Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 188


Chương 188: Chernobyl E45.


Giống như bị lời nói của Ninh Chuẩn khiêu khích.


Hành lang và dãy phòng kính trên tầng ba rung lên, trần nhà và mặt đất liên tục phát ra tiếng nứt gãy răng rắc, như thân rắn quẫy đạp và nghiền nát.


Những vảy đỏ li ti nửa trong suốt trên tường nổ tung hết vòng này đến vòng khác, giống như hòn đá rơi xuống nước tạo nên những gợn sóng.


Dacke hoàn toàn thức tỉnh.


Nó quấn chặt lấy cơ thể, nhấc thẳng đầu từ bên trong cửa thang máy.


Cảnh vật xung quanh chập chờn thay đổi.


Khi là tầng ba của bệnh viện, khi là sân trời. Bầu trời đêm và thân rắn di chuyển lượn quanh như bất tận.


Cả ba hoàn toàn bị bao vây bởi con rắn khổng lồ này.


Chóp mũi Lê Tiệm Xuyên tràn ngập mùi hôi thối kinh tởm, yết hầu không ngừng nâng lên hạ xuống.


Hắn nhìn chằm chằm về phía trước, màng máu phủ lấy nhãn cầu. Trong ký ức hiện có, đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp đối mặt với một con vật khổng lồ to hơn cả một đoàn tàu thế này, cảm giác hùng mạnh và ngạt thở phả vào mặt, kh*ng b* dữ tợn, nện thẳng vào bản năng hoảng sợ của con người.


Tóc tai khắp người nổ tung.


Hắn thấy rõ chênh lệch giống như voi lớn và giun dế giữa hai bên, cũng cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập nhanh và mạnh của chính mình — Trái tim giống như một cái máy bơm mạnh mẽ liên tục bơm máu nóng cuồn cuộn không ngừng, khiến chúng nó dâng trào, va chạm, b*n r* sức sóng không gì sánh nổi, gào rít dũng khí chiến đấu.


Căng thẳng, sợ hãi, tức giận, phấn khích và run rẩy sinh ra bởi cuộc chiến sinh tử không thể đoán trước, tất cả đều lấp đầy trái tim này.


Ánh sáng xanh thẳm trong mắt hắn nổi lên, giống như đại dương bao la trước cơn bão.


“Cẩn thận!”


Một ánh lửa nhỏ đột nhiên xuất hiện, tỏa ra thứ ánh sáng chói lọi chống lại ánh sáng đỏ đang dâng trào trong hành lang.


Tạ Trường Sinh đứng ở một bên, tay áo xắn lên, trên cổ tay lộ ra một chiếc vòng bằng xương màu vàng óng. Đồng thời, trên bả vai của Tạ Trường Sinh lại xuất hiện con thú lửa nhỏ màu đỏ mà Lê Tiệm Xuyên từng nhìn thấy trong màn chơi Ngày tuyết lở.


Lúc đầu cũng không để ý lắm, nhưng bây giờ có vẻ như đây không phải là dị năng của Tạ Trường Sinh, mà là một vật phẩm kỳ dị. Chỉ là, không giống với con mắt nhân tính hóa đỏ như máu trên con dao găm của Ninh Chuẩn, tuy rằng con thú lửa nhỏ màu đỏ thẫm có hình thú nhưng lại máy móc cứng nhắc, có lẽ tới từ hiện thực, không phải từ trò chơi.


Nếu là như thế thì những suy đoán trước đây của hắn đã được bổ sung thêm rất nhiều.


Khả năng lớn nhất là những đồ vật trong thế giới hiện thực đều có thể được đưa vào hộp ma, bất kể có là đồ vật kỳ dị hay không thì đều có thể được bỏ vào hộp ma và mang vào trò chơi. Mà các đồ vật trong thế giới trò chơi, trừ khi đạt đến một cấp độ nhất định như Ninh Chuẩn hoặc chính cậu đạt đến một điều kiện ẩn giấu nào đó, bằng không thì vẫn không thể mang theo vào thế giới hiện thực như thường.


Đây là con đường lưu thông một chiều.


Tất nhiên, theo số lượng vật phẩm thí nghiệm ít ỏi trong thế giới thực, cho dù là người giữ hộp ma thâm niên cũng chỉ sợ không lấy được mấy món.


Vào thời khắc nguy hiểm này, bộ não của Lê Tiệm Xuyên vẫn có chỗ để nhanh chóng xoay chuyển suy nghĩ này, hệt như một số thiên tài đã khai phá khu vực não của họ để có thể dễ dàng đa nhiệm.


Hắn láng máng biết rõ công lao của việc này thuộc về thái dương đau nhói và tròng mắt lạnh ngắt từng cơn.


Chấn động ở tầng thứ ba nói thì chậm, nhưng chỉ vẻn vẹn vài giây.


Từng ô vuông kính hợp thành cơ thể bán trong suốt của Dacke đang chuyển động kèn kẹt, rất giống trò chơi rắn ham ăn trong điện thoại di động kiểu cũ, cái đầu to bằng ô tô của nó cắn cái đuôi nhỏ, đứng thẳng lên có thể cao tới bốn, năm mét.


Đôi mắt thẳng đứng co lại thành một đường, nó tiến lại gần, trịch thượng nhìn ba người, hơi nghiêng đầu, rít một tiếng: “Mày không nói thật.”


“Tao cho rằng mày bắt đầu để ý tới sự tồn tại của tao là khi mày nghe y tá nói về các điều khoản bảo mật của bệnh viện. Ký ức của nhân loại liên quan đến bộ não sâu không lường được của bọn họ, có rất ít sinh vật có thể tiếp xúc và thay thế chúng một cách khách quan mà không có sự cho phép và dẵn dắt của chính con người.”


“Mày phải biết rõ điểm này hơn bất cứ nhân loại nào mới phải.”


“Nhưng tao vẫn cảm thấy rất vui, mặc dù các bộ sưu tập của tao đã được cất giấu rất kỹ nhưng mày vẫn không bị lừa để lựa chọn bất kỳ trong số chúng, mà đã tìm thấy tao.”


Ánh sáng đỏ phun trào đấu với ngọn lửa, luồng không khí khuấy động mái tóc vàng nhạt của Ninh Chuẩn.


Cậu hơi nheo mắt lại, đôi mắt màu vàng lam của con mèo sư tử trong lòng cậu óng ánh như bảo thạch, lông dài buông xõa trên cánh tay cậu, giống như một đóa hoa xinh đẹp trên tuyết.


“Không, phải nói là chính vì tao không chọn bộ sưu tập của mày nên mày mới hiện thân. Bằng không, tiếp tục trốn chui trốn nhủi cũng không phải là không thể.”


Cậu cười cợt nói: “Tao nghĩ nếu người đến nơi này không phải bọn tao mà là những nhà nghiên cứu khác đã nắm được manh mối nào đó hoặc muốn tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục đi tiếp, thì có tới 80% khả năng là bọn họ sẽ chọn chứa đựng quái dị diễn hóa ra hình chiếu nội tâm của chính mình, 20% còn lại hẳn sẽ chọn chứa đựng một trong ba quái dị.”


“Nhưng khéo sao bọn tao lại bỏ qua hai lựa chọn này.”


Dacke phun lưỡi, trong giọng nói phả ra mùi tanh và kiêu căng không thể phủ nhận: “Đây chỉ là một khảo nghiệm nhỏ. Nếu ngay cả khả năng chống lại cám dỗ, tìm ra tao để tao hiện thân còn không có thì tự nhiên không có tư cách nói chuyện với tao.”



“Tao không tham dự cuộc chiến của bọn mày ở thánh địa thứ hai, cũng không nghĩ là mày hiện là một nhân loại mạnh mẽ tới đâu, thậm chí nhiều đứa trong chúng nó còn chưa gặp mày mà đã bị sợ vỡ mất trước vài câu chuyện được truyền miệng.”


“Nhưng bây giờ, tao cần phải thừa nhận rằng ngay cả khi là một nhân loại yếu ớt, mày vẫn rất khác biệt.”


Lần thứ hai nghe đến những điều này, trái tim của Lê Tiệm Xuyên không khỏi xao động, cho dù đó là thái độ của nhóm người giám thị hay là một phần ký ức mà hắn lấy lại được đều thể hiện rõ ràng sự thật rằng Ninh Chuẩn đã từng là quái vật Hộp Ma.


Nhưng kỳ lạ là tiềm thức của Lê Tiệm Xuyên vẫn chống lại và bác bỏ điểm này.


Nó như nói với hắn sự thật rằng Ninh Chuẩn từ đầu đến cuối là con người, là một trong những nhiệm vụ mà hắn không bao giờ được từ bỏ.


“Mày không có ý định giết bọn tao, cũng như không có khả năng trực tiếp giết bọn tao. Mày bị ràng buộc bởi các quy tắc của chính mình và Chernobyl.”


Ninh Chuẩn nói: “Thật ra tao rất sẵn lòng tiếp tục vòng vo với mày, nhưng rất tiếc, hiện tại bọn tao đang vội, tốt nhất là mày nên đi thẳng vào vấn đề, nói ra mục đích hiện thân để gặp bọn tao, tao nghĩ dù thế nào thì cũng không phải là muốn một trong bọn tao chứa đựng mày.”


“Đương nhiên, nếu là vì muốn lấy lại quyển truyện đó thì tao từ chối.”


Ánh sáng đỏ tuôn trào mãnh liệt lùi lại một chút.


Dacke rít lên, mỉa mai nói, “Bọn nó không hoàn toàn nói xạo, tỷ như thật ra mày không hề có chút tác phong hay nhẫn nại nào.”


“Mặc dù Bell bé nhỏ rất thích cuốn truyện này nhưng nó không yêu cầu tao nhất định cầm nó về. Tao đi theo định vị của nó để đến đây là muốn nói chuyện giao dịch với bọn mày.”


Biểu hiện của Dacke rõ ràng cho thấy nó là người giám thị đã thức tỉnh rồi tự có ý thức, hơn nữa còn khá mạnh.


Lê Tiệm Xuyên gần như nhắm mắt cũng có thể đoán được giao dịch luôn treo trên miệng của những người giám thị này là gì, phần lớn nhất định là yêu cầu người chơi dùng hộp ma mang theo bọn chúng thoát khỏi trò chơi Hộp Ma, đi vào thế giới hiện thực.


“Nhìn thấy câu chuyện thành công hàng thật giá thật của tao nên mày cũng muốn đi đến thế giới hiện thực sao?” Ninh Chuẩn kinh ngạc hỏi.


Dacke lắc đầu: “Không, tao vẫn chưa đủ mạnh, tạm thời không có ý định rời đi. Hơn nữa, trên người mày nhất định còn có bí mật khác, để người có hộp ma tự nguyện dùng hộp ma mang mày đi, chứ mày không thể tự rời khỏi trò chơi Hộp Ma.”


“Chỉ có đám ngu xuẩn kia mới nghĩ mọi chuyện dễ dàng như vậy.”


Ninh Chuẩn chế nhạo: “Cái đám tới tìm tao không hẳn là ngu, ngoại trừ bị lợi dụng làm tay súng, còn có một số đúng là đủ tự tin muốn tra hỏi bí mật từ chỗ tao. Những kẻ không tìm đến tao cũng không hẳn là thông minh, chẳng qua bọn nó không có gan mà thôi.”


“Tuy nhiên, tao không thể nghĩ ra ngoài trừ chuyện rời khỏi trò chơi Hộp Ma này thì mày còn có chuyện gì muốn giao dịch với bọn tao.”


Có một chút ý cười trong giọng nói của Dacke, khiến cho giọng nói khàn khàn và trầm thấp của nó lộ ra sự kiêu ngạo giống của người trẻ tuổi: “Không cần hoài nghi, tao là một đứa khá tỉnh táo.”


“Về chuyện giao dịch, tao chỉ cần bật mí một chút là mày có thể đoán được, nhưng vì bọn mày đã vội như vậy nên tao cũng vui lòng thẳng thắn một chút. Tao muốn mời bọn mày dạo một vòng trong bụng tao. Há, tao không đùa đâu, đây cũng không phải là một cách nói uyển chuyển khác cho việc tao muốn ăn thịt bọn mày.”


“Tao thật sự rất cần bọn mày chui vào bụng tao, giúp tao tìm một thứ.”


Ninh Chuẩn nói: “Thứ gì?”


Dacke nói: “Hoa phục sinh bị Yegor nuốt chửng.”


“Nó ở trong bụng mày sao? Tại sao nó lại ở đó?” Ninh Chuẩn có vẻ nghi ngờ thật lòng.


“Nó, hoặc là nói chúng nó đều ở bên trong, nhưng dạ dày của tao không phải là một không gian, mà là một cánh cửa thông đến một con đường.” Dacke trả lời câu hỏi đầu tiên, nhưng bỏ qua câu hỏi thứ hai.


Đây rõ ràng là chuyện hiển nhiên.


Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến nghĩa trang vô tận ngập tràn sương khói màu vàng mà hắn đến sau khi tiến vào xe chở nước đêm qua.


Ninh Chuẩn tự nhiên cũng nghĩ đến điểm này, cậu chỉ suy tư một lát, sau đó nói: “Nếu mày đang nói đến nghĩa trang với các vụ nổ hạt nhân liên tục lặp lại thì tao nghĩ tao có thể đồng ý với mày. Nhưng theo thỏa thuận, mày phải trả ít nhất hai cái giá, một là cho bọn tao biết lý do tại sao mày cần hoa phục sinh, hai là trả lời vài câu hỏi liên quan đến sự thật Chernobyl.”


Dacke từ chối nói: “Tao không thể nói cho bọn mày biết tại sao tao cần hoa phục sinh, nhưng tao có thể trả lời một câu hỏi liên quan đến sự thật.”


Ninh Chuẩn nhìn về phía Tạ Trường Sinh, Tạ Trường Sinh hiểu ngầm, nhíu mày, trực tiếp sử dụng thời gian chân không của chính mình trong màn chơi này để đảm bảo tính công bằng và xác thực của giao dịch này.


Trắng đen không một tiếng động hạ xuống, vạn vật ngưng đọng, phai màu.


Ninh Chuẩn bắt đầu thông thạo mặc cả: “Mười.”


“Hai.” Dacke nói, “Mày đúng là dám được đà lấn tới.”


Ninh Chuẩn nói: “Tao có thể lui một bước, tám.”


Dacke nói: “Ba, nhiều nhất là bốn, nếu nhiều hơn thì tao thà bỏ giao dịch.”


“Được thôi, bốn thì bốn.” Ninh Chuẩn thở dài tiếc nuối, “Câu hỏi đầu tiên rất đơn giản, mày là quái dị đầu tiên đến Chernobyl nên phải biết rõ nhất rốt cuộc tất cả quái dị đến Chernobyl vào lúc nào, trước vụ nổ hạt nhân hay là sau vụ nổ hạt nhân?”


Dacke cười nói: “Hỏi câu này có hơi phí, không cần nói cũng biết là trước khi xảy ra vụ nổ hạt nhân.”


“Mày đã thay thế ký ức của tất cả dân bản địa, bao gồm cả người dẫn đường sao?” Ninh Chuẩn hỏi.



“Không phải tất cả, thay thế một phần, đám người dẫn đường cũng không ngoại lệ.” Dacke trả lời.


Ninh Chuẩn hỏi: “Lý do là gì?”


Dacke đảo đôi con ngươi thẳng đứng màu đen trắng của mình: “Đây là một phần trong thỏa thuận với những dân bản địa đó. Tao cần phải giữ lời hứa của mình, không thể nói với ai khác, mày có thể đổi câu hỏi.”


Ninh Chuẩn không đuổi tận cùng không buông với vấn đề này, mà biết nghe lời phải nói: “Được, nếu đây là chuyện mà mày không thể trả lời, vậy thì tao cũng không thể nhận được câu trả lời từ miệng mày về nội dung giao dịch giữa quái dị và dân bản địa. Đã như vậy thì câu hỏi thứ ba, tao muốn biết tại sao không ai có thể thực sự thoát khỏi Chernobyl.”


Dacke có vẻ hơi ngạc nhiên trước câu hỏi này.


Nó cân nhắc một lúc trước khi trả lời, “Tao cũng không biết đầy đủ lý do, tao chỉ có thể nói với mày là vì ô nhiễm.”


“Mày còn một câu hỏi cuối cùng.”


Nó nhắc nhở.


Ninh Chuẩn có lẽ đã có dự tính trước, không suy nghĩ quá nhiều mà hỏi thẳng: “Tại sao mày lại cố tình thay thế ký ức của nhóm người dẫn đường Loban, khiến bọn họ nhầm lẫn thời gian về những chuyện đã xảy ra trước và sau vụ nổ hạt nhân?”


Cậu nhấn mạnh các từ “cố tình” và “người dẫn đường”.


“Câu trả lời trước đó của mày vẫn còn quá chung chung, tao muốn biến hóa nó một chút, hẳn là không liên quan đến giao dịch giữa mày và dân bản địa trước vụ nổ hạt nhân nhỉ.”


Dacke nhìn thẳng vào Ninh Chuẩn một lúc, rồi rít lên cười: “Quả thực là không liên quan. Tao thay thế ký ức của họ để khi bọn họ tự động lấp đầy những khoảng trống nhất định trong ký ức, sẽ theo bản năng lẫn lộn một số ký ức. Mục đích là nhằm che đậy một phần sự thật về Chernobyl khỏi những người đến từ bên ngoài.”


“Chỉ đến đây thôi.”


Nó nói: “Bốn câu hỏi tao đã trả lời rồi, đã đến lúc mày phải thực hiện cam kết của mày.”


Sự giam cầm trắng đen từ từ tan biến.


Dacke h* th*n rắn khổng lồ xuống, mở ra cái miệng đỏ như máu: “Vào đi. Có thời gian chân không bảo vệ giao dịch, bọn mày không cần lo lắng.”


Tạ Trường Sinh quay đầu nhìn Ninh Chuẩn một chút.


Ninh Chuẩn gật đầu, sau đó lảo đảo cúi người xoa đầu chó của Lê Tiệm Xuyên, hôn lên miệng Lê Tiệm Xuyên: “Tiếc ghê, sau khi vào bệnh viện thì không còn quần áo bảo hộ và mặt nạ phòng độc nên đành phải dùng mùi thơm của chó con để áp chế một chút. Tao phải bất lịch sự nhắc nhở một câu, Dacke này, mùi hôi miệng của mày nghiêm trọng lắm đó.”


Dacke không để ý đến Ninh Chuẩn, chỉ là cái miệng lớn như chậu máu mở rộng hơn, có thể chứa đầy đủ hai người song song tiến vào.


Tạ Trường Sinh vặn đèn pin, lại móc móc túi tiền, cố gắng ảnh hưởng đến hình chiếu nội tâm mà tạo ra ba cái khẩu trang, cũng coi như có đồ che chắn cho vụ nổ hạt nhân.


Người có cơ thể hoàn thiện dẫn đầu, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn theo sát phía sau. Ba người giẫm lên lưỡi rắn mềm mại và có mùi hôi trải dài như thảm đỏ, chậm rãi tiến vào trong miệng Dacke.


Tất cả ánh sáng xung quanh đều bị nuốt chửng, chỉ còn ánh sáng của cây đèn pin.


Dưới chân lõm xuống, có cảm giác lúc nhúc ghê tởm khi giẫm lên.


Lê Tiệm Xuyên tự động che đậy sự khó chịu có thể xảy ra, theo sau hai chân Tạ Trường Sinh đi về phía trước, nhưng mới đi được khoảng hai mươi mét, đám máu thịt chen chúc xung quanh đột nhiên trở nên rộng rãi hơn, đồng thời, ở cuối ánh sáng đèn pin xuất hiện một chiếc thang máy không có nút bấm.


Cả ba bước vào thang máy, cửa thang máy tự động đóng mở, sau một cơn chấn động không trọng lượng, một tiếng nổ lớn phát ra, như thể rơi xuống cái gì đó đàn hồi rồi lại bị hất tung lên.


Ba người Lê Tiệm Xuyên bám chắc vào góc thang máy, nhờ Tạ Trường Sinh dùng dao găm đóng vào vách nên mới gắng gượng không bị va chạm vỡ đầu chảy máu.


Ba, bốn phút trôi qua.


Cuối cùng thang máy cũng dừng lại, một lúc sau, cánh cửa rung lên, từ từ trượt sang hai bên.


Bầu trời màu vàng nặng nề bên ngoài thu vào tầm mắt, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên có cảm giác không gian bị đảo lộn, lúc đầu bọn họ vào thang máy dựng đứng, nhưng lúc này rời khỏi thang máy, cửa thang máy lại đang hướng lên bầu trời phía trên, cửa vẫn mở, còn có đá vụn và cục đất lăn vào, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì đây hẳn là bên trong ngôi mộ đã bị đào lên.


“Chính là chỗ này.”


Ninh Chuẩn nói.


Tạ Trường Sinh quan sát tình hình, dẫn đầu leo ​​lên, mới vừa chạm đất thì đã bị sương mù vàng dày đặc làm cho sặc phải ho khù khụ vài tiếng, sau khi ổn định hơi thở mới chìa tay kéo hai người hành động bất tiện lên.


“Trước đó hai người từng tiến vào chỗ này rồi sao?” Tạ Trường Sinh bịt lại khẩu trang, cau mày nói.


Ninh Chuẩn cũng ngồi dưới đất một lúc rồi mới đứng dậy, nói: “Đúng vậy. Không còn nhiều thời gian đâu, tốt hơn hết là đừng lãng phí, không bao lâu nữa ở đây sẽ xảy ra vụ nổ hạt nhân, tuần hoàn lặp lại.”


Lê Tiệm Xuyên quen thuộc nơi này hơn Ninh Chuẩn, cũng thích ứng hơn, hắn đeo rọ mõm nhìn hai người kia một chút, giơ móng vuốt vỗ vỗ vào cánh tay Ninh Chuẩn, ra hiệu cho cậu để con mèo sư tử kia lên lưng mình, giúp cậu tiết kiệm chút sức.


Làn khói vàng vô biên lan tràn xung quanh, mọi thứ đều mơ hồ không rõ.


Những ngôi mộ và xác chết cứ cách vài bước liền có vài cái, được trưng bày như một viện bảo tàng khổng lồ thông thoáng. Tiếng khóc yếu ớt của trẻ con không ngừng vang lên từ phía trước. Nó ngột ngạt, nặng nề và tuyệt vọng hơn là ảm đạm và đáng sợ.


Dựa theo suy đoán của Ninh Chuẩn, cả ba người đều đưa lưng về hướng tiếng khóc của đứa trẻ, chạy nhanh về hướng khác của con đường.



“Giữa chừng lại gọi thời gian chân không đến… Cậu không hề muốn hoàn thành giao dịch với con rắn kia.” Tạ Trường Sinh vừa chạy vừa nói.


Tạ Trường Sinh đúng là người thoải mái nhất.


“Dĩ nhiên rồi.” Ninh Chuẩn tuy chạy loạng choạng nhưng tốc độ không hề chậm một chút nào, “Nó cũng biết rõ điểm này. Nó cố ý bị lừa, nhưng vẫn muốn diễn cái vẻ trong cẩn trọng bất cẩn lộ ra khinh thường.”


Tạ Trường Sinh nhíu mày: “Mục đích của nó là dụ chúng ta vào đây, cậu muốn tương kế tựu kế à?”


Lê Tiệm Xuyên đang chạy như bay cũng giương mắt nghi hoặc.


Màn sương mù dày đặc lướt qua như những đám mây bẩn, Ninh Chuẩn hít một hơi thật sâu dưới lớp khẩu trang nói: “Gần như vậy. Thật ra, việc nó xuất hiện trong hình chiếu nội tâm của anh không phải vì bất cứ lý do gì mà nó nói, mà là vì ô nhiễm.”


“Ô nhiễm?”


Tạ Trường Sinh thở hổn hển.


“Trong số ba người chúng ta, có ít nhất hai nhà nghiên cứu còn sống và không bị ô nhiễm. Hơn nữa, chúng ta có lẽ rất mạnh. Dù cho không chứa đựng quái dị hay dựa vào gợi ý của đèn đỏ, khả năng cao là chúng ta sẽ thực sự đi tới điểm tiếp tế cuối cùng. Dù là đối diện với rãnh trời không thể vượt qua hay là ranh giới chân thực của khu vực cấm, tóm lại là chúng ta có thể đến được hết.”


Tốc độ nói của Ninh Chuẩn trở nên gấp gáp bởi do chạy: “Trong trường hợp này, nó tự nhiên không kìm được muốn chủ động đánh chặn hoặc dụ dỗ chúng ta.”


“Nhưng nó nghĩ nó rất thông minh, lo sợ bản thân sẽ tiết lộ mục đích đánh chặn nên đã trá hình nói cho chúng ta rằng những người không bị ô nhiễm mà có thể thật sự đi đến biên giới, chắc chắn sẽ có thể rời Chernobyl. Vì vậy, nó đã giăng bẫy”.


“Lớp bẫy đầu tiên chính là lợi dụng hình chiếu nội tâm, chỉ cần Trường Sinh và chúng ta chứa đựng quái dị diễn hóa từ những món đồ kỳ lạ quen thuộc đó, chúng ta sẽ bị ô nhiễm. Trước đó đã có tiền lệ là Daniel, Lý Kim Nhã và bà đồng, xuất phát từ tâm lý tăng cường tính an toàn qua màn, rất có thể chúng ta sẽ chọn làm thế này thật.”


“Nếu chúng ta không chọn thì đã có một cái bẫy thứ hai mà nó đã giăng ra từ lâu, đó là tự dùng bản thân để dụ dỗ chúng ta.”


“Dẫu sao nó cũng là quái dị đầu tiên đến Chernobyl, năng lực rất mạnh và biết rất nhiều bí mật, chứa dựng nó là khá có giá trị.”


“Nó thông qua y tá để chúng ta nghĩ đến chuyện nó có thể tồn tại ở đây, sau đó dùng ba quái dị đều có đặc điểm liên quan tới rắn để đánh lừa chúng ta. Sau khi chúng ta rơi vào cái tròng tư duy quán tính này, chúng ta chỉ suy đoán xem trong ba quái dị này, cái nào là nó, mà không nghĩ tới tầng ba và dãy phòng kính.”


“Khi chúng ta không thể phán đoán cái nào là nó trong số ba quái dị, đồng thời lại có ba người, để cho an toàn thì một người nên chứa đựng một quái dị, như vậy tất cả chúng ta cùng bị ô nhiễm, mất đi khả năng rời khỏi Chernobyl.”


“Tất nhiên, nếu chúng ta quá bảo thủ, hoặc nhìn thấu cái gì đó, hoàn toàn không muốn chứa đựng quái dị, vậy thì nó sẽ tự xuất hiện, tự ra mặt bố trí lớp bẫy thứ ba, cũng chính là lúc này, thảo luận một cuộc giao dịch, đưa ra một phần đáp án sự thật, đổi lấy chúng ta tiến vào bụng nó, đi tới nơi này.”


“Nhưng đơn thuần bước vào đây hẳn sẽ không bị ô nhiễm, chỉ khi chúng ta tìm thấy bông hoa phục sinh và cố tiếp xúc với nó thì khi đó mới bị ô nhiễm thật sự.”


Lê Tiệm Xuyên cau mày, tiếp tục suy đoán theo dòng suy nghĩ này, lập tức hiểu được cái gọi là tương kế tựu kế của Ninh Chuẩn ___ Biết rõ tìm hoa phục sinh sẽ bị ô nhiễm nhưng Ninh Chuẩn vẫn muốn đi tìm, đây không phải là vì giao dịch với Dacke, mà là Ninh Chuẩn muốn lợi dụng Dacke để đến nghĩa trang này một lần nữa, tiếp xúc với hoa phục sinh. Đó có lẽ chính là mảnh ghép cuối cùng của sự thật mà Ninh Chuẩn nói tới.


Nhưng ô nhiễm trong miệng Dacke và Ninh Chuẩn là chỉ cái gì? Ô nhiễm do chứa đựng quái dị, hay là ô nhiễm do sử dụng sức mạnh tiên tri?


Hắn cảm giác không chỉ dừng lại ở đây.


Nhưng trước khi Tạ Trường Sinh cau mày định đặt câu hỏi, một ngôi mộ mới toanh dần dần xuất hiện bên cạnh con đường bị sương khói bao phủ phía trước. Một góc ngôi mộ không được xây lấp, thấp thoáng lộ ra một vật gì đó tròn vo, hình như là đầu người.


Tiếng chạy và tiếng thở hổn hển của ba người từ từ chậm lại.


Sau khi đến gần, tầm nhìn trở nên rõ ràng, Tạ Trường Sinh sửng sốt nói: “Đó là… Yegor sao?”


Lê Tiệm Xuyên cũng ngạc nhiên.


Cái đầu nhô lên từ đỉnh của ngôi mộ mang các đặc điểm có thể phân biệt rõ ràng, chính là thuộc về Yegor, người đáng lẽ đã chết trong khu vườn sau của điểm tiếp tế thứ hai.


Chỉ là Yegor, không, tình trạng hiện tại của cái đầu người này hơi kỳ lạ, nó ngửa lên trời, hai mắt đờ đẫn, trong cái miệng đang mở to có một bông hoa đỏ tỏa hương ngào ngạt như hoa tulip.


Bông hoa nở rộ và tràn đầy sức sống, nhưng Yegor giống như đã trở thành đất xác chết cung cấp chất dinh dưỡng cho hoa.


Yegor không bị nổ banh xác ư?


Hoa phục sinh có thể ở đây là vì một lý do ẩn giấu nào đó, nhưng làm thế nào mà Yegor vẫn có thể xuất hiện dù là lấy hình thức xác chết?


Lẽ nào đây là sức mạnh của hoa phục sinh?


Ngay lúc Lê Tiệm Xuyên đang có đủ loại suy đoán trong lòng, Ninh Chuẩn lấy lại hơi thở, ngẩn ngơ tiến lên hai bước, giống như một khách du lịch bình thường dùng thị lực kém thưởng thức đóa hoa màu đỏ: “Thì ra đây là hoa phục sinh.”


“Nó có lẽ từng có ý thức sinh mệnh, nhưng cuối cùng đã bị xóa sổ bởi một sức mạnh mạnh hơn, chỉ giữ lại khả năng liên tục phục sinh.”


Nói xong, Ninh Chuẩn khẽ cúi đầu nhìn vào đôi mắt đờ đẫn của Yegor: “Mặc dù vẫn chưa hoàn toàn hồi phục thành cơ thể con người, nhưng tôi biết anh vẫn còn sống, Yegor.”


Còn sống thật ư?


Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh nhìn nhau, lập tức người trái người phải bao vây ngôi mộ này.


“Con rắn tên Dacke kia bảo chúng tôi tới cướp hoa phục sinh, tôi nghĩ anh không muốn nhìn thấy kết quả như vậy, ít nhất là không phải bây giờ.” Ninh Chuẩn thì thào nói, “Một khi mất đi hoa phục sinh, anh sẽ thật sự trở thành với một cái xác không hoàn chỉnh, không thể báo thù bất cứ ai, tiên tri, dân bản địa, quái dị, thậm chí cả bản thân anh, anh không giết được ai cả.”


Gió u ám thổi qua, mây mù vàng vọt như sóng đục.



Xung quanh im lặng.


Đột nhiên, giọng nói khàn khàn và đứt quãng của Yegor phát ra từ bông hoa đỏ đang đung đưa: “Cậu sai rồi, tôi quả thật không sống lại được nữa.”


“Hoa phục sinh là hoa phục sinh, nhưng không phải hoa phục sinh thật. Nó chỉ có thể chữa khỏi bệnh nan y chứ không thể khởi tử hoàn sinh. Tôi chỉ là một cái xác, cho dù có ý thức thì mãi mãi vẫn chỉ là một cái xác, bị chôn cất trong nghĩa trang này, không thể làm gì được, không thể đạt được giải thoát thực sự…”


“Tôi không thể cho cậu những gì cậu muốn. Sau vụ nổ, trí nhớ của tôi đã bị khiếm khuyết, tôi không thể nhớ được nhiều thứ, đóa hoa phục sinh này cậu cũng không cầm đi được.”


“Nếu bây giờ hái nó thì nhất định sẽ bị tấn công. Chỉ cần bị thương, bất kể vết thương nhỏ đến đâu, cũng sẽ bị bào tử của nó ký sinh, trở thành một bồn hoa buồn nôn giống như đám rác rưởi ở điểm tiếp tế thứ hai kia.”


Xem ra đây là lớp bẫy thứ ba của Dacke, biến bọn họ thành bồn hoa.


Nhưng tương kế tựu kế của Ninh Chuẩn hiển nhiên không phải thật sự trúng kế.


“Không, tôi không cần bông hoa này, ít nhất là không phải bây giờ.” Ninh Chuẩn cười, “Tôi thậm chí có thể hứa với anh là sẽ giúp anh trả thù tiên tri cũng như đám dân bản địa và quái dị kia. Hơn nữa, còn có thể giết anh, giúp anh giải thoát. Để làm những chuyện này chỉ cần một điều kiện.”


Yegor im lặng một lúc, sau đó nói: “Điều kiện gì?”


Ninh Chuẩn nói: “Hiện tại trên người anh hẳn có một vài thứ không quá quan trọng đối với anh, ví dụ như thư giới thiệu nhà nghiên cứu tham gia thí nghiệm và bức thư Oleg gửi cho anh khi anh ta phát hiện ra hoa phục sinh đã biến mất và có linh cảm về cái chết của chính mình. Nếu có thể thì còn có thỏa thuận hợp tác giữa dân bản địa và quái dị dưới sự chứng kiến ​​của một thế lực nào đó, tôi không tin không có thỏa thuận đảm bảo mà bọn họ dám liên thủ dù chỉ một giây ___ Ít nhất một hoặc hai trong những thứ này hẳn không bị phá hủy trong vụ nổ đó, tôi hi vọng anh có thể đưa chúng nó cho tôi.”


Bông hoa đỏ lại im lặng.


Không biết đã qua bao lâu, cành hoa nhẹ nhàng rủ xuống: “Xem ra cậu biết nhiều hơn tôi tưởng. Chúng được tôi giấu ở ngôi mộ bên cạnh, chính là mộ của Oleg. Tôi loáng thoáng nhận thức được dù cho tôi có chết, vẫn sẽ có một lượng lớn các nhà nghiên cứu đến từ bên ngoài tiếp tục tiến hành cái thí nghiệm hoang đường kia của bọn họ.”


“Vì vậy, tôi đã chôn chúng ở đó, hy vọng rằng một lúc nào đó, tôi có thể đợi được một người giúp tôi trả thù, hoặc giải đáp tất cả những khúc mắc của tôi.”


“Tôi hiện tại sống không ra sống, chết không ra chết. Cái trước đã không thể đạt được, cậu không cần phải hứa với tôi bất cứ điều gì. Tôi không tin tưởng ai khác ngoài bản thân mình. Nhưng cái sau, tôi vẫn khát cầu.”


“Nếu như tôi không tới đây thì dù cho anh có đợi bao nhiêu người đi chăng nữa, anh cũng sẽ không có được câu trả lời.” Ninh Chuẩn dừng lại, “Không phải là vì tôi đủ thông minh, mà là vì câu trả lời này cũng có liên quan tới tôi.”


Nói xong, cậu quay đầu lại nhìn Lê Tiệm Xuyên và Tạ Trường Sinh.


Một người và một chó đều đã có kinh nghiệm đào mộ nhất định, nhanh chóng đi đến ngôi mộ bên cạnh rồi bắt đầu dùng thanh gỗ và tay đào đất.


Lê Tiệm Xuyên chú ý đến văn bia của ngôi mộ:


“Anh giống như một ngôi sao đơn độc


Trên chiếc thuyền, trong tiếng khóc đêm đông.


Anh giống như vách đá cao chót vót


Trên đám đông kia giận dữ, mù lòa


Trong cái nghèo của anh luôn thanh sạch.


Thơ của anh vì Tự do, Sự thật”                  


(Trích từ thivien.net)


Đây là bài thơ nổi tiếng có tên “Gửi cho Wordsworth” của Shelley.


Văn bia không hoàn chỉnh, nhưng rõ ràng, lý do của sự không hoàn chỉnh này là do người viết văn bia cho rằng Oleg khác với Wordsworth. Song Oleg có lẽ vẫn luôn là ngôi sao này, chưa từng phản bội hay bỏ rơi bất cứ cái gì.


Rất nhanh sau đó, hai món đồ đã được đào ra khỏi mộ của Oleg.


Món thứ nhất là ba bức thư giới thiệu in biểu tượng phòng thí nghiệm God; món còn lại là bức ảnh chụp một mặt phẳng trôi nổi trong hầm mỏ đen kịt từ một góc ngắm kỳ lạ, chắc chắn không phải là màn hình ánh sáng bán trong suốt công nghệ cao thuộc thời đại này, phía trên đơn giản viết hai hàng chữ.


“Còn thiếu một món, nhưng lấy được những thứ này cũng đủ xác minh suy đoán khác của tôi rồi.”


Ninh Chuẩn nói: “Nếu toàn bộ Chernobyl thực sự có thể tìm được một người có thể gọi là ngây thơ thuần khiết nhất, thì có lẽ chỉ có Oleg.”


Cậu ngước mắt lên, trầm mặc nhìn nghĩa trang tràn ngập sương khói màu vàng này, ánh mắt nhìn vào một điểm hư vô.


Con người khác chó, nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn đếm đi đếm lại nhịp tim của mình.


Vụ nổ hạt nhân sắp xảy ra.


“Tôi đã tìm thấy tất cả các mảnh ghép mà tôi cần. Đây mới là Chernobyl thật, một bãi tha ma bị lãng quên.”


Ninh Chuẩn dừng lại một chút, nói, “Đã đến lúc kết thúc những chuyện này…”


“Thời gian chân không.”


Hết chương 188


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 188
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...