Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 21: R21
Có rất nhiều chuyện chỉ cần hạ quyết tâm “được ăn cả ngã về không” thì sẽ phát hiện nó không hề khó như ta tưởng.
Chẳng hạn như việc học một vài kỹ thuật đan len trông có vẻ phức tạp, hay là du lịch đến một thành phố xa xôi, hoặc làm một công việc mà ta chưa từng nghĩ tới, phát triển một mối quan hệ tình cảm bất ngờ như trong mơ, hay ví như livestream bán khóa học thủ công của mình ở căn nhà nhỏ trên thị trấn. (Ngoại trừ việc tham gia cuộc họp gia đình Hướng Phi Hành, lần nào đến lượt Khương Hữu Hạ phát biểu, cậu cũng toát mồ hôi hột.)
Buổi livestream được lên kế hoạch đột xuất vào tối mùng sáu Tết không chỉ không thất bại mà còn có thể nói là cực kỳ thành công. Trong một tiếng rưỡi đồng hồ, số mắt xem trực tuyến ngày càng tăng cao, đến cả những món đồ thủ công có trong cửa hàng cũng được bán rất chạy.
Khi livestream gần kết thúc, chị Len đột nhiên giới thiệu tài khoản mạng xã hội cá nhân của Khương Hữu Hạ cho khán giả trong livestream, bảo “Mọi người hãy theo dõi thầy Khương của chúng ta nhé”.
Sau khi xuống live, chị lại gửi tin nhắn thoại dài mười phút vào nhóm chat, tổng kết lại tình hình bán hàng tối nay, cảm ơn những đồng nghiệp đã tăng ca và đặc biệt tán dương phần thể hiện của Khương Hữu Hạ, cuối cùng còn động viên cậu tiếp tục đăng bài trên trang cá nhân.
“Tiểu Hạ, em thấy chưa, vừa rồi em tăng quá trời fan hâm mộ luôn.” Chị Len bảo, “Em nên tiếp tục đăng bài đi.”
Nghe xong tin nhắn thoại, Khương Hữu Hạ chuyển sang tài khoản của mình xem thử, nhận ra đúng là tăng thêm hơn 200 người theo dõi, trong hòm thư cũng có rất nhiều tin nhắn mới.
Có người tâm sự mình là người yêu thích thủ công, rất mong chờ lớp học thử. Cũng có hai khách hàng cũ nhắn nhủ “Cuối cùng cũng tìm được thầy Khương rồi”.
Cậu trả lời lại từng tin một, rồi tiện thể xem lại nội dung bài đăng trên trang cá nhân của mình, lòng hơi thổn thức. Vì tài khoản này đã lâu lắm rồi không cập nhật bài đăng mới.
Cách đây rất lâu, thỉnh thoảng cậu cũng đăng một vài kỹ thuật móc len, còn quay video đi làm hằng ngày. Nhưng đó là chuyện lúc cậu mới tới thành phố Giang, mới nhậm chức ở Tiệm Len Cát.
Sau khi yêu đương với chồng cậu, cậu hiếm khi có thời gian trọn vẹn để quay video hay ghi lại cuộc sống. Hơn nữa, Hướng Phi Hành hay nói chen vào video của cậu mấy câu vô thưởng vô phạt, gì mà “Blogger quay có tâm quá”, còn sáp lại xem bình luận video và số lượt xem này kia nữa.
Khương Hữu Hạ biết có đôi khi Hướng Phi Hành không cố ý trêu đâu, nhưng anh cứ nói như vậy hoài làm Khương Hữu Hạ ngại quay tiếp. Nên dần dần, sở thích quay video có từ hồi mới sở hữu điện thoại của Khương Hữu Hạ đã không còn. Cậu chỉ thỉnh thoảng chụp lại một vài bức ảnh vụn vặt, gửi cho Hướng Phi Hành, bạn bè và người nhà xem mà thôi.
Còn những nội dung về kỹ thuật thủ công thì hiện giờ Khương Hữu Hạ cũng toàn quay ở trong tiệm rồi đăng thẳng lên tài khoản của tiệm, từ đó tài khoản của cậu không còn nội dung gì mới nữa.
Mang theo cảm xúc hoài niệm, Khương Hữu Hạ mở video mình quay hai năm trước ra, nhớ lại cuộc sống khi ấy. Xem một hồi, Khương Hữu Hạ nhận được tin nhắn của chị Len, chị hỏi: [Hữu Hạ, có tiện gọi điện không em?]
Quay lại ứng dụng trò chuyện, cậu mới phát hiện thì ra chồng mình cũng nhắn, nhưng mà cậu không nhìn thấy.
Hướng Phi Hành gửi hai tin, lần lượt là [Lúc cảm ơn người dùng X tặng quà sao không gọi “cưng” hả], còn chia sẻ một bài đăng với tiêu đề là “Blogger mới nổi có thể làm gì với fan cứng để duy trì tình cảm sau live”.
Khương Hữu Hạ thấy buồn cười quá nên ôm điện thoại cười cả buổi. Hướng Phi Hành là người có máu hài hước, lúc nào cũng có thể chọc cậu cười.
Lúc chưa quen Hướng Phi Hành, cậu không biết đến đặc điểm này của anh. Nghĩ một hồi, cậu trả lời: [Ông xã ơi, em gọi điện với chị chủ xíu nha.] Sau đó nhắn cho chị Len [Tiện ạ], thế là chị gọi tới ngay.
Giọng chị Len không hề thư giãn chút nào, nghe có vẻ lo lắng: “Hữu Hạ, chị vẫn phải hỏi em chuyện này, nếu không thì tối nay ngủ không nổi mất. Tin nhắn lúc nãy em gửi cho chị là sao vậy hả? Tại sao nửa cuối năm chưa chắc nhận lớp, em có kế hoạch gì khác à? Đừng nói là em định từ chức đấy nhé?”
Lúc nãy khi đang livestream, Khương Hữu Hạ sợ cửa hàng sẽ bán trước khóa học thử vào tháng Năm nên đã nhắn cho chị chủ nửa năm sau khoan xếp lớp cho cậu.
Đương nhiên là cậu không muốn từ chức, nhưng quả thật cậu vẫn chưa chắc chắn về tương lai. Lưỡng lự một lúc, cuối cùng Khương Hữu Hạ đành nói cho chị Len biết chuyện mình phát hiện chồng mình có thể sẽ phải thuyên chuyển công tác đến thủ đô.
“Vì ảnh vẫn chưa nói em biết, với lại lúc nãy ảnh cũng đang xem live, nên em không dám xếp nhiều lớp như vậy, chứ không ảnh lại nghĩ nhiều cho coi.” Mà có thể là còn bất mãn nữa kìa.
“Sao anh ấy không nói em biết?” Chị Len không hiểu lắm, “Chẳng phải tình cảm của hai người ổn lắm à?”
“Em đoán có thể là ảnh hơi lo lắng,” Khương Hữu Hạ cũng chỉ đoán vậy thôi, “thỉnh thoảng tính khí ảnh không giống người bình thường cho lắm, vả lại…” Khương Hữu Hạ nghi có khi bản thân Hướng Phi Hành cũng chẳng muốn đi cho nên mới trì hoãn. Những chuyện gì Hướng Phi Hành không muốn làm mà nằm ngoài phạm trù công việc thì anh luôn như thế.
Chẳng hạn như mỗi lần họp gia đình, Hướng Phi Hành chưa bao giờ muốn tham gia. Ngoài mấy lần đầu anh cho Khương Hữu Hạ tham gia cùng thì phấn khích một cách kỳ lạ ra, về sau anh lại thường xuyên giả bộ như không có mấy cuộc họp này, lúc nhận lời mời tham gia cuộc họp cũng lề mà lề mề.
“Hữu Hạ, nếu em phải rời khỏi thành phố Giang thì sau Tết chúng ta phải nói chuyện lại với nhau. Em cũng biết em vẫn luôn là đối tượng quan trọng được bồi dưỡng của tiệm mình mà, chứ không thì chị cũng chẳng đăng ký lớp bồi dưỡng cho em rồi. Em cực kỳ quan trọng với tiệm của chị, chắc chắn là chị không hy vọng em sẽ đi.” Chị Len ở đầu dây bên kia hết mực khuyên nhủ, “Nhưng dù quyết định cuối cùng của em là gì thì chị cũng hy vọng em hãy ưu tiên cân nhắc đến chuyện bản thân em muốn đi đâu. Giống như hôm nay chị giới thiệu tài khoản của em trên livestream là mong em có thể tiếp tục cập nhật tài khoản này, phát triển đa phương diện. Nhiều khi chị thấy em quá ỷ lại vào… người nhà của em…”
Chị Len lại nói rất nhiều về tiềm năng của cậu và kế hoạch phát triển tiệm vào năm sau. Chị bảo tin này lẽ ra tới sau Tết khi nào họp nhân viên mới thông báo, nhưng hôm nay nói trước với Khương Hữu Hạ là vì chị mong tương lai của Tiệm Len Cát sẽ có Khương Hữu Hạ dự phần.
Khương Hữu Hạ nghe mà hổ thẹn, vì lúc cậu mới tới thành phố Giang mà không sớm tìm được công việc ổn định ở Tiệm Len Cát thì chắc đã tiêu hết sạch tiền tiết kiệm rồi cuốc lủi về quê. Chị Len và các đồng nghiệp đã giúp đỡ cậu rất nhiều.
Hai người càng nói chuyện thì cậu càng thấy áy náy, không nói được gì, cuối cùng chị Len bảo “Vậy em suy nghĩ cho kĩ đi nhé” rồi họ cúp máy.
Khương Hữu Hạ ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc, màn hình điện thoại lại sáng lên, Hướng Phi Hành nói: [Có chuyện mà gọi lâu thế?]
Cậu cũng không biết trả lời thế này, nghĩ hồi mới nói: [Gọi xong rồi ạ.]
Khương Hữu Hạ tắt đèn, chẳng buồn cả dọn đống len trên bàn. Trong căn phòng không mấy sáng, cậu mệt mỏi ôm điện thoại gõ chữ: [Ông xã ơi, em hơi mệt, với lại em cũng chưa đi tắm.]
Hướng Phi Hành cũng đang gõ được một lúc rồi, anh bảo: [Vậy thì đi tắm đi, tắm xong rồi nhắn ông xã.]
Khương Hữu Hạ buông điện thoại rồi đi vào nhà tắm. Tắm xong, cậu rề rà sấy tóc, sau đó về phòng, cầm điện thoại chui vào chăn, mong rằng trên màn hình sẽ xuất hiện tin nhắn chồng cậu gửi như là [Ông xã ngủ rồi], hoặc là [Ngủ ngon].
Cậu cũng không thích một tương lai phức tạp, về chuyện này thì cậu giống Hướng Phi Hành. Hơn nữa Khương Hữu Hạ rất ghét việc đưa ra lựa chọn.
Cậu đã chân thành ước nguyện, nhưng khi cầm điện thoại lên, nguyện vọng lại không thành hiện thực, có vẻ như Hướng Phi Hành không có ý định ngủ. Mới nãy anh còn gửi cho cậu một tấm ảnh, là hai chiếc hộp lục lạc kỵ sĩ đặt cạnh nhau, sau đó hỏi Khương Hữu Hạ: [Hai chàng kỵ sĩ đang chờ ở nhà rồi, chừng nào em mới về đây?]
Thật ra Khương Hữu Hạ mua chiếc lục lạc này không phải vì mấy câu quảng cáo của nó. Tuy cậu ngây ngô thật nhưng không phải kẻ đần. Chẳng qua là cậu không thể nói với Hướng Phi Hành về nguyên nhân thật sự mà thôi.
Nhưng mà quả thật cậu cảm thấy chiếc lục lạc là món đồ may mắn của cậu, vì sau khi mua nó không lâu thì cậu đã gặp được Hướng Phi Hành.
[Ông xã, vẫn là ngày mười bốn em về.] Khương Hữu Hạ nhắn cho anh.
[…] Hướng Phi Hành thể hiện sự bất lực của mình, đoạn hỏi: [Gọi video được không em?]
Khương Hữu Hạ nghĩ một lúc rồi gọi sang, Hướng Phi Hành bắt máy. Cậu nhìn thấy anh ngồi trên giường, vẫn chỉ để lộ nửa bên mặt không có sẹo. Anh mặc áo ngủ màu đen, tóc không còn ướt nữa, mặt cũng khô ran.
Anh cực kỳ tuấn tú, không chỉ một mình Khương Hữu Hạ thấy vậy, cả đồng nghiệp cậu cũng nói thế.
Nhìn vẻ bề ngoài, Hướng Phi Hành là một người không thể hiện hỉ nộ ái ố lên mặt. Có thể là vì đặc thù công việc, anh buộc phải trở nên độc lập và mạnh mẽ để tạo niềm tin cho mọi người, vì thế mà điệu bộ của anh vẫn luôn rất nghiêm túc.
Lúc mới quen, Khương Hữu Hạ thấy Hướng Phi Hành hơi lạnh lùng, vô tình, khó gần, bất định, và bí ẩn. Khương Hữu Hạ không hiểu vì sao Hướng Phi Hành lại đứng ra giúp mình khiêng Hâm đang say bí tỉ lên xe, vì sao lại cho mình số điện thoại, còn thường dẫn mình đi chơi.
Những ngày đầu mới yêu, Khương Hữu Hạ thường xuyên thấy kì lạ, vì cậu không nhìn ra được rốt cuộc Hướng Phi Hành có thích mình thật hay không. Dần dà cậu mới hiểu được tính cách của anh. Hướng Phi Hành rất thích bắt Khương Hữu Hạ đoán, nếu cậu đoán đúng, hay cậu đứng về phía anh, nhấn mạnh rằng anh là người chồng tuyệt vời nhất thế giới, thì anh sẽ vui, tuy rằng niềm vui đó không được thể hiện quá rõ.
Khương Hữu Hạ cũng hiểu Hướng Phi Hành thích mình. Chuyện này thì không có gì phải nghi vấn.
Ở đầu dây bên kia, Hướng Phi Hành đợi cả buổi, chắc thấy Khương Hữu Hạ nói chuyện chậm quá nên anh đành phải hờ hững mở lời, “Lúc livestream gọi bao nhiêu là ‘cục cưng’, giờ thấy ông xã của mình thì không gọi nữa à?”
Cậu biết mình thật sự, thật sự rất thích Hướng Phi Hành. Tâm trạng vốn đang bùng nhùng như cuộn len, nhưng nhìn thấy khóe miệng chùng xuống của Hướng Phi Hành, thì lại được gỡ rối.
“Gọi điện thoại với chị chủ lâu thế, hai chị em nói gì vậy?” Hướng Phi Hành hỏi.
“Về kế hoạch năm sau,” Khương Hữu Hạ không giỏi nói dối, lại không muốn chủ động nhắc đến nên nói chung chung, “cả chuyện chị ấy khuyên em nên tiếp tục cập nhật tài khoản mạng xã hội.”
Hướng Phi Hành nhìn cậu vài giây rồi hỏi: “Vậy năm sau em có kế hoạch gì? Không nói những thứ mà AI viết cho em nhé.”
“… Em cũng không biết.”
Nói đến đây thì cả hai đều làm thinh.
Khương Hữu Hạ cũng chếch camera đi chỗ khác, chỉ quay được áo ngủ vải san hô của mình. Cậu không muốn Hướng Phi Hành nhìn thấy gương mặt mâu thuẫn của mình, chỉ khẽ hỏi: “Vậy còn ông xã thì sao?”
“Lúc họp gia đình, anh mời em ra khỏi phòng họp,” cậu nhắc tới, “nên em chưa nghe được kế hoạch của anh.”
Lát sau, Hướng Phi Hành lên tiếng, anh hạ giọng thật thấp: “Có thể công việc của anh sẽ có biến động, sau Tết hai tháng, chắc anh phải quay về trụ sở chính.”
Không ngờ anh lại đột ngột giãi bày, Khương Hữu Hạ không kịp chuẩn bị nên rất căng thẳng, cậu giả ngơ theo bản năng: “Hả? Trụ sở chính của anh ở đâu lận?”
“Thủ đô.” Hướng Phi Hành ngưng giọng một lát rồi hạ tông giọng, “Khương Hữu Hạ, em đừng có giả bộ. Ban đầu anh còn chưa chắc em có biết hay không, nhưng em hỏi vậy thì muốn không chắc cũng khó.”
Khương Hữu Hạ hơi lúng túng, quả thật kỹ năng diễn xuất của cậu chẳng ra làm sao, lúc lừa gạt người ta trông càng khờ. Cậu chọn làm thinh, Hướng Phi Hành nói tiếp: “Làm sao em biết?”
“Anh em có một khách hàng,” Khương Hữu Hạ giải thích, “cùng ngành với anh, người ta kể. Nhiều người biết chuyện này rồi phải không anh?”
Hướng Phi Hành nói “Phải”, đặng bảo: “Trụ sở chính điều anh tới thành phố Giang là để tái cơ cấu, hết hai năm rồi, theo kế hoạch thì phải quay về.”
Anh nói nghe rất đơn giản nhưng Khương Hữu Hạ nghe ra được đây là chuyện ván đã đóng thuyền kể từ khi Hướng Phi Hành đến thành phố Giang. Nhưng anh chưa bao giờ kể cho Khương Hữu Hạ biết, chẳng rõ vì nguyên do gì.
Ông xã, sao anh không nói sớm. Khương Hữu Hạ thật sự muốn hỏi như vậy, nhưng ngay tức khắc cậu lại cảm thấy không cần thiết.
Ban đầu có thể anh cho rằng mối quan hệ hai người sẽ không kéo dài lâu nên không nghĩ tới, về sau thì lại không biết nên nói thế nào.
Suy nghĩ bi quan này bỗng tạo cho Khương Hữu Hạ cảm giác, rằng việc trò chuyện, tâm sự cùng anh chưa bao giờ lạ lẫm và đau lòng như lúc này.
Cậu siết chặt điện thoại, kéo chăn lên tới mặt, quẩn quanh mũi là hương chanh quen thuộc cậu ngửi từ nhỏ đến lớn từ loại bột giặt mà mẹ dùng.
Cũng có thể là căn nhà cũ kĩ và bình dân trong thị trấn nhỏ này kéo cậu quay về thời cấp ba và đại học thiếu tự tin. Nên cậu cảm giác như hai năm qua ở bên Hướng Phi Hành giống như là hai người vốn đang ru rú trong không gian bí mật kín bưng chỉ có mỗi hai người, rồi bỗng nhiên bốn bức tường đổ sập xuống, hai người mới phát hiện thì ra thế giới ngoài kia đông đúc tới vậy. Mọi người tấp nập và xô bồ đi lướt qua họ, hoặc thậm chí là chen vào giữa hai người mà đi.
Thế giới ngập đầy tạp âm, khiến cả hai không thể ngó lơ khoảng cách từng bị bỏ quên giữa họ nữa, tất cả những điểm khác biệt đều bắt đầu trồi lên khỏi mặt nước rồi.
Bản đồ sự nghiệp xán lạn của Hướng Phi Hành và chí hướng cuộc đời bình lặng của Khương Hữu Hạ. Công việc, thân phận, học vấn, gia đình. Thủ đô rộng lớn có tới hai, ba chục tuyến tàu điện ngầm và làng Thụ Phong nho nhỏ ở trấn Hòa Bình chỉ có khoảng ba nghìn cư dân sinh sống.
Khoảng cách đó khiến những giây phút mặn nồng trước kia trở thành câu chuyện, chứ không phải là sự thật nữa.
Nhưng nghĩ như vậy, Khương Hữu Hạ lại thấy mình ủy mị. Vì dù sao chuyện cậu thích Hướng Phi Hành và từ sau khi yêu nhau hai người chưa từng nghĩ đến chia tay cũng là sự thật.
Dường như Hướng Phi Hành không chịu nổi sự im lặng của Khương Hữu Hạ, anh lên tiếng: “Anh nghe anh trai em bảo em từng đến thủ đô rồi bị viêm mũi. Nhưng chất lượng không khí bây giờ không tệ như ngày xưa nữa rồi. Đợi em ăn Tết xong, chúng ta chọn một ngày cuối tuần nào đó, anh dẫn em đến đó chơi.”
Khương Hữu Hạ hỏi anh: “Nhất định phải đi ạ?”
“Chúng ta cứ đến đó chơi vài ngày,” Hướng Phi Hành rất kiên trì, “xem thử em thích không đã.”
“Không thích thì khỏi đi được không anh?” Khương Hữu Hạ hỏi xong thì hối hận, vì câu hỏi này quá “bén”.
Tuy Hướng Phi Hành không trưng cầu ý kiến của cậu, hơn nữa cậu cũng chắc chắn không đến thủ đô, nhưng vẫn sợ chồng cậu khó xử và tổn thương.
Quả nhiên, Hướng Phi Hành sững lại một lúc, hồi sau mới bảo: “Nếu em thật sự không thích thì anh sẽ nghĩ cách khác.”
Nghe Khương Hữu Hạ đáp “Dạ”, Hướng Phi Hành lại gặng hỏi: “Khương Hữu Hạ, em có tin ông xã không?”
Vấn đề là không phải tin hay không tin, đến cả Khương Hữu Hạ cũng biết.
Nhưng Hướng Phi Hành rất quan tâm đến câu trả lời của Khương Hữu Hạ, anh chĩa camera quay toàn bộ gương mặt mình, thái độ nhất quyết không buông tha khi chưa nhận được đáp án. Khương Hữu Hạ đành nói: “Đương nhiên là tin rồi.”
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Story
Chương 21: R21
10.0/10 từ 38 lượt.
