Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê

Chương 26


Bữa tối Lâm Hi không xuống ăn, Đoạn Minh Hiên lên gọi người thì phát hiện cô đã ngủ rồi.


Một nửa khuôn mặt cô vùi trong chăn giống hệt như hồi còn bé, yếu ớt khiến người ta thương xót.


Đoạn Minh Hiên tiến lại gần, giúp cô kéo chăn lên cao một chút.


Lâm Hi bị kinh động, miệng khẽ hé mở, lầm bầm một câu “Đoạn tổng”.


Đoạn Minh Hiên hơi khựng lại, Đoạn tổng? Cô ấy đang gọi ai? Bố anh ta sao?


Anh ta trầm ngâm bước ra khỏi phòng ngủ của Lâm Hi rồi xuống lầu dặn dò nhà bếp một tiếng, bảo họ chuẩn bị đồ ăn khuya.


Lâm Hi ngủ một mạch đến gần mười giờ tối, dì Mai vẫn luôn để ý động tĩnh của cô, thấy cô xuống lầu liền vội vàng bưng đồ ăn khuya lên bàn.


Chậm rãi ăn xong, cô lại ngồi ngẩn người một lúc.


Dì Mai nhìn mà thấy buồn cười, Lâm Hi mỗi lần ngủ ngày cày đêm, tỉnh dậy đều có bộ dạng này.


Trước đây từ nước ngoài về bị lệch múi giờ, cô thường xuyên dọa người khác vào lúc nửa đêm.


Mãi một lúc lâu sau cuối cùng Lâm Hi cũng tỉnh táo hẳn.


Trở về phòng, cô bắt đầu soạn tin nhắn nháp, nhưng vừa nhập bốn chữ “Sinh nhật vui vẻ” xong lại cảm thấy không hay lắm.


Khô khan quá.


Lâm Hi mở máy tính, tìm kiếm lời chúc mừng sinh nhật cấp trên.


Vừa nịnh nọt vừa sáo rỗng, chắc Đoạn Dịch Hành liếc mắt cái là biết ngay đồ copy paste.


Lâm Hi suy nghĩ một chút rồi nhập: Chúc mừng sinh nhật, cảm ơn anh đã không chê, giữ em lại Ngân Phàm làm việc. Chúc anh sang tuổi mới thoát ế, tìm được lương duyên, giương buồm ra khơi.



Khi chuông báo thức reo lên, Lâm Hi gửi đoạn tin nhắn này đi.


Cứ tưởng Đoạn Dịch Hành đã ngủ rồi, nào ngờ một tin nhắn thoại được gửi lại ngay lập tức: “Chúc mừng sinh nhật và giương buồm ra khơi thì tôi nhận, còn mấy cái khác thì thôi.”


Lâm Hi nhấn giữ nút ghi âm: “Anh vẫn chưa ngủ ạ? Em chỉ là nhớ tới chuyện ông nội bảo anh đi xem mắt nên tiện thể chúc phúc anh một chút thôi.”


Đoạn Dịch Hành khẽ cười một tiếng: “Không cần, tạm thời tôi chưa có ý định kết hôn.”


Tiếp xúc mấy ngày nay, gan Lâm Hi cũng lớn hơn, tinh thần hăng hái hóng hớt hỏi: “Em có thể hỏi một chút không? Tại sao anh lại không kết hôn?”


Dù sao theo sự sắp xếp của ông nội, chỉ cần anh kết hôn với một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối, việc tiếp quản Ngân Phàm sẽ dễ như trở bàn tay.


Đoạn Dịch Hành trả lời: “Em muốn biết à?”


Tất nhiên là muốn rồi, nếu không sao lại hỏi.


Có điều cảm xúc của Đoạn Dịch Hành quá bình thản, giọng điệu cũng rất nhạt, không biết có phải đang chê cô lo chuyện bao đồng hay không.


Thôi bỏ đi, hóng hớt chuyện của sếp đúng là chán sống rồi.


Lâm Hi vừa định nói chuyện thì bên kia lại gửi đến một tin nhắn thoại.


Cô mở ra nghe, giọng nói của Đoạn Dịch Hành trầm xuống: “Không phải người đó.”


Lâm Hi sửng sốt, ý anh là đã có người mình thích? Hay là người trong mong đợi vẫn chưa xuất hiện?


Hóng sâu thêm nữa thì mất chừng mực, Lâm Hi không hỏi thêm.


Hai người chúc nhau ngủ ngon, ăn ý kết thúc cuộc trò chuyện.


Sáng hôm sau Lương Vũ Đồng lái xe đến đón cô, hai người đi thẳng đến cửa hàng 4S.


Cùng lúc đó, Vu Lãng lái xe chở Đoạn Minh Hiên bám theo sau xe hai người.



Đây là xe anh ta mượn của người khác để cùng Đoạn Minh Hiên theo dõi Lâm Hi.


Đoạn Minh Hiên: “… Mẹ kiếp, cậu lái cứ như gà mờ thế, cậu đang lái xe điện đụng à?”


Vu Lãng: “Tôi chưa quen xe thôi.”


“Nhanh lên.” Đoạn Minh Hiên giục, “Lương Vũ Đồng rẽ phải rồi.”


Đèn xanh còn lại năm giây cuối cùng, Vu Lãng vội đạp mạnh chân ga.


Hai người hú vía bám theo xe Lương Vũ Đồng đến cửa hàng 4S.


Vu Lãng dừng xe ở phía xa, tò mò hỏi: “Hai người họ đến đây làm gì? Mua xe à?”


Đoạn Minh Hiên hơi nhíu mày: “Tiểu Hi đâu thiếu xe, chắc đi cùng Lương Vũ Đồng thôi?”


Mục tiêu của Lâm Hi rất rõ ràng, chỉ cần phương tiện đi lại, màu sắc cô không quan trọng, có sẵn hàng là tốt nhất, cô đang cần dùng gấp.


Cuối cùng, theo gợi ý của Lương Vũ Đồng, cô đặt mua một chiếc BMW 430i hai cửa.


Lâm Hi để lại thông tin và số điện thoại của tài xế trong nhà, thủ tục bàn giao đều do tài xế lo liệu.


Quay người, cô cùng Lương Vũ Đồng đi đến trung tâm thương mại SKP.


Vu Lãng tiếp tục lái xe bám theo, nói: “Nếu xuống xe mà bị phát hiện thì toang đấy.”


Đoạn Minh Hiên: “Bảo cậu điều tra bao lâu nay mà chẳng có tin tức gì, nếu không thì cậu nghĩ tôi thèm bám theo Tiểu Hi chắc?”


Vu Lãng: “Thế còn theo không? Người ta chỉ đi dạo phố với bạn bè thôi mà.”


Đoạn Minh Hiên lườm anh ta một cái: “Đến cũng đến rồi.”


Vu Lãng cam chịu lái xe đi theo.



Chỉ là lát sau hai người họ hối hận ngay, Lương Vũ Đồng dẫn Lâm Hi vào một cửa hàng thương hiệu xa xỉ rồi mãi không thấy ra.


Đoạn Minh Hiên cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, đá vào chân Vu Lãng, nói: “Về trước đi, hai người họ mà đi dạo thì có thể ở trong đó cả ngày.”


Vu Lãng số khổ, đành theo Đoạn Minh Hiên rời đi.


Lâm Hi và Lương Vũ Đồng quả thực đi dạo đến chiều mới xong, thu hoạch đầy tay.


Cô chọn cho Đoạn Dịch Hành một món đồ trang trí văn phòng, là một mô hình thuyền buồm thủ công trị giá 98.000 tệ.


Thân thuyền dài nửa mét, đế làm bằng ngọc điêu khắc. Cánh buồm làm bằng lụa tơ tằm thượng hạng đặt làm riêng từ xưởng thủ công hàng đầu châu Âu.


Lương Vũ Đồng cười nói: “Món đồ này được đấy, vừa hợp với tên Ngân Phàm, ý nghĩa lại tốt, thích hợp để trong văn phòng.”


Lâm Hi: “Công ty sắp chuyển sang khu công nghệ mới, tớ cũng nảy ra ý tưởng bất chợt thôi, nếu không thì chọn tới chọn lui cũng chẳng biết tặng gì.”


“Chuyện cậu đi làm thư ký cho Đoạn Dịch Hành, cậu nói với Đoạn Minh Hiên chưa?” Lương Vũ Đồng hỏi.


“Vẫn chưa.” Lâm Hi nói, “Vì phải tổ chức sinh nhật cho Đoạn Dịch Hành, anh ấy lại cực lực phản đối, giờ mà nói chuyện này ra, anh ấy có thể lật tung nóc nhà lên mất.”


“Cậu nói xem anh ta có bị bệnh gì không?” Lương Vũ Đồng than thở, “Hành động thì cứ như quan tâm cậu lắm, như kiểu ghen tuông ấy, quay đi lại có bạn gái, làm tổn thương cậu.”


Lâm Hi mím môi: “Thích anh ấy là chuyện của tớ, anh ấy cũng không biết, cho nên không có chuyện anh ấy cố ý muốn làm tổn thương tớ.”


Lương Vũ Đồng: “Đến giờ cậu vẫn còn nói đỡ cho anh ta, cậu có từng nghĩ đến chuyện sau này chưa?”


Lâm Hi: “Đương nhiên là nghĩ rồi, hiện tại cứ làm việc cho tốt đã. Tương lai nếu anh ấy kết hôn tớ sẽ dọn ra khỏi biệt thự.”


Lương Vũ Đồng liếc nhìn món quà sinh nhật cô tặng cho Đoạn Dịch Hành, nói đùa linh tinh:


“Hay là cậu cân nhắc anh cả đi?”


Lâm Hi không hiểu: “Hả? Anh cả nào?”



“Cậu nói linh tinh cái gì thế?” Lâm Hi trừng to đôi mắt hạnh, “Tớ luôn coi anh ấy là anh cả.”


Lương Vũ Đồng: “Nhưng cậu với Đoạn Minh Hiên còn được, với anh ấy tất nhiên cũng được chứ sao. Cậu nói xem sao hồi xưa ông nội Đoạn không gả cậu cho Đoạn Dịch Hành làm vợ nuôi từ bé nhỉ?”


Lâm Hi: “… Lương Vũ Đồng, cậu im miệng cho tớ.”


Lương Vũ Đồng vội vàng xin tha: “Tớ đùa chút thôi mà.”


“Đùa cái gì cũng đùa được.” Lâm Hi giơ món đồ trong tay lên, “Còn không mau đi lấy xe.”


Lương Vũ Đồng cười hì hì mở cửa xe cho cô: “Đưa ngài về nhà ngay đây ạ.”


Đã lâu cô ấy không đến nhà họ Đoạn, Lâm Hi mở lời giữ lại.


Biết tin từ dì Mai là Đoạn Chinh và Trần Bạch Vi không có nhà, còn Vu Lãng đang ở đây, Lương Vũ Đồng dứt khoát ở lại ăn tối.


Trong phòng game, Vu Lãng và Đoạn Minh Hiên đang sát phạt tứ phương, điện thoại cứ kêu ting ting liên hồi.


Vu Lãng tháo tai nghe, mở điện thoại ra, WeChat nhận được mấy tấm ảnh và video.


“Đệt!” Vu Lãng thốt lên.


Đoạn Minh Hiên cũng tháo tai nghe, hỏi anh ta: “Sao thế?”


“Tự cậu xem đi.”


Đoạn Minh Hiên nhận lấy điện thoại của Vu Lãng, chỉ thấy trên ảnh và video đều là Đoạn Dịch Hành và Lâm Hi.


Còn có cả lịch trình của buổi họp nhân viên hôm đó.


Một tin nhắn thoại nhảy ra, Đoạn Minh Hiên trầm mặt ấn mở:


“Cậu Vu, điều tra rõ cho cậu rồi, cô Lâm này đang làm việc ở Ngân Phàm, là thư ký của Phó tổng tập đoàn kiêm Chủ tịch Ngân Phàm Tech – Đoạn Dịch Hành.”


Không khí tĩnh lặng như chết, Vu Lãng chẳng dám nhìn thẳng vào Đoạn Minh Hiên nữa.


Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê Truyện Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê Story Chương 26
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...