Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 227


Chương 227: Mưu sát E26


Bên trong nghĩa trang, Bành lão tiên sinh và học trò Bành Tùng Mặc của Hồi Xuân Đường đang khám nghiệm tử thi cũng không thể hoàn toàn phớt lờ tiếng ồn ào phát ra từ cánh cổng cách đó không xa.


Lão Bành đặt bút lông xuống, nhẹ nhàng lau khô vết mực trên báo cáo khám nghiệm tử thi, thở dài, đi về phía La Đại, khuyên nhủ: “Trưởng ban La, khám nghiệm tử thi đã xong, kết quả cũng đã có, để người Chu gia mang thi thể đi cũng không phải vấn đề lớn. Phong tục của thị trấn Bồng Lai rất chú trọng chuyện mai táng, phần lớn thời gian không đặt linh cữu mà phải hạ táng ngay trong đêm.


“Nhất là bây giờ cận ngày 15 tháng 7 Âm lịch lại càng không được qua loa. Người chết phải xuống mồ an yên, sao cậu lại phải chống đối việc này thế?”


“Chuyện này nếu truyền ra ngoài, không chỉ đắc tội mỗi Chu gia thôi đâu!”


La Đại có phần kính trọng lão Bành, cầm lấy báo cáo khám nghiệm tử thi nhìn lướt qua, sau đó đặt ở trên bàn bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng dịu đi, bất đắc dĩ nói: “Bành lão, sao mà tôi không biết đây là chuyện mích lòng người ta chứ? Nhưng dù biết thì cũng phải làm.”


“Lão cũng biết tôi tới đây không phải để ngồi không, tôi tới theo mệnh lệnh của Đinh cục chúng tôi, tôi hết cách rồi!”


Ông Bành run rẩy duỗi người, lắc đầu nói: “Tôi chỉ biết là cậu cùng với cô vợ lẽ thứ tư của Đinh cục các cậu đến trấn Bồng Lai để xem bệnh và dưỡng bệnh.”


La Đại cẩn thận nhìn quanh.


Trong căn phòng lớn này, ngoại trừ ông già điếc quanh năm canh giữ nghĩa trang thì chỉ có cảnh sát và thầy trò ông Bành, căn bản đều xem như người một nhà, vì vậy La Đại cũng không kiêng kỵ, hạ giọng nói: “Bành lão, lão nói như vậy, nếu lão biết tôi đưa dì Tư đến khám bệnh, vậy thì cớ gì lão cứ giả bộ hồ đồ, hết lần này đến lần khác tránh mặt chúng tôi?”


“Hung thủ lở loét mặt quỷ năm trước, cục trưởng Đinh đã biết mình sai, nhưng vụ án đã khép lại, sau đó cũng không có chuyện gì khác xảy ra, người dân an lòng tin tưởng, ngày tháng trôi qua, này chẳng phải ổn rồi sao?”


“Giống như lão đã nói, xin lỗi công khai, ai là người vô tội, v.v. Ở quy mô nhỏ, Đinh cục đại diện cho cục cảnh sát thị trấn. Ở quy mô lớn hơn, Đinh cục đại diện cho quan huyện, các ông lớn của huyện lí, lão nói đi, nào có ông lớn nào lại đi xin lỗi đám chân đất chứ?”


“Tôi biết lão lấn cấn chuyện này, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, người chọc lão là Đinh cục, người bị bệnh là dì Tư, lão hành nghề y nhiều năm như vậy, y thuật cao siêu, đức cao vọng trọng, dù có vì thanh danh này, lão c*̃ng không thể thấy chết mà không cứu.”


“Nhượng bộ là xong chuyện, lão thấy thế nào?”


Lão Bành vốn mở lời để khuyên La Đại trả lại thi thể Chu Nhị, nào ngờ lại bị La Đại nói dăm ba câu chuyển tới vụ án khoét não lúc trước và dì Tư, trong chốc lát, dường như chủ đề đã thay đổi, việc tấn công và phòng thủ đã bị đảo ngược.


Lê Tiệm Xuyên nằm trên mái nhà, thêm hiệu quả con dấu để che giấu sự hiện diện của mình, vươn cổ thích thú quan sát, còn không quên phân tích ẩn ý trong lời nói và hành động của hai người.


Đồng thời, mặc dù vị trí của hắn cách La Đại rất xa, nhưng thị lực của hắn rất tốt, vẫn có thể nhìn thấy một phần báo cáo khám nghiệm tử thi vừa được đặt trên bàn bên cạnh, nhưng trên cùng của chồng tài liệu không phải là báo cáo khám nghiệm tử thi của Chu Nhị, mà là của một thanh niên khác ngã lầu bị không ít người phớt lờ.


Bản báo cáo này không chỉ viết kết quả khám nghiệm tử thi mà còn bổ sung một số phỏng đoán và thông tin do đích thân lão Bành cung cấp.



Không biết đây có phải là đặc điểm của các pháp y hoặc ngỗ tác thời đại này hay là phong cách cá nhân của lão Bành, mà báo cáo trước đây của Nguyễn Học Trí cũng là như vậy.


Lão Bành cho biết, người thanh niên bị nghi ngờ là thiếu gia Trần gia ở huyện lỵ đã hút thuốc phiện ít nhất hai năm, vì để giúp Trần tiểu thiếu gia cai nghiện thuốc phiện, Trần gia đã đút lót gần như tất cả cửa hiệu thuốc trong huyện, không được tiếp đón Trần tiểu thiếu gia, vì vậy Trần tiểu thiếu gia thường cải trang đi xuống trấn mua thuốc và hút thuốc.


Lần này chắn hẳn đã trốn người trong nhà đến ăn chơi ở trấn Bồng Lai, chỉ là không biết vì sao lại xuất hiện ở lầu ba của cửa hàng gạo Ninh gia, trong tay còn cầm súng.


Qua xác nhận, viên đạn g**t ch*t Chu Nhị lão gia quả thực được b*n r* từ khẩu súng trong tay Trần tiểu thiếu gia, người bị nghi ngờ nhiều nhất tất nhiên là Trần tiểu thiếu gia.


Nhưng kỳ lạ là ngay sau khi Chu Nhị lão gia bị bắn, bên phía Trần tiểu thiếu gia cũng xảy ra một trận hỏa hoạn lớn, mà người bốc cháy chính là Trần tiểu thiếu gia.


Nói cách khác, Trần tiểu thiếu gia đột nhiên tự bốc cháy, sau đó không biết bằng cách nào đó, toàn bộ tòa nhà ba tầng bốc cháy trong chớp mắt.


Nguyên nhân vụ cháy được nhận định sơ bộ là do đốt thuốc phiện, tự đốt luôn chính mình.


Giữa những hàng chữ này rõ ràng có bất thường. Lê Tiệm Xuyên không tin là không có người chơi hoặc các nhân tố siêu thường khác trong đó.


Lão Bành có lẽ cũng nhận thấy kết quả khám nghiệm tử thi của Trần tiểu thiếu gia đáng được quan tâm hơn so với người bình thường bị bắn chết là Chu Nhị, cho nên mới đặt ở trên cùng.


Chỉ dựa vào báo cáo khám nghiệm tử thi, Lê Tiệm Xuyên vẫn không thể biết liệu vụ bắn súng và phóng hỏa có phải do người chơi gây ra hay không, nếu có thì người nào thực sự bị người chơi giết chết.


Đứng trên lập trường người chơi bình thường, căn cứ vào thân phận để suy đoán, đương nhiên Chu Nhị có khả năng cao hơn, nhưng suy nghĩ của những người chơi lão luyện có lẽ không bình thường.


Bên này Lê Tiệm Xuyên đang cân nhắc báo cáo khám nghiệm tử thi, bên kia lão Bành đã kiên quyết chặn lời La Đại: “Y giả nhân tâm, nhưng không phải ai cũng có thể cưỡng ép làm thầy thuốc.”


“Hồi đó, Đinh Lai Thuận hắn khăng khăng nói vết lở loét mặt quỷ là bằng chứng hại người, trực tiếp kết án, xử oan, hại người ta cửa nát nhà tan, bây giờ cô vợ bé yêu thương của hắn mắc phải căn bệnh này, nhưng chỉ nói là bệnh lạ, cầu lão phu chữa bệnh, cực kỳ đạo đức giả!”


Cấp trên bị chỉ mặt mắng mỏ, sắc mặt La Đại cũng trở nên khó coi, nhưng uy danh của lão Bành ở phương xa ngàn dặm này tự nhiên không phải là thứ hắn có thể xem nhẹ, nên dù có tức giận đến đâu cũng phải nhịn xuống.


“Lão có đạo lý của lão, tôi cũng có đạo lý của tôi, chúng ta không thể thuyết phục đối phương.” Hắn nói.


Như thể sợ lão Bành sẽ thực sự mất mặt, tiếp tục nổi giận, La Đại dừng một chút, bồi thêm một câu: “Mệnh lệnh của Đinh cục lão chỉ biết một mà không biết hai, lão đừng can thiệp nữa.”


Ánh mắt của lão Bành lão quắc thước, quét về phía hắn: “Đưa thi thể Chu Nhị đến nghĩa trang khám nghiệm tử thi, đồng thời giữ lại ở nghĩa trang không trả cũng là mệnh lệnh của Đinh Lai Thuận sao?”


La Đại chỉ gượng cười không đáp.


Bành Tùng Mặc đang thu dọn đồ đạc ở bên cạnh, cuối cùng cũng đi đến khuyên giải, vài ba câu dỗ lão Bành lão tiên sinh ngồi qua một bên để nghỉ ngơi.



Quả nhiên, không đợi bên trong phản ứng, hàng cảnh sát ở cổng chỉ sau hai ba tiếng quát to đã bị đẩy dạt ra hai bên, người Chu gia cầm súng và gậy gộc lao vào trong nghĩa trang.


“Lão đại!”


“La Xử!”


Nhóm cảnh sát hét lên, nhưng họ không dám nổ súng.


Đối phương thậm chí không buồn che giấu, rút ​​lưỡi lê và súng ra.


“Dừng lại! Dừng lại hết cho tôi!”


Ánh mắt La Đại trở nên lạnh lùng, rống to một tiếng đi ra khỏi phòng lớn, rút ​​súng từ trong bao ra, lên đạn, bóp cò, bắn ba phát lên trời.


Tiếng súng rung trời vang lên.


Tiếng ồn ào trong nghĩa trang ngay lập tức im bặt.


“Vô pháp! Chu gia mấy người muốn làm phản sao!”


Ánh mắt La Đại như dao rọc qua toàn bộ Chu gia đứng ở trước mặt, lạnh lùng nói: “Tôi đã nói rồi, sau khi khám nghiệm và kết thúc điều tra, tự nhiên sẽ đưa Chu Nhị lão gia c*̉a các người bình yên vô sự trở về, bây giờ các người đang làm gì vậy? Một buổi tối cũng không chờ nổi, muốn tạo phản đến cùng với cục cảnh sát chúng tôi, dùng súng khai chiến phải không?”


Sợ hãi trước tiếng súng và khí thế của La Đại, Chu gia trong phút chốc mất đi bảy phần khí thế, hai mặt nhìn nhau một lúc rồi do dự đứng trong sân, vũ khí cầm trong tay giống như có hơi phỏng tay.


Hai chữ tạo phản này, cho dù ở trong thời đại hỗn loạn, cũng hoàn toàn không thể tương thích với dân chúng an phận.


Ai nấy nghe xong đều sợ hãi.


Nhưng Chu Nhị phu nhân không hề bị uy h**p, trên khuôn mặt lãnh đạm ban nãy chỉ nở một nụ cười dịu dàng điềm đạm, nói: “La trưởng ban, Chu gia chúng tôi không chịu nổi cái mũ lớn như vậy, cậu đừng chụp lên đầu chúng tôi.”


Chu Nhị phu nhân dừng một chút, lớn tiếng nói: “Chuyện Chu gia chúng ta làm hôm nay đều chỉ vì một mục đích, đó chính là mau chóng đón thi thể lão gia nhà ta trở về, mau chóng an ổn xuống mồ. Người chết nhiều, lễ nghi và phong tục mai táng ở trấn Bồng Lai đã có từ nhiều năm nay, cục trưởng Đinh của huyện lý biết chuyện, nhất định sẽ không trách Chu gia chúng ta.”


Chu Nhị phu nhân đảo mắt, tặc lưỡi nói: “Ái chà, nói đến cục trưởng Đinh, tôi thật ra muốn hỏi La trưởng ban một chút, nếu thi thể hôm nay không phải của Chu gia ta mà là c*̉a Đinh gia ông ta, cậu có dám tự tiện kéo tới nghĩa trang, đồng thời canh giữ chặt chẽ vậy hay không?”


La Đại khiển trách: “Phụ nhân ngu dốt, dám nói xằng về Đinh cục.”


Chu Nhị phu nhân cười lạnh một tiếng: “Bớt ở đây làm ra vẻ đi! Nói nửa ngày, không phải chỉ là xem thường người khác, khi dễ Chu gia chúng ta là dân chúng bình thường thôi sao.”



“Đừng nhắc tới lí do thoái thác khám nghiệm tử thi tra án với ta, khám nghiệm tử thi sao lại lâu như vậy? Ta thấy lão Bành đã ngồi xuống nghỉ ngơi, không phải đã khám nghiệm xong rồi sao? Tra án nói sau, nhân chứng không có, hiện trường cũng không phong tỏa mà đã che giấu thi thể, đây là tra án gì?”


“Lúc này canh giữ thi thể lão gia nhà nếu không phải vì che lấp cho người khác, có mục đích khác, thì chính là biết phong tục trấn Bồng Lai chúng ta, cố ý phá hư!”


“Mày nói không sai, Chu gia chúng ta xông vào chính là muốn tạo phản __   Tạo phản cái thứ xấu xa rắp tăm hại người nhà mày!”


Thấy cuộc bạo động vừa lắng xuống lại sắp tiếp tục vì lời nói của Chu Nhị phu nhân, má La Đại giật giật, giơ súng định nhắm vào Chu Nhị phu nhân.


Cảnh sát đầu trọc nhìn thấy cảnh này cả kinh, vội vàng chạy tới giữ lấy cánh tay La Đại: “La xử, La xử, bình tĩnh! Bình tĩnh lại đã! Đây là Chu gia đó!”


Chu Nhị phu nhân không sợ hãi, lạnh lùng nhìn chằm chằm La Đại, nói: “La Đại, mày có gan thì bắn đi! Để tao xem cuối cùng là tao chết thảm hơn hay là mày chết thảm hơn!”


“Nhị phu nhân, bà nói bớt vài câu đi!”


Viên cảnh sát đầu trọc khẩn trương nói: “Mọi người bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh lại đi!”


Nhóm cảnh sát cũng tập hợp lại, đứng trước mặt La Đạt, rút ​​súng ra, dùng vũ lực đối đầu với Chu gia.


Ngay khi song phương giao chiến, bầu không khí hết sức căng thẳng, bên ngoài nghĩa trang truyền đến một tiếng thở dài trầm thấp như búa bổ vào lòng mọi người có mặt.


“La trưởng phòng, Chu Nhị phu nhân, các người ầm ĩ dưới chân Bồng Lai quán như vậy là muốn làm gì?”


Lê Tiệm Xuyên c*́i thấp người nhìn ra ngoài, liếc mắt liền nhìn thấy Phùng Thiên Đức mặc đại bào thùng thình, tay cầm đèn lồng chậm rãi đi tới.


Lê Tiệm Xuyên dám khẳng định Phùng Thiên Đức đã bị thương nặng trong trận chiến chạng vạng, không ngờ mới vài tiếng trôi qua, người này lại dám đến tham gia náo nhiệt.


Vết thương đã mau lành, hay là cậy vào gì khác?


“Phùng đại sư?”


Cả hai bên đều cả kinh.


La Đại cau chặt mày.


Ánh mắt Chu Nhị phu nhân lại lấp lóe, cười giơ tay ra hiệu cho mọi người nhường đường, chủ động nghênh đón Phùng Thiên Đức: “Chút chuyện nhỏ thôi, đã quấy rầy Phùng đại sư rồi, Chu gia ta rất xin lỗi. Chỉ là Phùng đại tới thật đúng lúc, ngài xem, có người đến trấn Bồng Lai ở vài ngày, ỷ vào bản thân có thể chỉ tay năm ngón chuyện trong trấn, mắt thấy ngày 15 tháng 7 sắp tới, loại chuyện giam giữ xác chết người khác cũng dám làm, này không phải đang hãm hại trấn của chúng ta hay sao?”


“Nói đúng ra, Phùng đại sư không phải người c*̉a thị trấn Bồng Lai, nhưng cũng không quá lời khi nói rằng Bồng Lai quán và trấn Bồng Lai đồng khí liên chi. Một số việc nên được xem xét riêng, còn việc trước mắt… Phùng đại sư phải nói một câu công bằng.”



“Cậu đã điều tra chuyện này chưa?”


“Ngay cả vụ án trên người mình còn chưa sờ thấy kết quả, vậy thì lấy tư cách gì điều tra vụ án của Chu Nhị lão gia? Theo bần đạo thấy La trưởng ban gặp nạn lúc chập tối, đầu óc vẫn còn mơ màng, tốt nhất nên về an tâm dưỡng bệnh trước, chờ cơ thể hồi phục, điều ra vụ án rồi hãy nói sang chuyện khác.”


Đôi mắt bình tĩnh của Phùng Thiên Đức quét qua trên người La Đại, giống như một con dao mềm mại vô hình.


Hắn còn đuổi c*̀ng giết tuyệt hơn Chu Nhị phu nhân, trực tiếp dán cho La Đại cái nhãn chưa tỉnh táo, muốn nhanh chóng đuổi đi.


Cứ thế đổ ập xuống, không có bất kỳ lời hoa mỹ nào, thoạt nhìn không giống như việc làm để đạt được mục đích xua đuổi người. Bởi vì dù Phùng Thiên Đức có địa vị đặc biệt như thế nào, cũng không thể áp chế một trưởng ban của huyện lỵ chỉ bằng dăm ba câu.


Lê Tiệm Xuyên cảm thấy những lời này chủ yếu để chọc giận La Đại, nhưng không loại trừ những người khác.


La Đại nghe được những lời này, tất nhiên là nổi giận.


Hắn ta cười lạnh nói: “Tôi rất tỉnh táo, Phùng đại sư! Ông mới là kẻ không tỉnh táo, không xứng chức, muốn khiến cho La Đại tôi chán nản cút khỏi trấn Bồng Lai sao? Ngày thường còn chưa tính, nhưng lúc này đây, La Đại tôi tuyệt đối sẽ không nhượng bộ!”


“Chuyện trên người tôi, tôi tự nhiên có thể giải quyết, nhưng nó không quan trọng bằng vụ án bắn súng, chuyện này để sau đi. Thế nào, Phùng đại sư ông có thể tìm ra ai đó ở đây có thể phá giải vụ án của tôi trong chớp mắt không?”


Vừa dứt lời, Phùng Thiên Đức còn chưa có mở miệng, bên cạnh đột nhiên có một cảnh sát nói: “Vụ án này tôi có thể phá.”


La Đại và những người xung quanh đều sửng sốt, nhìn người này, đây chính là người cảnh sát được gọi là anh Vương mà Lê Tiệm Xuyên đã gặp qua lúc chiều.


“Vương Tường, anh… Được, tốt lắm, xem ra Phùng đại sư có chuẩn bị mà đến, muốn cướp lấy quyền của La Đại tôi!”


La Đại nhanh chóng phản ứng, tức giận cười đáp lại.


Xem xét phản ứng, hầu như tất cả mọi người có mặt ở đây đều nghĩ như La Đại, trong lúc nhất thời, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Phùng Thiên Đức, vô cùng kỳ lạ.


Nhưng Lê Tiệm Xuyên để ý thấy vẻ kinh ngạc và nghi ngờ của Phùng Thiên Đức khi người cảnh sát họ Vương kia đột nhiên lên tiếng chắc chắn không phải là giả, người này hẳn không phải do Phùng Thiên Đức sắp xếp. Chỉ là không biết người này vốn bất mãn với La Đại từ lâu, muốn nhân cơ hội lấn áp, hay là có người chơi khác nhúng tay vào.


Đột nhiên, Chu Nhị phu nhân ho nhẹ một tiếng, cắt đứt sự im lặng ngắn ngủi và kỳ lạ.


“Nếu muốn phá án, vậy làm ngay đi.”


Bà cười nhẹ nhàng: “Đánh cược vận may nhé, nếu La trưởng ban thắng, thi thể của lão gia nhà ta sẽ gia hạn thêm nửa canh giờ, đợi cậu giải quyết vụ án bắn súng ngay tại đây. Nếu Vương Tường thắng, La trưởng ban cậu phải lập tức nhận sai, từ chức nhường cho người có đức có tài, tiếp đó đưa thi thể của lão gia nhà ta về Chu gia, mọi chuyện kết thúc.”


“Các vị thấy thế nào?”


Hết chương 227


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 227
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...