Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 258


Chương 258: Mưu sát E57


“Theo thứ tự, trước tiên chúng ta hãy phân tích đoạn đầu tiên, tức là đoạn sau khi Tôn Bồng Lai được ‘tôi’ đánh thức và trước khi tuyến thời gian đầu tiên bắt đầu.


Đoạn này là đoạn duy nhất trong sáu đoạn thời gian không có sự can thiệp và tham gia của người chơi, cho dù màn chơi được khởi động lại bao nhiêu lần thì nó cũng sẽ không được khởi động lại. Nó thuộc về ‘bối cảnh đã được xác định’, là câu chuyện trước khi màn chơi bắt đầu, chỉ có thể hiểu chứ không thể thay đổi.


Vì vậy, có thể thấy đây cũng là đoạn dễ sắp xếp nhất hiện nay.


Đánh giá từ những manh mối thu được cho đến nay, đoạn này chủ yếu bao gồm hai sự kiện, một là vụ án khoét não, hai là trải nghiệm của Nguyễn Tố Tâm khi mới đến thị trấn Bồng Lai.


Mọi chuyện bắt đầu từ ngày 10 tháng 7 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20.


Ngày này lẽ ra phải là ngày Tôn Bồng Lai ký kết thành công hợp đồng với trò chơi Hộp Ma và định hình lại màn chơi này.


Cậu ta biết mình sắp mất kiểm soát, vì tìm kiếm sự bình yên và giải thoát, cậu ta chỉ có thể lợi dụng thời điểm tỉnh táo hiếm có này để cố gắng sắp xếp.


Cậu ta đã biến bộ não thực sự của mình thành một thị trấn và tích hợp ý thức tinh thần của mình với trò chơi Hộp Ma để mang đến cho nó tất cả chân thực và sức sống.


Cuối cùng, trước khi cậu ta phát điên trở lại và rơi vào hôn mê, nhờ ảnh hưởng của giấc mơ, cậu ta đã bảo Phùng Thiên Đức đến thị trấn Bồng Lai để tìm mình.


Cậu ta đã gây ảnh hưởng lên Phùng Thiên Đức, khiến Phùng Thiên Đức trở thành tín đồ sùng đạo nhất của mình, giúp cậu ta chiến đấu chống lại các tế bào bất tử, đồng thời khoét ra một tượng điêu khắc não người từ cơ thể mình và đưa nó cho Phùng Thiên Đức.


Phùng Thiên Đức bị sức mạnh của Tôn Bồng Lai ảnh hưởng, đầu óc trở nên điên loạn và méo mó, đoạn ký ức này gần như mơ hồ, vì vậy, Phùng Thiên Đức cũng lầm tưởng mình chính là thủ phạm thực sự của vụ án khoét não. Để thoát thân, lúc sau đã tìm ra một kẻ chết thay mà không hề cảm thấy tội lỗi.



Trùng hợp làm sao, cùng ngày hôm đó, Nguyễn Tố Tâm sống ở Hàng Châu, hướng về phía Bắc đến Bắc Bình, khi đi qua thị trấn Bồng Lai ở phía nam tỉnh Hà Bắc, không may bị ngã xuống núi tử vong.


Hẳn là ông già mù ở nghĩa trang đã phát hiện ra cô ta và đưa đến nghĩa trang bị bỏ hoang trong thị trấn.


Khi Tôn Bồng Lai mất kiểm soát tâm trí, tế bào bất tử của Nguyễn Tố Tâm tình cờ đang ở giai đoạn chết nhưng chưa sống lại, một sợi tinh thần thể mất kiểm soát của Tôn Bồng Lai đã bị xác chết tế bào này thu hút rồi xâm nhập vào cơ thể này. Suy cho cùng, về cơ bản, tế bào bất tử thuộc về Tôn Bồng Lai và cơ thể này cũng vậy.


Sau đó, Nguyễn Tố Tâm từ cõi chết trở về, phát hiện trong cơ thể mình hình như có thêm một người.


Bản năng của tế bào bất tử muốn tránh xa Tôn Bồng Lai, đồng thời cũng muốn ăn mòn sợi tinh thần thể này nên Nguyễn Tố Tâm vô thức đi đến huyện lỵ và rời khỏi não Tôn Bồng Lai, hi vọng tìm được một nơi yên tĩnh để sợi tinh thần thể này được mình thuận lợi tiêu hóa hoàn toàn.


Nếu nói chiến trường lớn nhất giữa Tôn Bồng Lai và tế bào bất tử là toàn bộ thế giới c*̉a màn chơi này, thì nhỏ nhất chính là cơ thể của Nguyễn Tố Tâm.


Hai bên không ngừng chiến đấu trong cơ thể này, biểu hiện cụ thể là bệnh điên bất thường của Nguyễn Tố Tâm, cũng chính là khi sợi tinh thần thể của Tôn Bồng Lai thỉnh thoảng đần độn thức tỉnh, sẽ làm ra một vài hành động điên cuồng và thể hiện những khả năng kỳ lạ không thể giải thích được.


Có một số người phát hiện ra mờ ám trong đó, chọn phe tế bào bất tử, đối địch với sợi tinh thần thể của Tôn Bồng Lai nên đã bị g**t ch*t, ví dụ như lão thầy thuốc của hiệu thuốc Tế Thế và vợ cả của cục trưởng Đinh.


Tất nhiên, bọn họ không thực sự “chết” mà bị Tôn Bồng Lai nuốt chửng vào tế bào bất tử Nguyễn Tố Tâm này.


Tổng số tế bào bất tử không hề giảm đi mà đã thay đổi từ nhiều tế bào nhỏ thành một tế bào lớn. Kiểu nuốt chửng này chỉ có thể đạt được nếu Tôn Bồng Lai ở trong cơ thể Nguyễn Tố Tâm và Nguyễn Tố Tâm sử dụng sức mạnh của Tôn Bồng Lai.


Sau khi nuốt quá nhiều, Nguyễn Tố Tâm từ một tế bào bất tử bình thường trở thành quái vật hộp ma, sau khi giết ngày càng nhiều người, cô ta lại trở thành người giám thị.


Chỉ khi đó, cô ta cuối cùng mới nhận ra Tôn Bồng Lai có ý nghĩa như thế nào đối với cô ta và toàn bộ màn chơi, cũng như cô đang ở trong loại nhà tù như thế nào.


Cũng có một số người chọn phe Tôn Bồng Lai, như cục trưởng Đinh và dì Ba đã giác ngộ.



Dựa trên lập trường này, cục trưởng Đinh không chỉ bao che Nguyễn Tố Tâm đã giết lão thầy thuốc mà còn quyết định nhận cô ta vào gia đình. Khi đến thị trấn Bồng Lai để giải quyết vụ án khoét não, cục trưởng Đinh cũng hợp lẽ giúp đỡ Phùng Thiên Đức và g**t ch*t kẻ chết thay Lý Đại Trụ.


Đến chỗ này, câu trả lời cho một câu hỏi có thể được tóm tắt và trả lời đầy đủ —


Đó chính là trong màn chơi này, tế bào bất tử có thể chết theo bao nhiêu cách?


Không thừa nước đục thả câu, tôi sẽ trực tiếp công bố đáp án, tôi đoán có ba cách.


Cách đầu tiên đã được nói rõ ràng trong phần đáp án vĩ mô, là “thoái hóa”.


Cách thoái hóa này chỉ có thể đạt được theo quy tắc của trò chơi Hộp Ma, dù là mượn tay người chơi hay sử dụng bột thuốc. Nó không thể trực tiếp tiêu diệt tế bào bất tử nhưng có thể khiến chúng mất đi khả năng bất tử, sau khi chết không thể sống lại.


Trò chơi Hộp Ma có thể nói là trung lập và công chính, cho nên ảnh hưởng của sức mạnh quy tắc này sẽ không bao giờ phục vụ riêng cho một bên nào, nhưng trên thực tế nó lại là vật chết nên cũng sẽ bị một bên nào đó lợi dụng. Bản thân trò chơi Hộp Ma không có xu hướng rõ ràng, nó sẽ chỉ duy trì sự tiếp nối và cân bằng sức mạnh của màn chơi.


Cách thứ hai là ‘nuốt chửng’.


Cũng chính là cách Tôn Bồng Lai đã sử dụng Nguyễn Tố Tâm để hoàn thành quá trình nuốt chửng các tế bào bất tử khác. Kết quả c*̉a việc này đối với các tế bào bị nuốt chửng hiển nhiên là cái chết.


Cách thứ ba là xóa bỏ cốt truyện.


Cách chết này không khác nhiều so với cách đầu tiên, cả hai đều bị ảnh hưởng bởi quy tắc trò chơi, điểm khác biệt là một trong hai có sự tham gia của người chơi, hoặc tác động trực tiếp hơn đến diễn biến của trò chơi Hộp Ma, trong khi cái kia thì không, chỉ là một sự phát triển cốt truyện đơn giản. Hơn nữa, cái chết do cốt truyện gây ra là cái chết thật sự, không phải thoái hóa mất đi sự bất tử, cũng không phải bị nuốt chửng.


Vì các tế bào bất tử đã được Tôn Bồng Lai tích hợp vào trò chơi Hộp Ma nên điều cơ bản nhất là tuân thủ các quy tắc của trò chơi, khi cốt truyện trò chơi tiến triển đến một điểm nhất định và một số tế bào bất tử cần phải chết đi thật, chúng sẽ chết đi giống như những người dân thị trấn bình thường.


Tất nhiên, tôi nghĩ kiểu tình huống này là cực kỳ hiếm.



Bởi vì ngoại trừ đoạn đầu tiên, năm đoạn còn lại đều có ảnh hưởng của người chơi, gần như không có sự xóa bỏ cốt truyện thuần túy. Trong đoạn đầu tiên, người duy nhất chết theo cách này chắc chắn là Lý Đại Trụ chết oan.


Ngoài những cái trên, còn có ba sự kiện ở đoạn đầu tiên cần được đề cập tại đây.


Đầu tiên là vụ án thứ hai giấu xác dưới cây hòe xảy ra không lâu sau vụ án khoét não, thứ hai là sương mù dày đặc bao trùm mọi thứ giữa hai vụ án, thứ ba là lần thọ giới đầu tiên.


Vào ban ngày của ngày 15 tháng 7, cha của Lý Tân Đường vừa mới thọ giới ở Bồng Lai quán. Bởi vì là lần thọ giới đầu tiên nên cả hai quân cờ đen trắng đều chưa có kinh nghiệm, không cho cha Lý Tân Đường uống thuốc để ổn định tinh thần, kết quả là khi nhìn thấy tượng điêu khắc não người, ông đã bị tổn thương nặng, sau đó qua đời, chuyện này hẳn cũng có liên quan đến Tôn Bồng Lai hoặc Nguyễn Tố Tâm, ước chừng là bị nuốt chửng.


Đêm ngày 15 tháng 7, thi thể giấu dưới gốc cây hòe được phát hiện, cùng lúc đó, Lý Đại Trụ bị vây chặn ở nghĩa trang, tự sát bỏ mạng, vụ án khoét não khép lại, sương mù dày đặc bắt đầu từ ngày 10 tháng 7 cũng tan biến vào thời điểm này.


Về vụ án giấu xác dưới góc cây hòe, tôi hầu như không biết gì, ở đây tôi chỉ có thể đoán mò, tức là vụ án này chắc chắn phải xảy ra sau tám giờ tối ngày 15 tháng 7, rất có thể là vụ án mưu sát đầu tiên của người chơi ở tuyến đầu tiên.


Về phần sương mù dày đặc này, tôi có khuynh hướng nó có liên quan đến trạng thái não bộ của Tôn Bồng Lai…”


Lê Tiệm Xuyên dừng lại một chút, nghĩ tới số 7 và Ninh Vĩnh Thọ, theo bản năng cau mày.


Hắn không biết Phùng Thiên Đức thế nào, nhưng hai người kia chắc chắn biết và nắm giữ nhiều manh mối về sương mù ở thị trấn Bồng Lai nhiều hơn hắn. Mặc dù những gì bọn ho nhìn thấy trong sương mù không nhất thiết phải nhiều hơn những gì hắn nhìn thấy.


“… Tôn Bồng Lai vừa mới ngủ say trong vụ án khoét não, bộ não chắc chắn vẫn ở trạng thái nửa mơ nửa tỉnh. Chỉ sau khi người chơi tiến vào màn chơi vào đêm ngày 15 tháng 7, bộ não của Tôn Bồng Lai mới hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.


Cho nên, bất cứ khi nào bộ não của Tôn Bồng Lai rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mơ không ổn định này, sương mù dày đặc sẽ xuất hiện ở thị trấn Bồng Lai để che đậy trạng thái của người dân thị trấn hoặc những bất thường khác không thể duy trì hoàn hảo trong khoảng thời gian bất ổn này.


Dưới tình huống bình thường, thị trấn Bồng Lai được tạo ra bởi trò chơi Hộp Ma và ý thức của Tôn Bồng Lai dựa trên cơ sở bộ não của cậu ta, khi ý thức của Tôn Bồng Lai không đủ ổn định, thị trấn Bồng Lai sẽ nảy sinh vấn đề.


Sự bất ổn này còn được thể hiện qua ảo ảnh núi Tiểu Định và viện điều dưỡng trên mặt biển. Do tính không ổn định, những ký ức và sức mạnh sứt mẻ sẽ bị rò rỉ ra ngoài, có thể bị người chơi chiếm giữ và sử dụng.



Một số người chơi đã tìm thấy chúng, gây ra sương mù ở tuyến thứ ba.


Nói xong phần trên thì việc phân tích đoạn đầu tiên đã gần như hoàn tất.”


Ngòi bút khựng lại, có chút mất khống chế mà kéo ra một chấm mực dài.


Một số tác động tiêu cực do vật phẩm kỳ lạ gây ra trên người Lê Tiệm Xuyên, có thể tiêu tan nếu không sử dụng, trong khi một số khác chỉ có thể loại bỏ hoàn toàn bằng cách rời khỏi trò chơi.


Hắn phải vận động trí óc thật nhanh, suy nghĩ, phân tích, điều khiển ngòi bút để viết, đồng thời ngăn chặn những tác động tiêu cực này, sức tiêu hao của nhận thức tinh thần quá lớn, hắn khó có thể tập trung cao độ, chỉ có thể tạm dừng một lúc và làm chậm tốc độ của đầu bút.


Thừa dịp thời gian nghỉ ngơi này, hắn ngước mắt lên liếc nhìn ba người còn lại.


Vẻ mặt của ba người này cũng đau khổ nhăn nhó vì tập trung, phiếu trả lời chứa đầy chữ trở nên rất dài, lơ lửng trong không trung như những dải ruy băng.


Có vẻ như hắn không phải là người duy nhất gặp khó khăn.


Lê Tiệm Xuyên có được chút an ủi không thể giải thích được, đưa mắt nhìn lại tờ giấy.


Tiếp theo, đoạn thứ hai, là tuyến đầu tiên mà người chơi tham gia.


Tuyến thời gian này ban đầu được cho là có mười ba ngày, bắt đầu lúc 8 giờ tối ngày 15 tháng 7 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20 và kết thúc lúc 8 giờ tối ngày 28 tháng 7. Tuy nhiên, do ba tuyến thời gian thông với nhau, có thể nhảy tuyến, cho nên trong tuyến thời gian này, thời gian người chơi vẫn còn ý thức của người chơi thật ra chưa đầy mười ba ngày.


Đối với đoạn này, thật ra tôi nắm được rất nhiều manh mối, trong đó nhật ký của Ninh Lai Phúc và lời kể của số 12 chiếm một tỷ lệ lớn.


Khoảng thời gian này thuộc về người chơi, những sự kiện chính đáng nói cũng đều liên quan đến người chơi.”


Hết chương 258


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 258
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...