Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 22: R22, I06
Từ khi có ký ức tới nay, Hướng Phi Hành chưa bao giờ có giấc ngủ tệ thế này.
Suốt cả đêm, anh liên tục nằm chiêm bao. Anh mơ thấy mình độc hành trong thế giới này, hết lần này đến lần khác lướt qua Khương Hữu Hạ, người mà anh đang tìm kiếm.
Từ miếu thờ thần, chợ, rồi bóng người phía sau tấm màn, cho đến hoàng hôn trong khu vui chơi bỏ hoang. Trong mơ, anh vẫn luôn trò chuyện với Khương Hữu Hạ qua điện thoại. Dù bước chân cuống cuồng chạy đến nơi mà Khương Hữu Hạ nói, nhưng lần nào cũng như lần nấy, khi chỉ còn một gang tấc là chạm đích, anh đã nghe thấy tiếng la thất thanh của em, biết em đã bị những chuyện vụn vặt bắt nhốt sang một nơi khác.
Sáng sớm Hướng Phi Hành mở mắt dậy, thấy phần giường bên trái trống huơ trống hoắc, huyệt Thái dương đau cộm lên, là biết giấc ngủ đêm qua tệ đến mức nào, thà rằng không ngủ còn hơn.
Tình tiết truy đuổi của giấc chiêm bao, mà chẳng biết có nên gọi là ác mộng không, vẫn đang chiếm cứ không gian não bộ của Hướng Phi Hành.
Anh biết mình sẽ không vì thế mà đánh mất Khương Hữu Hạ, nhưng phản ứng của Khương Hữu Hạ tiêu cực hơn nhiều những gì anh cần nhìn thấy. Sau khi biết chuyện Hướng Phi Hành đã giấu, em vẫn tiếp tục sự nghiệp ở thành phố Giang, chính miệng bày tỏ mình không muốn đến thủ đô, khiến Hướng Phi Hành hiểu rõ hơn một điều, tình yêu mà Khương Hữu Hạ dành cho thành phố Giang lớn hơn nhiều so với thủ đô, cho nên việc Hướng Phi Hành cố gắng điều hòa hai bên không quá thành công.
Trong nhà vẫn tịch mịch, những vết tích trong nếp sống của Khương Hữu Hạ gần như đã được dọn dẹp sạch trơn, chỉ còn lại những món đồ len cũ kĩ. Đồ trang trí trong nhà cần có chủ nhân làm mới thường xuyên thì mới có nhựa sống, nhưng có một người chủ đã vứt toẹt căn nhà này khỏi tâm trí mất rồi.
Hướng Phi Hành cầm điện thoại lên xem, hôm nay là mùng bảy Tết, còn bảy ngày nữa Khương Hữu Hạ mới về nhà.
Tròn một tuần, nói cách khác là một trăm sáu mươi tám tiếng, hay mười nghìn không trăm tám mươi phút. Khương Hữu Hạ kém Toán lắm, chắc sẽ không hiểu thời gian này dài đến nhường nào đâu.
Phải nghe thấy con số lớn chừng “sáu trăm linh bốn nghìn tám trăm giây” thì chắc Khương Hữu Hạ mới hiểu.
Hướng Phi Hành đã từng quen với sự cô đơn lẻ bóng nên sẽ không sắm vai một nhân vật yếu đuối. Anh dậy đánh răng rửa mặt, chuẩn bị đến công ty.
Ngày mai là ngày nhân viên chính thức đi làm, hôm nay anh và một vài nhân viên đến làm sớm. Sáng nay anh có hai cuộc họp với trụ sở chính, chiều thì phải sang thành phố lân cận ăn một bữa cơm với khách hàng.
Thành phố Giang đã ngớt mưa, nhưng trời hẵng còn âm u và sương mù thì ken đầy trong không khí.
Hướng Phi Hành đứng bên cạnh vách tường kính trong văn phòng ngó ra ngoài. Qua một mùa Tết rồi mà thành phố vẫn còn ngái ngủ, đắm mình trong màn sương xám đục ngầu và bầu không khí đìu hiu đặc trưng của riêng dịp Tết.
Từ Tẫn Tư vừa kết thúc kỳ nghỉ dưỡng nên ngày mai mới trở lại, Hướng Phi Hành đành nhờ trợ lý chuẩn bị tiền lì xì cho nhân viên vào ngày mai rồi đặt vào két sắt.
Anh bận rộn làm việc cả buổi sáng, tới mười giờ rưỡi họp xong ca đầu tiên, anh mới nhận được tin nhắn đầu ngày của Khương Hữu Hạ.
Khương Hữu Hạ bảo hôm nay mình muốn sắp xếp lại tư liệu quay phim trước kia rồi cắt ghép video, nên không ra ngoài chơi mạt chược: [Bố em đi đánh thay em rồi cho nên trưa nay em đến tiệm của anh hai ăn ké.]
Hướng Phi Hành nhính chút thời gian trả lời cậu: [Blogger này tâm huyết quá, tăng được bao nhiêu fan rồi?]
Khương Hữu Hạ thành thật đi chụp màn hình cho anh xem, bảo đã hơn ba trăm rồi.
Lát sau, Khương Hữu Hạ lại nhắn thêm một tràng: [Ông xã ơi, em đã suy nghĩ về lời khuyên của chị Len ngày hôm qua, thấy rất có lý. Em vẫn luôn thích quay video, em cắt ghép video rồi đăng lên, nếu có người tình cờ cần bài hướng dẫn của em hay là có cùng sở thích những thứ lặt vặt như em thì em cảm thấy rất hãnh diện. Anh có thấy em bị nghiện mạng không? Nhưng em làm như vậy không phải để tăng lượng người theo dõi và lượt xem đâu.]
“Hãnh diện” chắc là từ mà chị chủ của Khương Hữu Hạ dùng, nhưng Hướng Phi Hành nhớ Khương Hữu Hạ đúng thật thích quay những thứ này. Lúc mới hẹn hò, Khương Hữu Hạ cũng thường quay một số tư liệu mỗi khi hai người đi dạo phố. Nhưng không biết vì sao sau này yêu nhau rồi thì em không quay nữa.
Nói mấy câu như “tăng fan” hay “tâm huyết” chỉ là đùa thôi, mỗi khi Khương Hữu Hạ giãi bày lòng em, Hướng Phi Hành luôn ý thức được sự hà khắc của mình. Nhưng về khía cạnh áy náy và bù đắp thì anh vẫn là tay mơ, không biết phải diễn đạt làm sao cho tự nhiên, bèn nói: [Không có gì lạ, em thích là được. Đăng đi rồi ông xã like cho em.]
Khương Hữu Hạ trả lời rất nhanh: [Vậy em bắt đầu chỉnh sửa video đây.] Nói xong, em biến mất tiêu. Hướng Phi Hành họp xong ca hai, em vẫn chưa nhắn lại.
Ăn trưa xong, Hướng Phi Hành thấy Khương Hữu Hạ cập nhật video mới, là một bài hướng dẫn kỹ thuật móc len. Mở ra xem, anh nghe được giọng Khương Hữu Hạ: “Lâu quá không gặp, hôm nay mình sẽ chỉ cho mọi người một số cách gút len thường gặp và thói quen khi móc len của mình.”
Giọng Khương Hữu Hạ rất dịu dàng, không gấp gáp, Hướng Phi Hành cùng lắm chỉ nghe ra được vẻ thẹn thùng lúc em quay, chứ không phải như em thường tự chê mình là không dám làm, hay làm không tốt.
Tài khoản này vốn đã có hơn hai nghìn người theo dõi, Hướng Phi Hành đã theo dõi từ hai năm trước, Khương Hữu Hạ lúc trước không hề phát hiện ra.
Anh bấm like cho cậu, lát sau cậu mới theo dõi lại, còn nhắn tin trên ứng dụng: [Ông xã, thì ra anh đã theo dõi em từ trước!] Hướng Phi Hành thấy cậu ngốc quá nên không trả lời.
Xem video xong, Khương Hữu Hạ gửi ảnh bữa trưa cho Hướng Phi Hành, chắc là ở trong tiệm của Khương Kim Bảo. Trong ảnh là một chiếc bàn thấp màu xám, phía trên bày năm, sáu món, còn rất nhiều đĩa dùng một lần, ở mép ảnh còn xuất hiện đôi găng tay làm việc của nhân viên tiệm rửa xe.
Nói chính xác thì bầu không khí trò chuyện giữa hai người vẫn không khác gì trước khi Hướng Phi Hành nói sự thật cho Khương Hữu Hạ biết.
Nhưng với tính cách của Hướng Phi Hành thì anh cảm thấy nếu đã nói ra rồi thì cần phải thúc đẩy tiến độ. Thế nên sau bữa trưa, trước khi xuất phát sang thành phố lân cận, anh đã soạn một lịch trình du lịch thủ đô rồi gửi cho Khương Hữu Hạ, hỏi: [Cuối tháng Ba dành ra ba ngày hai đêm đi chơi nhé? Biết cuối tuần em bận nên thời gian em cứ quyết định, anh sẽ xin nghỉ.]
Vì Khương Hữu Hạ từng đến thủ đô rồi nên anh bổ sung thêm một câu: [Nếu trong lịch trình có chỗ em từng đi rồi thì chúng ta đổi lại chỗ khác.]
Gửi xong, Hướng Phi Hành phát hiện mình gần như thiếu hiểu biết về chuyện Khương Hữu Hạ đi thủ đô, nên cần được phổ cập thêm, bèn hỏi: [Hồi cấp ba em đã đi những đâu, đi khi nào?]
Trợ lý tới gõ cửa, bảo tài xế đã đợi dưới lầu nên bọn họ bắt đầu xuất phát.
Khương Hữu Hạ ăn trưa xong thì ngồi trong tiệm hóng hớt. Trong phòng nghỉ giải lao, một khách hàng của anh trai cậu kể về những cuộc phiêu lưu mạo hiểm hồi còn làm hướng dẫn viên du lịch ở khu vực biên giới. Cậu đang nghe say sưa thì điện thoại bỗng rung lên, mở ra xem, Hướng Phi Hành gửi cho cậu một tệp PDF và thêm mấy tin nhắn nữa.
Hướng Phi Hành cứ hỏi mãi chuyện cậu đến thủ đô hồi cấp ba, cậu vừa đọc tin nhắn xong thì anh lại gửi thêm tin nữa: [Em đi một mình à?]
Khương Hữu Hạ vốn không muốn kể cho Hướng Phi Hành nghe chuyện này, nhưng không ngờ anh trai lắm mồm đi bán đứng cậu, bây giờ bị hỏi tới cậu cũng hơi chột dạ, mới đầu nhắn: [Ông xã, em tưởng hôm nay anh bận lắm chứ.] Gửi xong, sợ Hướng Phi Hành giận nên thu hồi, nhắn lại: [Em đi một mình vào kỳ nghỉ đông lớp Mười một, sau khi bị viêm mũi thì không đi ngắm nghía đâu nữa hết. Mấy chỗ ông xã liệt kê trông cũng hay ho đó, không cần sửa gì đâu.]
Hướng Phi Hành một lúc sau mới trả lời: [Anh gửi nhầm tệp cho em rồi, là tệp trống.]
[Anh chỉ đề nghị thôi, em không cần tiêu cực vậy đâu.]
Sau đó anh gửi sang một tệp khác rồi không nói gì nữa.
Khương Hữu Hạ cảm thấy chồng mình đã bị mình dập tắt hứng khởi rồi, trông có vẻ hơi tổn thương, nhưng cậu lại không biết phải dỗ làm sao, trước tiên gửi một biểu cảm “Dạ được”, lúng túng đến độ không hóng chuyện nổi nữa, cầm một ly trà sữa chị dâu mới gọi về, cắm ống hút vào rồi về nhà.
Trà sữa trân châu của tiệm này nóng hôi hổi, ly nhựa như muốn chảy ra luôn. Trà sữa đậm mùi bột béo, làm cậu có cảm giác an tâm hơn.
Chiều mùng bảy Tết, thời tiết ở trấn Hòa Bình cũng khá đẹp, khoảng một nửa số cửa hàng đã khai trương, dòng xe trên đường chính qua lại tấp nập. Đủ loại lốp xe đem theo bùn đất từ con đường dưới thôn quê lên con đường trải nhựa xám của thị trấn, phủ lên nó một lớp bụi bùn màu nâu nhạt.
Lòng bàn tay Khương Hữu Hạ cầm ly trà sữa nóng, mu bàn tay thì hứng gió lạnh mùa đông, cứ như đang sống ở cả hai mùa vậy.
Trong lòng cậu chất chứa một mớ chuyện với lượng thông tin siêu nhiều, khiến cho não bộ quá tải, nên cậu bắt đầu thả hồn trong hư không và bước đi trong vô định, còn suy nghĩ về nội dung video sắp tới.
Hay là cứ cắt ghép những video hai năm qua cậu ở thành phố Giang và Tiệm Len Cát là xong, tiện thể quảng cáo hộ chị Len luôn, Khương Hữu Hạ vừa nhai trân châu vừa nghĩ như vậy.
Cậu ép mình nghĩ đến những chuyện này, nếu không thì sẽ dễ vướng vào muộn phiền lắm.
Nhưng đi được nửa đường, Khương Hữu Hạ ngước mắt lên, thấy có mấy chiếc xe khách đậu trong bến xe thị trấn, lại sực nhớ tới chuyện mình đến thủ đô.
Cậu tưởng đã lâu mình không nghĩ đến thì đã quên rồi chứ, nhưng khi nghiêm túc nhớ lại thì mọi chuyện chỉ như vừa diễn ra hôm qua.
Khương Hữu Hạ đến thủ đô vào kỳ nghỉ đông lớp Mười một, khi đó không ai ủng hộ cậu, nhưng cậu vẫn muốn đi. Vì thế, cậu đã tra rất nhiều tuyến đường ở trên mạng, cũng tích cóp được một khoản tiền.
Đó là lần đầu tiên cậu đi máy bay, cũng may cậu mua được vé giá rẻ. Tuy là vé tàu hỏa chắc chắn rẻ hơn vé máy bay nhưng Khương Hữu Hạ muốn thử ngồi máy bay xem sao.
Xuất phát từ bến xe trấn Hòa Bình, khi đó bến xe vẫn chưa có phòng chờ cho khách, Khương Hữu Hạ mua vé ở quầy xong thì đứng ngay trên thềm đợi xe.
Suốt quãng đường đến thủ đô, cậu cũng quay rất nhiều video. Mới đầu còn rất khấp khởi, đến sân bay của tỉnh, kiểm tra an ninh xong xuôi rồi đi vào đại sảnh với trần cao ngút trời, nhìn thấy người qua kẻ lại không ngớt thì cậu lại bắt đầu rụt rè và e sợ.
Lúc máy bay cất cánh, tim Khương Hữu Hạ như muốn thòng ra ngoài. Cậu ngồi im re trên ghế, còn nghĩ may mà chuyến về mình đã mua vé tàu hỏa. Thân xác cậu đang ở trong tàu bay trên tầng không ở độ cao mười nghìn mét, nhưng trái tim thì đã lót tót chạy về nhà, tạm dừng chuyến du lịch này lại, gan lì dúm dó lại còn tí xíu, còn nghĩ bố mẹ và anh trai nói đúng thật, đi du lịch một mình vừa không an toàn vừa chẳng thú vị gì cả.
Đến sân bay thủ đô, Khương Hữu Hạ đeo balo đi tìm khách sạn mình đã đặt. Cậu không đi nhầm tàu điện ngầm, nhưng ra khỏi trạm tàu điện thì phải tìm mãi mới thấy cửa khách sạn núp trong một con ngõ nhỏ.
Hôm đó trời rét thấu xương, lúc đi đường, gió thổi Khương Hữu Hạ suýt đông cứng thành đá. Khoảng thời gian ấy đúng lúc có bụi mịn, có thể đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến bệnh viêm mũi phát tác.
Vì thiếu kinh nghiệm nên Khương Hữu Hạ không biết quy định người dưới mười tám tuổi không được ở khách sạn một mình. Lễ tân không cho cậu nhận phòng, cậu hết cách đành phải nhắn tin cầu cứu thím. Thím hết cả hồn, gọi cho cậu hỏi xem tình huống, sau khi hiểu ra, nửa tiếng sau thím chạy tới, trong tay còn đang xách thức ăn mới mua về từ siêu thị.
Thím không trách mắng cậu, chẳng những giúp cậu làm thủ tục nhận phòng, còn bảo rằng có thể xin nghỉ một ngày trong tháng này để dẫn cậu đi chơi quanh thủ đô. Khương Hữu Hạ từng nghe thím kể bình thường thím không xin nghỉ làm, như vậy thì chủ nhà sẽ cho thím lương tăng ca, nên cậu lập tức từ chối. Nhưng thím rất kiên trì, bảo “Mai thím tới dẫn con đi chơi”.
Thật ra trong ánh mắt thím trước khi đi có vương một chút thông cảm và không tán thành, cậu nhìn ra được. Nhưng thím chẳng nói gì.
Sáng hôm sau, vì có mưa nhỏ, chất lượng không khí cũng kém, hai thím cháu đi bảo tàng thủ đô tới trưa thì thím dẫn cậu đi ăn vịt quay. Hai người xếp hàng một tiếng rưỡi đồng hồ mới có bàn, gọi nửa con vịt quay và một phần chân vịt sốt mù tạt. Khương Hữu Hạ muốn trả tiền mà bị thím cười.
Còn chưa về đến khách sạn thì mũi cậu đã bắt đầu ngứa và không ngừng ch** n**c mũi, ảnh hưởng đến những hoạt động thường ngày.
Thím đã mua thuốc cho cậu mà vẫn không thấy khá hơn, nên hai ngày sau đó, cậu không thể thực hiện lịch trình của mình, chỉ nhớ mấy ngày đó rất khó chịu trong người. Trước khi cậu về, thím nhắn cho cậu, bảo, thím biết nguyên nhân Khương Hữu Hạ muốn đến thủ đô. Nhưng thím không thể đưa địa chỉ nhà người chủ mà thím làm việc cho Khương Hữu Hạ biết được, đây là quy tắc trong nghề, mong Khương Hữu Hạ thông cảm.
Khương Hữu Hạ chưa từng hỏi, cũng không có ý định hỏi.
Cậu bảo: [Con không hỏi đâu thím.]
Thím nói tiếp: [Thím biết con vẫn luôn là đứa trẻ ngoan.]
Sáng hôm sau, Khương Hữu Hạ lên tàu về nhà.
Đây chính là phần lớn trải nghiệm của Khương Hữu Hạ ở thủ đô, không hẳn là đau lòng nhưng rất vô vị. Giống như cậu muốn dùng kính viễn vọng để nhìn thật rõ viên socola cách đó năm nghìn mét, nhưng vì khoảng cách quá xa, khiến việc ảo tưởng được nhìn thấy nó cũng trở nên tội lỗi và viển vông.
Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ một lần nữa đến thủ đô, hay thậm chí là sinh sống ở đó, cậu những tưởng mình đã rời xa cái chuyện không đáng hãnh diện đó rồi.
Cậu trân trọng niềm hạnh phúc mà ông trời ban cho mình nên muốn tiếp tục sống thật bình lặng và vui vẻ với Hướng Phi Hành.
Sau khi về đến nhà, Khương Hữu Hạ nhìn cuộc trò chuyện của mình với Hướng Phi Hành kết thúc ở biểu cảm mà mình gửi, đầu tiên là đi xem tệp PDF Hướng Phi Hành gửi, chụp màn hình và khoanh lại vài địa điểm trông thú vị, gửi sang rồi bảo mình muốn đi chơi.
Hướng Phi Hành không trả lời, cậu lại chụp ly trà sữa cho anh xem, bảo [Ông xã ơi, đây là trà sữa em thích nhất hồi cấp ba nè].
Hướng Phi Hành vẫn không trả lời, Khương Hữu Hạ nghĩ một hồi, lại hỏi: [Ông xã ơi, tối anh về xem giúp em mấy cái điện thoại cũ của em còn mở máy được không nha, trong đó còn giữ một số tư liệu lúc trước em quay.]
Cuối cùng Hướng Phi Hành cũng chịu đáp lại một tiếng [Được].
Khương Hữu Hạ lập tức trả lời [Ông xã tuyệt vời, em yêu anh.]
Hướng Phi Hành nhập một lúc, đáp: [Ông xã cũng yêu em.]
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Story
Chương 22: R22, I06
10.0/10 từ 38 lượt.
