Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 11: Phản bác


Nhiếp Thanh Châu ngừng lại một thoáng, vẫn còn sợ hãi mà bổ sung thêm: “Cậu đứng xa lan can ra một chút, lại đây đứng gần tôi đi, tôi sợ độ cao.”


Hạ Nghi quay đầu lại nhìn thoáng qua lan can chắc chắn cao đến ngực, rồi lại nhìn sang Nhiếp Thanh Châu, đối phương lập tức trưng ra vẻ mặt sợ hãi y như thật.


Dường như cô đã tin lời anh, bước chân cũng thả lỏng, đi đến trước mặt Nhiếp Thanh Châu và nhận lấy que kẹo trên tay anh.


“Cảm ơn.” Nói xong, cô lại định đi về phía lan can, Nhiếp Thanh Châu vội gọi lại: “… Ấy ấy ấy, cậu đừng quay lại đó! Tôi… tôi thấy người khác đứng trên cao là cũng sợ thay luôn… À mà cậu có biết ‘hiệu ứng nơi cao’ không?”


Hạ Nghi cau mày, lắc đầu.


Nhiếp Thanh Châu tự nấu một nồi “súp gà tinh thần” trong lòng, rồi thử “múc” cho Hạ Nghi một muỗng.


“Trước đây mỗi khi đứng ở trên cao, tôi đều có một thôi thúc muốn nhảy xuống, lúc nhỏ còn tưởng mình bị chập mạch chỗ nào nên nghĩ quẩn. Sau này tôi mới biết có một hiện tượng tâm lý gọi là ‘hiệu ứng nơi cao’, đó là vì ý chí sinh tồn quá mạnh mẽ, đại não bảo vệ quá mức, khiến tôi muốn lập tức trở về mặt đất, kết quả là sinh ra phán đoán sai lầm.”


“Khi tôi đứng trên cao và nảy ra ý nghĩ muốn nhảy xuống, đó không phải vì tôi không muốn sống nữa, mà là vì tôi quá khao khát được sống.”


Anh nhìn Hạ Nghi một cách chân thành và nghiêm túc, cô cũng chăm chú nhìn lại anh. Một lát sau, cô gấp cuốn bài tập đọc hiểu tiếng Anh lại và hỏi: “Nói xong chưa?”


“Xong rồi.”


“Còn năm phút nữa là vào lớp.” Hạ Nghi đi lướt qua người anh.


Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, nồi canh gà tinh thần này của anh e là nấu không được thành công cho lắm.


Thứ Năm tuần này đã định sẵn là một ngày không yên ả. Buổi trưa Nhiếp Thanh Châu chạy một mạch lên tầng bảy gây ra chuyện dở khóc dở cười, đến tối lại có chuyện quái gở mới.


Lúc đó, anh đang làm bài đọc hiểu tiếng Anh, văn bản là bài diễn văn nổi tiếng nhất của Steve Jobs: “Stay hungry, Stay foolish.” Ham học như khát, khiêm nhường như dại. Đây từng là bản dịch mà Nhiếp Thanh Châu yêu thích nhất.


Đối với những người của thời đại này, Steve Jobs chỉ vừa mới qua đời vài ngày trước, cả thế giới đều đang tiếc thương cho sự ra đi của ông. Dường như khi một người chết đi, tất cả mọi thứ về người đó đột nhiên được khoác lên một ý nghĩa đặc biệt.


Còn đối với Nhiếp Thanh Châu đến từ mười năm sau, Jobs đã sớm biến mất trong quá khứ xa xôi, chẳng mấy ai còn nhắc đến. iPhone cũng như những chiếc điện thoại khác, camera ngày một nhiều, không còn lỗ cắm tai nghe, giá cả từng có lúc xa xỉ hóa, và anh cũng đã không còn dùng iPhone từ lâu.


Dù cho bây giờ anh đã trở về quá khứ này, một con người nhỏ bé bình thường như anh cũng không thể khiến người nổi tiếng thoát khỏi cái chết, hay ngăn thảm họa xảy ra.



Cơn nghiện thuốc lại âm ỉ trỗi dậy, giày vò khiến Nhiếp Thanh Châu không tài nào tập trung được. Anh xoay người lục tìm đồ ăn vặt trong cặp, vừa lục vừa cố gắng suy nghĩ, dùng kinh nghiệm tương lai của mình, ngoài việc giúp đỡ Hạ Nghi ra thì anh còn có thể làm được gì nữa?


Anh đã không còn nhớ đề thi đại học ra sao, nhưng với khả năng học tập của mình, dù không biết trước đề thì anh cũng chẳng lo mình thi không tốt. Vì được sinh ra trong gia đình dư giả sung túc, nên anh không có hứng thú mãnh liệt với tiền bạc, do đó cũng không mấy quan tâm đến các cơ hội làm giàu.


Anh là một người không có ước mơ, cũng chẳng có tham vọng gì. Ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống là duy trì sự ưu tú và thể diện, vì thế mà tất bật cả ngày.


Nghĩ đến đây, Nhiếp Thanh Châu cười khổ một tiếng. Sau khi phát hiện đồ ăn vặt đã hết sạch, anh không khỏi thở dài một hơi, trong lúc lơ đãng lại liếc thấy Cao Quyên Mai đang hùng hổ đi vào lớp học.


Cô giám thị đến, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.


Nhiếp Thanh Châu kéo khóa cặp rồi quay người lại, liền thấy Cao Quyên Mai đi thẳng đến trước mặt mình, lạnh lùng hỏi: “Vừa rồi em đang làm gì?”


Nhiếp Thanh Châu ngẩn ra: “Em… đang ngẩn người ạ.”


“Nói dối gì chứ, đưa ra đây.” Cao Quyên Mai chìa tay về phía anh.


Đầu óc Nhiếp Thanh Châu xoay chuyển, cuối cùng cũng hiểu ra. Vừa rồi anh quay lưng về phía hành lang, Cao Quyên Mai đi kiểm tra buổi tự học tối, nhìn thấy tư thế của anh nên tưởng anh đang chơi điện thoại.


“Em không có gì để đưa cả.” Nhiếp Thanh Châu xòe tay ra, thản nhiên nói: “Em không có nghịch gì hết.”


Cao Quyên Mai nhướng mày, mặt đầy vẻ không tin: “Tôi nói cho em biết nhé Nhiếp Thanh Châu, đừng có giở trò khôn vặt trước mặt tôi. Tự giác đưa đồ ra đây, đừng để tôi phải lục soát.”


Nhiếp Thanh Châu thỉnh thoảng có mang điện thoại đến trường, nhưng hôm nay lại tình cờ không mang. Dù Cao Quyên Mai có lật tung trời đất lên cũng không thể tìm thấy bất kỳ vật cấm nào từ chỗ anh.


“Vậy cô cứ lục đi ạ, em thật sự không mang điện thoại.” Nhiếp Thanh Châu đứng dậy, đưa cặp cho Cao Quyên Mai.


Cao Quyên Mai hừ lạnh một tiếng, cũng không thèm nhìn cặp sách của anh mà cúi người xuống lục lọi kỹ càng ngăn bàn, rồi lại khám túi áo túi quần. Càng tìm sắc mặt bà ta càng tệ, cuối cùng mới lục đến cặp sách của Nhiếp Thanh Châu. Đồ đạc bên trong được anh sắp xếp rất gọn gàng, chẳng mấy chốc đã bị kiểm tra sạch sẽ, và dĩ nhiên là Cao Quyên Mai chẳng thu được kết quả gì.


Ánh mắt cả lớp đều đổ dồn vào Cao Quyên Mai, sắc mặt bà ta lúc xanh lúc trắng, nhất thời không biết làm sao để giữ thể diện. Bà ta đặt chiếc cặp xuống, nghiêm giọng nói: “Hay lắm, giấu cũng kỹ đấy. Lần này tha cho em một lần. Tiết tự học không lo học hành mà ngẩn người cái gì, bài tập làm xong hết chưa? Lãng phí thời gian như vậy, còn có hơi sức đi bốc phét, đặt biệt danh cho bạn học giỏi à? Nếu em không muốn học hành cho tử tế thì cút về nhà cho tôi, đừng ở đây tự học nữa.”


Nhiếp Thanh Châu nhìn chiếc cặp bị Cao Quyên Mai quăng lên bàn, ngăn bàn lộn xộn và cả bộ dạng đanh đá của bà ta, bất giác bật cười thành tiếng.


Cao Quyên Mai như thể túm được đuôi của anh, lớn tiếng nói: “Em cười cái gì? Nói ra cho mọi người cùng nghe xem nào.”


Nhiếp Thanh Châu nhìn chằm chằm Cao Quyên Mai, cơn nghiện thuốc đang giày vò khiến lòng anh phiền muộn không yên lại trỗi dậy, cắt đứt dòng suy nghĩ, bào mòn đi tính khí ôn hòa vốn có. Mười mấy ngày qua, những sự xem thường và khinh miệt mà anh phải chịu đựng cứ xoay tròn trong tâm trí.



“Nói đi.”


“Em đang nghĩ, cô Cao à, cô đã viện ra bao nhiêu cái cớ, mắng em bao nhiêu câu như vậy, chẳng phải chỉ vì không muốn thừa nhận mình đã nhìn nhầm sao? Việc mà cô nên làm nhất lúc này lẽ nào không phải là xin lỗi em sao?”


Cao Quyên Mai trợn tròn mắt, tức giận nói: “Em nói cái gì!”


Nhiếp Thanh Châu bật cười: “Hay là cô cảm thấy, một kẻ phiền phức vô học như em không xứng đáng với lời xin lỗi cao quý của cô, thưa cô Cao?”


Buổi tự học tối của lớp chuyên vừa kết thúc, chủ nhiệm lớp 10/1 gọi lớp trưởng Văn Chung và lớp phó học tập mới được bầu Hạ Nghi đến văn phòng để giao việc mua sách tham khảo. Vừa bước vào văn phòng tổ khối lớp Mười, Hạ Nghi đã nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Cao Quyên Mai. Cô quay đầu nhìn sang, có chút bất ngờ khi thấy Nhiếp Thanh Châu ở đó.


Anh đang đứng trước mặt thầy Lý chủ nhiệm lớp 10/13, đầu hơi cúi, tay phải nắm lấy cổ tay trái vòng sau lưng, gân xanh trên cổ giật giật, dường như đang cố nén nhịn điều gì đó.


Chủ nhiệm lớp 10/1 cũng có phần kinh ngạc, nhìn về phía bên đó vài lần, nhưng vừa thấy là Nhiếp Thanh Châu thì lại lộ ra vẻ mặt chẳng có gì bất ngờ. Cô gọi hai học trò cưng là Hạ Nghi và Văn Chung đến trước bàn mình nói chuyện. Hạ Nghi vừa nghe cô giáo dặn dò chuyện mua sách tham khảo, đôi mắt đen láy thỉnh thoảng lại ngước lên, ánh nhìn lướt qua sau lưng cô chủ nhiệm và dừng lại trên người Nhiếp Thanh Châu.


Qua cuộc đối thoại giữa Cao Quyên Mai và thầy Lý, cô cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra. Sắc mặt Cao Quyên Mai lúc xanh lúc trắng, yêu cầu thầy Lý phải dạy dỗ lại Nhiếp Thanh Châu cho tử tế, rồi lại lôi cả vấn đề kỷ luật của lớp 10/13 ra vòng vo một hồi, chuyện càng lúc càng trở nên nghiêm trọng.


Thầy Lý nghe mà toát cả mồ hôi, muốn dĩ hòa vi quý: “Cô Cao này, chẳng phải cô cũng không tìm thấy vật cấm nào sao? Em ấy chỉ là nhất thời tức giận nói lỡ vài câu, cô chấp nhặt với em ấy làm gì? Nhiếp Thanh Châu, em mau xin lỗi cô Cao đi, chuyện này coi như cho qua.”


Nhiếp Thanh Châu mím chặt môi, anh cười khẽ một tiếng, nhưng không nói gì.


Ngón tay phải của anh không ngừng mân mê cổ tay trái, cả người toát ra một cảm xúc nôn nao không thể che giấu.


Trạng thái này Hạ Nghi đã thấy rất nhiều lần trong kỳ nghỉ Quốc Khánh. Hẳn là anh lại lên cơn nghiện thuốc, đang phải khổ sở chịu đựng.


“Nhiếp Thanh Châu, em nghĩ gì thế, nói đi chứ!” Thầy Lý thúc giục.


Nhiếp Thanh Châu ngước mắt lên nhìn thầy Lý, vẻ nôn nao bực bội cuồn cuộn không ngừng trong mắt anh, nhưng trên lớp nôn nao ấy lại được bao phủ bởi một tầng băng giá.


“Thầy Lý, em đang tự kiểm điểm ạ.” Anh chậm rãi nói.


Sắc mặt Cao Quyên Mai hơi giãn ra, tựa như vừa giành được thắng lợi, bà ta khoanh tay nói: “Nói thử xem, em đã tự kiểm điểm những gì rồi?”


Nhiếp Thanh Châu nhìn về phía Cao Quyên Mai, anh thẳng lưng lên, mỉm cười nói: “Em đang tự kiểm điểm, liệu có phải em đã từng là một tên đồ tể hay không.”


Cao Quyên Mai cau mày, bà ta cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng đã quá muộn rồi.



“Em còn đang nghĩ, rõ ràng là em bị oan, bị sỉ nhục, tại sao lại bắt em phải xin lỗi? Tại sao không ai quan tâm xem em có chấp nhặt hay không.”


“Em đã tự kiểm điểm rồi, em đã nghĩ thông suốt rồi. Hóa ra trong mắt các thầy cô, em chỉ là một con súc vật. Súc vật thì không có lòng tự trọng, bị oan cũng là điều có thể thông cảm được, còn dám phản kháng thì càng thêm đáng ghét. Cho nên, em đương nhiên phải xin lỗi ngài đồ tể cao quý rồi.”


Cả văn phòng giáo viên lặng ngắt như tờ, ngay cả cô chủ nhiệm lớp 10/1 cũng không nhịn được mà quay đầu lại nhìn Nhiếp Thanh Châu.


Bàn tay sau lưng của anh đã nắm chặt thành đấm, khẽ run lên, như thể bị thứ gì đó dồn đến đường cùng.


Có thể là cơn nghiện thuốc, cũng có thể là cơn giận dữ đã dồn nén không ngừng.


Khi Nhiếp Thanh Châu rời đi, thầy Lý lau mồ hôi, tay cầm chiếc quạt điện nhỏ vừa phe phẩy vừa nói với vẻ vẫn còn sợ hãi: “Trời đất ơi, cô Cao đã đủ đáng sợ rồi, sao Nhiếp Thanh Châu cũng dọa người như vậy chứ. Sao trước đây tôi không phát hiện ra nó lại có tài ăn nói thế nhỉ?”


Ở bàn bên cạnh, thầy Trương Tự Hoa dạy môn Ngữ văn lớp 10/13 vừa rít một hơi thuốc, vừa ném một cuốn sổ qua: “Thầy xem đi, nhật ký tuần này em ấy viết đây, hoàn toàn không giống thứ mà một người ở tuổi này có thể viết ra được. Thật sự sắc bén, xuất sắc.”


Thầy Lý cầm lấy cuốn sổ, xem một lúc rồi bắt đầu cảm thán, vừa thán phục vừa nghi ngờ: “Là nó tự viết thật sao? Với trình độ của Nhiếp Thanh Châu ư? Có phải nó chép ở đâu không vậy?”


“Thầy nghe những lời nó vừa nói đi, tôi thấy nó hoàn toàn có thể viết ra được đấy.” Trương Tự Hoa cầm điếu thuốc, gẩy vào gạt tàn rồi nói: “Giả sử trong tình huống xấu nhất, cho dù là nó chép thì cũng chứng tỏ nó đã bắt đầu quan tâm đến thành tích của mình rồi. Một khi nó đã có ý muốn tốt lên, thì thầy cô chúng ta nên giúp nó một tay.”


Sau khi Nhiếp Thanh Châu rời khỏi văn phòng giáo viên, buổi tự học tối cũng đã kết thúc. Học sinh không ở nội trú đều đã về hết, sân trường vắng lặng, tĩnh mịch không một tiếng động. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, không sao không trăng, đen kịt như một tấm bảng đen vừa được lau sạch.


Nhiếp Thanh Châu hít một hơi thật sâu, rồi thở ra như thể muốn trút bỏ hết mọi phiền muộn, đưa tay day huyệt thái dương đang giật thình thịch rồi đi đến dắt xe đạp.


Khi anh dắt xe ra khỏi cổng trường, bất ngờ nhìn thấy Hạ Nghi đang đứng dưới ngọn đèn đường bên ngoài.


Hạ Nghi vẫn đeo tai nghe như mọi khi, dây tai nghe mất hút trong túi cặp sách. Cô cúi đầu vịn tay lái, mái tóc ngắn bị gió thổi rối tung, tựa như một đóa tường vi được gió ôm ấp. Chân cô khẽ nhịp nhịp trên mặt đất, miệng ngân nga một giai điệu mơ hồ, dường như đang chìm trong thế giới của riêng mình.


Anh chợt như nhìn thấy hình ảnh của cô trên sân khấu ca nhạc nhiều năm về sau. Cô chỉ đứng trong một khoảng sáng nhỏ của ánh đèn sân khấu, nhưng khi cất tiếng hát lại tựa như một cánh chim hải âu sở hữu cả đại dương bao la, tự do vô hạn.


“Hạ Nghi!”


Nhiếp Thanh Châu dắt xe lại gần cô, gọi đến tiếng thứ ba thì cô mới quay đầu lại. Đôi mắt đen láy của cô khẽ động, rồi cô cho tay vào túi, ném cho anh một thứ gì đó.


Vật đó lóe sáng, vẽ một đường cong dưới ánh đèn đường rồi rơi gọn vào tay Nhiếp Thanh Châu. Anh tò mò mở lòng bàn tay ra, phát hiện đó là một cây kẹo m*t màu hồng, có lẽ là một trong mấy cây mà anh đã đưa cho Hạ Nghi lúc trưa.


“Cậu đứng đây đợi là để đưa cho tôi cái này à?” Nhiếp Thanh Châu ngạc nhiên hỏi.



Vị ngọt của kẹo tan ra nơi đầu lưỡi, làn gió biển ẩm ướt của Thường Xuyên về đêm thổi tới, khiến linh hồn như bay bổng lên giữa không trung.


Sự bứt rứt giày vò Nhiếp Thanh Châu suốt cả buổi tối cuối cùng cũng dần lắng xuống. Anh đạp xe thật nhanh đuổi kịp Hạ Nghi, nhìn dáng vẻ nghiêm túc không nhìn ngang ngó dọc của cô, anh bất giác bật cười một tiếng thật lòng.


Giờ phút này, dường như những u uất kia cũng trở nên nhẹ bẫng, biến thành câu chuyện có thể mang ra kể bất cứ lúc nào.


“Nếu là trước đây, gặp phải chuyện như ngày hôm nay, có lẽ mình sẽ buồn lắm.” Nhiếp Thanh Châu cảm thán.


Nếu anh lúc này là anh của năm mười sáu tuổi, tâm trí còn non nớt yếu đuối, chắc chắn sẽ bị thái độ của Cao Quyên Mai làm cho tổn thương. Cơn giận dữ vừa rồi của anh phần lớn cũng là giận thay cho “Nhiếp Thanh Châu” của năm mười sáu tuổi.


Nếu như đứa trẻ đó đang thật sự ở đây, chắc chắn sẽ bị đả kích nặng nề. Anh không dám tưởng tượng “Nhiếp Thanh Châu” sẽ làm ra chuyện gì.


Trước đây, mắt anh luôn chỉ dõi theo những người ưu tú hơn mình. Anh từng cho rằng những học sinh học không giỏi có thể là do bẩm sinh không thích học, hoặc lười biếng, hoặc ngốc nghếch, hoặc sợ khổ sợ mệt, nên thành tích mới kém.


Anh chưa bao giờ trải qua hoàn cảnh của họ, không biết họ đang sống trong một vòng luẩn quẩn tồi tệ đến nhường nào. Anh đã quá ngạo mạn rồi.


“Đây là chương trình hoán đổi cuộc sống sao?” Nhiếp Thanh Châu lẩm bẩm một mình.


Hạ Nghi liếc nhìn anh, bóng hình anh thoáng qua trong đôi mắt đen láy của cô. Cô nói: “Hết nghiện thuốc rồi à?”


Lại bắt đầu nói năng linh tinh rồi.


Nhiếp Thanh Châu ngẩn người rồi bật cười. Tâm trạng anh trở nên rất tốt, gật đầu đáp: “Ừ, nhờ có kẹo của cậu đấy. Hôm nay cảm ơn cậu nhé.”


“Là kẹo của cậu.” Hạ Nghi chỉ ra sự thật.


“Không chỉ là kẹo, mà còn… Tôi đột nhiên phát hiện ra, từ ngày đầu tiên chúng ta quen nhau, cậu chưa bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt đó.”


Nhiếp Thanh Châu vịn tay lái, thong thả nói: “Chính là thứ ánh mắt mà cô Cao và thầy Lý nhìn tôi ấy, cậu chưa bao giờ nhìn tôi như vậy. Cảm ơn cậu.”


Hạ Nghi im lặng một lúc, rồi quay mặt đi. Ánh đèn đường lúc tỏ lúc mờ trên người cô tựa như một vì sao lấp lánh.


Cô luôn giữ khoảng cách, cũng chẳng khinh miệt, đối xử với tất cả mọi người như nhau.


Nhiếp Thanh Châu nghĩ, anh thật sự rất may mắn khi đã gặp được Hạ Nghi trước cả khi cô trở nên nổi tiếng khắp thế giới.


Hạ Nghi là cô gái đáng yêu có trái tim mềm yếu nhất trên thế gian này. Dù cô không thích nói, cũng chẳng hay cười, nhưng điều đó không hề làm giảm đi dù chỉ một phần sự đáng yêu của cô.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 11: Phản bác
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...