Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 259


Chương 259: Mưu sát E58



“Trước khi phân tích sự việc cụ thể, có một chuyện có thể đã bị bỏ qua cần phải làm rõ, đó chính là người chơi ở trong màn chơi này rốt cuộc có thân phận gì.


Tất nhiên, về cơ bản mà nói, tất cả người chơi trong trò chơi Hộp Ma c*̃ng chỉ là người chơi, trước mắt xem ra sẽ không bị thay đổi.


Trên hết, người chơi tiến vào trò chơi, tất nhiên sẽ có được một thân phận ngoài mặt.


Thông thường, khi người chơi tiến vào trò chơi liền sẽ cố định ở thân phận này, chẳng hạn như tôi từng sắm vai cảnh sát trưởng Scotland Yard, phú nhị đại thách thức ngọn núi tuyết, nam sinh trung học trong khuôn viên trường và nhà nghiên cứu tiến vào Chernobyl.


Người chơi sẽ sắm vai diễn này trong suốt màn chơi, không thể thay đổi. nói cách khác, lớp da phủ lên cái xác thân phận người chơi chính là vai diễn này.


Nhưng cũng có một vài trường hợp khác, lớp da phủ lên cái xác thân phận người chơi không phải là một vai diễn cố định mà là một thân phận hoàn toàn nhất quán, kiểu thân phận này sẽ được bộc lộ rõ ràng hơn trong bữa tối Pandora. Với kiểu thân phận này, một loạt các thao tác như phân vai, thay đổi vai diễn, luân phiên vai diễn sẽ được thực hiện dựa vào cốt truyện của màn chơi.


Màn chơi Phiên tòa Bàn Tròn chính là thuộc loại hình này.


Trong bữa tối lúc đó, lớp da phủ lên tất cả cái xác thân phận người chơi đều là thẩm phán. Sau đó, khi cốt truyện và luật chơi phát triển và thay đổi, nhóm thẩm phán sẽ sắm nhiều vai diễn khác nhau, ra vào những vai diễn đó, mò mẫm tìm kiếm sự thật.


Bây giờ, màn chơi này cũng có thể được phân thành loại hình này.


Ngay từ đầu, bút máy và cuốn sổ bìa da đen đã nói rõ thái độ và xưng hô đối với người chơi, có thể thấy tất cả người chơi ở ba tuyến thời gian và ba bàn ăn đều là độc giả, tức là linh hồn lang thang, tinh thần thể bị trò chơi Hộp Ma ngụy trang.


Vậy thì tác giả là ai?


Chính là trên thực tế, trò chơi Hộp Ma và Tôn Bồng Lai đã vô hình ảnh hưởng đến dòng chữ trên cuốn sổ bìa da đen, bao gồm cả các tế bào bất tử trong cơ thể Tôn Bồng Lai.


Các độc giả thay phiên sắm vai người dân thị trấn và khám phá màn chơi, khi vai diễn chết đi vì nhiều lý do khác nhau, sẽ trở lại làm độc giả và tồn tại trong màn chơi như những linh hồn lang thang. Đối với người dân thị trấn, các độc giả không thuộc về không gian của bọn họ, nói chung, nếu không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, siêu tự nhiên, thì tự nhiên sẽ là ma quỷ.


Tình huống đặc biệt duy nhất chính là truy nã toàn thị trấn.


Đây hẳn là thiết lập mà trò chơi Hộp Ma dành cho màn chơi này, trong thiết lập này, sức ảnh hưởng của Tôn Bồng Lai bị suy yếu, mọi thứ trong màn chơi trở nên gần nhất với thực tế và sự thật.


Người dân thị trấn bộc lộ một số đặc điểm và khả năng của tế bào bất tử, điên cuồng truy lùng những kẻ xâm lược ngoại lai bất kể bọn họ đứng về phe nào. Nhiều manh mối khác nhau cũng đã gạt bỏ một phần lớp ngụy trang của người dân thị trấn, tiết lộ nhiều gợi ý khác nhau cho người chơi.


Đây có lẽ là một trong những bản chất của trò chơi Hộp Ma.


Nó luôn tuân theo những quy tắc và khuôn mẫu của mình, đặt ra câu đố và mối nguy hiểm, nhưng nó cũng đưa ra manh mối và hi vọng cho một lối thoát trong gang tấc.


Rất tốt.


Sau khi làm rõ thân phận thực sự của người chơi trong màn chơi này, một số ý tưởng tiếp theo liên quan đến cốt truyện người chơi sẽ dễ chỉnh lý rõ ràng hơn.


Chúng ta hãy quay lại các sự kiện chính ở tuyến đầu tiên.”


Những sợi dây hỗn loạn trong đầu Lê Tiệm Xuyên được sắp xếp lại từng chút một, màu xanh thẳm trong mắt hắn hình như đậm hơn rất nhiều.


Một tia lạnh lùng tràn ra từ trong mắt chậm rãi sửa chữa tinh thần gần như bị thủng lỗ chỗ của hắn. Hắn cảm thấy tốc độ viết của mình hình như lại nhanh hơn.


Lần nào c*̃ng là như vậy.


Khi tâm trí hoặc cơ thể của hắn đạt đến giới hạn hoặc cần bùng nổ, cơn mát mẻ này sẽ xuất hiện quanh viền mắt hắn.


Lê Tiệm Xuyên láng máng có chút suy đoán.



“… Những sự kiện tôi biết được và nghĩ ra cần thảo luận có ba.”


Nhìn theo trình tự thời gian, đầu tiên là vụ án giấu xác dưới gốc cây hòe xảy ra vào đêm 15 tháng 7, khi những người chơi tuyến đầu tiên mới đến. Người chết là một người kéo xe, thi thể bị phân mảnh và giấu dưới gốc cây hòe. Thời điểm xảy ra vụ việc chưa rõ, nội dung điều tra cụ thể của vụ án cũng chưa rõ, nhưng kết quả cuối cùng của vụ án này có thể được nhìn thấy ở đầu đường cuối ngõ thị trấn Bồng Lai.


— Hung thủ của vụ án vẫn chưa sa lưới.


Thậm chí không có một kẻ chết thay nào bị bắt lại.


Bởi vì mọi thứ quá sạch sẽ nên cục trưởng Đinh không thể nghi ngờ bất cứ ai.


Tôi đoán vụ án này có liên quan đến người chơi, hơn nữa, đây có thể là một vụ mưu sát của người chơi, thuộc loại người chơi và người chơi chém giết lẫn nhau.


Bởi vì theo lý thuyết, cục trưởng Đinh vừa mới điều tra xong vụ án khoét não kỳ dị, chưa kịp thở một hơi thì lại xảy ra một vụ án khác tát thẳng vào mặt ông ta, ông ta phải nghĩ cách phá được vụ án này bằng bất cứ giá nào, cho dù là lại phải bắt một kẻ chết thay.


Nhưng ông ta đã không làm được, hay nói cách khác là không thể làm được.


Suy cho cùng, dù muốn bắt kẻ chết thay thì cũng phải chú ý đến chứng cứ, dù mập mờ nửa giả thì cũng phải có một ít chứng cứ. Mà vụ án này lại sạch sẽ đến mức không có tới một manh mối, cứ như người kéo xe tự đi đến dưới cây hòe già, tự chặt mình ra thành nhiều mảnh rồi tự chôn mình xuống, khiến cho cục trưởng Đinh muốn bắt một gã say rượu lỡ đường tới giết nhưng cũng không xuống tay được.


Những vụ án giết người giữa các người dân thị trấn và người chơi giết người dân thị trấn ít nhiều sẽ để lại dấu vết do mối liên hệ giữa chính người dân thị trấn và thị trấn Bồng Lai, không bao giờ đặc biệt sạch sẽ.


Chỉ có cuộc chiến giữa những người chơi mới có thể được thực hiện bằng những phương pháp lạ kỳ và độc đáo, hơn nữa, khi loại màn chơi này vừa mới bắt đầu, hầu hết mọi người vẫn đang thận trọng tìm hiểu xung quanh, nếu đột nhiên ra tay giết người chơi khác thì xác suất thành công sẽ khá cao.


Vụ án không rõ chi tiết kia đánh dấu việc người chơi đã chính thức tham gia vào màn chơi này, bắt đầu tác động và sáng tạo ra cốt truyện.


Tôi đề cập đến nó ở đây không chỉ để cố gắng mở rộng bản đồ của đáp án và làm cho đáp án hoàn thiện hơn, mà nó còn được dùng làm điểm khởi đầu để tổ chức một cách có hệ thống hơn tất cả các tình huống góc nhìn của người chơi đã biết.


Hãy nói về sự kiện thứ hai, Nguyễn Tố Tâm giết lão thầy thuốc của hiệu thuốc Tế Thế.


Chuyện này xảy ra trước ngày 17 tháng 7, rất có thể là ngày 15 hoặc 16 tháng 7, ở huyện lỵ xa xôi, những manh mối có được đều là mặt bên. Sự kiện này rất khác với sự kiện trước, toàn bộ bức tranh được ghép lại khá hoàn chỉnh, vừa nãy đã được đề cập, sở dĩ tôi nhắc lại ở đây là vì có sự tham dự c*̉a Ninh Lai Phúc c*̉a tuyến thời gian đầu tiên.


Vai diễn người dân thị trấn Ninh Lai Phúc tồn tại trong toàn bộ màn chơi, cung cấp cho người chơi thông tin có ba tuyến thời gian song song.


Đó là một trong những manh mối quan trọng mà quy tắc trò chơi lưu lại.


Ninh Lai Phúc ý thức rõ mình không phải là người duy nhất tồn tại trong cơ thể mình.


Nhật ký không đầy đủ của Ninh Lai Phúc đã rất khéo léo tránh khoảng thời gian mà người chơi tham gia, năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21 và 22 c*̃ng là như vậy. Duy chỉ có nhật ký năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20 là đề cập tới khoảng thời gian trong phạm vi tuyến thứ nhất.


Tức là ngày 17 tháng 7, năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20.


Sự khác biệt giữa Ninh Lai Phúc ở tuyến đầu tiên và hai tuyến sau chính là ở tuyến đầu tiên, Ninh Lai Phúc không phải là người dân thị trấn, không có linh hồn lang thang nhập vào cơ thể Ninh Lai Phúc.


Nhưng trong tuyến đầu tiên, số 12 sau này đã giết Ninh Lai Phúc và trở thành Ninh Lai Phúc, số 12 sẽ không viết nhật ký thế này, vì vậy, thời gian cô ta ra tay rất có thể là sau ngày 17 tháng 7.


Về sau nữa, số 12 bị Ninh Vĩnh Thọ đuổi ra khỏi xác thịt Ninh Lai Phúc, nhảy đến tuyến thứ ba. Nhưng trong cơ thể Ninh Lai Phúc vẫn còn dấu vết tồn tại của cô ta, có thể là một sợi tinh thần thể, cũng có thể là một cái gì đó khác.


Nói tóm lại, tác dụng chủ yếu của Ninh Lai Phúc chính là khơi thông ba tuyến thời gian song song.


Mặc dù trên thực tế, Ninh Lai Phúc ở tuyến thứ ba đã bị giết từ sớm, cuối cùng, việc khơi thông ba tuyến thời gian song song c*̃ng chỉ là một phương thức khá bạo lực, nhưng câu trả lời cho mọi vấn đề quả thực đã được trò chơi Hộp Ma để lại cho người chơi.


Cũng có thể thấy rằng trong màn chơi này, ảnh hưởng của người chơi đối với màn chơi có khả năng vượt quá tình huống bình thường.


Những tin tức quan trọng còn lại khác ẩn giấu trên người Ninh Lai Phúc sẽ được đề cập sau.


Cuối cùng, nói về chuyện thứ ba ___ Sau khi ba tuyến thời gian thông với nhau, Ninh Vĩnh Thọ ở tuyến đầu tiên đã thu mua vật phẩm kỳ lạ, đồng thời thiết kế bẫy rập giết tất cả những người chơi ở tuyến đầu tiên chưa lọt vào danh sách truy nã toàn thị trấn __ Chuyện này là sự kiện cuối cùng của tuyến đầu tiên, sau đó, Ninh Vĩnh Thọ lựa chọn nhảy khỏi tuyến đầu tiên, ở tuyến đầu tiên không còn người chơi nào nữa.


Hiển nhiên, sau khi Ninh Vĩnh Thọ đoán được trong màn chơi có ba tuyến thời gian song song, hắn đã chọn con đường của riêng mình trong màn chơi này, đó là thay đổi đáng kể cốt truyện, thậm chí sáng tạo cốt truyện, chỉ có như vậy thì mới có thể nhìn rõ mọi thứ hơn bởi do chúng có tác động rất lớn đến cốt truyện.



Tiếp theo, tôi cần tập hợp những thứ mà Ninh Vĩnh Thọ đã phát hiện ra, một thông tin khác trên người Ninh Lai Phúc cùng với đoạn thứ ba và thứ năm không có người chơi tham gia, bởi vì chúng nó đều trực tiếp và gián tiếp cho chúng ta biết những quy tắc ẩn giấu của màn chơi này.


Tôi định nghĩa nó đại khái là ‘trật tự có ý thức’.


Nói một cách đơn giản, khi các quy tắc màn chơi điều khiển ba tuyến thời gian, chúng đã tuân theo hai loại suy luận trật tự.


Một là trật tự thời gian của bản thân ba tuyến thời gian này, tức là những gì xảy ra vào năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20 sẽ ảnh hưởng tương ứng đến năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21 và thứ 22.


Thứ hai là người chơi xác định trật tự các sự thật họ quan sát được, tức là dưới tình huống ba tuyến thời gian song song, không chỉ tuyến trước có thể ảnh hưởng đến tuyến sau mà các sự thật đã quan sát được cũng có thể ảnh hưởng đến những sự thật không được quan sát rõ ràng.


Lấy ví dụ cái sau, nếu vật phẩm kỳ lạ ‘chỗ trú ẩn’ được xác nhận và quan sát bởi người chơi ở tuyến thứ hai hoặc thứ ba trước khi Ninh Vĩnh Thọ thu mua được nó, như vậy Ninh Vĩnh Thọ sẽ không thể thu mua được vật phẩm kì lạ này, hoặc có thể thu mua được, nhưng khi tuyến thứ nhất kết thúc, lúc tiến vào khoảng trống, nó sẽ vì đủ loại lí do mà từ chỗ Ninh Vĩnh Thọ quay trở về Chu gia, đảm bảo tại thời điểm được quan sát ở tuyến thứ hai hoặc thứ ba, nó vẫn ở trạng thái được quan sát tại thời điểm đó.


Bất kể có khúc mắc gì ở giữa hay về sau thì cách thức vận hành của các quy tắc trong màn chơi và những gì người chơi đã quan sát được vẫn sẽ là sự thật đã được xác lập.


Những chuyện được nhìn thấy hoặc biết gián tiếp không có thuộc tính ‘xác lập’ này.


Chỗ quái đản và mâu thuẫn của Ninh Lai Phúc cũng như nhiều hành vi của Ninh Vĩnh Thọ đã nói rõ quy tắc màn chơi này.


Màn chơi đã đặc biệt thiết lập một khoảng trống giữa các tuyến thời gian mà người chơi không thể tham gia. Cho dù có bao nhiêu mâu thuẫn và sơ hở xuất hiện giữa tuyến trước và tuyến sau, đều sẽ được các thao tác cốt truyện trong những khoảng trống này hợp lý hóa.


Bổ sung, cắt bỏ, bóp méo, sửa chữa, dù quá trình có thái quá đến đâu, vẫn có thể đảm bảo rằng những sự thật đã được xác lập vẫn là sự thật.


Ví dụ, ở tuyến thứ ba, tôi quan sát thấy một người dân thị trấn nào đó vẫn còn sống khỏe mạnh, sau khi tôi quan sát, người dân thị trấn này bị người chơi ở tuyến thứ hai g**t ch*t. Người chơi này đã trở thành NPC thông qua án mưu sát của người chơi này, giết người nữa cũng không thay đổi thể xác mới, vì vậy người dân thị trấn này đã chết hoàn toàn.


Nhưng ở tuyến thứ ba tôi quan sát thấy người nọ còn sống.


Khi gặp phải tình huống mâu thuẫn như vậy, quy tắc ẩn của màn chơi sẽ phát huy tác dụng, lợi dụng khoảng trống sau khi kết thúc tuyến thứ hai và trước khi bắt đầu tuyến thứ ba để giải quyết mâu thuẫn này.


Ví dụ, nó có thể cho một người đến từ bên ngoài trông giống người dân thị trấn kia đi tới thị trấn Bồng Lai, đổi thành tên của người dân thị trấn này, bởi vì tôi chỉ quan sát thấy người dân thị trấn này còn sống mà chưa bao giờ nghe người này nói qua quá khứ của mình.


Tất nhiên, nếu đã nghe qua thì nó sẽ tiếp tục bổ sung, có thể thực hiện bằng cả những phương pháp thông thường, khoa học, cũng như những phương pháp bất thường và phản khoa học.


Đây cũng là một trong những biểu hiện cụ thể cho độ khó cao của màn chơi này, hỗn loạn.


Tôi thậm chí còn cho rằng hỗn loạn cũng là tư tưởng chính của màn chơi này.


Đây đại khái là phần phân tích của đoạn thứ hai, hai khoảng trống của đoạn thứ ba và thứ năm cũng đã được nói qua ở đây.


Trong hai khoảng trống này, không có sự kiện lớn nào đáng để nói kỹ càng, một số điều nhỏ nhặt có thể tóm tắt không gì khác hơn là những cuộc đối đầu và thỏa hiệp giữa cờ đen và cờ trắng, cũng như một số cốt truyện bổ khuyết lỗ hổng.


Việc chia nhỏ nó ra và giải thích chi tiết sẽ không làm cho câu trả lời trở nên đầy đủ hơn, vì vậy tôi sẽ không lãng phí thời gian. Trong khoảng trống, chỉ cần hiểu bản chất của ‘thay đổi thời gian thực’ và ‘trật tự suy luận’ là được.


Lúc này, bỏ đi những phần đã được phân tích, chỉ còn lại hai đoạn là tuyến thứ hai và tuyến thứ ba.”


Ngòi bút của Lê Tiệm Xuyên chuyển động như bay.


Mặc dù trong loại hình bốn người cạnh tranh này, càng nhiều nội dung liên quan đến đáp án thì càng tốt, càng đầy đủ thì càng tốt, nhưng có hai nguyên tắc cơ bản tìm ra đáp án vẫn không thay đổi.


Đầu tiên, cho dù là phỏng đoán thì cũng cần bằng chứng, dù là rất ít. Những suy đoán vô căn cứ giống như bèo tấm không có rễ, cho dù suy đoán rất chính xác thì trò chơi Hộp Ma cũng chưa chắc đã coi đó là một lời giải đố thành công. Thứ hai, các chi tiết cần phải phù hợp, nói bớt những điều vô nghĩa hoàn toàn không cải thiện được tính chính xác và đầy đủ của câu trả lời. Những điều vô nghĩa lãng phí thời gian không nói, chỉ sợ sẽ dễ làm mờ đi những điểm chính và khiến suy nghĩ của bản thân trở nên lộn xộn theo những điều vô nghĩa.


Càng giải được nhiều câu đố, Lê Tiệm Xuyên càng hiểu rõ hơn về hai nguyên tắc này.


“Về tuyến thứ hai, có hai sự kiện cần được nhắc tới, nhưng chúng chẳng có mấy giá trị. Sở dĩ tôi nhắc đến ở đây là để làm rõ hơn toàn bộ sự thật.


Mỗi một sự kiện đáng được chú ý đều là một hạt châu, mục đích xuất hiện của nó không phải là để chúng ta hết lòng hết dạ thưởng thức hạt châu đó bằng cả trái tim mà là để chúng ta kết nối nó thành chuỗi và biến chúng thành một chiếc vòng cổ.


Đây là cách tôi lý giải chúng nó.



‘Chiếc vòng cổ’ của tôi đã được hoàn thành và bản chất của các hạt châu đã rõ ràng nên không cần phải quay lại thưởng thức từng hạt. Nếu cần thì có thể chọn một hạt nhất định để tìm kiếm thêm manh mối.


Án mưu sát của người chơi xảy ra với Phùng Thiên Đức có thể được coi là một hạt châu, đó cũng là chuyện thứ nhất tôi muốn đề cập ở tuyến thứ hai.


Tôi có quá ít thông tin về vụ án này, chỉ có thể cho ra ba phỏng đoán.


Đầu tiên, với thân phận của mình, Phùng Thiên Đức sẽ không bao giờ được chọn làm người dân thị trấn, vì vậy đây chắc chắn là một vụ án mưu sát của người chơi.


Thứ hai, sở dĩ người chơi số 4 ở tuyến thứ hai chọn giết Phùng Thiên Đức và thay thế gã rất có thể là do số 4 đã rình trộm được bí mật nào đó của Phùng Thiên Đức, điều này có nghĩa là trong số các vai diễn người dân thị trấn luân phiên của số 4, khả năng cao là có một đạo đồng nào đó đến từ Bồng Lai quán, người thân thiết nhất với Phùng Thiên Đức.


Thứ ba là chuyện giết Phùng Thiên Đức, những người chơi ở tuyến đầu không thể nào không nghĩ tới, dù sao Bồng Lai quán và vị Phùng đại sư Phùng Thiên Đức bí ẩn trong miệng người dân thị trấn này cũng có chút đáng chú ý.


Nhưng rõ ràng là không người chơi nào ở tuyến đầu thành công.


Số 23 của tuyến đầu cũng chọn Ninh Vĩnh Thọ khá ngoài lề thay vì Phùng Thiên Đức.


Về vấn đề này, tôi nghĩ không phải là không có người chơi ở tuyến đầu muốn giết Phùng Thiên Đức, mà là rất có thể là giết không được.


Nói cách khác, Phùng Thiên Đức không thực sự xuất hiện ở tuyến đầu.


Có lẽ cũng giống như lúc khởi đầu tuyến thứ ba, rất khó xác định tung tích của Phùng đại sư này khi gã không cần có mặt ở Bồng Lai quán lúc thọ giới, hành tung khó xác định, có khi ở núi Tiểu Định, có khi ở huyện lỵ. Và khi gã ở huyện lỵ, không đến thị trấn Bồng Lai, người chơi dù có muốn cũng không thể giết gã.


Cho nên, Phùng Thiên Đức rõ ràng xuất hiện ở tuyến thứ hai, đây chính là ưu thế của tuyến thứ hai, đồng thời cũng là sự cân bằng ưu và khuyết của ba tuyến thời gian mà màn chơi này đưa ra.


Chỉ cần nảy sinh nghi ngờ về Phùng Thiên Đức, tìm ra cơ hội đào sâu những bí mật của Phùng Thiên Đức, thì việc tìm ra đáp án chỉ là vấn đề thời gian.


Chuyện thứ hai là sương mù dày đặc ở tuyến thứ hai.


Phân tích cụ thể về sương mù đã được đề cập rồi nên tôi sẽ không đi sâu vào chi tiết mà chỉ nói về tình huống đại khái của sương mù ở tuyến thứ hai __ Người chơi tuyến thứ hai Catherine đã nhận được manh mối có thể dẫn ra sương mù. Ở phân nửa thời gian c*̉a tuyến thứ hai, khi hầu hết người chơi ở tuyến thứ hai vẫn còn mơ hồ về đáp án, Catherine quyết định nắm lấy cơ hội và sử dụng những manh mối hiện có để dẫn ra sương mù.


Bức ảnh đó sau này rơi vào tay tôi, giúp tôi có được manh mối về sương mù ở núi Tiểu Định.


Ngoài những điều này, những vụ án xảy ra ở tuyến thứ hai, những người chơi nhảy tuyến và chưa nhảy tuyến, dù có đề cập hay không đều không mấy quan trọng và không ảnh hưởng gì đến ‘vòng cổ’ này của tôi. Bởi vì xét theo kết quả cuối cùng, tuyến thứ hai chắc chắn là một tuyến thời gian rất yên bình, không có chuyện gì lớn xảy ra.


Cuối cùng, điều duy nhất cần nói đến là tuyến thứ ba nơi tôi đang ở.


Tôi nghĩ đoạn này chỉ có hai tác dụng, phá vỡ và tập hợp.


Đây cũng là tuyến thời gian phù hợp nhất để giải câu đố và hỗn chiến.


Thật ra, phân tích tới đây, tất cả những bí ẩn đã được cởi bỏ và bày ra rõ ràng ở đây. Vì vậy trong đoạn này, chỉ có một điều tôi cần viết, đó là đi qua quá trình từ đầu đến cuối để cuối cùng tôi xác định được câu trả lời cho bí ẩn.


Những vụ giết người và sự kiện hỗn tạp ở giai đoạn trước sẽ không được đề cập chi tiết, tất cả các manh mối được liệt kê có thể được nhìn thấy.


Tôi chỉ muốn nói về những suy nghĩ và ý tưởng của mình sau khi tất cả những điều nhỏ nhặt đã được tập hợp lại với nhau.


Trên thực tế, trước khi có được bản đồ thị trấn, tôi càng có xu hướng tin rằng mọi thứ ở đây đều do ảnh hưởng c*̉a ý thức não bộ của Tôn Bồng Lai.


Sau khi xem bản đồ, tôi nhận ra có lẽ đây không chỉ là tác động về mặt tinh thần, mà là bộ não đã thực sự trở thành một thị trấn nhỏ.


Với nghi ngờ này trong đầu, tôi bước vào cuộc truy nã toàn thị trấn đặc biệt và nhìn thấy hình dạng quái vật của người dân thị trấn. Điều này khiến tôi càng chắc chắn hơn về suy đoán của mình, nhưng suy đoán này vẫn cần bằng chứng nên tôi đã mạo hiểm lấy chất lỏng lạ trong cơ thể những người dân thị trấn khi họ biến thành quái vật để kiểm tra.


Sau khi biết được điều này, cộng thêm nghi lễ thọ giới, kết nối mọi thứ lại với nhau là chuyện đương nhiên.


Khi kết thúc mọi phân tích, như thường lệ, vẫn cần đoán xem hộp ma của màn chơi này ở đâu.


Chuyện này quá rõ ràng, tôi tin nó nằm trong tay Tôn Bồng Lai, đây là một trong những lý do khiến tôi đi vào nghi lễ thọ giới để đánh thức cậu ta.”



Lê Tiệm Xuyên vội vàng ngước mắt nhìn lại toàn bộ phân tích đáp án mình viết ra, sau đó liếc nhìn đồ vật xung quanh.


Hắn suy nghĩ vài giây, xác nhận không thiếu thứ gì, ngoại việc có cảm giác viết báo cáo mệt mỏi ở nửa sau và trở nên tùy hứng một chút, cũng không có vấn đề gì lớn, vì thế chỉ viết dòng cuối cùng lên phiếu trả lời.


“— Ở trên, câu đố đã được giải.”


Đồng thời.


Số 7 và Ninh Vĩnh thọ cũng lần lượt dừng bút.


Phùng Thiên Đức tuy rằng còn đang viết nhưng ngòi bút của gã giống như đang nhảy múa, nghiêng trái nghiêng phải, không phải đang viết mà giống như gà bới, các đường nét trên mặt gã đều đã hợp nhất thành những con sâu đang quằn quại, như thể gã đã hoàn toàn mất trí.


Ba phiếu trả lời mở ra và rơi xuống, thay vì bay về phía Tôn Bồng Lai đang nhắm mắt mê man ở xa, chúng lại bay lên không trung.


Sau khoảng ba hoặc bốn giây, một đoạn tiếng Trung phồn thể bắt đầu từ từ xuất hiện ở ô trống trên cùng của ba phiếu trả lời.


Lê Tiệm Xuyên nhìn dòng chữ đang thành hình, vẻ mặt có chút căng thẳng.


“Có bốn phiếu trả lời, người chơi Margarita bỏ cuộc giữa chừng, ba người chơi còn lại đã hoàn thành giải đố. Bảng xếp hạng toàn diện về độ chính xác và đầy đủ như sau:


Vị trí đầu tiên, King: Tỷ lệ chính xác là 92% và tỷ lệ hoàn thiện là 90%.


Vị trí thứ hai, Red: Tỷ lệ chính xác là 90% và tỷ lệ hoàn thiện là 90%.


Vị trí thứ ba, Prophet: Tỷ lệ chính xác là 80% và tỷ lệ hoàn thiện là 85%.


Người chiến thắng cuối cùng là King với tỷ lệ chính xác và hoàn thiện từ 90% trở lên đã giải thành công câu đố!”


Lê Tiệm Xuyên cứng nhắc nhếch môi, thả lỏng vai như trút được gánh nặng.


Thời gian chân không được giải trừ.


Cách đó không xa, Ninh Vĩnh Thọ bật ra một tiếng mắng không thể chấp nhận, bóng dáng nhỏ bé mơ hồ của hắn nhanh chóng tháo chạy khỏi màn chơi.


Số 7 từ trên không trung hạ xuống, nói: “Hắn được ăn cả ngã về không, bất chấp tiêu hao tinh thần thể của mình ở màn chơi này nhưng vẫn không thể lấy được hộp ma. Sau khi trở về thế giới hiện thực, kết quả tốt nhất chính là trở thành người điên hoặc sống đời thực vật.”


Cô nhìn Lê Tiệm Xuyên, chán nản thở dài.


“Tôi vốn tưởng người chiến thắng sẽ là tôi, nhưng không ngờ sai một ly đi ngàn dặm, biết vậy trước đó giết anh cho rồi… Ha ha ha ha, được rồi, tôi chỉ đùa thôi, đừng nghiêm túc thế.”


Cô kéo khóe miệng, mỉm cười đưa tay ra: “Chúng ta làm quen lại nhé. Tôi là Red, thủ lĩnh của tổ chức Red, đứng thứ sáu trong bảng xếp hạng Hộp Ma.”


“Thế nào, có hứng thú gia nhập chúng tôi không?”


Hết chương 259


Tác giả có lời muốn nói:


Câu đố đã được giải đáp!


Kế hoạch ban đầu là muốn tạo ra một màn chơi ngắn gọn và súc tích thôi, nhưng lúc viết dàn ý, tôi cảm thấy nó quá đơn giản và không hề giống màn chơi cấp cao chút nào nên tôi tăng độ khó lên, và sau đó…_(:з ∠)_


Thực ra nó cũng không khó lắm, chỉ là màn chơi này đòi hỏi người chơi phải thao tác nhiều và rất rối, thứ hai là có cảm giác hơi giống “Chẳng rõ Lư Sơn hình dáng thật. Bởi thân đứng ở chính nơi này.” Một khi đã hiểu người chơi thì việc nhảy khỏi núi sẽ dễ dàng, khó khăn nằm ở việc loại bỏ các yếu tố khó hiểu, nhận ra mình đang ở trong núi và vẫn tìm cách nhảy ra ngoài pwp.


Lời editor: Cuối c*̀ng c*̃ng hoàn tất màn chơi này trước năm mới!!! Màn này c*̃ng rối không kém màn chơi màn Phiên tòa bàn tròn bởi vì người chơi có rất nhiều thân phận. Trong lúc đọc, nếu có gì thắc mắc hoặc muốn góp ý thì mọi người cứ thoải mái bình luận nhé!
Tác giả chạy nước rút quá tui không đuổi kịp nổi. Hồi trước cứ thấp thỏm sợ bả drop vì gần cả năm trời không ra chương mới, còn bây giờ thì viết một mạch gần 150 chương. Phục sát đất.


Cơ mà Tấn Giang phòng trộm càng lúc càng gay gắt. Tui mua chương VIP rồi nhưng lúc tải raw về thì lỗi tùm lum, khiến cho việc edit màn chơi sắp tới càng thêm khó khăn và tốn thời gian. Ở đây có bạn nào biết cách lấy raw VIP đẹp thì chỉ tui với TT_TT


Cuối c*̀ng, cám ơn những bạn vẫn đang chờ đợi và theo dõi bộ truyện này. Tui nhấn mạnh lần nữa: Chỉ cần tác giả không drop truyện thì tui sẽ đi theo đến khi kết thúc. Hẹn gặp lại mọi người ở King & Ghost 2.


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 259
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...