Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 93: Oan gia


Sau vài giờ vui chơi ở công viên bạt nhún, những người hiếu kỳ nghe tin kéo đến vây xem bên ngoài ngày một đông hơn. Do số lượng người vào cửa có hạn, họ không thể vào trong nên đành ghé sát vào những ô cửa kính dán mắt dõi theo.


Khi buổi vui chơi kết thúc, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu cùng đội ngũ quay phim rời đi dưới sự hỗ trợ của bảo vệ. Họ tay trong tay sải bước qua vòng vây của đám đông, giữa những chiếc điện thoại giơ cao và những tiếng reo hò đầy phấn khích.


Nhiếp Thanh Châu vẫn chưa hoàn toàn quen với việc trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, nhưng dẫu vậy, anh vẫn không hề buông tay Hạ Nghi. Dù sao thì giờ cũng đã bị chụp lại rồi, hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận nói rằng đây là một buổi hẹn hò do chương trình sắp đặt.


“Anh có cảm giác mỗi lần ở bên em, anh lại có thể phá vỡ những kỷ lục của chính mình.” Lên xe rồi, Nhiếp Thanh Châu mỉm cười nói với Hạ Nghi: “Lần trước ở công viên Tân Giang, anh đã nói đó là ngày vui nhất trong tám năm qua của anh. Xem ra, kỷ lục đó sắp bị ngày hôm nay soán ngôi rồi.”


Hạ Nghi ngước đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn anh, rồi lại cúi xuống nhìn hai bàn tay vẫn đang siết chặt.


“Em cũng rất vui.”


Thì ra cảm giác hẹn hò cùng anh lại như thế này. Tất cả những gì còn vương lại đều là ký ức đẹp đẽ, còn những điều không vui dường như chẳng hề tồn tại.


Chẳng có gì đáng phải sợ hãi, cứ như thể chỉ có những chuyện tốt đẹp mới sắp sửa xảy ra, hoàn toàn khác xa với những gì cô hằng lo lắng.


Mãi đến khi về tới biệt thự, hai người mới buông bàn tay đã nắm suốt cả buổi. Bốn người không có lịch hẹn hò hôm nay đã cùng nhau ra ngoài mua sắm, nên trước khi Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi về, trong nhà chỉ có Chu Ôn Văn và Quý Anh, cặp đôi đã kết thúc buổi hẹn và trở về từ sớm.


Dù chỉ có hai người nhưng phòng khách lại náo nhiệt vô cùng. Tiếng tranh luận của họ vang vọng khắp căn biệt thự trống trải, cứ như thể trong nhà có cả một đội cổ vũ vậy.


“Quý Anh, cô có thể nói lý lẽ một chút được không?”


“Tôi không nói lý lẽ hồi nào? À không, với hạng người như anh thì tôi không thể nói lý được. Chính vì muốn nói lý với anh nên tôi mới bị ông trời trừng phạt cho trẹo cả chân đấy.”


“Là do cô không nhìn bậc thang chứ bộ! Nếu không phải tôi kéo cô lại thì cả người cô đã ngã sấp xuống rồi!”


“Vớ vẩn! Nếu không phải tại anh chọc cho tôi tức điên lên thì tôi có đến nỗi không nhìn rõ bậc thang không?”


Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đứng ở sảnh vào, đưa mắt nhìn hai con người trong phòng khách. Quý Anh ngồi trên sô pha, một chân gác lên bàn trà, mắt cá chân đã sưng vù một cục. Chu Ôn Văn thì chống nạnh đứng trước mặt cô ấy, hai người trừng mắt nhìn nhau, chẳng ai chịu ai, không khí căng như dây đàn.


Hạ Nghi quan sát tư thế của hai người họ rồi hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Họ đang cãi nhau đấy à?”


Nhiếp Thanh Châu xua xua tay, thản nhiên đáp: “Cứ quen dần là được.”



Vừa thấy hai người bước vào, Chu Ôn Văn liền kiềm chế lại và chào hỏi họ. Nhưng Quý Anh thì chẳng hề khách sáo, lập tức chĩa mũi dùi sang Nhiếp Thanh Châu.


“Thầy Thanh Châu, thầy xem cho tôi kiểu gì vậy? Tôi với anh ta không hợp chút nào hết, được chưa? Hai chúng tôi chắc chắn là bát tự xung khắc bẩm sinh.”


Nhiếp Thanh Châu đi vào bếp rót cho Hạ Nghi và mình mỗi người một ly nước, rồi thong thả nâng ly lên hỏi: “Hai người không hợp ở điểm nào?”


Chu Ôn Văn nén giận, vẫn cố nói đỡ: “Cũng không có gì…”


“Chúng tôi chẳng hợp nhau điểm nào cả, đúng là kẻ thù không đội trời chung! Thôi không nói chuyện khác nữa, tôi chỉ hỏi một chuyện mà ai cũng biết thôi. Thầy Thanh Châu, Hạ Nghi, hai người thuộc đảng Shin-Ran hay đảng Co-Ai?” Quý Anh đi thẳng vào vấn đề.


Nhiếp Thanh Châu đáp không do dự: “Shin-Ran.”


Quý Anh lườm Chu Ôn Văn, đắc ý hừ một tiếng rồi nói: “Tư tưởng lớn gặp nhau. Còn chị Hạ Nghi thì sao?”


Hạ Nghi không hiểu tại sao đây lại là chuyện ai cũng biết, cô cau mày: “Đảng Shin-Ran và đảng Co-Ai là gì vậy?”


Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại, ân cần giải thích cho cô: “Trong ‘Thám tử lừng danh Conan’, nếu em thấy Shinichi và Ran Mori nên ở bên nhau thì là đảng Shin-Ran, còn nếu thấy Conan và Ai Haibara nên ở bên nhau thì là đảng Co-Ai.” 


Nghe xong lời giải thích, Hạ Nghi chẳng những không tỏ tường thông suốt mà ánh mắt lại càng thêm hoang mang: “Thám tử lừng danh Conan… là bộ phim hoạt hình về chủ đề tình yêu à?”


Rõ ràng cô nhớ đó là một bộ phim hoạt hình trinh thám phá án mà.


“Chỉ cần trong mắt có tình yêu thì bất cứ thể loại nào cũng có thể xem như phim tình cảm.” Nhiếp Thanh Châu nói ra kết luận mà anh đã đúc kết được sau khi quan sát các fan “đẩy thuyền”.


“… Em chưa từng nghĩ đến vấn đề này.” Hạ Nghi thành thật trả lời.


Quý Anh ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế sô pha, chĩa ngón tay về phía Chu Ôn Văn: “Anh ta là đảng Co-Ai, lại còn đi dìm hàng Shin-Ran nữa.”


“Tôi dìm hàng hồi nào? Tôi chỉ nói sự thật thôi, Ai và Conan đồng cảm sâu sắc và ăn ý với nhau hơn. Sự thật làm cô mất lòng à? Cô nói tôi thích loli nên mới thích Co-Ai, cô mới là người đang dìm hàng người khác đó!”


Cuối cùng Chu Ôn Văn cũng không nhịn được nữa, quyết định vứt bỏ hình tượng tốt đẹp trước mặt Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi.


Nhiếp Thanh Châu bất giác phì cười.


Chu Ôn Văn và Quý Anh cũng không biết là có duyên hay có nợ nữa. Bảo là vô duyên thì không phải, vì sở thích của họ giống nhau đến lạ, từ phim hoạt hình, phim Mỹ cho đến game, nói chuyện với nhau vô cùng hợp rơ.



Mà bảo là có duyên thì trớ trêu thay, với mỗi một bộ phim hoạt hình, phim truyền hình hay trò chơi, họ lại có những quan điểm đối nghịch một cách chí tử. Người này thích nhân vật chính thì người kia lại mê nhân vật phản diện, người này “đẩy thuyền” cặp này thì người kia lại “chèo thuyền” cặp đối đầu, đội nhà của người này là A thì đội nhà của người kia nhất định là B.


Trớ trêu là cả hai lại dành cho những thứ này một niềm đam mê và cố chấp đến lạ thường, thế nên cứ hễ cuộc trò chuyện đang trôi chảy thì y như rằng sẽ chuyển thành cãi vã một cách hết sức tự nhiên.


Quý Anh trước nay vốn tùy hứng phóng khoáng, nghĩ gì nói nấy, hoàn toàn xem máy quay như không tồn tại. Chu Ôn Văn ban đầu còn khá dè dặt, nhưng vì không tài nào nghe nổi những lời Quý Anh chê bai thứ mình thích, nhịn mãi rồi cũng không nhịn được nữa, bị cô ấy làm cho mất bình tĩnh luôn.


“… Quý Anh, hôm nay cô bị thương nên tôi không cãi với cô nữa.” Chu Ôn Văn vừa day trán vừa cố gắng tạm thời lui binh.


Quý Anh khoanh tay, cười khẩy: “Xì, nói không lại còn giả vờ nhường nhịn tôi. Tôi muốn ăn kem, nếu thấy áy náy thì ra ngoài mua Haagen-Dazs cho tôi đi!”


“Đi thì đi, cô muốn bao nhiêu tôi mua bấy nhiêu.”


“Tôi cũng đi, tôi muốn tự mình chọn, anh cõng tôi đi.”


Chu Ôn Văn trợn tròn mắt, anh ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Bà cô của tôi ơi, cô có biết cửa hàng tiện lợi bán kem Häagen-Dazs cách đây bao xa không? Một mình tôi đi bộ cũng mất hai mươi phút đấy. Mình không thể gọi video để chọn được hay sao?”


“Không được, tôi muốn đi cơ. Sao nào, thân hình cơ bắp cuồn cuộn này của anh chỉ để trưng thôi à? Tôi còn chưa tới năm mươi cân đâu nhé.” Quý Anh vắt chéo chân, chỉ vào giờ trên điện thoại: “Vẫn chưa qua 12 giờ đâu, nên giờ này anh vẫn là bạn trai của tôi đấy.”


Chu Ôn Văn hừ lạnh một tiếng: “Được, được thôi. Làm bạn trai của cô đúng là xui xẻo tám đời mà. Cõng thì cõng, nhưng đến lúc cô đau chân thì tôi mặc kệ đấy nhé.”


Hai người miệng thì đấu khẩu không ngừng nhưng Chu Ôn Văn vừa cằn nhằn đã vừa khom người xuống cõng Quý Anh. Quý Anh cũng thuận thế trèo lên, nằm gọn trên tấm lưng rộng của anh ta. Cứ thế, anh ta vững vàng cõng cô ấy ra khỏi cửa.


Hai người họ vừa rời khỏi biệt thự, căn phòng lập tức chìm vào yên tĩnh. Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi nhìn nhau, anh tủm tỉm cười: “Trông họ hòa hợp với nhau ghê nhỉ.”


Hạ Nghi ngờ vực: “Thật sao?”


Đến lúc Chu Ôn Văn và Quý Anh quay lại biệt thự, nhóm người đi mua sắm đã về đông đủ. Trần Dục Phương ra mở cửa, vừa thấy Chu Ôn Văn xách một túi đồ to đùng lại còn đang cõng Quý Anh trên lưng, anh ta sững cả người.


“… Lockerbie chính là đồ cặn bã, kỹ thuật thụt lùi đến mức nào rồi, chỉ còn lại mỗi cái tài chém gió thôi!”


“Lockerbie mà cũng tính là cặn bã á? Fidi còn chẳng chạm nổi gót giày của anh ta nữa là…”


Hai người vừa bước vào, nội dung cãi vã cũng theo đó bay vào nhà. Chu Ôn Văn đặt Quý Anh xuống, cô ấy thuận tay choàng qua cổ anh ta, một bàn chân trần dẫm thẳng lên đôi giày bóng rổ hàng hiệu phiên bản giới hạn của anh ta.


“… Dép của tôi ở phòng khách, đưa tôi vào đó… Fidi? Xin đi, Fidi năm nay bao nhiêu tuổi chứ? Lockerbie ở tuổi của Fidi bây giờ…”



Quý Anh chỉ tranh thủ một khoảnh khắc giữa cuộc tranh cãi để liếc tìm đôi dép, rồi cứ thế dẫm chân lên giày của Chu Ôn Văn, ra lệnh cho anh ta “vận chuyển” mình đến chỗ sô pha.


Vì mải mê hăng cãi, Chu Ôn Văn cũng chẳng bận tâm đến mấy chuyện vặt vãnh này mà răm rắp làm theo lời Quý Anh. Còn Quý Anh thì từ lúc bước vào cửa cho đến khi yên vị trên sô pha chỉ mải mê tranh luận với Chu Ôn Văn, gương mặt rạng rỡ, thần thái phơi phới, đến một cái liếc mắt cũng không dành cho Trần Dục Phương.


Trần Dục Phương đứng bên sô pha lặng lẽ dõi theo họ một lúc lâu, sắc mặt rõ ràng là không vui chút nào.


Sau buổi hẹn hò đó, Quý Anh và Chu Ôn Văn đã chính thức mở màn cho cuộc thi biện luận tay đôi của hai người. Cứ hễ gặp nhau là chẳng nói được đôi ba câu đã bắt đầu tranh cãi, từ phim hoạt hình, phim truyền hình, các trận đấu thể thao, cho đến tào phớ nên ăn mặn hay ngọt, nước chấm lẩu rốt cuộc là dầu mè hay sốt mè thì ngon hơn.


Mấy ngày sau đó là hoạt động tập thể, tất cả mọi người cùng nhau đi cắm trại. Có lẽ tổ chương trình hy vọng họ có thể bồi đắp tình cảm qua việc hợp tác với nhau.


Buổi hẹn hò sau chuyến đi đòi hỏi mọi người phải lựa chọn lẫn nhau mới có thể ghép đôi thành công. Và rồi, cặp đôi ngày nào cũng chí chóe là Quý Anh và Chu Ôn Văn lại ghép đôi thành công một cách thần kỳ.


Quý Anh: “Chân tôi vẫn chưa khỏi hẳn đâu nhé. Anh ta gây họa thì phải tự mình gánh chứ?”


Chu Ôn Văn: “Chủ đề lần trước vẫn chưa ngã ngũ, không nói cho ra nhẽ tôi bứt rứt khó chịu lắm.”


Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi thì đương nhiên thuận lợi chọn nhau rồi. Anh cụng ly với Hạ Nghi, nhìn Quý Anh và Chu Ôn Văn ồn ào tuyên bố phải “hành hạ” đối phương rồi mỉm cười cảm thán: “Họ ngày càng hòa hợp với nhau rồi đấy.”


Hạ Nghi nghiêng đầu, tỏ vẻ hoài nghi: “Hình như chỉ có mình anh thấy vậy thôi.”


Nhiếp Thanh Châu đưa tay chỉ về phía Trần Dục Phương đang sa sầm mặt mày ở cách đó không xa.


“Không, anh ta cũng nghĩ như vậy đấy.”


Buổi tối, Hạ Nghi chơi đàn dương cầm trong phòng khách. Cô vẫn như mọi khi, có thể biến âm nhạc thành phép màu của riêng mình. Khi tiếng đàn của cô hòa cùng lời hát khe khẽ, tất cả mọi người đều bất giác vây quanh.


Kiều Na nhắc rằng hình như Hạ Nghi có cảm âm tuyệt đối, thế là mọi người tò mò thử tài cô. Đầu tiên là đánh vài hợp âm để Hạ Nghi đoán nốt, từ hợp âm ba đến hợp âm bảy, từ hòa âm đến nghịch âm. Cuối cùng, thậm chí mọi người còn tiến xa đến độ gõ ly thủy tinh, búng sợi chỉ để Hạ Nghi đọc tên nốt nhạc.


Điều đáng kinh ngạc là Hạ Nghi đều đoán trúng hết.


Nhiếp Thanh Châu khoanh tay đứng bên cửa ban công, vẻ mặt đầy kiêu hãnh. Ngoài ban công, Quý Anh đang hút thuốc, điếu thuốc thon dài cháy âm ỉ giữa những ngón tay cô ấy. Cô ấy tựa vào lan can, nhìn đám đông náo nhiệt trong phòng khách rồi nói với Nhiếp Thanh Châu: “Thầy Thanh Châu, anh bớt bớt lại đi, lộ liễu quá rồi đấy.”


Nhiếp Thanh Châu bước đến bên cạnh Quý Anh, xoay người lại tiếp tục nhìn Hạ Nghi bên cây đàn, hỏi: “Cái gì lộ liễu cơ?”


“Ánh mắt của anh đó, khát khao và yêu thương hiện rõ mồn một. Anh không nhận ra ánh mắt mọi người nhìn anh và Hạ Nghi rất tế nhị hay sao? Chờ đến lúc chương trình phát sóng, cả thiên hạ sẽ biết anh yêu Hạ Nghi đến chết đi được.”



“Không sao đâu.” Nhiếp Thanh Châu khẽ cười: “Chủ đề của show này là hẹn hò giả tưởng mà, mọi người sẽ nghĩ là do tôi diễn tốt thôi.”


Người đẩy thuyền thì kiểu gì cũng sẽ đẩy, còn người không đẩy thuyền, ví dụ như anh của ngày xưa, nhìn đâu cũng thấy là diễn cả.


Quý Anh hừ một tiếng, đốm lửa vàng le lói trên điếu thuốc giữa kẽ tay cô ấy. Cô ấy cảm thán: “Anh đúng là coi trời bằng vung thật đấy.”


“Trong số chúng ta, cô mới là người to gan và ngang tàng nhất đấy chứ, còn nói tôi coi trời bằng vung à?”


“Tôi không bì được với anh đâu. Anh dám nhìn Hạ Nghi như thế, cứ như thể trao đi cả con người mình. Anh không sợ thua sao?”


Quý Anh chỉ về phía Hạ Nghi ở đằng xa, nói với Nhiếp Thanh Châu: “Ngoại trừ chút kỷ niệm chung thời trung học, thật ra hai người không xứng đôi đến vậy, anh hiểu điều đó chứ? Đến cả một người chẳng mấy bận tâm đến âm nhạc như tôi đây còn biết Hạ Nghi. Cô ấy là ngôi sao quốc tế, là nghệ sĩ sáng tác hàng đầu, thù lao mỗi giờ còn cao hơn cả lương năm của anh. Chiếc túi cô ấy đeo hôm đầu tiên đến đây, giá của nó phải bằng từng này này.”


Cô ấy xòe năm ngón tay ra huơ huơ trước mặt Nhiếp Thanh Châu rồi nhún vai: “Với cô ấy, có lẽ đó chỉ là chút tiền tiêu vặt, nhưng với anh thì chắc là cả một gia tài rồi nhỉ.”


Nhiếp Thanh Châu ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Giá trị thực của chiếc túi đó cao đến vậy sao?”


“Đây là đồ xa xỉ, mà ý nghĩa của sự xa xỉ nằm ở chỗ lãng phí.”


“Vất vả kiếm tiền, mục đích lại là để lãng phí chúng đi, thật lạ lùng làm sao.”


Nhiếp Thanh Châu ngừng một lát rồi cười nói: “Nếu đã có nhiều thứ bị lãng phí đến thế thì thật ra con người chỉ cần một cái giá rất nhỏ là đã có thể sống tốt rồi, phải không? Tôi không thấy tiền bạc là thứ gì đó quá quan trọng, và đó có lẽ cũng không phải là thứ mà Hạ Nghi muốn tìm thấy ở tôi.”


Quý Anh nhướng mày: “Nhưng thành công theo quan niệm của người đời vốn được đo bằng tiền bạc, anh không thấy áp lực sao?”


Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại, thản nhiên đáp: “Tại sao tôi phải bận tâm đến lời đánh giá của những người không liên quan chứ?”


Quý Anh nhìn anh một lúc lâu rồi bật cười khẽ: “Lời này của anh nghe thật giống những gì Hạ Nghi sẽ nói.”


Người ta vẫn nói, những người yêu nhau sẽ ngày càng trở nên giống nhau.


Cô ấy vừa quay đầu lại thì thấy Trần Dục Phương đã đứng ở cửa ban công, lời nói dang dở bỗng khựng lại trên môi.


Nhiếp Thanh Châu thấy Trần Dục Phương đến, anh ý tứ chào một tiếng rồi rời khỏi ban công đi vào trong phòng.


Quý Anh nhìn Trần Dục Phương, lơ đãng nhả ra một làn khói.


Người ta vẫn nói, những người yêu nhau sẽ ngày càng trở nên giống nhau. Xem ra, họ chính là vì không yêu nhau nên mới ngày một xa cách.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 93: Oan gia
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...