Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 268
Chương 268: Truyền đạt E9
Ninh Chuẩn năm nay đã hai mươi mốt tuổi.
Người cao hơn 1 mét 7 gần 1 mét 8, dáng người mảnh khảnh nhưng không gầy, ngũ quan sắc đẹp, lông mày dài và đôi mắt đào hoa, khóe môi nhếch lên một nụ cười như không phải cười, dịu dàng nhưng lạnh lùng, đứng đó như một cây tre vót nhọn, rồi lại như một miếng ngọc thu liễm.
Cậu đã phát triển hoàn toàn thành một người trưởng thành.
Lê Tiệm Xuyên tìm rất lâu mới mang máng tìm được chút dấu vết của cậu thiếu niên ngày xưa.
Cậu mắc áo blouse trắng bước vào tòa nhà cùng với hai người.
Khi đến tầng ba, đi ngang qua phòng nghỉ của Lê Tiệm Xuyên, cậu dừng bước, đón lấy ánh mắt Lê Tiệm Xuyên đang đứng tựa vào cửa.
“Tiến sĩ Ninh?”
Người phía sau lên tiếng.
Ninh Chuẩn xua tay: “Mọi người tiếp tục.”
Hai người đi theo nhìn nhau, không hỏi thêm câu nào nữa mà cầm tập hồ sơ đi thẳng sang phòng bên cạnh để kiểm tra tình trạng của đối tượng thí nghiệm trong danh sách.
Lê Tiệm Xuyên lùi lại hai bước.
Ninh Chuẩn bước vào phòng nghỉ, trở tay đóng cửa lại, nụ cười ngoài mặt trong đôi mắt đào hoa rút đi, lấp lóe ánh sáng, giống như lại biến thành nhóc thiếu niên mười bốn tuổi ngồi trên chiếc xe jeep khoác áo khoác, bày ra ánh mắt chân thành bịn rịn như bé cún con kia.
“Em biết anh không có chết mà.”
Cậu đột nhiên nói: “Em đào mộ của anh lên, tro cốt bên trong là hợp chất, không phải của con người.”
Lê Tiệm Xuyên sửng sốt, đau đầu nhìn Ninh Chuẩn, tiếng chửi rủa như ở trên môi.
Ninh Chuẩn cười nói: “Không sao, không có người phát hiện, em đã nghĩ cách đuổi bọn họ đi, lúc đó em đoán thân phận của anh sẽ bị chuyển vào bóng tối. Vì vấn đề bảo mật nên anh không thể liên lạc với những người từng quen biết, cho dù là em.”
“Em từng nghĩ đi tìm anh nhưng có tìm được hình như cũng vô dụng, anh đã là một con người mới hoàn toàn, không còn liên quan gì đến quá khứ, em cũng không thể phá vỡ nguyên tắc bảo mật của các anh.”
“Trách ai được chứ, thế giới này chính là như vậy, chúng ta phụ thuộc vào nó nên phải lựa chọn thế này. Tất cả chúng ta đều có trách nhiệm, em không chỉ có anh, anh cũng không chỉ có em.”
Ninh Chuẩn dựa vào khung cửa, hàng mi rũ xuống khẽ run lên, giọng nói nhẹ nhàng như gió: “Lúc em lo lắng nhất cho anh là khi Trung Quốc bị tấn công, đường dây liên lạc bị cắt đứt, Viện Nghiên cứu Thủ đô bị san bằng, người như cọng rơm ngã xuống từng mảng.”
“Sau đó, khi liên lạc được khôi phục, em không nhịn được liên lạc với viện trưởng Bùi, ông ấy mắng em vài câu nhưng cuối cùng vẫn nói cho em biết anh vẫn còn sống… quả là đáng sợ, suýt chút nữa em đã mất luôn anh rồi.”
Giọng nói của Ninh Chuẩn trở nên chua chát, ánh mắt như ao nước, lạnh lẽo mà âm trầm nhìn chằm chằm Lê Tiệm Xuyên.
“Anh ơi, bảy năm qua em nhớ anh lắm.”
Cậu nói: “Anh có thể… ôm em một cái không?”
Lúc này, mọi xa lạ và lo lắng do xa cách lâu ngày tạo ra đều lập tức bị xóa bỏ.
Trái tim của Lê Tiệm Xuyên như bị một bàn tay khổng lồ siết chặt, cơn đau đột nhiên trở nên tắc nghẹn.
Bàn tay cầm súng quanh năm của hắn hơi run, ấn hai lần mới dập tắt điếu thuốc, rồi những ngón tay nhuốm mùi thuốc lá duỗi ra, trải qua bảy năm dài chiến tranh và lửa đạn, lại ôm người vào lòng…
Trước khi đến hòn đảo này, Lê Tiệm Xuyên cứ tưởng mình đã quên từng cái ôm với Ninh Chuẩn, nhưng lúc này đây động tác dang rộng cánh tay ôm người vào lòng vẫn thông thạo và tự nhiên như vậy, tựa như hắn không những không quên mà còn ngàn lần khắc ghi trong lòng, sợ nó sẽ phai nhạt.
Lê Tiệm Xuyên ôm chặt người trong lòng.
Lớn hơn một chút và có hương thơm mát rất nhẹ, giống như có một chiếc lá sau cơn mưa hè giấu trong cổ áo.
“Anh cũng nhớ em, vẫn luôn dõi theo em.”
Lê Tiệm Xuyên nhẹ nhàng ngửi chút mùi hương ấy, nói: “Chỉ là tin tức của em quá đắt, một tin tức c*̃ng tốn ít nhất ba mươi ngàn đô la Mỹ. Bảy năm qua, việc mua tin tức của em đã khiến cho anh của em suýt nữa phải đi vay tiền đấy.”
Ninh Chuẩn lập tức cười lớn.
Cậu vòng tay qua cổ Lê Tiệm Xuyên, đẩy hắn ngồi lên giường trong phòng nghỉ, sau đó cởi giày, nằm lên đùi Lê Tiệm Xuyên.
Cậu ôm lấy cánh tay Lê Tiệm Xuyên như trước đây, vừa đùa nghịch những ngón tay thon dài rắn chắc, ngắm nghía lớp da chai sần, vừa thì thầm kể lại bảy năm trống trải đó.
Những gì hai người có thể nói có giới hạn.
Danh tính hiện tại của bọn họ và những gì bọn họ đang làm liên quan đến quá nhiều bí mật, ngay cả đối phương cũng không nên biết.
Nhưng bọn họ vẫn có hàng loạt chủ đề để nói.
Những chủ đề đẹp như chồi non đầu xuân, đèn Giáng sinh và những chiếc bánh ngộ nghĩnh trong tủ kính của cửa hàng nhỏ.
Ví dụ như.
Khi đang đỗ xe đợi ở bên đường, nhìn thấy một chú sóc đứng ở lan can lén lút trộm hạt thông chọi vào cửa sổ ô tô, cái tính vừa sợ vừa kiêu, vì thế nảy ý xấu bấm còi xe một cái, khiến kẻ phạm tội nhỏ sợ tới mức có tật giật mình ngã dúi vào bụi cỏ, vung vẫy cái đuôi lông xù;
Một ngày nọ, gió thổi khi nhẹ khi mạnh, thổi mây trên trời thành từng c*̣m nhỏ, vừa nhìn lên liền không khỏi liên tưởng đến một con rồng trắng đang bay ngang qua bầu trời xanh, lơ đãng để lộ tấm lưng phủ vảy rồng với nhân gian;
Biết trận tuyết đầu mùa đã rơi, theo bản năng bước đến nơi có tuyết đọng dày nhất dưới ánh đèn đường, vội vàng đắp hai người tuyết nhỏ mũm mĩm tựa sát vào nhau, một cái dùng cúc áo làm mắt, một cái dùng bút làm cánh tay, anh nhìn em, em ôm anh.
Còn những chủ đề kém đẹp đẽ hơn thì toàn bộ đều là nỗi đau khổ vô tận.
Của mình, của người khác, của kinh nghiệm bản thân, của gặp được.
“Có thể đình chiến không?”
Cuối cùng, Lê Tiệm Xuyên hỏi.
Ninh Chuẩn nắm lấy bàn tay của Lê Tiệm Xuyên đặt lên má mình, chóp mũi và môi nghiêng sang một bên, lặng lẽ hấp thụ mùi hương ấm áp và khô khốc phía trên.
Sau khi để mình chìm vào mùi hương này một lúc, cậu mới nói: “Sẽ đình chiến. Bọn em đã tìm ra cách để chấm dứt chiến tranh, nhưng sẽ mất một thời gian.”
Lê Tiệm Xuyên không biết biện pháp đình chiến theo như lời Ninh Chuẩn nói là gì.
Ninh Chuẩn không thể nói rõ hơn, hắn cũng không thể hỏi tới.
“Ở đây ổn chứ?”
Lê Tiệm Xuyên dùng ngón tay gõ gõ trán Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn cười: “Dạ ổn, em đã sử dụng một số phương pháp mới để khống chế nó, cho dù có thôi miên người khác lần nữa cũng sẽ không sao. Chỉ là ngoại trừ một chút thôi miên hời hợt, những năng lực khác đều không sử dụng được. Có thể nói em bây giờ ngoài khả năng thôi miên ra thì không có gì khác biệt nhiều với người thường.”
“Ồ đúng rồi, có lẽ còn thông minh hơn người bình thường một chút.”
Lê Tiệm Xuyên không nhìn nổi vẻ nghênh ngang của cậu, liền đưa tay véo gáy cậu.
Ninh Chuẩn không tránh, ngoan ngoãn cho véo, lặng lẽ nhìn Lê Tiệm Xuyên, đôi mắt trở nên lấp lánh mềm mại, tựa như trong đó mùa xuân thật sự đang nở rộ.
Lê Tiệm Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ cũng không chú ý tới.
Cả hai ôm nhau rất lâu, cho đến khi mặt trời lặn và bóng tối nuốt chửng ánh sáng đỏ cam.
Sau đó, thí nghiệm cải tạo chính thức bắt đầu.
Ninh Chuẩn lại bận rộn, Lê Tiệm Xuyên cũng bị đẩy vào phòng thí nghiệm, hôn mê rồi tỉnh lại, nghỉ ngơi và kiểm tra, liên tục lặp đi lặp lại.
Quá trình cải tạo rất phức tạp, kéo dài trọn một tháng rưỡi, trong quá trình này, liên tục có đối tượng thí nghiệm rời đi sớm do thí nghiệm không đạt yêu cầu hoặc do mất kiểm soát dẫn tới tử vong mà bị nâng đi. Kiên trì đến cuối cùng chỉ có chưa đến bốn mươi người.
Thể chất đặc biệt của Lê Tiệm Xuyên đã được khai phá toàn diện, trở thành đối tượng thí nghiệm hoàn hảo và thành công nhất trong số đó.
“Giai đoạn đầu tiên của dự án Ghost đã hoàn thành, giai đoạn thứ hai sẽ sớm bắt đầu.”
Phong Túc Thu xuống trực thăng, mặc áo gió dài, đi trên bờ cát với Lê Tiệm Xuyên: “Cậu là người mạnh nhất trong đợt thí nghiệm loạt A3 này, Xử Lý đã sắp xếp cho cậu tham gia giai đoạn thứ hai của kế hoạch, chịu trách nhiệm bảo vệ tiến sĩ Ninh và đàm phán với một vài tổ chức.”
“Cuộc đàm phán này là một cuộc đàm phán bí mật, sử dụng bí mật của lỗ hổng trên bầu trời Kailash và thí nghiệm cải tạo làm con bài thương lượng. Mục đích là chấm dứt chiến tranh và khôi phục hòa bình thế giới.”
“Các quốc gia và các thế lực khác cũng có người phụ trách. Ban đầu, chúng ta dự định bố trí thêm người cho tiến sĩ Ninh, nhưng cậu ấy chỉ định người mạnh nhất là cậu.”
Ánh mắt của Phong Túc Thu mang theo ý cười, cách thấu kính nhìn Lê Tiệm Xuyên: “Các cậu cũng là người quen cũ. Lần này hai anh em lại làm quen lần nữa, cảm thấy thế nào?”
Trong những năm qua, Lê Tiệm Xuyên đã trở nên khá quen thuộc với Phong Túc Thu, hai người giống như những người bạn cũ hơn là cấp trên và cấp dưới. Khi gặp Phong Túc Thu, hắn không còn nghiêm túc và căng thẳng nữa mà tương đối tùy ý, thỉnh thoảng cũng nói ra vài lời chân thật.
Giống như bây giờ.
“Lúc đầu có hơi xa lạ, có chút hồi hộp kiểu đã lâu mới về quê nhà, cảm thấy cảnh còn người mất, đều đã thay đổi. Đây là lỗi của tôi vì đã lâu không liên lạc với em ấy, tôi cũng sợ em ấy sẽ trách tôi, mà có sợ đến đâu cũng không thể không gặp, tôi muốn gặp em ấy. Tôi cũng biết em ấy muốn gặp tôi.”
Lê Tiệm Xuyên nheo mắt, cảm nhận được gió biển hiu hiu, thẳng thắn nói: “Hơn nữa, em ấy thật sự rất tốt bụng và hiểu chuyện, từ nhỏ đã hiểu chuyện rồi, đôi khi gây rắc rối và đối nghịch với người khác nhưng không phải cố ý mà chỉ là muốn nhưng không dám đến gần người ta nên mới nghịch ngợm, chứ thực ra rất có chừng mực.”
“Trước kia tôi cảm thấy em ấy hiểu chuyện như vậy rất không tốt, rất đau khổ và mệt mỏi, không giống một đứa trẻ, bây giờ em ấy đã lớn rồi, không còn là một đứa trẻ nữa, nhưng tôi vẫn cảm thấy khó chịu. Quá hiểu chuyện, chỉ khiến tôi lo lắng cho mạng sống của em ấy, nhưng tôi không thể ở bên em ấy mãi được.”
Lê Tiệm Xuyên nói ra lời này, sau đó hắn mới ý thức được lời nói của mình chua chát đến tê dại, cảm thấy khó hiểu nên lắc vai, sờ sờ tìm điếu thuốc.
Phong Túc Thu đúng lúc đưa thuốc tới.
Lê Tiệm Xuyên nhìn vẻ mặt của Phong Túc Thu, châm thuốc, nói: “Anh muốn nói gì?”
Phong Túc Thu lắc đầu cười: “Không có gì, tôi chỉ hi vọng giai đoạn thứ hai của dự án U Linh sẽ tiến triển thuận lợi, chiến tranh sẽ thành công chấm dứt, đừng để bắt đầu giai đoạn thứ ba.”
“Kế hoạch U Linh có bao nhiêu giai đoạn?” Lê Tiệm Xuyên trầm ngâm hỏi.
“Hiện tại tạm định là bốn,” Phong Túc Thu nói. “Nếu giai đoạn thứ hai thuận lợi thì hai giai đoạn tiếp theo sẽ vô ích. Giai đoạn thứ ba là kế hoạch B của giai đoạn thứ hai, giai đoạn thứ tư là nỗ lực tuyệt vọng sau khi giai đoạn thứ ba thất bại.”
“Tôi vẫn chưa thể nói chi tiết cho cậu, chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ là được, cậu chưa bao giờ khiến chúng tôi thất vọng.”
Phong Túc Thu vỗ nhẹ vai Lê Tiệm Xuyên, như thể đặt một gánh nặng vô cùng nặng nề lên hắn.
Đầu tháng 9 năm 2049, giai đoạn thứ hai của kế hoạch U Linh bắt đầu.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn lần lượt được đặt mật danh trong kế hoạch là King và Ghost.
Điểm dừng chân đầu tiên cho cuộc đàm phán giữa King và Ghost là vịnh Mexico, nơi bắt đầu chiến tranh thế giới.
Ẩn giấu ở đây là Viện nghiên cứu Đêm Trắng, nơi có số lượng vật thí nghiệm lớn nhất trên thế giới, được xây dựng trong rãnh đại dương và chỉ có thể tiếp cận bằng tàu ngầm.
Viện nghiên cứu Đêm Trắng là một tổ chức trung lập, lực lượng không mạnh, sở dĩ bọn họ có thể đứng ngoài cuộc chiến này chủ yếu là vì bọn họ có công nghệ đặc biệt có thể dễ dàng giam giữ vật thí nghiệm, hơn nữa còn thực sự thu dụng một số lượng lớn vật thí nghiệm.
Những vật thí nghiệm này liên tục xuất hiện với dao động năng lượng bí ẩn còn được gọi là vật phẩm kỳ lạ, chúng có năng lực mạnh mẽ quỷ dị nhưng không sử dụng được. Con người bình thường không thể chịu được những ảnh hưởng tiêu cực khi sử dụng chúng, cũng không thể chịu được sự hỗn loạn và rắc rối do dòng chảy của những vật phẩm kỳ lạ này tràn vào toàn thế giới gây ra sau khi Viện Nghiên cứu Đêm Trắng bị phá hủy.
Vì vậy, cho dù ở rất gần chiến trường, Viện nghiên cứu Đêm Trắng và khu vực xung quanh được công nhận là khu vực hòa bình, sẽ không bao giờ có chiến tranh.
Tuy nhiên, với sự xuất hiện của những người cải tạo có thể gọi là siêu nhân, tình huống này đã lặng lẽ thay đổi.
Số lượng lớn vật thí nghiệm từng cho phép Viện Nghiên cứu Đêm Trắng tận hưởng nền hòa bình hiếm có bắt đầu trở thành lá bùa hộ mệnh của bọn họ.
Bọn họ phải lựa chọn giữa hội Cứu Thế và Phòng thí nghiệm God.
“Tôi không ngờ cậu đích thân đến đây đấy, Ninh. Họ chỉ nói với chúng tôi rằng người tới là chuyên gia đàm phán có mật danh Ghost.” Viện trưởng Viện nghiên cứu Đêm Trắng đích thân đón bọn hắn trên một chiếc tàu ngầm cách chiến hào không xa. Ông ta là một người con lai nhã nhặn và đẹp trai, “Tôi thấy được sự chân thành của các cậu, nhưng Viện nghiên cứu Đêm Trắng vẫn cần cân nhắc.”
“Thật ra, mới ngày hôm kia, một vị trưởng lão của hội Cứu Thế vừa mới rời đi.”
“Không ai biết rõ tình hình thế giới của chúng ta và những vấn đề chúng ta gặp phải hơn cậu. Viện nghiên cứu Đêm Trắng sẽ không chọn tham gia bất kỳ bên nào vì lợi ích hay bị ép buộc mà sẽ chỉ đưa ra quyết định đúng đắn cho tương lai của nhân loại.”
Lê Tiệm Xuyên nhận thấy viện trưởng Viện nghiên cứu Đêm Trắng rõ ràng đang hướng cuộc trò chuyện vào Ninh Chuẩn.
“Cậu có thể cho chúng tôi một cái nhìn thoáng qua về tương lai của nhân loại không?”
Ông ta nhìn Ninh Chuẩn, trong mắt hiện lên một chút u ám vô vọng, nghiêm túc tìm kiếm đáp án cho vấn đề này.
Ninh Chuẩn trầm mặc hồi lâu.
“Tôi không biết.”
Ninh Chuẩn trả lời: “Nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức. Tôi, chúng tôi, chưa bao giờ làm bất cứ ai thất vọng, không phải sao?”
Cho đến khi Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn rời khỏi Vịnh Mexico, Viện nghiên cứu Đêm Trắng vẫn chưa đưa ra câu trả lời.
Họ dường như vẫn đang do dự, chần chờ, lại giống như vẫn tính toán duy trì hiện trạng này càng lâu càng tốt.
Điều mà Lê Tiệm Xuyên không thể hiểu nhất là sự tuyệt vọng trong mắt Viện trưởng Viện nghiên cứu Đêm Trắng, như thể bọn họ đã nhìn thấy tương lai của nhân loại, tức là không có tương lai __ Cho dù Ninh Chuẩn có trả lời như thế nào, cho dù bọn họ lựa chọn thế nào, cho dù chiến tranh có dừng hay không dừng, mọi thứ đều đã được xác định và không thể thay đổi.
Hết chương 268
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 268
10.0/10 từ 35 lượt.
