Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 187


Chương 187: Chernobyl E44.


Trên lầu ba sáng lên ánh đèn đỏ kỳ quái, hai tiếng bước chân trên hành lang dừng lại cách lối thoát hiểm không xa.


“Đây là thú cưng của anh, anh Tạ.”


Giọng nữ nói.


Đây hẳn là y tá tại bệnh viện thú cưng.


Lê Tiệm Xuyên ở chỗ khe cửa điều chỉnh góc độ, đại khái có thể nhìn thấy bóng của hai người kia. Bọn họ dừng lại trước một bức tường kính, bên trong có một cái bóng màu quất mờ nhạt đang đứng thẳng người.


Có lẽ nhận thấy sự xuất hiện của chủ nhân mình, cái bóng màu quất nhanh chóng tiến đến bức tường kính, đập một cái phịch vào mặt kính.


“Meo meo __!”


Bức tường kính hình như không được làm từ chất liệu đơn giản, một cú va chạm như vậy không gây ra vết nứt nào cho nó.


Tiếng mèo kêu mềm mại và cấp thiết truyền ra.


“Cô nói đây là Khanh Khanh của tôi sao?”


Giữa tiếng mèo kêu không dứt, giọng nói của Tạ Trường Sinh im lặng một lúc rồi lại vang lên: “Nó bây giờ không giống một con mèo, mà là giống một con người.”


“Vâng, anh Tạ.” Y tá nói, “Đây là Khanh Khanh, thú cưng của anh. Tôi biết nó có hơi kỳ lạ, nhưng như tôi từng nói thì đây là di chứng của cuộc phẫu thuật thất bại, tạm thời không có cách chữa trị, chỉ có thể ở lại bệnh viện theo dõi.”


“Đương nhiên, nếu anh muốn hủy đợt trị liệu tiếp theo, không muốn thử nghiệm nữa, anh có thể tìm viện trưởng ký tên rồi xuất viện.”


“Nhưng anh chỉ có thể rời đi một mình, thú cưng của anh không thể đi theo anh. Chúng tôi cũng sẽ thay ký ức của anh về bệnh viện và ca phẫu thuật. Đây là điều khoản bảo mật được ký trước khi phẫu thuật. Tuy nhiên, chúng tôi đặc biệt khuyên anh nên ở lại bệnh viện, đừng dễ dàng từ bỏ đợt trị liệu tiếp theo của thú cưng. Một ca phẫu thuật thất bại không có nghĩa là không thể thực hiện ca phẫu thuật thứ hai.”


Tạ Trường Sinh nói, “Cô không hiểu rõ Khanh Khanh, cũng không hiểu ý của tôi, cô y tá.”


Tạ Trường Sinh hơi xoay người, không nhìn bóng dáng màu quất đang áp sát bức tường kính thêm chút nào nữa.


“Trước khi Khanh Khanh đến bệnh viện thú cưng của các người, mặc dù bề ngoài của nó là một con mèo quất, nhưng ánh mắt, biểu cảm và hành vi thường ngày của nó rất giống con người.”


“Nó biết mở và đóng cửa, đi tắm đúng giờ, sử dụng bồn cầu xả khi đi vệ sinh, ăn trên bàn, thỉnh thoảng còn biết xem TV và đọc sách, có cả chương trình truyền hình và phim truyền hình yêu thích của mình. Có lẽ nó còn từng lén sử dụng máy tính sau lưng tôi bởi vì trên bàn phím có rất nhiều lông mèo, nhưng nó không thích ngủ trên đó. Cô cũng có thể biết chắc chắn nó nghe hiểu và đáp lại lời của cô, ngoại trừ những lúc giả ngu.”


“Vì vậy, tôi cho rằng nó là một con mèo có linh hồn con người.”


“Nhưng bây giờ nó bước đi bằng hai chân, dùng móng vuốt lật sách, đập cửa kính cầu cứu giống hệt con người __ Bề ngoài của nó trông rất giống con người, nhưng cô thấy đấy, ánh mắt của nó, đó là ánh mắt của động vật, không còn nhân tính mà tôi cảm thấy quen thuộc nữa.”


“Đây chắc chắn không phải là di chứng của cuộc phẫu thuật!”


“Tôi thậm chí nghi ngờ các người đã hoán đổi mèo của tôi, đây vốn không phải là Khanh Khanh!”


Giọng nói của Tạ Trường tiết ra hơi lạnh mang theo mỉa mai và bất mãn bị đè nén rõ ràng, cho mọi người biết nếu không phải vì thói quen giáo dưỡng đã giúp kiềm chế lại cảm xúc thì Tạ Trường Sinh đã nổi nóng gầm lên rồi.


“Anh Tạ, anh đang ghét nó sao?”


Cô y tá vẫn bình tĩnh, nhưng trong sự bình tĩnh này hình như còn có cái gì đó hơn nữa, khiến cho đèn đỏ trên tầng ba càng thêm đậm như máu sền sệt di động: “Bệnh viện thú cưng – Vùng đất bất tử hi vọng tất cả chủ vật nuôi có thể nâng niu từng con vật nhỏ bé.”


Tạ Trường Sinh đã hoàn toàn biến thành một khách hàng giận dữ.


Anh ta giống như không nhận ra được gì, giận quá mà cười: “Đúng vậy, tôi nâng niu từng con vật nhỏ, nhưng không có nghĩa là tôi phải dung túng mọi hành vi của bệnh viện các người!”


“Không sai, tôi đã ký giấy miễn trừ trách nhiệm trước khi phẫu thuật, nhưng các điều khoản của sự miễn trừ không bao gồm việc các người giết thú cưng của tôi trong quá trình phẫu thuật, còn mưu toan đánh lừa tôi bằng hàng giả, để tôi tiếp tục trả cho hắn một số tiền kếch xù để điều trị di chứng và cái gọi là phí phẫu thuật lần hai phải không?”


“Bây giờ tôi nghi ngờ bệnh viện các người đang gian lận… Đúng, là gian lận. Tôi muốn gặp viện trưởng của các người, tôi muốn xem toàn bộ video giám sát trước và sau khi phẫu thuật.”


Ánh sáng đỏ trên tầng ba nhấp nháy đột ngột, giống như một làn sóng máu nhấp nhô.



Nhưng chỉ diễn ra trong vài giây.


Sóng máu đã dịu lại, giọng cô y tá lộ rõ ​​vẻ hoảng sợ và căng thẳng, như là bất đắc dĩ phải phá vỡ sự yên bình và nguy hiểm, hòa nhã thuyết phục: “Anh Tạ, anh bình tĩnh trước đã. Chúng tôi có thể đảm bảo với anh thú cưng của anh không hề bị chúng tôi hại chết, nó vẫn rất tốt, cũng không bị đánh tráo, chính là con trước mắt này đây.”


Tạ Trường Sinh vẫn nói câu nói kia.


“Tôi muốn gặp viện trưởng của các người, tôi muốn xem video giám sát.”


Anh ta lạnh lùng nói: “Mấy bệnh viện tư nhân các người đều là ma cà rồng hám tiền, tôi chỉ tin tưởng đôi mắt của chính mình!”


“Cô không cần nói với tôi những chuyện này. Nếu có chuyện gì bất thường, tôi nhất định sẽ đưa bệnh viện các người ra tòa ngay lập tức, giết người vì tiền, tổn thất tinh thần, các người đều phải bồi thường không thiếu một cắc! Mặc dù con mèo của tôi chỉ là một con mèo quất nhưng tiền chăm sóc ăn uống ngủ nghỉ hằng năm cũng phải năm, sáu con số, các người phải bồi thường cho tôi!”


Phía sau lối thoát hiểm, Lê Tiệm Xuyên im lặng lắng nghe, lông tơ trên mặt co giật hết cả lên.


Từ lâu hắn đã biết những cao thủ có thể du hành trong trò chơi Hộp Ma đều biết diễn trò, có thể nói là không diễn thì không thể sống lâu, nhưng hắn không ngờ lại có thể nhìn thấy Tạ Trường Sinh diễn giống y như thật thế này, sắm vai một chủ vật nuôi nhìn như yêu chiều thú cưng như mạng nhưng thật ra là một kẻ bủn xỉn tham tiền, dùng giáo dưỡng để che giấu bản chất giảo hoạt.


Hơn nữa, không phải nguyên mẫu của bệnh viện tư nhân này là do Tạ Trường Sinh xây dựng sao?


Đây là điên lên ngay cả mình cũng mắng luôn rồi.


Đúng như dự đoán, mánh khóe không cần cũ hay mới, có hiệu quả là được, trước thái độ cứng rắn quấy rối của Tạ Trường Sinh, nữ y tá đành phải nhượng bộ, “Tôi không kiểm soát được những việc như video giám sát và bồi thường, anh có thể gặp viện trưởng nhưng viện trưởng rất bận, không có nhiều thời gian rảnh, cần hẹn trước mới gặp được.”


“Còn phải hẹn nữa sao?”


Tạ Trường Sinh lộ ra một chút cay nghiệt: “Viện trưởng của một bệnh viện thú cưng thôi mà, không biết còn tưởng là ông lớn gì đó. Được rồi, đừng nói mấy lời thừa thãi nữa, mau đến văn phòng viện trưởng giúp tôi hẹn trước đi. Nếu viện trưởng không tới thì cô cũng đừng tới nữa, tôi nhìn thấy mặt các người là đủ bực bội rồi.”


Y tá có vẻ cũng phiền nhìn mặt Tạ Trường Sinh, không nói thêm lời nào nữa trước sự sắp xếp của anh ta, chỉ nuốt giận vào bụng nói, “Vậy phiền anh đợi một lát, xin đừng đi lại lung tung”, sau đó quay người vội vàng rời đi theo hướng khi đến.


Đèn đỏ trên tầng ba dần dần mờ đi, chỉ còn lại một lớp như sương mù nhẹ.


Hành lang yên tĩnh một lúc, Tạ Trường Sinh đột nhiên nói: “Hai người có thể vào rồi, hiện tại nơi này xem như an toàn.”


Lê Tiệm Xuyên biết một phần dị năng của Tạ Trường Sinh là nhằm vào linh thể con người, hoặc là nói tinh thần, vì thế hắn không ngạc nhiên khi Tạ Trường Sinh phát hiện ra bọn hắn.


Dùng chân và đầu đẩy cửa thoát hiểm ra, Lê Tiệm Xuyên dẫn Ninh Chuẩn với thị lực kém và ý thức tinh thần bị chia làm đôi, cẩn thận đi vào hành lang tầng ba.


Tạ Trường Sinh đứng cách đó không xa, là một người đàn ông Trung Quốc xa lạ, tầm ba mươi bốn mươi tuổi, đóng vest và giày da. Đây rõ ràng không phải là cơ thể của Tạ Trường Sinh trong trò chơi Hộp Ma, cũng không phải chính bản thân Tạ Trường Sinh.


Nghe thấy động tĩnh, Tạ Trường Sinh quay đầu nhìn sang, ánh mắt rơi vào một người con chó, nhất thời sửng sốt.


“Khụ.”


Tạ Trường Sinh cẩn thận không cười, giữ giọng nói lãnh đạm ho khan, nói: “Không phải vấn đề lớn lao gì, cũng giống như hành trình tối hôm qua, chỉ cần rời khỏi hiện trường thì quái dị sẽ tự hết, bị thương thì chờ lúc bình minh là được.”


Lê Tiệm Xuyên rất xúc động khi không gặp phải Ninh Chuẩn thứ hai với cái miệng nhỏ nói không ra ngà voi.


Hắn liếc nhìn con mèo quất trong bức tường kính bên cạnh, nó trông rất giống với Khanh Khanh, nhưng như lời Tạ Trường Sinh nói, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra nó là giả. Cho dù hắn chỉ nhìn thấy con mèo béo kia hai lần, hắn cũng có thể cảm nhận được đôi mắt của con mèo béo kia có khả năng giao tiếp, không hoàn toàn giống những động vật bình thường có năng lực trí tuệ thấp.


Thu tầm mắt lại, Lê Tiệm Xuyên gõ sàn hỏi: “Anh không thể lấy lại nửa phần ý thức đã tách ra khỏi em ấy trước sao?”


Dị năng của Tạ Trường Sinh rất hữu ích đối với tinh thần, vì vậy khả năng cao là anh ta có thể giúp Ninh Chuẩn hợp nhất các ý thức tách biệt thành một. Đây cũng là lý do tại sao Lê Tiệm Xuyên không sốt suột khi nhìn thấy trạng thái của Ninh Chuẩn, Tạ Trường Sinh có thể giải quyết.


Bằng không cho dù rời khỏi bệnh viện thú cưng là có thể trở lại trạng thái trước khi tiến vào bệnh viện đi nữa, lúc này ở bệnh viện thú cưng vẫn hành động bất tiện, không đủ an toàn.


Về phần bản thân, hắn vẫn chưa nhìn thấy cơ thể Phương Nhất Xuyên kia đâu, cho nên không phải suy nghĩ thêm nữa, tạm thời chỉ có thể là một chú chó.


“Tôi đã sử dụng lần dị năng cuối cùng rồi.”


Tạ Trường Sinh bất đắc dĩ nói.


Lê Tiệm Xuyên ngẩn ra, nhìn cơ thể hiện tại của Tạ Trường Sinh, ánh mắt lộ ra vẻ bừng tỉnh, chuyện này có hơi bất ngờ nhưng lại hợp lý.


“Khi tôi bị kéo vào bệnh viện, tôi không phải trong cơ thể hiện tại này mà là trong một chiếc hộp nhỏ làm bằng kim loại màu đồng đen có đầy những mạch điện, chúng cho phép tôi đi bên trong mạng nội bộ của bệnh viện, xem tất cả camera giám sát trong bệnh viện.”



“Cơ thể này mặc áo blouse trắng, thẻ công tác trên ngực có viết hai chữ Viện trưởng nhưng không có họ tên. Tôi có thể đi vào cơ thể này thông qua hệ thống dây điện được kết nối với hộp và điều khiển nó nhưng tôi có dự cảm xấu, trực giác cho biết nếu tôi truyền ý thức của tôi vào thì tôi sẽ không bao giờ có thể rời khỏi nó, kể cả sau khi chúng ta rời khỏi đây.”


“Vì vậy, tôi đã xem qua hồ sơ bệnh án trong bệnh viện, chọn một chủ nhân thú cưng rồi sử dụng dị năng để tạm thời sử dụng cơ thể này.”


Vậy thì hết cách rồi.


Lê Tiệm Xuyên thầm thở dài, cả hắn và Ninh Chuẩn chỉ có thể hành động trong trạng thái hiện tại.


“Bọn họ không nắm giữ công nghệ tải lên ý thức thật đâu.” Ninh Chuẩn đột ngột nói.


Giọng nói của cậu rất thấp, mang chút mùi vị bay bổng: “Chính xác mà nói, ở đây họ không thể nắm giữ được. Nhưng nơi này không thể tính toán theo lẽ thường, vì vậy bọn họ hoàn toàn có thể sử dụng những phương pháp kỳ ​​lạ để hoàn thành quá trình tải lên và kết nối này, cho dù đó là động vật với con người, con người với động vật hoặc là con người với máy móc.”


“Máu thịt hao mòn, máy móc thăng thiên.”


“Câu này có thể nói là lý giải hoàn hảo cho phương hướng công nghệ bất tử tải lên ý thức. Tuy rằng chỉ là một phương hướng nhưng bệnh viện thú cưng này không xem nó là phương hướng. Cơ thể máy móc có lẽ chỉ bị lợi dụng, không phải mục đích thực sự.”


“Ý của cậu là căn nguyên thật sự của bệnh viện thú cưng này chính là cái hộp đó?” Tạ Trường Sinh đoán, “Nó gần giống như đúc với thứ kim loại tạo nên tiên tri, hoặc là nói là như nhau. Viện trưởng bệnh viện thú cưng dùng nó để lưu trữ ý thức của chính mình, chẳng lẽ nghĩ rằng nó có khả năng bảo vệ ý thức và khiến ý thức trở nên bất tử ư?”


“Lưu trữ ý thức vĩnh viễn, vào thời điểm cần sử dụng thực thể thì nhập vào cơ thể máy móc, cơ thể người hoặc cơ thể động vật để đạt được sự bất tử.”


Ninh Chuẩn cười thầm: “Đây chính là vùng đất bất tử.”


Cho dù vẻ mặt của Ninh Chuẩn rất vô hồn giống như đang say rượu và mộng du, nhưng Lê Tiệm Xuyên dựa vào sự hiểu ngầm giống như khắc vào xương giữa hai người mà nhìn ra ẩn ý của cậu, vì vậy lập tức gõ xuống sàn nhà: “Em tìm ra cách rời khỏi đây rồi à?”


Tạ Trường Sinh nghe hiểu chuỗi mật mã dài này, nhướng mày nhìn Ninh Chuẩn.


“Em tìm được rồi, nhưng chúng ta khoan hãy rời đi.”


Ninh Chuẩn nói, “Trường Sinh, anh cảm thấy như thế nào về những hình chiếu nội tâm này, chúng có thể ảnh hưởng đến mức độ nào?”


“Mức độ ảnh hưởng có lẽ là sự bóp méo nhẹ của một số chi tiết, chẳng hạn như thay đổi nguồn gốc của cơ thể hiện tại của tôi.” Tạ Trường Sinh suy nghĩ nói, “Về cảm giác… thì khá là kỳ lạ.”


“Ví dụ như hình chiếu của những đồ vật kỳ dị được gửi gắm sinh mệnh trong phòng kính ở hai bên. Nếu tôi nhớ các quy luật riêng của chúng, với điều kiện là các quy luật đó không bị sinh mệnh hóa thay đổi, thì tôi có thể chứa đựng chúng, giống như đám người dẫn đường kia.”


Ninh Chuẩn giương đôi mắt tối tăm lên: “Xem ra đây là ‘lợi ích’ của các nhà nghiên cứu bị đèn đỏ lựa chọn.”


Các con số, ô cửa, đèn đỏ, hình chiếu nội tâm và các phương pháp chứa đựng quái dị, cũng như quái dị bắt nguồn từ những món đồ kỳ dị mà bản thân hiểu rõ __ Có lẽ đây là lý do tại sao vẫn có người sống sót trong hai tuần trước đó.


Lê Tiệm Xuyên nghĩ thầm, đây hình như là con đường sống bày ở ngoài sáng cho các nhà nghiên cứu, cho dù không nắm được quy luật liên quan thì cũng có thể đánh bậy đánh bạ.


“Nó cũng có thể là một cái bẫy.”


Tạ Trường Sinh nói.


Tạ Trường Sinh dừng lại một chút rồi kể lại ngắn gọn cách chứa đựng quái dị mà mình lấy được.


Nó tương tự như những gì Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy Yegor làm với tiên tri, chỉ cần đáp ứng 2 điều kiện, một là thể lực đủ tốt, bởi vì cần phải cắt từ ngực đến thắt lưng và bụng để nhét quái dị vào; hai là cần phải biết tên và năng lực cơ bản của quái dị thì mới có thể thuận lợi chứa đựng chúng.


Tất nhiên, không sao cả nếu điều kiện thứ hai không được đáp ứng. Với việc quái dị không thể từ chối năng lượng hoặc máu thịt hiến tế cho nó, như vậy có thể bức ép chứa đựng nó.


Đó là cách của Yegor và Bell bé nhỏ.


Tuy nhiên, tình huống này phải đối mặt với những vấn đề như không thể chứa đựng triệt để, có khả năng bị quái dị nuốt ngược lại bất cứ lúc nào, thỉnh thoảng phải hiến tế máu thịt… Đây có thể nói là một hành vi rất nguy hiểm.


Cả hai điều kiện đều được thỏa mãn và thuận lợi chứa đựng cũng chính là tình huống của nhóm người dẫn đường cùng với Lý Kim Nhã và Daniel. Cơ thể xuất hiện đặc điểm không thuộc về mình, năng lực vận dụng sẽ trở nên càng rõ ràng, gần như hoàn toàn lộ da diện mạo bản chất của quái dị.


Bình thường bọn họ rất an toàn, nhưng một khi mất kiểm soát, bọn họ sẽ rất nguy hiểm.


Lê Tiệm Xuyên dựng tai nghe, đột nhiên nghĩ đến một tình huống khác __ Chuyện gì sẽ xảy ra với những người chứa đựng quái dị sau đó chủ động hoặc bị ép phải tách nó ra?


Gần như trong nháy mắt nghĩ tới chỗ này, trong lòng hắn đã có câu trả lời.


Những dân bản địa với vẻ ngoài và hành vi rất kỳ lạ ở điểm tiếp tế thứ nhất và thứ hai có thể là một nhóm người như vậy.



Mà chuyện các cư dân bản địa và quái dị hợp tác với nhau, tất cả miêu tả trong truyện của Bell bé nhỏ đều chỉ về điểm này.


Vì vậy, nói đúng ra, toàn bộ Chernobyl hoàn toàn không tiếp thu hay nhận sức mạnh của quái dị mà chỉ có các nhà nghiên cứu đến từ bên ngoài.


Chính xác hơn là các nhà nghiên cứu mới tới vào tuần thứ ba, không bao gồm bản thân Lê Tiệm Xuyên và đám người Julian.


Suy cho cùng, quy tắc không thể tiếp xúc ánh sáng thấy thế nào cũng có vấn đề. Nếu như không phải không thể tàng hình thì Lê Tiệm Xuyên đã phải nghi ngờ mình không có bất kỳ khác biệt gì với dân bản địa ở điểm tiếp tế thứ nhất.


Nhưng cho dù có khác biệt đi nữa, dựa theo ý tứ trong lời nói của Julian, hắn 


và Julian, những người sống sót sau hai tuần đầu tiên cũng bị nguyền rủa bởi Chernobyl, hiện tại suy đoán, bọn họ rất có khả năng từng chứa đựng quái dị nên mới có thể tồn tại đến thí nghiệm tuần này ở khu vực cấm.


Rõ ràng, chứa đựng quái dị và sống sót sau đó bóc tách nó ra đồng nghĩa với việc không thể thật sự thoát khỏi Chernobyl.


“Anh biết tất cả những đồ vật kì dị trong phòng kính tầng ba và có thể chứa đựng hết chúng sao?” Ninh Chuẩn liếc nhìn hành lang dài, giống như xác nhận hỏi.


Tạ Trường Sinh do dự nói: “Không phải tất cả.”


“Toàn bộ hành lang tầng ba có hình zíc zắc. Tôi từ phòng viện trưởng đi vòng một vòng mới gặp phải ý tá. Theo quan sát của tôi, hầu hết các phòng kính đều bỏ trống, tính luôn cả Khanh Khanh giả này thì chỉ có bảy phòng đóng cửa, trong đó có ba phòng tôi không biết, cũng chưa nghe nói qua.”


“Đi xem thử nào.”


Ninh Chuẩn cong môi nhướng mày nói: “Nói không chừng còn có điều bất ngờ đang chờ chúng ta. Hơn nữa, nếu như tôi đoán không lầm thì những đồ vật kỳ lạ chỉ nghe nói qua thì sẽ không có hình chiếu, bằng không tối hôm qua chúng ta không trải qua thoải mái vậy đâu.”


Hình chiếu của bà Bành tối hôm qua còn gọi là thoải mái sao?


Lê Tiệm Xuyên dè bĩu, kéo vòng cổ trên cổ, dẫn Ninh Chuẩn đuổi theo Tạ Trường Sinh, đi về phía trước.


“Xe chở nước tối hôm qua hẳn là quái dị nằm ngoài hình chiếu nội tâm.” Tạ Trường Sinh nói, “Tối nay xuất hiện ở đây cũng không đơn giản đâu.”


Lúc đó, thái độ của bà Bành đối với chiếc xe tải nước đã khá rõ ràng trong mắt những người tinh ý.


“Phòng số 5.”


Sau khi ba người đi được một lúc, Tạ Trường Sinh đột nhiên dừng lại trước một căn phòng kính: “Phòng số 8 trước mặt nó là đàn cổ huyết quản, tôi từng nhìn thấy nó trong một ngôi mộ cổ ở tỉnh Dự (tên gọi khác của tỉnh Hà Nam, Trung Quốc), cuối cùng nó đã bị Viện nghiên cứu bí mật quốc gia lấy đi.”


Lê Tiệm Xuyên nhìn theo ánh mắt của Tạ Trường Sinh, nhìn về hướng phòng số 8.


Bên trong đặt một chiếc đàn cổ màu đỏ như máu, mơ hồ có thể nhìn ra hình người, thân người lát thành thân đàn, tay chân uốn cong thành giá đỡ, lồng ngực tách rời, mạch máu xanh đỏ bên trong lộ ra ngoài, xếp thành bảy dây đàn, không người biểu diễn nhưng lại phát ra tiếng đàn ai oán.


Quả nhiên khá quỷ dị.


Lê Tiệm Xuyên chỉ liếc mắt một cái liền thu lại ánh mắt, nhưng phòng 5 dường như không có gì đặc biệt, bên trong là một con ốc sên khổng lồ mọc ra một đôi tay và một đôi chân người, vỏ ốc màu xanh đen, đường vân xoắn ốc thành một vòng xoáy khiến người nhìn lâu sẽ bị choáng.


Nó đang đi tới đi lui trong phòng kính.


Khi nhận thấy ba người dừng lại, động tác của nó cũng dừng lại. Các tua vòi trên đầu nó chuyển đến, đột nhiên b*n r* hai con mắt thuộc về con người, dính một cái phịch vào kính, hỗn loạn chuyển động trên dưới trái phải, phát ra tiếng òm ọp dinh dính.


Hai mắt, bàn tay và bàn chân có dấu vết phẫu thuật rõ ràng, hẳn là kiệt tác của bệnh viện thú cưng Vùng đất bất tử.


Ninh Chuẩn đến gần bức tường kính, nhìn vào đôi mắt hỗn loạn đó trong vài giây, lắc đầu mỉm cười.


“Khiếu thẩm mỹ của bác sĩ mổ chính đáng lo thật.”


Cậu nhấc cằm lên, cả ba người tiếp tục đi về phía trước. Sau khi đi qua một cây nến cơ thể người đang cháy và một giọt máu bạc lơ lửng trong không khí, rất nhanh đến được phía bên kia của hành lang.


Hai phòng kính cuối cùng ở đây nằm cạnh nhau, sát bên thang máy.


Trong căn phòng số 30, có một con sâu to dài được bao phủ bởi những xúc tu bay phấp phới như sợi tóc, màu nhạt đến gần như trong suốt, có thể nhìn thấy rõ các cơ quan nội tạng và mạch máu của nó.


Con sâu có miệng người, đang liên tục ngặm nhắm thức ăn thối rữa chất cao như ngọn đồi ở bên cạnh.


Trong phòng 32 bên cạnh, trên chiếc bàn trống có đặt một quả địa cầu to hơn đầu người khổng lồ rất nhiều, đang liên tục xoay tròn. Màu sắc của quả địa cầu sặc sỡ giống như vảy rắn, phía trên không biết là bản đồ của nơi nào, nói chung không phải là địa cầu.



“Những căn phòng kính này không được phong tỏa bằng cấu trúc bánh sandwich kim loại-kính-kim loại, nhưng chúng có thể ngăn cách phần lớn sức mạnh của những quái dị này hẳn là do bản thân kính khá đặc biệt. Hơn nữa, mỗi căn phòng kính đều không có cửa, đúng là hơi khó nhằn.”


Ninh Chuẩn vịn tường liếc mắt nhìn quả địa cầu.


Cậu không quan tâm đến sự công kích khủng khiếp hay buồn nôn của đám quái dị trong bức tường kính, thậm chí còn vui vẻ khiêu khích chúng bằng cách lướt nhẹ lòng bàn tay khi đi ngang qua.


Tất nhiên, cậu cũng có thể làm chuyện đứng đắn như quan sát quái dị và quan sát sự đặc biệt của kính.


“Trên người đám quái dị này có vấn đề à?”


Tạ Trường Sinh cũng nhìn quả địa cầu, lại hỏi: “Cậu muốn vào phòng kính sao?”


Ninh Chuẩn không trả lời ngay, mà cụp mắt xuống suy nghĩ một chút, trở tay lấy ra một cây bút lông chim màu đen lập lòe ánh sáng trắng thánh khiết từ trong hộp ma: “Những tấm kính này vẫn là kính, chẳng qua được trộn lẫn vảy nhỏ màu đỏ nên mới có hiệu quả hiện tại.”


“Có khả năng cao đó là một vật chất đặc biệt nào đó, chỉ cần bị hòa tan thì căn phòng kính hẳn cũng chỉ là một căn phòng kính thông thường.”


Ninh Chuẩn tự lẩm bẩm một mình, một tay nhẹ nhàng v**t v* bức tường kính trước mặt, một tay giơ bút lông chim lên, từ từ đâm đầu bút về phía tấm kính.


Thế mà


Ngay khi ánh sáng trắng thánh khiết từ đầu bút chuẩn bị rơi xuống tường kính, tường kính đột nhiên trở nên mềm mại vô cùng, xuất hiện từng đợt gợn sóng.


“Đùng, đùng, đùng __”


Nhịp tim nặng nề và to lớn đột nhiên tràn vào tai, như có búa tạ đập xuống.


Ánh sáng màu đỏ trên toàn bộ tầng ba lập tức trở nên đậm đặc, tràn ngập hành lang, trong phút chốc như trở thành một nhánh huyết mạch dày đặc, máu đỏ đặc sệt dâng trào điên cuồng.


Âm thanh nhớp nháp lúc nhúc chậm rãi vang lên, căn phòng kính trước mặt đột nhiên chuyển động, bơi lượn một vòng, giống như một con trăn khổng lồ đang nằm.


Không, không phải giống như.


Đây là một con trăn, một con trăn khổng lồ!


Lê Tiệm Xuyên chịu đựng cơn chóng mặt chấn động não, lùi lại một bước, chặn ở trước mặt Ninh Chuẩn rồi chợt ngoảnh lại nhìn thang máy bên cạnh __ Cửa thang máy mở ra, lộ ra một đôi mắt đỏ tươi dựng đứng cùng cái miệng rắn khổng lồ đang thè lưỡi.


“Mày quá thông minh, quá thông minh để hòa hợp với đám ngu xuẩn Chernobyl.”


Cái lưỡi đỏ chui ra từ mép đuôi rắn bị ngậm trong miệng, giống như một con rắn độc mới toanh tới gần Ninh Chuẩn: “Mày chính là tên đồng loại chạy trốn mà chúng nó nói tới, phải không? Mùi trên người mày rất hỗn loạn, tao có thể cảm giác được.”


“Nhưng mày không nên cảm giác được tao mới phải, tao đã được bộ sưu tập kia che giấu.”


Lưỡi rắn dừng lại cách Lê Tiệm Xuyên năm mét, đung đưa trước mặt Ninh Chuẩn: “Làm sao mày phát hiện ra tao?”


“Mày không nên xem thường bất kỳ vật chất nào ở Chernobyl, có lẽ ngươi mới là kẻ ngu xuẩn nhất.”


Đôi mắt đào hoa ảm đạm của Ninh Chuẩn dường như đã bị ánh sáng đỏ như máu nhuộm lấy, ánh lên một sắc màu đẹp đẽ và kỳ quái, cậu cong khóe môi: “Vào lần đầu tiên chạm vào bức tường kính, tao đã phát hiện ra mày.”


“Nói thật thì tao không nghĩ tới mày sẽ ở đây, tao cũng không cố ý đi tìm mày, nhưng mày cứ phải tự cho là thông minh, dùng chính cơ thể mình biến thành phòng kính, trưng bày bộ sưu tập của mày, sử dụng cấu trúc hành lang zíc zắc và ba thứ quái dị có thể làm người khác liên tưởng đến rắn để ám chỉ sự tồn tại của mày. Hơn nữa, căn cứ theo tình huống của xe chở nước, quái dị nằm ngoài hình chiếu nội tâm có khả năng cao chỉ xuất hiện một, mà không phải là ba.”


“Mày đang dẫn dắt bọn tao đi tìm mày.”


“Mày biết bọn tao đã biết mày rồi, phải không, Dacke?”


“Từ đâu đây, ký ức của bọn tao ư?”


“Không đúng, mày có thể đổi bộ phận có ký ức thành trống rỗng nhưng hẳn là mày không có khả năng chọn đọc ký ức hoàn chỉnh. Do đó, là dân bản địa ở điểm tiếp tế thứ hai đã phát hiện ra phòng chứa đồ có bất thường, hay là Bell bé nhỏ bỏ trốn rồi lại quay về, sau đó phát hiện cuốn truyện đã biến mất?”


“Tao đoán là cái sau nhỉ.”


Ninh Chuẩn nhướng mày: “Đêm nay chỉ có ba người bọn tao tiếp tục hành trình. Cuốn truyện đó rất có thể nằm ở trên người bọn tao, cho nên mày chọn nơi này, tiến vào hình chiếu nội tâm của Trường Sinh để tìm tới bọn tao, thăm dò bọn tao.”


“Mày muốn lấy được gì từ chỗ bọn tao?”


Hết chương 187


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 187
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...