Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 19: Tên Alpha Hèn Hạ


Sáng hôm sau thức dậy, Minh Di làm theo lời đã hứa với Kỷ Niên, đến bệnh viện tư mà Kỷ Niên đã nói.


 


Kỷ Niên đã chào hỏi trước, giúp Minh Di hẹn lịch sẵn, Minh Di đứng ở cửa do dự một lúc rồi mới có chút thấp thỏm bước vào.


 


Bác sĩ tâm lý là một người phụ nữ trông rất hiền hòa. Minh Di nói chuyện với bà một lúc, dần dần cũng thả lỏng hơn. Bác sĩ không hỏi ngay Minh Di có vấn đề gì, mà dẫn dắt câu chuyện như đang trò chuyện phiếm, lắng nghe những phiền muộn của cậu rồi đưa ra một vài lời khuyên.


 


Minh Di không biết đây có phải là một trong những liệu pháp tâm lý hay không, nhưng sau một lần được khai thông, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.


 


Hẹn thời gian cho buổi trị liệu tiếp theo xong, Minh Di rời khỏi bệnh viện tư, lên xe của nhà họ Tạ.


 


Tài xế thấy Minh Di quay lại, vội cúi đầu lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn. Minh Di mơ hồ có dự cảm, quả nhiên không lâu sau, điện thoại trong túi cậu rung lên, tin nhắn của Tạ Vân Hiết được gửi tới.


 


Đi làm ai mà không phát điên: Xong chưa?


 


Lại đổi biệt danh à? Minh Di chớp mắt, trả lời ngắn gọn: Ừ, vừa ra ngoài xong, quá trình khá thuận lợi, đã hẹn lịch lần sau rồi.


 


Chuyện Minh Di đi gặp bác sĩ tâm lý, tối qua trên đường về nhà cậu cũng đã nói trước với Tạ Vân Hiết, dù sao thì bây giờ bọn họ cũng là một cộng đồng lợi ích, có chung kẻ thù.


 


Minh Di lo rằng hành động tự tiện của mình sẽ gây phiền phức gì đó cho Tạ Vân Hiết, nhưng nỗi lo của cậu có hơi thừa, vì sau khi biết cậu định đi gặp bác sĩ tâm lý, Tạ Vân Hiết lại rất ủng hộ việc này.


 


Đương nhiên là Tạ Vân Hiết rất ủng hộ. Minh Di chịu phá vỡ tâm lý bi quan buông xuôi chờ chết, chủ động thay đổi để bản thân trở nên tốt hơn, bản thân điều này đã là một xu hướng tốt rồi.


 


Anh giống như một vị phụ huynh lo lắng không yên tâm để con mình đi khám bệnh một mình, anh theo dõi sát sao tiến triển bên phía Minh Di, vừa thấy cậu ra ngoài là canh me gửi tin nhắn đến hỏi kết quả cuối cùng.


 


Minh Di hiếm khi được ai quan tâm như vậy, nhất thời cảm thấy hơi mới lạ.


 


Nhưng mà, Minh Di không hề ghét cảm giác này.


 


Minh Di kể sơ qua cho Tạ Vân Hiết nghe về lời khuyên của bác sĩ, Tạ Vân Hiết gửi cho cậu một sticker chú chó nghiêm túc giơ ngón cái, tỏ vẻ tán thưởng.


 


Minh Di ngồi trong xe, đang định nhắn tin tiếp cho Tạ Vân Hiết thì đột nhiên có một cuộc điện thoại gọi đến, người gọi hiển thị là chị Từ.



 


Không hiểu vì sao, tim Minh Di đột nhiên đập thịch một cái, tốc độ máu lưu thông cũng nhanh hơn một chút.


 


Cậu bắt máy, nhìn cảnh vật đang lùi dần về phía sau ngoài cửa sổ xe: “Alo, chị Từ?”


 


Giọng chị Từ vui như trẩy hội, giống như vừa trúng giải độc đắc hàng chục triệu, sự phấn khích và kích động gần như tràn ra khỏi giọng nói: “Minh Di, em đang ở đâu thế!”


 


Minh Di nghi hoặc: “Em đang ở ngoài, có chuyện gì vậy chị?”


 


Chị Từ đọc một địa chỉ, giọng vô cùng khí thế thúc giục cậu: “Em mau đến ngay chỗ này đi!”


 


Minh Di càng thêm khó hiểu, nhanh chóng lướt qua trong đầu những việc mình đã làm gần đây, hạ thấp giọng hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy chị?”



 


Chị Từ ở đầu dây bên kia bật cười sảng khoái, nói vô cùng thần bí: “Có chuyện gì à? Tin tốt động trời! Em chuẩn bị sẵn sàng rồi hẵng nghe.”


 


Minh Di mơ hồ nhận ra điều gì đó, cổ họng khô khốc nói: “Em… em chuẩn bị xong rồi.”


 


“Vậy em nghe cho kỹ đây,” chị Từ hắng giọng, tiếng của chị truyền qua micro đến tai Minh Di vô cùng rõ ràng: “Ngay vừa rồi, đoàn phim Thăng Tiên đã xác định được diễn viên đóng vai ‘Ứng Bất Nhiễm’ rồi.”


 


“Chúc mừng em, Minh Di, em đã thành công đánh bại các đối thủ khác và giành được vai diễn này.”


 


Minh Di ngẩn người, lời nói lọt vào tai, rõ ràng mỗi chữ tách ra cậu đều hiểu, nhưng khi ghép lại thành câu, cậu lại có vẻ không hiểu nổi ý nghĩa của nó nữa.


 


Cậu… đã đánh bại các đối thủ khác và giành được vai diễn này?



 


Là mơ sao? Minh Di nhéo vào cánh tay mình, cảm nhận được cơn đau chân thực.


 


Hình như là thật rồi.


 


Ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ xe vẫn vậy, nhưng kỳ tích mà Minh Di từng không dám tưởng tượng, giờ đây đã lặng lẽ đến bên.


 


Khi hoàn hồn lại, Minh Di phát hiện mình đã gửi cho Tạ Vân Hiết mấy tin nhắn liền.


 


Minh Di: Tôi nhận được vai diễn thử vai đó rồi!!



 


Minh Di: Chị Từ bảo tôi đến ký hợp đồng, là thật sao?


 


Minh Di: Cảm giác như đang mơ vậy.


 


Mười mấy giây sau, Tạ Vân Hiết gửi cho Minh Di một tấm ảnh, trong ảnh là một cánh tay bị nhéo đến hằn đỏ.


 


Đi làm ai mà không phát điên: Đã giúp cậu xác nhận rồi, không phải mơ đâu.


 


Minh Di nhìn tấm ảnh, bất giác mỉm cười. Dù không phải người cùng một thế giới, nhưng cách phân biệt giấc mơ lại giống nhau đến vậy sao?



 


Tim Minh Di đập rất nhanh, cậu có quá nhiều câu hỏi muốn hỏi Tạ Vân Hiết. Tại sao đạo diễn Kỷ lại chọn cậu? Có thật là vì coi trọng diễn xuất của cậu không? Trong buổi thử vai đó, có phải cậu thật sự xuất sắc hơn các diễn viên khác nên mới giành được vai diễn này không?


 


Vô số suy nghĩ quẩn quanh trong đầu, ngón tay Minh Di lơ lửng trên bàn phím, nhất thời không biết nên hỏi gì trước.


 


Nhưng Minh Di nhanh chóng hoàn hồn lại. Tạ Vân Hiết đang ở công ty, chắc chắn biết rất ít về những chuyện nội bộ này, dù có hỏi Tạ Vân Hiết, e rằng cũng không có được câu trả lời.


 


Cậu nên hỏi đạo diễn Kỷ những câu này mới phải.


 


Thôi không làm phiền Tạ Vân Hiết nữa.


 


Minh Di nghĩ vậy, từ từ xóa đi những chữ đã gõ. Nhưng dường như Tạ Vân Hiết có thần giao cách cảm với cậu, đột nhiên gửi đến hai tin nhắn.


 


Đi làm ai mà không phát điên: Đừng nghĩ nhiều, ai sai chứ đạo diễn Kỷ không sai đâu. Ông ấy là đạo diễn nổi tiếng, mắt nhìn rất tinh, ông ấy nói cậu được thì cậu chắc chắn được.


 


Đi làm ai mà không phát điên: Hợp đồng tôi đã cho người xem trước rồi, cậu cứ yên tâm ký đi.


 


Minh Di nhìn chằm chằm hai tin nhắn này rất lâu, rất lâu, sau đó mới trả lời Tạ Vân Hiết: Vâng!



 


Kể từ khi nhận được tin tức chấn động này, Minh Di cứ như đang giẫm lên mây, vừa lâng lâng lại vừa lo sợ mình sẽ đột ngột rơi xuống bất cứ lúc nào.


 


Cậu có chút choáng váng, nếu không có chị Từ dẫn đường, Minh Di cũng không biết phải làm gì tiếp theo. Cậu làm theo từng bước để ký hợp đồng, hoàn tất thủ tục, đến khi ra ngoài, Minh Di vẫn còn có chút ngơ ngác.


 


Bận rộn cả buổi chiều, về đến nhà đã là chạng vạng. Minh Di xuống xe, ngơ ngác nhìn về phía biệt thự đang sáng đèn.


 


Tạ Vân Hiết hôm nay về sớm vậy sao?


 


Nghi vấn lóe lên trong đầu, Minh Di không chút đề phòng mà đẩy cửa vào. Giây tiếp theo, bên tai vang lên một tiếng “bụp”, ngay sau đó, những bông giấy đủ màu sắc bay lả tả xuống, rơi trên tóc, trên vai Minh Di.


 


Dưới màn pháo giấy hoành tráng, Minh Di kinh ngạc đến há hốc miệng, vẻ mặt gần như trống rỗng.


 


“Chúc mừng đã giành được vai diễn mình thích, surprise!”


 


Cùng với lời chúc mừng nhiệt tình của Tạ Vân Hiết, lại một tràng pháo giấy nữa được b*n r* như thể không tốn tiền.


 


“…”


 


Men theo những bông giấy dày đặc, Minh Di khó khăn lắm mới nhìn rõ được “cảnh tượng hoành tráng” trong biệt thự.


 


Căn biệt thự lớn vốn toát lên vẻ sang trọng xa hoa khắp nơi, giờ đây lại được treo đầy những biểu ngữ và bóng bay hân hoan—


 


Minh Di xin mạn phép nói thẳng, nó được trang trí chẳng khác nào một màn cầu hôn…


 


Minh Di bị màn chơi lớn này của Tạ Vân Hiết làm cho cạn lời, mãi một lúc lâu sau mới ngập ngừng lên tiếng: “Cảm… cảm ơn anh?”


 


Tạ Vân Hiết trông còn phấn khích hơn cả Minh Di, sau khi bắn pháo giấy xong, không quên biên soạn kịch bản phản công cho Minh Di: “Từng bị kẻ gian hãm hại, nay cậu tái sinh trở về, chắc chắn sẽ đoạt lại mọi thứ thuộc về mình, làm kinh ngạc cả giới giải trí!”


 


Minh Di: “…”


 


Cậu ngại đến mức rùng mình một cái.


 


Tạ Vân Hiết thấy phản ứng của Minh Di thì cười một tiếng, vứt cây pháo giấy trong tay đi, dang rộng vòng tay về phía Minh Di, đôi mắt màu xám xanh đong đầy ý cười nhìn cậu: “Có muốn ôm một cái không?”


 


Minh Di bất giác cong môi, cũng thật sự bước tới, ôm Tạ Vân Hiết một cái.


 


Trên người Tạ Vân Hiết có mùi nước hoa nam, là mùi gỗ thông trầm ổn, không có tính công kích, mang lại một cảm giác đáng tin cậy, an ủi lòng người. Thêm vào đó, thân hình anh cường tráng, cơ bắp dưới lớp vest ẩn chứa sức mạnh, ôm vào cảm thấy rất vững chãi, vô cùng an tâm.



Tạ Vân Hiết vỗ nhẹ vào lưng Minh Di mấy cái: “Tôi đã nói là cậu có thể làm được mà, sau này đừng có tự coi nhẹ bản thân mình nữa nhé.”


 


Minh Di khẽ “Ừ” một tiếng, ngước mắt lên, từ vai Tạ Vân Hiết nhìn ra phòng khách.


 


Phòng khách bị bày bừa lộn xộn. Thiện ý của Tạ Vân Hiết, Minh Di xin ghi nhận, nhưng điều đó không ngăn được Minh Di có cảm giác như đang chứng kiến một chú chó lớn phá nhà.


 


Liên tưởng đến đôi mắt màu xám xanh của Tạ Vân Hiết, Minh Di bất giác lại nghĩ đến chó chó Husky.


 


Tạ Vân Hiết, đúng là có hơi hơi giống như như chó Husky.


 


Hai người ôm nhau một cái như bạn bè, Minh Di hơi đẩy vai Tạ Vân Hiết ra, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nheo mắt lại, nghi ngờ nhìn vào mắt Tạ Vân Hiết: “Anh không vung tiền mua vai diễn cho tôi đấy chứ?”


 


Tạ Vân Hiết tức thì nổi nóng: “Tôi là loại người đó sao! Đạo diễn Kỷ là loại người đó sao? Nếu họ không chọn cậu, tôi còn ném tiền cho họ làm gì? Họ chọn cậu rồi, tôi mới ném tiền vào chứ!”


 


Minh Di: “…Vậy là anh thật sự ném tiền vào rồi?”


 


Tạ Vân Hiết nói vô cùng có lý có lẽ: “Bên đó xác nhận chọn cậu rồi tôi mới rót thêm một chút vốn đầu tư… Tôi chỉ mong cậu có thể diễn thoải mái hơn trong đoàn phim thôi, có gì sai sao?”


 


Minh Di bất lực cười: “Không sai… Cảm ơn anh đã đầu tư.”


 


Tạ Vân Hiết hài lòng, thấy trên vai và tóc Minh Di có vương kim tuyến, liền tự nhiên đưa tay ra, giúp cậu phủi đi.


 


Ánh mắt Minh Di khẽ động, nhưng vẫn ngẩng đầu lên nhìn anh, không hề né tránh.


 


Oa, ngoan quá.


 


Tạ Vân Hiết nhìn mà thấy lòng ngứa ngáy, ngón tay cũng ngứa theo, có chút muốn véo má Minh Di, đến cả động tác phủi kim tuyến cũng chậm lại một chút.


 


Minh Di có một gương mặt rất đẹp, nhưng vẻ đẹp này không phải kiểu được điêu khắc tinh xảo, mà là một vẻ đẹp khó nói thành lời, được pha trộn từ nhiều yếu tố khác nhau.


 


Khi không có biểu cảm gì, đuôi mắt cụp xuống, đôi môi mím chặt của Minh Di sẽ trông lạnh lùng và u ám, khó lại gần. Nhưng khi cậu ngước mắt nhìn bạn cười, lại trở nên vô cùng rạng rỡ, tựa như khi xuân về băng tan, trăm hoa đua nở, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.


 


Tuyến thể sau gáy bất an truyền đến hơi nóng, Tạ Vân Hiết như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, có chừng mực mà thu tay về.


 


Minh Di không nhận ra sự khác thường của Tạ Vân Hiết, cúi đầu nhìn những dải ruy băng rơi vãi trên đất, đột nhiên nhớ ra điều gì: “À phải rồi, Tiểu Tùng Hùng đâu?”


 


Tạ Vân Hiết chậm mất nửa nhịp mới trả lời: “Tôi sợ nó ăn nhầm thứ gì đó nên đã nhốt nó trong phòng cậu rồi.”


 


Minh Di cảm thấy lo lắng của Tạ Vân Hiết không phải là không có lý, cậu tỏ vẻ rất đồng tình với cách làm của anh.


 


Hai người dọn dẹp sơ qua kim tuyến và ruy băng ở cửa, rồi ngồi trên sofa nghỉ ngơi một lát, lúc này, Minh Di nêu ra một vấn đề khác khá nan giải: “Tôi sắp phải vào đoàn phim rồi, nhưng Tiểu Tùng Hùng vẫn chưa tiêm vắc-xin.”


 


“Việc này thì có gì khó,” Tạ Vân Hiết uống một ngụm nước: “Tôi mang nó đi tiêm là được.”


 


Minh Di nhìn anh: “Không phải anh rất bận sao?”


 


“Là kiểu bận rộn có thể linh hoạt được,” Tạ Vân Hiết sửa lại lời của Minh Di: “Trong cốt truyện gốc, tên phản diện này thường xuyên trốn việc, tranh thủ về nhà làm vài chuyện phạm pháp, cho nên tôi cũng trốn việc, đưa chó đi tiêm vắc-xin, rất hợp lý.”


 


“Nhưng hình như Tiểu Tùng Hùng không thích anh,” Minh Di chống cằm, đưa ra khó khăn thứ hai: “Mỗi lần gặp anh, nó đều sủa inh ỏi.”


 


“Cái này à,” Tạ Vân Hiết vô thức sờ gáy, nhiệt độ của tuyến thể cuối cùng cũng bắt đầu giảm xuống, nồng độ tin tức tố tỏa ra trong không khí cũng theo đó mà giảm đi, anh thở phào một hơi, giải thích: “Chắc là nó không thích mùi tin tức tố của tôi, mùi đó có hơi nồng.”


 


Minh Di có chút kinh ngạc: “Tiểu Tùng Hùng có thể ngửi được mùi tin tức tố à?”


 


Tạ Vân Hiết nhếch môi: “Khứu giác của chó nhạy hơn con người rất nhiều lần, về lý mà nói, nó có thể ngửi được các phân tử mùi trong tin tức tố.”


 


Nghe Tạ Vân Hiết nói vậy, Minh Di bất giác càng thêm tò mò về thứ gọi là tin tức tố thần kỳ kia: “Vậy tin tức tố của anh có mùi gì?”


 


Tạ Vân Hiết cười mà không đáp. Chỉ có Beta không ngửi được tin tức tố mới hỏi câu hỏi như vậy.


 


Nếu Minh Di là Alpha hoặc Omega, cậu sẽ phát hiện ra rằng, mình sớm đã bị tin tức tố của anh bao bọc, cả người đều nhuốm mùi của anh.


 


Trong thế giới của Tạ Vân Hiết, đây thực ra đã được xem là một hành vi cực kỳ mạo phạm.


 


Nhưng Tạ Vân Hiết thật sự không kiểm soát được tin tức tố của mình.


 



 


Anh nghĩ, dù sao Minh Di cũng chỉ là một Beta, nếu không có gì bất ngờ, cả đời này cậu cũng sẽ không ngửi được mùi tin tức tố của mình, hơn nữa, trong thế giới toàn Beta này, hoàn toàn không ai có thể vạch trần anh được.


 


Cho nên, cứ hèn hạ một lần đi, sẽ không ai biết đâu.


 


Anh chỉ là không kiểm soát được tin tức tố của mình mà thôi, cũng không có ý đồ xấu gì với Minh Di, phải không?


 


Minh Di không biết những suy nghĩ của Tạ Vân Hiết, đợi mãi không thấy câu trả lời, Minh Di nghi hoặc nhìn Tạ Vân Hiết.


 


Đối diện với ánh mắt không chút tạp niệm của Minh Di, yết hầu của Tạ Vân Hiết vô thức trượt lên trượt xuống, chút bản tính xấu xa của Alpha đột nhiên trỗi dậy, còn chưa kịp suy nghĩ, một câu đã buột miệng thốt ra: “Nồng độ tin tức tố ở vị trí tuyến thể sẽ cao hơn một chút, cậu có muốn… thử một chút không?”


 


“Biết đâu lại ngửi được.”


 


Tạ Vân Hiết l**m đôi môi khô khốc, vì câu nói buột miệng mà tim đập hơi nhanh.


 


Minh Di tin là thật, nhưng vì e ngại khoảng cách xã giao, nên cậu lịch sự hỏi lại ý của Tạ Vân Hiết một lần nữa: “Như vậy có được không?”


 


Tạ Vân Hiết mơ hồ “Ừ” một tiếng, đôi mắt màu xám xanh khẽ lóe lên.


 


Anh lừa Minh Di thôi, đương nhiên là Beta không thể ngửi được tin tức tố — cho dù là ghé sát vào tuyến thể cũng không ngửi được.


 


Nhưng khi thấy ánh mắt tò mò của Minh Di, không hiểu sao anh lại buông lời dỗ dành như vậy.


 


Và ngay lúc này —


 


Tạ Vân Hiết thấy Minh Di lại gần hơn một chút, rướn người nghiêng về phía anh, chóp mũi cao thẳng ghé sát vào sau gáy mình.


 


Tạ Vân Hiết vừa tan làm về, bộ vest trên người còn chưa cởi, ngay cả cà vạt cũng vẫn còn thắt trên cổ, tuyến thể sau gáy bị cổ áo sơ mi che khuất, chỉ có thể cảm nhận được một luồng hơi thở hơi nóng phả qua cổ.


 


Vừa nghĩ đến đây là Minh Di đang ngửi mùi tin tức tố của mình, độ nóng của tuyến thể mà Tạ Vân Hiết vừa mới hạ xuống, lập tức lại tăng vọt.


 


Tin tức tố nồng đậm đột nhiên bùng phát, Minh Di bị cả một luồng tin tức tố ập vào mặt mà không hề hay biết, cậu khịt mũi mấy cái, ngây thơ nói: “Tôi chỉ ngửi thấy mùi gỗ thông thôi.”


 


“Đó là nước hoa tôi xịt.” Tạ Vân Hiết bị ngửi đến cổ họng khô khốc, đồng thời cảm thấy răng nanh mình rất ngứa, anh có một thôi thúc cấp bách muốn cắn cái gì đó để đỡ ngứa. Tạ Vân Hiết nghiến chặt răng, cố gắng kiềm chế cảm giác ngứa ngáy đó.


 


Anh em tốt của mày chỉ ngửi một chút thôi, mày ngứa răng cái gì! Tuyến thể nóng lên cái gì! Đồ không biết xấu hổ! Không biết giữ đạo đức của một Alpha!


 


Cơ bắp dưới bộ vest chỉn chu của Tạ Vân Hiết căng cứng, cơ thể anh có hơi cứng đờ. Mỗi một lần hít thở, thứ ngửi được ngoài mùi tin tức tố của chính mình, còn có mùi trên người Minh Di.


 


Mùi nước giặt, mùi sữa tắm, và cả, mùi của chính Minh Di…


 


Tạ Vân Hiết lại lừa Minh Di rồi, thực ra có những lúc, khứu giác của Alpha có thể sánh ngang với loài chó.


 


Cổ của Minh Di ở ngay gần bên cạnh, trông rất thuận tiện để cắn. Ánh mắt Tạ Vân Hiết sâu thẳm nhìn chằm chằm vào đoạn cổ trắng ngần đó một lát, cho đến khi Minh Di cuối cùng cũng nhận ra bầu không khí không đúng, lùi ra xa một chút.


 


“Không ngửi được.” Minh Di thành thật nói.


 


Tạ Vân Hiết gắng gượng khôi phục lại vẻ mặt thường ngày: “Vậy thì tiếc thật, mùi cụ thể là gì thì tôi cũng không tả được.”


 


Không hiểu sao Minh Di lại có cảm giác không lành ở sau gáy, như có ảo giác bị một loài thú săn mồi cỡ lớn để mắt tới. Hơn nữa, biểu cảm của Tạ Vân Hiết cũng có chút không đúng, không nói được là không đúng ở đâu, nhưng đúng là có chút khác với dáng vẻ hiền hòa đáng tin cậy thường ngày.


 


Cảm nhận về nguy hiểm mách bảo Minh Di rằng, có lẽ nên thoát khỏi tình huống hiện tại càng nhanh càng tốt.


 


Vừa nãy Minh Di còn thấy Tạ Vân Hiết giống Husky, giờ lại thấy anh giống một con sói đang nhìn thấy khúc xương có thịt hơn…


 


Cảm giác nguy hiểm thôi thúc Minh Di tạm thời tìm một cái cớ gượng gạo: “Tôi… tôi đi xác nhận lại quy trình vào đoàn với chị Từ đây.”


 


“Đi đi,” Thần sắc Tạ Vân Hiết dịu đi một chút: “Lát nữa nhớ ra ăn cơm.”


 


Minh Di “Ừ” một tiếng, dưới ánh mắt của Tạ Vân Hiết, cậu cố gắng chạy về phòng mình một cách tự nhiên nhất.


 


Cửa vừa đóng lại, Tiểu Tùng Hùng đã chạy tới, như thể cậu vừa mang thứ gì đó bẩn thỉu vào nhà, nó cứ chạy quanh cậu mà sủa điên cuồng.


 


Minh Di tựa lưng vào cửa, sau khi thoát khỏi cái nhìn của Tạ Vân Hiết, cậu mới có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.


 


Vừa rồi… là sao vậy nhỉ?



Minh Di kéo cổ áo quạt quạt, xua đi cảm giác nóng bức bất thường này. Là Tạ Vân Hiết đồng ý cho cậu lại gần mà, chắc là cậu không làm gì sai đâu nhỉ?


 


Nhưng mà, tin tức tố của Tạ Vân Hiết rốt cuộc có mùi gì nhỉ?


 


Tiểu Tùng Hùng vẫn đang sủa ầm ĩ, chắc là vì cậu vừa ôm Tạ Vân Hiết, nên bị dính mùi tin tức tố.


 


Minh Di nghĩ vậy, c** q**n áo trên người ra, đi vào phòng tắm, định gột sạch mùi tin tức tố đó, rồi mới vui vẻ chơi với chó.


 


Thế là đến lúc ăn cơm, Tạ Vân Hiết khó chịu phát hiện, trên người Minh Di không còn mùi tin tức tố của anh nữa.


 


“Rắc rắc rắc—”


 


Minh Di nghe tiếng liền nhìn sang, phát hiện Tạ Vân Hiết đang hung hăng gặm một khúc xương bò.


 


Minh Di thầm nghĩ, hóa ra Tạ Vân Hiết còn thích gặm xương à?


 


Ừm, lại bắt đầu giống Husky rồi.


 


——


 


Ăn cơm xong, Tạ Vân Hiết vào phòng làm việc, chuẩn bị xử lý nốt tập tài liệu còn dang dở từ chiều. Hệ thống đã quan sát anh từ lâu, lúc này mới xuất hiện, lạnh lùng lên tiếng: Ký chủ, anh rung động rồi à?


 


Mi mắt Tạ Vân Hiết giật giật: “Không có chuyện đó đâu, mi đừng có nói bậy, xu hướng tính dục của tao là omega đấy!”


 


Hệ thống lạnh lùng dán ra một bảng dữ liệu: Qua kiểm tra của hệ thống, nồng độ tin tức tố của anh gần đây rất không ổn định.


 


“Bình thường quá mà, mi cũng không nghĩ xem, tao bị mi bắt đến đây, đã bao lâu rồi không được tiêm thuốc ức chế.” Tạ Vân Hiết thở dài một hơi: “Nói thật đấy, hệ thống, mi không thể gửi cho tao vài liều thuốc ức chế được à, không có thuốc ức chế, tao sẽ chết thật đấy, nồng độ tin tức tố dao động bất thường chính là dấu hiệu ban đầu của việc phát bệnh đấy.”


 


Xin lỗi anh, việc này hệ thống cũng lực bất tòng tâm.


 


“Vô dụng!”


 


Hệ thống bị nói cũng có chút chột dạ, khí thế hơi giảm xuống: Không phải rung động là tốt rồi, phải biết rằng, làm nghề này của chúng ta, kỵ nhất là yêu NPC.


 


“…” Tạ Vân Hiết bất lực nói: “Sao có thể chứ, cậu ấy là Beta, ngay cả mùi tin tức tố cũng không ngửi được.”


 


Hệ thống miễn cưỡng tin, nhân tiện nhắc đến một chuyện khác: Nói đến chuyện này, đạo diễn Kỷ kia là sao vậy, sao ông ấy lại cho Minh Di qua buổi thử vai thế? Chẳng lẽ diễn xuất của Minh Di đã tiến bộ rồi à?


 


Trong tưởng tượng của hệ thống, Tạ Vân Hiết phải vung tiền mới nhét được Minh Di vào đoàn phim của đạo diễn Kỷ, không ngờ Minh Di lại tự mình qua được buổi thử vai — điều này khiến hệ thống có chút cảm giác nguy cơ.


 


Nó vốn dĩ là muốn để Minh Di diễn phim dở, sau đó bị nhân vật chính vả mặt cơ mà.


 


Lỡ như Minh Di vực dậy được bộ phim sắp thất bại này, nó biết khóc ở đâu?


 


Tạ Vân Hiết trả lời qua loa: “Tao nói mấy lời đó chỉ để dỗ Minh Di, lừa cậu ấy vào đoàn phim chuyên tâm diễn dở thôi, sao mi lại tưởng thật thế?”


 


Hệ thống nghĩ lại cũng thấy đúng, không thể nào trong một đêm mà diễn viên bình hoa lại biến thành diễn viên thực lực được? Không thể nào!


 


Đạo diễn Kỷ chắc chỉ là nhìn trúng ngoại hình và trải nghiệm phù hợp với nhân vật của Minh Di, nên mới chọn cậu, đợi đến khi Minh Di thực sự vào đoàn, diễn xuất tệ hại của cậu ta sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ ra thôi!


 


Nghĩ thông suốt điểm này, hệ thống thấy yên tâm rồi. Danh tiếng và độ sảng khoái của vai pháo hôi mà cao hơn nhân vật chính, chẳng phải là đảo ngược trời đất sao? Nó tuyệt đối không cho phép tình huống này xảy ra!


 


À phải rồi, tôi thân tình nhắc nhở ký chủ anh, trong lúc xây dựng phòng thí nghiệm, đừng quên nhiệm vụ giá trị bạo ngược hàng ngày nhé. Hôm qua anh suýt nữa thì quên đấy.


 


Tạ Vân Hiết lập tức mặt mày tái mét.


 


Cái hệ thống rác rưởi này ép anh hoàn thành ba loại nhiệm vụ là giá trị bạo ngược, độ hoàn thành cốt truyện, và độ sảng khoái của nhân vật chính, yêu cầu giá trị bạo ngược mỗi ngày phải đạt 100.


 


Trước đây Tạ Vân Hiết làm nhiệm vụ giá trị bạo ngược đều dựa vào việc sỉ nhục và đánh đập lão quản gia, sỉ nhục và đánh đập đám bạn bè cặn bã của tên khốn kia. Bây giờ lão quản gia gì bị đánh đến mức cáo lão về quê, đám bạn bè kia cũng không dám đến rủ anh đi chơi nữa, còn cách nào để tăng giá trị bạo ngược đây?


 


Nghĩ xem, nghĩ lại xem, bên cạnh Minh Di còn có tên cặn bã nào có thể giúp anh hoàn thành nhiệm vụ không nhỉ? Là ai nhỉ, khó đoán quá đi mất.


 


Đánh hết một lượt, chắc là sẽ ngoan ngoãn cả thôi nhỉ?


 


Tạ Vân Hiết suy nghĩ một lát, tìm ra dự án hợp tác với nhà họ Yến, quyết định đích thân mình sẽ thúc đẩy sự hợp tác giữa hai nhà, khiến mối quan hệ hợp tác của hai bên càng thêm khăng khít.


 


Quyết định là anh rồi, anh vợ!


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 19: Tên Alpha Hèn Hạ
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...