Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 7: Chồng chồng mới cưới – Sao mà ngoan thế chứ, như chẳng hề biết tức giận là thế nào vậy.
Lúc Lục Kiệt nói câu này thì anh cũng đang nhìn một cặp đôi mới đi vào ở phía trước, hai người bọn họ tay trong tay với dáng vẻ thân mật, vừa đi vừa cười nói.
Dung Sơ cũng nhìn thấy, cậu biết ý của Lục Kiệt, liền rụt lại ngón út, vành tai đỏ bừng, khẽ gật đầu, “Vâng ạ.”
Giọng nói nhỏ tí.
Vừa mới đáp lời, Lục Kiệt đã nắm lấy tay cậu.
Ngay lần đầu tiên họ bắt tay nhau thì Dung Sơ đã phát hiện ra bàn tay của Lục Kiệt rất lớn, gần như có thể bao trọn lấy tay mình.
Giờ thử lại lần nữa, quả đúng là vậy thật.
Chỉ còn lại đầu ngón tay là không bị lòng bàn tay ấm nóng ấy phủ lấy.
Một loại tâm lý ganh đua kì lạ lại dâng lên.
Rõ ràng là bản thân cậu cũng không phải là thấp, so với Lục Kiệt cũng chỉ kém nửa cái đầu. Trong tư liệu mà Hứa Xuyên đưa, chiều cao của Lục Kiệt là 1m88.
Vậy mà sao bàn tay lại to thế chứ.
Thủ tục nhận giấy chứng nhận kết hôn không rườm rà, rất nhanh đã tới lượt Dung Sơ và Lục Kiệt chụp ảnh.
Hai người họ nắm tay đi vào phòng, nhân viên ở đó ra hiệu cho Lục Kiệt bỏ mũ và khẩu trang ra, lúc này Lục Kiệt mới buông tay.
Mất đi hơi ấm trong tay, Dung Sơ theo phản xạ mà co các ngón tay lại, nghiêng đầu sang nhìn về phía Lục Kiệt.
Lục Kiệt để lộ ra gương mặt mình, nhân viên khi nãy còn đang mỉm cười giờ lại sững người mất mấy giây, rồi chỉ vào Lục Kiệt, “Anh, anh là…”
Lúc làm thủ tục đăng kí còn tưởng là trùng họ tên.
Lục Kiệt đưa ngón trỏ đặt lên môi: “Suỵt”
Ý bảo đối phương hãy giữ bí mật.
Sau đó anh quay sang Dung Sơ, đưa tay lên chỉnh lại cổ áo sơ mi cho cậu.
Động tác của Lục Kiệt quá bất ngờ, Dung Sơ theo bản năng muốn lùi lại một bước, may mà kiềm chế được, nhưng hai bên má rõ ràng đã bắt đầu nóng bừng.
Lục Kiệt lại nhân cơ hội này mà ghé sát bên tai cậu, khoảng cách gần tới nỗi hơi thở cũng phả lên vành tai.
Rõ ràng là anh chẳng nói gì hết, nhưng ở trong mắt người ngoài lại giống như đang thì thầm một bí mật gì đó không thể để người khác nghe thấy.
Trái tim Dung Sơ không khống chế nổi mà đập loạn nhịp, cậu phải cố hết sức để giữ bình tĩnh.
Thật sự là thấy khâm phục các diễn viên, đứng trước ống kính mà vẫn có thể mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp.
Sao bản thân cậu vẫn chưa thể thích ứng được với kiểu thân mật đột ngột thế này chứ.
Người nhân viên này cũng từng chứng kiến không ít nghệ sĩ đi lấy giấy chứng nhận kết hôn, cho nên đã nhanh chóng điều chỉnh tốt lại biểu cảm của mình, rồi bắt đầu chụp ảnh cho Lục Kiệt và Dung Sơ.
Dáng ngồi của Dung Sơ thẳng tắp, đầu hơi nghiêng về phía Lục Kiệt, mà Lục Kiệt thì mỉm cười dịu dàng, nửa người trên nghiêng về bên cậu, vai của hai người chạm nhau.
Ống kính dừng lại.
“Đây là giấy chứng nhận kết hôn của hai bạn.” Nhân viên đưa cuốn sổ màu đỏ cho hai người, ánh mắt không kìm được mà lướt qua người Dung Sơ.
Chàng trai này rất tuấn tú, đứng chung khung hình với Lục Kiệt mà cũng không bị lu mờ.
Khi nói chuyện với Lục Kiệt thì mặt đỏ bừng, thoạt nhìn vô cùng thẹn thùng, lại chẳng biết phải đối diện trực tiếp với Lục Kiệt ra sao. Mà Lục Kiệt thì ngược lại, cứ luôn chăm chú dõi theo từng cử chỉ nhỏ của cậu.
Hoàn toàn giống một đôi tình nhân đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.
Chỉ là tuổi tác cách nhau hơi nhiều.
Chín tuổi.
Nhưng mà có rất nhiều minh tinh vốn thích cái kiểu ‘chồng già vợ trẻ’ mà, cũng không có gì là lạ.
Chỉ là không ngờ Lục Kiệt chẳng những không buồn ra mặt để đáp trả mấy tin đồn, mà lại còn đi nhận giấy chứng nhận kết hôn.
Trông cứ như kiểu bình thường công việc bận rộn trăm bề, giờ cuối cùng cũng có được thời gian rảnh để hẹn hò yêu đương, nên tranh thủ xử lý luôn chuyện này cho xong vậy.
Dung Sơ hoàn toàn không biết những phỏng đoán của người nhân viên kia về mối quan hệ của cậu và Lục Kiệt, cậu vẫn còn đang chìm trong sự ảo não và tự trách xem liệu mình có phải đã diễn giả quá rồi hay không. Trong bức ảnh của giấy chứng nhận, gương mặt cậu nhìn như căng thẳng tới cừng đờ hết cả ra rồi.
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cậu chụp ảnh cho loại giấy tờ thế này mà.
Có lẽ là nhận ra cậu vẫn đang ngẩn người không nhúc nhích, Lục Kiệt đội lại mũ và khẩu trang xong thì nắm lấy tay cậu, cúi đầu ghé sát sang hỏi: “Về nhà nhé?”
Quả thật giống hệt một cặp đôi mới cưới vừa đi nhận giấy chứng nhận kết hôn về, không khác gì những cặp khác ở đại sảnh.
Dung Sơ vội vàng hoàn hồn, cậu sợ làm chậm trễ thời gian quý giá của Lục Kiệt, nhanh chóng gật đầu đáp: “Vâng ạ.”
Vừa lên xe, Dung Sơ đã nhận được điện thoại của Hứa Xuyên.
Hắn ta canh đúng chuẩn thời gian để gọi tới, hỏi Dung Sơ: “Lấy được giấy chứng nhận chưa?”
Dung Sơ ngoan ngoãn gật đầu, rồi lại nghĩ tới việc Hứa Xuyên không thể nhìn thấy được nên vội nói: “Lấy xong rồi ạ.”
Cả hai cuốn sổ màu đỏ giờ đều ở trong tay cậu.
Lục Kiệt thoáng nhìn qua cảnh ấy, khóe môi khẽ cong lên.
Thật đúng là một đứa trẻ biết nghe lời.
“Tối tôi sẽ qua lấy, lát cậu đi cùng Lục Kiệt về nhà cậu ta, tôi sẽ bảo trợ lý của Lục Kiệt sang hỗ trợ cậu dọn đồ.”
Lục Kiệt có một trợ lý riêng, nhưng bình thường ngoại trừ lúc vào đoàn phim, thì anh gần như không để trợ lý đi theo mình.
Nghe ý của Hứa Xuyên, thì giấy chứng nhận kết hôn phải đưa cho hắn giữ.
Chuyện đó cũng là bình thường thôi mà.
Dù sao cậu và Lục Kiệt cũng không phải là kết hôn thật, Hứa Xuyên vì để đề phòng bất trắc, chắc chắn là muốn giữ giấy chứng nhân kết hôn bên mình thì mới thấy an toàn.
Nói không chừng là còn có công dụng gì khác nữa.
Dung Sơ trầm mặc một lúc, rồi mới đáp khẽ ‘Vâng ạ’.
Điện thoại vừa tắt, Dung Sơ liền đưa tay chạm nhẹ vào bìa của cuốn sổ màu đỏ ấy.
“Em có thể chỉ cần đưa một quyển cho Hứa Xuyên thôi.” Không biết có phải Lục Kiệt đã nhận ra điều gì, đột nhiên anh lên tiếng.
Dung Sơ sững người.
Trước khi đi lãnh giấy chứng nhận, Dung Sơ cũng không hề biết chứng nhận kết hôn lại có hai bản.
Thế nhưng mà Lục Kiệt bảo Hứa Xuyên còn chưa kết hôn….
Dung Sơ chợt nhớ lại dáng vẻ râu ria xồm xoàm của đối phương, liền chớp chớp mắt.
Dường nhưng không thể tin nổi.
Ý cười của Lục Kiệt lại càng sâu hơn, “Ngạc nhiên lắm phải không? Nhưng mà em tuyệt đối đừng nói với anh ta là tôi bảo đó, nếu không anh ta chắc chắn sẽ đổ hết mọi nguyên nhân anh ta còn độc thân là do tôi đấy, toàn bảo rằng đã dồn cả trái tim cho tôi, căn bản chẳng có thời gian mà lo đi tán tỉnh đẩy đưa.”
Dung Sơ: “……”
Dung Sơ không nhịn được mà bật cười khe khẽ.
Trong lòng dâng lên một niềm vui bí mật vì đã biết được những điều mà người khác không hề biết.
Nhưng kết quả là cả hai cuốn sổ chứng nhận kết hôn đều tới tay Hứa Xuyên cả.
Dung Sơ không dám nghe theo Lục Kiệt mà giấu đi một cuốn, cũng chẳng cần thiết phải thế, cậu lưu luyến chẳng qua vì đây là lần đầu tiên cậu được nhận giấy chứng nhận kết hôn mà thôi.
Bọn họ quay về nhà của Lục Kiệt, Hứa Xuyên đã dẫn theo trợ lý riêng của anh chờ sẵn ở đó.
Trợ lý của Lục Kiệt là một chàng trai hơn 20 tuổi, tên Lâm Trác, đường nét gương mặt cân đối, cũng không hay nói chuyện, lúc gặp Dung Sơ cũng không lộ ra biểu cảm dư thừa, chỉ nhanh nhẹn giúp cậu xách hành lý.
Lúc nhấc nó lên, rõ ràng là Lâm Trác đã thoáng khựng lại, gương mặt lộ vẻ có chút không tin nổi.
Dung Sơ vội vàng nói: “Để tôi tự cầm cho, bên trong có một ít sách.”
Ngoại trừ sách, thì những đồ vật bên trong chẳng nặng gì mấy.
Dường như để chứng minh rằng bản thân có thể làm được, Lâm Trác mặt không cảm xúc nhấc cái vali lên, rồi lảo đảo đi lên tầng hai, không cho Dung Sơ đụng vào.
Hứa Xuyên đứng một bên vừa gặm táo vừa bảo, “Phòng của cậu ở tầng hai, phòng Lục Kiệt trên tầng ba, tầng trên cùng có bể bơi và phòng gym, bình thường cậu muốn dùng thì cứ nói Lục Kiệt một tiếng là được.”
Dung Sơ nghe mà choáng váng.
Cậu biết căn biệt thự này rất lớn, nhưng không ngờ nó lại xa hoa tới vậy.
“Có điều phòng ngủ của Lục Kiệt thì tốt nhất cậu đừng tùy tiện bước vào, cậu ta có ý thức về lãnh thổ cá nhân hơi bị mạnh.”
Dung Sơ gật đầu.
“Trong khoảng thời gian này Lục Kiệt không có nhiều công việc lắm, về cơ bản là sẽ ở nhà thôi. Bắt đầu từ ngày mai, sau giờ học thì cậu tự về đây, bên an ninh đã lưu thông tin của cậu rồi, sẽ trực tiếp được đi qua, nhưng cậu không được dẫn người khác về đây.”
“Chờ sau khi quay xong show thực tế kia, nếu Lục Kiệt có công việc thì cơ bản là không về nhà, khi đó cậu cứ ở đây, căn nhà là của mình cậu.”
Nghe đúng là rất cám dỗ.
Nhưng ở một mình trong căn nhà như thế này, nửa đêm mà tỉnh dậy thì chẳng khác nào là đang đóng phim kinh dị hay sao?
Có lẽ vẻ mặt cậu đã để lộ điều gì đó, Lục Kiệt vừa nghe điện thoại xong quay lại đã nói một câu: “Bình thường tôi đi ngủ đều bật đèn cả, sẽ cảm thấy an toàn hơn.”
Dung Sơ chớp chớp mắt.
Nhưng mà bật đèn thì cậu lại không ngủ nổi.
Lục Kiệt cười khẽ, “Tối nay xem phim đi, gần đây đang chiếu một bộ phim kinh dị, đánh giá hình như cũng không tồi.”
Hứa Xuyên: “……..”
Dung Sơ lưỡng lự, nhỏ giọng hỏi: “Có cần phải xem cùng nhau không ạ?”
“Chồng chồng mới cưới phải cùng nhau xem phim để bồi dưỡng tình cảm chứ, chẳng phải là rất bình thường à?”
Dung Sơ: “………..”
Nhất định là phải dùng cách này sao?
“Đến lúc quay show thực tế, nhỡ tổ đạo diễn người ta yêu cầu, thì coi như là mình đã đã tập dượt trước đó rồi đúng chưa nào?” Lục Kiệt dẫn dắt từng chút một.
Nụ cười trên khuôn mặt Dung Sơ đã tắt ngấm, chỉ còn tinh thần làm việc quật cường.
Cậu thật sự không dám xem phim kinh dị, ngày trước mỗi lần đi làm thêm ca đêm về là cậu cứ thấp thỏm bất an.
Không phải sợ người, mà là sợ ma.
Tuy là biết ở trên thế giới này chẳng tồn những thứ hư vô mờ ảo ấy, nhưng điều đó cũng chẳng thể ngăn được nỗi sợ hãi với bóng tối.
Trớ trêu thay là khi ngủ cậu rất sợ ánh sáng, chỉ có một chút ánh đèn thôi là cậu đã chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Nhìn thấy vẻ mặt cậu sai sai, Hứa Xuyên rốt cuộc không nhịn nổi, “Cậu cmn đừng có dọa người ta nữa!” Rồi quay sang bảo Dung Sơ, “Cậu đừng nghe nó nói linh tinh, cũng đừng có tin mấy cái lời từ mồm nó.”
Lục Kiệt bật cười lớn, rồi quay sang mở TV trong phòng khách lên.
Dung Sơ khẽ rùng mình.
Quay đầu lại, trên màn hình xuất hiện một con cừu nhỏ đeo chiếc nơ bướm màu hồng.
Là kênh dành cho thiếu nhi.
Dung Sơ đúng lúc đó lại còn chạm mắt với con cừu kia: “……..”
Lục Kiệt ngửa đầu tựa lưng vào ghế sofa nhìn sang phía Dung Sơ, trên môi còn mang theo ý cười: “Em giận rồi à?”
“…….. Không ạ.” Dung Sơ nhanh chóng lắc đầu.
Tại sao cậu lại phải giận vì chuyện này chứ?
Sao mà ngoan thế chứ, như chẳng hề biết tức giận là thế nào vậy.
Ngón tay Lục Kiệt gõ gõ lên đầu gối, lại quay đầu nhìn về phía TV.
Hứa Xuyên bị Lục Kiệt chọc cho tức điên: “……….”
Bình thường cái tên này nói linh tinh với hắn đã đành, giờ cũng đã bắt đầu lộ bản tính trước mặt Dung Sơ rồi đó!
Hứa Xuyên không nhịn nổi nữa, đang định giáo huấn Lục Kiệt một trận, thì điện thoại của Dung Sơ vang lên.
Thấy tên người gọi, sắc mặt của Dung Sơ có hơi biến đổi, cậu nói với Hứa Xuyên: “Anh Hứa Xuyên, em ra nghe điện thoại một chút.”
Hứa Xuyên phất phất tay ra hiệu câu cứ tự nhiên. Chờ Dung Sơ đi nghe điện thoại rồi, Hứa Xuyên liền xổ một tràng giáo huấn tằng tằng vào anh.
Lục Kiệt vẫn dửng dưng xem ‘Cừu vui vẻ và sói xám’ đang phát trên TV, đợi Hứa Xuyên nói xong, thì đưa cho hắn một cốc nước, “Trả lại một cuốn chứng nhân kết hôn cho tôi.”
Động tác nhận cốc nước của Hứa Xuyên ngừng lại, “Cậu định làm gì? Ảnh để đó tôi chụp, dù sao tài khoản Weibo của cậu cũng là tôi quản lý mà.”
“Có cái gì mà kỉ niệm?”
Ngoài miệng bảo vậy, nhưng Hứa Xuyên vẫn lấy hai cuốn sổ đặt lên trên bàn trà, còn cố ý chụp dính một góc chân của Lục Kiệt, chụp liền tù tì mấy tấm, rồi rút một cuốn ném trả anh.
Ở bên ngoài cửa, Dung Sơ đang phải nghe những lời trách cứ từ trong điện thoại.
“Sao tự dưng mày lại chuyển viện cho em trai mày hả?!” Người gọi tới là ba cậu, Dung Nguyên, giọng ông ta khàn cả đi do nghiện thuốc lá, giọng điệu nghiêm khắc, không nghe ra được chút tình thân nào.
Hứa Xuyên xử lý mọi chuyện rất nhanh gọn, chẳng qua Dung Nguyên là người thân trực hệ, cho nên đương nhiên cũng nhận được thông báo chuyển viện.
“Điều kiện y tế của bệnh viện kia tốt hơn.” Dung Sơ cúi đầu nhìn con đường được lát đầy sỏi cuội ở dưới dân, cậu bất chợt nhớ tới âm thanh của bánh xe va vào những viên đá này khi kéo vali vào đây, chẳng thể nào đẹp đẽ như âm nhạc được.
Dung Nguyên cười lạnh một tiếng, còn chẳng thèm hỏi Dung Sơ lấy tiền ở đâu ra, “Nếu trước đây không phải mày cứ đi học thứ nhạc nhẽo đó, thì làm sao Tiểu Tinh phải đến mức nằm ở cái bệnh viện tồi tàn ấy được?”
Dung Sơ đã quen nghe mấy lời chỉ trích này rồi, cậu chẳng phản bác lấy một câu, mặc cho Dung Nguyên nói.
Dung Tinh – em trai của Dung Sơ, khi cậu bé phát bệnh đã vét sạch toàn bộ tiền tiết kiệm ở trong nhà, và Dung Nguyên thì cứ một mực đem mọi tội lỗi đổ lên đầu Dung Sơ.
Giống như hồi đó Dung Nguyên ly hôn với mẹ cậu, bà bỏ lại Dung Tinh còn chưa dứt sữa và Dung Sơ mới học tiểu học, Dung Nguyên cũng quy hết nguyên nhân lên Dung Sơ, mắng nhiếc là vì cậu nên mẹ mới chán ghét, bởi vì Dung Sơ nhỏ tuổi không hiểu chuyện, nghịch ngợm phá phách.
Mỗi tháng mẹ Dung Sơ đều gửi đủ phí sinh hoạt, nhưng Dung Nguyên một mình nuôi hai con trai, nên hầu như chẳng mấy khi ở nhà. Dần dần Dung Sơ hiểu được được rằng mình phải chăm sóc tốt cho em, thu bớt tính nóng nảy lại. Mãi tới năm lớp 9 cậu bỗng mê mẩn những bài hát thịnh hàng thời ấy, học hát theo, được bạn bè khen ngợi là có giọng hát hay.
Dung Sơ của thời kì phản nghịch ấy, sau khi vào trung học liền đắm chìm trong âm nhạc, Dung Nguyên cũng chẳng quản lý cậu, Dung Sơ cứ tiết kiệm dè xẻn từng đồng phí sinh hoạt mới mua được cây đàn guitar đầu tiên ở trong đời.
Về sau khi Dung Sơ ở năm cuối trung học, em trai cậu lại được chẩn đoán là mắc căn bệnh hiếm gặp, Dung Nguyên chửi cậu đã làm hại em trai đau ốm, rồi đập nát cây đàn guitar kia.
Cuối cùng Dung Sơ chẳng còn nghĩ tới chuyện thi nghệ thuật nữa, những bài hát đã viết cũng bị cậu giấu hết đi.
Mãi đến gần đây khi tiền lương chưa về kịp, mà chi phí thuốc men cho Dung Tinh vẫn còn thiếu tận một vạn.
Mắng chửi một hồi, Dung Nguyên nói: “Bao lâu rồi mày chưa đến thăm Tiểu Tinh hả!”
Dung Sơ mím môi, trầm mặc một lúc, rồi bình thản đáp: “Con còn phải đi học.”
Dung Nguyên trực tiếp cúp máy.
Đúng lúc này, Hứa Xuyên cùng trợ lý Lâm Trác đi ra, cậu vội vàng thu lại cảm xúc của mình.
Hứa Xuyên chào tạm biệt cậu, rồi còn bảo Dung Sơ về phòng xem xem còn cần phải mua gì hay không.
Cậu liền nói một tiếng cảm ơn với Hứa Xuyên.
Lục Kiệt đã không còn ở dưới này nữa, nhưng trên TV vẫn đang phát bộ phim hoạt hình ‘Cừu vui vẻ’.
Dung Sơ bất giác bị thu hút, ngay cả xem hoạt hình thôi cũng bị cuốn cảm xúc theo.
Cậu cảm thấy Sói Nhí (*) thật là hạnh phúc.
(*) Một nhân vật trong ‘Cừu vui vẻ’.
Lục Kiệt sau khi về phòng xử lý một vài công việc thì lại đi xuống tầng để pha café, anh dừng lại một lúc ở chỗ ngoặt của cầu thang.
Chàng trai vẫn đang ngồi trên ghế sofa chăm chú xem TV, vẻ mặt nghiêm túc hệt như đang xem một bộ phim bom tấn vậy.
Bóng lưng mảnh khảnh, vòng eo nhỏ nhắn ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi trắng, cậu gầy tới nỗi như chỉ cần một bàn tay thôi cũng có thể nắm trọn được.
Không hiểu sao Lục Kiệt lại nhớ tới tiếng gọi ‘Thầy Lục’ mang theo cả tiếng nức nở của Dung Sơ tối qua.
Giống như là đang làm nũng vậy.
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Đánh giá:
Truyện Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Story
Chương 7: Chồng chồng mới cưới – Sao mà ngoan thế chứ, như chẳng hề biết tức giận là thế nào vậy.
10.0/10 từ 23 lượt.
