Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Chương 27
“Người anh em?” Vu Lãng kiên trì gọi Đoạn Minh Hiên, “Cậu không sao chứ?”
Đoạn Minh Hiên sực tỉnh, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Anh ta đột ngột đứng dậy, dọa Vu Lãng giật mình, hỏi: “Cậu đi đâu đấy?”
Đi đâu ư?
Tất nhiên là đi tìm Lâm Hi.
Anh ta muốn hỏi xem rốt cuộc cô có tim hay không?
Đoạn Minh Hiên đá văng ghế gaming, da đầu Vu Lãng tê rần, vội vàng chạy theo kéo lại nhưng không kịp.
Nghĩ cũng biết rõ cái tính chó của Đoạn Minh Hiên thế nào.
Lâm Hi và Lương Vũ Đồng vừa nói vừa cười đi lên lầu, vừa đến khúc cua thì một bóng đen đùng đùng giận dữ lao tới.
Tim Lâm Hi thắt lại, đón nhận ánh mắt đầy vẻ buộc tội của Đoạn Minh Hiên, trực giác mách bảo chuyện này có liên quan đến mình.
Vu Lãng tiến lên giữ vai Đoạn Minh Hiên, cố gắng khuyên can: “Minh Hiên, bình tĩnh chút.”
Đoạn Minh Hiên hất tay anh ta ra, giọng điệu châm chọc: “Sao? Chẳng lẽ tôi lại ra tay với em ấy?”
Lương Vũ Đồng dùng ánh mắt hỏi Vu Lãng: “Sao thế?”
Vu Lãng vò đầu bứt tai, ra hiệu cho cô ấy hỏi Lâm Hi.
Đoạn Minh Hiên bề ngoài trông có vẻ không học vấn không nghề nghiệp nhưng thực chất lại rất thông minh. Chỉ là sự thông minh đó không đủ để so bì trước mặt Đoạn Dịch Hành mà thôi.
Ánh mắt anh ta rơi vào túi mua sắm trên tay Lâm Hi, nén giận hỏi: “Mua cái gì?”
Lâm Hi mím môi, vẫn nói thật: “Đồ trang trí.”
Đoạn Minh Hiên: “Để ở đâu?”
Lâm Hi im lặng.
“Anh hỏi em đấy, để ở đâu?” Đoạn Minh Hiên không chịu buông tha.
Lâm Hi nín thở, chậm rãi thở ra một hơi, ngẩng đầu hỏi: “Anh muốn nói cái gì?”
“Để ở phía Đông hay phía Tây?” Đoạn Minh Hiên bước tới một bước, Lâm Hi bị ép phải lùi lại.
Lương Vũ Đồng chắn trước mặt Lâm Hi, trách cứ Đoạn Minh Hiên: “Anh làm cái gì vậy?”
Vu Lãng cảm thấy Lương Vũ Đồng đang thêm dầu vào lửa, lại sợ vạ lây sang cô ấy, bèn kéo người sang một bên, Lương Vũ Đồng không chịu, nhưng lại không địch nổi sức của Vu Lãng.
“Anh làm cái trò gì thế, buông tôi ra.”
“Minh Hiên sẽ không làm gì Lâm Hi đâu.” Vu Lãng hạ thấp giọng, “Cô ngoan ngoãn đứng một bên đi.”
Lương Vũ Đồng không phục: “Cái vẻ mặt như bắt quả tang vợ ngoại tình kia là có ý gì hả?”
Vu Lãng thầm nghĩ: Mẹ kiếp, cũng chẳng khác gì vợ ngoại tình đâu.
Sự chất vấn của Đoạn Minh Hiên khiến sắc mặt Lâm Hi thay đổi đột ngột, Đoạn Minh Hiên biết rồi.
Bạn bè vẫn còn ở đây, Lâm Hi không muốn làm to chuyện khó coi, nói: “Lên lầu trước đã, em sẽ giải thích với anh.”
“Giải thích tại sao em lại đi làm thư ký cho Đoạn Dịch Hành?” Gân xanh trên trán Đoạn Minh Hiên nổi lên, ép cô vào góc tường gầm lên giận dữ.
Lâm Hi giơ tay đẩy ngực anh ta, muốn đẩy anh ta ra: “Anh chắc chắn muốn nói chuyện ở đây à?”
“Tại sao không thể nói ở đây?” Đoạn Minh Hiên một giây cũng không đợi được nữa, “Một câu giải thích đơn giản lại khó khăn đến thế sao?”
Lâm Hi ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên: “Anh muốn em giải thích cái gì?”
Đoạn Minh Hiên nắm lấy vai cô, hy vọng hỏi: “Có phải mẹ anh bắt em đến công ty không? Bà ấy muốn em làm tai mắt cho bố anh?”
Lâm Hi kinh ngạc trong giây lát, không hiểu sao Đoạn Minh Hiên có thể thốt ra những lời này.
“Đoạn Minh Hiên, anh ấy là anh cả của anh, tại sao anh lại có thể nghĩ rằng em làm thư ký cho anh ấy là để làm tai mắt cho chú Đoạn chứ? Em chỉ đi làm việc thôi, chỉ có thế.”
Giọng Đoạn Minh Hiên lại cao lên: “Em đến Ngân Phàm làm việc, bộ phận nào mà chẳng đi được, tại sao cứ phải vào văn phòng Tổng giám đốc?”
Lâm Hi bị anh ta bóp đau, rụt vai giãy giụa: “Đủ rồi, Đoạn Minh Hiên, em không phải vật sở hữu riêng của anh, em làm việc ở đâu, làm thư ký cho ai, anh không có quyền quản.”
“Anh không có quyền quản?” Khuôn mặt tuấn tú của Đoạn Minh Hiên vặn vẹo, “Sao hồi nhỏ em không bảo anh đừng quản em hả? Hả?”
Lâm Hi bị tiếng gầm sát bên tai làm cho sợ hãi nhắm mắt lại.
“Đoạn Minh Hiên!” Lương Vũ Đồng cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của Vu Lãng, “Anh đừng có quá đáng, anh gào thét cái gì?”
Đoạn Minh Hiên nghiến răng quay đầu lại: “Chuyện giữa tôi và Tiểu Hi, bao giờ đến lượt cô lên tiếng?”
“Anh cái đồ ưm ưm… ưm ưm… Vu Lãng mẹ kiếp anh bịt miệng tôi… ưm anh… đi chết đi…”
Vu Lãng toát mồ hôi hột, “bắt cóc” Lương Vũ Đồng xuống tầng một.
Lâm Hi theo bản năng định đi an ủi Lương Vũ Đồng thì bị Đoạn Minh Hiên thô bạo kéo cánh tay lại.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Lâm Hi không nhịn được hét lên với hắn, “Anh trút giận lên em thì thôi đi, tại sao lại nói chuyện với Vũ Đồng bất lịch sự như thế?”
“Lần trước cô ta giao em cho Đoạn Dịch Hành anh còn chưa tính sổ với cô ta đâu.” Ánh mắt Đoạn Minh Hiên u ám, như mây đen dày đặc tháng bảy tháng tám.
Động tĩnh của hai người thu hút người giúp việc tới, chưa kịp đến gần, Đoạn Minh Hiên đã lộ ra vẻ hung dữ, nhíu mày quát họ cút hết ra ngoài.
Người giúp việc không dám tiến lên nữa, chỉ đành đi thông báo cho quản gia Mai.
Lâm Hi thấy người giúp việc vô tội bị vạ lây, trong lòng khó chịu, cô điều chỉnh hơi thở, ép bản thân bình tĩnh lại.
“Minh Hiên, em giấu anh là em không đúng. Anh hỏi thì được, đừng làm liên lụy đến người khác.”
“Được.” Đoạn Minh Hiên buông cô ra, “Anh hỏi em, nếu không phải anh cho người đi điều tra, em định giấu anh đến bao giờ?”
Lâm Hi đột ngột nhìn anh ta, không thể tin nổi hỏi: “Anh điều tra em?”
Đoạn Minh Hiên vốn còn có chút chột dạ, nhưng từ khi biết Lâm Hi giấu mình làm thư ký cho Đoạn Dịch Hành, chút chột dạ đó đã sớm biến thành lẽ đương nhiên.
“Chẳng qua anh chỉ muốn biết thời gian này em đang làm cái gì thôi, bây giờ quả nhiên không ngoài dự đoán, em chính là bị người khác làm hư rồi.”
“Đoạn Minh Hiên, anh có thể trưởng thành một chút được không? Không có ai làm hư em cả, em ở Ngân Phàm cũng là làm việc bình thường.”
Đoạn Minh Hiên cười vì quá tức: “Làm việc bình thường? Từ nhỏ anh đã nâng niu em như bảo vật trong lòng bàn tay, bây giờ em quay đầu đi bưng trà rót nước, đón người này tiễn người kia cho Đoạn Dịch Hành, em có từng nghĩ đến cảm nhận của anh không?”
Hốc mắt Lâm Hi đỏ hoe: “Vậy nên em phải ở nhà, mặc những chiếc váy đắt tiền tinh xảo, làm em gái trong lòng bàn tay anh? Anh bảo em đi hướng Đông thì em không được đi hướng Tây? Đoạn Minh Hiên, anh có bệnh à?”
“Anh không phải là không nuôi nổi em?” Đoạn Minh Hiên đập tay lên lan can, đỏ ửng một mảng, “Ngân Phàm anh cũng nói rồi, em muốn đi thì đi, chỉ cần em tránh xa Đoạn Dịch Hành ra một chút, tại sao lại không làm được?”
Lâm Hi khẽ cười lạnh, bướng bỉnh ngẩng đầu, từng chữ từng chữ nói:
“Vậy hôm nay em nói cho anh biết, em không muốn, cũng không làm được. Không muốn để anh nuôi, không làm được việc tránh xa Đoạn Dịch Hành.”
“Em…”
Không khí như ngưng đọng, Đoạn Minh Hiên không ngờ thời kỳ nổi loạn của Lâm Hi lại đến muộn như vậy.
Anh ta nắm chặt tay vịn cầu thang, không biết phải làm sao với Lâm Hi.
Lương Vũ Đồng ngẩng đầu nhìn chằm chằm hai người trên lầu, cô ấy nhìn rất rõ, Đoạn Minh Hiên luôn có d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt đối với Lâm Hi, loại tình cảm này liệu có phải là thích không?
Nhưng Đoạn Minh Hiên là một người trưởng thành, bạn gái cũng đã yêu rồi, chẳng lẽ không nhìn rõ tình cảm của mình?
Có lẽ anh ta đối với Lâm Hi chỉ là sự chiếm hữu của một cậu bé đối với bạn chơi cùng.
Đoạn Minh Hiên cảm thấy nếu mình không làm gì đó thì sẽ nổ tung mất, anh ta giật phắt lấy túi mua sắm của Lâm Hi.
“Anh làm gì đấy?”
Lâm Hi với tay định lấy lại nhưng không với tới.
Đoạn Minh Hiên vung tay lên, chiếc mô hình thuyền buồm kia như gặp phải bão lớn trên biển, lăn long lóc xuống cầu thang, vỡ tan tành.
Thân thuyền vỡ vụn, đế ngọc nứt toác, vải buồm tơ tằm quấn vào cột buồm, không còn khả năng thuận buồm xuôi gió nữa.
Khi Đoạn Dịch Hành nhận được tin chạy tới, chiếc thuyền buồm kia lăn từ cầu thang xuống, đập vào chân anh, cũng nện vào tim anh.
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Đánh giá:
Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Story
Chương 27
10.0/10 từ 31 lượt.
