Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 12: Giữa kỳ
“Sao dạo này lớp 10/13 tan giờ tự học tối muộn thế nhỉ?”
“Đâu có, tan sớm mà, chắc là có người ở lại lớp tự học thôi.”
Hạ Nghi nghe thấy hai người ngồi bàn trước thì thầm bàn tán, cây bút đang ghi chép trong tay cũng khựng lại một thoáng. Cô quay đầu nhìn sang tòa nhà Tri Hành bên cạnh, quả nhiên phòng học lớp 10/13 vẫn còn sáng đèn.
Thời gian biểu của lớp chuyên và lớp thường không giống nhau, phải học thêm một tiết rồi mới tự học tối, nên thời gian tan học muộn hơn lớp thường nửa tiếng.
Giờ này lớp thường đáng lẽ đã tan học rồi. Phòng học lớp 10/13 trống trơn, chỉ có một góc nhỏ được bật đèn, ánh sáng bao trùm lên chỗ ngồi cuối cùng của một dãy bàn. Một nam sinh đang cúi đầu, lười biếng ngả người ra sau ghế lắc lư, một tay cầm sách, tay kia xoay bút.
Khoảng cách quá xa không thể nhìn rõ dung mạo của cậu ta, trong tòa nhà Tri Hành tối om, giữa vệt sáng duy nhất, cậu khoác lên mình một tầng ánh sáng màu vàng ấm áp, tựa như một sợi bấc đèn đang cháy chậm rãi.
Khi tiếng chuông tan học tự học tối của lớp chuyên vang lên, tòa nhà Cách Trí bắt đầu xôn xao, tiếng người nói chuyện nổi lên đây đó. Lúc này, nam sinh lớp 10/13 cũng bắt đầu thu dọn cặp sách. Dưới ánh đèn, bóng hình thoăn thoắt của anh đeo cặp lên, tắt đèn phòng học, bước ra ngoài khóa cửa, rồi hòa mình vào bóng tối.
“Lớp 10/13 cũng có người chăm học đến thế à?” Người ngồi bàn trước ngạc nhiên hỏi.
Bạn cùng bàn của cậu ta lại không cho là vậy: “Biết đâu là đang đợi người khác.”
Hạ Nghi lặng lẽ xách cặp bước ra khỏi lớp, hòa vào dòng người náo nhiệt tan học, len lỏi qua những nhóm học sinh tay trong tay, vai kề vai trò chuyện. Đến ngã rẽ gần cổng trường, cô tách khỏi đám đông, rẽ vào con đường nhỏ có ánh đèn vàng hiu hắt.
Nhà để xe ở cuối con đường nhỏ cách xa khu dạy học, rất ít học sinh để xe ở đây. Càng đi, tiếng ồn ào càng nhỏ dần, xung quanh càng thêm tĩnh lặng, nhà để xe nhỏ bé dần hiện ra rõ nét. Hạ Nghi dừng bước.
Dưới ánh đèn vàng vọt, có một người đã dắt xe ra dựng ngang bên đường. Một chân co lại, chân kia duỗi thẳng chống xuống đất, anh tựa người vào xe, cúi đầu đọc một cuốn sách tham khảo Hóa học. Ánh đèn vàng óng chiếu l*n đ*nh đầu anh một vệt vàng rực, tựa như anh vẫn chưa nhuộm lại mái tóc của mình.
Anh ngẩng đầu lên, thấy cô đã đến, trong mắt liền ánh lên ý cười. Anh cất sách đi, nói: “Đến rồi à.”
Câu nói ấy tựa như một câu thần chú phá vỡ không gian tĩnh lặng. Hạ Nghi lại cất bước đi đến bên chiếc xe của mình, mở khóa rồi dắt xe ra.
“Ừm.” Cô đáp gọn lỏn.
Cô không nhớ chuyện này đã bắt đầu như thế nào.
Không biết từ ngày nào, mỗi ngày cô đều nhìn thấy xe của Nhiếp Thanh Châu ở nhà để xe hẻo lánh này. Tan giờ tự học tối, cô lại thấy người đáng lẽ đã về nhà từ lâu là Nhiếp Thanh Châu ở trong nhà xe. Anh tựa vào xe đợi cô, rồi cùng cô đạp xe về nhà.
Anh không giải thích tại sao, như thể mọi thứ vốn dĩ phải thế, thuận theo lẽ thường mà thành. Tựa như cô đã đợi anh một lần thì anh phải báo đáp ngàn vạn lần, và còn nhiều hơn thế nữa.
Mấy hôm trước, anh đột nhiên hỏi cô, rốt cuộc là cô đi chơi đàn dương cầm lúc nào, có phải vì chơi đàn mà thường xuyên không ăn tối không?
Sau đó, anh đột nhiên đề nghị với bà Hạ, rằng anh muốn dùng sức lao động để trả nợ, từ nay mỗi buổi chiều tan học sẽ thay cô đi đón Hạ Diên.
Không ngờ Hạ Diên cũng đồng ý.
Nhiếp Thanh Châu dường như có một sức mạnh nào đó, chỉ cần anh muốn là anh có thể nhanh chóng trở nên thân thiết với người khác. Hạ Diên chỉ mới giúp anh nhuộm tóc một lần mà đã có bao nhiêu chuyện thầm kín để nói với anh.
Cô hỏi anh: “Cậu đã thuyết phục Hạ Diên thế nào?”
Nhiếp Thanh Châu khoanh tay tựa vào cửa tiệm tạp hóa, liếc nhìn bà Hạ đang kiểm hàng ở phía xa, cười nói: “Đây là bí mật, cậu muốn biết thì phải trả lời câu hỏi của tôi trước đã.”
“Câu hỏi gì?”
“Giữa cậu và Tiểu Diên có chuyện gì vậy? Tôi cứ cảm thấy hai người là lạ, có mâu thuẫn gì à? Thằng bé lại không chịu nói.”
Cô nhìn anh một lúc lâu, rồi quay người định đi. Nhiếp Thanh Châu lập tức giữ vai cô lại, cười nói: “Được rồi, được rồi, tôi chỉ nói với Tiểu Diên là, đường về nhà có một đoạn dốc rất dài, chị em gầy như vậy, đạp xe chở em lên dốc rất vất vả. Anh thì khác, anh có thừa sức lực.”
Cô vừa định nói cô đạp được, thì lại nghe cậu nói: “Từ nay về sau, hãy ăn tối cho đàng hoàng, ăn no rồi hẵng đi tập đàn.”
Anh vỗ nhẹ vai cô, với nụ cười rạng rỡ trên môi, vừa ngân nga một khúc nhạc vừa rời đi.
Cô đứng ở cửa tiệm một lúc, cho đến khi bóng lưng anh khuất dạng trong ánh hoàng hôn.
Cô nghĩ, khúc nhạc anh ngân nga bị lệch tông rồi, nhịp điệu cũng chẳng khớp.
Ngày hôm sau, sau khi đưa Tiểu Diên về, Nhiếp Thanh Châu liền chạy đến phòng hành chính của bệnh viện, dùng đủ mọi cách năn nỉ, cuối cùng cũng xin được cho cô một suất ăn tối miễn phí.
“Sau này cậu cũng không cần phải xếp hàng chen chúc ăn tối ở trường nữa, thật sự quá tốn thời gian. Đến bệnh viện ăn xong rồi tập đàn là được. Bệnh viện dùng một bữa cơm để mua được một nghệ sĩ dương cầm trình độ như cậu, thật là lời to.” Anh búng tay một cái trước mặt cô, vui vẻ hớn hở, đôi mắt ngời sáng.
Cô ngồi bên cây đàn dương cầm im lặng một lúc, rồi lặp lại: “Một nghệ sĩ dương cầm trình độ như tôi?”
“Đúng vậy.”
Bản nhạc cô vừa đàn chính là khúc nhạc anh ngân nga hôm qua, phiên bản với tiết tấu và giai điệu chính xác, nhưng dường như anh hoàn toàn không nhận ra.
Cô không hiểu những nỗ lực này của anh rốt cuộc là vì lý do gì.
Dòng suy nghĩ của Hạ Nghi đột nhiên bị giọng nói của Nhiếp Thanh Châu kéo về thực tại, trên con đường về nhà trong đêm Thường Xuyên.
“Oa! Tan học thật tuyệt! Cuối cùng cũng được sống lại rồi!” Nhiếp Thanh Châu dang rộng hai tay, thong dong đạp xe loạng choạng trên con đường ven biển trong làn gió mát. Mười giờ đêm, trên con đường quốc lộ của huyện thành không có nhiều xe cộ, anh cứ thế mà ngang ngược chiếm trọn con đường.
Anh đặt tay trở lại ghi đông, cảm thán: “Nhưng mà mỗi ngày thời gian tan học đều không giống nhau, lớp cậu thỉnh thoảng còn bị dạy lố giờ, gặp nhau đúng là phiền phức thật.”
Phiền phức.
Hạ Nghi ngước mắt nhìn bóng lưng anh.
Nhưng lại nghe Nhiếp Thanh Châu nói tiếp: “Đợi lên lớp Mười một tôi vào lớp chuyên, tốt nhất là có thể cùng lớp với cậu, như vậy sẽ tiện hơn.”
Hạ Nghi im lặng một lúc, rồi nói: “Cậu muốn vào lớp chuyên?”
“Ừm, đúng vậy.”
“Tôi có thể phụ đạo cho cậu, nếu cậu cần.”
Nhiếp Thanh Châu kinh ngạc quay đầu lại, đồng phục của anh bị gió thổi bay phấp phới như lá cờ, tóc bay vào mắt khiến anh phải hơi nheo lại.
Dù vậy cũng không thể che giấu được ánh sáng vui mừng trong mắt anh. Anh giảm tốc độ, đạp xe song song với cô, cười nói: “Cậu nói gì? Cậu nói cậu muốn giúp tôi? Là chữ ‘giúp’ đó ư?”
“Cậu có phải Hạ Nghi không vậy? Có phải tôi nghe nhầm không, Hạ Nghi nói muốn giúp tôi sao?”
Hạ Nghi lạnh lùng nói: “Đúng, cậu nghe nhầm rồi.”
Nói xong, cô định tăng tốc vượt qua anh, Nhiếp Thanh Châu phá lên cười, miệng gọi “đợi tôi với”, rồi cùng cô bắt đầu một cuộc đua xe đạp trên con đường dài hun hút.
“Tôi chỉ là vui quá thôi mà, cậu đừng giận nhé.”
Khi lên dốc, cuối cùng họ cũng lại đi cạnh nhau, Nhiếp Thanh Châu nói: “Ngày mốt là có điểm thi giữa kỳ rồi, xếp hạng toàn khối cũng sẽ có luôn.”
Anh nhìn Hạ Nghi, mỉm cười nói: “I have a big surprise for you.” (Tôi có một bất ngờ lớn dành cho cậu.)
Giọng Anh chuẩn và trong trẻo lướt qua, tan vào làn gió biển ẩm ướt trong đêm khuya của Thường Xuyên.
Mấy ngày chấm bài và nhập điểm thi giữa kỳ, tổ nghiên cứu khối Mười lúc nào cũng ồn ào. Trương Vũ Khôn, người luôn nắm bắt tin tức nhanh nhạy, vừa vào trường đã chạy thẳng đến chỗ Nhiếp Thanh Châu, ra vẻ thần bí nói: “Sáng nay tôi đi ngang qua văn phòng, thấy các thầy cô đang chuyền tay nhau xem bài thi, còn nói mấy câu như ‘không thể nào’, ‘sao lại thế này’. Tôi cảm giác lần thi này có tin tức chấn động đây. Anh Nhiếp, cậu nghĩ sẽ là chuyện gì?”
Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu lên khỏi quyển sách, cây bút xoay tròn trong tay tạo thành ảo ảnh, anh cười nói: “Ai mà biết được.”
Nam sinh ngồi bàn trên của Nhiếp Thanh Châu quay lại, xen vào: “Tôi nghe nói, thủ khoa toàn khối lần này lợi hại lắm, chín môn tổng cộng chỉ bị trừ chưa đến 100 điểm, có ba môn đạt điểm tuyệt đối!”
“Vãi, b**n th** thật. Văn Chung thi còn tốt hơn lần trước nữa à? Con ngỗng trời sau này cái đầu còn ngẩng cao hơn nữa.” Trương Vũ Khôn có vẻ không vui.
Nghe đến đây, Nhiếp Thanh Châu cũng cau mày, cây bút từ tay anh rơi xuống bàn. Trương Vũ Khôn nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của Nhiếp Thanh Châu, hỏi: “Anh Châu, sao vậy?”
“Tôi hơi lo…”
Trước kỳ thi lần này anh đã bị dồn nén quá mức, liệu có phải đã không cẩn thận… dùng sức quá đà rồi không?
Trương Vũ Khôn lại hoàn toàn hiểu sai ý, vội an ủi: “Anh Châu, cậu đừng lo, thành tích trước đây của cậu vốn dĩ đã không còn chỗ nào để thụt lùi nữa rồi. Hơn nữa, kỳ thi Toán và Hóa trước lễ Quốc Khánh chẳng phải cậu đều làm rất tốt sao? Nếu cứ phát huy thế này, môn nào cậu cũng qua được, chắc chắn là tiến bộ vượt bậc! Cô của cậu tuyệt đối sẽ không nói gì đâu!”
“…” Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, Trương Vũ Khôn vậy mà có thể ca ngợi điểm Toán và Hóa vừa đủ điểm qua, vốn bị anh xem là nỗi sỉ nhục của đời người, thành “làm rất tốt”, yêu cầu này thật sự thấp đến mức vô lý.
“Cậu vẫn hợp với việc châm chọc người khác hơn. Nếu không biết an ủi thì có thể không cần nói đâu.” Nhiếp Thanh Châu hòa nhã xoa xoa cái đầu xù của Trương Vũ Khôn.
Tiết đầu tiên là tiết Ngữ văn, Trương Tự Hoa khoan thai bước vào với dáng đi hai hàng. Thầy đã ngoài bốn mươi, người đen sạm khỏe khoắn, ăn mặc có chút lôi thôi. Nếu không biết thầy là giáo viên, có khi người ta lại tưởng thầy là nông dân trồng dưa hấu ngoài đồng.
Lúc ngồi lê đôi mách, Trương Vũ Khôn nói thầy Trương là giáo viên cốt cán, nhưng tính tình quá thẳng thắn nên đắc tội với lãnh đạo trường, mãi không được thăng chức. Sau đó vợ lại ly hôn, thầy tự sa ngã, “tự hạ mình” xuống lớp thường, không bao giờ dạy lớp chuyên nữa.
Theo cảm nhận của Nhiếp Thanh Châu mấy ngày nay, thầy Trương quả thực là người có trình độ giảng dạy cao nhất trong số tất cả các giáo viên bộ môn của lớp họ.
Trương Tự Hoa trải bài thi ra bàn, liếc nhìn một vòng từng gương mặt học sinh, đặc biệt dừng lại trên mặt Nhiếp Thanh Châu vài giây, rồi cười nói: “Lợi hại thật đấy, lớp chúng ta có người đứng nhất khối môn Ngữ văn, bài văn còn đạt điểm tuyệt đối. Lúc chưa rọc niêm phong, giáo viên chấm thi còn quả quyết chắc chắn là bài của lớp 10/1, tôi mới nói, chỉ cần nhìn nét chữ này, dù có hóa thành tro tôi cũng nhận ra là của ai.”
Lúc thầy mới bắt đầu nói, trong lớp vẫn còn chút xôn xao, nhưng lúc này tất cả đều đã im lặng. Dường như ai nấy đều nín thở, chờ thầy tiết lộ bí mật.
Trương Tự Hoa giơ tờ bài thi Ngữ văn lên, cười sang sảng nói: “Lên lấy bài thi đi, Nhiếp Thanh Châu.”
Trong lớp lặng ngắt như tờ, như thể tất cả mọi người đồng loạt mất tiếng, vô số ánh mắt đổ dồn về phía Nhiếp Thanh Châu. Nhiếp Thanh Châu không hề tỏ ra ngạc nhiên hay vui mừng, anh hơi cứng người, day day trán rồi đứng dậy từ chỗ ngồi “ốc đảo” của mình, sải bước đến chỗ Trương Tự Hoa, nhận lấy bài thi từ tay thầy.
Đúng lúc này, không biết giọng nói của ai đã phá vỡ sự im lặng, cả phòng học đột nhiên náo nhiệt vô cùng, ánh mắt mọi người không rời khỏi Nhiếp Thanh Châu, trong những lời bàn tán đều là tên của anh.
Khi Nhiếp Thanh Châu đi ngang qua chỗ của Trương Vũ Khôn, đầu của cậu ta cũng xoay theo anh, cái miệng há hốc cuối cùng cũng khép lại, thốt ra bốn chữ.
“Vãi chưởng, quá đỉnh.”
Lúc Trương Tự Hoa giảng bài, thầy hết lời khen ngợi cách giải đề của Nhiếp Thanh Châu, và cả nét chữ của anh. Thầy cầm một bản photo bài thi của Nhiếp Thanh Châu, huơ huơ giữa không trung: “Lát nữa lớp phó học tập giúp thầy dán bài thi này ở cuối lớp nhé, tất cả mọi người cùng xem và học tập, điểm trình bày cũng rất quan trọng! Một hai điểm thôi cũng có thể đè được hai ba nghìn người đấy!”
Nhiếp Thanh Châu nhìn tờ bài thi đang được thầy huơ qua huơ lại, thầm nghĩ may mà “Nhiếp Thanh Châu” trong tháng đầu tiên đi học gần như không làm bài tập lại còn nộp giấy trắng, nếu không thì nét chữ của anh đã lộ tẩy ngay từ đầu rồi.
Sau giờ học, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh lập tức xúm lại bên cạnh anh, la hét kinh ngạc, nói anh Châu sao mà đả thông được kinh mạch hay vậy, nhất khối môn Văn, lại còn đạt điểm tuyệt đối! Lần trước cậu thi Văn còn không qua môn mà!
Trong chốc lát, xung quanh chỗ ngồi của Nhiếp Thanh Châu trở nên vô cùng náo nhiệt.
Thế nhưng, khi các tiết tiếng Anh, Toán, Lý lần lượt trôi qua, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh từ la hét kinh ngạc dần trở nên chết lặng. Giờ nghỉ trưa, họ đứng bên bàn Nhiếp Thanh Châu, nhìn những tờ bài thi chi chít dấu tick đỏ, cảm thán: “Anh Châu, rốt cuộc là cậu đã được bao nhiêu môn hạng nhất rồi?”
Ngay cả những học sinh giỏi trước đây luôn ngấm ngầm vạch rõ ranh giới với anh cũng không khỏi vây quanh bàn anh tò mò hỏi han.
Nhiếp Thanh Châu không biết nói gì, đành giả ngốc.
Đã quá lâu rồi anh không thi cử, không rõ trình độ hiện tại của mình, muốn kìm điểm lại thì lại sợ ngoài top 50 toàn khối, nên thôi chẳng kiểm soát gì cả. Vẫn còn mấy môn chưa phát bài, số điểm này chắc cũng đủ vào top 50 rồi… Hy vọng đừng gây chú ý quá.
Đúng lúc này, có người chạy từ ngoài cửa vào, thở hổn hển hét lên: “Dán bảng xếp hạng toàn khối rồi!”
Thời Nhiếp Thanh Châu học cấp ba ở tỉnh, trường học không được phép công khai xếp hạng, mỗi người chỉ nhận được phiếu điểm của mình, chỉ biết thứ hạng của bản thân trong khối. Thế nhưng một nơi xa xôi hẻo lánh như Thường Xuyên, lúc nào cũng ngang nhiên in hết bảng xếp hạng ra dán ở bảng thông báo.
Lại Ninh hào hứng nói: “Chúng ta mau đi xem thử, thứ hạng của anh Châu đợt này chắc chắn sẽ rất cao.”
Người bạn báo tin vừa thở vừa xua tay nói: “Không… không cần đi xem đâu, Nhiếp Thanh Châu chính là… cái tên b**n th** mà sáng nay tôi nói… chỉ bị trừ hơn một trăm điểm ấy.”
Cậu ta chỉ vào Nhiếp Thanh Châu: “Cậu ấy chính là thủ khoa toàn khối, điểm cao nhất trong lịch sử, còn cao hơn Văn Chung mười điểm.”
Tất cả ánh mắt lại một lần nữa đổ dồn về phía Nhiếp Thanh Châu, anh như thể bị đẩy thẳng ra dưới ánh đèn sân khấu.
Nhiếp Thanh Châu cười khan một tiếng, thầm nghĩ: Toang rồi.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 12: Giữa kỳ
10.0/10 từ 25 lượt.
