Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 6: R06, E03
Tuy lễ Tình nhân năm nay mở bài hơi lọng cọng nhưng kết thúc thì khá viên mãn.
Nói thế nào đi nữa thì tài xế mà Hướng Phi Hành thuê đã hoàn thành nhiệm vụ giao hoa và máy sưởi đến nhà Khương Hữu Hạ.
Không biết anh trai Khương Hữu Hạ có thấy không, nếu thấy thì sắc mặt và phản ứng như thế nào. Hướng Phi Hành định ngày mai sẽ hỏi lại thật kĩ.
Hướng Phi Hành biết được vị trí nhà Khương Hữu Hạ cũng là nhờ cậu. Khi về quê, cậu cứ sợ đống quà nghèo giá trị kinh tế nhưng giàu tình nghĩa sâu sắc kia bị mất nên đã lấy bốn cái máy định vị bluetooth của Hướng Phi Hành nhét vào tất cả các túi, ba cái trong số đó được cậu đem về làng.
Mở bản đồ ra, Hướng Phi Hành nhìn thấy cả một vùng mênh mông rộng lớn phủ kín màu xám và xanh lục lác đác vài con chữ, cùng ba chấm định vị lẻ loi hiển thị vị trí ngôi nhà cạnh một con đường nhỏ hẹp. Ban đầu anh cứ tưởng mạng Internet có vấn đề, phóng to thu nhỏ mấy lần, cuối cùng mới phát hiện ngôi làng mà Khương Hữu Hạ đang ở quả thật nằm ở nơi “nguyên sinh” mà bản đồ hiển thị.
Khương Hữu Hạ nhận được hoa và quà đương nhiên rất mừng. Đợi máy sưởi vận hành trơn tru, xác nhận Khương Hữu Hạ không phải ngủ với tay chân lạnh cóng nữa, hai người mới chúc ngủ ngon.
Tắm rửa xong xuôi, nằm trong căn phòng đã lâu không ghé lại, Hướng Phi Hành không biết sao mà chẳng muốn ngủ cho lắm.
Có lẽ anh tò mò về diễn biến tiếp theo của giấc mơ kia, nhưng cũng sợ sẽ mơ về những cảnh tượng không nằm trong phạm trù mong muốn của mình.
Hy vọng mùa Tết mau chóng kết thúc để cuộc sống của anh quay về đúng quỹ đạo.
Cũng may đêm nay anh không nằm mơ nữa, ngủ sâu hơn bình thường.
Hôm sau là ba mươi Tết, vừa mở mắt dậy, Hướng Phi Hành đã gửi tin nhắn [Chào buổi sáng] cho Khương Hữu Hạ. Hẳn em vẫn còn say ke nên chưa trả lời, anh bèn xuống nhà ăn sáng.
Trên bàn bày một số món điểm tâm, hai đứa em đã yên vị ở đó.
“Anh hai yên tâm đi, bố mẹ đi vắng rồi.” Em gái quàng chiếc khăn choàng mà Khương Hữu Hạ đan cho, khoe với Hướng Phi Hành, “Thấy sao, đẹp không anh?”
“Em tự chọn mẫu đó, cả mũ len nữa.” Cô bé mới cắt tóc ngắn, còn nhuộm màu đỏ và uốn xoăn vểnh, choàng thêm chiếc khăn sặc sỡ trông hợp đến lạ.
Nhận được cái gật đầu của Hướng Phi Hành, cô rất đắc ý, đoạn nói tiếp: “Anh hai, khăn choàng của em ấm như tình mẹ.”
Từ sau khi đến tuổi dậy thì, em gái anh cái gì cũng dám nói. Hướng Phi Hành khó mà tôn trọng và cảm thông, cảnh cáo cô bé đừng ăn nói linh tinh nữa. Cô trề môi: “Mẹ có ở đây đâu.”
Hướng Phi Sở thì rất thích món quà của Hướng Phi Hành, xắn tay áo sơ mi lên để khoe chiếc đồng hồ thể thao mới được tặng.
Hai đứa em sinh đôi nhỏ hơn anh tám tuổi, em gái thì hướng ngoại, em trai thì hướng nội hơn. Cả hai đứa đều có tính cách ôn hòa, không bị di truyền tính nết của bố mẹ.
Ba người cùng nhau ăn sáng, bỗng nhiên Hướng Phi Nghênh hỏi em trai: “Em soạn bài thuyết trình cho buổi họp chiều nay chưa?”
“Cóp bừa trên mạng thôi, chị thì sao?”
“Chị cũng vậy, đưa chị xem bài của em nào.” Hướng Phi Nghênh nhìn em trai bằng ánh mắt cảnh giác, “Em phát biểu đầu tiên đấy, đừng có viết hay quá.”
“Em viết bừa thật mà.” Hướng Phi Sở phân tích, “Sau chị còn anh hai với anh Hạ nữa, hai ảnh chắc chắn nói ít hơn chị, chị đừng căng thẳng quá.”
Hướng Phi Hành bắt được trọng tâm vấn đề, liền hỏi: “Ai nói Khương Hữu Hạ tham gia?”
“Nãy trước khi đi mẹ nói vậy đó.” Hướng Phi Nghênh nói đoạn, ngạc nhiên nhìn Hướng Phi Hành, “Anh hai không biết sao?”
Hướng Phi Hành không nói gì, quả thật anh không biết.
Ăn sáng xong về phòng, Hướng Phi Hành bắt đầu nghĩ cách liên lạc với Khương Hữu Hạ càng sớm càng tốt, ngăn em tham gia cuộc họp.
Vì anh biết rất rõ, bố mẹ anh chắc chắn sẽ nhắc đến chuyện anh sắp quay về tổng công ty ở thủ đô trong buổi họp hôm nay. Mà trong kế hoạch của anh thì anh định sau Tết gặp mặt trực tiếp Khương Hữu Hạ mới nói.
Chuyện trao đổi giữa hai người phải được diễn ra trong cùng một không gian vật lý. Tuy Hướng Phi Hành biết Khương Hữu Hạ rồi cũng sẽ đi với mình thôi, nhưng anh vẫn mong mình có mặt bên cạnh em vào lúc em bức xúc.
Nếu hôm nay Khương Hữu Hạ có biết trước chuyện này thì cũng sẽ không giận anh, cùng lắm là thấy hơi tổn thương, cần anh giải thích và an ủi vài câu mà thôi. Nhưng anh nhất thiết phải ngăn chuyện này xảy ra.
Huống hồ nếu anh trai Khương Hữu Hạ mà biết thì kiểu gì cũng sẽ phát biểu một vài luận điệu gây bất lợi cho mối quan hệ của anh và Khương Hữu Hạ cho mà xem.
Trong lúc suy tính, Hướng Phi Hành thử gọi cho Khương Hữu Hạ lần nữa mà không ai bắt máy, chắc em vẫn còn ngủ nên điện thoại để ở chế độ tắt chuông.
Cách này vô hiệu, anh lại gửi tin nhắn cho mẹ, báo chiều nay Khương Hữu Hạ sẽ không tham gia.
[Lý do xin nghỉ là gì?] Mẹ anh hỏi.
[Thăm họ hàng.] Hướng Phi Hành trả lời, rồi anh nói tiếp: [Sau này chưa có sự đồng ý của con thì đừng vô duyên vô cớ bắt em ấy họp. Em ấy có cuộc sống riêng của mình.]
Mẹ anh trả lời: [Hôm qua nó nói chiều nay nó rảnh.]
[Em ấy trí nhớ kém nên nhớ nhầm.]
Lát sau, Hướng Phi Hành nhận được hai tin nhắn, một tin là từ Khương Hữu Hạ: [Chào buổi sáng ông xã, em vừa bị bố gọi dậy ăn sáng nên không xem điện thoại, sao thế anh?]
Và một tin là từ mẹ anh: [Hỏi Khương Hữu Hạ rồi, chiều nay nó không đi thăm họ hàng.] Còn kèm theo một tấm ảnh chụp màn hình, mẹ anh hỏi: [Hữu Hạ, chiều nay vào họp đúng giờ.] Khương Hữu Hạ nói: [Dạ thưa bác.] Trong nội dung trò chuyện trước đó, mẹ anh còn yêu cầu Khương Hữu Hạ phải ăn mặc trang trọng, Khương Hữu Hạ nói không đem theo.
Hướng Phi Hành siết điện thoại, nhất thời bó tay.
Khoảng cách địa lý của hai người quá xa, anh khó nắm bắt kịp thời cảm xúc của Khương Hữu Hạ nên anh không muốn liều lĩnh.
Tuy Khương Hữu Hạ không hẳn là người thông minh, nhưng không đần độn tới mức chẳng mảy may nghi ngờ gì.
Đành tùy cơ ứng biến vậy, Hướng Phi Hành nghĩ.
Vì buổi họp chiều nay mà Khương Hữu Hạ phải miễn cưỡng từ chối kèo đánh bài trước bữa cơm tất niên mà anh họ tổ chức. Đây là một tổn thất nặng nề với Khương Hữu Hạ, vì anh họ và em họ cậu đánh bài dở lắm. Khương Hữu Hạ không đi thì không chỉ hụt một kèo đánh bài, mà vuột mất cả cơ hội xưng vương xưng bá.
Sao chép mã cuộc họp, vào phòng họp, đợi tới lượt phát biểu, có thể nói Khương Hữu Hạ đã quen tay hay làm luôn rồi.
Nhưng khổ nỗi cậu phải né anh trai mình, vì nếu để anh biết cậu lại tham gia cuộc họp nhà Hướng Phi Hành thì kiểu gì cũng sẽ xổ một tràng thuyết giáo mỉa mai ông xã nhà cậu.
Thế nên vừa ăn trưa xong, lên lầu xem tivi một lúc, cậu viện cớ mình còn đơn hàng chưa hoàn thành để chui vào phòng. Định khóa cửa lại thì phát hiện cửa cũ quá nên hỏng mất khóa rồi, thế là đành thôi.
Cũng may cháu gái cậu muốn đi chơi thú nhún mà mấy ngày rồi chưa được chơi nên hai vợ chồng anh trai dẫn cháu lên thị trấn.
Trước khi đi, anh còn vào phòng hỏi cậu muốn đi cùng không. Thật ra Khương Hữu Hạ muốn đi dạo chợ lắm, nhưng vẫn đành cầm cuộn len lên giả vờ đang làm việc, nói mình phải kiếm tiền, không đi được.
“Lên thành phố rồi có khác,” anh nhận xét, “tiến bộ hơn hồi nhỏ nhiều đấy.”
Bố đi đánh bài thay cậu, mẹ thì sang nhà thím ở sát bên cắn hạt dưa tám chuyện. Trong nhà chỉ còn một mình Khương Hữu Hạ, cậu để điện thoại lên bàn gỗ, nhận được tin nhắn Hướng Phi Hành gửi: [Sao phải từ chối anh họ để tham gia cuộc họp? Em có thể đi đánh bài mà.]
Từ lúc thức dậy tới giờ, Khương Hữu Hạ cứ cảm thấy Hướng Phi Hành quái quái, nhưng chẳng biết quái ở đâu.
Có vẻ như anh không mong cậu tham gia cuộc họp lần này cho lắm, nhưng lý do là gì cơ chứ?
Chồng cậu bắt đầu có bí mật rồi.
Nhớ lần đầu tiên Khương Hữu Hạ tham gia cuộc họp gia đình, rõ ràng Hướng Phi Hành rất vui.
Khi đó hai người đã hẹn hò được nửa tháng, Khương Hữu Hạ vẫn còn ở nhà trọ ngoài ngoại ô.
Từ khi chính thức yêu nhau, tối nào cả hai cũng hẹn hò. Hướng Phi Hành nói cặp đôi nào cũng như vậy, nhưng thật ra thì những cặp đôi yêu nhau xung quanh Khương Hữu Hạ không như thế. Nhưng Hướng Phi Hành không thích ai trái ý anh nên Khương Hữu Hạ cũng không phản bác, chứ không thì dễ cự lộn lắm.
Bạn cùng phòng với Khương Hữu Hạ thường xuyên cãi nhau với bạn gái cũng vì những vấn đề này, Khương Hữu Hạ thấy không cần thiết. Chẳng qua là mấy chuyện vặt vãnh thôi, nhường người yêu tí có làm sao đâu.
Ông bà ta nói rồi, một điều nhịn chín điều lành.
Nhưng có một vấn đề mà Khương Hữu Hạ chưa thể quen nổi, đó là khi Hướng Phi Hành đưa cậu về đến nhà sau mỗi buổi hẹn, hai người vẫn ở lại trong xe trò chuyện tiếp.
Vào một buổi chiều thứ Bảy giữa tháng Tư, Khương Hữu Hạ ngủ tới mười giờ mới dậy. Cậu vừa dọn dẹp nhà cửa vừa nghĩ cách để bàn với Hướng Phi Hành sau này không về nhà muộn nữa, đúng lúc này Hướng Phi Hành đột nhiên tới tận nhà tìm cậu.
Bạn cùng phòng của Khương Hữu Hạ đều vắng mặt, trong nhà chỉ có mình cậu. Nghe tiếng gõ cửa, cậu nghi hoặc ra mở, không ngờ người đứng bên ngoài lại là Hướng Phi Hành.
Hướng Phi Hành mặc một bộ quần áo thường ngày, đầu hơi cúi xuống, anh hỏi: “Bất ngờ không?”
Khương Hữu Hạ đi làm ở tiệm nhiều, suốt ngày phải tâng bốc khách hàng, nên dù não bộ chưa kịp phản ứng thì miệng đã nịnh: “Bất ngờ thiệt đó!”
Hướng Phi Hành rất hài lòng, rồi anh bước vào nhà, ngồi trên chiếc sofa lười của Khương Hữu Hạ. Anh ngó xung quanh, đặng hỏi: “Hữu Hạ, em muốn gặp bố mẹ anh không?”
Mới đầu Khương Hữu Hạ còn tưởng mình nghe nhầm, cậu đâu có ngờ tập tục của gia đình anh là gặp phụ huynh sớm như vậy. Cậu cứ nghĩ gia đình Hướng Phi Hành có tư tưởng rất hiện đại, phải hẹn hò lâu lắm mới đến bước này chứ.
Dù thị trấn ở quê cậu đã thịnh hành tư tưởng tự do yêu đương nhưng cũng chẳng gặp phụ huynh thần tốc cỡ này.
Nhưng nếu là ở trong làng thì rất có khả năng phải ra mắt gia đình ngay khi vừa mới yêu. Vì ở trong làng đi tới đi lui rất dễ gặp người quen, kiểu gì cũng bị tiết lộ.
“Sao không nói gì?” Hướng Phi Hành phát hiện hồn vía cậu lên mây, từ hài lòng chuyển sang bất mãn.
Khương Hữu Hạ bèn đáp: “Thật không ạ? Chừng nào thế anh? Hai bác tới thành phố Giang à?” Vì cậu biết bố mẹ và hai em của Hướng Phi Hành đều đang sống ở thủ đô.
Hướng Phi Hành cho cậu một đáp án không ngờ tới: “Ngay bây giờ, được không?”
Tuy đó là một câu hỏi nhưng thật ra anh không cho Khương Hữu Hạ lựa chọn. Chưa gì anh đã lấy điện thoại ra, nói muốn cho Khương Hữu Hạ tham gia cuộc họp gia đình, Khương Hữu Hạ không có cơ hội từ chối.
Cậu nhìn vào màn hình điện thoại của anh, thấy anh nhấp vào nút “Tham gia cuộc gọi video”, rồi hai người cùng xuất hiện trong ống kính.
Chốc sau, những thành viên khác cũng gia nhập, bao gồm một người đàn ông trung niên mặc comple, một người phụ nữ trung niên cũng mặc comple, một cô bé buộc tóc hai sừng và một cậu bé đeo mắt kính.
Sau đó cậu mới biết, cuộc họp của gia đình Hướng Phi Hành được chia làm hai dạng: họp ngắn thì sẽ gọi video, họp dài thì sẽ phải vào phần mềm họp trực tuyến.
Buổi họp hôm đó là họp ngắn. Nhìn thấy có sự xuất hiện của Khương Hữu Hạ, tất cả mọi người đều im thin thít. Năm cửa sổ video đều rơi vào trạng thái tĩnh, không khác gì ảnh chụp màn hình.
“Sao không ai nói gì vậy?” Hướng Phi Hành đợi mấy giây rồi mới mở lời, giọng anh ráo hoảnh. Anh ôm vai Khương Hữu Hạ, nói, “Giới thiệu với mọi người, đây là bạn trai con, Khương Hữu Hạ.”
Nghe giọng Hướng Phi Hành rất vui sướng, cánh tay ôm Khương Hữu Hạ cũng rất lực. Khương Hữu Hạ hoài nghi không biết có phải bị nghẽn mạng hay không, nhưng cậu vẫn nở nụ cười trước camera: “Cháu chào hai bác, anh chào hai em.”
“…” Vẫn không ai nói gì nên Hướng Phi Hành là người nói tiếp: “Hữu Hạ, em tự giới thiệu về mình đi.”
Biểu hiện sau đó của Khương Hữu Hạ không được lòng bố mẹ anh cho lắm. Giai đoạn ấy cậu vẫn chưa mở lớp dạy nghề, nên việc giới thiệu bản thân trước mặt người khác khiến cậu vô cùng xấu hổ và căng thẳng. Cậu ấp úng nói mình hai lăm tuổi, tốt nghiệp chuyên ngành Mỹ thuật của đại học Sư phạm Viên Sơn cơ sở Hòa Bình thuộc tỉnh Di, hiện đang làm việc cho một tiệm bán đồ thủ công mỹ nghệ tên là “Tiệm Len Cát”.
“Cũng không thể nói như vậy.” Khương Hữu Hạ hơi ngượng, “Con chỉ có một anh trai, tuy ảnh học nghề sửa xe nhưng nay đã mở được một tiệm sửa xe trên thị trấn, làm ăn rất phát đạt, sắp có chi nhánh luôn rồi.”
Trong buổi họp đó, người nhà Hướng Phi Hành hầu như không nói gì mấy, toàn là Hướng Phi Hành khen ngợi Khương Hữu Hạ rồi Khương Hữu Hạ lại khiêm tốn giải thích thêm.
Về sau, một vài manh mối rõ nét cho cậu thấy bố mẹ Hướng Phi Hành không ưng mình. Họ hy vọng Hướng Phi Hành có thể tìm được một người bạn trai có bằng cấp và thu nhập cao. Khương Hữu Hạ hoàn toàn không khớp kỳ vọng của họ.
Nhưng hôm đó cậu thật sự không nhận ra điều này. Trong lòng cậu chỉ chan chứa niềm cảm kích với ông trời và lòng yêu thích với Hướng Phi Hành.
Sau khi cúp điện thoại, cậu vui mừng thể hiện tâm trạng của mình với Hướng Phi Hành, anh liền hôn cậu.
Hai người cũng thường hôn môi mỗi khi tạm biệt nhau cuối buổi hẹn, nhưng nụ hôn này rất khác. Khương Hữu Hạ còn chưa dứt câu thì Hướng Phi Hành đã hôn rồi.
Vì phấn khích cho nên anh có phần thô bạo. Dường như anh đang che giấu một bí mật nào đó, mà cũng giống như tìm được một người suốt đời cùng hội cùng thuyền với anh. Ánh mắt của con người không bao giờ nói dối.
Đây là bình diện mà Hướng Phi Hành sẽ không bao giờ để người khác nhìn thấy. Cho nên việc nghi ngờ tình cảm của anh là điều Khương Hữu Hạ không làm được. Cả hai đều yêu thương nhau, đây là sự thật.
Nhưng vừa nãy khi cả hai đổ người xuống nệm giường, Khương Hữu Hạ không cầm lòng được mà xô lệch áo anh. Bạn cùng phòng của cậu về ngay lúc đó. Họ đóng sầm cửa, Hướng Phi Hành hơi giật mình.
Anh chống người lên một chút rồi lại vùi đầu vào lòng Khương Hữu Hạ mà cười.
Quần áo Khương Hữu Hạ cũng xộc xệch, cậu hỏi anh: “Làm sao bây giờ, bạn em không biết em thích đàn ông.”
Hướng Phi Hành ngồi dậy, chỉnh lại quần áo: “Thì cứ nói là anh đang chơi game trong phòng em.”
“Nhưng mà,” anh nhìn Khương Hữu Hạ hồi lâu, dường như lòng anh đã dao động, rồi anh nói, “tiền trọ nửa năm của em sắp đến hạn rồi phải không, hay là dọn tới ở cùng anh đi?”
Khương Hữu Hạ trầm ngâm nhìn anh, Hướng Phi Hành nói tiếp: “Em không muốn cũng không sao, anh biết như vậy hơi vội.”
“Có phải nhà em xa quá không?” Khương Hữu Hạ hỏi anh, “lối vào cũng khó đi.”
Ngoài đường rất nhiều xe đậu, lần nào Hướng Phi Hành băng qua mấy chiếc xe đó, Khương Hữu Hạ cũng thấy rất nguy hiểm.
“Không phải. Nhà em không xa, cũng không khó đi.” Giọng Hướng Phi Hành khá trầm, “là anh muốn em sống chung, được không?”
Khương Hữu Hạ nhủ bụng, nếu khi đó bố mẹ và anh trai cậu mà biết chắc chắn sẽ ngăn cản. Sao có thể ăn nhờ ở đậu người ta được chứ? Làm người quan trọng nhất là lòng tự tôn, chưa kết hôn thì chưa được sống chung.
Nhưng Hướng Phi Hành thông minh lắm, người thông minh ăn nói rất khéo, chỉ cần tuôn đại vài câu là đủ làm Khương Hữu Hạ xoay mòng mòng rồi.
Anh có thể viện ra hàng đống lý do, nhưng anh đã chọn không làm như vậy.
Cho nên Khương Hữu Hạ quyết định sẽ tin tưởng anh, trực giác đã mách bảo cậu như thế.
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Story
Chương 6: R06, E03
10.0/10 từ 38 lượt.
