Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 228


Chương 228: Mưu sát E27


Đối mặt với đề nghị không có gì bất lợi đối với Chu gia của Chu nhị phu nhân, người của Chu gia đương nhiên không phản đối mà hoàn toàn ủng hộ.


Về phần những người khác, ngoại trừ Chu Nhị lão gia và Trần tiểu thiếu gia làm xác chết đang nằm trên nền gạch ẩm ướt, phần lớn đều không tỏ ra tán thành hay phản đối rõ ràng.


Bành Tùng Mặc che chở lão Bành ở trong phòng, không có ý định xen vào. Phùng Thiên Đức ở bên cạnh đi từng bước, cụp mắt ôm phất trần, dáng vẻ như đi vào cõi thần tiên xa xôi, không màng thế sự, như thể người vừa chĩa mũi nhọn vào La Đại không phải là mình.


Về phần ông lão điếc ngồi xổm trong góc và con mèo lông xù nằm trên mái nhà cũng không có ai để ý tới.


Nhân tố quyết định còn lại nằm ở trên người La Đại và Vương Tường.


La Đại là trưởng ban nhưng ngồi ở vị trí này chưa lâu, Vương Tường không phải phó phòng nhưng lại hơn hẳn phó phòng, thời gian công tác ở cục cảnh sát còn lâu hơn c*̣c trưởng Đinh. Cục trưởng ở huyện lỵ đã đổi qua ba bốn lần, thế đạo hỗn loạn, thành quách cờ vương biến đổi, nhưng Vương Tường vẫn yên ổn ở cục cảnh sát, có thể thấy được bản lĩnh.


Những cảnh sát đứng xung quanh hai người họ chắc cũng không nghĩ tới bản thân rỗi rảnh đi chạy việc vặt lại gặp phải cảnh tượng k*ch th*ch: hai cấp trên trực tiếp tranh đấu nội bộ, nhất thời do dự không biết phải chọn bên nào.


Hai người bọn họ chỉ có ba bốn cấp dưới trung thành, đã sớm bảo vệ ở xung quanh hai người, lặng lẽ điều chỉnh phương hướng họng súng, trong mắt ẩn chứa hung tàn.


“La trưởng ban còn suy nghĩ cái gì nữa?”


Chờ một lúc, Chu Nhị phu nhân thấy La Đại vẫn âm trầm không nói gì, liền tiến lên một bước cười nói: “Cậu xem, ý kiến ​​này cũng đâu ai phản đối.”


Lông mày La Đại run lên, giống như lửa giận tung hoành bị đè nén đến cực điểm.


La Đại vô cảm nhìn Chu Nhị phu nhân, nhếch khóe miệng nói: “Chu gia các người c*̃ng toan tính thật! Nếu tôi đồng ý thì sẽ rơi vào cái vòng luẩn quẩn của các người, thắng thua đều sai. Nếu tôi không đồng ý thì chẳng khác gì chấp nhận cái câu trong lòng có âm mưu và đầu óc có bệnh cả!”


“Tốt, rất tốt!”


La Đại giống như thật sự bị dồn ép đến sốt ruột, hai mắt nóng như lửa đốt, liếc mắt nhìn đám người trước mắt như muốn thiêu đốt bọn họ: “Chu gia, Phùng Thiên Đức, còn có Vương Tường anh __ Bất kể các người có thông đồng với nhau hay không, ba bên các người đã liên thủ nhắm vào La Đại tôi. Đã như vậy, nếu tôi khăng khăng rút lui thìchỉ sợ có người thật sự coi La Đại tôi là một con mèo bệnh!”


“Xử án, lập tức xử án! Cậu, lập tức đi quý phủ của tôi dẫn tất cả hạ nhân phục dịch ở thư phòng và nhà ăn lúc sẩm tối hôm nay tới đây, sau đó mời vợ hai của tôi tới, cẩn thận giải thích với cô ấy, đừng để cô ấy giở tính!”


La Đại vỗ vai một cảnh sát bên cạnh, phân phó người đi dẫn nhân chứng tới đây.


Lúc này Vương Tường lại nói: “La xử, không cần phiền hà như vậy, tôi vốn định tối nay điều tra chuyện gì đã xảy ra với cậu lúc chạng vạng, trước khi người Chu gia tới đây, tôi đã phái người đi mời người c*̉a quý phủ rồi.”


Lời này vừa nói ra khiến cho mí mắt của rất nhiều người có mặt tại đây đều âm thầm giật giật, ngay cả Lê Tiệm Xuyên trên mái nhà cũng nhìn Vương Tường thêm một cái.


Nếu đã chuẩn bị từ trước thì hoặc là đã có kế hoạch chu đáo và quyết tâm phải phá án, nói như vậy, Vương Tường rất có khả năng là người chơi, bởi vì không có người nào ở thị trấn Bồng Lai thực sự quan tâm đến việc phá án, cho dù có là cảnh sát; hoặc là do Vương Tường đã gai mắt La Đại từ lâu, La Đại gặp chuyện không may chính là cơ hội, nên liền lên kế hoạch lợi dụng việc này để đoạt quyền.


Nhưng liệu Vương Tường có phải người chơi không?


Lê Tiệm Xuyên hoạt động lỗ tai, hơi cau mày.


“Vương Tương, anh có ý gì?”


Thân tín của La Đại tức giận nói.


Trên bậc thềm, La Đại cũng quay đầu lạnh lùng nhìn Vương Tường, hỏi: “Anh dám đụng vào người trong quý phủ tôi?”


Vương Tường có khuôn mặt vuông vức, ngũ quan mở rộng, thoạt nhìn là một người kiên định và cẩn trọng.


Vương Tường không cảm xúc đối diện với La Đại, nhắm mắt làm ngơ trước cơn giận này, không thể hiện sự quan tâm và khiêm tốn như thường lệ, chỉ bình tĩnh nói: “La xử hiểu lầm rồi, chỉ là trước khi đến thị trấn Bồng Lai, cục trưởng Đinh đã đặc biệt căn dặn chúng ta rằng thị trấn Bồng Lai có khác biệt và quỷ dị. Hoàn thành nhiệm vụ nhưng cũng phải chú ý quan sát bản thân và đồng nghiệp có xảy ra vấn đề gì hay không.”


“Ma nhập, đây không phải là lời nói hù dọa bình thường ở thị trấn Bồng Lai, mà là sự thật.”


“La xử cậu vừa rồi chạng vạng xảy ra chuyện lạ, hiện tại lại có thái độ khác thường, bất chấp phong tục xưa ở trấn Bồng Lai và sự can ngăn của các anh em c*̃ng phải đưa thi thể của Chu Nhị lão gia đến nghĩa trang, cầm giữ sống chết không trả, thà liều mạng đấu súng với người Chu gia.”



“Cậu tự mình nhìn xem, cái này còn giống cậu sao?”


La Đại chưa kịp mở miệng, Chu Nhị phu nhân đã véo khăn che miệng kêu lên, vẻ mặt như chợt nhận ra: “Ta đã nói rồi, làm sao tính tình ngang ngược bắt nạt kẻ yếu của La trưởng ban lại đột nhiên thay đổi trong một ngày như vậy được __ Hóa ra là bị ma nhập!”


“Chuyện này ở trấn Bồng Lai chúng ta c*̃ng không ít đâu!”


Giọng nói lạnh lùng lên cao, dân chúng tụ tập trong ngoài nghĩa trang xem náo nhiệt đều nghe rõ ràng, nghị luận nối tiếp nhau hòa thành một làn sóng, suýt chút nữa nghiền nát nghĩa trang đổ nát.


“Khó trách. . . Tui nói làm sao La Đại lại dám đối kháng với Chu gia, tháng trước Chu Nhị lão gia đại nạn không chết, sau khi trở về, La Đại liền phái người trong huyện đưa lễ vật trọng đại tới, hiển nhiên là để lấy lòng Chu gia.”


“Tui còn tưởng hắn được Ninh gia tâng bốc là trưởng đồn cảnh sát cơ mà!”


“Ha ha, ông nói rất đúng! Không phải Ninh gia muốn giúp hắn trở thành cục trưởng sao?”


“Thay đổi tính tình gì chứ, tui thấy là bị những vong linh kia nhập vào thiệt rồi. Bằng không tại sao không đi chỗ khác, cứ nhất định phải khám nghiệm tử thi ở nghĩa trang. Chỗ này đầy cô hồn dã quỷ, âm khí nặng nề…”


“Chậc chậc, nói đến đúng là rợn người, tui không sợ chết, nhưng sợ ma là thật!”


“Có Phùng đại sư ở đây, sợ cái gì mà sợ…”


Sắc mặt La Đại tái nhợt, lạnh lùng liếc sang một bên, vài tên cảnh sát xung quanh theo bản năng lùi lại mấy bước, trên mặt mang theo nụ cười làm lành, ba người thân tín cẩn thận nuốt nước miếng.


La Đại thấy thế, cười lạnh mắng: “Một đám nhát gan hèn hạ!”


Hắn lại nhìn Vương Tường, nói: “Vương Tường, anh thật sự cho rằng La Đại tôi bị ma nhập sao? Tôi thấy anh mới bị lừa đá vào đầu! Chứng cứ đâu? Nhân chứng đâu? Không có. Chỉ dựa vào dăm ba câu nghi ngờ của anh, anh đã muốn chụp cho tôi cái mũ ma quỷ, đúng là hoang đường!”


“Chuyện nghĩa trang là nhiệm vụ do cục trưởng Đinh giao cho tôi, anh làm sao biết được? Đừng nói những chuyện viển vông đó với tôi. Tôi thấy anh chỉ muốn nhân cơ hội này hãm hại tôi, ngồi vào vị trí của tôi mà thôi!”


Vương Tường nói: “Đương nhiên sẽ có bằng chứng và nhân chứng, nhưng dù sao đây cũng là vụ án xảy ra trên người cậu. Tôi nghĩ nếu cậu đã đồng ý đặt cược vào vụ án này, không bằng nhân lúc chứng cứ và nhân chứng vẫn chưa tới, cậu hãy kể lại chuyện kỳ lạ mà mình trải qua lúc chạng vạng theo góc nhìn của chính mình trước đi.”


“Hãy để mọi người có mặt ở đây phán xét.” Vương Tường nhìn Phùng Thiên Đức cách đó không xa, c*̀ng với những dân chúng được chiếu sáng lờ mờ bởi ánh sáng của những ngọn đuốc ở trong và ngoài nghĩa trang, “Tôi không nghĩ sẽ có ai biết chuyện ma nhập nhiều hơn Phùng đại sư của Bồng Lai quán và dân chúng ở thị trấn Bồng Lai đâu.”


Phùng Thiên Đức không trả lời, nhưng mí mắt nhếch lên, nhìn La Đại.


Gân trên trán La Đại giật giật mấy cái, nhưng không có tức giận hầm hầm như trước, chỉ nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, nói thì nói! La Đại tôi là người thẳng thắng vô tư, không có gì phải giấu diếm. Tôi không giống mấy kẻ đâm sau lưng người khác, ra vẻ đạo đức giả!”


La Đại giơ tay lên, lập tức một trong những thân tín hiểu ý chạy vào phòng lớn, mang ra một cái ghế.


La Đại cởi mũ, ngồi xuống ghế, ánh mắt âm trầm nhìn quanh sân, mở miệng giễu cợt nói: “Chuyện lúc chiều tôi cũng có rất nhiều nghi vấn, nhưng cũng không khó nói. Nếu có người tài nào có thể hóa giải khúc mắc thay vì nhân cơ hội quấy rối, La Đại tôi hiển nhiên sẽ vô cùng ngưỡng mộ và cảm kích.”


“Chuyện này phải bắt đầu từ bữa tối.”


“Quý phủ c*̉a tôi thường dùng bữa tối sớm, trời chưa tối đã dùng cơm. Vãn Tinh ăn cơm cùng tôi, chính là vợ hai của tôi. Nhưng lúc đó trong lòng tôi có chút chuyện phiền lòng nên không ở cùng cô ấy bao lâu, ăn xong liền rời phòng ăn, đến thư phòng. Lúc đó khoảng năm sáu giờ, tôi không có thói quen đeo đồng hồ bỏ túi nên không biết chính xác thời gian.”


“Trước khi vào thư phòng, tôi đang nghĩ nửa tiếng nữa có việc phải ra ngoài, sợ quên xem đồng hồ không nhớ thời gian, liền bảo gã sai vặt trông cửa thư phòng nếu nửa tiếng nữa không thấy tôi đi ra thì đi vào kêu tôi một tiếng.”


Trên mặt La Đại dần dần lộ ra vẻ nghiêm túc, suy tư cẩn thận nhớ lại: “Sau đó, tôi đi vào thư phòng giải quyết công việc, không biết qua bao lâu, nhưng tôi cảm thấy rất buồn ngủ, không tự chủ được mê man ngủ thiếp đi.”


“Khi tôi tỉnh lại, thầy thuốc của Hồi Xuân Đường đã đến xem bệnh, nói tôi mất quá nhiều máu nên rơi vào hôn mê.”


“Vãn Tinh và những người hầu khác cũng nói như vậy. Họ nói lúc tôi được phát hiện, đang dựa vào chiếc ghế phía sau bàn làm việc trong thư phòng. Người tôi bê bết máu, nhưng bên ngoài lại không có vết thương. Xung quanh không có ai, cũng không có dấu vết đánh nhau, cửa ra vào và cửa sổ của thư phòng đều bị đóng và cài chốt từ bên trong.”


“Quý phủ không có ai mất tích, cũng không có người ngoài ra vào. Khi đó, thầy thuốc nghi ngờ vết máu trên người tôi là của chính tôi, nhưng trên người tôi không có bất kỳ vết thương nào. Ngoại trừ vết máu trên người, toàn bộ vụ án không có thương vong hay tổn thất nào khác. Cho nên tôi mới nói là kỳ quái.”


“Nhưng kỳ quái quy về kỳ quái, tạm thời không ảnh hưởng đến tôi, tại sao hiện tại tôi phải vội vàng giữ chặt không buông?”


“Chuyện do Đinh cục dặn dò quan trọng hơn, xử lý xong chuyện này rồi lại bàn chuyện khác cũng không muộn,” La Đại cười lạnh, “Không biết Phùng đại sư nghe tin đồn ở đâu, kiểm tra cũng không kiểm tra, hỏi cũng không hỏi, vừa vào liền khăng khăng cho rằng tôi mất trí, phế vật phá án, ngay cả chuyện của mình cũng chưa điều tra rõ ràng!”


Phùng Thiên Đức suýt bị chỉ thẳng mũi mắng vì tung tin đồn thất thiệt.



Kể từ khi Bồng Lai quán được thành lập, có rất ít người cư xử xấc xược với Phùng đại sư như vậy. Nhưng Phùng Thiên Đức vẫn không hề tức giận, chỉ mỉm cười, vẻ mặt tràn đầy bi thương trách trời thương dân.


Mọi người xung quanh nghe La Đại nói, dường như không nghe ra chỗ nào không thích hợp, chỉ cảm thấy kỳ quái, cũng không nói được cái gì khác.


Chỉ có Chu Nhị phu nhân không để ý tới chuyện này, nói thẳng: “Khó trách La trưởng ban có thể áp đảo người thâm niên ở cục cảnh sát, ngồi ở vị trí trưởng ban, trong thô lỗ có tỉ mỉ. Nói năng cẩn thận, không chút thừa thãi. Nhưng mặc kệ nói thế nào, La trưởng ban vẫn bị nghi ngờ là bị ma nhập. Chung quy chúng ta không thể giống người phương Tây nói cái gì mà suy đoán vô tội đúng chứ? Này không phải c*̉a tổ tiên chúng ta, nghe không hiểu được.”


“Ta chỉ biết, vì đã bị tình nghi nên La trưởng ban không vô tội, đợi lát nữa người c*̉a La phủ đến, La trưởng ban cần phải tránh đi, làm gì làm đừng có đe dọa chặn lời người ta là không tốt, đúng chứ?”


Lê Tiệm Xuyên giấu cái đầu xù lông sau bụi cỏ, cả con mèo biến mất trong bóng tối không bao giờ có ánh sáng chiếu vào, đôi mắt màu lục bảo sẫm nhìn chằm chằm vào Chu Nhị phu nhân.


Chu Nhị phu nhân này từ khi đến nghĩa trang liền thu hút sự chú ý của mọi người giống như La Đại, chiếm lấy ánh đèn sân khấu, nhưng càng như vậy, Lê Tiệm Xuyên càng không thể nhìn thấy bóng dáng của người chơi từ trên người bà ta.


Trên người bà ta không có chỗ kỳ lạ, mơ hồ và mâu thuẫn của La Đại, nếu bà ta là một người chơi, rất có thể vẫn chưa khôi phục trí nhớ, nếu không phải người chơi thì coi như là trong dự đoán.


“Lời này có lý.”


Vương Tường đồng ý với lời c*̉a Chu Nhị phu nhân.


Không đợi La Đại trừng mắt phản đối, Vương Tường đột nhiên nói: “Nhưng trước khi La xử tránh mặt, tôi vẫn có một nghi vấn về những gì La xử vừa kể, muốn mời giải đáp.”


La Đại nheo mắt nhìn Vương Tường.


Vương Tường không né tránh, đối mặt với hắn nói: “La xử và nha hoàn San Hô của dì Tư đã có tư tình từ lâu, dì Tư lại từng đồng ý nếu có thể khỏi bệnh, sau khi từ trấn Bồng Lai trở về huyện lỵ, sẽ gả San Hô cho La xử làm vợ ba.”


Phần mở đầu này có vẻ là một câu chuyện đề tài ướt át và không liên quan gì đến vụ án.


Nhưng giọng nói của Vương Tường không dừng lại, lời tiếp theo thốt ra lại khiến mọi người ở đây cảm thấy khó hiểu.


“Tối hôm qua, La xử đến nhà cũ Đinh gia để gặp San Hô, lại phát hiện chiếc khăn do San Hô thêu tặng La xử đã bị mất, khi San Hô hỏi thì La xử chột dạ nói dối là để quên ở nhà. Dì Tư đi ngang qua vạch trần, còn nói chiếc khăn La xử làm mất kia có chữ được thêu từ tóc, nếu bị người dân c*̉a thị trấn Bồng Lai trộm đi làm chuyện xấu, thì lúc chiếc khăn tay thất lạc tròn một ngày, La xử tất sẽ rước lấy tai ương đổ máu.”


“Tai họa này không thể tránh, không thể thay thế, bản thân phải cẩn thận. Nếu qua trọn một ngày mà vẫn không có gì xảy ra, thì có thể yên tâm không cần để ý tới nữa.”


“La xử nghe vậy vô cùng kinh ngạc, cầu xin dì Tư và San Hô giải thích chi tiết hoặc giúp tránh họa.”


“San Hô mềm lòng, dì Tư lại sắt đá, nhốt San Hô lại rồi đuổi La xử đi.”


“Vì vậy, tới tối ngày hôm nay, khi chiếc khăn tay thất lạc tròn một ngày, La xử trở nên bồn chồn, ăn tối xong liền đi thư phòng để bố trí tự bảo vệ mình, cửa ra vào và cửa sổ đóng chặt cũng vì chuyện này.”


Ánh mắt Vương Tường bình tĩnh như hồ nước: “La xử, nội tình như thế nào, cậu nói có phải thế không?”


La Đại nói: “Anh đi gặp San Hô, hay là dì Tư?”


Vương Tường im lặng.


Đúng lúc này, có vài người từ ngoài nghĩa trang đi vào, là một cảnh sát dẫn thằng nhóc gác cửa và những người khác từ La phủ mà Vương Tường đã đề cập.


Bọn họ vẫn chưa tới gần, Vương Tường đã tiến lên đón, chặn bọn họ ở ngoài cổng nghĩa trang, không cho tới gần La Đại.


Thấy vậy, thân tín của La Đại mắng: “Vương Tường đê tiện, lấy lòng dạ tiểu nhân đo bụng quân tử của La xử bọn này!”


Nhưng Vương Tường không để ý, chỉ hạ giọng, mân mê cây súng trong tay, quét mắt liếc nhìn gã sai vặt gác cửa thư phòng La Đại đang nơm nớp lo sợ, nói: “Ăn ngay nói thật, chủ nhân nhà ngươi sẽ không trách ngươi. Nếu nói dối liên tục, cho dù hắn không trừng phạt ngươi, ta hiện tại cũng có thể một phát bắn chết ngươi.”


Tiểu nô bộc lập tức đoán được tình huống trước mắt, lập tức quỳ xuống, cúi thấp đầu, giọng run rẩy nói: “Đại nhân, đại nhân hỏi đi, tiểu nhân sẽ thành thật trả lời!”


“Ta chỉ muốn hỏi ba chuyện.”


Vương Tường nói: “Chuyện đầu tiên, trong nửa tiếng La xử ở trong thư phòng kia, La xử có từng ra khỏi phòng không? Bao gồm cả ngươi, có ai từng đến gần thư phòng không? Ngươi có nhìn thấy người khả nghi hoặc vật khả nghi nào gần tiểu viện của thư phòng không?”


Gã sai vặt thấp giọng nói: “Không có, hồi đại nhân, không có ai hết… La xử đóng cửa thư phòng, chưa từng đi ra ngoài, mãi đến khi mợ Hai tới, cửa mới mở ra. Giữa chừng không có người đi vào, cũng không có gì khả nghi…”



Mặt Vương Tường không đổi sắc: “Cho ngươi nghĩ lại, bất luận kẻ nào hoặc vật nào.”


Gã sai vặt run lẩy bẩy, hai hàm răng nghiến chặt, nhãn cầu đảo nhanh, vắt hết óc.


Đột nhiên giống như nhớ tới một chuyện, thấp giọng nói: “Hình như, hình như có một con mèo hoang chạy qua trên tường, cái này, cái này có tính không… thưa đại nhân?”


Vương Tường không có trả lời, tiếp tục hỏi: “Chuyện thứ hai, khi canh giữ trong viện, ngươi có lười biếng không?”


Gã sai vặt ấp úng một lát, sau đó nói: “Có chợp mắt hai lần, nhưng không lâu lắm, nhiều nhất là hai ba phút…”


Những lời này làm cho Vương Tường trầm mặc một hồi, dường như có điều suy nghĩ, đợi mấy phút mới nói: “Chuyện cuối cùng, ta hỏi ngươi, khi anh em bọn ta chạy tới thư phòng, khiêng La xử ra khỏi thư phòng, ta nhìn thấy ngươi thu dọn bàn làm việc, lúc bưng trà trên bàn đi thì sắc mặt liền thay đổi. Tại sao?”


Câu hỏi này làm cho gã sai vặt ngẩn ra, sau khi hồi tưởng một chút, đột nhiên nói: “Ồ, chuyện này! Chuyện này, chuyện này có chút kỳ quái. Lúc đó mợ Hai sai tiểu nhân quét dọn thư phòng. Khi tiểu nhân bưng ấm trà trên bàn lên, phát hiện nước trong ấm vẫn còn đầy và ấm. Nhưng khi lão gia đi vào thư phòng, rõ ràng không sai người pha trà, vậy nước trà kia hẳn là còn sót lại từ tối hôm qua, làm sao có thể vừa đầy vừa ấm cho được?”


“Đúng rồi, đại nhân, nói đến đây,” gã sai vặt cẩn thận ngẩng đầu, “Không chỉ có lúc quét dọn thư phòng mới thấy kỳ lạ đâu, mà lúc tiểu nhân đi quét sân cũng thấy hình như chỗ chuồng chó ở cửa sau có, có… có… á!”


Lời còn chưa nói xong, gã sai vặt đột nhiên trợn mắt, miệng đóng lại, đồng thời giơ tay phải túm lấy cổ mình, không biết dùng sức mạnh từ đâu mà xé toạc da thịt cổ họng, lộ ra xương trắng!


Cảnh tượng này thực sự rất quỷ dị và đáng sợ, Vương Tường và những dân chúng xung quanh đều ngạc nhiên kinh hãi, vội vàng lùi về phía sau.


Có người kinh hô: “Ma, nhất định là ma! Nơi này có ma!”


Ngay khi tiếng la phát ra, cánh cổng nghĩa trang đột nhiên đóng sầm lại dù cho không có gió.


Cùng lúc đó, những tiếng động lạ đinh tai nhức óc từ bốn phương tám hướng truyền đến, nhìn kỹ thì thấy những tấm ván quan tài rải rác khắp sân đang nối tiếp nhau rung chuyển, những khúc xương mục nát và tay chân đứt lìa bò ra khỏi quan tài, ngổn ngang dựng đứng.


Trước khi mọi người trong nghĩa trang hét lên phản kháng, một mùi thối và thơm như xương thối và hoa lan tỏa, khiến mọi người cảm thấy như rơi vào vũng lầy, mất đi lý trí.


Những bóng người trong sân lần lượt ngã xuống.


Chỉ còn lại ba người vẫn đang đứng.


Lê Tiệm Xuyên cưỡng ép không cho mình nhắm mắt, ánh sáng xanh lấp lánh trong mắt mèo, nhìn ba người duy nhất còn lại, một người là La Đại, một người là Phùng Thiên Đức và người còn lại là Vương Tường.


“Ầm ĩ đến lúc này mà vẫn không có thêm người chơi nào tới, xem ra không còn kẻ ngốc nào chui vào cái bẫy này nữa, đã đến lúc thu lưới lại.”


La Đại chậm rãi đứng dậy, thở dài sờ sờ cái đầu trọc, cười nửa miệng nhìn Phùng Thiên Đức, “Phùng đại sư, mày là người chơi có đúng không?”


Phùng Thiên Đức cũng thở dài cười rộ lên: “Mày cho rằng còn đứng thì nhất định là người chơi à?”


“Ngu xuẩn, quá ngu xuẩn!”


Nói xong, bất ngờ vung phất trần đánh thẳng vào Vương Tường đang đứng ở cổng nghĩa trang.


Vương Tường thấy thế nhếch miệng cười, không tránh không né.


Khoảnh khắc phất trần hóa thành chiếc ô xương trắng đánh vào trên ngực Vương Tường, cả người Vương Tường vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ bằng giấy, như pháo hoa bay về phía bầu trời xung quanh bên ngoài nghĩa trang.


Rất nhanh, pháo hoa này giống như bị cái gì đó ngăn trở, lại rơi xuống, hóa thành một màn tuyết trắng.


“Vật phẩm kỳ lạ, hay dị năng?”


Phùng Thiên Đức nhìn trời: “Xem ra mày đã chuẩn bị từ lâu, phong tỏa nơi này để bắt ba ba. Nhưng mày thấy đấy, người chơi sử dụng búp bê giấy mạnh hơn mày, hơn nữa tới cũng không phải là người thật.”


La Đại nhìn chằm chằm Phùng Thiên Đức: “Nhưng mày thì phải. Ở phạm vi này, tao có thể cảm nhận được mày là một cơ thể bằng xương bằng thịt, không phải vật thay thế.”


Phùng Thiên Đức không nói, cũng không cử động.


La Đại giống như cũng không vội xử lý Phùng Thiên Đức, trong sân đầy rẫy xương cốt và tay chân đứt lìa bò lổm ngổm, nhanh chóng đâm xuyên qua đám người ngã xuống, từng người dân thị trấn về chầu ông bà, chỉ trong chớp mắt, máu thịt tung tóe bên trong nghĩa trang, dịch đỏ thành vũng.



La Đại chiêm ngưỡng khung cảnh địa ngục một lúc, sau đó quay người bước vào phòng lớn, ngồi xổm giữa hai xác chết, nhìn Chu Nhị, rồi nhìn Trần tiểu thiếu gia, cuối cùng dừng lại trên người Chu Nhị.


“Mày đang chờ Chu Nhị sống lại, chỉ là tao không hiểu vì sao mày phải giữ ông ta ở lại trong nghĩa trang, chờ ông ta tỉnh lại.”


Phùng Thiên Đức đột nhiên nói: “Có phát hiện gì mới lạ sao?”


La Đại lạnh lùng nhìn hắn: “Tao hiện tại không giết mày không phải bởi vì giết không được mày, hoặc không muốn giết mày, mày hiểu không?”


Phùng Thiên Đức giống như để ngoài tai, chỉ tự nói: “Sau khi người chơi giết NPC, sẽ bị hút vào thể xác NPC, vai diễn người dân thị trấn bị bỏ lại sẽ quên mình từng phạm tội giết người, c*̃ng sẽ coi những việc mà người chơi đã thao túng mình làm là những gì mình đã tự làm, tiếp tục cuộc sống trước đây và chờ đợi du hồn tiếp theo đến.”


“Mà người chơi trở thành NPC sẽ thu được một nửa ký ức không quá quan trọng, kích thước vết thương trên cơ thể NPC cũng ảnh hưởng đến thời gian người chơi ở trạng thái chết giả sau khi vào cơ thể. Nếu như vết thương cực nhỏ, giống như cắt cổ họng, e là có thể chết giả vài giây hoặc vài phút, sau đó có thể tự do hoạt động. Nếu là chém đầu chảy máu, vậy thì chậm hơn rất nhiều, trạng thái chết giả sẽ kéo dài lâu hơn.”


Phùng Thiên Đức cười híp mắt, ánh mắt nhìn La Đại có chút thay đổi: “Về phần bị bắn, hẳn là rất nhanh, nói không chừng hiện tại cũng đã tỉnh rồi?”


Lời còn chưa dứt, tay phải của La Đại đột nhiên được bao phủ bằng một chiếc găng tay màu đỏ như trái tim, cũng không thèm nhìn liền đấm ngược ra sau.


Gần như cùng lúc, Chu Nhị mở mắt ra, đột nhiên bật dậy, dao dài hừng hực lửa xanh chặn lại găng tay, khi hai bên va chạm, dấy lên một dao động vô hình mạnh mẽ.


Quan tài trong phòng vỡ tan, cờ trắng bị xé toạc.


Trước khi dao động tan biến, người đàn ông trung niên mặc đạo bào thùng thình không biết đã biến mất trong sân từ lúc nào, xuất hiện ở trong phòng, đâm chiếc ô nhỏ bằng xương trắng về phía La Đại.


“Câu được một con cũng tính là một con, người không thể tham lam như vậy.”


La Đại thở dài, nhanh chóng lách người lùi lại, vù một tiếng, một cơn gió lạnh buốt thối tới từ phía sau lưng hắn, ánh sáng xung quanh rung chuyển dữ dội, những cái bóng điên cuồng nhảy múa.


Cùng lúc đó, Phùng Thiên Đức và Chu Nhị đang định lao lên lần nữa đồng loạt sững lại, hai mắt đờ đẫn, như thể linh hồn bị thứ gì đó chiếm lấy, cả người đông cứng tại chỗ.


La Đại ngẩng đầu lên, con ngươi không biết từ lúc nào biến thành hai, hắn giống như say rượu, lấy một cây gậy gấp ra từ hộp ma để chống đỡ, lại lấy ra một con dao, sau đó chậm rãi đi về phía Phùng Thiên Đức và Chu Nhị, lảo đảo đâm hai người bọn họ vài nhát.


Nhưng hắn ta đâm mấy nhát vào hai người kia, giống như thật sự không nhìn thấy mục tiêu gần trong gang tấc, giống như mắt đã mù lòa.


Đâm đâm, thông báo giết chóc còn chưa xuất hiện, nhưng hắn giống như đột nhiên cảm giác được cái gì, đột nhiên ngẩng đầu nhìn nóc nhà, cười nói.


“Dô, oan gia ngõ hẹp.”


Ánh sáng xanh lam trong mắt nổ tung, Lê Tiệm Xuyên vươn người, muốn nhanh chóng chuồn đi, tạm thời tránh khỏi tình huống rõ ràng quỷ dị không ổn trước mắt này.


Vào lúc này, ngay cả một kẻ ngốc cũng có thể thấy rằng việc lựa chọn nghĩa trang làm chiến trường sẽ mang lại lợi ích lớn cho La Đại, nhưng đây không phải là một chỗ tốt để đánh nhau.


Nhưng nghĩ tới đây, Lê Tiệm Xuyên vừa bước ra một bước liền nhìn thấy một bóng đen mảnh khảnh như xúc tu lao tới về phía hắn, trong nháy mắt lủi tới dưới chân hắn, xuyên qua hắn, hoàn toàn không thể tránh được.


Trong đầu hắn ong ong, mới đầu là trống rỗng, sau đó bị nhồi nhét vô số mảnh vỡ ký ức điên cuồng đứt đoạn thuộc về La Đại và số 4.


Giờ khắc này, giống như tinh thần thể c*̉a số 4 mang theo một nửa ký ức của La Đại đi vào từ đỉnh đầu c*̉a hắn, theo mạch ký ức trong tinh thần thể của hắn, muốn chiếm giữ, nghiền nát, hủy diệt tất cả ký ức thuộc về hắn từ ban đầu đến hiện tại, cho đến khi hoàn toàn trống rỗng, biến hắn thành số 4 khác.


Khi Lê Tiệm Xuyên nhận ra điều này trong bóng ma giống như lao tù, hắn biết số 4 sẽ thất bại.


Hắn không vội đánh trả, trực giác cho thấy mình nên chờ đợi.


Trong phòng lớn, La Đại lại chớp mắt, mắt của hắn lại có thêm một đồng tử, điều này giống như khiến hắn vô cùng khó chịu, ngồi phịch xuống đất, con dao trong tay cũng rơi xuống đất.


“Ba người, vẫn có chút miễn cưỡng…”


Hắn lẩm bẩm, trong tay lại xuất hiện một con dao dài hơn.


Nhưng không đợi hắn cầm dao đâm ra, đã có hai bóng người đã xuất hiện ở sau lưng hắn, Phùng Thiên Đức và Chu Nhị.


Một khom lưng, một cao ngất.


Hết chương 228


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 228
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...