Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra”


“Bác sĩ Đường, ngoài cửa có một bệnh nhân muốn gặp anh.”


Đường Án Trác ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính. Sau một thời gian dài dán mắt vào màn hình, lại vừa viết tay cả đống tài liệu, lúc ngẩng lên thì mắt cậu chẳng thể nào lấy nét được nữa.


Chờ cho tầm nhìn dần dần trở lại rõ ràng, cậu cúi xuống xác nhận lại lịch trình trong sổ, rồi nhíu mày:
“Tiểu Lưu, hôm nay tôi đâu có lịch khám mà?”


“Anh ta nhất quyết đòi gặp anh, còn nói nếu không gặp được thì sẽ làm ầm lên.”



Bệnh viện mở ra bao lâu nay vẫn chưa từng có chuyện bệnh nhân gây rối, Đường Án Trác thật sự không muốn loại chuyện đó xảy ra trong khoa của mình.


“…Vậy sao vừa nãy cô vẫn bình thản vậy được hả?”


Đường Án Trác cài lại nắp bút, đứng dậy: “Thôi được, cho anh ta vào đi.”


“Vâng, tôi đi gọi ngay.”


Cậu ngồi vào ghế, lòng thầm nghĩ không biết là nhân vật phiền phức nào, nhưng kết quả vừa nhìn ra sau cánh cửa thì thấy ngay cái đầu của Ngụy Tắc Văn ló ra.


Đường Án Trác phì cười thành tiếng. trách không được ban nãy Tiểu Lưu vẫn bình tĩnh đến thế.


“Vị bệnh nhân này bị sao vậy nhỉ? Tôi thấy anh trông còn khỏe hơn cả tôi.”


Ngụy Tắc Văn bước tới gần, xoay ghế của cậu lại đối diện mình, khẽ nói:


“Bệnh tim.”


“Vì sao?”


“Vì nhớ em đến phát bệnh.”


Hai hôm nay Đường Án Trác bận tăng ca, nên đã hai đêm liền không về nhà ngủ. Cậu còn không cho Ngụy Tắc Văn đến thăm, nói có người ở bên sẽ phân tâm, không làm việc được.


Nhưng mới có hai ngày, hắn đã không chịu nổi. Không có cậu bên cạnh, hắn thậm chí còn mất ngủ.


“Em bận đến nỗi không gọi cho anh một cuộc điện thoại luôn.”


Hiếm thấy Ngụy Tắc Văn trước mặt cậu lại ra vẻ tủi thân đáng thương như thế.


Đường Án Trác vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn cúi xuống, ghé sát lên môi hôn nhẹ một cái để bù đắp:
“Xin lỗi mà~ Hai hôm nay em bận đến mức không có thời gian ăn cơm luôn, không phải cố ý lơ anh đâu, anh có thể hỏi Matthew.”


“Anh biết, nhưng mà vẫn rất nhớ em.”


Đường Án Trác đứng dậy nhường ghế cho hắn ngồi, còn mình thì ngồi lên đùi Ngụy Tắc Văn, kề tai thì thầm: “Mai em về rồi mà ông xã.”


Câu gọi đó luôn khiến Ngụy Tắc Văn thấy thỏa mãn tột độ, hắn giữ lấy gáy cậu hôn thêm mấy lần nữa, như muốn bù lại hai ngày xa cách.


“Matthew đâu?”


“Hôm nay đi hội thảo rồi, chưa về.”


“Thế là khỏi để phần của nó.”


Ngụy Tắc Văn vỗ mông cậu một cái rồi bảo đứng dậy, lấy hộp cơm ra. Lúc này Đường Án Trác mới để ý, thì ra hắn còn mang cả cơm đến. Nãy giờ chỉ lo nhìn người yêu, quên luôn cái bụng đói.


“Anh biết em làm việc là hay quên ăn, nên tự nấu cho em luôn.”


“Ông xã tuyệt quá!”


“Đương nhiên rồi, mau ăn đi, để lâu nguội mất ngon.”



“Anh ăn rồi à?”


“Rồi, phần này là của em.”


Mùi cơm thơm nức, bụng Đường Án Trác cũng bắt đầu kêu “ùng ục”. Ngụy Tắc Văn nấu bốn món, bị cậu chén sạch không còn miếng nào.


“Ngon quá đi mất!”


Đường Án Trác ăn xong thỏa mãn ôm bụng đứng lên đi lại cho tiêu cơm.


Hai năm trước, cậu chính thức trở thành đối tác của Matthew. Lúc đó Matthew từng định giao luôn chức phó viện trưởng cho cậu, nhưng Đường Án Trác từ chối.


Cậu cảm thấy chức vụ đó quá lớn, bản thân còn trẻ, vẫn muốn làm một bác sĩ thuần túy. Cuối cùng, cậu chỉ nhận một vị trí bác sĩ chính thức trong viện.


Bệnh viện do họ thành lập là tư nhân, lương cao, chế độ tốt, đã thu hút được rất nhiều chuyên gia kỳ cựu tuy gần về hưu nhưng vẫn còn muốn tiếp tục cống hiến.


Có những người đó trấn giữ, danh tiếng bệnh viện nhanh chóng vang xa, bệnh nhân từ khắp nơi nườm nượp kéo đến.


Bên cạnh việc nâng cao chất lượng khám chữa bệnh, “Bệnh viện Y Đức” của Đường Án Trác và Matthew còn mạnh tay hạ thấp chi phí điều trị, giá thành thậm chí còn rẻ hơn cả bệnh viện công.


Chưa đầy nửa năm, danh tiếng của nó vang dội khắp nơi. Người ta đều biết, viện có hai vị bác sĩ trẻ tuổi, thật lòng nghĩ cho dân, lo cho người nghèo.


Không chỉ chi phí thấp, mà người cao tuổi trên 60 và trẻ em dưới 8 tuổi còn được trợ cấp y tế lên tới 25% tổng chi phí, giảm bớt rất nhiều áp lực tài chính khi đi khám.


Hai năm trôi qua, cờ thi đua và thư cảm ơn đã treo kín cả phòng làm việc của Đường Án Trác.


Cậu cởi áo blouse trắng, dựa người vào lòng Ngụy Tắc Văn. Hắn nhẹ nhàng xoa thái dương giúp cậu.


“Đêm nay anh ở lại với em nhé?”


“Được chứ, nhưng giường trong phòng nghỉ nhỏ lắm đó.”


“Nhỏ mấy anh cũng ở.”


Đường Án Trác bật cười: “Vậy thì phải chen nhau một chút rồi.”


Ngụy Tắc Văn gật đầu, ôm lấy đầu cậu hôn xuống, vừa ngọt ngào vừa dịu dàng.


“Chị dâu ơi, em về rồi! Em kể chị nghe một chuyện…”


Một giọng ồn ào vang lên, cánh cửa bị đẩy ra. Trong bệnh viện, trừ Matthew ra thì không ai dám xông vào phòng bác sĩ Đường mà không gõ cửa.


Vừa đẩy cửa ra, Matthew lập tức bị cảnh tượng hôn nhau nồng nhiệt giữa hai người dọa cho một trận, vội vàng đóng cửa cái “rầm”: “Em xin lỗi anh, xin lỗi chị dâu! Em không thấy gì hết!”


Ngụy Tắc Văn đen mặt, hận không thể lôi tên nhóc kia ra chém một trận. Vừa mới tình cảm một chút đã bị phá đám.


Đường Án Trác chỉnh lại quần áo, cười hôn hắn một cái rồi ra mở cửa. Matthew vẫn nép bên ngoài, lén lút nhìn vào: “Chị dâu…”


“Vào đi.”


Ngụy Tắc Văn ngồi tựa trên ghế sô pha, nhướn mày:  “Trần Mã Tú, cậu tốt nhất là thật sự có chuyện.”


Mỗi lần nghe cái tên “Trần Mã Tú”, Đường Án Trác lại bật cười.


Mẹ của Matthew họ Trần, khi đặt tên tiếng Trung cho hai anh em thì cứ vậy mà phiên âm theo âm Hán Việt: Matthew thành Trần Mã Tú, Johnny thành Trần Áo Nghị.


Bị gọi cả họ tên đúng là có uy lực thật.


Matthew đứng lúng túng, mà đúng là anh chẳng có chuyện gì gấp thật, chỉ là buổi tối ăn vịt quay thấy ngon quá, nên muốn qua khoe với Đường Án Trác một tiếng.


Thấy sắc mặt Ngụy Tắc Văn không tốt, anh vọt ra khỏi phòng trước khi bị mắng “cút!”.


Đường Án Trác quay lại, ngồi lên đùi Ngụy Tắc Văn, vòng tay ôm cổ hắn:  “Rồi, em khóa cửa rồi đó.”



“Bao giờ tan ca?”


“Tan ca rồi.”


Ngụy Tắc Văn nhướng mày, vẫn giữ nguyên tư thế, bế thốc cậu vào phòng nghỉ.


Giường có mỗi một cái, lại nhỏ, nhưng hai người vẫn ôm nhau ngủ một đêm. May nệm hắn đặt là loại cao cấp nhất, nằm thẳng lên cũng thấy êm như mây.


Sáng hôm sau, Đường Án Trác bắt đầu khám bệnh từ 10 giờ. Công việc chính của cậu là nghiên cứu, nên mỗi ngày chỉ nhận một lượng bệnh nhân vừa phải.


Nhưng ai từng được khám đều biết dù bác sĩ Đường còn trẻ nhưng tay nghề không thua gì chuyên gia gạo cội.


Cậu lại có tính nhẫn nại, ôn hòa. Vì thế, ai không gấp cũng sẵn lòng đợi đến lượt cậu khám.


Chiều hôm ấy, cuối cùng cậu cũng có thể về nhà, mà ngày mai còn được nghỉ hẳn một ngày.


So với cậu thì Ngụy Tắc Văn còn vui hơn, hắn lập tức bảo Ưng Thúc và Vinh Thúc chuẩn bị một bàn cơm đầy ắp.


Vừa về đến nhà, Đường Án Trác đã thấy bàn ăn đầy món ngon như Tết, hai ông già loay hoay cả buổi chiều mới làm xong.


“Cực khổ rồi, bác sĩ Đường của chúng ta.”


Ngụy Tắc Văn kéo cậu rửa tay, rồi ấn cậu ngồi xuống ghế bên cạnh. Kể từ khi hai người ở bên nhau, Ngụy Tắc Văn chẳng bao giờ ngồi ghế chính nữa, bốn người quây quần một bàn, càng giống một gia đình hơn.


Cơm nước xong, phần dư còn rất nhiều. Ngụy Tắc Văn cẩn thận chọn ra ít món, đóng gói mang sang bệnh viện cho Matthew vẫn đang trực đêm.


Matthew cảm động tới mức bỏ kính ra, dụi mắt đỏ hoe: “Anh ơi, anh nấu riêng cho em à? Sao anh biết em đói gần chết vậy…”


Ngụy Tắc Văn nhìn vẻ mặt “chực khóc” kia, do dự một chút, cuối cùng vẫn không đành lòng nói thật. Hắn xoa xoa mái tóc xoăn tự nhiên của Matthew, tự nhận: “Ừ, đặc biệt làm cho mày đấy, đừng cảm động quá. Ăn đi, anh về trước.”


“Dạ dạ, anh đi thong thả!”


Trên đường về, Ngụy Tắc Văn ghé qua mua loại trà hoa quả mà Đường Án Trác thích nhất.


“Về rồi à?”


“Ừ, anh về rồi.”


Hai người ôm nhau ở cửa, Ngụy Tắc Văn cắm ống hút vào ly trà đưa cậu, cậu theo thói quen để hắn uống ngụm đầu tiên.


Tối hôm ấy, nằm trên giường, Đường Án Trác nghiêng đầu sang:


“Mai em được nghỉ, muốn về khu nhà cũ một chuyến.”


“Được thôi.”


Ngụy Tắc Văn gật đầu rồi mới hỏi: “Em về đó làm gì?”


“Muốn đến thăm lại trường học.”


Khu phố nhỏ là nơi Đường Án Trác lớn lên. Trẻ con ở đó không nhiều, tiểu học là trường riêng, cấp hai và cấp ba thì gộp chung.


Chỉ có hai ngôi trường tất cả, cũng chính là trường cũ của Đường Án Trác.


Mỗi khối chỉ có ba bốn lớp, mỗi lớp hai ba chục học sinh. Học sinh thay lớp liên tục, nhưng cơ sở vật chất thì vẫn dậm chân tại chỗ, không đủ điều kiện để nuôi dưỡng nhân tài.


Thành ra sau bao nhiêu năm, nơi đó vẫn là khu nghèo nhất Lâm Hoài.


Ngụy Tắc Văn vừa nghe, lập tức hiểu ngay ý cậu. Quả nhiên, Đường Án Trác giải thích:


“Dạo gần đây em cũng để dành được ít tiền, em định giữ lại một phần, phần còn lại muốn gửi cho trường tiểu học và trung học ở đó, xây lại sân bóng rổ, sửa lại dãy phòng học, nâng cấp thiết bị giảng dạy và học.”


Ngụy Tắc Văn nắm tay cậu: “Ừ, anh đồng ý.”



Dù nơi đó không mang lại ký ức gì đẹp, nhưng đó vẫn là nơi nuôi cậu lớn lên. Đường Án Trác chưa bao giờ quên gốc gác. Nay có khả năng rồi, đương nhiên muốn làm gì đó cho thế hệ sau.


“Vậy mai tụi mình cùng đi xem thử nhé.”


“Không vấn đề. Nhưng bây giờ, bác sĩ Đường, đến giờ ngủ rồi đấy.”


“Giờ mới mười giờ mà.”


“Nhưng mấy hôm nay em đã ngủ đủ đâu.”


Đường Án Trác nằm bò ra giường, chân khua nhẹ, đầu ngón tay nghịch nghịch lồng ngực Ngụy Tắc Văn: “Thật không làm gì à, ông xã?”


Ngụy Tắc Văn nhìn cậu, đưa tay ấn đầu cậu xuống, tắt đèn, ôm vào lòng.


“Làm gì mà làm? Không ngủ ngon thì sớm muộn cũng đổ bệnh. Chẳng phải mới làm hôm qua à?”


Đường Án Trác thở dài, quay mặt về phía ngược lại, làm bộ u sầu:


“Haiz… anh hết cảm xúc với em rồi à? Hay là già rồi nên yếu? Hay là em bây giờ không còn hấp dẫn như hồi mười tám tuổi nữa?”


Trong bóng tối, Ngụy Tắc Văn siết chặt nắm tay, đột ngột ngồi bật dậy, lật ngược cậu lại, chưa kịp phản ứng gì đã bị kéo tụt quần trong xuống, bị đánh mấy cái rõ đau lên mông.


“Nói bậy gì đó? Đợi em được nghỉ hai ngày, xem anh xử lý em thế nào.”


Đường Án Trác xoa xoa mông, biết mình lỡ miệng chọc phải hổ rồi. Cơ thể Ngụy Tắc Văn thế kia, chắc đến năm mươi tuổi vẫn còn sung mãn lắm.


Mông nóng ran, Ngụy Tắc Văn kéo lại quần cho cậu, ôm vào lòng, nắm cằm:
“Giờ thì ngoan chưa?”


Đường Án Trác dụi dụi mũi vào mũi anh:
“Rồi, ngoan rồi ông xã.”


“Ngủ!”


Lần tỉnh dậy tiếp theo đã là gần mười hai giờ trưa hôm sau.


Đường Án Trác đúng là thiếu ngủ thật. Khi mở mắt ra, Ngụy Tắc Văn đang ngồi dựa bên mép giường xem tin tức.


Cậu ôm lấy chân anh, lười nhác bò tới:
“Mấy giờ rồi?”


“Sắp mười hai giờ.”


“Muộn vậy rồi à…”


“Ừ, vậy mà còn đòi ‘làm’.”


Đường Án Trác ngửa cổ vươn vai, ghé tới hôn anh: “Thì em đùa mà…”


“Thế đùa chuyện anh yếu à?”


Cậu co rụt cổ: “Đùa thôi mà…”


“Lời nói ra đâu dễ rút lại hả cực cưng.”


“Vâng…”


Đường Án Trác nằm vật xuống như chịu án tử:
“27 tới em nghỉ hai ngày tiếp theo, đến lúc đó… muốn xử sao thì xử đi!”


Ngụy Tắc Văn lặp lại ba lần: “Yên tâm, nhất định làm em hài lòng. Dậy thay đồ đi ăn cơm, chẳng phải còn phải về trường cũ sao?”


“Phải rồi phải rồi, đợi em chút!”


Sau khi ăn xong bữa trưa đã được chú Vinh hâm nóng lại, hai người lên đường trở về nhà cũ.


Gần chín năm trôi qua, thứ duy nhất thay đổi ở nơi đây có lẽ chỉ là đường đất lồi lõm được rải nhựa. Giờ không còn phải lo bùn đất bẩn giày, cũng không sợ mưa ướt lầy lội.



Còn lại thì chẳng có gì khác. Dãy nhà tập thể cũ kỹ vẫn chực sập. Cửa hàng tạp hóa vẫn âm u ẩm mốc như xưa. Tiệm ăn sáng vẫn với mấy cái bàn sứt mẻ, dính đặc lớp mỡ tích tụ không biết bao nhiêu năm.


Nhưng chính nơi này, Đường Án Trác gặp Ngụy Tắc Văn lần đầu tiên — khi đó, cậu còn tưởng hắn là xã hội đen…


“Anh còn nhớ nơi này không?”


“Đương nhiên nhớ. Lần đầu anh đến, có một đứa bé ngã đổ cả ly sữa đậu nành lên quần anh.”


Đường Án Trác biết ngay đứa bé đó là mình, liền hỏi: “Sau đó thì sao?”


“Sau đó?” Ngụy Tắc Văn đỗ xe, quay đầu nhìn cậu: “Sau đó, cậu bé ấy thành người yêu anh. Giờ đã là ông xã của anh nhiều năm rồi.”


“Thế thì tốt quá.”


Ngụy Tắc Văn đưa tay kéo đầu cậu lại, hôn xuống, dịu dàng nhưng sâu đậm.


“Xuống xe thôi.”


Trường học cũng chẳng thay đổi mấy, thậm chí hiệu trưởng vẫn là thầy Trình năm nào.


Thầy Trình thấy họ liền đeo kính lão, nhìn kỹ rồi nhận ra trước: “Ngài… Ngụy…?”


“Là tôi, thầy Trình.”


Thầy lại quay sang nhìn Đường Án Trác, chần chừ vài giây:  “Em là… Đường Án Trác?”


“Là em. Thầy còn nhớ em à?”


Làm sao quên được? Đây chính là học sinh khiến Ngụy Tắc Văn tự mình đến tận trường, từ đó đổi toàn bộ hệ thống camera giám sát. Câu chuyện ấy về sau truyền khắp trường, nhờ vậy mà nạn bắt nạt mới hoàn toàn chấm dứt.


“Vào đi, mời ngồi, thầy chẳng có trà ngon đãi rồi.”


“Không cần khách sáo đâu ạ.”


Đường Án Trác ngồi vào ghế, đi thẳng vào chủ đề: “Em sinh ra ở đây, học ở đây, em hiểu rõ tình hình trường mình. Em cảm thấy học sinh nên có điều kiện học tốt hơn. Giờ em có điều kiện rồi, muốn góp sức cho quê hương. Hôm nay tới đây để bàn với thầy, bọn em muốn tài trợ xây lại sân thể thao, phòng học, đồng thời đổi mới toàn bộ thiết bị dạy học.”


Hiệu trưởng Trình run run cả tay lẫn giọng. Sau vài giây mới chợt cảm thấy hổ thẹn. Năm đó, trước những chuyện bắt nạt Đường Án Trác, ban giám hiệu và các giáo viên chỉ biết làm ngơ. Hai năm trời, không ai đứng ra bảo vệ cậu, mãi đến khi Ngụy Tắc Văn xuất hiện.


Giờ đây, chính học sinh bị bỏ rơi ngày ấy lại là người trở về giúp đỡ trường học.


Thầy Trình rơm rớm nước mắt: “Án Trác… năm đó là thầy cô có lỗi với em…”


Đường Án Trác bình thản nhìn ông. Ngụy Tắc Văn liếc sang biết ngay, cậu không vô cảm, chỉ là không thể nào hoàn toàn tha thứ.


Bởi nếu không phải hôm nay cậu trở về, tất cả những người từng làm ngơ đó sẽ mãi không nghĩ mình sai, sẽ cho rằng cậu bị bắt nạt là đáng đời, được Ngụy Tắc Văn đưa đi là ăn may.


“Thầy đừng khóc nữa. Nếu đồng ý thì ký hợp đồng đi ạ.”


Cậu nói bằng giọng hoàn toàn công vụ. Ngụy Tắc Văn đưa bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn, mười mấy trang, hiệu trưởng Trình xem đi xem lại thật kỹ, cuối cùng mới ký tên ở trang cuối cùng.


“Hai bản hợp đồng, mỗi bên giữ một bản.”


Sau khi trở lại Lâm Hoài, Đường Án Trác lập tức bắt đầu liên hệ đội thi công và các cửa hàng thiết bị giáo dục. Chỉ một tuần sau, kế hoạch tu sửa trường trung học chính thức khởi công, học sinh được thay toàn bộ bàn ghế mới, bắt đầu áp dụng dạy học đa phương tiện.


Khi công trình hoàn tất, Đường Án Trác và Ngụy Tắc Văn lại quay về một lần nữa.


Ngôi trường đã được thay da đổi thịt, sạch đẹp sáng sủa, nhưng lại như không cùng một thế giới với phần còn lại của khu phố này.


Thầy cô, học trò ai nấy đều vui mừng khôn xiết.


Mà  đến đây, coi như Đường Án Trác đã làm hết tình hết nghĩa.


Sau này, giữa cậu và nơi này, sẽ không còn vướng bận gì nữa.


Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu Story Chương 72: “Bệnh tim vì nhớ em mà ra”
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...