Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 5: I01, R05
Trước khi đến nhà, Hướng Phi Hành lại gọi thêm mấy cuộc điện thoại nữa để thu xếp một chuyện. Bây giờ khắp cả nước đều đang đón Tết, chi tiền cũng chưa chắc đã có người chịu làm.
Tài xế đã đậu xe trước cửa nhà mà anh vẫn còn ngồi thêm một lúc, phải chắc chắn việc đã đâu vào đấy mới chịu xuống xe.
Nhà anh nằm trong khu biệt thự cũ ở thủ đô, khá gần trường đại học mà mẹ anh đang giảng dạy.
Năm Hướng Phi Hành lên lớp Hai, cũng là khi hai đứa em vừa mới sinh không lâu thì cả nhà đã dọn đến đây ở và chưa từng chuyển đi đâu khác.
Bố mẹ anh chẳng ham thích những căn hộ cao cấp đang phổ biến hiện nay, thường phê bình giới bất động sản bây giờ không còn thẩm mỹ và lương tâm nữa rồi.
Nhà anh hiện đang thuê một bảo mẫu toàn thời gian và một người dọn dẹp theo giờ.
Thím Lưu, bảo mẫu ngày xưa của nhà anh, đã về quê từ vài năm trước, bố mẹ anh cũng đã đổi không biết bao nhiêu bảo mẫu rồi.
Nửa năm nay Hướng Phi Hành không về nhà, ấn chuông cửa xong, người ra mở cửa lại là một gương mặt mới.
“Chào cậu.” Chắc bảo mẫu mới đã từng nhìn thấy ảnh chụp của anh nên đã gọi anh là cậu Hướng, rồi tự giới thiệu bản thân họ Quách.
Thím nói ông chủ đã đi chơi bóng, bà chủ thì đang ở trường ghi hình buổi nói chuyện chuyên đề trực tuyến, cô cậu út cũng không có nhà. Thím giới thiệu sơ về thực đơn bữa tối cho Hướng Phi Hành, hỏi anh có muốn thay đổi gì không.
Gương mặt của thím Quách trông hơi tội, pha thêm chút lòng trắc ẩn. Đoán chừng thím cho rằng, đáng thương thay, con trai lớn về nhà vào 29 Tết mà chẳng một ai chào đón. Nhưng Hướng Phi Hành lại càng nhẹ nhõm, anh bảo không cần thay đổi gì trong thực đơn.
Bớt gặp bố mẹ một giờ, anh có thể sống lâu thêm nửa năm.
Anh xách hành lý về phòng, việc đầu tiên là lấy quà cho hai đứa em ra. Khương Hữu Hạ chuẩn bị một phần, anh chuẩn bị một phần. Đây là hình thức lễ lạt truyền thống mà Khương Hữu Hạ tự đặt ra.
Tết năm ngoái, Khương Hữu Hạ cũng định chuẩn bị quà cho bố mẹ anh nhưng bị anh cản. Khương Hữu Hạ còn lo lắng hỏi “Hình tượng của em trong mắt hai bác vốn đã chẳng ra làm sao, giờ đến tết nhất cũng chẳng có quà cáp gì, liệu có vô phép quá không anh”.
“Dù em có tặng quà thì họ cũng không thay đổi ấn tượng về em đâu”, anh nói. Bởi lẽ, mức độ cổ hủ và bảo thủ trong tư duy đã định sẵn cả đời kìm hãm mọi hy vọng thay đổi trong họ.
Khương Hữu Hạ được anh thuyết phục, thành thử năm nay cũng không nhắc đến chuyện này nữa.
Dưới đáy vali, Hướng Phi Hành còn nhét chiếc lục lạc mà mình mới lấy sáng nay trước khi đi.
Anh không nói chuyện này cho Khương Hữu Hạ biết, vì anh chưa biết dùng câu từ gì để giải thích.
Hiếm khi nào anh lại làm một chuyện không rõ nghĩa như vậy, nhưng anh không tài nào tìm được lý do mình muốn đem theo nó.
Anh cầm chiếc hộp lên rồi lắc thử mấy cái. Nghe tiếng lục cục, anh thầm nghĩ, có lẽ là vì giấc mơ chân thật đến quái lạ đêm qua.
Nhưng nó có liên quan gì đến chiếc lục lạc bán ế này cơ chứ? Thật không sao hiểu được.
Cất chiếc hộp vào lại vali, anh lấy laptop ra đọc vài bản báo cáo ngành có liên quan đến dự án đang triển khai mà dạo này chưa có thời gian đọc. Bỗng, cơn buồn ngủ bất đồ ập tới, cứ như có một luồng sức mạnh thô bạo nào đó lôi ý thức của anh vào cõi thụy miên.
Cảnh vật trong giấc mơ lại tiếp tục là lớp học đó. Ánh nắng lúc này đã bớt oi ả, bốn bề chuyển sang màu cam, hình như trời đã chập choạng tối.
Hướng Phi Hành nghe được tiếng vù vù, ngẩng lên thì thấy là quạt trần đang quay.
Cánh quạt đã cũ và tróc sơn, chỉ còn lại màu xanh xám. Chúng quay chậm rề rề, anh chẳng hứng được tí gió nào nên vẫn nóng bức toàn thân.
Nhưng đây đâu giống cơ thể của anh, linh hồn này cũng đâu thuộc về anh. Mọi nỗ lực dùng ý thức để điều khiển cơ thể đều hoàn toàn vô vọng. Dường như giữa anh và thân xác này chỉ còn lại sự tương thông về cảm quan.
Khi chủ nhân của nó đưa mắt ra phía trước, Hướng Phi Hành mới nhìn thấy người ngồi trước mặt mình.
Người kia ngủ gục ra bàn, trên người mặc một cái áo thun trắng đã ố vàng, lưng gầy guộc, tóc cắt ngắn, phần da cổ trắng đến mức gần như trong suốt.
Người kia ngủ đến là say sưa, phần lưng phập phồng lên xuống rất khẽ khàng.
Lúc này, anh nghe thấy tiếng động ngoài cửa lớp, một người đàn ông trung niên trông giống thầy giáo bước vào. Thầy đứng bên bục giảng, nhìn xuống dàn học sinh bên dưới.
Lúc này Hướng Phi Hành mới để ý thấy xung quanh còn có mười mấy bạn nữa, ai cũng đang vùi đầu ghi bài, mà bên dưới khuỷu tay anh cũng là một tờ bài tập Toán nhăn nhúm mới làm được hai, ba câu trắc nghiệm. Hướng Phi Hành nhìn sơ qua, chữ viết chẳng những méo mó mà đáp án cũng chọn sai hết.
Ánh mắt của thầy giáo lia tới từng học sinh trong lớp, rồi đậu lại ở phía trước Hướng Phi Hành. Đột nhiên thầy nhíu mày rồi bước vội tới, gõ lên bàn người phía trước: “Khương Hữu Hạ, sao lại ngủ gật nữa hả?”
Khương Hữu Hạ choàng tỉnh, “Hả” một tiếng rồi bật dậy, nhìn thầy giáo đã án ngữ ngay trước bàn mình.
Thầy tỏ vẻ lực bất tòng tâm: “Thi khảo sát mà còn ngủ, ngày nào cũng chỉ biết ngủ thôi. Bố mẹ con gửi con đi học hè là để con ngủ sao hả?”
“Xin lỗi cậu út.” Khương Hữu Hạ nói xin lỗi trước rồi mới biện hộ, “Nhưng lúc cậu đưa giấy đăng ký cho bố mẹ con chỉ nói là trường bao cơm trưa, chứ có nói bọn con phải làm bài khó vậy đâu.”
Trông Khương Hữu Hạ tội hết sức, chắc cậu út cũng mềm lòng nên hỏi: “Bài nào khó đâu?”
“…” Khương Hữu Hạ im liền, cậu út hiểu ra ngay: “Bây giờ cậu phải đi giảng bài cho lớp khác, tối nay ăn cơm xong đến nhà cậu, cậu dạy bù cho.” Nói xong lại liếc sang Hướng Phi Hành: “Nhóc Bự, ai phát đề cho con đấy? Con không cần làm. Hôm nay đừng làm bài nữa, lần sau thầy đưa riêng con tờ khác.”
Khương Hữu Hạ nói “Vâng thưa cậu” rồi cậu út đi mất.
Khi bóng lưng cậu út đã khuất tầm nhìn, Khương Hữu Hạ quay phắt đầu lại, gương mặt xinh xắn kia có vẻ không được vui cho lắm, giọng oán trách: “Anh Đần, sao anh không gọi em dậy, lúc nãy em bảo gì với anh hả?”
Hướng Phi Hành nghe thấy tên “Đần thối” này ậm ờ xin lỗi, Khương Hữu Hạ lại nghiêm túc nói tiếp: “Lần sau nhớ đấy nghe chưa, đẩy em mấy cái là em tỉnh rồi, em ngủ không có say lắm đâu.”
Người bạn học bên cạnh nhiệt tình nói: “Hữu Hạ, để lần sau mình gọi cậu cho.”
Khương Hữu Hạ tức thì đáp: “Không được đâu Bân Bân, cậu ở xa mình quá, dễ bị phát hiện lắm.”
Người bạn kia gãi mũi. Hướng Phi Hành lại thấy Khương Hữu Hạ vươn tay ra lấy đi tờ bài tập đè dưới tay anh lên xem thử, ngạc nhiên hỏi: “Anh Đần, anh biết làm mấy câu trắc nghiệm này cơ à?”
Hướng Phi Hành cảm giác được mình lắc đầu, Khương Hữu Hạ yên tâm: “Hú hồn hú vía, cứ tưởng anh thông minh lên chứ.”
Lúc này, chuông tan học treo trên tường reo lên, chói tai đến mức Hướng Phi Hành đau cả đầu. Cảnh tượng cuối cùng trước khi anh rời khỏi giấc mộng là Khương Hữu Hạ nắm lấy cổ tay anh.
Trước giờ Khương Hữu Hạ vẫn luôn sợ lạnh. Có lẽ là vì mình quá hiểu em nên em trong giấc mơ của mình vẫn mang thể hàn như em ngoài đời thật. Tay em hơi lạnh, em cười híp mắt nhìn “anh Đần”: “Tan học rồi, để em dẫn anh về.”
Đến đây, Hướng Phi Hành mở mắt ra, thấy mình ngủ quên trên ghế. Từ thời còn đi học tới nay, anh chưa bao giờ ngủ gật cả, cứ thấy là lạ thế nào. Nhưng điều mà anh quan tâm hơn cả là nguyên nhân anh có giấc chiêm bao này.
Dù là trong mơ, ý nghĩ Khương Hữu h* th*n mật và thậm chí gần gũi da thịt với người khác cũng gieo vào lòng Hướng Phi Hành ý định truy rõ ngọn ngành. Anh muốn đào bới toàn bộ thông tin về cuộc đời kẻ đó rồi đem ra so sánh với mình để thấy rõ chênh lệch.
Nhưng Hướng Phi Hành không phải kiểu người yêu phiền phức chỉ mới nằm mơ đã đi chất vấn nửa kia để đòi một lời giải thích, đương nhiên cũng không thể kể cho Khương Hữu Hạ nghe những chuyện này. Anh chỉ mở điện thoại lên xem, lúc anh ngủ, Khương Hữu Hạ đã gửi tin nhắn: [Cả nhà không cho em xem họ đánh bài, chán quá đi, em cắn hạt hướng dương xong rồi về nhà.]
Rồi em gửi thêm một tấm ảnh: [Tối em sang nhà bà ngoại ăn, anh hai và chị dâu lên thị trấn ăn rồi.]
[Đi hẹn hò à?] Hướng Phi Hành hỏi.
Đã sáu rưỡi tối, Hướng Phi Hành vẫn chưa nhận được tin nhắn mình đang đợi nên gọi một cuộc sang xác nhận.
Vừa gọi xong thì Khương Hữu Hạ trả lời anh: [Chắc là vậy.] Rồi đột nhiên gửi lì xì cho Hướng Phi Hành, nói: [Ông xã, tuy là em không đón lễ phương Tây nhưng mà người khác có thì anh cũng phải có.]
Lại nói tiếp: [Chúng ta đã 5 ngày rồi không gặp nhau, nhớ anh quá đi à.]
Đương nhiên Hướng Phi Hành biết Khương Hữu Hạ nhớ mình, mình cũng nhớ em chẳng kém.
Mùa Tết hai năm nay là những ngày mà Hướng Phi Hành cảm thấy lê thê nhất từ trước tới giờ. Khương Hữu Hạ cần anh, anh cũng không muốn xa Khương Hữu Hạ một giây nào.
Nhưng không biết tại sao em ngoài miệng nói rất nũng nịu nhưng hành động thì không nhất quán.
Năm ngoái Khương Hữu Hạ ở quê đến tận mùng chín mới quyến luyến quay về thành phố, còn Hướng Phi Hành về từ mùng ba rồi.
[Anh đã đặt vé máy bay mùng ba về rồi đấy.] Anh gửi cho Khương Hữu Hạ: [Nhớ ông xã thì về sớm đi.]
Khương Hữu Hạ lại ngậm tăm.
Những lúc chột dạ em hay giả vờ bận. Hướng Phi Hành đang định giở chiêu uy h**p lẫn dụ dỗ thì đúng lúc bảo mẫu gọi điện thoại bàn tới, nói đã nấu xong cơm rồi nên anh xuống lầu ăn cơm trước.
Khương Hữu Hạ và cháu gái rất ăn ý, ăn cơm thật lẹ rồi dắt nhau ra ngồi cạnh lò than sưởi ấm.
Lò than chỉ đủ cho bốn người sưởi, ai muộn là mất chỗ, giống như đánh mạt chược vậy.
Cậu gác tin nhắn của Hướng Phi Hành sang một bên, chơi vỗ tay đọc vè với cháu gái trước.
Buổi tối lúc ăn cơm, bà ngoại cũng hỏi Khương Hữu Hạ bao giờ về thành phố. Bà biết năm nay Khương Hữu Hạ được nghỉ tới ngày mười lăm tháng Giêng nên hỏi cậu ở lại tới ngày mười ba rồi hẵng về được không, hôm đó giỗ cụ ông.
Năm ngoái Khương Hữu Hạ chỉ được nghỉ tới mùng mười nên không kịp cúng giỗ. Lúc sinh thời, cụ thương cậu lắm.
Cuối cùng Khương Hữu Hạ ra quyết định, cậu đồng ý với bà ngoại sẽ ở lại tới ngày mười bốn mới về, nhưng vẫn chưa biết nên nói với Hướng Phi Hành thế nào.
Chồng cậu một trăm điểm, nhưng mỗi tội mấy dịp tết nhất này thì lại có tư tưởng hoàn toàn trái ngược với cậu.
Tết năm ngoái cũng thế, mới mùng ba Hướng Phi Hành thình lình nói mình đã về nhà, làm Khương Hữu Hạ hết cả hồn. Cứ tưởng anh lén đi lang bạt đâu đó, hỏi kĩ mới biết anh thật sự về nhà của hai đứa.
Công ty của Hướng Phi Hành vào dịp Tết gần như chẳng có công việc gì, anh liên tục hỏi Khương Hữu Hạ ngày về.
Khương Hữu Hạ ở nhà đang vui, vẫn còn nhiều họ hàng chưa đi, suốt mấy ngày nay cậu luôn ở trong trạng thái vừa vui chơi vừa khó xử.
Lần này có lý do chính đáng rồi, tuy Hướng Phi Hành ngoài mặt thì thông cảm nhưng chắc chắn nhắn tin là không thể thiếu rồi, đến chừng về cũng phải dỗ anh lâu lắm cho coi.
Sau khi cả nhà ăn uống xong xuôi, anh họ lấy ra hai bộ bài, Khương Hữu Hạ gia nhập nhóm đánh bài. Tới gần tám giờ, cháu gái cậu đòi về xem hoạt hình, cậu bảo bố mẹ ngồi đánh bài tiếp, còn cậu đưa cháu về nhà.
Nhà bà ngoại cách nhà cậu không xa lắm, chỉ chừng mười phút đi bộ. Nhưng buổi tối gió quật ầm ầm, cóng hết cả người.
Đi được vài bước thì cháu gái không muốn đi nữa, Khương Hữu Hạ quấn khăn kín mặt cháu, chỉ chừa lại mỗi mắt và cổ, kéo áo phao của bé lên tới sát cằm rồi bế bé lên, men theo bờ ruộng mà đi.
Cháu gái cậu năm nay năm tuổi, quấn kín như đòn bánh tét nhưng bế lên thì nhẹ hều. Con bé ôm cổ Khương Hữu Hạ để động viên cậu cố gắng lên.
Trời tối mịt, hơi thở nóng ấm màu trắng đục của con bé phả ra từ bên trong khăn choàng, trông cực kỳ đáng yêu.
Lối về không có đèn đường, nhưng đủ cho một chiếc xe chạy qua. Cậu sợ xe chạy tới không thấy rõ hai chú cháu nên bật đèn pin điện thoại lên để cảnh báo có người.
Về gần đến nhà, Khương Hữu Hạ thấy một chiếc xe đang đậu trước cửa nhà mình, cứ tưởng là anh hai, lại gần mới thấy là một người đàn ông trung niên lạ mặt đang đứng gọi điện thoại.
Khương Hữu Hạ khựng lại một lát rồi đi tới: “Chào anh, cho hỏi anh tìm ai? Có chuyện gì thế?”
Màn hình điện thoại người kia hẵng còn sáng, anh ta run cầm cập vì rét, trông rất sốt ruột vì gọi mãi mà người ta không bắt máy. Thấy Khương Hữu Hạ đi tới, anh ta vội vàng bỏ điện thoại xuống hỏi: “Cậu có quen người trong nhà này không? Tôi tới giao hàng.”
“Hàng gì thế? Ai mua vậy?” Khương Hữu Hạ thả cháu xuống, thắc mắc hỏi.
Lúc này, anh trai và chị dâu cậu cũng vừa về.
Con đường đất trước cửa nhà nhấp nhô và chật hẹp, đèn pha trước đầu xe cũng nhấp nhổm lên xuống theo. Người giao hàng tưởng người mình tìm đã về nên ngó chằm chặp đèn xe, nhất thời không nói chuyện với Khương Hữu Hạ nữa.
Khương Kim Bảo dừng xe lại, thấy em trai và con gái mình đứng chung với người lạ thì đóng sầm cửa xe rồi bước vội tới: “Chuyện gì đây?”
Khương Kim Bảo tướng tá vạm vỡ, làm người giao hàng rén đến độ phải lùi bước chân, xua tay giải thích: “Không có gì đâu anh trai, em tới giao hàng thôi. Giao cho một người tên Khương Hữu Hạ, mà em gọi mãi không ai nghe máy.” Còn rút một điếu thuốc đưa cho Khương Kim Bảo: “Anh thông cảm nhé.”
Khương Hữu Hạ giật mình, nhớ ra điện thoại mình đang để chế độ tắt chuông để làm đèn pin soi đường. Giờ nhìn lại mới phát hiện có tám cuộc gọi nhỡ.
Chị dâu bước xuống xe từ ghế phụ lái, bế bé con đang đứng gặm móng tay hóng chuyện đi vào nhà.
Anh trai nhăn nhó nhìn cậu: “Khương Hữu Hạ, tết nhất còn mua cái gì nữa vậy? Sao không để về thị trấn rồi mua?”
“Em không có mua mà.” Oan cho cậu quá.
“Cậu là Khương Hữu Hạ à?” Người giao hàng quay sang dòm cậu, mà cậu quấn khăn đội mũ kín bưng, chắc anh ta chẳng nhìn ra được gì, đoạn nói, “Hàng của cậu này, ký nhận đi.”
Anh ta nói mình lái xe hợp đồng trên huyện, đang chuẩn bị ngừng nhận đơn để về đón Tết thì sếp lại gọi tới bảo có người thuê giao hàng. Tuy chuyến hàng lần này khá rắc rối nhưng trả rất nhiều tiền, anh ta bàn bạc với vợ xong thì nhận đơn.
Anh ta mở cửa hàng ghế sau, đầu tiên ôm một bó hoa siêu to khổng lồ ra, bên trên còn giăng đèn đang lấp lánh sáng, nhét vào lòng Khương Hữu Hạ rồi nói: “Còn một món nữa, cậu đợi tôi một lát.”
Anh ta lại mở cốp xe, khuân ra một thùng hàng, thấy Khương Hữu Hạ bê không nổi nữa nên đưa cho Khương Kim Bảo: “Anh trai cầm hộ nhé. Để em chụp hình gửi sếp cái.”
Nói xong, anh ta móc ngay điện thoại ra chụp với Khương Hữu Hạ và Khương Kim Bảo một tấm hình rồi vội vàng lên xe đi luôn.
Màn đêm buông xuống, các hộ trong làng hầu như chỉ có mỗi lầu hai sáng đèn. Gió rét vù vù từng cơn, gói theo cả mùi xăng xe pha lẫn với mùi đất thuần chất.
Bầu không khí giữa Khương Hữu Hạ và anh trai hơi chùng xuống. Cả hai đứng đó vài giây, cuối cùng anh nói: “Vào nhà đi.”
Chị dâu để hé cửa, tiện cho họ khuân đồ vào.
Đến nơi có đèn sáng, Khương Hữu Hạ thấy đóa hoa trong tay mình là hoa hồng trắng, xen lẫn vài đóa hoa baby, bên trên gài một chiếc thiệp hồng.
Còn món đồ anh trai cậu đang cầm là một cái máy sưởi điện.
Khương Hữu Hạ đặt bó hoa lên bàn ăn thì thấy trên thiệp có chữ, định cầm lên thì anh cậu đã rướn người sang: “Viết gì đấy?”
“Lễ Tình nhân vui vẻ”, thiệp in như vậy, còn phần ký tên bên dưới mới làm Khương Hữu Hạ sững sờ, anh cậu sốc óc đọc lên: “Ký tên: Bà xã, từ Rwanda.”
Khương Hữu Hạ mím môi, nhét thiệp vào túi áo ngủ, anh cậu hỏi: “Ở châu Phi thật à? Rwanda là châu Phi đúng không? Khương Hữu Hạ em cười tủm tỉm cái gì đấy?”
Cậu không nói gì, một tay ôm hoa, một tay bê thùng máy sưởi chạy đùng đùng lên lầu hai, leo lên giường gọi cho Hướng Phi Hành.
Hướng Phi Hành bắt máy rất nhanh, anh hỏi: “Nhận được chưa? Tài xế gửi ảnh cho anh rồi, anh chỉ nhận ra anh trai em, không nhận ra em.”
“Ngoài trời rét lắm,” Khương Hữu Hạ nói, “em là người ôm hoa ở bên cạnh đó.”
“Anh biết em là ai mà, thích quà không?” Giọng Hướng Phi Hành nghe lành lạnh, anh hỏi.
Lần này thì Khương Hữu Hạ thấy hơi nhớ anh thật rồi: “Thích ạ, cảm ơn ông xã, mà em chưa tặng gì cho anh hết.”
“Em tặng rồi.” Hướng Phi Hành hắng giọng rồi nói tiếp, “Tiệm hoa trong làng bọn em mới đào hoa từ dưới đất lên à? Hai mươi năm qua anh chưa từng thấy thứ tác phẩm nghệ thuật nào lạc hậu đến thế.”
Thật ra là hoa trên thị trấn, nhưng Khương Hữu Hạ không chỉnh anh, chỉ bảo: “Ông xã ơi, em muốn đi cắm thử máy sưởi, trong phòng rét quá.”
Cậu bật chế độ loa ngoài rồi đặt điện thoại trên giường, sau đó lôi máy sưởi khỏi thùng hàng. Máy sưởi trông rất cầu kỳ, làm bằng kính trong suốt, bên trong có màn hình mô phỏng ngọn lửa của lò sưởi gạch.
Sau khi cắm dây điện, cậu kê một cái ghế tới sát bên giường, rồi lại bê máy sưởi lên ghế, nói với Hướng Phi Hành: “Em sắp nổi lửa đây, nghi thức nổi lửa xin được phép bắt đầu.”
Ở đầu dây bên kia, Hướng Phi Hành đáp “Ừm”, giọng còn tẩm thêm gia vị vui vẻ.
Khương Hữu Hạ bật máy lên, ngọn lửa phát sáng trông nóng hừng hực, hơi nóng thoang thoảng từ từ phả đến bàn tay.
Sau lời chúc ngủ ngon, cậu nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Chỉ chưa đầy hai phút sau, cầu dao điện sập xuống.
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Story
Chương 5: I01, R05
10.0/10 từ 38 lượt.
