Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 203


Chương 203: Mưu sát E2.



Tại bữa tối đầu tiên của màn chơi mới, tất cả người chơi đều giữ cảnh giác cao nhất và không có ý định trao đổi qua lại.


Trong sự im lặng đến rợn người, kim chỉ giờ của chiếc đồng hồ kiểu cũ đặt trên bàn gỗ từ từ chuyển tới chín giờ tối.


Con lắc đồng đung đưa trong khung thủy tinh đánh lên một tiếng chuông dài loong-coong.


Gần như cùng lúc, cảm giác kéo giật mãnh liệt ập tới, tầm nhìn của Lê Tiệm Xuyên đột nhiên mơ hồ xoay vòng, cảm giác tối tăm chật chội đột ngột biến mất, chỉ còn lại một vùng ánh sáng ấm áp nhanh chóng bao phủ lấy hắn, kèm theo cái nóng oi bức cùng tiếng ve kêu không ngừng tràn ngập xung quanh.


Cảm giác ở tay chân được phục hồi.


Lê Tiệm Xuyên hơi nheo mắt lại làm quen với ánh sáng, rất nhanh phát hiện mình đang ngồi ở trước bàn làm việc, người nằm sấp, mặt gối lên một cánh tay, cổ tay buông thõng đeo một chiếc vòng ngọc trong suốt, cánh tay còn lại duỗi ra một nửa, hai ngón tay sơn màu đỏ tươi đang cầm hờ một cây bút máy, bên cạnh còn có vài tờ giấy trắng nằm rải rác.


Vòng tay ngọc bích, móng tay sơn đỏ.


Vẻ mặt Lê Tiệm Xuyên đông cứng, hắn chậm rãi đứng thẳng dậy, cứng ngắc cúi đầu, chỉ thấy trên người mặc một bộ sườn xám sa tanh màu xanh lam có hoa văn tú cầu, cài khuy ngọc trai Như Ý, bên phải vạt áo treo một đám mây cuộn tròn.


Cơ thể người dân thị trấn trong ngày đầu tiên của hắn lại là nữ giới!


Đây không phải là một người đàn ông cục mịch mặc quần áo nữ, cũng không phải là có tướng mạo tương tự nữ giới, Lê Tiệm Xuyên không cần xác nhận cũng biết cơ thể này hoàn toàn là nữ.


Dù sao đây là cơ thể do quy tắc luân phiên giao cho, không phải danh tính bình thường do trò chơi Hộp Ma giao cho sau khi tiến vào màn chơi như trước kia. Nói chính xác thì danh tính thật sự của người chơi trong màn chơi hẳn là độc giả và du hồn trú nhờ thể xác, mà không phải là danh tính người dân thị trấn.


Vì vậy, việc giới tính, tuổi tác và các đặc điểm khác của du hồn khác hoàn toàn với cơ thể nhập vào là rất bình thường.


Giới tính chuyển đổi chẳng là gì so với nguy hiểm của trò chơi Hộp Ma và những nhiệm vụ khá khó khăn trước đây của hắn. Đừng nói chỉ là biến đổi giới tính, cho dù là biến đổi giống loài thì chuyện nên làm vẫn là nên làm. Thay vì kinh hoảng và khó chịu, tốt hơn hết là nên nhanh chóng thích nghi với vai diễn.


Lê Tiệm Xuyên nhắm mắt bình tĩnh lại, mất chưa đầy mười giây để chấp nhận sự thật mình sẽ sống với một giới tính khác trong một ngày.


Vẻ mặt khôi phục lại bình tĩnh, hắn không lãng phí thời gian nữa, vội ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh rồi đánh giá căn phòng mình đang ở.


Căn phòng mang phong cách dân quốc rất rõ ràng, kết hợp giữa Trung Hoa và phương Tây, đầy mâu thuẫn và đặc thù trong sự va chạm giữa cũ và mới, giống như thời đại này. Diện tích phòng không lớn, khoảng 70m2, được chia thành gian trong và gian ngoài.



Trong gian ngoài đặt ghế sofa nhung màu tím đậm và bàn cà phê bằng gỗ gụ, còn có một chiếc bàn và một chiếc tủ thấp đối diện với cửa sổ.


Trên bàn chất đầy sách báo, chiếc đèn bàn phủ ánh sáng xanh đậm bị dồn vào góc, đồ trang trí trên chiếc tủ thấp cũng cùng chung số phận bị đẩy sang một bên, vị trí ban đầu bị mấy cuốn sách lớn và hồ sơ chiếm mất.


Cạnh bàn gỗ là chiếc máy quay đĩa dạng tủ mới, bóng loáng mang phong cách nước ngoài, có dấu vết sử dụng thường xuyên.


Gian trong đặt một chiếc giường, tủ quần áo, bàn trang điểm và những thứ khác.


Tủ quần áo cất đầy quần áo phụ nữ, phần lớn là sườn xám và váy tây thời trang, một số là áo khoác bông màu trắng và quần dài. So với tủ quần áo thì bàn trang điểm đơn giản hơn rất nhiều, ngoại trừ kem và hai hộp phấn thì chỉ có vài cây son nhỏ, được đặt ngay ngắn bên cạnh chiếc gương bạc, giống như xếp hàng ra quân.


Lê Tiệm Xuyên mang giày da cao gót màu đen đi lại ltrong phòng, người xoay một vòng, khả năng kiểm soát cơ thể mạnh mẽ khiến tư thế bước đi xiêu vẹo ban đầu của hắn nhanh chóng trở nên thành thạo.


Mặc dù không có chút vẻ ngoài yêu kiều nào nhưng ít ra nhìn cũng bình thường chứ không chướng mắt.


Theo thông tin thu được từ việc kiểm tra sơ bộ gian phòng, chủ nhân của cơ thể này là Vương Man Tinh, khoảng 25 tuổi, là một nữ nhà văn thời dân quốc, thuộc trường phái uyên ương hồ điệp, thường viết tiểu thuyết tình yêu đau khổ của trai gái si tình, được đăng trên “Họa Mi” và “Ngày thứ Bảy”.


Đây cũng là hai ấn phẩm nằm nhiều nhất trong tủ thấp, trong đó ngẫu nhiên bắt gặp cái tên Vương Man Tinh nhưng không quá nhiều, cho thấy cô cũng có chút tiếng tăm.


Vương Man Tinh ban đầu sống ở Thượng Hải, nhưng vì nửa tháng trước nhận được một lá thư kèm theo chiếc khăn tay của Nguyễn Tố Tâm, biết được Nguyễn Tố Tâm sắp đến dưỡng bệnh lâu dài ở thị trấn Bồng Lai nên đã đến nơi này, xấp xỉ cùng một lúc với Nguyễn Tố Tâm.


Những lá thư trong ngăn kéo bàn trình bày chi tiết vụ việc này.


Nguyễn Tố Tâm giao khăn tay cho Vương Mạn Tinh không phải ai khác mà chính là cô vợ lẽ thứ tư ở phần đầu truyện được ghi trong quyển sổ da màu đen ở bữa tối. Nguyễn Tố Tâm là đại tiểu thư của Nguyễn gia ở Hàng Châu, năm nay vừa tròn hai mươi tuổi, từng sang Nhật Bản du học, về sau gia cảnh sa sút, đầu năm nay miễn cưỡng gả cho cậu em vợ của một trung đoàn trưởng làm vợ lẽ. Cậu em vợ này cũng chính là cấp trên của La Đại, cục trưởng Đinh của Cục cảnh sát huyện.


Tòa nhà chiếm một diện tích rộng lớn ở phía Bắc của thị trấn chính là nhà cũ của Đinh gia, nơi Nguyễn Tố Tâm hiện đang cư ngụ.


Nhưng Vương Man Tinh không thích kiểu nhà cũ mà chỉ có thể nhìn thấy trời vuông từ bốn bức tường nên đã chọn sống trong khu nhà trọ kiểu phương Tây duy nhất trong thị trấn thay vì ở với Nguyễn Tố Tâm trong nhà cũ Đinh gia.


Lê Tiệm Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, nhà trọ cao năm tầng, gạch đỏ nhà Tây, phòng của Vương Mạn Tinh nằm trên tầng ba sát bên trái, đối diện đường cái.


Con đường ngoài cửa sổ khá thông thoáng, đủ để ba chiếc xe song song chạy, lúc này không có người đi đường, chỉ có ánh đèn lờ mờ sáng từ những chiếc đèn lồng hoặc cũ hoặc đèn điện mới treo trước những cửa hàng gần đó.


Ngoài những thông tin khá quan trọng này, còn có một số manh mối rời rạc về Vương Man Tinh, chẳng hạn như cô thích nghe đĩa hát, sưu tầm rất nhiều, ít nhiều theo đạo, bên cạnh giường có đặt thánh giá, ngoài ra dường như còn có quan hệ mập mờ với một nam thi sĩ. Tuy không có thư tín nhưng có vài cuốn trong văn thư lưu trữ của cô là của nam thi sĩ nọ, trang đầu đề là một bài thơ sầu triền miên.


Trong quá trình kiểm tra những vật phẩm này, Lê Tiệm Xuyên nhận ra một vấn đề khá quan trọng do sự luân phiên danh tính trong màn chơi này mang lại, đó là người chơi có thể tạo ra thông tin bóp méo, phá hủy, đánh lừa và cạm bẫy có thể được nhắm vào mục tiêu trước thời hạn.


Nói cách khác, dưới quy tắc luân phiên danh tính, một người chơi nhất định có thể hoàn toàn thiêu đốt thông tin và manh mối về cơ thể mà mình đang sắm vai, hoặc là tạo ra thông tin giả để lừa gạt người chơi tiếp theo tiến vào cơ thể này, hoặc là trước bữa tối có thể bố trí cạm bẫy xung quanh chính mình, đợi khi bữa tối kết thúc, người chơi tiếp theo đến sẽ bị một kích mất mạng.



Vì vậy, hắn phải điều tra cư dân của thị trấn Bồng Lai càng nhiều càng tốt vào ngày đầu tiên để có đủ thông tin nhằm ngăn chặn ác ý từ những người chơi khác.


Trong khi cân nhắc về hành động tiếp theo, Lê Tiệm Xuyên đã hoàn thiện vai diễn người dân thị trấn Vương Man Tinh này dựa trên đủ loại thông tin trong đầu, suy nghĩ về tính cách đại khái, thói quen và phản ứng có thể có của cô với những người và sự vật khác nhau.


Xét theo ngày tờ báo trên bàn, hôm nay là ngày 11 tháng 7 âm lịch, cũng là ngày thứ hai sau khi Vương Mạn Tinh đến thị trấn Bồng Lai. Nguyễn Tố Tâm có lẽ là người quen duy nhất của cô, vì vậy Lê Tiệm Xuyên sắm vai không khó, trừ khi hành vi cử chỉ chênh lệch quá lớn, không thì không nên bị lộ tẩy.


Nghĩ như vậy, hắn dừng lại trước bàn trang điểm, hơi cúi đầu nhìn chiếc gương bạc.


Người con gái trong gương bạc khá xinh đẹp.


Mái tóc đen nhánh được uốn thành những lọn to thời thượng, buộc ra sau đầu, cài một chiếc trâm ngọc trai tao nhã và xa hoa, tỏa sáng rực rỡ. Dưới những lọn tóc mỏng, khuôn mặt trắng như tuyết kia càng làm cho đôi mắt hạnh càng thêm sáng ngời sinh động, nhưng hàng lông mày đen nhánh lại cực mảnh như dao sắc, đi cùng bờ môi mọng đỏ quyến rũ, kết hợp lại ra sắc trong trẻo, lạnh lùng và kiêu kỳ.


Dáng người thiên cao gầy ẩn trong bộ sườn xám cắt phẳng hơi rộng, mang đến cảm giác gầy yếu và se lạnh của cành đầu đón gió.


Lê Tiệm Xuyên hơi nhướng mày, người trong gương cũng nhướng mày, con dao sắc bén đã rút ra khỏi vỏ, lộ vẻ mặt vô trần.


Thích nghi ổn đấy.


Lê Tiệm Xuyên đánh giá màn sắm vai của mình từ góc độ của một người đứng xem, nhân tiện nhìn đồng hồ trên tủ kính.


Chín giờ ba mươi tối.


Theo lịch trình của thời đại này, đã đến lúc hắn phải rửa mặt đi ngủ, không thể quang minh chính đại ra ngoài dò hỏi thu thập thông tin.


Những người chơi khác hẳn cũng giống hắn, trừ phi thân phận cho phép, bằng không chỉ có thể âm thầm ra ngoài, trộm đi trong bóng tối, không thể công khai hành động. Ở một thị trấn nhỏ như thế này, người tới lui chỉ có bấy nhiêu, quy luật hành vi cũng cơ bản giống nhau, nếu nửa đêm thật sự có người không ngủ được đi lòng vòng trên đường thì nhất định sẽ thu hút sự chú ý.


Lê Tiệm Xuyên đang ngồi ở trước bàn trang điểm cân nhắc chỗ lợi và hại của việc lén lút đi lại nửa đêm, lỗ tai đột nhiên giật giật, nghe thấy bên ngoài hành lang có tiếng bước chân đi tới.


Tiếng bước chân có chút chậm rãi nhẹ nhàng đi hướng tới gian phòng này.


Chẳng mấy chốc, cánh cửa rung lên và có tiếng gõ cửa.


“Cộc, cộc, cộc.”


Một giọng nam thận trọng lấy lòng vang lên cách cửa: “Tiểu thư Man Tinh, cô vẫn còn thức phải không?”


Lê Tiệm Xuyên cố hết sức nhập vai nhưng không lập tức mở cửa, mà thấp giọng hỏi: “Ai vậy?”



Giọng nam nói: “Tôi đang trên đường về, thấy ở đây sáng đèn nên nghĩ chắc cô vẫn chưa ngủ. Chỗ tôi có hai đĩa nhạc do bạn bè mang về từ Thượng Hải. Chúng là vở opera của Verdi. Tôi là kẻ lăn lộn trong mùi tiền, không thưởng thức được cái hay của nó, giữ lại cũng chỉ bị bám bụi, bèn cân nhắc không bằng tặng cho tiểu thư Man Tình, cũng không tính là phụ lòng.”


Lê Tiệm Xuyên nhớ tới hợp đồng thuê phòng trong ngăn bàn, tên chủ nhà là Ninh Vĩnh Thọ. Xem chừng có thể chủ nhà đã có tình ý với người thuê nhà Vương Man Tình này, đặc biệt đến để lấy lòng.


Lê Tiệm Xuyên chỉnh trang lại quần áo và đầu tóc, nhanh chóng kéo khóa và mở cửa.


Ngoài cửa, ba hai ngọn đèn tường thắp sáng hành lang tối tăm, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đỏ tím đang đứng đó, một tay cầm một chiếc hộp được đóng gói tinh xảo, một tay lắc lắc cây quạt học làm sang, đang mỉm cười nhìn qua.


Đây là Ninh Vĩnh Thọ.


Mới ngoài ba mươi, dáng người gầy gò, nước da xanh xao, hốc mắt thâm quầng, rõ ràng nhìn giống một người nghiện thuốc lá nặng nhưng vẫn có thể cho người ta cảm giác đỏm dáng. Dân quốc đã sắp tới năm hai mươi hai, ấy mà hình như hắn mới cắt bím tóc cách đây không lâu, đầu vẫn còn hói một nửa.


Cửa vừa mở ra, đôi mắt nhỏ kia liền sáng ngời thèm thuồng, không chút che giấu.


Nhiều khả năng không phải là người chơi.


Lê Tiệm Xuyên không chút dấu vết quan sát Ninh Vĩnh Thọ, thản nhiên nói: “Thì ra là Ninh tiên sinh.”


“Đúng vậy, tiểu thư Man Tinh, chào buổi tối.”


Ninh Vĩnh Thọ cười nói.


“Chào buổi tối.” Lê Tiệm Xuyên nói, “Trời đã khuya, tôi sẽ không mời Ninh tiên sinh vào trong ngồi.”


Ninh Vĩnh Thọ nói: “Không sao, không sao, là tôi đường đột quấy rầy, tiểu thư Man Tinh không trách tôi là tốt rồi.” Nói xong liền tiến lại gần hai bước, hỏi: “Thời tiết và thức ăn ở đây khác với Thượng Hải, cũng không phồn hoa phú quý như Thượng Hải, tiểu thư Man Tinh ở hai ngày đã quen chưa?”


“Tất cả đều tốt, phiền Ninh tiên sinh lo lắng.”


Lê Tiệm Xuyên thuận miệng đáp.


“Nếu có cái gì không quen thì nhất định phải nói cho tôi biết.” Ninh Vĩnh Thọ nhìn chằm chằm hai cánh tay của Lê Tiệm Xuyên, “Tôi nói nhá, ở thế đạo này, phụ nữ nhà nào cũng vậy, không nên chạy lung tung một mình, nguy hiểm lắm. Tìm một chỗ dựa vào, ở nhà giúp chồng dạy con, không xuất hiện trước mặt mọi người, ngoan ngoãn quy củ chẳng phải là chuyện tốt nhất sao?”


Mặc kệ đây là tính cách của Vương Man Tinh do Lê Tiệm Xuyên phỏng đoán, hay là tính cách của chính Lê Tiệm Xuyên thì đều không nghe lọt tai lời nói hủ bại đến gốc rễ này.


Sự khác biệt trong phản ứng có lẽ là một người dùng miệng, một người dùng tay.


Lê Tiệm Xuyên hơi hếch cằm lên, cười gằn liếc nhìn Ninh Vĩnh Thọ: “Lời này của Ninh tiên sinh nói không đúng, tôi không thích nghe. Thế đạo trước mắt tuy nguy hiểm nhưng người có lý tưởng cao cả ngày càng nhiều, bọn họ luôn muốn hướng tới mục tiêu phát triển tốt hơn. Hơn nữa, nhà Thanh đã diệt vong, hiện tại là dân quốc, ủng hộ bình đẳng nam nữ.”



“Tiểu thư cũng biết trấn Bồng Lai rồi đấy, án giết người nối đuôi mà đến, nguy hiểm trùng trùng!”


Nghe vậy, Lê Tiệm Xuyên bình tĩnh lại, thấp giọng nói: “Tôi biết Ninh tiên sinh có ý tốt, nhưng dù nam hay nữ thì vẫn không nên nói những lời này.”


“Tất nhiên, tất nhiên.” Ninh Vĩnh Thọ vội vàng nặn ra một nụ cười trên mặt.


Lê Tiệm Xuyên cũng lịch sự cong khóe môi nhìn Ninh Vĩnh Thọ, tiếp tục cuộc trò chuyện vừa rồi: “Nói về án giết người ở thị trấn Bồng Lai, Ninh tiên sinh có thể nói cặn kẽ cho tôi nghe một chút hay không? Lời đồn dù sao vẫn không đáng tin cậy như lời của người địa phương Ninh tiên sinh đây.”


Có thể tán gẫu thêm một chốc với Vương Man Tinh, Ninh Vĩnh Thọ hiển nhiên rất vui.


“Ha ha, tôi rất vui được giải thích những nghi hoặc của tiểu thư Man Tinh.”


Ninh Vĩnh Thọ cười hai tiếng, sắc mặt có chút nghiêm túc nói: “Thật ra theo tôi thấy án mạng trong trấn chỉ có một nửa là thật sự, nửa còn lại chính là có người nhàn rỗi đến nhàm chán, giở trò ảo thuật lừa bịp những dân đen đó thôi.”


“Ảo thuật ư?”


Lê Tiệm Xuyên lộ vẻ tò mò và hoang mang rõ ràng.


“Gần giống với ảo thuật.” Ninh Vĩnh Thọ nói, “Nếu không phải là ảo thuật thì vào cuối tháng trước, nhị lão gia của Chu gia ở phía nam thị trấn bị người chém đầu ở trước mắt biết bao người, cảnh sát vừa đến điều tra liền bắt được hung thủ, vô cùng ồn ào, bảy ngày sau, Chu gia chôn quan tài trên núi Tiểu Định, kết quả chỉ trong chớp mắt, Chu Nhị này lại xuất hiện ở trên trấn như chưa có chuyện gì xảy ra.”


Lê Tiệm Xuyên cả kinh: “Đây là xác chết vùng dậy, hay là chết đi sống lại?”


“Ôi.”


Ninh Vĩnh Thọ lắc đầu: “Đều không phải. Đến hỏi người trong Chu gia, ai cũng nói vốn đâu có chết, chỉ là đùa giỡn thôi.”


“Không phải chuyện xảy ra trước mắt bao người, rất nhiều người nhìn thấy sao? Dùng người chết để đùa giỡn ư?” Lê Tiệm Xuyên nói.


Ninh Vĩnh Thọ dừng một chút, nói: “Không phải là không có. Tôi nghe đứa ở trong nhà nói là tôi cũng từng đâm vào tường mà chết, chẳng qua bản thân tôi không có ấn tượng gì.”


Ninh Vĩnh Thọ cũng từng chết sao?


Lê Tiệm Xuyên cau mày.


Hắn nhìn ra được Ninh Vĩnh Thọ không có nói dối, trong lòng hơi trầm xuống.


Thị trấn Bồng Lai này đúng thật là không đơn giản.


Hết chương 203


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 203
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...