Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 20: Tâm sự đêm khuya


Vì mấy lời của Hạ Nghi, khí thế của Nhiếp Anh Hồng hiếm khi mới dịu xuống, mang theo chút áy náy mà kiên nhẫn lắng nghe hết lời giải thích của Nhiếp Thanh Châu.


Mặc dù quá nửa lời giải thích cũng là do anh bịa ra.


Anh đâu thể nói với cô mình rằng anh từng gia nhập một tổ chức rồi lại rút lui được, đành phải nói rằng ngày trước anh đánh nhau nên gây thù chuốc oán, lần này họ đến để trả thù.


Nhiếp Anh Hồng vừa giúp anh bôi thuốc, vừa nói: “Trời ạ, vậy sau này chúng nó có còn đến tìm con nữa không? Cô phải báo cảnh sát mới được.”


“Hít… Không cần đâu cô! Chuyện này coi như đã kết thúc rồi, chắc họ không đến nữa đâu.” Nhiếp Thanh Châu vỗ về cô mình: “Ban đầu con cũng nghĩ rằng, đã làm thì phải trả giá. Con cứ muốn đánh là đánh, muốn không đánh là không đánh, đời này làm gì có chuyện tốt đẹp như thế?”


“Nhưng chỉ sợ lỡ như, con…”


“Cô, hãy tin con, không sao đâu ạ. Trước đây con nói sẽ thi vào top năm mươi của khối, không phải con cũng làm được rồi sao? Con không sao thật mà.”


Nhiếp Anh Hồng im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài một hơi, xem như đã ngầm chấp thuận. Bà lơ đãng hỏi anh: “Cô bé ở dưới lầu, thân với cháu lắm à?”


“Vâng, cô ấy tên là Hạ Nghi. Bà của cô ấy tốt lắm, con đã ăn ké ở nhà họ mấy bữa rồi.”


Nhiếp Anh Hồng sững người. Bà vốn đang bôi thuốc lên lưng cho anh, nghe vậy liền dừng tay lại: “Hạ Nghi? Con bé tên là Hạ Nghi à? Chà, thảo nào lúc nãy cô trông nó quen thế, nó là con gái của Viên Viên mà.”


Nghe vậy, Nhiếp Thanh Châu bỗng quay đầu lại, động đến vết thương trên người khiến anh phải xuýt xoa một tiếng. Anh chẳng màng đến cơn đau, chỉ kinh ngạc hỏi: “Cô quen mẹ cô ấy ạ?”


Nhiếp Anh Hồng xoay người anh lại: “Cái thằng bé này, ngồi yên cho cô bôi thuốc! Con kích động cái gì chứ! Không lẽ con đang yêu đương với cô bé đó hả?”


“Cô nghĩ đi đâu vậy, con chỉ không ngờ lại có sự trùng hợp thế này thôi.”


Nhiếp Anh Hồng dùng ánh mắt cảnh giác thường thấy của các bậc phụ huynh thời này để dò xét anh, thấy trong mắt Nhiếp Thanh Châu chỉ có sự chân thành và bất đắc dĩ mới tạm yên tâm. Bà nói tiếp: “Cũng không hẳn là trùng hợp, Thường Xuyên có lớn lao gì đâu. Mẹ con bé là đồng nghiệp cũ của cô, bọn cô còn từng dạy chung một lớp đấy.”


Mẹ của Hạ Nghi, Tưởng Viên Viên, từng là giáo viên Âm nhạc cùng trường với Nhiếp Anh Hồng.


Khi Nhiếp Anh Hồng mới đến trường đã nghe danh Tưởng Viên Viên là cô giáo xinh đẹp nhất trường, chỉ tiếc là đã có chồng, còn có một trai một gái, dập tắt hết mọi tơ tưởng của các thầy giáo trong trường.


Người đẹp lúc nào cũng đi kèm với nhiều lời đồn đại. Nhiếp Anh Hồng nghe nói khi Tưởng Viên Viên quyết định lấy chồng là ông Hạ, gia đình bà ấy vốn phản đối kịch liệt. Thế là bà ấy dứt khoát cắt đứt quan hệ với gia đình, theo ông Hạ về quê hương ở Thường Xuyên. Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ thấy rằng, tận sâu trong cốt cách, cô Tưởng vốn là một người đầy chất lãng mạn.


Sau khi tiếp xúc với Tưởng Viên Viên, bà càng chắc chắn hơn về nhận định của mình.


Năm tháng dường như chẳng để lại dấu vết gì trên người Tưởng Viên Viên, trông  bà ấy vẫn trẻ trung, ngây thơ và trong sáng như một thiếu nữ. Tưởng Viên Viên thích được mọi người vây quanh, tuy đã có chồng nhưng bên cạnh bà chưa bao giờ thiếu những người đàn ông ân cần, săn đón. Bà không vượt quá giới hạn, nhưng rõ ràng rất hưởng thụ sự ưu ái này.



Bà ấy chưa từng phải động tay vào việc bếp núc, nấu ăn hay làm việc nhà cũng đều không biết. Ông Hạ chồng bà quanh năm bận rộn cùng người khác hùn hạp làm ăn ở thành phố Ngu Bình, một tháng có đến nửa thời gian vắng nhà, đành phải thuê một cô hàng xóm sang phụ giúp. Con gái lớn hơn một chút thì đã dễ chăm, Tưởng Viên Viên thường đưa con đến nhà ăn của trường, còn cậu con trai nhỏ thì vẫn khó trông nom, ngày thường đều nhờ cô hàng xóm chăm sóc.


“Cô từng hỏi cô ấy, sao không nhờ mẹ chồng đến trông cháu giúp. Cô ấy bảo mẹ chồng vẫn chưa nghỉ hưu, hơn nữa lúc cưới đã nói rõ là không ở chung với mẹ chồng rồi, cô ấy cảm thấy ba thế hệ sống chung một nhà không được tự do. Cô nghĩ, giữa cô ấy và mẹ chồng chắc chắn sẽ có mâu thuẫn gì đó.”


Và chuyện khiến mâu thuẫn bị đẩy l*n đ*nh điểm chính là lần Hạ Diên đổ bệnh.


Hôm Hạ Diên bị bệnh, Tưởng Viên Viên đang ở trường chỉ đạo đội hợp xướng luyện tập. Chuyện đội hợp xướng này bà ấy đã chuẩn bị từ rất lâu, vì buổi tập mà bà ấy ở lại trường đến rất muộn, điện thoại hết pin cũng không hề hay biết. Sau này mới biết hôm đó không hiểu sao Hạ Diên lại sốt cao, cô hàng xóm vốn đã phát hiện muộn, gọi mấy cuộc cho Tưởng Viên Viên đều không được, bèn đưa thằng bé đến bệnh viện cộng đồng, bệnh viện cộng đồng lại nói phải đưa lên tuyến thành phố. Cuối cùng, cô hàng xóm đành phải gọi cho ông Hạ từ thành phố trở về, rồi lại đưa thằng bé lên thành phố khám bệnh.


Cứ thế vì đã trì hoãn quá lâu, Hạ Diên giữ lại được mạng sống, nhưng sau khi khỏi bệnh lại để lại di chứng, một bên chân không còn được lanh lẹ nữa.


“Viên Viên nói, anh Hạ thì không trách cô ấy, nhưng mẹ chồng cô ấy lại rất tức giận, cho rằng cô ấy không thể chăm sóc tốt cho con, bèn nghỉ hưu sớm rồi đón Hạ Diên về bên đó tự chăm. Hai người ở cách nhau khá xa, cứ ôm một cục tức trong lòng.”


“Khoảng thời gian đó Viên Viên rất suy sụp, làm gì cũng không có hứng thú. Vốn dĩ cô ấy đã cưng con gái như báu vật, sau này lại càng cưng hơn, dường như muốn chứng minh mình nuôi con giỏi hơn mẹ chồng, bắt con gái học cái này cái kia. Con gái cô ấy cũng thông minh, nghe nói là một thiên tài âm nhạc, thành tích cũng cực kỳ tốt. Có lần thi piano đạt giải nhì toàn thành phố Ngu Bình, tiếc là chỉ có giải nhất mới được đi thi tiếp ở tỉnh, con bé không được đi. À, cô vẫn còn nhớ, đứa bé đạt giải nhất tên là Văn Chung, cũng học trường mình đấy.”


Nhiếp Thanh Châu sững người, anh xác nhận lại: “Văn Chung?”


“Đúng vậy, thằng bé đó học đến lớp năm thì chuyển trường, trước đây cô thường thấy nó chơi cùng con gái của Viên Viên.” Nhiếp Anh Hồng đóng nắp lọ thuốc lại.


“Vốn dĩ Viên Viên và chồng rất yêu thương nhau, ai ngờ sau này chồng cô ấy làm ăn thua lỗ, mà còn lỗ rất nhiều. Cô nghe người ta kể, ông ấy nghi ngờ bị chính đối tác lừa gạt, nên tìm đến tận nhà để nói chuyện phải trái, kết quả trong lúc nóng giận đã lỡ tay đánh chết người ta. Chồng cô ấy thích tập luyện mấy môn như đối kháng hay tự do gì đó, nói chung là ra tay rất nặng. Cho nên con thấy đó, thật sự không thể hung hăng hiếu chiến được, không khéo là hủy hoại cả một đời người.”


Thấy cô mình lại sắp bắt đầu bài ca giáo huấn, Nhiếp Thanh Châu ngắt lời: “Vậy sau đó thì sao ạ? Chuyện sau đó thế nào?”


“Sau đó… sau đó vụ kiện của chồng cô ấy kéo dài hơn một năm thì phải, cuối cùng bị phán ngồi tù. Cô ấy vốn sĩ diện, liền xin thôi việc. Sau này nghe nói cô ấy ly hôn với anh Hạ, rồi rời khỏi Thường Xuyên.”


Nhiếp Anh Hồng chỉ tay xuống dưới lầu, cảm khái: “Cô còn tưởng cô ấy chắc chắn sẽ mang con gái đi cùng, ai ngờ lại đi một mình. Nghe nói cô ấy lén lút bỏ đi trong đêm, con gái cô ấy còn đuổi theo đến tận nhà ga.”


Nhiếp Thanh Châu sững sờ, anh bỗng nhớ lại lời Hạ Nghi nói nhiều năm sau này: “Tôi ghét nhất là nhà ga.”


Một Hạ Nghi trông có vẻ lạnh lùng và xa cách, cũng có lúc nửa đêm chạy đuổi theo đến tận nhà ga xe lửa.


Kể xong câu chuyện tai ương được các đồng nghiệp bàn tán đi bàn tán lại suốt hơn nửa năm trời, Nhiếp Anh Hồng không khỏi thở dài liên tục. Bà nheo mắt hồi tưởng một lúc, rồi cảm thán: “Ngày xưa Viên Viên ăn diện cho con gái mình xinh lắm. Cô bé có đôi mắt trong veo tựa trái nho, mái tóc đen dài óng ả, quanh năm mặc toàn đầm váy đẹp, giống hệt một con búp bê. Bao nhiêu năm không gặp, hôm nay nhìn lại đúng là không nhận ra.”


“Nhưng con bé từ nhỏ đã không thích nói chuyện, cũng không thích chơi với những đứa trẻ khác, rất cô độc. Viên Viên thì lại bảo thiên tài thì phải có chút lập dị. Ha ha, ai mà nói con gái cô ấy không tốt là cô ấy nổi đóa với người đó ngay.”


Nhiếp Anh Hồng dọn dẹp thuốc men xong, bắt đầu sắp xếp quần áo mang đến cho Nhiếp Thanh Châu. Bà dừng chủ đề về mẹ của Hạ Nghi, chuyển sang giới thiệu cho anh những bộ quần áo đó, dặn dò anh cách phối đồ, cách giặt giũ.


Câu chuyện đầy thăng trầm và xót xa vừa rồi, qua lời bà, dường như cũng chỉ là một câu chuyện phiếm lúc trà dư tửu hậu, nói xong rồi lại thở dài vài tiếng cho qua. Chuyện đời của người khác ra sao, cuối cùng cũng không quan trọng bằng cuộc sống của chính mình.


Nhiếp Thanh Châu im lặng nghe bà dặn dò cái này cái kia, cùng bà sắp xếp lại quần áo. Vì đã quá khuya, Nhiếp Anh Hồng đành ở tạm một đêm trong phòng khách, sáng mai sẽ bắt xe đi làm.



Từ ban công nhìn xuống phía dưới, anh có thể thấy cửa sổ phòng của Hạ Nghi. Ánh đèn yếu ớt vẫn còn hắt ra từ bên trong, chiếc bàn duy nhất của nhà họ Hạ được đặt ngay trước cửa sổ, và lúc này, Hạ Nghi đang ngồi cúi đầu viết gì đó. Ánh đèn chiếu lên chiếc áo len màu nâu của cô, trông cô giống như một chú gấu nâu ấm áp.


Cô luôn mặc những bộ đồ màu đen, trắng, xám, hoặc nâu, màu lạc đà. Anh khó mà tưởng tượng được cảnh ngày bé cô mặc đủ loại váy công chúa, xinh xắn như một con búp bê.


Thường thì giờ này, cửa sổ nhà cô đã tối om từ lâu, Hạ Nghi đã ngủ lâu rồi.


Nhiếp Thanh Châu tựa vào lan can ban công, lấy điện thoại ra gõ tin nhắn.


“Vẫn chưa ngủ à? Đang làm bài tập sao?”


Tầng dưới, chiếc điện thoại bên cạnh Hạ Nghi sáng lên. Cô ngẩng đầu khỏi trang sách, cầm lấy điện thoại, nhanh chóng gõ một chữ.


“Ừm.”


Trong ấn tượng của Nhiếp Thanh Châu, Hạ Nghi làm bài tập rất nhanh, hiếm khi để đến tận lúc về nhà mới làm. Anh bỗng nhớ ra thời điểm cô xuất hiện để giúp mình hôm nay, vừa đúng lúc lớp chuyên đang tự học buổi tối.


Cô đã tan tiết tự học sớm hơn, nên mới chưa làm xong bài.


“Mấy vết thương của tôi chỉ là ngoài da thôi, không có vấn đề gì lớn. Cô tôi cũng tin lời giải thích của tôi rồi. Hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều, nếu không chắc chắn tôi còn thê thảm hơn. T ^ T”


Nhiếp Thanh Châu gõ xong một tràng, thêm cả biểu tượng cảm xúc cuối cùng rồi nhấn gửi. Hạ Nghi cầm điện thoại lên xem, rồi cứ giữ nguyên tư thế đó, cứng đờ trong ba giây.


Nhiếp Thanh Châu bật cười thành tiếng. Anh chưa bao giờ gửi biểu tượng cảm xúc cho Hạ Nghi cả, vừa rồi chỉ là ngẫu hứng muốn trêu cô một chút, quả nhiên cô đã đơ người ra.


Tiếng cười của anh dường như đã làm kinh động đến Hạ Nghi, cô ngẩng đầu nhìn lên, thấy Nhiếp Thanh Châu đang tựa vào lan can ban công trên tầng hai.


Anh vẫy vẫy điện thoại với cô, nở nụ cười dịu dàng.


Hạ Nghi nhìn anh ba giây, rồi cúi đầu gõ chữ.


“Vết thương của cậu có ảnh hưởng đến việc đi lại không?”


“Không.”


“Cậu xuống đây.”


Nhiếp Thanh Châu vô cùng ngạc nhiên, nhưng anh vẫn nhanh chóng lén mở cửa ra phòng khách, xác nhận phòng của cô không có động tĩnh gì mới rón rén mở cửa đi xuống dưới. Anh đi vòng qua cầu thang, chạy đến trước cửa sổ nhà Hạ Nghi.


“Bà và Tiểu Diên đâu rồi?” Anh đứng trước cửa sổ chống trộm, hạ giọng hỏi cô.



“Gọi tôi xuống đây làm gì?”


Hạ Nghi chớp chớp đôi mắt đen láy, tay vẫn cầm cây bút chì, nghiêm túc nói với anh: “Cậu về đi.”


“Hả?”


“Cậu về đến cửa nhà cậu rồi lại xuống đây, đi lên đi xuống bốn lần như thế.”


Nhiếp Thanh Châu mặc một chiếc áo khoác dày, đứng trong cơn gió đêm đầu đông bên ngoài cửa sổ nhà Hạ Nghi, hoài nghi không biết mình có nghe nhầm không.


“Cậu chắc chứ?” Anh hỏi.


Hạ Nghi gật đầu.


Nhiếp Thanh Châu nhìn cô một lúc, hiểu rằng tạm thời sẽ không nhận được lời giải thích nào, đành thở dài một hơi, cam chịu làm theo lời cô.


Khi những tiếng bước chân đều đặn và quen thuộc lại vang lên khắp hành lang, Hạ Nghi cúi đầu, dời quyển sách sang một bên, để lộ ra quyển sổ màu xanh lam bị che khuất. Trang sổ đang mở được kẻ dòng thành khuông nhạc, trên đó đã có hai dòng nốt nhạc. Cây bút chì của cô lơ lửng trên giấy một lúc, rồi theo nhịp bước chân, cô bắt đầu viết một cách trôi chảy.


Sau khi đi đi lại lại bốn lần, Nhiếp Thanh Châu lại quay trở lại trước cửa sổ nhà Hạ Nghi. Anh vịn vào song cửa sổ chống trộm nhìn vào trong, thấy ngòi bút của cô đang lướt nhanh trên trang giấy vàng úa, vẽ nên những nốt nhạc lên xuống trập trùng, hùng vĩ mà anh hoàn toàn không hiểu được.


Anh vô cùng ngạc nhiên, nhưng không dám làm phiền cô. Mãi đến khi cô viết xong kín cả hai trang giấy một cách mượt mà như nước chảy và đặt bút xuống, Nhiếp Thanh Châu mới khẽ hỏi: “Cậu đang sáng tác nhạc à? Vậy sao lại bắt tôi đi đi lại lại?”


Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Tiếng bước chân của cậu khi đi cầu thang, là nhịp hai phách tiêu chuẩn.”


Nhiếp Thanh Châu nghẹn lời, một lúc lâu sau mới nói: “Cậu dùng tôi làm máy gõ nhịp à?”


Hạ Nghi gập quyển sổ lại, bắt đầu dọn dẹp bàn học. Cô trả lời ngắn gọn: “Cũng không hẳn.”


Chỉ là khi nghe thấy tiếng bước chân của anh, dòng suy nghĩ đang tắc nghẽn của cô bỗng chốc lại tuôn chảy.


“Thì ra vừa rồi không phải cậu làm bài tập mà là đang sáng tác nhạc, muộn thế này rồi mà.” Dừng một chút, Nhiếp Thanh Châu nhớ ra điều gì đó, lại nói: “Cũng phải, mỗi khi cậu có cảm hứng, giai điệu sẽ không ngừng vang lên trong đầu, nếu không ghi lại thì sẽ không yên được.”


Động tác dọn dẹp bàn học của Hạ Nghi khựng lại, cô nhìn Nhiếp Thanh Châu đang tựa vào cửa sổ chống trộm, hỏi: “Sao cậu biết?”


Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, đương nhiên là chính cô đã nói vào nhiều năm về sau.


“Những người sáng tác đều như vậy mà.” Anh lướt qua chủ đề này bằng một câu nói. Dừng lại giây lát, anh nhìn thẳng vào mắt Hạ Nghi, nghiêm túc hỏi: “Hạ Nghi, cậu có ước mơ gì không?”


Hạ Nghi im lặng một lúc, lặp lại: “Ước mơ?”



“Học nhạc, sau này làm giáo viên dạy nhạc à?” Hạ Nghi hỏi lại.


Nhiếp Thanh Châu dở khóc dở cười: “Học nhạc đâu nhất thiết phải làm giáo viên dạy nhạc, cậu có thể làm ca sĩ, làm nhà sản xuất âm nhạc.”


Hạ Nghi lắc đầu, dường như cảm thấy những chuyện này quá đỗi xa vời, không thể nào xảy ra được. Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Sau này tôi muốn kiếm thật nhiều tiền, đưa Tiểu Diên và bà rời khỏi nơi này, để họ có một cuộc sống tốt hơn.”


“Trở nên nổi tiếng nhờ âm nhạc cũng có thể kiếm được rất nhiều tiền. Nếu cậu muốn tìm một con đường chắc chắn, vậy thì học tài chính, công nghệ thông tin? Nhưng không phải cậu thích âm nhạc sao?”


“Thích?” Hạ Nghi không bình luận gì về từ này.


Cô có thích âm nhạc không?


Cô im lặng một lúc, ngẩng đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu, thành thật hỏi: “Thế nào là thích?”


Điều này khiến Nhiếp Thanh Châu vô cùng ngạc nhiên. Anh chưa từng nghĩ rằng một thiên tài âm nhạc, một nhà sản xuất âm nhạc, một ca sĩ nổi tiếng lẫy lừng sau này, lại không chắc chắn mình có thích âm nhạc hay không.


“Cá nhân tôi thấy thích là h*m m**n và niềm vui. h*m m**n được làm việc đó, và niềm vui khi làm việc đó, đó chính là thích.” Nhiếp Thanh Châu cố gắng giải thích cho cô.


Hạ Nghi cụp mắt xuống, dường như đang suy ngẫm về ý nghĩa của câu nói này.


Nhiếp Thanh Châu nhìn gò má được ánh đèn chiếu lên một màu vàng ấm và vẻ mặt điềm tĩnh không chút gợn sóng của cô, cuối cùng bật cười khe khẽ.


Nếu bây giờ có ai đó nói với anh rằng, sau này anh sẽ trở thành một nhà văn rất nổi tiếng, có lẽ anh cũng sẽ không tin.


Khi bằng tuổi Hạ Nghi, anh cũng không biết tương lai mình sẽ làm gì, chỉ cảm thấy mình là người toàn năng. Ước mơ thay đổi mỗi ngày, thực ra cũng đồng nghĩa với việc không có ước mơ.


“Kiếm sống bằng một công việc mình không thích, chuyện này không đơn giản như cậu nghĩ đâu.” Nhiếp Thanh Châu khẽ nói, anh tựa vào lan can, giọng điệu như đang trò chuyện phiếm: “Cậu sẽ cảm thấy mỗi ngày đều vô nghĩa, chỉ là tiến thêm một bước gần hơn đến cái chết. Lúc qua đường lại mong có chiếc xe nào đó đâm vào mình bị thương, vào bệnh viện nằm mười ngày nửa tháng không phải đi làm.”


“Thông minh và có trách nhiệm là rất tốt, nhưng đến cả việc không thích cũng có thể làm tốt, đôi khi lại giống như một lời nguyền. Tôi thấy, điều may mắn nhất trên đời này là tìm được việc mình thật sự yêu thích, làm tốt việc đó, và nhận được niềm vui cũng như tiền bạc từ nó. Biết đâu cậu lại có thể trở thành người may mắn như vậy.”


Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn Hạ Nghi, trong mắt cô có chút bối rối. Cô đứng bên bàn, trên bàn có ánh đèn ấm áp, qua song cửa sổ, cô trông giống như một chiếc đèn lồng được bao bọc bởi khung tre.


“Có phải cậu chưa bao giờ nghĩ về những điều này không?” Nhiếp Thanh Châu hỏi.


Hạ Nghi ngập ngừng gật đầu.


Anh mỉm cười, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, vẻ mặt của chàng thiếu niên toát lên sự điềm tĩnh và dịu dàng vượt xa tuổi tác.


“Vậy thì bây giờ cậu có thể bắt đầu nghĩ rồi. Đời người ngắn ngủi lắm, sao không mạnh dạn một chút, mơ một giấc mơ lớn hơn.”


“Dù là giấc mơ gì cũng không cần phải sợ hãi, cậu còn trẻ như vậy, hơn nữa còn có tôi ở đây mà.”


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 20: Tâm sự đêm khuya
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...