Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 94: Sóng ngầm


Sự ồn ào náo nhiệt trong phòng khách bị cánh cửa kính ngăn lại, chỉ còn là những thanh âm vọng về từ phía xa.


Quý Anh và Trần Dục Phương lặng lẽ đứng đối diện nhau trong màn đêm. Làn khói thuốc mỏng manh u uẩn bay theo gió rồi im lìm tan vào bóng tối.


“Hút xong điếu này em sẽ vào nhà, có gì muốn nói thì anh nói mau đi.” Giọng Quý Anh nhàn nhạt.


Trần Dục Phương lặng lẽ ngắm cô ấy. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng, mày mắt tuấn tú, trông hệt như một vị đàn anh phong độ ngời ngời thời còn ở trường. Quý Anh vẫn luôn biết anh ta rất đẹp trai, một vẻ đẹp hoàn hảo không thể chê vào đâu được. Mỗi khi anh ta chăm chú nhìn cô ấy, cô ấy lại ước gì anh ta có thể mãi mãi nhìn mình như thế, chỉ nhìn một mình cô ấy mà thôi.


Đó là ước nguyện của cô ấy ngày trước. Nhưng con người ta đâu thể cứ lừa dối mình bằng những mong ước ấy mãi được.


“Anh à.”


Anh ta gọi cô ấy bằng cái tên thân thuộc ấy, bàn tay đang cầm điếu thuốc của Quý Anh khẽ run lên.


Cô ấy dời mắt đi nơi khác, bật cười khe khẽ: “Nếu đã muốn dứt khoát với em thì đừng gọi em thân mật như thế nữa. Anh mà gọi thêm vài tiếng, biết đâu em lại mềm lòng bây giờ.”


“Em quyết định buông tay rồi à?”


“Ừm. Anh thở phào nhẹ nhõm rồi, phải không?”


Quý Anh rít một hơi thuốc, làn khói lượn lờ bay lên trước mắt cô ấy. Phía trong phòng khách, bóng dáng Hạ Nghi trong chiếc váy dài màu tím trở nên mờ ảo sau làn khói. Cô vừa rút tay khỏi phím đàn, ánh mắt lướt qua mọi người, dường như đang tìm kiếm điều gì rồi dừng lại ở một nơi khá lâu.


Quý Anh nhìn theo ánh mắt của cô. Quả nhiên, ở phía cuối tầm nhìn đó, cách nửa gian phòng khách là Nhiếp Thanh Châu. Anh đang ngồi trên sô pha, một tay chống má, khẽ nói điều gì đó không thành tiếng.


Quý Anh không hiểu Nhiếp Thanh Châu đang nói gì.


Nhưng rõ ràng, Hạ Nghi lại hiểu.


Miệng thì nói Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi không xứng đôi, nhưng thực ra, chẳng qua Quý Anh chỉ đang ghen tị với sự gắn kết không gì lay chuyển được của họ mà thôi.


Cô ấy hờ hững nói: “Em đã từng nghĩ chúng ta rất giống Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi. Cùng quen biết từ thời trung học, tính cách một người nóng, một người lạnh. Nhưng giờ xem ra, hoàn toàn không phải vậy. Em không thể yêu anh như cách Nhiếp Thanh Châu yêu Hạ Nghi, và anh cũng chẳng hề kiên định được như cô ấy. Nhưng Trần Dục Phương à, em cũng đã cố hết sức mình rồi.”


Từ trong phòng khách vọng ra giọng nói sang sảng của Chu Ôn Văn, bóng anh ta xuất hiện rồi khum tay bên miệng gọi lớn: “Công chúa nhỏ Quý Anh đi đâu rồi? Tôi mua đồ ăn vặt cô muốn về rồi đây, còn không mau ra ăn?”


Quý Anh dập điếu thuốc, lớn tiếng đáp lại: “Tôi ở ngoài ban công!”


“Gì đây, còn muốn tôi ra tận nơi rước nữa à?”



“Đương nhiên rồi, không lẽ anh muốn tôi nhảy lò cò vào phòng khách à?”


“Cô đúng là hết nói nổi…” Chu Ôn Văn vừa kéo cửa ban công ra thì nhìn thấy Trần Dục Phương đang đứng bên cạnh Quý Anh. Vốn dĩ anh ta đang dùng ngón trỏ móc quai túi đồ ăn vặt vắt sau vai, nhưng khi thấy hai người họ, anh ta liền hạ túi xuống.


“Nếu Dục Phương đã ở đây rồi, vậy thì để cậu ấy dìu cô ra ngoài không phải là được rồi sao?” Chu Ôn Văn nhìn về phía Quý Anh.


Quý Anh trừng mắt, chìa tay về phía anh ta: “Là anh hại tôi ngã trật chân, sao lại mặt dày đi làm phiền người khác?”


Chu Ôn Văn bèn chào Trần Dục Phương một tiếng rồi thuần thục đón lấy tay Quý Anh. Quý Anh cũng tự nhiên khoác tay lên vai anh ta, để anh ta dìu mình đi một cách vững vàng vào phòng khách.


Quý Anh mở túi đồ ăn vặt, nhướng mày: “Tôi muốn sô-cô-la sữa, sao anh lại mua sô-cô-la đen?”


“Sô-cô-la sữa ngọt như thế, cô không sợ hư răng à. Loại sô-cô-la đen này là loại ngon nhất tôi từng ăn đấy, cô nếm thử đi, chắc chắn sẽ thích.”


Quý Anh miễn cưỡng nếm một miếng, rồi gượng gạo khen một câu. Chu Ôn Văn nở nụ cười đắc thắng, rồi như làm ảo thuật, anh ta lấy từ trong mũ áo hoodie ra thanh sô-cô-la sữa mà Quý Anh muốn: “Hiếm khi chúng ta có cùng ý kiến, thanh sô-cô-la này xem như phần thưởng cho cô.”


Quý Anh cảm thấy mình bị lép vế, bèn đùa giỡn ầm ĩ với Chu Ôn Văn, khiến anh ta bật cười ha hả. Trần Dục Phương lặng lẽ đứng ngoài ban công nhìn hai người họ trêu chọc nhau. Anh ta chợt nhớ về nhiều năm về trước, khi họ vẫn còn học trung học, Quý Anh ngày nào cũng kiếm cớ cãi nhau với anh ta. Đôi khi cô ấy không thật sự muốn tranh luận, chỉ là đùa vui vậy thôi, cốt chỉ để muốn anh ta dỗ dành nhường nhịn mình.


Không biết từ bao giờ mà Quý Anh đã không còn cãi nhau với anh ta nữa?


Là từ khi nhà anh ta xảy ra chuyện, từ khi anh ta thôi học, từ khi anh ta ký hợp đồng ra mắt rồi ngày càng bận rộn, hay là từ lần đầu tiên anh ta chê cô ấy phiền phức?


Đang nói chuyện thì Chu Ôn Văn quay đầu lại, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Trần Dục Phương trên ban công. Vẻ mặt Trần Dục Phương nặng trĩu u buồn. Nụ cười trong mắt Chu Ôn Văn cũng nhạt dần, anh ta đăm chiêu nhìn về phía Quý Anh.


Quý Anh trừng mắt nhìn anh ta: “Nhìn tôi làm gì?”


Chu Ôn Văn thản nhiên dịch sang phải hai bước, đứng chắn ngay vào khoảng giữa Quý Anh và Trần Dục Phương, che đi tầm nhìn của cô ấy, khiến cô ấy không thể thấy Trần Dục Phương được nữa.


“Có làm gì đâu, chẳng lẽ tôi không được nhìn cô nữa à?” Vẻ mặt Chu Ôn Văn không một gợn sóng.


Tất cả những gợn sóng ngầm này đều được Nhiếp Thanh Châu thu vào đáy mắt. Anh lẳng lặng nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm, đúng lúc này điện thoại trong túi áo rung lên.


Ây Da Ây Da: B-thần, anh đi quay chương trình mà như mất tích luôn vậy, trả lời em vài câu đi mà!


Ây Da Ây Da: Sao rồi anh, có vui không? Em thấy ảnh leak anh với Hạ Nghi ở khu vui chơi bạt nhún rồi, đẹp đôi quá đi! Anh spoil thêm chút “đường” nữa đi, fan đói sắp điên rồi đây này!


Nhiếp Thanh Châu dời mắt khỏi màn hình điện thoại. Anh liếc nhìn Chu Ôn Văn và Quý Anh, hai người họ thỉnh thoảng vẫn đấu khẩu vài câu, rồi anh lại liếc sang Trần Dục Phương trên ban công, sau đó mới ung dung trả lời tin nhắn của Giang Vũ Thiến.


Boat: Bây giờ cuối cùng anh cũng hiểu cảm giác của em rồi.



Ây Da Ây Da: !! Gì cơ? Cảm giác gì ạ?


Boat: Đẩy thuyền OTP đúng là vui thật.


Ây Da Ây Da: ?


Boat: Còn cả cái mà em từng nói ấy, người cũ người mới chạm mặt nhau…


Ây Da Ây Da: Tình ngay lý gian?


Boat: Đúng vậy, tình ngay lý gian. Thú vị thật đấy.


Giang Vũ Thiến bắt đầu gào thét trên WeChat, nài nỉ anh kể thêm một chút. Nhưng Nhiếp Thanh Châu chỉ bảo cô nàng đợi đến lúc chương trình lên sóng rồi tự xem, khiến Giang Vũ Thiến “kh*ng b*” anh bằng cả một kho sticker.


Nhiếp Thanh Châu cảm thấy, dưới sự huấn luyện của cô em họ, cùng với mấy tháng trà trộn trong các hội nhóm của các cặp đôi, anh đã nắm được những kỹ năng sơ đẳng của việc “hít đường”. Nhưng rõ ràng, rất nhiều người không biết cách “hít”, thậm chí có người còn không biết “hít đường” của chính mình.


Sau mấy buổi hẹn hò, một hôm nọ, Quý Anh gọi Nhiếp Thanh Châu ra một nơi vắng vẻ không một bóng người bên ngoài biệt thự. Cô ấy kẹp điếu thuốc trong tay, nghiêm túc nói: “Thầy Thanh Châu, anh nói xem có phải giữa Trần Dục Phương và Chu Ôn Văn có hiềm khích gì không?”


Nhiếp Thanh Châu thản nhiên đáp: “Cô là người trong giới, tôi là người ngoài ngành. Đến cô còn không biết thì làm sao tôi biết được?”


“Nhưng anh nhìn người giỏi lắm mà, chuyện này không phải quá rõ ràng rồi sao? Đã bao nhiêu lần rồi, hễ Trần Dục Phương có quyền chọn người hẹn hò là lại chọn tôi, mà Chu Ôn Văn có quyền chọn thì cũng chọn tôi nốt. Tôi thấy lạ thật đấy, một người thì ghét tôi vô cùng, một người thì ngày nào cũng cãi nhau với tôi, tại sao lại cứ nhất quyết đòi hẹn hò với tôi cơ chứ? Bọn họ đang gấp gáp muốn phá thuyền couple trên màn ảnh à? Thế thì cũng đâu đến mức mùi thuốc súng giữa hai người họ nồng nặc như vậy. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể là do hai người họ có hiềm khích với nhau mà thôi.”


Quý Anh chỉ vào mình, như thể đã tìm ra mấu chốt của vấn đề, quả quyết nói: “Lấy tôi làm công cụ để bọn họ tranh đấu chứ gì, ai giành được tôi thì người đó thắng?”


Nhiếp Thanh Châu bưng ly cà phê, nhìn Quý Anh một lúc lâu rồi lắc đầu thở dài.


“Cô không cần bận tâm giữa họ có hiềm khích hay không.” Câu trả lời của Nhiếp Thanh Châu đánh thẳng vào trọng tâm: “Cô chỉ cần nghĩ xem, lần tới khi có cơ hội chọn người hẹn hò thì cô sẽ chọn ai?”


Quý Anh rít một hơi thuốc, im lặng một lúc lâu rồi thong thả cất lời: “Tôi chọn anh.”


Nhiếp Thanh Châu phun cả ngụm cà phê ra ngoài.


Anh ho khan mấy tiếng: “Bên tôi với Nguyên Dã còn đang rối tung cả lên, cô đừng xen vào nữa có được không?”


“Nguyên Dã làm gì có cửa tranh với anh, chẳng qua là anh ta may mắn mấy lần mới có quyền lựa chọn thôi. Đến lúc chị Hạ Nghi được chọn, chẳng phải vẫn là chọn anh sao? Anh với chị Hạ Nghi hẹn hò bao nhiêu lần rồi, coi như làm phúc giúp tôi một lần không được à?”


Quý Anh tặc lưỡi cảm thán, chỉ tay vào trong biệt thự và nói: “Anh không đồng ý thì tôi đi nhờ chị Hạ Nghi. Chị ấy mềm lòng lắm, chắc chắn sẽ nhường tôi thôi.”


“… Thế cô chọn Nguyên Dã không được à?”



Nhiếp Thanh Châu nghiêm mặt lại, anh đứng dậy: “Tôi và cô cũng không thân.”


Nói rồi anh quay người định đi, nhưng bị Quý Anh kéo lại. Lúc này Quý Anh mới thú thật rằng cô ấy cũng đau đầu vì chuyện này lắm, rằng cô ấy không tài nào hiểu nổi cả Trần Dục Phương và Chu Ôn Văn, đến mức còn chẳng muốn có quyền lựa chọn nữa.


“Tôi thật chẳng hiểu nổi anh với chị Hạ Nghi.” Quý Anh uể oải tựa vào lan can ven đường, nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Hai người tham gia chương trình này để làm gì vậy? Để phát cơm chó cho thiên hạ à?”


Nhiếp Thanh Châu lắc nhẹ ly cà phê chỉ còn lại một chút cặn, thong thả đáp: “Cô ấy nói muốn thử một chút. Có lẽ là muốn tìm một cách không quá chính thức để hẹn hò với tôi xem thế nào.”


“Thử ư? Lỡ thử không hợp thì có được trả hàng không? Không phải chứ… với trạng thái tình trong như đã, tâm đầu ý hợp của hai người, nói là hết chương trình đi đăng ký kết hôn luôn tôi cũng tin, còn phải thử với chả thách cái gì nữa?” Vẻ mặt Quý Anh đầy kinh ngạc.


Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn về phía căn biệt thự sáng rực ánh đèn, anh im lặng một lúc rồi mới cất lời: “Dù sao thì chúng tôi cũng đã xa nhau tám năm, chắc hẳn cô ấy vẫn còn nhiều chuyện chưa nói với tôi về tám năm đó. Trong lòng cô ấy có lẽ cũng còn nhiều điều… vẫn chưa thể hoàn toàn buông xuống được.”


Nhiếp Thanh Châu ngừng giây lát rồi nói tiếp: “Tôi biết cô ấy cũng yêu tôi. Ngày đó, nếu không phải vì yêu tôi thì cô ấy đã không đau khổ đến thế. Chuyện giữa chúng tôi có hơi phức tạp… Tôi đã giải thích tất cả rồi, cô ấy cũng đã thấy cả rồi. Có lẽ cô ấy cũng không chắc liệu có thể chấp nhận tôi được không nên mới muốn thử xem sao.”


Quý Anh thản nhiên buông một câu: “Chà, ngày đó anh bắt cá hai tay à?”


“… Không có.”


Quý Anh không hiểu rõ lắm mối quan hệ giữa họ. Cô ấy nhả ra một làn khói, cố gắng đơn giản hóa vấn đề: “Giả sử, tôi nói là giả sử thôi nhé. Đến lúc chương trình kết thúc, chị Hạ Nghi cảm thấy lần thử này không ổn, chị ấy không thể ở bên anh, muốn cắt đứt hoàn toàn với anh, thì anh sẽ làm thế nào?”


Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại nhìn Quý Anh, u uất cất lời: “Cô thấy không vui nên nhất định phải kéo tôi không vui cùng à?”


Quý Anh gạt tàn thuốc: “Phải.”


Nhiếp Thanh Châu trầm ngâm một lát rồi ném lon cà phê đã uống cạn đi. Cái lon thiếc vẽ nên một đường parabol hoàn hảo trên không rồi rơi vào trong thùng rác, phát ra một tiếng “loảng xoảng” giòn tan.


“Thì cũng chẳng sao cả.”


Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang tự thuyết phục chính mình: “Tôi hy vọng cô ấy có thể buông bỏ được chuyện về tôi, như vậy sẽ trút đi được rất nhiều gánh nặng, sau này cũng có thể yêu một người khác như đã từng yêu tôi. Cho dù không có tôi ở bên, cô ấy vẫn có thể tự mình sống một cuộc đời hạnh phúc.”


“Tôi không còn nhiều thời gian nữa, sau này cũng không biết sẽ ra sao, lúc này giữ một chút khoảng cách với cô ấy cũng là chuyện tốt.”


Quý Anh nghe vậy thì sững người, cô ấy đặt tay lên vai Nhiếp Thanh Châu, nghiêm mặt nói: “Tôi thật không ngờ… Thầy Thanh Châu, anh mắc bệnh nan y gì à? Có cần tôi giới thiệu bác sĩ cho anh không?”


“… Cảm ơn, tôi không có bệnh, không cần đâu.”


“Vậy cái câu ‘không còn nhiều thời gian nữa’ của anh là có ý gì?”


“Tôi bấm ngón tay tính toán thì thấy chẳng bao lâu nữa mình sẽ gặp phải đại kiếp.”



Quý Anh bật cười khẩy: “Không thể nào, anh còn tin vào mấy chuyện này thật à? Nếu đã tin thì còn tham gia chương trình với chị Hạ Nghi làm gì, anh vốn có thể tỏ tình với chị ấy, cùng nhau tận hưởng quãng thời gian còn lại rồi.”


“Cô có biết kẻ thù lớn nhất của một cuộc sống hạnh phúc là gì không?” Điện thoại của Nhiếp Thanh Châu rung lên, anh vừa lấy điện thoại ra vừa thản nhiên nói: “Đó là cứ mãi nghĩ về ba chữ ‘vốn có thể’.”


Quý Anh nhả ra một làn khói: “Thầy Thanh Châu, tôi thấy anh không nên ra mắt làm người nổi tiếng đâu, anh nên đi tu thì đúng hơn.”


Nhiếp Thanh Châu bật cười, xua tay với cô ấy: “Buổi tư vấn đến đây là kết thúc, tôi vào trong đây.”


Lúc anh xua tay, màn hình điện thoại trong tay sáng lên, dòng tin nhắn WeChat thoáng lướt qua rồi bóng lưng cao gầy dong dỏng ấy bước về phía căn biệt thự rực rỡ ánh đèn.


Quý Anh nhìn theo bóng lưng anh, cũng không biết có phải vì trong lòng Nhiếp Thanh Châu đã vững vàng một bóng hình hay không mà cho dù anh có nói ra những lời bất an đến đâu, sâu thẳm bên trong anh dường như vẫn luôn có một ngọn bấc nến bền bỉ cháy, sẽ chẳng có ai vững chãi hơn anh được nữa.


Cô ấy nhớ lại đoạn hội thoại mình vừa thoáng thấy.


– Hạ Hạ: Đang ở đâu thế?


– Thanh Châu: Về ngay đây.


Rõ ràng chỉ là một cuộc trò chuyện vô cùng bình thường nhưng lại khiến người ta ao ước khôn nguôi.


Điện thoại của Quý Anh vui vẻ reo lên, cô ấy liếc nhìn tên người gọi rồi bắt máy.


“Cô đang đứng ở ven đường phải không?” Giọng của Chu Ôn Văn truyền đến.


“Sao anh biết?”


“Nhìn từ cửa sổ chứ sao, chân còn chưa lành hẳn mà đã chạy đi xa thế rồi.”


“Sao chứ, tôi tự cà nhắc tới đây không được à?”


“Lượt về có cần dịch vụ tài xế riêng không?”


“Được thôi, mau qua đây đi, quá giờ là tôi khiếu nại đấy.”


Quý Anh cúp máy mới phát hiện trên WeChat có một cuộc gọi nhỡ, gọi đến đúng vào lúc cô ấy đang nói chuyện với Chu Ôn Văn.


Đó là cuộc gọi của Trần Dục Phương.


Từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, trong những năm tháng đằng đẵng ấy, thời điểm của họ dường như chẳng bao giờ khớp nhau.


Quý Anh nhìn màn hình một lúc rồi lặng lẽ tắt đi, không hề gọi lại.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 94: Sóng ngầm
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...