Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 596


Chương 596: Cuối cùng · Pandora 


“Hoài niệm thật.”


Sisyphus cười khẽ liếc nhìn thế giới hai màu đen trắng này, nhưng không thấy chút lo lắng nào, dường như việc Tạ Trường Sinh giải mã phá cục không hề khiến gã căng thẳng.


Anh Sơn không để ý đến thời gian chân không đang lan rộng này, chỉ khó hiểu nói: “Không phải cứu hay không cứu? Vậy theo cốt truyện phó bản này… vướng mắc của cậu còn có thể là gì?”


Tạ Trường Sinh nói: “Cứu hay không cứu chỉ là vướng mắc bề ngoài, câu đố cốt lõi bên trong không phải như vậy. Trước đây tôi đã mơ hồ thấy một vài dấu vết, nhưng mãi đến vòng này, tôi mới xác định được phán đoán này của tôi không sai.”


Anh dừng một chút, nói ra suy nghĩ của mình một cách ngắn gọn và bình tĩnh: “Từ khi tôi bước vào trận chiến cuối cùng này, ván cờ này đã trực tiếp kéo tôi vào một vòng xoáy mang tên ‘cứu thế’.”


“Bảng điều khiển trò chơi cứu thế luôn hiển thị trong tầm mắt tôi, những khó khăn ngày tận thế được đưa ra rõ ràng mỗi lần, sự phối hợp tuyệt vời vô thức được năng lực tạo vật mang lại khi cứu thế, ý thức cái tôi khổng lồ thu được trong quá trình cứu thế, thông báo qua màn sau khi cứu thế, vân vân và vân vân. Tất cả những cốt truyện và chi tiết như vậy dường như lúc nào cũng với tôi và nhắc nhở tôi rằng ‘cứu thế’ chính là hành động cốt lõi của tôi ở đây.”


“Trước khi phát hiện ra những dấu vết khác đi ngược lại cốt lõi này, bất kể tôi thuận theo tự nhiên hay cảnh giác dò xét, đều có khả năng rất lớn sẽ đi theo nó. Đặc biệt là khi nó phù hợp đến vậy với sự tra vấn nội tâm của tôi.”


“Đương nhiên, tôi cũng sẽ không trực tiếp cho rằng nó là câu đố của mình, như thế thì quá đơn giản. Cho dù trận chiến cuối cùng hỏi về lòng người và không có quá nhiều âm mưu phức tạp thì cũng không nên thẳng thắn như vậy. Tôi chắc chắn sẽ nghi ngờ nó và xem xét nó kỹ lưỡng hơn.”


“Nhưng tôi vẫn đang tuân theo chỉ dẫn của nó mà tiến về phía trước, bởi vì tôi cần thông qua sự phát triển của cốt truyện để thu thập thêm manh mối.”


“Cứ như vậy, tôi liền rơi vào tầng bẫy đầu tiên của ván cờ này —— Bất kể cảnh giác hay không cảnh giác, tôi đều bước chân vào vòng xoáy ‘cứu hay không cứu’.”


“Trong tầng bẫy này, thử nghiệm đầu tiên tôi thực hiện chắc chắn là đi theo chỉ dẫn của bảng điều khiển, chọn cứu thế. Mà lựa chọn cứu thế này, bề ngoài của nó được bao bọc rất hoàn hảo, nhưng lại cố ý để lại sơ hở chờ tôi phát hiện. Khi tôi phát hiện ra và nhận ra cứu thế là bẫy, không thể tiếp tục cứu nữa, tôi sẽ làm gì đây? Trong tình huống bình thường, tôi rất có khả năng sẽ chọn đi ngược lại với cứu thế, đó là không cứu thế.”


“Nếu cứu thế là bẫy, vậy không cứu thế có lẽ là đường sống —— Đây là một suy nghĩ rất hợp lý.”


“Mà sự xuất hiện của suy nghĩ này đồng nghĩa với việc tôi đã tiến thêm một bước rơi vào vòng xoáy ‘cứu hay không cứu’, bởi vì trong tiềm thức của tôi chỉ có hai lựa chọn: cứu hay không cứu.”


“Đây có thể coi là tầng bẫy thứ hai.”


“Cứu thế là cái bẫy đã bị vạch trần nên không thể chọn nữa, không cứu lại hoàn toàn đi ngược lại cái tôi của tôi, cho nên tôi sẽ tự giam mình vào một vùng giữa giả dối, cố gắng dựa vào năng lực người bình thường của mình để cứu người mà không cứu thế, cố gắng duy trì cái tôi của mình, để nó không bị mất đi quá nhiều.”


“Cách này xem ra rất hữu dụng, cho nên tôi đã dùng trọn vẹn năm vòng. Nhưng về bản chất, đây là một hình thức tự sát chậm. Bởi vì mất đi cái tôi là việc không thể đảo ngược.”


Anh Sơn nói: “Đợi đã, chẳng phải những gì cậu vừa nói đại diện cho việc trước đó cậu đã nhận ra câu đố ‘cứu hay không cứu’ có gì đó không đúng sao? Sao lại còn dùng đến năm vòng…”


Tạ Trường Sinh nói: “‘Cứu hay không cứu’ nghe có vẻ vô lý, nhưng tỷ lệ thật giả là 50/50. Nó có thể là vướng mắc thật, cũng có thể không phải. Trước khi có những suy nghĩ khác, cứ tiếp tục đi theo nó mới là cách ổn thỏa nhất.”


“Vậy trong năm vòng này, cậu đã thu thập được manh mối quan trọng à?” Anh Sơn tò mò.


Tạ Trường Sinh gật đầu: “Đương nhiên. Manh mối quan trọng đầu tiên, cũng là điểm bất thường, xuất hiện ở cuối vòng thứ ba ‘Con thuyền cứu sinh’. Lúc đó, tôi sử dụng phương pháp cứu người không cứu thế để sống hết một đời, sau đó chết tự nhiên, tầm nhìn của tôi đã xảy ra biến đổi ngắn ngủi.”


“Trong tầm nhìn đa chiều đó, mọi thứ tôi nhìn thấy dường như đang nói với tôi rằng ‘Suy đoán trước đây của cậu không sai, đây chính là một trò chơi, cậu bị mắc kẹt trong trò chơi này, nhất định phải thoát ra khỏi trò chơi, bên ngoài mới là chiến trường thực sự’.”


“Nó đã xác nhận suy đoán của tôi trong hai vòng trước, rằng đây chỉ là một ‘trò chơi’. Loài người ở đây thậm chí còn có thanh máu, đều là NPC không có ý thức thực sự. Tôi không cần cảm thấy tội lỗi nếu không cứu họ, cũng không cần khó xử. Thực sự lãng phí thời gian và sức lực ở đây để cứu họ mới là kẻ ngốc.”


“Nó muốn kiên định ý nghĩ cứu người không cứu thế của tôi và ngấm ngầm thay đổi tôi, khiến tôi không còn dùng thái độ ‘thật’ để đối đãi với nơi này nữa.”


“Cốt truyện này xuất hiện không có vấn đề gì, chỉ là có một chút hơi gượng ép.”


“Có thể xem xét nó từ hai góc độ.”


“Một góc độ, là chứng minh những suy đoán trước đây của tôi đều không có vấn đề gì, cứu hay không cứu chính là câu đố của tôi, không cứu chính là phương pháp phá cục của màn chơi này. Trước khi cái tôi chưa mất đi quá nửa, tôi có thể tiếp tục cứu người không cứu thế. Một góc độ khác, là ám chỉ càng là những thứ bày ra rõ ràng thì càng có khả năng là đánh lạc hướng. Cốt truyện càng cho tôi nhìn thấy tính đúng đắn của việc không cứu thế thì việc không cứu thế càng có khả năng cũng là bẫy.”



“Nhưng vì không có bằng chứng rõ ràng chứng minh vế sau nên tôi chỉ hơi nghiêng về vế sau, không khẳng định ‘cứu hay không cứu’ không phải là câu đố thực sự.”


“Tôi vẫn còn băn khoăn về ‘cứu hay không cứu’.”


“Nhiều năm trước, tôi từng bị mắc kẹt trong câu hỏi ‘cứu hay không cứu’. Tuy rằng nói là đã thoát ra, nhưng sâu thẳm trong ý thức tôi chắc chắn vẫn còn dấu vết, cho nên trận chiến cuối cùng này liên tục cho thấy đây chỉ là ảo tưởng của tôi, một câu đố sinh ra từ trong lòng tôi. Tôi không hề ngạc nhiên.”


“Thậm chí cảm thấy đương nhiên.”


“Nhưng điều này không hoàn toàn chắc chắn.”


“Nếu vướng mắc trong lòng tôi đã không còn là nó, mà là một vài thứ mà ngay cả bản thân tôi cũng chưa nhìn rõ thì sao?”


“Không có manh mối, tôi không dám mạo hiểm cưỡng ép phân tích bản thân, sợ rằng sẽ khiến cái tôi rơi vào vòng xoáy cảm xúc và ý thức phức tạp hơn.”


“Nhưng ý nghĩ này đã trở thành ý nghĩ chủ đạo của tôi.”


“Sau đó, tôi vẫn chọn không thay đổi gì cả, tiếp tục cứu người không cứu thế, đi tiếp và thu thập thêm manh mối.”


Nghe đến đây, Anh Sơn không nhịn được nói: “Thằng nhóc cậu vậy mà âm thầm suy nghĩ nhiều như vậy… Cũng đúng, nếu không suy nghĩ những điều này thì có lẽ đã bị cuốn vào rồi.”


“Thật lòng mà nói, tôi đã nghĩ đến việc ngoài cứu thế và không cứu thế ra, liệu có cách giải quyết nào khác để thoát khỏi tình thế khó khăn này hay không. Nhưng về bản thân câu đố này, tôi không nghi ngờ nhiều…”


Anh Sơn thở dài.


“Rơi vào hai tầng bẫy, hơn nữa còn gần như bị mắc kẹt trong mê cung tư duy này, trừ khi có manh mối rõ ràng, nếu không sẽ rất khó thoát ra,” Tạ Trường Sinh nói, “Dù sao thì ngay cả người sinh ra câu đố là tôi cũng không nhìn rõ nó, huống chi là chị?”


“Nói thì phức tạp, nhưng cậu cũng có rơi vào bẫy đâu?” Sisyphus nhướng mày, “Ngay từ đầu, tuy cậu cứu thế nhưng cậu vẫn luôn nghi ngờ cái bảng cứu thế kia, nghi ngờ câu đố ‘cứu hay không cứu’. Sau đó, tầm nhìn ở cuối vòng thứ ba càng khiến cậu thêm nghi ngờ nó.”


“Cậu vẫn luôn lơ lửng bên bờ vực của cái bẫy, nửa chân bước vào dò xét, nửa chân vẫn ở ngoài, xem xét bản thân và ván cờ này.”


“Thực sự rất cảnh giác.”


“Tiếc là, nếu không phải do vòng này xảy ra chút sai sót thì sự cảnh giác của cậu đủ để đưa cậu vào những vòng xoáy sâu hơn sau này.”


Sisyphus tiếc nuối thở dài.


“Vòng xoáy sâu hơn?” Anh Sơn đảo mắt.


“Bảng điều khiển, tầm nhìn, và những gợi ý trong cốt truyện vừa có thể là tia hy vọng mà Hộp Ma chỉ ra, cũng có thể là sợi dây giăng trên vách núi.” Tạ Trường Sinh nói.


Tạ Trường Sinh nhìn chằm chằm vào đôi mắt nhạt đến gần như trong suốt của bà lão, nó đại diện cho Sisyphus.


“Đây vốn dĩ là một mê cung của lòng người và tư duy,” anh nói, “Tôi là người trong cuộc, không thể luôn giữ được cái gọi là tỉnh táo. Đôi khi sự tỉnh táo tự cho là đúng chỉ khiến người ta trở nên ngu ngốc hơn mà thôi.”


“Cốt truyện không ngừng tiến triển, nếu tôi duy trì trạng thái suy nghĩ nửa chân trong nửa chân ngoài trong thời gian dài, thì sẽ giống như một người đứng bên bờ vực sâu, tập trung hoàn toàn vào nguy hiểm trong vực sâu, rất dễ bỏ qua những bàn tay thò ra từ bên ngoài vực sâu và từ phía sau.”


“Đó rất có thể là tầng bẫy thứ ba của ván cờ này.”


“Chúc mừng cậu, trả lời đúng rồi!” Sisyphus cười, vỗ tay.


Anh Sơn căm ghét gã vô cùng và muốn giành lại quyền kiểm soát nửa cơ thể và tát gã.


Nhưng cũng chỉ là nghĩ vậy.


Sisyphus mạnh hơn Anh Sơn quá nhiều.



Gã không thể chiếm đoạt hoàn toàn tinh thần thể và bộ não của cái xác này nhưng lại dễ dàng nắm trong tay những bộ phận khác.


“Thực tế, bàn tay đẩy tôi từ phía sau kia đã vươn ra rồi, đúng không?”


Tạ Trường Sinh đón nhận nụ cười của Sisyphus, vẻ mặt lạnh nhạt: “Nó chính là nhiệm vụ cứu thế của vòng này, chính là Thẩm Tinh. Tôi vẫn luôn chờ nó.”


Sisyphus nheo mắt lại.


“Đây chính là nguyên nhân khiến cậu không có thay đổi gì lớn trong năm vòng liên tục sao?” Sisyphus như nghĩ ra điều gì, cười nhạt, “Kế dụ rắn ra khỏi hang đúng là khéo léo, không sợ biến thành dê vào miệng cọp à?”


Tạ Trường Sinh nói: “Chỉ cần tầng bẫy thứ ba tồn tại thì nhất định sẽ lộ diện, thay vì thụ động chờ đợi, chi bằng chủ động dẫn dụ. Tất cả đều là nguy hiểm nhưng quyền chủ động của vế sau lại nằm trong tay tôi.”


“Ý là sao?” Anh Sơn tự nhận mình cũng là một bà lão thông minh có trí tuệ, nhưng không ngờ hai người này vừa mở miệng đã khiến bà ta có chút không theo kịp, “Thằng nhóc cậu đã đoán được có thể có tầng bẫy thứ ba từ vòng thứ tư, cho nên đến hết vòng thứ bảy, cậu đều cố ý duy trì con đường cứu người không cứu thế, để mình nửa chân trong vực sâu, nửa chân ngoài vực sâu sao?”


“Sau đó đến vòng thứ tám, cái bẫy mà cậu chờ đợi này mới cuối cùng xuất hiện?”


“Tại sao cái bẫy này lại là vòng này, lại là Thẩm Tinh?”


Anh Sơn lẩm bẩm, đột nhiên giật mình như thể bừng tỉnh: “Là bởi vì… bàn tay kia đến từ phía sau, cho nên điều nó muốn làm hẳn là đẩy cậu xuống vực sâu, chứ không phải cái gì khác? Vực sâu là vòng xoáy ‘cứu hay không cứu’, tức là bàn tay này và cái bẫy này, mục đích chủ yếu nhất của chúng chính là khiến cậu hoàn toàn rơi vào vòng xoáy, nhưng vẫn tự nghĩ rằng mình tỉnh táo và ở ngoài vòng xoáy sao?”


“Vòng này giống với thế giới thực của cậu và cũng có người yêu khiến cậu phát điên…”


“Không sai,” Tạ Trường Sinh tiếp lời, “Bất kể là cốt truyện hay là Thẩm Tinh, tất cả đều là một phần của màn chơi này, cố gắng kéo tôi vào mà không cho tôi biết.”


“Khi tôi chưa nhìn thấu vướng mắc thực sự của mình dưới lớp ‘cứu hay không cứu’, tôi chỉ có thể lựa chọn giữa cứu hay không cứu. Nhưng khi đối diện với một thế giới và một Thẩm Tinh như vậy, tôi không có lựa chọn. Nếu tôi tiếp tục cứu người mà không cứu thế thì tôi sẽ không còn cái tôi nữa.”


“Tôi chỉ có thể chọn cứu thế.”


“Những chuyện và những nhân vật gặp phải trong vòng này đều sẽ ngấm ngầm hoặc công khai làm nặng thêm vướng mắc trong lòng tôi về ‘cứu hay không cứu’. Khi vướng mắc bề ngoài trở nên sâu sắc, làm sao tôi, một người vốn đã không thể nhìn rõ, vẫn có thể phân biệt được chúng đây?”


“Tôi sẽ thực sự bắt đầu tin rằng ‘cứu hay không cứu’ chính là vướng mắc của mình.”


“Và vì tôi tự cho mình tỉnh táo, tự cho mình chỉ cứu thế một lần và không hề bị kéo vào, cho nên tôi tự nhiên cũng sẽ không nghi ngờ phán đoán của mình trong trạng thái tỉnh táo.”


“Tôi tỉnh táo, cho nên phán đoán của tôi cũng đáng tin.”


“Nhưng thực tế, tôi đã bị một lớp vải che mắt, đã bị một bàn tay đẩy xuống vực sâu.”


Anh Sơn nói: “Nhưng tình hình thực tế là cậu không bị che mắt, cũng không bị đẩy xuống vực sâu. Bởi vì lớp vải này và bàn tay này là do cậu chủ động dẫn dụ ra, cậu đã sớm phòng bị sự xuất hiện của chúng.”


“Đúng vậy,” Tạ Trường Sinh nói, “Cho nên tôi không sợ tầng bẫy thứ ba xuất hiện, mà chỉ sợ nó không xuất hiện. Nó xuất hiện đồng nghĩa với sự thay đổi của cốt truyện, mà thay đổi, cũng đại diện cho sơ hở, cơ hội và chân tướng.”


“Cốt truyện trình bày một thế giới có độ trùng khớp cực cao với thế giới thực, lại đẩy ra một Thẩm Tinh. Bề ngoài là ép buộc tôi từ ‘không cứu’ chuyển sang cái bẫy ‘cứu’. Sâu xa hơn là đang nói với tôi rằng ‘không cứu’ là đúng, tôi nên chọn ‘không cứu’.”


“Nhưng ‘không cứu’ thực sự đúng sao?”


“Chỉ là đánh lạc hướng mà thôi.”


“Mà sự đánh lạc hướng này chỉ là bề ngoài, nếu tôi nhìn thấu bề ngoài này, thực sự cho rằng mình đã hoàn toàn nhìn rõ tầng bẫy này, vậy thì tôi sai rồi. Bởi vì khi tôi nghĩ như vậy, tôi đã đang giằng xé giữa cứu hay không cứu, trong tiềm thức tôi đã ngầm thừa nhận vòng xoáy ‘cứu hay không cứu’ này.”


“Nó giống như bùn lầy, chỉ càng kéo tôi lún sâu hơn.”


Anh Sơn miễn cưỡng hiểu được một chút, lại kinh ngạc: “Nói nửa ngày, dù màn chơi này có đặt bao nhiêu cạm bẫy đi nữa thì mục đích vẫn là để cậu rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan ‘cứu hay không cứu’? Nếu ‘cứu hay không cứu’ là bẫy giả, vậy vướng mắc thực sự của cậu là gì?”


“Vướng mắc thực sự của tôi…”



Ánh mắt Tạ Trường Sinh rơi xuống mặt hồ.


Hơi thở của Anh Sơn hơi căng thẳng.


Chị ta biết đây mới là điểm quan trọng nhất trong lần giải đố này của Tạ Trường Sinh. Một khi sai, cho dù có phân tích ra mười tám tầng bẫy thì cũng chẳng có tác dụng gì.


Ánh mắt Sisyphus lướt qua gò má Tạ Trường Sinh, không có bất kỳ cảm xúc nào.


“Vướng mắc thực sự của tôi chính là sự nghi ngờ và bất định về tương lai của nhân loại mà chính tôi cũng không nhận thức được.”


Tạ Trường Sinh lộ ra vẻ khổ sở.


Khóe miệng cao ngạo của Sisyphus cuối cùng cũng khựng lại, trở nên cứng đờ.


“Nghi ngờ và bất định về tương lai của nhân loại?” Anh Sơn ngơ ngác.


“Không có nhiều manh mối chỉ ra điều đó, nhưng tất cả đều rất rõ ràng và rất quan trọng,” Tạ Trường Sinh giải thích, “Manh mối quan trọng nhất chính là ‘mười vòng cứu thế’ trên bảng điều khiển cứu thế.”


“Điểm kết thúc rõ ràng của ‘mười vòng’ cũng là lý do chính khiến tôi ngay từ đầu đã nghi ngờ rằng ‘cứu hay không cứu’ không phải là câu đố thật. Nếu vướng mắc của tôi thực sự là ‘cứu hay không cứu’, thì tại sao thử thách cứu thế này chỉ thiết lập mười vòng? Chẳng lẽ sau mười vòng, vướng mắc của tôi không còn nữa và đáp án đúng sẽ tự đến sao?”


“Điều đó là không thể.”


“Và tôi còn nhớ trận chiến cuối cùng của Fraudster.”


“Trận chiến cuối cùng của hai chúng tôi rất giống nhau, nhưng lại khác biệt. Tôi là cứu thế, anh ta cũng là cứu thế, nhưng anh ta là cứu thế vô hạn, dường như không có điểm dừng, trong khi tôi chỉ có mười vòng này. Sự giống nhau và khác biệt của chúng tôi chắc chắn ẩn chứa điều gì đó.”


“Tôi không thể tự nhìn thấu mình, nhưng tôi có thể phân tích Fraudster ở một mức độ nào đó.”


“Tôi cho rằng lý do anh ta rơi vào vòng lặp cứu thế vô hạn rất có thể là vì Pandora, ‘Mắt định mệnh’, chiến tranh thế giới thực và nhiều yếu tố khác khiến anh ta tin rằng dù loài người có vượt qua được tai họa lần này thì vẫn sẽ có tai họa lần sau, loài người vĩnh viễn không được cứu. Họ chỉ có thể vật lộn trong hết thảm họa này đến thảm họa khác, và biết đâu một ngày nào đó trong tương lai, họ sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.”


“Sinh ra từ vướng mắc này, trận chiến cuối cùng của anh ta chính là cứu thế vô hạn.”


“Còn tôi thì sao?”


“Có phải tôi cũng như vậy không? Có phải vì cảm thấy loài người không có tương lai, sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy diệt trong ngày tận thế tiếp theo, mà tôi lại không thể ngăn cản điều đó, cho nên mới phải cứu thế hết lần này đến lần khác không?”


“Nhưng nếu thực sự là như vậy thì có một điểm không thể giải thích được. Đó là tại sao việc cứu thế của tôi lại là mười vòng, chứ không phải vô hạn?”


“Đương nhiên, tôi rất nhanh đã có được câu trả lời này thông qua việc xem xét bản thân trong những vòng sau.”


Tạ Trường Sinh hơi ngẩng đầu: “Bởi vì tôi và Fraudster của vòng lặp đầu tiên rốt cuộc vẫn khác nhau. Chúng tôi là những người khác nhau, có trải nghiệm khác nhau, tính cách khác nhau, góc nhìn cũng khác nhau. So với sự tuyệt vọng sâu sắc của anh ta, tôi vẫn giữ lại một chút hy vọng. Tôi tin rằng sau bóng tối sẽ luôn có ánh sáng, sau thảm họa này đến thảm họa khác, kết cục nhất định sẽ tươi đẹp.”


Anh Sơn lộ vẻ phức tạp: “Cậu…”


Tạ Trường Sinh khép mắt lại: “Thực ra tôi cũng không chắc vướng mắc này là thật hay giả. Xác suất nó là câu đố nhỏ hơn nhiều so với ‘cứu hay không cứu’, và rất có thể chỉ là đánh lạc hướng.”


“Nhưng không lâu sau, tôi đã đến vòng này. Ở vòng này, Khanh Khanh xuất hiện, đánh thức tôi.”


“Khanh Khanh?” Anh Sơn có chút không phản ứng kịp, “Ý cậu là Thẩm Tinh của vòng này là Thẩm Tinh thật? Cậu ta nói với cậu sao? Chuyện này sao có thể…”


Tạ Trường Sinh lắc đầu: “Cậu ấy không thể nói với tôi. Nhưng làm sao tôi có thể không nhận ra người yêu của tôi? Huống chi…”


Huống chi, trong cuốn “Thần khúc” dày cộm kia còn kẹp một chiếc lá đỏ.


Lần trước anh thấy nó là ở Thần Nông Giá vào mùa thu.



Chàng trai trẻ cài nó vào búi tóc của anh, cười nói: “Bác sĩ, việc anh cứu người chữa thương trên chiến trường khiến anh đau khổ không phải là vấn đề của anh…


“Cậu ấy giúp tôi kiểm tra chị,” Tạ Trường Sinh nói, “Tôi đoán cậu ấy còn một chút năng lượng còn sót lại của lúa ngũ sắc nên có thể nhìn thấy một số vấn đề ý thức của chị. Chút năng lượng này cũng là nguyên nhân khiến cậu ấy có thể giúp tôi thành công tiếp nhận hộp ma được tặng, bị ảnh hưởng, tạm thời tiến vào trận chiến cuối cùng.”


“Cậu ấy nhìn ra trong ý thức của tôi có dấu vết của Sisyphus sao?” Anh Sơn nói.


“Có lẽ chỉ nhìn ra một chút dấu vết thôi,” Tạ Trường Sinh nói, “Sisyphus là do tôi suy đoán. Gã là người thuyết minh của trận chiến cuối cùng, nếu có người Pandora có thể lẻn vào thì gã có xác suất lớn nhất. Khanh Khanh giấu những thông tin này trong cuốn sách kia, dùng một chiếc lá đỏ dẫn dắt tôi lật xem.”


“Mấy đứa nhóc các cậu đúng là lắm mưu nhiều kế…” Anh Sơn tặc lưỡi.


Lẩm bẩm xong, Anh Sơn lại nói: “Cũng đúng, người ngoài cuộc tỉnh táo, cậu ấy có lẽ là người hiểu cậu nhất, nên cũng không có gì lạ khi cậu ấy nhận ra vướng mắc của cậu. Nhưng tôi thắc mắc là cậu ấy không thể nói với cậu, thậm chí không thể nhận cậu, vậy thì làm sao cậu ấy đánh thức cậu? Làm sao những thông tin đó lại được giấu trong cuốn sách đó?”


“Không, cậu ấy trực tiếp nói với tôi,” Tạ Trường Sinh cười khẽ, “Lúc đó bà cũng có mặt.”


Anh Sơn ngẩn ra: “Tôi cũng có mặt ư?”


‘Rome, nơi tạo phúc cho thế giới, xưa nay có hai mặt trời’’,” Tạ Trường Sinh nói, “Câu này cùng với nửa câu sau của nó chính là sự phê phán của Dante đối với xã hội La Mã thời bấy giờ. Dante cho rằng thần quyền giáo hội La Mã can thiệp quá sâu vào vấn đề thế tục, dẫn đến sự hỗn loạn trong mối quan hệ giữa giáo hội và nhà nước.”


“Nếu là tôi, trọng điểm nằm ở ‘phân biệt không rõ’ và ‘can thiệp quá sâu’.”


Tạ Trường Sinh thở dài: “Cậu ấy không trực tiếp nói ra vướng mắc của tôi rốt cuộc là gì, mà là đang nói với tôi đừng ‘phân biệt không rõ’ và đừng ‘can thiệp quá sâu’.”


“Tương lai của nhân loại không phải một mình tôi có thể định đoạt, mỗi thế hệ đều có sứ mệnh của riêng mình. Hy vọng của hiện tại có một phần đóng góp của tôi, hy vọng của sau này tự có người sau này cố gắng, tôi không thể chịu trách nhiệm cho tương lai của nhân loại. Tôi phải học cách phân chia, buông bỏ, và chấp nhận sự thật rằng mình chỉ là người bình thường, chứ không phải đấng cứu thế.”


“Trong trận chiến cuối cùng này, câu đố của tôi có hai tầng, bề ngoài là ‘cứu hay không cứu’, cốt lõi là nỗi băn khoăn về tương lai. Đáp án đúng mà người Pandora các người đã chọn, tôi không muốn đoán, cũng không muốn chọn.”


“Trước đây tôi không hiểu được tâm ma của mình, cứ quanh quẩn trong đó, nhất định phải chọn ra một, hai hoặc ba. Bây giờ tôi đã hiểu rồi, vậy tại sao còn nhất định phải chọn đáp án của các người để qua màn làm gì?”


“Lòng người tạo ra câu đố, câu đố trở thành ván cờ này.”


“Phá tan tâm ma, giải đáp câu đố, ván cờ sinh ra từ đó tự nhiên sẽ biến mất.”


“Chiếc chìa khóa rời khỏi nơi này vẫn luôn nằm trong tay chính tôi.”


Ánh mắt Tạ Trường Sinh lạnh lùng và kiên nghị.


Gần như đồng thời, thời gian chân không giải trừ, tiến độ cứu thế đạt 100%, thế giới chuyển đổi, vòng cứu thế thứ chín trực tiếp mở ra!


Trí thức và hành động thống nhất.


Không chỉ nhìn rõ mà còn phải làm được, đó mới là trừ bỏ tâm ma thực sự.


Anh cần thêm một vòng thời gian để “buông bỏ”.


“Cho nên, ở vòng tiếp theo, hãy dốc hết khả năng để giết tôi đi,” Tạ Trường Sinh nhìn nửa khuôn mặt biến sắc của Sisyphus, “Không giết được tôi, các người sẽ thất bại.”



“Các người cảm thấy các người sắp thất bại rồi, cho nên mới nghênh ngang tìm đến tôi như vậy sao, Sisyphus?”


Đêm xuống, du khách tham quan nhà thờ Corinth dần tản đi. Ninh Chuẩn đứng trước bàn thờ, ngước nhìn tượng Chúa. Khi nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, cậu chậm rãi quay đầu lại, mỉm cười nói.


Bước chân của cha xứ khựng lại, khóe miệng nhếch lên: “Cậu luôn tự tin như vậy, God.”


Hết chương 596


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 596
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...