Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 19: Bị đánh
Tiền Phong Dương đứng trước mặt anh, hai bên là hai tên, tay cầm gậy bóng chày nhìn anh đầy hăm dọa. Trong con hẻm nhỏ không một bóng người này, ánh đèn đường chỉ có thể chiếu sáng một góc hẹp. Tất cả mọi người đều chìm trong bóng tối, không nhìn rõ mặt nhau.
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, hồi đại học học lớp bóng chày, anh đã thấy gậy bóng chày quá hợp để đánh nhau rồi, không ngờ có ngày thứ này lại sắp giáng xuống người mình.
“Chuyện tao đập vỡ đầu mày là chuyện từ tám đời trước rồi, tao cũng đã không còn làm cho anh Khiển từ lâu, sao bây giờ mày đột nhiên lại nhớ ra đi tìm tao tính sổ? Ăn no rửng mỡ không có việc gì làm à?” Anh khoanh tay hỏi.
“Sao nào, tao đánh mày còn phải chọn ngày à?” Tiền Phong Dương bước đi cái dáng hai hàng, vênh váo tiến lại gần Nhiếp Thanh Châu, cây gậy chặn ngay trước mặt anh: “Chẳng phải mày ghê gớm lắm sao, mới vào nghề đã được đại ca ưu ái, không làm nữa thì lập tức thi được hạng nhất, sao bây giờ không vênh váo nữa đi?”
Nhiếp Thanh Châu mở to mắt, anh nhìn Tiền Phong Dương một lúc lâu với vẻ không thể tin nổi, rồi dở khóc dở cười nói: “Không phải chứ.”
Không lẽ Tiền Phong Dương vì biết thành tích của anh tiến bộ vượt bậc, cảm thấy anh ở đâu cũng xuôi chèo mát mái, nên tức tối không chịu được phải đến dạy dỗ anh một trận nữa? Đây là chuyện quái quỷ gì vậy? Tiền Phong Dương năm nay cũng chưa đến hai mươi tuổi, Nhiếp Thanh Châu cảm thấy, tâm tư của mấy đứa nhóc thật khó mà hiểu nổi.
Anh chỉ tay vào chính mình: “Mày có biết tao thi được hạng nhất như thế nào không? Ngày nào tao cũng học đến mười một rưỡi đêm mới ngủ, sáu rưỡi sáng đã phải dậy đi học, mỗi ngày ít nhất làm năm tờ đề, ngoài ra còn phải tự cày thêm kho đề. Hơn hai tháng nay, chồng đề tao làm xong đã dày đến mười phân rồi, đến thời gian chơi cũng không có. Mày tưởng tao sống tốt lắm à? Cuộc sống như vậy nhường cho mày đấy, mày có muốn không?”
Tiền Phong Dương rõ ràng đã bị anh làm cho cứng họng, như thể hoàn toàn không ngờ anh lại nói như vậy, ánh mắt căm phẫn cũng vơi đi một chút, hắn hả hê nói: “Ối chà, mày sống như vậy, thà bị ăn một trận đòn còn hơn.”
Nhiếp Thanh Châu thuận nước đẩy thuyền, tiếp tục kể khổ: “Tao cũng bị ăn một trận đòn ra trò mới rút lui được đấy. Bây giờ tao sống khổ thế này, mày còn gây sự với tao, mày cũng đâu có béo thêm được cân nào.”
Thấy vẻ mặt Tiền Phong Dương dần dao động, Nhiếp Thanh Châu xòe tay nói tiếp: “Tao biết mày chặn tao nhiều ngày như vậy cũng không thể chặn không công. Nếu mày không cam tâm thì cứ đánh tao một trận, chỉ cần đừng đánh vào mặt là được, tao không đánh trả. Coi như chúng ta xong nợ.”
Tiền Phong Dương lăm lăm cây gậy bóng chày trong tay, suy nghĩ một lúc rồi tung một cú đá vào bụng Nhiếp Thanh Châu: “Chết tiệt, lời hay ho gì cũng bị mày nói hết rồi.”
Nhiếp Thanh Châu ôm bụng lùi lại nửa bước đập vào tường “bịch” vang lên. Anh rít lên một tiếng, rồi trượt người ngồi bệt xuống đất.
Tiền Phong Dương xông lên đấm thêm mấy cú nữa, và quả nhiên anh không hề đánh trả, chỉ né tránh để tay hắn không chạm vào mặt mình. Trước đây Tiền Phong Dương toàn bị Nhiếp Thanh Châu đè ra đánh, làm gì có chuyện ngon ăn như bây giờ, nên tâm trạng hắn phấn chấn hẳn lên. Hai tên đồng bọn bên cạnh thấy vậy cũng định xông lên bồi thêm mấy cú.
Đúng lúc này, ngoài hẻm đột nhiên vang lên tiếng còi cảnh sát, như một lưỡi dao sắc bén xé toạc màn đêm yên tĩnh, âm thanh ngày càng gần, ngày càng lớn. Tiền Phong Dương giật mình, hắn buông Nhiếp Thanh Châu ra, nhìn quanh một lượt rồi hung hăng nói: “Coi như mày may mắn, sau này đừng để tao nhìn thấy mày nữa!”
Nói xong, hắn xách gậy bóng chày, dẫn theo hai tên đồng bọn chạy mất dạng.
Nhiếp Thanh Châu hạ cánh tay che mặt xuống, ôm bụng, hít một hơi rồi chậm rãi nói: “Câu đấy phải để tao nói mới đúng chứ.”
Cũng khá đau, nhưng nhẹ hơn nhiều so với trận đòn anh phải chịu lúc rút khỏi tổ chức. Dù sao đó cũng là lần đầu tiên trong hai mươi sáu năm cuộc đời anh bị đánh hội đồng, bây giờ cũng coi như có kinh nghiệm rồi.
Anh nhắm mắt ngẩng đầu tựa vào tường, chờ cho cơn đau dịu đi.
Bỗng có tiếng bước chân, từng bước từng bước tiến lại gần anh, âm thanh phát ra vừa phải. Nhiếp Thanh Châu nghĩ thầm, không lẽ bọn Tiền Phong Dương quay lại à? Anh mở mắt ra, và nhìn thấy một đôi mắt đen láy.
Không biết xe của ai đi qua con đường vắng vẻ bên cạnh con hẻm, ánh đèn pha trong khoảnh khắc chiếu sáng góc tối, gương mặt người trước mặt anh hiện lên rõ mồn một. Anh thấy Hạ Nghi mặc một chiếc áo sơ mi dày bằng cotton màu lạc đà, bên ngoài khoác một chiếc áo len màu nâu sẫm, đang cúi đầu nhìn anh.
Một tay cô cong lại, cầm chiếc điện thoại di động, màn hình vẫn còn sáng. Tay kia buông thõng bên hông, những ngón tay thon dài cầm một chiếc loa bluetooth cũ màu đen.
Chỉ trong một khoảnh khắc, ánh đèn xe đi xa, cô lại chìm vào bóng tối.
Nhiếp Thanh Châu sững người, anh ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Nghi, nói: “Cậu… không phải đang học sao?”
Anh nhớ đến chiếc loa trong tay cô, rồi nhớ lại tiếng còi cảnh sát có phần kỳ quặc ban nãy, anh bừng tỉnh ngộ: “Tiếng còi cảnh sát ban nãy là cậu bật à?”
Hạ Nghi chỉ im lặng đứng đó, một lát sau mới gập nắp điện thoại, cất vào túi, rồi lùi lại hai bước.
Trong bóng tối, cô quay người nhặt chiếc cặp sách của anh rơi bên cạnh đeo lên vai, rồi dựng chiếc xe đạp đang đổ dưới đất của anh lên.
Nhiếp Thanh Châu nén đau đứng dậy, kéo quai cặp trên vai cô: “Đưa cặp cho tôi, tôi tự đeo. Cả xe nữa, tôi chưa bị thương đến mức đó.”
Hạ Nghi quay đầu lại, vô cảm nhìn anh, rồi giật quai cặp ra khỏi tay anh, nói ngắn gọn: “Về nhà thôi.”
Bị Hạ Nghi nhìn bằng ánh mắt như thế, Nhiếp Thanh Châu không dám nói thêm gì nữa, đành lủi thủi rụt tay lại.
Thế là họ lại quay trở lại con đường nhỏ có đèn đường. Hạ Nghi đẩy xe đạp, đeo cặp đi phía trước, Nhiếp Thanh Châu ôm bụng, chậm rãi đi theo sau cô.
Anh nhìn cái bóng bị đèn đường kéo dài của người phía trước, cũng không biết cô đang nghĩ gì, bèn hắng giọng giải thích: “Tôi không cố ý lừa cậu, tôi sợ làm liên lụy đến cậu. Hơn nữa chuyện này vốn là do Tiền Phong Dương lên cơn, lần đầu tiên hắn dẫn theo sáu người chặn tôi, lần thứ hai còn ba người, hôm nay chỉ còn hai người. Nếu hôm nay tôi trốn được, chắc sau này hắn cũng không tìm được ai đi cùng nữa. Tôi đã rút lui rồi mà hắn còn đến báo thù, như vậy là phá vỡ quy tắc, hắn sẽ không kiên trì được lâu đâu.”
Hạ Nghi không trả lời anh. Trong lòng Nhiếp Thanh Châu có chút thấp thỏm, anh bước nhanh mấy bước đến bên cạnh, nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên gương mặt cô, mái tóc lòa xòa trước trán đổ một vệt bóng mờ trên chân mày. Cô cũng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt anh. Đôi mắt đen láy, trông không giống đang tức giận, nhưng chắc chắn cũng không phải vui vẻ.
“Ở nhà có thuốc trị vết bầm không?” cô hỏi.
Nhiếp Thanh Châu sững người, ngập ngừng lắc đầu.
Hạ Nghi gật đầu, nói: “Lát nữa đợi tôi ở dưới lầu.”
Nói xong, Hạ Nghi lại thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn về phía trước. Nhiếp Thanh Châu vừa đi vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn cô. Với tuổi tác và kinh nghiệm của mình, khi nhìn những đứa trẻ xung quanh, anh luôn cảm thấy tâm tư của chúng rất dễ hiểu, nhìn một cái là thấu ngay.
Chỉ riêng Hạ Nghi, đôi khi anh có thể cảm nhận được sự dao động trong cảm xúc của cô, nhưng phần lớn thời gian, anh không biết cô đang nghĩ gì.
Bầu trời đêm lấp lánh muôn vì sao, hai người họ bước đi trong làn gió thu se lạnh cuối thu đầu đông. Bóng dáng in dưới ánh đèn đường khi gần khi xa, lúc dài lúc ngắn, cứ thế thay đổi theo từng nhịp bước.
Ánh đèn từ tòa nhà nơi họ ở bắt đầu lác đác hiện ra. Lúc này nhiều nhà đã tắt đèn đi ngủ, Hạ Nghi chợt nói: “Tôi để loa trong cặp cậu rồi, mai đi học trả lại tôi.”
Nhiếp Thanh Châu nhìn theo ánh mắt của cô, thấy bóng dáng bà Hạ hiện ra sau ô cửa sổ dưới ánh đèn của tiệm tạp hóa. Anh suy nghĩ giây lát liền hiểu ra ngay, chiếc loa này là do Hạ Nghi giấu bà nội, trông nó cũng có vẻ đã cũ rồi.
Anh vừa định nói gì đó với Hạ Nghi thì bất chợt thấy bóng người dưới lầu, bước chân anh liền cứng đờ, thậm chí còn lùi lại hai bước. Hạ Nghi đi về phía trước ba bốn bước, cảm thấy kỳ lạ quay đầu nhìn anh, gọi: “Nhiếp Thanh Châu?”
Nhiếp Thanh Châu chỉ ước có thể nhảy dựng lên bảo cô đừng lên tiếng, nhưng đã quá muộn. Người phụ nữ mặc áo gió, quần tây, đeo kính đứng dưới lầu nhà anh nghe thấy tiếng Hạ Nghi liền quay đầu lại, tươi cười chào anh: “Thanh Châu! Về rồi à!”
Cô của anh, người cô vài tuần mới đến thăm anh một lần, lại cố tình đến thăm anh đúng vào ngày anh bị đánh!
“Cô… sao cô lại đến đây?”
Nhiếp Thanh Châu nhìn Nhiếp Anh Hồng, vừa cười gượng gạo vừa nấp sau lưng Hạ Nghi.
“Trời lạnh rồi, cô mua cho con mấy cái áo len với áo khoác dày. Cô xem dự báo ngày mai nhiệt độ giảm nên hôm nay mang qua cho con, đi vội quá không mang theo chìa khóa nhà…”
Nhiếp Anh Hồng vừa nói vừa đi về phía Nhiếp Thanh Châu. Ban đầu, khi biết Nhiếp Thanh Châu thi giữa kỳ đạt hạng nhất toàn khối, bà còn kinh ngạc đến không dám tin, nghĩ rằng có lẽ chỉ là nhất thời bộc phát. Lần này lại nghe anh thi tháng được hạng ba, bà mới có thể yên lòng. Gần đây tâm trạng bà rất vui vẻ, thái độ đối với Nhiếp Thanh Châu cũng dịu dàng hơn nhiều.
Vốn dĩ bà còn đang tươi cười, nhưng khi đến gần Nhiếp Thanh Châu, dưới ánh đèn đường nhìn rõ quần áo anh dính đầy bụi bẩn và vết bầm trên cánh tay, sắc mặt Nhiếp Anh Hồng đột nhiên thay đổi.
Bà kéo tay Nhiếp Thanh Châu, lôi anh ra từ sau lưng Hạ Nghi, lo lắng nói: “Con làm sao thế này? Con lại đi đánh nhau à?”
Nhiếp Thanh Châu vội vàng an ủi cô: “Không sao, không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi, chúng ta về nhà rồi nói!”
Vừa nói anh vừa lấy cặp sách từ tay Hạ Nghi, nắm lấy một bên tay lái xe đạp, vỗ nhẹ vào lưng Hạ Nghi ra hiệu cho cô đi trước.
Lúc này Nhiếp Anh Hồng mới chuyển sự chú ý sang cô gái cao gầy tóc ngắn bên cạnh cháu mình. Hạ Nghi khẽ gật đầu với Nhiếp Anh Hồng, chào hỏi không mấy nhiệt tình: “Cháu chào cô.”
Nói xong, cô buông tay lái xe, quay người đi vào trong ánh đèn của tiệm tạp hóa ở tầng một.
“Cô ấy là hàng xóm tầng dưới, tiện tay giúp con một chút thôi.” Nhiếp Thanh Châu vừa giải thích, vừa đẩy Nhiếp Anh Hồng về phía cầu thang.
Khi Hạ Nghi đang lục tủ tìm thuốc ở nhà, cô nghe thấy tiếng động từ trên tầng vọng xuống, giọng nói oang oang của Nhiếp Anh Hồng xuyên qua bức tường mỏng, vang lên rõ mồn một bên tai cô.
“Con làm sao thế này? Con đã hứa với cô điều gì? Sao con lại đi đánh nhau! Gần đây… gần đây con ngoan ngoãn biết bao. Con có biết cô và ba mẹ con đã vui mừng thế nào khi con có được sự tiến bộ như vậy không…”
Giữa tiếng gầm giận dữ của Nhiếp Anh Hồng, xen lẫn giọng nói bất lực, nhẹ nhàng của Nhiếp Thanh Châu.
“Cô, cô nói nhỏ thôi. Cô đừng lo, để con nói trước…”
“Cô không lo được sao! Con… Haiz, con cũng đừng nói nữa, cô đi mua thuốc cho con. Nói xem, sao trong nhà lại không có một chút thuốc men thông thường nào thế này…”
Trên tầng vọng xuống tiếng bước chân thình thịch và tiếng thay giày. Bà Hạ nghe thấy tiếng động, vừa kéo cửa chống trộm vừa ngạc nhiên hỏi: “Sao thế, Tiểu Nhiếp lại bị thương à?”
Hạ Nghi xách một túi thuốc, gật đầu: “Bà ơi, con đi đưa thuốc cho cậu ấy.”
“Đi mau đi!” Bà Hạ dừng động tác kéo rèm chống trộm, Hạ Nghi liền lách người ra ngoài.
Khi Nhiếp Anh Hồng mở cửa, bà bất ngờ nhìn thấy cô gái ban nãy đứng cạnh cháu mình, đang xách một chiếc túi ni lông đứng ở hành lang.
“Cháu là…” Nhiếp Anh Hồng vừa lên tiếng, đèn hành lang liền sáng lên. Gương mặt cô gái trước mặt hiện ra rõ ràng hơn. Cô mặc một chiếc áo len màu nâu, đôi mắt đen tròn, như thể đang đeo loại kính áp tròng mà mấy cô đồng nghiệp điệu đà của Nhiếp Anh Hồng hay nói. Cô gái này nếu ngắm kỹ thì quả thật rất duyên dáng. Thay vì nói cô ấy xinh đẹp, dùng từ “mỹ lệ” sẽ phù hợp hơn.
Trong chiếc túi ni lông trên tay cô gái có mấy lọ thuốc, cô giơ chiếc túi lên, đưa cho Nhiếp Anh Hồng.
“Cháu ở tầng dưới. Ở đây có dầu hồng hoa và cả Vân Nam Bạch Dược, bà cháu bảo cháu mang lên.”
Nhiếp Anh Hồng đang lo muộn quá không mua được thuốc, nghe vậy mừng rỡ, lập tức nhận lấy thuốc và nói: “Ôi, cảm ơn cháu nhiều nhé.”
Hạ Nghi lắc đầu, cô hạ tay xuống: “Cũng muộn rồi ạ, nói chuyện to tiếng quá sẽ làm phiền người khác nghỉ ngơi.”
“À, cô không để ý, xin lỗi cháu nhé. Cô sẽ không nói to nữa.” Hạ Nghi nói rất thẳng thắn, khiến Nhiếp Anh Hồng ngạc nhiên xen lẫn chút ngượng ngùng.
Hạ Nghi gật đầu, nhưng vẫn không rời đi, Nhiếp Anh Hồng cảm thấy kỳ lạ. Bà ôn tồn nói: “Sao thế, cháu còn có chuyện gì muốn nói à?”
Hạ Nghi nhìn thẳng vào mắt Nhiếp Anh Hồng, im lặng một lát rồi nghiêm túc nói: “Còn nữa, Nhiếp Thanh Châu không đánh nhau. Người khác đánh cậu ấy, cậu ấy không đánh trả.”
Nhiếp Anh Hồng sững người. Phong thái khi nói chuyện của cô gái trước mặt dường như mang một sức mạnh không thể nghi ngờ.
Bà hiếm khi cảm thấy áp lực và khó xử như vậy trước một cô gái ở tuổi này. Cô gái này không hề trách móc bà, nhưng bà lại cảm thấy như mình đang bị trách móc.
Hạ Nghi ngừng giây lát rồi nói tiếp: “Cô hãy tin tưởng cậu ấy, cậu ấy rất nỗ lực. Cậu ấy vẫn luôn rất cố gắng.”
Dù là học tập, hay thoát khỏi cuộc sống trước đây, tuy luôn có sóng gió, không được người khác công nhận, nhưng anh đã cố gắng hết sức mình.
Anh cũng mong muốn được tin tưởng, cho nên khi biết cô tin tưởng anh, anh mới vui vẻ đến vậy.
Dứt lời, ánh đèn hành lang lại tắt đi. Cô gái quay người, lặng lẽ đi xuống tầng, như một con mèo biến mất trong đêm tối.
Nhiếp Anh Hồng quay đầu lại, thấy cháu trai mình đang đứng bên tủ giày sau cánh cửa, ở một nơi mà Hạ Nghi không nhìn thấy, nhưng anh có thể nghe được cuộc đối thoại của họ. Mắt anh dường như hơi đỏ, anh quay mặt đi cười khẽ, rồi bước đến trước mặt bà nhận lấy thuốc từ tay bà: “Cô ơi, để con.”
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 19: Bị đánh
10.0/10 từ 25 lượt.
