Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 597


Chương 597: Cuối cùng · Hộp Pandora 


“Tôi nhớ hình như tôi đã nói rồi, tôi không thích các người gọi tôi như vậy.”


Ninh Chuẩn hơi nhướng mày.


“Sao, nó khiến cậu nhớ lại những trải nghiệm đau đớn trong căn phòng gương kia sao? Ta tưởng cậu đã buông bỏ rồi.”


Sisyphus không thay đổi hình dạng sau khi bị vạch trần thân phận, gã vẫn là một cha xứ, áo trắng thánh khiết, nụ cười từ bi.


“Buông bỏ hay không buông bỏ và thích hay không thích là hai chuyện khác nhau.” Ninh Chuẩn cũng cười đáp.


Cậu hơi ưỡn lưng, tư thế lười biếng dựa vào mép bàn dài: “Các người đến sớm hơn tôi dự đoán nhiều đấy, bị thầy Lê và Trường Sinh bên kia gây khó dễ rồi sao? Tôi đã nói với các người rồi, bọn họ không dễ đối phó đâu. Nếu các người thực sự muốn mục tiêu dễ xơi thì cũng chỉ có thể chọn tôi thôi.”


“Cậu nghĩ cậu là mục tiêu dễ xơi sao?” Sisyphus suýt nữa không giữ được nụ cười trên môi.


Ninh Chuẩn khẽ liếc mắt: “Sao lại không?”


“Các người sẽ không thực sự cho rằng tôi không biết tình hình của mình chứ hả?”


Ninh Chuẩn nói: “Trong cuộc đàm phán ở Kim Tự Tháp Đen ngoài đời thực, tại sao Đấng Sáng Thế lại liều lĩnh tự mình xuất hiện dưới hình dạng nửa bộ não yếu ớt của con người như vậy? Chẳng lẽ không lo lắng chúng tôi thật sự không quan tâm sao? Một quả tên lửa, đúng rồi, tên lửa không đủ thì có thể dùng bom hạt nhân. Tóm lại, một loại bom nào đó có thể phá hủy nhưng không g**t ch*t người? Có rất nhiều cách để phá hỏng cuộc đàm phán Hộp Ma của chúng tôi mà không cần phải tự mình xuất hiện.”


“Xét cho cùng, phá rối cuộc đàm phán Hộp Ma chỉ là một trong những mục đích, mục đích thứ hai là bắt được tôi. Không bắt được cũng không sao, ít nhất cũng phải lấy được một thứ gì đó quan trọng, bộ não là tốt nhất, tim là thứ yếu.”


“Đây sẽ là quân cờ dự phòng mà các người sớm muộn gì cũng dùng đến.”


“Giữ lại để đối phó với tôi cũng được, dùng nó móc nối sức mạnh của tôi để gài bẫy Hộp Ma cũng được, chắc chắn sẽ không lỗ.”


“Từ cuộc đàm phán Kim Tự Tháp Đen đến việc mất tim, trận chiến cuối cùng của vòng lặp đầu tiên, Nhà tù Hạnh phúc của Con người trước đây, tôi vẫn luôn là mục tiêu dễ xơi mà các người chọn, đúng chứ?”


Đôi mắt hoa đào khẽ liếc lên, giọng Ninh Chuẩn vang vọng trong nhà thờ trống trải, mang theo ý cười nhưng không phân biệt được nhiều cảm xúc.



“Đó là chuyện trước đây,” Sisyphus lộ vẻ vô tội, “Trong Nhà tù Hạnh phúc của Con người, khi các người cuối cùng quyết chiến với Đấng Sáng Thế và đại não trung tâm, chẳng phải trái tim kia đã bị hủy rồi sao? Cậu cũng đã có sinh mệnh mới, vậy còn lo lắng cái gì nữa?”


“Sinh mệnh mới?” Ninh Chuẩn nói, “Anh cho rằng tôi đã quên người giám thị xuất hiện như thế nào hả? Tôi đã sống lại, không, chính xác mà nói là bởi vì tôi đã giao dịch với Hộp Ma, cho nên cho dù mất tim, khi tôi tiến vào hộp ma, tôi cũng không thực sự chết. Sau đó thầy Lê xông vào, đánh thức tôi và ký kết khế ước với Hộp Ma. Sau đó, tôi đã thành công sống lại dưới hình dạng quái vật Hộp Ma.”


“Sau đó thì sao?”


“Tôi đã biến từ quái vật Hộp Ma thành người giám thị như thế nào? Sau khi trở thành người giám thị, ký ức của tôi về người giáo huấn từ đâu mà có? Trận chiến cuối cùng của King đã tăng độ khó như thế nào bởi vì ảnh hưởng của tôi, khiến phó bản câu đố lòng người ban đầu và phó bản tôi đang ở hợp nhất thành một?”


“Những vấn đề này còn cần tôi hỏi các người từng cái một sao?”


“Sinh mệnh mới của tôi cũng bị các người can thiệp. Các người mượn trái tim kia gây ra quá nhiều ảnh hưởng, thực sự khiến tôi thấy hơi phiền rồi.”


Ninh Chuẩn thở dài: “Tôi không muốn tiếp tục đối phó với những thủ đoạn ghê tởm của các người trong trận chiến cuối cùng, cho nên mới đánh cược lớn như vậy trong Nhà tù Hạnh phúc của Con người.”


“Nhưng hình như vẫn chậm một chút,” cậu ngước mắt lên, “Tuy tim đã bị hủy nhưng sức mạnh tinh thần ẩn chứa bên trong đã bị các người rút đi một phần để âm thầm nghiên cứu ra một số thứ. Các người đang dùng những thứ này để đánh cắp quyền hạn của tôi trong trò chơi Hộp Ma, đồng thời can thiệp hoặc làm ô nhiễm những người giám thị mà tôi chiêu mộ.”


“Đúng là lươn lẹo.”


Sisyphus khẽ nheo mắt: “Quả nhiên cậu biết hết. Vậy thì cậu hẳn phải có phương án dự phòng chứ? Đó là gì?”


Ninh Chuẩn cười rộ lên: “Đây chính là lý do anh muốn đến gặp tôi trước khi phiên tòa xét xử bắt đầu để ngăn chặn phương án dự phòng sao? Xem ra các người thực sự rất lo lắng tôi sẽ làm gì đó. Nhưng Sisyphus, các người có nghĩ đến không, không phải anh đến chặn tôi, mà là tôi đang đợi anh?”


“Đợi tôi?” Sisyphus nói, “Cậu cũng muốn đợi tôi để giải đố à?”


“Cũng?” Ninh Chuẩn nghiêng đầu, “Là Trường Sinh hay người nhà tôi thế? Trường Sinh có xác suất lớn hơn nhỉ. Anh ta chỉ là chưa nhìn rõ bản thân mình thôi, một khi nhìn rõ rồi thì sẽ thoát ra được. Bất kể là chọn đáp án đúng của các người, hay là giải quyết tâm ma từ gốc rễ đều sẽ rất nhanh. Người nhà tôi có lẽ là chậm nhất, nhưng chỉ cần không có gì bất ngờ, sớm muộn gì anh ấy cũng có thể đi đến cuối.”


“Cậu rất hiểu bọn họ,” Sisyphus nói, “Tạ Trường Sinh đã giải đố thành công rồi, nhưng không tìm được đáp án đúng mà chúng ta đặt ra, mà lại chọn trừ bỏ tâm ma. Việc này sẽ mất một thời gian. Liệu cậu ta có thể đến được cánh cổng qua màn hay không thì chưa biết. Cho dù cậu ta có trì hoãn thêm một vòng và dùng vòng cứu thế này để lấy lại phần lớn cái tôi thì con đường phía trước vẫn rất khó khăn.”


“Nghe có vẻ anh khá quan tâm đến anh ta,” Ninh Chuẩn nói, “Anh đã dùng bao nhiêu mánh lới để giết anh ta rồi?”


Sisyphus mỉm cười: “Không nhiều, tám mươi hay một trăm gì đó thôi. Xem ra cậu không lo lắng cho lắm?”


“Tôi tin bọn họ,” Ninh Chuẩn không đổi sắc, “Ngược lại là các người, hình như thất thế mà cũng không vội cho lắm?”



Ninh Chuẩn bật cười khinh bỉ, cảm thấy câu trả lời của gã rất thú vị.


“Đúng vậy,” đôi mắt đen láy của cậu nhìn chằm chằm vào Sisyphus, khóe miệng khẽ nhếch lên, nhẹ nhàng chuyển chủ đề, “Tôi muốn giải đố. Có điều, so với Trường Sinh, chỗ tôi cũng chẳng có bí ẩn gì đáng để giải cả, nhiều nhất cũng chỉ là trò chuyện về câu đố và đáp án.”


“Không nói chuyện về bố trí của cậu sao?” Sisyphus nhướng mày.


“Bố trí của tôi?” Ninh Chuẩn khẽ cười, “Xem ra các người không chỉ coi tôi là mục tiêu dễ xơi, mà còn coi tôi là kẻ ngu ngốc có chút ưu thế liền kiêu căng tự đại à? Hoặc là anh sẵn lòng ném đá dò đường, nói chuyện về bố trí của các người trước đi? Cho dù toàn lời dối trá cũng không sao, ai bảo nhìn qua lớp vỏ bọc giả dối lại không thấy được chân tướng bên trong chứ?”


Sisyphus như bất đắc dĩ lùi một bước, nhún vai: “Được thôi, vậy nói chuyện về câu đố của cậu. Thực ra chẳng có gì đáng nói cả, đúng không? Nó chưa bao giờ làm khó được cậu.”


“Nên nói là các người đã sớm biết thứ làm khó tôi không phải là phát hiện ra câu đố, mà là giải quyết câu đố,” Ninh Chuẩn khẽ nhướng mày, “Câu đố của tôi, dù ký ức của tôi có bình thường hay không, chỉ cần tốn chút thời gian là sẽ nhìn ra, chẳng qua chỉ là nỗi sợ hãi đối với lòng người và tương lai.”


“Và cái gọi là câu trả lời đúng mà các người đã chọn cho tôi là trừ bỏ tâm ma.”


Đầu ngón tay trắng nõn của cậu gõ nhẹ vào chân tượng Chúa: “Sự hiểu biết của các người về chúng tôi nhiều hơn chúng tôi tưởng tượng quá nhiều.”


“Trường Sinh nhìn không rõ câu đố của mình, nhưng lại có kinh nghiệm trừ bỏ tâm ma. Các người biết phá việc trừ bỏ tâm ma đối với anh ta có lẽ không quá khó, cho nên đã tập trung vào câu đố, dự định bẫy anh ta trong quá trình ‘tìm kiếm’, không cho anh ta có cơ hội xác định câu đố và trừ bỏ tâm ma.”


“Tuy bây giờ xem ra các người đã thất bại, nhưng ý tưởng cơ bản không có vấn đề gì.”


“Đến lượt tôi, câu đố chẳng là gì với tôi cả. Vậy nên các người chỉ dùng chút trở ngại ký ức, rồi nhẹ nhàng khéo léo đặt đáp án qua màn đúng mà các người chọn vào bốn chữ trừ bỏ tâm ma. Các người không ngại tôi xác định câu đố, bởi vì các người biết tôi có thể nhìn ra nhưng lại làm không được.”


“Trừ bỏ tâm ma, xua tan vướng mắc, Trường Sinh có lẽ dễ dàng làm được, nhưng đối với tôi thì lại khó như lên trời.”


“Bốc thuốc đúng bệnh, chơi rất hay.”


Ninh Chuẩn cảm thán.


Nụ cười của Sisyphus không đổi: “Chúng ta dùng quá nhiều mánh lới gian trá, cậu muốn mắng chúng ta hèn hạ sao? Chúng ta trực tiếp cho cậu xem bài ngửa, nhưng cậu lại không hài lòng ư?”


“Nhìn thoáng, buông bỏ, không để ý, khó đến vậy sao? Không vui mừng vì của cải vật chất, cũng không buồn rầu vì những mất mát cá nhân — Chẳng phải là thứ mà người phương Đông các cậu theo đuổi sao? Đáp án vượt màn bày ra trước mặt cậu, cậu biết nhưng làm không được là vấn đề của cậu, chẳng liên quan gì đến chúng ta.”


Sisyphus trông thản nhiên và chân thành vô cùng.



Ninh Chuẩn bình tĩnh nói: “Đừng nói tôi làm không được, cho dù làm được, tôi cũng sẽ không làm. Tôi có thể đi đến trận chiến cuối cùng là bởi vì tôi để ý, không buông bỏ được, không thoải mái được. Nếu thực sự làm được thì trận chiến cuối cùng của tôi đã sụp đổ trước khi tôi vượt màn rồi, bởi vì tôi đã mất đi sự chống đỡ tinh thần từ bên trong.”


“Nếu tôi không còn chiến đấu vì nhân loại, vậy làm sao còn có trận chiến cuối cùng của tôi?”


“Đương nhiên, tôi cũng có thể đánh cược xem mình sẽ thành công trước và kết thúc mọi thứ, hay là trận chiến cuối cùng sụp đổ trước. Nhưng cơ hội chỉ có một, đây là trận chiến cuối cùng. Cho dù tôi là tay cờ bạc điên cuồng nhất trên thế giới, tôi cũng không dám tiến hành ván cược này.”


“Các người cũng rõ điều này, đúng không?”


“Hơn nữa, đi theo đáp án vượt màn này, tôi sẽ gặp phải vấn đề giống như Trường Sinh phải đối mặt, đó chính là mất đi cái tôi.”


“Tôi hiểu rõ bản thân mình, tôi không giống người nhà tôi là một người tử tế ngoài trừ những lúc trên giường ra, tôi là một kẻ có tâm hồn xám xịt.”


Đôi mắt cậu chậm rãi ngước lên, con ngươi đen láy thần bí tựa như đêm đen: “Những chuyện trước kia, tuy nói là không nhớ rõ, nhưng làm sao có thể nói quên là quên được? Thí nghiệm mổ xẻ, sự hợp nhất đau khổ tột cùng, những ngày đêm bị sự mất kiểm soát và điên cuồng dày vò, còn có sự sợ hãi và ghê tởm trong mắt người khác, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thỉnh thoảng mơ thấy chúng.”


“Bóng tối ập đến tôi quá nhiều, cho dù tôi có vùng vẫy thế nào, tôi cũng không thể tránh khỏi bị chúng nhấn chìm, bị chúng kéo vào vực sâu và bị giam cầm trong bóng tối.”


“Suốt thời gian qua, chỉ có một phần nhỏ của thứ ban đầu được đóng đinh vào chỗ đó được phơi bày ra ánh sáng và không ngừng xé nát tôi.”


“Chính vì một phần nhỏ này, một chút không ngừng không nghỉ này mà tôi mới sống đến ngày hôm nay.”


“Anh nói trận chiến cuối cùng này muốn tôi nhìn thoáng, muốn tôi buông bỏ, nhưng tôi nhìn thoáng thế nào, buông bỏ thế nào?”


“Tôi chính là người như vậy đó.”


Ánh mắt Ninh Chuẩn hướng về mái vòm nhà thờ.


Đại thiên sứ dang rộng đôi cánh, gương mặt thánh khiết.


“Lòng người nhân tính, tôi yêu nó nhưng cũng hận nó, tôn trọng nó nhưng cũng khinh bỉ nó,” cậu nói, “Cả đời tôi không thể hòa giải với nó, cũng không thể buông bỏ những ràng buộc của mình. Nhưng điều đó có quan trọng gì? Không ai quy định người phải hoàn hảo và không tì vết thì mới gọi là sống cả.”


“Ám ảnh quấn thân, không ngừng không nghỉ, đó mới là tôi.”


Cậu khẽ cười: “Thực ra tôi khá thích những màn chơi cấp thấp và cấp trung. Dù phức tạp hay đáng sợ đến đâu, chúng cũng hiếm khi liên quan đến cái tôi. Trong những màn chơi cấp cao, sức ảnh hưởng của các người quá nhiều, một bước sơ sẩy, cái tôi vô hình vô dạng, đôi khi ngay cả bản thân cũng không chắc nó là cái gì này, có thể mất đi, bị thay đổi, hoặc bị ảnh hưởng, bị ô nhiễm.”



Sisyphus nhìn cậu, im lặng một lát, mới nói: “Cái tôi của cậu vẫn luôn rất mạnh, đây không phải là vấn đề làm khó cậu.”


“Cho nên lần này, các người đã lợi dụng cái tôi của tôi và nhốt tôi ở đây, đúng không?” Ninh Chuẩn chế giễu.


Đôi mắt nhạt màu của Sisyphus khẽ chuyển động: “Cậu thực sự không có cách nào thoát khỏi sao, God? Giả sử ta không xuất hiện, thì ngày mai cậu sẽ làm gì trên phiên tòa xét xử?”


“Làm gì ư?” Ninh Chuẩn chớp mắt, “Đương nhiên là vượt màn rồi.”


Sắc mặt Sisyphus khẽ động: “Vượt màn?”


Ninh Chuẩn nhếch khóe miệng: “Theo tôi thấy thì có ba cách vượt qua trận chiến cuối cùng này.”


“Cách thứ nhất chính là xác định câu đố, tìm ra đáp án vượt màn mà các người đã chọn, hoàn thành nó thì tự nhiên sẽ thành công vượt màn.”


Cậu nói: “Cách thứ hai chính là xác định câu đố, nhưng không đi tìm hoặc không chọn đáp án vượt màn của các người, mà trực tiếp chọn giải quyết từ gốc rễ, trừ bỏ tâm ma, câu đố sẽ biến mất, đương nhiên cũng chiến thắng trận chiến cuối cùng. Trường Sinh chọn cách thứ hai này. Nhưng ở chỗ tôi, các người đã gộp cách thứ nhất và cách thứ hai lại, đáp án vượt màn mà các người chọn chính là trừ bỏ tâm ma.”


“Tuyệt vời, nhưng tôi không làm được. Vậy thì chỉ có thể bỏ qua hai cách trước mà chọn cách thứ ba.”


Sisyphus lộ ra vẻ khá hứng thú: “Tôi biết cậu có mánh khóe phá vỡ cục diện… nhưng tại sao tôi lại không nhớ trận chiến cuối cùng còn có cách qua màn thứ ba nhỉ?”


“Có, đương nhiên có,” Ninh Chuẩn nói, “Chẳng phải chúng ta đã dùng cách này từ khi ván cờ này bắt đầu rồi sao?”


Sisyphus dường như nghĩ đến điều gì đó, vẻ mặt đột nhiên cứng lại.


“Nếu không có cách nào thoát khỏi quy tắc, vậy thì tôi sẽ phá vỡ quy tắc,” Ninh Chuẩn cười rộ lên, “Chẳng lẽ các người lại cho rằng tôi tiếp nhận đại não trung tâm, đối kháng và dung hợp với nó trong Nhà tù Hạnh phúc của Con người là do hoàn toàn hết đường mà không có mục đích nào khác sao?”


“Tất cả đều là gian lận. Các người chơi sao, tôi chơi vậy.”


Lời còn chưa dứt, Ninh Chuẩn khẽ nâng mi, ánh mắt sâu thẳm khó dò.


Sức mạnh tinh thần kh*ng b* rung chuyển dữ dội, như ngôi sao ngưng tụ đến cực hạn, trong nháy mắt bành trướng và nổ tung!


“Đồng thuật”… Được giải trừ!


Hết chương 597 


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 597
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...