Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 204
Chương 204: Mưu sát E3
“Phải chăng Ninh tiên sinh cũng chơi trò ảo thuật nhưng đã quên rồi chăng?” Lê Tiệm Xuyên vịn cửa, tùy ý cười, tiếp tục hỏi giống như không chút để ý.
Ninh Vĩnh Thọ nheo lại đôi mắt nhỏ, ưỡn thẳng lưng ra vẻ chính trực: “Chao ôi, tiểu thư Man Tinh nghe tôi nói đã, năm ngoái tôi đã quyết tâm cai thuốc phiện, lúc trước bị người ta lừa nên mới hút thôi chứ tôi đâu có tình nguyện. Bây giờ tôi gần như đã bỏ thuốc rồi, chỉ là đầu óc không còn minh mẫn như trước, không nhớ nổi những chuyện trong hai năm qua.”
“Hơn nữa, ở trấn này kiểu hung án chết giả cũng không hiếm, thỉnh thoảng lại xuất hiện, tiểu thư Man Tinh ở lại lâu một chút sẽ biết.”
Lê Tiệm Xuyên kinh ngạc nhướng mày: “Thị trấn có nhiều hộ gia đình như vậy, nếu chuyện này thường xuyên xảy ra, thì mấy năm gần đây không phải nhà nào cũng gặp nạn hay sao?”
Ninh Vĩnh Thọ phe phẩy quạt: “Không hẳn.”
“Ở thị trấn Bồng Lai này, người có thể gọi là nổi tiếng không nhiều, người không nổi tiếng thì lại quá nhiều. Hơn nữa tôi cũng không nhớ rõ, nhưng nghe quản gia trong phủ nói án mạng liên tục xảy ra trên trấn cũng chỉ có hai năm. Hai, ba năm đáng sợ này đã khiến người ta quên sạch cuộc sống yên bình lâu dài trước kia.”
“Cho nên theo tôi thấy nếu như muốn tính thật thì người chết giả trong trấn chiếm không tới 30% hộ gia đình, 30% khác đều là án mạng thật, xác thực có người chết.”
Hắn lộ vẻ trầm tư.
“Vậy 40% còn lại xem như là bình yên vô sự sao?”
Lê Tiệm Xuyên nói.
“Có bình yên vô sự, có xiềng xích trên người.” Ninh Vĩnh Thọ thản nhiên cười nói: “Nơi này không phải là như vậy sao? Giết hoặc bị giết, đều không thoát nổi. Trong vũng nước bùn thì làm sao có thể chọn ra một con cá sạch cho được?”
“Người có thái độ làm người kiên định như Ninh Tam tôi trên trấn này tuyệt đối không có người thứ hai!”
Ninh Vĩnh Thọ không bao giờ quên việc khoe khoang chào hàng bản thân, ngoại trừ tin tức mấu chốt thì lời nói có hơi phóng đại.
Nói đến đây, Ninh Vĩnh Thọ đột nhiên dừng lại, đôi mắt đen như hạt đậu đảo qua, liếc nhìn bờ vai, vòng eo và khuôn mặt xinh đẹp của Lê Tiệm Xuyên, bên cạnh tham lam còn có một chút nghi ngờ: “Tôi có đọc qua sách của tiểu thư Man Tinh, chúng chỉ bàn về các tác phẩm ưu tú mà không hề hứng thú với chuyện phố chợ, vì sao hiện tại lại đột nhiên tò mò về án mạng ở thị trấn thế?”
Vì Lê Tiệm Xuyên đã quyết định hỏi thăm tin tức nên hắn tự nhiên nghĩ ra cách đối phó với sự nghi ngờ của người khác.
“Ninh tiên sinh đã đọc qua tiểu thuyết trinh thám nước ngoài chưa?”
Hắn đẩy lời nói tới mấy cuốn sách nước ngoài trong chiếc tủ thấp: “Lúc tôi đến thị trấn Bồng Lai thì liền nghe nói về chuyện nơi này, tôi luôn nghĩ đến việc viết lách và bắt đầu một bản thảo mới. Tình duyên tài tử giai nhân viết đã nhiều, thịt cá ăn hoài cũng ngán, thay đổi khẩu vị cũng không tệ.”
“Huống chi trước mắt còn có tư liệu sống sẵn có, không cần chờ đợi tốn công.”
Ninh Vĩnh Thọ dập tắt nghi ngờ, vội vàng cổ vũ: “Sách mới của tiểu thư Man Tinh, hay là chuyện của trấn Bồng Lai cũng , ví như thật sự xuất bản, Ninh mỗ nhất định sẽ tận tâm sưu tầm!”
Hắn lắc chiếc quạt xếp một cái, lại tranh thủ bổ sung: “Nếu cần thu thập tư liệu thì tiểu thư Man Tinh cứ đến tìm tôi, tôi và tiểu thư đều biết phần lớn thời gian ban ngày tôi đều ở nhà trọ, không có việc gì quan trọng, bất cứ lúc nào cũng có thể trò chuyện tường tận với tiểu thư Man Tinh. Nếu tiểu thư Man Tinh cần, không bằng mỗi ngày chúng ta ấn định thời gian cùng nhau ngồi uống trà nhé?”
“Tôi một mình quen rồi, không cần ngày nào cũng gặp.”
Lê Tiệm Xuyên từ chối.
Hắn tạm thời không định thiết lập nguồn tin tức cố định cho danh tínhh Vương Man Tinh này, hơn nữa với tính cách của Vương Man Tinh, có thể kiên nhẫn nói chuyện với Ninh Vĩnh Thọ một hai lần đã là quá mức, nếu thêm vài lần nữa, không phải khơi dậy sự nghi ngờ thì cũng là rước lấy ý định xấu của Ninh Vĩnh Thọ.
Vì vậy, hắn thu lại nụ cười, lạnh lùng cụp mắt xuống, nói: “Man Tinh cảm ơn lòng tốt của Ninh tiên sinh tối nay. Nếu Ninh tiên sinh rảnh rỗi, trưa mai tôi sẽ đãi Ninh tiên sinh một bữa để bày tỏ lòng biết ơn của mình. Chẳng qua tôi không biết nhiều về tình hình thị trấn, tửu lâu nổi danh vẫn cần Ninh tiên sinh lựa chọn.”
“Ái chà, cái này sao!”
Đôi mắt của Ninh Vĩnh Thọ mở to, được yêu chiều mà lo sợ: “Tiểu thư Man Tinh khách sáo quá rồi! Chăm sóc tiểu thư Man Tinh là chuyện Ninh mỗ tự nguyện, không dám nhận lời cảm ơn, tiểu thư Man Tinh làm thế này là coi Ninh mỗ như người ngoài rồi!”
Lê Tiệm Xuyên ngước mắt lên, ánh mắt trong trẻo nhìn thẳng vào mắt Ninh Vĩnh Thọ: “Man Tinh và Ninh tiên sinh bèo nước gặp gỡ, dù cho có chút giao tình thì vẫn là người ngoài.”
Ninh Vĩnh Thọ sửng sốt một chút, nụ cười đông cứng lại, hắn ta rõ ràng nhìn ra Lê Tiệm Xuyên đang vạch ra giới hạn, trong mắt lộ ra vẻ mất mát.
Nhưng dẫu sao Ninh Vĩnh Thọ cũng không còn nhỏ, tình đời cũng trải qua nhiều, cảm xúc này chỉ kéo dài trong giây lát, chớp mắt đã chỉnh đốn lại, khép lại cây quạt giấy, sắc mặt đoan chính, giống như thật sự xót xa mà than thở cười: “Tiểu thư Man Tinh giống hệt Bạch Tuyết, đúng thật sẽ không vì hỏi thăm bí mật chỗ tôi mà nịnh hót tôi.”
Lê Tiệm Xuyên vừa nghe xong liền có trực giác rằng nhất định từng có người chơi đến màn chơi này, nhưng lại không giống với những màn chơi mà hắn từng chơi ban đầu, từng bị xóa bỏ dấu vết, tuần hoàn lặp lại, tương tự như Chernobyl, tiến về phía trước theo thời gian và cốt truyện.
Đây có thể là một trong những điểm khác biệt giữa màn chơi cấp thấp và cấp cao chăng?
Sau khi cân nhắc không có nhiều cơ sở, Lê Tiệm Xuyên lại cong mắt, nở một nụ cười chân thành mang theo sự xa cách và thoải mái: “Nếu Ninh tiên sinh gặp người sẽ nịnh hót tiên sinh lên trời kia, vậy Mạn Tinh khuyên tiên sinh, tránh xa vẫn tốt hơn.”
“Dù là bạn bè hay vợ chồng thì sự chân thành luôn phải được trao đổi.”
“Dùng mánh khóe để điều tra bí mật không có gì đáng sợ, không từ thủ đoạn lấy lòng người khác mới là đáng sợ. Hơn nữa, Ninh tiên sinh có bí mật gì mà tôi cần nghe ngóng và lấy tư liệu để viết sách cơ chứ?”
Nói đến chân thành, Ninh Vĩnh Thọ không khỏi lộ ra một chút ngượng ngùng, cười nói: “Lời hay của tiểu thư Man Tinh, Ninh mỗ thụ giáo. Nói đến bí mật, tôi thật sự không có bí mật gì cả, anh của tôi cũng thường nói tôi ruột để ngoài da, liếc mắt một cái liền nhìn thấu toàn bộ.”
“Những người đến để nịnh nọt nghe ngóng từ vũ nữ Thượng Hải, con hát Tiền Đường và các tiểu thư danh giá đi ngang qua trấn, cái bọn họ muốn nghe chung quy không thể là chuyện đáng xấu hổ Ninh mỗ đái dầm khi còn nhỏ.”
“Không rõ, nghĩ không rõ.”
Sắc mặt Ninh Vĩnh Thọ tràn đầy ngạc nhiên và bối rối thực sự, không thể nói nên lời.
Thật ra Lê Tiệm Xuyên cũng cho rằng Ninh Vĩnh Thọ nhất định có bí mật, những người mà gã nhắc đến rất có thể là những người chơi từng đến thăm dò, nhưng theo quan sát của bản thân Lê Tiệm Xuyên, bí mật của Ninh Vĩnh Thô hẳn là ngay cả hắn ta cũng không biết, hoặc là không ý thức được, giống như cái gọi là vụ án giết người giả chết, hỏi đơn giản e rằng không tra ra được, còn phải xem xét từng bước từ cốt truyện chưa được tiết lộ của màn chơi và các manh mối trong thị trấn.
Nói chuyện cũng đã một lúc, cứ đứng trước cửa thế này cũng không thích hợp, Lê Tiệm Xuyên đang định nói lời từ chối tiếp khách, lại có tiếng cọt kẹt khe khẽ từ cầu thang gỗ lầu ba truyền đến, tiếng bước chân nhẹ nhàng và vững vàng.
Một bóng người cao gầy xuất hiện ở cầu thang, từ trong bóng tối đi lên.
Đây là một thanh niên trạc hai mươi tuổi, mặc áo dài lụa xanh nhạt, đội mũ lưỡi trai, tay ôm một chồng sách bọc giấy dầu, trên sống mũi cao đeo cặp kính đồi mồi, khí chất thư sinh trong trẻo ôn hòa, thoạt nhìn là một quân tử nho nhã.
“Là Học Trí à.”
Giọng nói của Ninh Vĩnh Thọ dẫn đầu vang lên, hiển nhiên biết người này, giọng điệu cũng có thể nói là quen thuộc và thân thiện: “Cậu về muộn vậy?”
“Ông chủ Ninh, Man Tinh.”
Người được gọi là Học Trí đi tới, cười nói: “Tôi đi phòng sách ấy mà, vừa thấy sách liền mê mẩn quên cả thời gian, lúc rời khỏi thì lại gặp phải mưa nhỏ nên phải vừa tránh vừa đi, thành ra về muộn một tí.”
Trên áo dài và mũ quả thật có vài vết ướt, nói là trời mưa cũng đúng. Chỉ là người này nhất định không phải vừa mới đi phòng sách, người khác với giác quan bình thường có lẽ không ngửi được, nhưng khi người này vừa tới gần, Lê Tiệm Xuyên liền có thể ngửi được mùi phấn thoang thoảng bay tới từ trên người người này.
Không nồng, rất nhẹ, thậm chí bị mưa ép xuống hoàn toàn, nhưng nhất định là từng tiếp xúc gần. Son phấn ở Hoa Lâu không mộc mạc và thuần khiết thế này, nhưng cũng không giống những mùi hương đắt tiền trên bàn trang điểm của Vương Man Tinh.
Ở phương diện làm thám tử, Lê Tiệm Xuyên cũng được coi là tay già đời, sẽ không dễ dàng bỏ qua bất kỳ người hay bất kỳ chi tiết đáng chú ý nào.
“Học Trí mặc dù vội đến thăm bệnh em gái nhưng cũng không quên chăm chỉ học tập.”
Ninh Vĩnh Thọ có hơi chua xót nói.
Lê Tiệm Xuyên nghe xong trong lòng liền động.
Thăm bệnh.
Xem ra vị Học Trí này cũng đến đây để gặp dì Tư, chẳng trách lại gọi Vương Man Tinh là Man Tinh, có vẻ rất thân thiết, phỏng chừng hai bên có quen biết nhau.
Học Trí có vẻ xấu hổ mà lắc đầu xua tay, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói với Ninh Vĩnh Thọ: “Ông chủ Ninh, lúc tôi lên lầu có thấy người hầu của Ninh trạch đang đi lại trong hành lang, hình như là tới tìm anh, có hỏi tôi nhưng tôi nói không biết, không nghĩ là anh đang ở trên lầu.”
Nói xong liền xoay người đi xuống lầu, đi hai bước, lại ôi chao một tiếng, quay lại đặt chiếc hộp xuống: “Suýt nữa tôi quên mất quà tặng tiểu thư Man Tinh.”
“Tôi xin lỗi.”
Chiếc hộp được đặt trên tủ cạnh cửa, Ninh Vĩnh Thọ không đợi Lê Tiệm Xuyên cám ơn hay từ chối liền vội vàng biến mất ở đầu cầu thang.
Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến thái độ có thể có của Vương Man Tinh, vẫn định hoặc là sẽ mượn đĩa nhạc sau đó gửi trả lại, hoặc là chuẩn bị quà cảm ơn, làm vậy không tính là phá vỡ sở thích yêu thích đĩa nhạc của Vương Man Tinh.
Suy cho cùng, Vương Man Tinh cũng đã ngàn dặm xa xôi mang chiếc máy quay đĩa tủ từ Thượng Hải đến đây, điều này cho thấy cô thích nó đến mức nào, trong tình huống bình thường, không nên từ chối việc thưởng thức những đĩa nhạc mới.
Hắn không muốn lập tức đối đáp với vị Học Trí quen biết với Vương Man Tinh trước đây, muốn thừa dịp Ninh Vĩnh Thọ rời đi, lộ ra vẻ buồn ngủ, cười xin lỗi với Học Trí rồi đóng cửa nghỉ ngơi.
Không ngờ vừa lui vào phòng, Học Trí đột nhiên lên tiếng gọi hắn lại.
“Man Tinh, chờ đã. Anh biết em không thích anh, anh chỉ muốn nói với em một chuyện, nói xong anh sẽ đi ngay.”
Lê Tiệm Xuyên rất muốn dập cửa làm như không nghe thấy, song hiển nhiên là không thể, chỉ có thể ngẩng đầu ngước mắt, tạm dừng động tác.
Học Trí thấy cửa không đóng, trong mắt lập tức toát lên tình nồng chân thành, có lẽ là do Vương Man Tinh vốn đã biểu lộ rõ việc mình không thích anh ta quá rõ ràng, hoặc có thể anh ta thực sự là một người biết kiềm chế và lễ độ, nói tóm lại, mặc dù vẻ mặt thắm thiết nhưng vẫn dừng lại ở xa, như không dám lại gần.
Lê Tiệm Xuyên chỉ lạnh lùng nhìn người này, không nói lời nào, Học Trí cũng không để tâm, mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Mạn Tinh, anh biết em tự tại, không quan tâm đến ánh mắt của người khác, nhưng em nên hạn chế giao thiệp với Ninh Vĩnh Thọ này.”
“Em mới đến nên có lẽ không biết, nhưng anh đã ở đây ba, năm ngày, trước khi chuyển đến khu trọ này cũng đã nhờ người hỏi thăm. Ninh gia chỉ là một quý tộc địa phương ở thị trấn Bồng Lai, sản nghiệp nhiều nhất đến huyện lỵ thì không còn gì nữa. Anh trưởng của Ninh Vĩnh Thọ mất sớm, nhưng Ninh gia cũng chọn hắn làm đương gia, anh hai của hắn mới là trụ cột.”
“Hắn ta ngoại trừ khét tiếng hút thuốc và lăng nhăng ra thì không còn cái danh nào khác. Vợ bé trong nhà đã tới người thứ bảy mà vẫn thường xuyên tán tỉnh nam nữ thỉnh thoảng tới lui trên trấn. Hắn ta là một kẻ cổ lỗ sĩ, làm sao hiểu được những tri thức mới mà em nói.”
Học Trí nhìn vẻ mặt Lê Tiệm Xuyên, dừng một chút, cười khổ nói: “Anh biết em chướng mắt hắn ta, nhưng loại người này quen lừa gạt con gái, chỉ sợ em vô tình sa bẫy, anh đây làm anh có chết muôn lần cũng khó thoát khỏi tội này.”
Lê Tiệm Xuyên vẫn không nói gì, giả vờ tiếp tục đóng cửa.
Học Trí hoảng hốt, vội vàng nói thêm vài câu: “Man Tinh, nghe nói hôm nay em đi gặp Tố Tâm, em cũng biết tính tình của em ấy rồi, anh khuyên không được, hai ngày sau em có đi nữa thì làm phiền giúp anh khuyên nhủ em ấy.”
“Khuôn mặt của em ấy đã bị hủy hoại, thời gian chậm trễ, Thượng Hải cũng không chữa trị được, bây giờ bị cục trưởng Đinh hiềm vì, vứt tới chỗ hang cùng ngõ hẻm này, tương lai sẽ còn khó khăn hơn nữa.”
Cánh cửa bị đóng sầm lại, chặn tất cả những lời vặt vãnh, ra vẻ trang nghiêm ở bên ngoài.
Vị Học Trí này như bị kinh hãi mà giật nảy người, tắt tiếng, một lát sau mới có hơi bất mãn ho khụ vài tiếng, nhưng không ai để ý tới, thêm một chốc nữa liền tức giận xoay người bỏ đi, hoàn toàn không biết quý cô Lê Tiệm Xuyên ở trong phòng đã gồng người lên, siết chặt nắm tay.
Đóng cửa đúng lúc hoàn toàn là vì suy nghĩ cho an toàn tính mạng của Học Trí.
Trong phòng và ngoài phòng lại lấy lại yên tĩnh.
Lê Tiệm Xuyên chăm chú lắng nghe tiếng bước chân rời đi, đoán chắc là căn phòng ở tầng năm ngay trên đầu mình, rồi cũng không quan tâm nữa, chỉ khóa cửa, đóng kín cửa sổ chặn lại cơn mưa đang xối xả bên ngoài, qua loa rửa tay lau mặt, đốt chút nhang muỗi, tắt đèn, sau đó nằm xuống giường.
Đêm hè thật yên tĩnh.
Lê Tiệm Xuyên một bên lắng nghe tiếng gõ mõ cầm canh từ ngoài đường truyền đến, cân nhắc một số tin tức từ chỗ Ninh Vĩnh Thọ và Học Trí, một bên nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, định bụng ngủ sớm.
Thị trấn Bồng Lai có chuyện lạ, nhưng hắn tạm thời không có phương hướng điều tra cụ thể, cũng không quen thuộc địa phương, thân phận không tiện, kế hoạch đầu trộm đuôi cướp nửa đêm ra ngoài trấn trên điều tra tổng thể được xem là hại lớn hơn lợi, bỏ qua tốt hơn.
Tấm màn lụa buông hờ, bị gió đêm làm ướt sũng chậm rãi lay động.
Bên cạnh, hương đuổi muỗi đốt ra từng đợt khói màu xanh, giống như hoa sen thủy mặc nở rộ, nhàn nhạt tỏa ra mùi khói hương đắng chát.
Trong lòng mang theo cảnh giác, Lê Tiệm Xuyên chìm vào mộng đẹp, chiếc quạt tròn rơi xuống, cánh tay hơi gập lại, vừa ẩm vừa nóng, hắn loáng thoáng cảm thấy trong lòng ngực thiếu một khối băng mát rượi, khối băng này eo nhỏ lưng thẳng rất đẹp, mày dài, mắt đào hoa, mỉm cười mờ ám quyến rũ, nhưng cũng sẽ hờ hững như lưỡi đao lạnh như băng.
Cũng không biết mơ màng đã bao lâu, chỉ nghe thấy ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng phịch thật lớn, sau đó là hai tiếng kêu thảm thiết, vô cùng đinh tai nhức óc.
Trên chiếc giường phủ một mảng tối om, Lê Tiệm Xuyên yên lặng mở mắt, ánh mắt trong veo và bình tĩnh.
Hắn nhanh chóng xoay người ngồi dậy, khoác thêm áo khoác rồi bước nhanh đến bên cửa sổ nhìn về chỗ phát ra tiếng động.
Giữa bầu trời tờ mờ sáng, có thể thấy một mảng máu lớn đang lan nhanh trên con đường ở ngay dưới tầng 3 của khu nhà trọ, một người đàn ông nằm trên vũng máu, tay chân bị trẹo trong tư thế ngã xuống, kiếng đồi mồi rơi ra, nửa đầu vỡ nát, trắng đỏ quyện vào nhau, chết chắc rồi, không còn hy vọng cứu chữa.
Lê Tiệm Xuyên nhìn thoáng qua đã nhận ra người này chính là Học Trí của đêm qua.
Bên cạnh thi thể còn có hai người khác, một người đang đẩy xe bán dạ hương, mùi rất rõ ràng, người còn lại là Ninh Vĩnh Thọ đã thay quần áo.
Lê Tiệm Xuyên cau mày, nhất thời sửng sốt, trong đầu suy nghĩ quay cuồng, vừa hoài nghi là người chơi làm, lại vừa hoài nghi là người dân trong trấn giết người.
Hắn không chờ bản thân suy nghĩ cẩn thận liền gọi Ninh Vĩnh Thọ tựa hồ còn đang sững sờ ở bên dưới: “Ninh tiên sinh, đừng cho bất cứ ai đụng vào thi thể!”
Nói xong, hắn xoay người mở cửa, thẳng hướng tới lầu năm.
Nếu ngã lầu thì phòng của Học Trí có khả năng là hiện trường đầu tiên.
Hết chương 204
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 204
10.0/10 từ 35 lượt.
