Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 269


Chương 269: Truyền đạt E10


Trên con thuyền du lịch hướng tới eo biển Gibraltar, Lê Tiệm Xuyên cuối cùng cũng hỏi ra nghi hoặc ấy.


Ninh Chuẩn suy nghĩ một chút rồi nói: “Có rất nhiều người không tin Viện Nghiên cứu Đêm Trắng chỉ thu dụng vật phẩm thí nghiệm mà hoàn toàn không biết và cũng không có cách để sử dụng chúng, ít nhất ở một mức độ nhất định, bọn họ tin tưởng Viện nghiên cứu Đêm Trắng có thể sử dụng hạn chế những vật phẩm thí nghiệm này.


“Thái độ của viện trưởng Viện nghiên cứu Đêm Trắng có liên quan đến những vật phẩm thí nghiệm đó phải không?”


Lê Tiệm Xuyên hỏi.


Những vật phẩm thí nghiệm này khá bí ẩn và cực kỳ hiếm, Trung Quốc có Kailash nhưng cũng không có được bao nhiêu. Lê Tiệm Xuyên mới chỉ đọc được mấy tin tức nên cũng không biết nhiều lắm.


“Chỉ là đoán thôi.”


Ninh Chuẩn đẩy gọng kính bạc đang trượt xuống sống mũi, nhìn mặt biển rộng lớn, nhỏ giọng nói: “Theo em được biết, Viện nghiên cứu Đêm Trắng có lẽ đang giấu một vật phẩm thí nghiệm, tên là Con mắt Vận mệnh. Nghe nói bộ não c*̉a con người được khai phá vượt quá tiêu chuẩn, sau khi có thể chịu được một cái giá rất đắt nào đó, có thể cho phép nhận thức tinh thần của mình thoát ra khỏi sự ràng buộc của thời gian và không gian ba chiều, nhìn thoáng qua một người, một vật phẩm hoặc một chuyện tương lai nào đó.”


Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn khuôn mặt đã được ngụy trang của Ninh Chuẩn, cau mày khó nhận ra: “Những vật phẩm kỳ lạ này ban đầu rất bình thường, nhưng do bị ảnh hưởng bởi những dao động năng lượng bí ẩn xuất hiện sau lỗ hổng trên bầu trời nên dần trở nên kỳ diệu và quỷ dị. Nguyên tắc thuộc tính thần kỳ của chúng nó dựa vào nguồn năng lượng huyền bí tồn tại bên trong, Viện Nghiên cứu Thủ đô gọi năng lượng này là năng lượng X.”


“Loại năng lượng X này có thuộc tính thần kỳ khác c*̃ng được đi, nhưng nhìn thấy tương lai… Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài phạm vi khoa học hay thậm chí là khoa học viễn tưởng.”


“Em cho là Viện nghiên cứu Đêm Trắng có một vật phẩm thí nghiệm như vậy và sử dụng nó để nhìn thấy cái gọi là tương lai ư?”


Ninh Chuẩn lắc đầu: “Không, bất kể Viện nghiên cứu Đêm Trắng có loại công nghệ gì và có được lợi ích gì từ di tích văn minh thần bí thì cũng khó có khả năng sử dụng được. Em hoài nghi người của hội Cứu Thế đã sử dụng nó.”


“Có khả năng bọn họ bị lừa không?” Lê Tiệm Xuyên hỏi.


Ninh Chuẩn cười nhẹ: “Trong Đêm Trắng không có người ngu, những gì bọn họ đưa cho Đêm Trắng nhất định là thật, cho nên em không thể hùng biện phản bác được. Có lẽ bọn họ thật sự làm cho Đêm Trắng nhìn thấy được tương lai, một tương lai chân chính.”


Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy phúc tới thì lòng c*̃ng sáng ra, bỗng nhiên nhìn Ninh Chuẩn: “Em cũng nhìn thấy sao?”


“Mức độ khai phá trí não của em rất cao, Đêm Trắng biết chuyện này nên đã mời em sử dụng Con mắt Vận mệnh, đó là lý do tại sao em mới biết về sự tồn tại của Con mắt Vận mệnh, một vật phẩm thí nghiệm có độ bảo mật rất cao.”


Nói tới đây, hắn dừng một chút, đã nhận được câu trả lời: “Em từ chối.”


“Dạ.”


Ninh Chuẩn ngước mắt lên.


Ánh sáng bạc tràn ra từ gọng kính, những đốm sáng rực rỡ sống động lấp lóe từ bữa tiệc trên tầng cao nhất của con thuyền du lịch, ánh hoàng hôn lấp lánh và chuyển động của mặt trời lặn được phản chiếu bởi biển cả bao la, tất cả tụ lại trong đôi mắt của cậu, tích tụ đến cuối đuôi mày, khiến đôi lông mày của cậu đầy mơ hồ chói lóa bởi ánh sáng và bóng tối.


“Em không tin vào vận mệnh, cũng không tiếp thu tương lai đã được định đoạt. Nhưng em biết mình chỉ là một người bình thường, không có quyền lực đến mức không thể lay chuyển.”


“Em sợ mình sẽ suy sụp.”


“Một khi em nhìn trộm tương lai và biết được mình không thể làm gì có thể thay đổi được kết quả… em sẽ sụp đổ.”



Ninh Chuẩn nhẹ nhàng đặt tay lên trái tim Lê Tiệm Xuyên: “Anh ơi, em không giống anh, trái tim anh mạnh mẽ hơn mọi người nghĩ. Anh là kiểu người có thể thay đổi vận mệnh của mình, cho dù mỗi ngày đều có người nói cho anh biết về vận mệnh của anh, về tương lai của anh, thay đổi cả thế giới của anh, thuyết phục anh chấp nhận vận mệnh của mình thì anh cũng đều không để tâm quá nhiều đến người đó.”


“Không phải là anh không tin, mà là anh hoàn toàn không biết vận mệnh là cái gì. Bởi vì không biết cho nên anh sẽ không bao giờ chùn bước, vĩnh viễn không thể bị khống chế.”


Lê Tiệm Xuyên nắm lấy bàn tay của Ninh Chuẩn, cảm thấy có chút lạnh lẽo, liền đặt vào lòng bàn tay mình.


“Em khen anh đến mức anh đỏ mặt rồi này.”


Lê Tiệm Xuyên cười, cúi đầu nhìn Ninh Chuẩn.


Hắn đang dựa vào tay vịn trên boong, cúc áo của tây trang đã được cởi ra hết, cơ thể đầy sức sống, cà vạt buông lỏng, vốn dĩ trông giống một chàng trai lãng tử phong lưu của Vanity Fair săn lùng mỹ nhân, ngoại trừ có phần ngang ngược hơn một chút thì không khác gì những anh chàng đẹp trai khác.


Nhưng khi hắn hạ mắt xuống mỉm cười với Ninh Chuẩn, trên người bỗng nhiên toát ra rất nhiều khí chất khó tả, giống như biển sâu vô biên, giống như những con sóng hiền hòa bao dung, không chỉ có thể nhấn chìm con người với những nguy hiểm bí ẩn mà còn có thể cứu vớt những trái tim lạc lối vào đất liền.


Ninh Chuẩn thất thần nhìn hắn, bàn tay dần dần đổ mồ hôi.


“Em khen anh mà sao em lại đỏ mặt thế này?”


Lê Tiệm Xuyên sửng sốt một chút, sau đó giơ tay chạm vào má Ninh Chuẩn: “Em lạnh à? Trên boong gió mạnh quá, đừng để mình bị cảm lạnh, chúng ta vào trong thôi. Sáng ngày mai tàu sẽ cập bến Lisbon, lúc đó sẽ có người của Xử Lý sắp xếp cho chúng ta đi đường bộ tới Ý, bên kia hiện tại là vùng chiến sự nên khó có thể vào được bằng các phương tiện khác.”


Ninh Chuẩn được hắn ôm đi về phía cabin, nửa chừng tỉnh táo lại, nhìn sườn mặt Lê Tiệm Xuyên, trong mắt chậm rãi hiện lên một tia bừng tỉnh.


Nếu lúc này Lê Tiệm Xuyên quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt của Ninh Chuẩn, hắn nhất định có thể đọc được hàm nghĩa của tia bừng tỉnh này __ Đó là sự ái mộ cuối cùng cũng lộ ra và trở nên rõ ràng.


Địa điểm đàm phán được thiết lập với nhiều tổ chức khác nhau không phải lúc nào cũng là khu vực hòa bình không có chiến tranh.


Ví dụ, lần này là Sardinia của chiến khu Địa Trung Hải.


Hiệp sĩ đoàn bí ẩn cổ đại đã thu được vô số lợi ích không thể tưởng tượng được từ tàn tích của nền văn minh bí ẩn ở Iceland và Hy Lạp, nơi tồn tại những dao động năng lượng X.


Bọn họ đã mở rộng quyền lực khắp châu Âu và không có thiện cảm về hội Cứu Thế do thường xuyên sử dụng chiến tranh để tiếp cận.


Nhưng trước khi hội Cứu Thế công khai tuyên chiến với Hiệp sĩ đoàn, bọn họ sẽ không chủ động khiêu khích hội Cứu Thế.


Tất nhiên, thỉnh thoảng bắt và giết người của hội Cứu Thế không bị coi là khiêu khích, mà chỉ là giao lưu bình thường.


Bọn họ biết rất rõ một số hành động của mình có thể ảnh hưởng đến tình hình chiến tranh ở châu Âu cho nên bọn họ gần như bị động và sẽ không hành động gì cả.


“Hai vị hẳn biết rõ không có bên nào hi vọng lập lại hòa bình trên thế giới hơn Hiệp sĩ đoàn. Chiến tranh liên miên đã khiến Tòa thánh lưu lạc vô thời hạn, điều này đã gây tổn hại lớn đến uy tín của Tòa thánh và gây bất lợi cho sự yên bình của Chúa chúng ta. Chúng tôi đã nỗ lực rất nhiều cho việc này và chúng tôi là chủ lực thúc đẩy cho hai trong ba cuộc đàm phán hòa bình đầu tiên.”


Hiệp sĩ đoàn đã cử đến một nữ thiếu tướng từ Hồng Y.


Cô đi giày quân đội, đeo huy hiệu hiệp sĩ, vừa ra khỏi tiền tuyến: “Nhưng hai vị cũng đã nhìn thấy kết quả cuối cùng.”


Ninh Chuẩn nói: “Chỉ đàm phán hòa bình không thể dẫn đến hòa bình thật sự. Chúng ta cần giải quyết tận gốc rễ của vấn đề.”


“Hội Cứu Thế?”



Đối phương nhướng mày.


Ninh Chuẩn lắc đầu cười nói: “Thiếu tướng, giả vờ ngu ngốc cũng chẳng có ích gì đâu. Chúng ta đều biết căn nguyên của mọi chuyện nằm ở lỗ hổng trên bầu trời Kailash, hoặc là nói ở ngoài trái đất. Nguyên nhân tại sao hội Cứu Thế và một số thế lực không rõ lập trường khác nhất quyết phát động chiến tranh và không chịu dừng lại, số lượng lớn người cải tạo và dao động năng lượng liên tục, cùng với khởi nguồn của truyền tải tri thức, đều nằm ở bên ngoài trái đất.”


Đối phương nói thẳng: “Bên ngoài trái đất có sinh mệnh chiều cao, chúng là kẻ xâm lược phải bị trục xuất, đây là quan điểm và lập trường của các vị, Hiệp sĩ đoàn biết rõ nhưng không ủng hộ.”


“Nếu chúng có những động cơ thầm kín đối với nhân loại và tất cả những gì bọn chúng đang làm bây giờ chỉ là muốn xâm chiếm trái đất, thì tại sao tất cả những kiến ​​thức đưa ra đều là sự thật, không hề giữ lại chút nào, bức thiết trợ giúp loài người tiến bộ? Dùng những thứ này làm chất xúc tác để khiến loài người giết hại lẫn nhau?”


“Xin cho phép tôi nói lời thật, con người có thể tự phát gây chiến mà hoàn toàn không cần bất kỳ khiêu khích nào. Đánh nhau, giết chóc, ăn thịt đồng loại và chiếm đủ không gian sống là bản năng của mọi sinh vật.”


“Chúng có thể nhận được kết qu chúng mong muốn mà không phải trả bất cứ điều gì.”


Đôi mắt cô gái xanh như mặt biển tĩnh lặng: “Tiến sĩ Ninh, cậu chưa bao giờ xem nhẹ mâu thuẫn này, nhưng cậu không tin vào một khả năng khác ngoài kẻ xâm lấn. Tuy nhiên, Hiệp sĩ đoàn có quyền lựa chọn tin vào một loại quyền lực khả dĩ khác.”


“Nhưng xin cậu yên tâm, chúng tôi sẽ không gia nhập phe của hội Cứu Thế. Chúng tôi chỉ cần tri ​​thức, không cần vị thần nào khác ngoài Chúa của chúng tôi.”


Nói đến đây, Lê Tiệm Xuyên cũng hiểu rõ lập trường của Hiệp sĩ đoàn, chính là chỉ trục lợi.


Bọn họ không thích chiến tranh, nhưng nếu cách duy nhất để lập lại hòa bình là xua đuổi mọi nguy hiểm cùng với những kiến ​​thức khoa học công nghệ tiên tiến thì họ thà chiến tranh tiếp tục còn hơn. Suy cho cùng, kiến ​​thức do các sinh vật ở chiều cao hơn gửi đến đã thực sự được thu thập, nhưng những nguy hiểm mà chúng mang lại vẫn chưa xuất hiện chút nào.


“Tôi khuyên hai vị không nên tiếp tục chuyến đàm phán này,” nữ thiếu tướng chân thành nói, “Tin tôi đi, hầu hết các tổ chức đều sẽ đưa ra lựa chọn giống như Hiệp sĩ đoàn.”


Lê Tiệm Xuyên không hề nghi ngờ gì về phán đoán này.


Trên thực tế, hắn và Ninh Chuẩn đã đoán được điều này khi rời hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương. Nhưng bọn hắn vẫn dấn thân vào cuộc hành trình này, cố gắng mở rộng niềm hi vọng mong manh của mình.


Hiệp sĩ đoàn cuối cùng đã không thay đổi quan điểm của mình dù đã tiến hành bảy lần đàm phán.


Sau khi rời Địa Trung Hải, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn tiếp tục hành trình xuyên qua vùng chiến sự.


Trên đường đi, xe tăng và xe bọc thép tuần tra các đoạn đường khác nhau, khắp nơi có thể nhìn thấy binh lính cầm súng canh gác.


Máy b** ch**n đ** bay qua ở độ cao thấp, gầm rú trên đầu, cả ngày lẫn đêm, lần lượt phá vỡ những giấc mơ bình thường. Ánh lửa của hỏa tiễn oanh tạc thỉnh thoảng bùng lên, đám đông la hét hoảng loạn, nạn cướp bóc hỗn loạn xảy ra ở mọi ngóc ngách, thật đáng sợ.


Hỏa lực pháo binh, xác chết, tàn tích chiến tranh hạt nhân, vùng đất hoang vắng cùng với những con quạ và kền kền bay vòng quanh là những cảnh tượng thường thấy nhất ở các vùng chiến sự.


Hai người ăn mặc như những người tị nạn bình thường và di chuyển thận trọng, nhưng vẫn khó tránh khỏi đủ loại rắc rối.


Những chuyện rất nhỏ bao gồm trộm tiền, cướp đồ dùng cá nhân, hoặc cướp sắc không kỵ rau thịt.


Nghiêm túc mà nói, tất cả các cơ quan nội tạng trên cơ thể từ trong ra ngoài đều là báu vật quý giá, còn có những miếng thịt sạch có thể ăn no nê. Ở vùng chiến tranh đầy rẫy phóng xạ hạt nhân, không ai cần phải mô tả thực phẩm quý hiếm đến như thế nào.


Nếu ai đó vẽ xuống một mặt khác của chiến tranh, thì có lẽ chỉ từ địa ngục mới có thể tóm tắt khái quát nội dung của bức tranh.


Vào ngày sinh nhật của Lê Tiệm Xuyên, hai người trốn trong một căn hầm trú ẩn nhỏ hẹp và đổ nát, Lê Tiệm Xuyên dùng lưng để chặn đá vụn thỉnh thoảng rơi xuống, nghe Ninh Chuẩn hát cho mình nghe bài hát chúc mừng sinh nhật không có giai điệu trọn vẹn.


Xung quanh chật chội, tối tăm và đầy mùi hôi, chỉ có đôi mắt của Ninh Chuẩn đẹp như sao rơi từ trên cao xuống.



​ Khi tiếng hát trầm thấp vừa dứt, Ninh Chuẩn ở trong bóng tối tiến lại gần, dùng tay nhẹ nhàng lau bụi trên mặt Lê Tiệm Xuyên, dịu dàng hôn lên đó: “Anh, sinh nhật vui vẻ.”


Lê Tiệm Xuyên nhìn đôi mắt đào hoa đó một lúc, vươn tay ra ôm người vào lòng, gập đôi chân dài, ôm thật chặt.


“Gần một tuần anh chưa tắm rồi, không chê bẩn à.”


Hắn chạm vào khóe môi Ninh Chuẩn, giọng khàn khàn.


“Không chê,” Ninh Chuẩn kề sát người hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Có thể hôn được không?”


Lê Tiệm Xuyên im lặng một lát rồi nói: “Tìm bàn chải đánh răng khó lắm.”


Ninh Chuẩn cười, ôm hắn, dùng đôi môi nứt nẻ cọ cọ hắn.


Cả hai đi bộ đến một trung tâm cứu hộ ở tuyến phía Bắc nước Ý, gặp một chiến hữu của Lê Tiệm Xuyên, Giản Nhất Tâm, cô chịu trách nhiệm hộ tống họ vào khu vực của Đức.


Cô gái này đang trong độ tuổi sung sức nhất, hai mươi bảy tuổi nhưng trông còn già hơn cả một người ba mươi bảy tuổi.


Khi hai người nhìn thấy cô, cô đang ngồi xổm trong góc tường, cạnh một cái hố sâu do đạn pháo tạo ra mà gặm đồ ăn nén màu đen, mái tóc dài bết dầu và bẩn thỉu được buộc lại sau đầu, phủ đầy bụi của xe cộ qua lại, chiếc áo khoác màu trắng có in những mảng đỏ đen, kéo lê một nửa trên mặt đất, bốc ra mùi khó chịu.


Hình như cô đã lâu không ngủ, bọng mắt đen ngòm, mệt mỏi, ăn được nửa đường, mí mắt không thể tự chủ mà rũ xuống.


“Cô ấy đã ở đây hơn hai năm, từng là Viện trưởng Bệnh viện Tâm thần số 9 nằm gần Xử Lý, chịu trách nhiệm thu dụng một số vật thí nghiệm.”


Lê Tiệm Xuyên thấp giọng giới thiệu: “Anh cũng học được một ít về thôi miên, cũng có chút thành tựu, trước đây đã giúp chữa trị cho vài người bệnh.”


“Các bác sĩ hiện trường đều rất tài ba.”


Ninh Chuẩn nói.


Bọn hắn không bước tới ngay mà đợi Giản Nhất Tâm chợp mắt chưa đầy năm phút rồi mới bước tới.


Giản Nhất Tâm là một người rất nhiệt tình và vui vẻ, làm việc cũng rất gọn gàng và đáng tin cậy, cô đã thành công mang theo Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn vượt qua vòng phong tỏa ở miền Bắc nước Ý.


Khi hai bên chia tay, Ninh Chuẩn nhét vào tay cô một chiếc túi nhựa, trong đó chứa phần lớn số thuốc cậu mang theo bên mình.


Sau đó, bọn hắn đi bộ đến phía bắc Siberia, gặp tiếp một tổ chức khác, và một người bạn của Ninh Chuẩn đã hơn năm mươi tuổi đã điều hành cuộc đàm phán ở đây.


Bà có một đôi mắt vàng sậm, lạnh lùng và cứng nhắc như một vị giáo sư già không nói lý, bà vẫn đang nói chuyện điện thoại trên xe đón bọn hắn, lớn tiếng cãi vã với cô con gái sắp đi chiến khu làm phóng viên chiến trường, liên tục tức giận mắng “Mẹ rất hối hận vì đã sinh ra cô”, “Cô chết luôn ở chiến trường đi, coi như mẹ không có đứa con gái như cô.”


“Nhanh lên và kêu gọi đình chiến đi.”


Bà cầm vô lăng nói: “Tôi không thể chịu được việc nó cứ chạy loạn trên chiến trường, đối mặt với mưa đạn, có thể biến thành thi thể bất cứ lúc nào. Ghi âm và đưa tin những chuyện đó có ích gì chứ? Ai sẽ cảm thấy xấu hổ, tự xét lại bản thân, tuyên bố đình chiến và ôm lấy hòa bình chỉ vì vài đoạn văn của nó?


“God, tôi không hề giấu cậu, sở dĩ tôi giúp cậu là vì tôi ích kỷ muốn Nhạc Nhạc quay lại, chứ tôi chẳng hề quan tâm tới chiến tranh, bom hạt nhân và bao nhiêu người chết.”


Bà lạnh lùng nói.



Điểm dừng chân cuối cùng của hành trình đàm phán là Ai Cập, với tổ chức trung lập “Cấm Kỵ”.


Mặc dù liên tục thay đổi cải trang và danh tính nhưng tung tích của hai người vẫn bị lộ ra ngoài. Ngay khi bước vào Cairo, họ đã bị hội Cứu Thế tấn công.


Cuộc tấn công lần này hoàn toàn khác với những lần trước, chỉ là một cuộc thử nghiệm mang tính biểu tượng, lần này hội Cứu Thế cử đến một trong những trưởng lão của bọn họ và một số sát thủ mặc áo choàng đen tuyền.


“Cấm Kỵ” cũng xuất hiện.


Bọn họ không chiến đấu trực tiếp với hội Cứu Thế mà chỉ dùng chỗ mạnh của mình để điên cuồng thực hiện hỏa lực, đồng thời dựa vào hỏa lực mạnh mẽ và liên tục để đẩy đám người hội Cứu Thế ra khỏi Cairo, cái giá phải trả là một nửa kim tự tháp và phần lớn thành phố Cairo gần như bị phá hủy.


Những người đàm phán do “Cấm Kỵ” cử đến là hai nam và một nữ, tất cả đều là nhân viên cấp A trong tổ chức.


Hai thanh niên nhìn có vẻ thân thiết đều là người gốc Hoa, người lạnh lùng hơn tên là Tạ Trường Sinh, người sôi nổi hơn tên là Thẩm Tinh. Người phụ nữ lai ước gì có thể cách xa hai người họ hàng ngàn dặm, nhìn bằng mắt thường có thể thấy rõ vẻ ghét bỏ, ăn mặc như thành phần tinh anh tri thức, tự xưng là Red.


“‘Cấm Kỵ’ sẽ luôn giữ thái độ trung lập.”


Tạ Trường Sinh không nói lời vô nghĩa, đi thẳng vào vấn đề: “Hai người không cần thuyết phục chúng tôi, cũng không cần vội rời đi. Chúng tôi yêu cầu hội Cứu Thế ​​cho nhân loại trên toàn thế giới nhìn thấy thần tích của Đấng Sáng Thế, muốn thuyết phục chúng tôi tin vào thần của bọn họ thì tự nhiên phải làm rõ sự tồn tại của thần cho chúng tôi.”


“Tôi nghĩ có thể hai người sẽ quan tâm.”


Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đều không từ chối.


Thời gian triển lãm thần tích này diễn ra vào trưa ngày thứ hai ở Cairo.


Trước đó, Lê Tiệm Xuyên đã có rất nhiều phỏng đoán về cái gọi là thần tích.


Tương đối đáng tin một chút, chẳng hạn như đồng hồ đếm ngược và vũ trụ sẽ nhấp nháy vì anh mà Uông Miểu gặp được trong Tam Thể*, hay sự quá bộ của những phi thuyền siêu văn minh và những hạm đội như cá bạc bao quanh trái đất. Không đáng tin hơn đại khái là vụ nổ siêu tân tinh** và trái đất bay ra Hệ mặt trời vân vân…


*Tam Thể: là một bộ tiểu thuyết c*̉a tác giả Lưu Từ Hân, có cốt truyện hoành tráng, ý nghĩa sâu xa, được tôn vinh là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng xuất sắc nhất đương đại Trung Quốc từ trước đến nay.


*Siêu tân tinh: là một sự kiện vũ trụ, xảy ra khi một ngôi sao kết thúc vòng đời do năng lượng trong lõi cạn kiệt. Không lâu sau, ngôi sao bắt đầu tự sụp đổ, tạo ra vụ nổ cực lớn.


Nhưng đến ngày hôm sau, những thứ mà Lê Tiệm Xuyên dự đoán lại không xảy ra.


Thần tích này không thể được hình dung bằng đáng tin hay không đáng tin.


Nó không thần kỳ đến viển vông và xa vời nhưng lại cũng không thể giải thích bằng tư duy và khoa học của con người. Nó chuẩn xác và chân thực, thực sự khiến mọi người trên hành tinh này đều cảm thấy sợ hãi như nhau.


Theo giờ Cairo, ngày 23/11/2049, 12:00, mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao cùng lúc biến mất.


Toàn bộ thế giới, không phân biệt bán cầu, bảy châu bốn đại dương, vào giờ phút này đều chìm vào bóng tối.


Trong những bức ảnh do vệ tinh giám sát gửi về, mọi thứ trên trái đất đều bình thường và không có gì bất thường trong hệ mặt trời.


“Chúng ta biết đây không phải là Chúa, nhưng nếu một sinh mệnh có sức mạnh đáng kinh ngạc như vậy thì đối với chúng ta mà nói, giữa nó và Chúa có gì khác nhau?


Trong bóng tối đáng sợ và khó hiểu, lời nói bất lực và bất đắc dĩ của thủ lĩnh một tổ chức nào đó vang vọng trong đầu Lê Tiệm Xuyên.


Hết chương 269


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 269
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...