Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 470


Chương 470: Có hỉ


Trận ôn dịch này đến bất ngờ.


Ban đầu chỉ là người ho khan ở ruộng đồng nhiều hơn một chút.


Chuyện này cũng bình thường, sau một trận mưa lớn và lũ lớn, thêm vào cú sốc nhà cửa bị phá hủy, quá nhiều người không chịu nổi nên lần lượt ngã bệnh, số người còn khỏe mạnh thực sự rất ít.


Ngay cả trưởng tẩu của Nhị Ngưu, một người phụ nữ khỏe mạnh từng theo cha và anh trai trong nhà đi săn sói trên núi khi còn trẻ, cũng không trụ nổi sau khi cố gắng dọn dẹp ruộng đồng bị tàn phá, sốt cao liên tục mấy ngày không hạ, hôn mê khó tỉnh, nằm trên giường bị rót uống nước thuốc.


Sau đó, các y quán ở trấn, ở huyện đều dần dần chật kín người bệnh, hỏi ra đều là bị phong hàn.


Nhị Ngưu bị người nhà cử đi lấy thuốc, chen chúc trong đám người bệnh, nghe tiếng ho liên tục bên tai, không hiểu sao lại cảm thấy bất an.


Sau đó nữa, phần lớn các y quán đột nhiên đóng cửa. Huyện lập tức ra thông báo, nói là dịch phong hàn ngày càng lan rộng, huyện thái gia không nỡ thấy dân chúng chịu khổ nên quyết định nấu nước thuốc ở ngoài thị trấn tặng cho bệnh nhân, không thu một xu một cắc.


Vô số người dân nghe tin kéo đến.


Huynh trưởng c*̉a Nhị Ngưu tháo một tấm ván cửa cũ nát, buộc dây thừng vào rồi kéo vợ mình chạy đến.


Nhị Ngưu và tiểu muội cùng đi theo, ở xa đã ngửi thấy mùi nước thuốc đắng ngắt khó ngửi, đi thêm một lúc, mấy cái nồi lớn dựng bên quan đạo cũng đã hiện ra trước mắt.


Càng gần nồi, càng có nhiều người ngã quỵ trên đất.


Có người được người nhà trông nom, mơ hồ nghe thấy tiếng khóc thảm thiết, có người không ai trông nom, mặt vùi trong đất vàng, không biết sống chết.


Trước nồi thuốc, những khuôn mặt nhợt nhạt của người bệnh tụ tập, chen lấn, giơ cánh tay run rẩy, cầu xin một bát thuốc loãng.


“Còn uống thuốc gì nữa! Không có thuốc nào có thể chữa khỏi… Không có thuốc nào có thể chữa khỏi! Không có gì có thể chữa khỏi!”


Đột nhiên, tiếng khóc cười lẫn lộn thảm thiết vang lên từ gốc tường: “Đây là ôn dịch, ôn dịch! Đều phải chết… tất cả mọi người đều phải chết! Không chữa khỏi đâu, không chữa khỏi đâu…”



“To gan!”


Tiếng này vừa dứt, liền có mấy nha dịch mặt bịt kín xông tới, bắt người kia lại rồi nhét giẻ vào miệng lão: “Lão già nói nhăng nói cuội! Là ôn dịch hay phong hàn, lũ tiện dân các ngươi biết rõ hơn cả huyện thái gia sao? Dám ở đây nói bậy bạ, đúng là sống chán rồi!”


“Đưa đi!”


Người bị bắt không hề phản kháng, chỉ cúi đầu, bị lôi đi thẳng như một đống thịt nát.


Khi đi ngang qua Nhị Ngưu, Nhị Ngưu động đậy mũi, như ngửi thấy một mùi hôi thối kỳ lạ.


Lúc này, Nhị Ngưu còn chưa biết mùi hôi thối này chính là mùi xác chết, cũng không thể lường trước được rằng mùi hôi thối này sẽ bao quanh ông và mảnh đất này trong một thời gian dài sau này, khó có thể xua tan.


Ngày 13 tháng 7, mùi thuốc thang trên quan đạo tan hết, tin từ huyện truyền đến, nói là huyện thái gia đã bỏ trốn.


Dân lưu vong c*̀ng với đông đảo dân chúng xông vào thành, phá kho lương, nhưng không thấy một hạt gạo, một đồng bạc nào.


Ngày 20 tháng 7, một đám quan binh không biết từ đâu đến bao vây thành, xử lý loạn lạc, đồng thời triệu tập dân chúng ở các thôn trấn xung quanh vào huyện thành, nói là triều đình đã phái khâm sai và danh y đến cứu tế chữa bệnh, không cần hoảng sợ, chỉ cần nghe theo sắp xếp là được.


Các lý chính dẫn đầu, trưởng làng chọn người, dẫn từng tốp dân chúng vào huyện thành dưới sự giám sát của quan binh.


Vào huyện thành, ngay cả một túp lều che mưa chắn gió cũng không ai dựng, cũng không có thuốc men được phát, mỗi ngày chỉ có một bát cháo loãng thấy đáy.


Cả nhà Nhị Ngưu đều ngã bệnh.


Nhị Ngưu khỏe hơn một chút, bệnh không nặng, thỉnh thoảng còn tỉnh táo, liền đi lang thang khắp huyện thành tìm kiếm chút đồ ăn và bã thuốc.


Giữa đêm có lần Nhị Ngưu vô tình thấy con trai lý chính chạy đến gần một cái lỗ chó ở cửa thành, nhét thứ gì đó vào lỗ chó rồi thò đầu vào, như đang nói chuyện với ai đó ở phía bên kia.


Nhị Ngưu ở xa không nghe thấy họ nói gì, chỉ biết từ ngày hôm sau con trai lý chính dường như không còn xuất hiện trong thành nữa.


Nhị Ngưu nghĩ ngợi, đoán thằng nhóc này hẳn đã móc nối với người bên ngoài và lén bỏ trốn.


Nhưng trong huyện thành có người quản, có cơm ăn, sắp tới còn có khâm sai và danh y đến, tại sao lại phải bỏ chạy?



Nhị Ngưu có chút khôn, nhưng suy cho cùng đã mười mấy năm chưa từng bước chân ra khỏi mảnh đất nhỏ bé này, kiến thức hạn hẹp. Nhị Ngưu không biết rằng triều đình quả thực sẽ phái người đến, nhưng chưa chắc đã đến để cứu họ.


Ngày 29 tháng 7, người bệnh tràn đầy đường phố huyện thành nổi loạn. Có người tập hợp một đội ngũ muốn xông ra cửa thành, muốn quan binh thả họ về nhà.


Tuy nhiên, dân chúng bệnh tật đói khát, tay không tấc sắt làm sao có thể xông qua được quan binh?


Xác chết chất đống ở cửa thành rất nhanh đã thành một ngọn núi nhỏ, còn nhiều hơn số người lặng lẽ chết vì bệnh trên đường phố huyện thành.


Nhị Ngưu đi theo đám đông từ xa, nhìn thấy những quan binh kia không hề chớp mắt vung trường mâu, vài ba nhát liền đâm thủng một người xuyên, lòng kinh hồn bạt vía. Đồng thời, đầu óc mơ màng vì sốt của Nhị Ngưu bỗng nhiên tỉnh táo lại, mơ hồ ý thức được có gì đó không đúng.


Nhưng chưa đợi Nhị Ngưu nghĩ ra chỗ nào không đúng, cái gì không đúng, vị khâm sai mà họ ngóng trông bấy lâu đã đến. Ngay sau đó, hằng hà vô số mũi tên cháy rực bay qua đầu thành, như mưa sao băng rơi xuống trong thành và rơi xuống người họ.


Một ngọn lửa lớn nuốt chửng toàn bộ huyện thành.


Ánh lửa soi sáng bầu trời đêm, nhuộm màu mây trôi đỏ rực chói mắt, như thể trời xanh đổ máu.


Vô số tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng khóc lóc, cùng với tiếng đập điên cuồng vào cửa thành, như thể địa ngục Diêm La chuyển đến nhân gian, đang nung chảy một ao oan hồn.


Ngọn lửa này cháy ròng rã ba ngày ba đêm.


Sau khi lửa tắt, cửa thành lại đóng thêm ba ngày trước khi quan binh mở cửa thành, đẩy những xác chết cháy đen chất đống ở cửa thành đi, rồi vào trong thành lùng bắt những kẻ còn sót lại.


Cùng ngày đó, Nhị Ngưu bị chặt mất một cánh tay mới miễn cưỡng chui ra khỏi lỗ chó cũng cuối cùng được người cứu, tỉnh lại từ cơn hôn mê vì mất máu quá nhiều.


Ân nhân cứu Nhị Ngưu tên là Thanh Phong, là một thuật sĩ lang thang.


Từ khi Văn Tông lên ngôi, chuyện quỷ thần vẫn luôn bị quan phủ đàn áp, bị dân chúng khinh bỉ. Thanh Phong là một thuật sĩ dính líu đến quỷ thần tự nhiên cũng không có kết cục tốt đẹp, ngay cả miếng cơm manh áo cũng khó kiếm.


May mắn là khi còn trẻ Thanh Phong có đi theo một thầy thuốc chân đất trong làng và học được chút y thuật, cũng có thể xem bệnh đau đầu sổ mũi, vết thương ngoài da đơn giản, nên cũng có thể sống qua ngày. Chỉ là không thể ở lại một chỗ quá lâu, sợ bị đuổi đi, nên đành phải lang thang tứ phương, không ngờ đến nơi này và gặp được Nhị Ngưu.


Lương y như từ mẫu, không thể thấy chết mà không cứu, Thanh Phong nhất thời mềm lòng, liền đưa Nhị Ngưu đang ngất xỉu bên đường nhỏ về ngôi miếu đổ nát nơi mình tá túc.


Nhị Ngưu bị cụt một cánh tay, là vết thương nghiêm trọng, Thanh Phong tự biết không cứu được, chỉ có thể cố gắng hết sức, còn lại tùy số phận. Nhưng không ngờ Nhị Ngưu thực sự phúc lớn mạng lớn, nhờ mấy thứ thảo dược thô sơ mà sống sót.



Sau khi biết được nguyên nhân Nhị Ngưu bị cụt tay, cùng với chuyện đốt thành, Thanh Phong kinh hãi, lại thấy Nhị Ngưu thoát chết trong đại nạn hẳn là có phúc phận lớn, liền nảy sinh ý định thu đồ.


Nhị Ngưu tự biết đã không còn nhà để về, đồng thời muốn báo đáp ân tình nên không hề do dự quỳ xuống bái lạy, từ đó một già một trẻ này trở thành sư đồ.


Nhị Ngưu được ban tên, gọi là Đạo Vi.


Đạo Vi thoát chết từ đại nạn đốt thành nghỉ ngơi mấy ngày, uống mấy thang thuốc, tinh thần khí sắc hồi phục, bệnh dịch trên người cũng theo đó mà biến mất, khiến cho Thanh Phong vô cùng kinh ngạc, càng thêm để tâm đến đứa đồ đệ hời này.


Thanh Phong tránh né đám quan binh đang lùng bắt dân lưu lạc, dẫn theo Đạo Vi rời khỏi vùng Hoàng Hà, một đường về phía Nam, vừa tu hành vừa dạy dỗ đồ đệ.


Dạy chút y thuật, cũng dạy chút đạo thuật, trong đó có thật có giả, có những thứ thiết thực, cũng có những mánh khóe lừa người.


Đạo Vi lanh lợi, học gì cũng nhanh. Tuy chỉ còn một tay nhưng giỏi hơn nhiều người có đủ hai tay.


Mà tin tức triều đình đốt thành ở hai bờ Hoàng Hà, tàn sát hàng chục ngàn dân thường cũng lan rộng theo thời gian, ngay cả ở thôn quê cũng nghe thấy. Đây là thánh chỉ do đích thân hoàng đế Văn Tông ban xuống, chỉ để ngăn chặn ôn dịch. Nghe nói trước khi đốt thành, ôn dịch đã lan đến kinh thành, khiến các quan lớn quyền quý đóng cửa không dám ra ngoài.


Có người nói ôn dịch hoành hành, nếu không ngăn chặn thì sẽ gây họa cho cả Đại Nghệ. Hoàng đế Văn Tông lo lắng cho muôn dân, nên bất đắc dĩ phải dùng hạ sách, đốt thành diệt người, mấy chục ngàn người chết, còn hơn mấy trăm ngàn người chết.


Cũng có người nói các triều đại đều có thời điểm gặp phải ôn dịch, nhưng có mấy ai thật sự đốt thành? Chẳng qua là triều đình bất tài, lúc ôn dịch mới bùng phát và còn có thể cứu chữa, hết lớp này đến lớp khác ém tin, không chịu cứu chữa tử tế, đợi đến khi bùng nổ thì muốn cứu cũng không cứu được, liền dùng mạng người để che lấp, đúng là không sợ oan hồn đòi mạng!


Lại có người nói dù đã đốt thành nhưng thế ôn dịch vẫn chưa hoàn toàn dứt. Không cần biết tình hình phía Bắc thế nào, chỉ mong đừng lan đến phía Nam, nhà nghèo khó, không chịu nổi thêm một nạn này nữa…


Đạo Vi nghe những lời đồn đại và tranh cãi này, trong lòng không nghĩ gì cả, chỉ quấn chặt chiếc áo đạo rách nát trên người, im lặng ít lời mà đi đường.


Chỉ khi thỉnh thoảng dừng lại nghỉ ngơi, đêm khuya tĩnh lặng, Đạo Vi sẽ đột ngột mơ thấy một hai cảnh tượng đỏ tươi.


Mưa sao băng đầy trời, xác chết la liệt khắp đất, người thân bị ngọn lửa nuốt chửng và cái lỗ chó mà mình dù cố gắng thế nào cũng không chui qua được.


Khi tỉnh giấc, Đạo Vi sẽ vô thức sờ lên vai trái, đến khi xác nhận cánh tay trái đã không còn, mới thở phào nhẹ nhõm và thoát khỏi cơn ác mộng.


Cánh tay trái của Đạo Vi đã bị chặt đứt, còn cái lỗ chó dù cố gắng thế nào cũng không chui qua được, cũng đã chui ra được rồi.


Tất cả đã qua.



Ba năm sau, ôn dịch ở Đại Nghệ dần dứt, hoàng đế Văn Tông cũng đột nhiên thay đổi. Ông bắt đầu tin vào những chuyện quỷ thần mà trước đây ông đã ra sức dẹp bỏ và coi là gốc rễ của họa thế.


Trên có sở thích, dưới ắt làm theo. Trong chốc lát, địa vị c*̉a những thuật sĩ và hòa thượng bị đày xuống bùn đất bỗng nhiên nâng cao, được các quý nhân tranh nhau lấy lòng. Nhiều miếu thờ và đạo quán hoang phế cũng được xây dựng và tu sửa lại, ngày ngày hương khói nghi ngút.


Đạo Vi thừa cơ gió đông này trở thành một thuật sĩ chân chính, còn theo lão thuật sĩ Thanh Phong đến trụ trì ở một đạo quán nhỏ, hàng ngày xem tướng chữa bệnh cho người ta, thỉnh thoảng nhận vài pháp sự, cuộc sống dần dần tốt hơn.


Nhưng cuộc sống tốt đẹp này chưa được bao lâu, Thanh Phong tuổi cao sức yếu lâm bệnh nặng.


Thanh Phong tự biết đại hạn đã đến, gọi Đạo Vi đến và giao cho một quyển sách thuật, nói rằng trong quyển sách thuật này ghi lại một đạo mệnh thuật, có thể xem mệnh và đoán mệnh. Thanh Phong tài năng có hạn, không hiểu, không học được, cũng biết thiên mệnh khó lường, phần lớn người học thuật này đều không có kết cục tốt đẹp nên không muốn dạy Đạo Vi. Chẳng qua trước khi chết suy nghĩ kỹ càng, vẫn nói cho Đạo Vi biết.


“Vi sư biết tâm ma duy nhất của con là chữ hận, muốn khuyên con buông bỏ, nhưng chuyện đời nào có nhiều buông bỏ như vậy? Không buông bỏ được cũng tốt, không buông bỏ được thì đi giải quyết… chỉ là đừng làm hại người khác mà cũng hại chính mình.”


Thanh Phong nắm tay Đạo Vi, ân cần dặn dò, đôi mắt già nua đục ngầu dần mất đi ánh sáng, chỉ còn lại sự bất lực và thương xót.


Thanh Phong qua đời, Đạo Vi vô cùng đau buồn, sau khi lo liệu xong hậu sự liền ngã bệnh ở đạo quán nhỏ.


Trong cơn bệnh, Đạo Vi nghe được tin tức Văn Tông dán hoàng bảng, rộng rãi tìm kiếm người đắc đạo trong thiên hạ. Đạo Vi nằm liệt giường mấy ngày, cuối cùng vẫn lật xem quyển sách thuật mà Thanh Phong đã cho mình trước khi lâm chung.


Một kế hoạch báo thù điên cuồng và táo bạo dần dần hình thành trong đầu Đạo Vi.


Không lâu sau, Đạo Vi khỏi bệnh, thu dọn hành lý, xuống núi.


Muốn báo thù một vị đế vương, một triều đình, thì phải làm thế nào?


Ám sát? Đạo Vi không chỉ muốn một mạng của Văn Tông. Tạo phản? Đạo Vi tự nhận mình tài hèn sức mọn, thực sự không làm được. Thông đồng với địch quốc? Đạo Vi khinh bỉ.


Nhưng nếu không ám sát, không tạo phản, không thông đồng với địch quốc, vậy làm thế nào mới có thể trút bỏ ngọn lửa báo thù cháy hừng hực suốt mấy năm qua và đòi lại công đạo mà mình muốn?


Chỉ có một màn lừa bịp kinh thiên động địa.


“Văn Tông cầu thần, ta liền tạo ra thần cho hắn…”


Trên quyển sách ngọc viết như vậy.


Hết chương 470


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 470
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...