nay đã xác định được nam chính mới, đoàn phim lập tức ráo riết sắp xếp các công việc quay phim tiếp theo.

 

Minh Di cần phải phối hợp với đủ mọi sự sắp xếp của đoàn phim, lịch trình bỗng chốc trở nên dày đặc.

 

Trước khi ra khỏi nhà, Minh Di lưu luyến xoa đầu chú chó Tiểu Tùng Hùng mấy cái, lòng vô cùng lo lắng. Tạ Vân Hiết cầm dây dắt chó, an ủi cậu: “Yên tâm đi, lúc cậu không có ở đây, tôi sẽ chăm sóc cho Tiểu Tùng Hùng thật tốt.”

 

Minh Di nghe xong lại càng lo hơn. Tiểu Tùng Hùng không thích mùi tin tức tố, lúc cậu không có ở đây, liệu Tiểu Tùng Hùng có thể sống hòa bình với Tạ Vân Hiết được không?

 

Nhưng để có thể sống sót, để tìm được một con đường sống từ trong cốt truyện chắc chắn phải chết, để bầu bạn cùng Tiểu Tùng Hùng lớn lên, cậu buộc phải đóng bộ phim này.

 

Chỉ đành lựa chọn tin tưởng Tạ Vân Hiết mà thôi.

 

Minh Di ngồi xổm xuống trước mặt Tiểu Tùng Hùng, mày hơi nhíu lại, quyến luyến xoa xoa cái đầu lông xù của nó. Tiểu Tùng Hùng thè lưỡi, vui vẻ nhìn cậu, đuôi vẫy càng hăng hái hơn, nó vẫn chưa biết mình sắp phải tạm biệt chủ nhân.

 

Nhìn bộ dạng này của Minh Di, Tạ Vân Hiết cũng nảy sinh một nỗi lo nào đó, bèn dặn dò cậu cặn kẽ: “Nếu ở bên ngoài bị người ta bắt nạt, nhất định phải nói cho tôi biết, bất kể là chuyện lớn hay chuyện nhỏ, tuyệt đối đừng một mình chịu đựng.”

 

Dừng một chút, anh lại nghiêm nghị bổ sung thêm một câu: “Lỡ cậu xảy ra chuyện gì, thì Tiểu Tùng Hùng phải làm sao?”

 

Minh Di hít một hơi thật sâu, đứng dậy, mím môi cười với Tạ Vân Hiết: “Ừ, tôi nhớ rồi.”

 

Dù gặp phải rắc rối gì, cậu cũng có thể cầu cứu tôi. Tạ Vân Hiết nhìn nụ cười của Minh Di, gắng gượng nuốt câu nói này trở lại.

 

Minh Di đi ba bước lại ngoảnh đầu lại một lần, cuối cùng vẫn phải lên xe rời đi. Tiểu Tùng Hùng lo lắng muốn đuổi theo, nhưng lại bị Tạ Vân Hiết vô tình kéo lại, trong cổ họng nó bất giác phát ra những tiếng ư ử r*n r*, ngóng trông chiếc xe đang đi xa dần, sốt ruột giậm chân tại chỗ.

 

Tạ Vân Hiết cũng phiền muộn nhìn về phía góc đường nơi chiếc xe biến mất, rồi cúi đầu nhìn Tiểu Tùng Hùng: “Sau này mày chỉ có thể sống với tao thôi.”


 

Tiểu Tùng Hùng quay đầu đi, phát ra tiếng gầm gừ đầy vẻ chê bai.

 

***

 

Trước khi chính thức vào đoàn phim, Minh Di cần phải thử trang điểm và chụp ảnh tạo hình trước.

 

Hình tượng của nhân vật Vô Vọng Tiên Tôn có ba giai đoạn: từ lúc ban đầu nghèo túng cùng cực, bị đối xử như súc vật mặc người giày vò, đến sau này giết người đoạt bảo, nghịch thiên cải mệnh, cho tới cuối cùng, một bước trở thành vị tiên tôn quang phong tễ nguyệt, không vướng bụi trần.


 

Vì vậy, tạo hình trang điểm của Minh Di cũng đi từ giản dị đến xa hoa, từ bộ đồ ăn mày rách rưới, đến bộ trang phục gọn gàng mạnh mẽ thuận tiện cho việc giết người, và cuối cùng là bộ tiên phục tinh xảo, phức tạp nhất.

 

Hôm nay trạng thái của Minh Di rất tốt, quá trình quay chụp cũng thuận lợi một cách bất ngờ. Nhân viên có mặt tại hiện trường ban đầu còn nơm nớp lo sợ, chỉ e hôm nay phải thức đến khuya mới được tan làm, nhưng theo tiến độ quay chụp, bọn họ cũng dần dần yên tâm.

 

Tuy Minh Di có danh hiệu là “bình hoa di động”, nhưng khi chụp ảnh tĩnh, cậu vẫn khá chuyên nghiệp, không hề có tình trạng biểu cảm bị vỡ nét hay mãi không nhập tâm được vào trạng thái.


 

Khi thay sang bộ trang phục gọn gàng mạnh mẽ, một nhân viên của tổ đạo cụ bước tới, bảo Minh Di duỗi hai chân ra, sau đó đeo cho cậu hai chiếc vòng chân bằng kim loại màu đen.

 

Kim loại lạnh buốt tiếp xúc với da thịt, Minh Di khẽ mím môi, cúi đầu nhìn xuống mắt cá chân. Chiếc vòng màu đen hơi rộng, vì vốn dĩ nó được làm cho nam diễn viên đã bị người ta hớt tay trên kia. Bây giờ Minh Di đến, tổ đạo cụ không kịp làm một đôi vòng chân khác vừa vặn với cậu, vậy nên đành phải lấy tạm đôi này ra dùng, đợi đến khi chính thức khởi quay thì đôi vòng chân đặt làm riêng mới cũng sẽ xong.

 

Trên kim loại màu đen khắc những dòng chữ màu đỏ như máu, tương phản với làn da trắng nõn, trông càng thêm kinh tâm động phách.


 

Đây cũng là một trong những thiết lập của nguyên tác. Trong nguyên tác, đôi vòng chân này tên là “Địa Nô Tỏa”, là một loại pháp khí chuyên dùng trên người nô lệ, không chỉ có tác dụng ngăn chặn bỏ trốn mà còn là biểu tượng cho thân phận nô lệ.

 

Một khi đã đeo loại pháp khí này, trừ phi được chủ nhân đồng ý, nếu không nô lệ sẽ vĩnh viễn không thể tháo nó ra.

 

Mà Ứng Bất Nhiễm từ nhỏ đã bị buộc phải đeo loại pháp khí này, do sự tồn tại của huyết khế, cho dù sau này tu vi của hắn đã đạt đến cảnh giới cao nhất cũng không thể tháo bỏ ấn ký nhục nhã này.


 

Có thể nói, cả cuộc đời của Ứng Bất Nhiễm đều là mang gông xiềng mà bước về phía trước.

 

Minh Di nhìn đôi vòng chân màu đen, hơi thất thần. Giây phút này, cậu dường như đã thật sự trở thành Ứng Bất Nhiễm.

 

Những đau khổ đè nặng lên người Ứng Bất Nhiễm, Minh Di đều cảm nhận được như chính mình trải qua.

 

Những trải nghiệm đau khổ trong quá khứ cũng giống như đôi vòng chân này, cùng khắc sâu vào tim Minh Di, trở thành dấu ấn nhục nhã không thể xóa nhòa, như bóng ma ám ảnh không rời.


 

Chán ghét, không cam lòng, phẫn nộ.

 

Một giọng nói điên cuồng trong lòng không ngừng thúc giục, gào thét đòi cậu phải chặt đứt mọi quá khứ u ám, niết bàn từ đống tro tàn, bắt đầu một cuộc đời mới.

 

“Thầy Yến? Thầy Yến…”

 

Minh Di nhắm mắt lại, rồi mở ra, nhìn về phía nhân viên vừa lên tiếng.


 

Nhân viên công tác bị ánh mắt u ám của Minh Di làm cho giật mình, dù đã hoàn hồn nhưng tim vẫn đập thình thịch.

 

Ánh mắt này… cũng đáng sợ quá rồi… Thầy Yến nhập vai thật sự, ai nói là bình hoa chứ, bình hoa mà có được diễn xuất thế này à?

 

Nhân viên công tác nuốt nước bọt, nói đùa: “Thầy Yến đừng sợ, cái này của chúng tôi không phải Địa Nô Tỏa thật đâu, tháo ra được.”

 

Minh Di cười với cô, ánh mắt đầy vẻ hung tợn đã tan đi, trở nên có chút rụt rè: “Tôi biết, nhưng chỉ là cảm thấy…”


 

“Cảm thấy hơi kỳ lạ đúng không?” Cô nhân viên liếc nhìn mắt cá chân mảnh khảnh bị hai chiếc vòng đen siết lấy, trái với lương tâm nói mấy lời để dỗ dành: “Đây là chuyện bình thường, đeo một lúc là quen thôi.”

 

Minh Di gật đầu, bây giờ vẫn chưa quay phim, cậu không nhịn được mà lén thu chân vào trong vạt áo.

 

Rõ ràng chỉ là hai chiếc vòng chân thôi, tại sao cậu lại cảm thấy có chút xấu hổ nhỉ?

 

Nhưng mà, vạt áo của bộ trang phục này không đủ dài, lúc quay chụp khó tránh khỏi để lộ ra chiếc vòng chân. Điều khiến Minh Di càng thêm không thoải mái đó là, không biết vì sao mà những người có mặt ở đây đều thích nhìn chằm chằm vào chiếc vòng chân của cậu.


 

Mãi cho đến khi Minh Di thay sang bộ tiên phục, tình hình này mới được cải thiện. Minh Di bây giờ vô cùng thấu hiểu tại sao vạt áo của bộ tiên phục lại được làm dài như vậy. Nếu cậu là tiên tôn, chắc chắn cũng không muốn để lộ dấu ấn nhục nhã này, chỉ có dùng vạt áo dài để che đi mới có một chút cảm giác an toàn…

 

Đoàn làm phim này cũng khá tỉ mỉ.

 

Có thể tiếp tục quay chụp rồi, Minh Di đứng dậy, kéo vạt áo bước về phía khu vực quay.

 

Khóe mắt cậu nhìn thấy có người đang thì thầm to nhỏ ở trong góc, thỉnh thoảng lại liếc trộm cậu một cái, dường như đang bàn tán về cậu. Sắc mặt Minh Di không đổi, cứ thế đi thẳng về phía trước.

 

Minh Di đã quen bị ghét, lòng thầm nghĩ, chắc lại đang nói cậu không xứng với vai diễn này thôi.

 

Thực tế lại không phải vậy.

 

Mấy nhân viên tụm lại với nhau, không phải vì chuyện gì khác, mà là để chia sẻ cảm giác phấn khích giống nhau.

 

“Cô thấy không!”

 

“Thấy rồi thấy rồi!”

 

“Mịa nó! Gợi cảm thật đấy! Rốt cuộc là ai nghĩ ra cái trò đeo vòng chân thế này, lại còn lúc ẩn lúc hiện, làm như vậy càng thu hút ánh mắt hơn có được không!”

 

“Tôi có tội, tôi đột nhiên nảy sinh một vài suy nghĩ không tốt với thầy Yến…”

 

*****

 

Trước đó đã có paparazzi chụp được ảnh Minh Di vào địa điểm thử vai của đoàn phimThăng Tiên. Do độ hot cao, sau đó các tay săn ảnh cũng bắt đầu theo dõi sát sao lịch trình của Minh Di. Khi phát hiện Minh Di thật sự đang chụp ảnh tạo hình cho vai tiên tôn, tin đồn trước đó rõ ràng đã trở thành sự thật chắc như đinh đóng cột.

 

Minh Di còn chưa kết thúc buổi chụp, ảnh chụp lén của paparazzi đã lan truyền trên mạng.

 

Ngay khoảnh khắc biết được tin này, fan nguyên tác và antifan đều bùng nổ.

 

Không phải chứ không phải chứ? Mắt đạo diễn Kỷ mờ thật rồi à? Cả đời anh danh của ông ấy, lại cứ phải hủy hoại trên người YMD sao?

 

Mẹ kiếp, giới giải trí hết người rồi hay sao? Dựa vào cái gì mà để YMD đóng, mờ ám! Đằng sau chắc chắn có mờ ám!

 

Tôi là fan nguyên tác, tôi không đồng ý để YMD đóng vai Vô Vọng Tiên Tôn, đây là một sự sỉ nhục đối với nhân vật này! YMD cút khỏi đoàn phimThăng Tiêncho tôi!

 

Hehe, tôi nói thẳng ở đây nhé, không đuổi YMD đi thì lão tử có chết cũng không đến rạp chiếu phim, các người cứ chờ doanh thu phòng vé thảm hại đi! @ Đoàn phimThăng Tiên

 

Antifan và fan nguyên tác hoàn toàn loạn thành một nồi canh hẹ, người qua đường thấy vậy cũng không nhịn được mà vào hóng hớt. Trong một lúc, độ hot không ngừng lên men, hashtag #Yến Minh Di Cút Khỏi Đoàn Phim Thăng Tiên!# vọt lên top đầu bảng hot search, vô cùng mạnh mẽ đè bẹp hot search Yến An vào đoàn.

 

Bất kể trên mạng chửi rủa thế nào cũng không gây ảnh hưởng gì đến Minh Di. Cậu đã sớm quyết định không còn quan tâm đến những lời bàn tán trên mạng nữa, chỉ tập trung diễn tốt các phân cảnh tiếp theo. Vì vậy, ngay khi buổi chụp hình kết thúc, Minh Di liền tranh thủ thời gian nghiên cứu kịch bản.

 

Tiếng chuông điện thoại phiền phức lúc này lại vang lên, Minh Di nhấc máy, nghe thấy một giọng nói khiến cậu càng thêm khó chịu.

 

“Cậu còn chưa thấy mất mặt đủ hay sao? Diễn xuất của mình trình độ nào, tự cậu không biết à? Trước khi thử vai sao không nói trước với tôi một tiếng.” Giọng nói nén giận vang lên, Minh Di phải nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra đây là Yến Tri Hành.

 

Lần trước bị mắng chưa đủ à? Hôm nay lại lên cơn điên gì nữa đây.

 

Minh Di không hề nao núng: “Anh là ai?”

 

Yến Tri Hành nghe thái độ của cậu thì càng thêm tức giận: “Yến Minh Di! Tôi đang quan tâm cậu đấy, thái độ của cậu là sao!”

 

Minh Di có chút mất kiên nhẫn: “Thế thì sao? Rốt cuộc anh muốn nói cái gì?”

 

Yến Tri Hành cố gắng dằn lửa giận, cố gắng giao tiếp bình thường với Minh Di: “Cậu nghe tôi đi, yêu cầu của đạo diễn Kỷ rất cao, vai diễn này không hợp với cậu đâu, lỡ cậu diễn hỏng, nhất định sẽ hủy hoại cậu—”

 

“Không có lỡ đâu.”

 

“Cậu lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng thích vượt cấp làm những chuyện cậu không làm được.” Yến Tri Hành đau đầu nói: “Làm việc chắc chắn một chút không được à, cậu cứ bắt đầu từ những vai nhỏ đơn giản ấy, trong đoàn phim của An An có một vai…”

 

Minh Di cắt lời anh ta, lạnh lùng châm chọc: “Tôi thấy anh cũng chẳng chắc chắn gì, không bắt đầu từ nhân viên cấp dưới, mà lên thẳng chức tổng giám đốc, cũng không thấy anh sợ bị hủy hoại. Anh giả vờ cái gì chứ, thích An An đến thế thì đi tỏ tình đi, đừng đến chỗ tôi diễn cảnh yêu đương, biến tôi thành một phần trong trò chơi của hai người.”

 

Yến Tri Hành như bị chọc trúng tim đen, phản ứng lại: “Trước đây chính là cậu nói với mẹ là tôi thích An An, đúng không! Sao cậu có thể độc ác như vậy, cậu dựa vào đâu mà dùng cái tâm tư đó để suy diễn về tôi và An An!”

 

Minh Di đã hoàn toàn mất kiên nhẫn: “Nếu anh rảnh rỗi như vậy, tôi sẽ bảo mẹ sắp xếp cho anh thêm vài buổi xem mắt nữa.”

 

Phía Yến Tri Hành bỗng nhiên im bặt.

 

Tiếp đó, Minh Di nghe thấy giọng nói đầy bực bội của Yến Tri Hành: “Minh Di, sao cậu lại trở nên như thế này?”

 

“Cậu như thế này, thảo nào Tạ Vân Hiết lại đánh cậu.”

 

Minh Di cầm điện thoại, sau khi nghe câu nói nhẹ bẫng này, cả người như đông cứng lại.

 

Cậu cảm thấy thật nực cười, nực cười đến lố bịch.

 

Cuộc điện thoại cầu cứu mà cậu đã gọi trong cơn sợ hãi, lại quay ngược thành mũi dao sắc nhọn để người thân tấn công chính mình.

 

May mà cậu đã hoàn toàn từ bỏ ảo tưởng, nếu không, cậu sẽ bị câu nói này làm tổn thương đến mức nào?

 

“Nghe lời một chút đi, đây là lời khuyên cuối cùng của tôi dành cho cậu.”

 

Yến Tri Hành buông lại một câu lạnh lùng như vậy rồi cúp máy, nhưng Minh Di mãi vẫn chưa hoàn hồn.

 

Đến khi cậu phản ứng lại, mới phát hiện tay mình đang run.

 

Minh Di áp trán vào điện thoại, dùng phương pháp bác sĩ tâm lý đã dạy, không ngừng hít thở sâu. Một lát sau, cậu đã thành công bình tĩnh lại.

 

Cậu không còn là đứa trẻ có thể bị một câu nói làm tổn thương nữa, chỉ là nghe một câu phát ngôn thối tha mà thôi, cứ coi như Yến Tri Hành đang sủa bậy đi.

 

***

 

Buổi tối, Tạ Vân Hiết chia sẻ ảnh đẹp của Tiểu Tùng Hùng cho Minh Di: Xem này! Chú chó u sầu

 

Trong ảnh, Tiểu Tùng Hùng ủ rũ nằm trong ổ, dưới thân lót một chiếc áo sơ mi của Minh Di.

 

Minh Di gọi video cho Tạ Vân Hiết, hỏi anh: “Tiểu Tùng Hùng không bỏ ăn chứ?”

 

Tạ Vân Hiết lại gần hơn, quay cho Minh Di xem bát thức ăn trong phòng: “Ăn rồi, nó là cún con ham ăn, không cần lo lắng.”

 

“Hai người ở nhà có đánh nhau không?”

 

Tạ Vân Hiết phủ nhận: “Sao có thể, Tiểu Tùng Hùng chỉ thích cáo mượn oai hùm thôi, cậu không ở đây, nó còn không dám đối mặt với tôi.”

 

“Nhưng mà nó lén cắn nát dép lê của tôi rồi,” Tạ Vân Hiết quay đôi dép lê bị rách một góc của mình, bất đắc dĩ nói: “Cũng coi như là một cách trả thù đi.”

 

“Còn cậu thì sao, hôm nay có bị bắt nạt không?”

 

Minh Di im lặng một lúc: “Cũng có thể coi là có, bị một thằng ngốc chửi.”

 

Tạ Vân Hiết vội vàng hỏi han tình hình cụ thể, Minh Di bèn kể sơ qua việc Yến Tri Hành đã sủa bậy những gì trong điện thoại, có chút buồn bực nói: “Trước đây tôi đã chặn anh ta rồi, kết quả anh ta lại đổi số khác, đúng là khó lòng phòng bị mà.”

 

Tạ Vân Hiết nghe thấy Yến Tri Hành dám mắng Minh Di đáng bị đánh thì đã không kiềm chế được cơn giận, nhưng trước mặt Minh Di, anh vẫn kiểm soát được biểu cảm, bình tĩnh nói: “Chắc chắn là do kiếm tiền dễ quá nên anh ta bay bổng rồi, ngày mai tôi tìm chút việc cho anh ta làm, để anh ta tỉnh táo lại.”

 

Minh Di tưởng Tạ Vân Hiết chỉ định gây khó dễ cho Yến Tri Hành trong dự án, nên vui vẻ đồng ý: “Thế thì tuyệt quá.”

 

Nào ngờ, sau khi Tạ Vân Hiết cúp máy, anh lập tức đưa kế hoạch đánh anh vợ lên lịch trình, ngay tối hôm đó liền gọi cho thư ký: “Sáng mai hẹn Yến Tri Hành, cứ nói là dự án xảy ra vấn đề rất lớn.”

 

Thư ký nghe ra giọng điệu không tốt của Tạ Vân Hiết, lập tức đoán ra có người sắp gặp họa, liền nhận lời ngay.

 

***

 

Ngày hôm sau, Yến Tri Hành vội vàng hủy cuộc họp buổi sáng để chạy đến Tạ thị. Không còn cách nào khác, vốn liếng của nhà họ Yến không bằng nhà họ Tạ, ngay cả việc liên hôn cũng không dám từ chối, huống chi là chuyện khác.

 

Nghe nói dự án lớn đổi lấy từ cuộc liên hôn xảy ra vấn đề, Yến Tri Hành không chút nghi ngờ, hủy cuộc họp rồi vội vàng chạy tới.

 

Thư ký dẫn anh ta đến cửa phòng làm việc của tổng giám đốc, Yến Tri Hành chỉnh lại cổ áo rồi bước vào.

 

Tạ Vân Hiết đang ngồi sau bàn làm việc, mười ngón tay đan vào nhau, chống cằm, vẻ mặt âm trầm.

 

“Tạ tổng, xin hỏi dự án đã xảy ra vấn đề gì?” Yến Tri Hành lịch sự hỏi.

 

Tạ Vân Hiết không trả lời, chỉ gọi một cuộc điện thoại nội bộ cho thư ký: “Khóa chặt cửa phòng tổng giám đốc lại, đừng cho người không liên quan lại gần.”

 

Yến Tri Hành nhíu mày, bỗng dưng cảm thấy thật bất an: “Tạ tổng, anh có ý gì?”

 

Tạ Vân Hiết nhướng mí mắt, thờ ơ liếc anh ta một cái, sự lạnh lẽo trong ánh mắt đó khiến Yến Tri Hành hơi sững sờ, bất giác rợn cả tóc gáy.

 

Sự im lặng chết chóc lan ra trong văn phòng, một lát sau, Tạ Vân Hiết mới lên tiếng, giọng nói lạnh lùng trầm thấp: “Yến tổng, thực ra hôm nay tôi mời anh đến là vì chuyện của Minh Di.”

 

Yến Tri Hành nhíu mày sâu hơn: “Minh Di? Minh Di, cậu ấy làm sao?”

 

“Em trai của anh, Minh Di… thật sự có chút không nghe lời.” Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào biểu cảm thay đổi của Yến Tri Hành, chế nhạo nhếch môi: “Anh hẳn là đã nhận được điện thoại của cậu ấy rồi nhỉ? Loại điện thoại cầu cứu ấy, nói tôi ngược đãi cậu ấy, bảo các người đến đón gì đó.”

 

Hóa ra là vì chuyện này, cảm giác bực bội trong lòng Yến Tri Hành càng tăng lên. Là Minh Di gây rắc rối ở chỗ Tạ Vân Hiết mới liên lụy đến anh ta, hại anh ta phải hủy cuộc họp quan trọng, chạy một chuyến vô ích.

 

Yến Tri Hành nói: “Em trai tôi từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, kiến thức nông cạn, không phân biệt được tốt xấu, chỉ một chút xô xát nhỏ cũng làm to chuyện. Nếu đã gây phiền phức cho Tạ tổng, mong Tạ tổng rộng lòng bỏ qua.”

 

Nghe đến đây, Tạ Vân Hiết cuối cùng cũng cười, vẻ mặt như thể rất hứng thú, hỏi: “Nhưng làm sao bây giờ, tôi có chút chán cậu ta rồi. Lúc đó tôi cũng thật là hồ đồ, sao lại nghĩ đến chuyện liên hôn với cậu ta chứ?”

 

Yến Tri Hành nghe ra Tạ Vân Hiết có ý hối hận, trong lòng lập tức có chút sốt ruột.

 

Dự án này đối với nhà họ Tạ không là gì, nhưng nhà họ Yến lại đầu tư vào đó rất nhiều, một khi Tạ Vân Hiết hối hận, đối với tập đoàn Yến thị mà nói, không nghi ngờ gì là giáng một đòn nặng nề.

 

Yến Tri Hành lập tức nói: “Cậu ấy có điểm nào không tốt? Tôi sẽ về nói lại với cậu ấy.”

 

Tạ Vân Hiết chống cằm, đôi mắt màu xanh xám lạnh lẽo nhìn Yến Tri Hành, giống như một kẻ săn mồi máu lạnh đang nhắm vào con mồi: “Ồ, cậu ta ấy à,”

 

“Trên người cậu ta ít thịt quá, đánh vào thấy cấn tay.”

 

“Cho nên…”

 

Tạ Vân Hiết lịch sự nói như vậy, nhưng vẻ mặt lại mang cảm giác âm hiểm khát máu vô cùng: “Anh có thể thay cậu ta, để tôi đánh một trận được không?”

 

“Tay tôi, ngứa thật đấy.”


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 20: Cậu Như Vậy, Bị Đánh Cũng Đáng Đời Lắm
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...