Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi”
Nếu nói mạng sống đầu tiên là do Lữ Quyên ban cho, thì mạng sống thứ hai của Đường Án Trác chính là do Ngụy Tắc Văn cứu lấy. Bởi vậy cho đến tận bây giờ, cậu vẫn luôn cảm thấy, vị trí của Ngụy Tắc Văn trong lòng cậu chưa bao giờ đơn thuần chỉ là người yêu.
Tiệc cưới kết thúc, Lộ Anh Ninh nhắn tin bảo hai người ra tiễn khách.
Họ chỉnh lại lễ phục cho nhau, Ngụy Tắc Văn chìa tay ra, Đường Án Trác khoác tay hắn, hai người cùng đứng trước cổng hội trường, lần lượt chào tạm biệt từng vị khách.
Sau khi thanh toán khoản cuối cùng cho đội ngũ tổ chức tiệc, ông bà Ngụy cũng bước tới đứng cạnh hai người họ.
Chờ đến khi mọi người rời hết, đồng hồ đã gần điểm mười hai giờ khuya.
Ngụy Tắc Văn cúi đầu, khẽ hỏi Đường Án Trác: “Mệt lắm không?”
Đường Án Trác lắc đầu: “Không sao cả. Giờ chúng ta về nhà chứ?”
“Về nhà thôi… Ba mẹ, con đưa hai người về nhé?”
“Không cần đâu, tài xế tới đón rồi. Hai đứa cứ đi riêng đi.”
Lộ Anh Ninh càng nhìn Đường Án Trác càng yêu quý, đặc biệt hôm nay cậu ăn mặc chỉn chu hơn ngày thường, trông càng trắng trẻo, xinh xắn.
Bà ôm lấy cậu, nói: “Về nhé, Án Trác. Khi nào rảnh thì theo Tắc Văn về nhà chơi.”
“Dạ, con biết rồi ạ. Tạm biệt mẹ, tạm biệt ba.”
Lộ Anh Ninh và Ngụy Chính Thanh đáp lại đầy vui vẻ rồi rời đi trước, chỉ còn lại hai người họ cùng chú Vinh và chú Ưng.
“Chúng ta cũng đi thôi.”
Ngày vui trọng đại tất nhiên không thể để chú rể tự lái xe. Chú Ưng trở lại vị trí tài xế, để hai người họ thoải mái nghỉ ngơi ở ghế sau.
Nói ra thì, Đường Án Trác cũng đã lấy bằng lái rồi, tuy chưa quen đi đường dài, nhưng kỹ thuật cơ bản cũng khá vững. Ngụy Tắc Văn còn tặng cậu một chiếc xe riêng, nhưng từ lúc mua về vẫn luôn để trong gara, chưa có dịp lái thử. Như Đường Án Trác từng nói, cậu vẫn thích ngồi xe Ngụy Tắc Văn hơn, trừ khi cần thiết thì mới tự mình lái.
Hôn lễ kết thúc, cuộc sống dần trở lại nhịp thường nhật.
Hai người ở lại chơi với gia đình Charlotte vài ngày ở Lâm Hoài, đưa họ đi tham quan hầu hết những địa danh nổi tiếng, sau đó mới tiễn họ về bằng chuyên cơ riêng. Trước khi đi, Matthew còn nói với Đường Án Trác: “Chị dâu! Lần này về chắc lâu lắm em mới quay lại. Nhưng nếu sau này em trở lại Trung Quốc mở bệnh viện, chị dâu có muốn hợp tác với em không?”
“Nếu cậu đã nói vậy thì chắc chắn tôi rất sẵn lòng rồi. Làm việc với người quen thì đâu có mệt gì.”
“Chị dâu nói thế là em yên tâm rồi.”
Matthew cuối cùng cũng lên máy bay. Qua ô cửa kính, hai em bé vẫn còn đang vẫy tay chào tạm biệt họ.
Ngụy Tắc Văn nắm tay Đường Án Trác, đứng từ xa nhìn máy bay từ từ lăn bánh cất cánh, dần dần chỉ còn là một chấm đen nhỏ xíu giữa bầu trời.
Khi trở lại xe, hắn hỏi Đường Án Trác có dự định gì cho tương lai. Dù cậu còn một khoảng thời gian dài mới tốt nghiệp, nhưng cũng nên có mục tiêu.
“Em muốn vào làm ở Bệnh viện Nhân dân số một. Thầy nói với em là thành tích của em đủ điều kiện thi vào. Nhưng nếu sau này Matthew thật sự mở bệnh viện ở Trung Quốc, em cũng rất sẵn lòng hợp tác với cậu ấy.”
“Tuy Matthew nhìn qua hơi cà rỡn, nhưng chuyên môn thì rất đáng tin. Cục cưng của anh tài giỏi như vậy, muốn làm gì nhất định cũng làm được.”
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua. Khi đang ngồi lên kế hoạch cho tương lai, Đường Án Trác vẫn còn cảm thấy năm năm đại học dài đằng đẵng.
Nhưng đến khi đội mũ cử nhân, khoác áo tốt nghiệp, đứng trong hội trường trường đại học tham dự lễ phát bằng, cậu mới thực sự hiểu được thế nào là “nháy mắt đã thành người cũ”. Thoáng chốc, cậu đã là một sinh viên tốt nghiệp.
Năm cuối đại học, cậu thi đậu kỳ thực tập tại Bệnh viện Nhân dân số một thành phố Lâm Hoài, theo học một chuyên gia nổi tiếng là bác sĩ Lý Như Hòa — người đã cùng các chuyên gia quốc tế thành lập nhóm nghiên cứu chuyên sâu trong suốt nhiều năm, với mục tiêu điều trị tận gốc bệnh AIDS. Đó cũng chính là điều mà cậu tâm nguyện từ những ngày đầu theo ngành y.
Cậu học y vốn vì mong muốn có thể giúp đỡ nhiều người giống như mẹ mình năm xưa. Dù hiện tại y học vẫn chưa thể tìm ra cách chữa khỏi hoàn toàn căn bệnh AIDS, nhưng cậu tin, sẽ có một ngày điều đó thành sự thật.
Chỉ cần còn hy vọng, sẽ luôn có động lực để bước tiếp.
Lý Như Hòa rất quý Đường Án Trác — cậu nghiêm túc, tích cực, chăm chỉ và không ngừng học hỏi. Nhiều lần trong bệnh viện, cậu là người cuối cùng rời đi, luôn tận tụy, chưa từng than mệt. Nhiệm vụ được giao, cậu đều hoàn thành trước thời hạn. Mẫu sinh viên như thế là người thầy nào cũng yêu thích.
Ngày kết thúc thực tập, Lý Như Hòa vỗ vai cậu nói: “Cố gắng lên nhé, nếu sau này muốn thi tuyển vào đây, thầy vẫn sẽ nhận em.”
“Thầy yên tâm, em nhất định sẽ nỗ lực hết sức ạ.”
Được một người thầy cấp chuyên gia công nhận, Đường Án Trác càng có thêm động lực. Năm năm học qua, cậu chưa bao giờ lười biếng, chỉ mong có một ngày sẽ đạt được thành tựu của riêng mình.
Ngụy Tắc Văn đi theo con đường thương mại, còn cậu chọn con đường y học. Cậu cũng muốn, một ngày nào đó, dù hai người ở hai lĩnh vực khác nhau, nhưng vẫn có thể đứng ngang hàng, sóng vai mà đi.
Cậu cũng muốn trở thành một người xuất sắc, một người giỏi giang như Ngụy Tắc Văn.
Chỉ khi ấy, cậu mới cảm thấy mình thực sự xứng đáng với anh.
“Matthew sắp quay lại rồi.” Ngụy Tắc Văn nói, “Vài hôm trước còn nhờ anh xem một tòa nhà ở trung tâm thành phố. Nó nói làm là làm thật, định mở một bệnh viện tư. À, còn hỏi em nữa, giờ em có muốn hợp tác với nó không?”
Đúng là có duyên, Đường Án Trác và Matthew lại cùng hướng nghiên cứu. Nếu Matthew thật sự về nước, cậu rất sẵn lòng trở thành cộng sự.
Dù có tự mở bệnh viện riêng, cậu vẫn có thể tiếp tục trao đổi chuyên môn với Lý Như Hòa và các chuyên gia khác. Không phải bệnh viện công, các dự án nghiên cứu cũng không bị ràng buộc bởi một số chính sách.
“Muốn chứ. Chỉ cần cậu ấy quay lại, em chắc chắn muốn hợp tác.”
Ngụy Tắc Văn nhìn Đường Án Trác, chợt hắn nhớ lại hình ảnh cậu năm mười tám tuổi, lúc đứng sau lưng hắn giống như một chú chim non vừa phá vỏ mà ra, nhút nhát rụt rè, giọng nói cũng rất nhỏ, câu nào cũng gọi hắn là “Ngài Ngụy”. Thế mà bây giờ, cậu đã có thể độc lập một mình, bàn luận chuyên môn không hề thua kém ai.
Ngụy Tắc Văn tận mắt chứng kiến sự trưởng thành ấy, trong lòng dâng lên cảm giác như đang nhìn một đứa trẻ trong nhà lớn lên từng ngày.
“À đúng rồi.” Đường Án Trác đặt cuốn sách chuyên ngành dày cộp xuống bàn, tháo kính ra, nghiêng người lại gần Ngụy Tắc Văn: “Phó Thừa Việt sắp mãn hạn tù rồi.”
“Không phải là năm năm sao? Còn chưa tới hạn mà?”
“Hình như do cải tạo tốt nên được giảm án. Cậu ta cũng rất đáng thương.”
Vừa nhớ đến chuyện cậu ta từng bắt cóc Đường Án Trác, Ngụy Tắc Văn bèn hừ lạnh một tiếng: “Người đáng thương ắt có chỗ đáng giận.”
“Nghe bạn cấp ba của em kể, mẹ cậu ta cũng mất rồi. Hình như chưa đầy một năm sau khi cậu ta vào tù. Chắc là bị đả kích quá lớn.”
“Cả nhà đó coi như đều là quả báo.”
Đường Án Trác ngả người, nằm gối đầu lên đùi Ngụy Tắc Văn, hắn nhẹ nhàng xoa tóc cậu.
“Còn một chuyện nữa muốn nói với em, anh mới đầu tư một bộ phim, thể loại hai nam chính hiện đang rất hot. Anh xem sơ qua kịch bản, ngạc nhiên ghê, có chỗ giống hệt chuyện của tụi mình.”
“Thật sao? Trùng hợp vậy à?”
Đường Án Trác thấy rất hào hứng. Nếu một bộ phim có thể khiến mình đồng cảm thì quả là điều kỳ diệu.
“Tối mai anh có buổi ăn với đạo diễn và nhà sản xuất, đi với anh nhé?”
“Được ạ.”
Buổi gặp diễn ra lúc tám giờ tối. Hai người cùng thay đồ trang trọng, đến nơi thì chỉ khoảng bảy, tám người có mặt.
Ngụy Tắc Văn là nhà đầu tư danh xứng với thực nên ngồi ở vị trí chính. Đường Án Trác ngồi bên cạnh hắn.
“Tổng giám đốc Ngụy, ngại quá, chúng ta còn phải đợi chút. Đạo diễn đang bị kẹt xe, sắp đến rồi.”
“Không sao đâu, hôm nay đường cũng tắc thật.”
Người chưa tới, giọng đã vang lên.
Cánh cửa phòng được đẩy ra, chưa kịp thấy mặt đã nghe một giọng nữ trong trẻo, vang dội:
“Xin lỗi mọi người nha, tôi đến muộn rồi, hôm nay thật sự kẹt xe quá!”
Đường Án Trác ngẩn người. Giọng nói này quá đỗi quen thuộc, hồi cấp ba chuyển đến Lâm Hoài, mỗi ngày cậu đều nghe thấy.
Nhìn kỹ lại, đúng là Lăng Giai.
Giờ đây cô càng xinh đẹp rạng rỡ hơn. Tóc xoăn, môi đỏ, mặc vest đen chuyên nghiệp, vốn đã cao lại còn mang đôi giày cao gót chót vót.
Đường Án Trác rất bất ngờ. Không ngờ đạo diễn lại là người quen cũ, mà cô vẫn giữ liên lạc với cậu bấy lâu nay, lại chẳng nói gì về chuyện mình đã về nước.
Nhưng có vẻ Lăng Giai chẳng hề ngạc nhiên khi thấy cậu.
Cô ngồi xuống, chào hỏi Ngụy Tắc Văn trước, rồi quay sang nhìn cậu: “Lâu quá không gặp, Án Trác. Không nói cho cậu biết là để tạo bất ngờ đó.”
Thảo nào… thì ra cô đã biết sẽ gặp cậu ở đây.
“Lâu quá không gặp, Lăng Giai!”
Đường Án Trác luôn coi Lăng Giai là người bạn thân nhất thời cấp ba. Gặp lại trong hoàn cảnh thế này, tất nhiên không khỏi xúc động.
Lăng Giai liếc nhìn cậu, rồi lại nhìn Ngụy Tắc Văn, mặt lộ vẻ “bị cơm chó làm mù mắt”.
“Lúc trước tớ đã cảm thấy ngài Ngụy đối xử với cậu không hề đơn giản. Quả nhiên về nước xem tin tức thì thấy hai người đã kết hôn nhiều năm rồi. Không giấu gì đâu, kịch bản lần này đúng là biên kịch có tham khảo từ chuyện của hai người, nên khi tìm nhà đầu tư, tớ lập tức nghĩ đến ngài Ngụy.”
“Bảo sao tớ cũng thấy sao kịch bản giống tụi tớ quá.”
“Ngài Ngụy, Án Trác, hai người cứ yên tâm, bộ phim này là tác phẩm đầu tiên tôi đưa lên rạp chiếu chính thức. Án Trác lại là bạn thân của tôi suốt bao năm, tôi nhất định sẽ làm thật chỉn chu.”
“Tớ tin cậu!” Đường Án Trác là người đầu tiên nâng ly. Có đạo diễn là người quen thân, bữa ăn này cũng trở nên vui vẻ dễ chịu hơn nhiều.
Lần đầu tiên cậu theo Ngụy Tắc Văn đi gặp gỡ trong ngành mà không còn cảm giác gò bó, thậm chí còn ăn rất ngon.
Cả hai có uống chút rượu, nhưng không nhiều. Ngụy Tắc Văn định gọi tài xế.
Đường Án Trác ngăn lại: “Mình đi dạo một lát đi. Lâu rồi chưa cùng nhau đi bộ.”
“Ừ, cũng được.”
Vừa hay tiết trời mát mẻ, trên đường cũng không quá đông.
Lăng Giai ôm Đường Án Trác một cái ở cửa nhà hàng, rồi nói: “Để hôm khác hẹn nhau ăn riêng nhé. Hình như tháng sau có họp lớp đúng không? Cậu có đi không?”
“Lớp trưởng đã nhắn rồi, tất nhiên là tớ sẽ đi.”
“Vậy tốt quá, đến lúc đó gặp lại nhé!”
Họ chia tay nhau trước cửa nhà hàng.
Từ chỗ ăn về nhà vẫn còn khá xa, Ngụy Tắc Văn nói nếu đi không nổi thì sẽ gọi xe. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, cuối cùng lại quay lại chủ đề Phó Thừa Việt.
Đường Án Trác là người mềm lòng, cậu thừa nhận Phó Thừa Việt từng rất tốt với mình. Sau này cậu ta bị ép đến đường cùng mới làm ra chuyện bắt cóc, cậu hiểu được, nhưng để nói không oán hận thì chắc chắn là giả.
Cậu cũng biết, khi Phó Thừa Việt mãn hạn tù, rất có thể chẳng xin được công việc đàng hoàng, cuộc sống sau này cũng sẽ vô cùng khó khăn.
“Cục cưng ơi, em muốn giúp anh ta không?” Ngụy Tắc Văn hỏi.
Đường Án Trác lắc đầu. Mềm lòng thì có nhưng cậu không phải thánh thần. Cậu biết nếu mình gật đầu, Ngụy Tắc Văn chắc chắn sẽ giúp, ít nhất cũng sẽ sắp xếp cho Phó Thừa Việt một công việc.
“Làm người cũng không nhất thiết phải quá tử tế đúng không? Mỗi người đều có số phận riêng. Khi cậu ta quyết định bắt cóc em, đáng lẽ nên nghĩ tới hậu quả. Tụi mình là nạn nhân, không có nghĩa vụ phải giúp. Huống hồ có giúp, chưa chắc cậu ta đã biết ơn.”
“Nghe em hết.”
“Nhưng… em vẫn muốn gặp cậu ta một lần.”
Cậu vẫn có điều cần phải nói. Ngụy Tắc Văn gật đầu: “Được, để anh sắp xếp.”
Hai người đi rất chậm. Gần 11 giờ, chú Ưng gọi hỏi có cần chuẩn bị nước giải rượu không. Cả hai đều chưa say, chỉ uống hai ly vang, nồng độ cũng nhẹ.
“Không cần đâu chú Ưng, chú với chú Vinh cứ ngủ trước, không cần đợi tụi cháu.”
Cúp máy, Ngụy Tắc Văn quay sang hỏi Đường Án Trác có mệt không, cậu gật đầu, tựa đầu lên vai anh: “Một chút thôi.”
Hai người đã đi gần một tiếng, số bước chân của Đường Án Trác trên WeChat còn đứng top bảng xếp hạng hôm đó.
Họ gọi xe về nhà. Đèn phòng khách vẫn sáng chờ, nhưng chú Ưng và chú Vinh hẳn đã đi ngủ.
Sáng hôm sau, Ngụy Tắc Văn nhờ Lương Tăng liên hệ với trại giam, sắp xếp cho Đường Án Trác một lần gặp mặt Phó Thừa Việt.
Lúc này, chỉ còn một tuần nữa là Phó Thừa Việt mãn hạn tù.
Đường Án Trác ngồi trên chiếc ghế cứng chờ đợi. Cảm giác này không xa lạ, nhiều năm trước, cậu cũng từng ngồi đây, nhưng khi đó, người ngồi đối diện là gã cha khốn nạn của cậu.
Không phải lần đầu tiên, cậu cũng không còn quá căng thẳng.
Qua tấm kính dày, hai người ngồi đối diện.
Phó Thừa Việt cạo đầu húi cua, da sạm đi rõ rệt, gầy sọp hơn cả thời nhà cậu ta sa sút, gò má hóp lại, khuôn mặt thay đổi đến mức gần như không còn nét gì của năm xưa. Cậu ta như già đi cả chục tuổi, mất hết khí chất của một chàng trai trẻ.
Nhìn thấy gương mặt trẻ trung của Đường Án Trác, ký ức tội lỗi trong lòng Phó Thừa Việt trào dâng. Cậu ta cố gắng nở nụ cười, nhưng lại phát hiện bản thân đã gần như quên mất cách cười — méo mó còn khó coi hơn khóc.
Thật ra từ khoảnh khắc bị tống vào tù, cậu ta đã hối hận vì việc mình làm. Khi đó đầu óc bị thù hận làm mờ, nếu được làm lại từ đầu, chắc chắn cậu ta sẽ không chọn con đường cực đoan ấy.
Nhưng trên đời này không có “nếu như”. Nếu có thì đã không cần đến pháp luật.
Phó Thừa Việt hiểu bản thân đã bước lên con đường không thể quay đầu, lý lịch vĩnh viễn mang theo vết nhơ tiền án tiền sự và cả đời phải sống dưới cái bóng quá khứ ấy.
Nhưng chỉ cần còn sống, thì vẫn còn hy vọng. Ba mẹ cậu ta đều đã mất, sau khi ra tù cậu ta vẫn còn phải lo cho ông bà ngoại.
Chỉ là, mấy năm nay ông bà ngoại chưa một lần đến thăm, có lẽ cũng cảm thấy cậu ta là một nỗi nhục.
Phó Thừa Việt cầm lấy ống nghe: “Án Trác… xin lỗi, tôi luôn nợ cậu một lời xin lỗi.”
“Không sao, không quan trọng nữa đâu. Chuyện cũng đã qua rồi. Tôi không thể tha thứ cho cậu, nhưng cũng không còn bận tâm nữa.”
“Vậy… hôm nay cậu đến gặp tôi là vì gì?”
“Có vài lời muốn nói. Cậu còn nhớ lần đầu mình gặp nhau không? Là cậu đã kéo tôi ra sân bóng rổ, giúp tôi hòa nhập với đám con trai trong lớp. Hồi đó tôi thật sự biết ơn cậu.”
Giọng Đường Án Trác vẫn bình thản, ngay cả lời cảm ơn cũng nói nhẹ nhàng như thể không mang theo cảm xúc, nhưng Phó Thừa Việt lại thấy sống mũi cay xè, cúi gằm mặt xuống.
“Trong ấn tượng của tôi, Phó Thừa Việt từng là một chàng trai sáng sủa, tốt bụng, dịu dàng, có trách nhiệm. Là người đã cùng tôi chơi đùa trong ngày đầu khai giảng còn chưa biết cách bắt chuyện với bạn mới, cũng là người luôn chăm sóc tôi tỉ mỉ trong ký túc xá. Cậu không nên trở thành như bây giờ.”
“Trong mắt tôi, người tên Phó Thừa Việt mà tôi từng quen đã chết từ sáu năm trước. Nhưng tôi hy vọng, sau khi cậu ra ngoài, có thể sống lại theo một cách mới.”
“Cậu hãy sống cho tốt. Hai mươi mấy năm qua, ngoài Ngụy Tắc Văn, chẳng có mấy ai thật lòng tốt với tôi. Dù sau này cậu đã làm ra chuyện gì đi nữa, nhưng những điều tốt đẹp ngày xưa tôi vẫn nhớ. Đó là lý do hôm nay tôi đến gặp cậu.”
“Từ giờ trở đi, chúng ta cầu ai nấy đi, đường ai nấy bước. Coi như quá khứ đã được xóa sạch.”
Mấy năm nay cậu ta luôn chấp hành tốt trong tù, mong được giảm án, rút ngắn thời gian. Nhưng cuối cùng cũng chỉ được ra sớm vài tháng.
Cậu ta chưa từng nghĩ Đường Án Trác sẽ đến gặp mình. Trong lòng vẫn cho rằng họ đã là kẻ thù không đội trời chung. Vậy mà giờ đây gặp lại, cậu ta không thể không thừa nhận, cả hai đã thay đổi.
Ngày xưa, cậy ta là thiếu gia nhà giàu, từng trải nhiều thứ, còn Đường Án Trác chỉ là một đứa trẻ nghèo khó, lần đầu đối diện thế giới rộng lớn, vừa sợ hãi vừa dè chừng.
Thế nhưng hiện tại, cậu ta là tù nhân sắp mãn hạn, còn Đường Án Trác đã sải bước lên tầng mây, từ khí chất đến tầm nhìn, đều đã không còn là người của năm xưa.
Dù đã chịu tội, dù đã trả giá, nhưng chuyện năm đó — vụ bắt cóc Đường Án Trác — vẫn luôn là một vết dao hằn mãi trong lòng Phó Thừa Việt.
Khi ấy, cậu ta gần như phát điên, không biết mình nên làm gì. Nhưng có một điều không thể chối cãi, Đường Án Trác là người cậu ta từng thật sự yêu quý.
Phó Thừa Việt đã từng cố gắng học hành vì cậu, quãng thời gian ấy khổ cực nhưng lại tràn đầy hy vọng, là những tháng ngày đẹp đẽ hiếm hoi trong ký ức.
Nhưng cuối cùng, cậu ta lại ra tay bắt cóc chính người khiến mình rung động thuở niên thiếu.
Vì vậy, việc ấy luôn là một nút thắt không thể gỡ trong lòng, là tội lỗi không cách nào tha thứ, là vết nhơ cậu ta phải mang suốt đời.
Việc Đường Án Trác đến gặp hôm nay, ở một khía cạnh nào đó, cũng là giúp cậu ta tháo bỏ phần nào xiềng xích trong tim.
…
Một tuần sau, Phó Thừa Việt bước ra khỏi cánh cổng trại giam.
Ánh mặt trời rọi vào mắt khiến cậu ta nheo lại, không sao mở to được.
Cậu xách theo chiếc túi hành lý nhỏ, đứng lặng người quan sát xung quanh. Tưởng rằng không ai tới đón, nhưng lại nhìn thấy ông bà ngoại đang đứng chờ nơi cổng lớn.
Suốt mấy năm qua, hai người già không biết phải đối mặt với đứa cháu này như thế nào. Sự nông nổi và sai lầm của cậu đã khiến căn bệnh của mẹ vốn đã có dấu hiệu thuyên giảm lại tái phát nặng hơn.
Không thể chấp nhận cảnh chồng bị xử tử, con trai vào tù, mẹ cậu chỉ qua một đêm đã không gượng dậy nổi, ra đi âm thầm trong tủi hờn và đau đớn.
Cú sốc đó đã khiến hai ông bà già sống lưng còng xuống mãi mãi — họ đã mất đi đứa con duy nhất trong đời, mà tất cả đều vì đứa cháu họ từng thương yêu nhất.
Nhưng cuối cùng thì sao? Dẫu sao Phó Thừa Việt cũng là giọt máu cuối cùng còn lại của người con gái ấy, là chút tiếp nối duy nhất của một sinh mệnh đã tắt lịm. Họ không thể bỏ mặc.
“Ông bà…” Cậu lặng lẽ gọi.
“Ừ, đi thôi con. Ông nấu nguyên mâm cơm, về là có ăn liền.” Giọng ông khàn khàn nhưng không lạnh lùng. Bà đứng bên cạnh chỉ khẽ gật đầu.
Hai người họ không biểu hiện rõ ràng sự vui mừng, gương mặt còn hơi tránh né, nhưng đã rất cố gắng để mở lòng tha thứ.
Mấy năm trôi qua, dấu vết tuổi tác trên người họ cũng đã in hằn rõ rệt.
Họ đã đến, điều đó với Phó Thừa Việt mà nói đã là ngoài mong đợi. Cậu đi phía sau họ, ngẩng đầu nhìn trời, cố không để nước mắt rơi xuống.
Tại Lâm Hoài, cậu không còn chỗ đứng. Tên tuổi và lý lịch ấy khiến cậu ta trở thành cái gai trong mắt người đời, không ai muốn thuê một người từng phạm tội, từng vào tù.
Bữa cơm đầu tiên sau khi ra tù, cũng là bữa ăn ngon nhất suốt nhiều năm qua. Anh đã rất lâu không được ăn gạo trắng và thịt nóng.
Ông bà không ăn mấy, chỉ nhìn cậu vừa khóc vừa ăn ngấu nghiến. Cuối cùng bà ngoại không đành lòng, quay mặt đi, nước mắt lăn dài, tay run run vỗ nhẹ lưng cậu: “Ăn chậm thôi, Tiểu Việt.”
Ăn xong, ông bà lặng lẽ thu dọn đồ đạc, dẫn cậu rời khỏi thành phố Lâm Hoài để về quê, một nơi xa xôi, không ai biết đến quá khứ đen tối kia.
Bằng số tiền dành dụm ít ỏi cuối cùng, hai người mở cho cậu một cửa hàng tạp hóa nhỏ, ở một góc phố bình lặng.
Ở nơi này, không ai biết cậu từng là kẻ ngồi tù, không ai biết cậu từng đánh mất hết tất cả vì một sai lầm thời tuổi trẻ.
Đường Án Trác nói đúng…
Cậu ta nên nghĩ cách để sống cho tốt từ bây giờ.
Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Đánh giá:
Truyện Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu
Story
Chương 71: “Quá khứ coi như đã xóa sạch rồi”
10.0/10 từ 43 lượt.
